Cảm nhận của em về cảnh đoàn tàu đi qua phố huyện (12 Mẫu)

Phân tích hình ảnh chuyến tàu đêm trong tác phẩm hai đứa

Video Phân tích hình ảnh chuyến tàu đêm trong tác phẩm hai đứa

Cảm nhận của em về cảnh đoàn tàu đi qua phố huyện gồm dàn ý chi tiết cùng với 12 bài văn mẫu phân tích và cảm nhận hay được tải.vn chọn lọc từ bài làm của học sinh. học sinh giỏi cả nước.

phân tích hình ảnh chuyến tàu đêm qua phố huyện trong truyện Hai đứa trẻ đã phản ánh thế giới tâm linh của những con người nghèo khổ trong xã hội cũ. hình ảnh đoàn tàu chỉ thoáng xuất hiện rồi vụt tắt nhưng vẫn là ánh sáng của niềm vui. như một niềm an ủi, một niềm mong mỏi, một ước mơ không bao giờ nguôi ngoai, một chút ánh sáng cho cuộc đời tăm tối muôn thuở của những số phận u ám, bất hạnh. để biết nội dung chi tiết, hãy theo dõi 12 bài văn mẫu dưới đây.

phác thảo hình ảnh chuyến tàu đêm đi qua quận thành phố

lược đồ phân tích hình ảnh chuyến tàu đêm

1. mở đầu

– dẫn dắt và giới thiệu chủ đề thảo luận.

2. nội dung bài đăng

a) mô tả chung

– tóm tắt: câu chuyện kể về hai chị em liên và an, làm công việc trông coi cửa hàng tạp hóa ở một quận thành phố gần nhà ga. buổi trưa, họ ngồi trước quán hướng ra phố huyện. Bóng người đi qua. Đến tối, hai chị em đợi thấy tàu Hà Nội đi rồi mới đóng cửa hàng đi ngủ.

– cốt truyện không có gì, không có mâu thuẫn gì lớn, chỉ là khung cảnh phố huyện diễn ra từ chiều đến đêm khuya trước mắt hai chàng trai và tâm trạng của họ. Qua hình ảnh phố huyện và diễn biến tâm trạng của hai chị em nhà văn thể hiện niềm cảm thương cho những kiếp người nghèo khổ, lầm lũi bước qua xã hội cũ và trân trọng khát vọng đổi đời của họ.

b) hình ảnh về xe lửa

– hiện tại đen tối, tương lai tăm tối, người dân phố huyện chỉ có thể hi vọng một cách mơ hồ và vu vơ. không có gì đáng thương hơn khi người ta ngồi trong bóng tối và mơ về hạnh phúc. hạnh phúc với hai đứa trẻ, với những người dân phố huyện là gì? không có gì to tát, chỉ cần đợi một chuyến tàu từ Hà Nội đi ngang qua. Thế là Liên và An “buồn ngủ còn cố thức khuya”, không phải để bán thêm hàng như lời mẹ dặn, mà vì một lý do khác, đó là vì hai đứa muốn đi xem tàu.

– tín hiệu đầu tiên để hai đứa trẻ nhận ra đoàn tàu là ánh sáng của đèn hiệu. cả hai đều tập trung mắt để quan sát và cảm nhận thế giới của ánh sáng và âm vang.

– ánh sáng từ xa: ngọn lửa xanh biếc như một bóng ma tiến tới một làn khói trắng sáng, khi đoàn tàu chạy tới những toa đèn chúng chiếu xuống đường, đồng và niken tỏa sáng, khi đoàn tàu chạy qua hãy nhìn vào đó. than hồng đỏ bay trên đường sắt và điểm đèn xanh treo trên toa cuối cùng. đó là những nguồn sáng được chụp cẩn thận khác với nhiều nguồn sáng trong huyện. nó sáng sủa, rực rỡ, sang trọng chứ không buồn tẻ, lung lay, buồn tẻ như ánh sáng của những ngọn đèn ở phố huyện.

– âm thanh cũng hoàn toàn khác với âm thanh vốn có của quận yên tĩnh. tiếng còi tàu lan tỏa trong gió xa, tiếng phóng nhanh, tiếng xe rít, hành khách ồn ào, tiếng còi tàu rít lên. đây không phải là âm thanh heo hút, chậm chạp, gợi ra một cuộc sống tăm tối, trì trệ và suy đồi. tiếng tàu ồn ào, mạnh mẽ, ồn ào và huyên náo. một bữa tiệc âm thanh nhanh chóng được dọn dẹp nơi phố huyện để đáp ứng lòng mong mỏi và chờ đợi của người dân nơi đây.

– chuyến tàu đã mang đến một thời gian hoàn toàn khác với khoảng thời gian tĩnh lặng, hiu quạnh và tăm tối của xóm nghèo. sự tương phản đã nhấn mạnh sự tương phản giữa hai thời điểm đó: xa hoa và nghèo nàn, ánh sáng rực rỡ và sự ngưng đọng của bóng tối, tiếng ồn ào vui vẻ và sự cô đơn. thời gian vội vã trôi qua như một giấc mơ.

– chuyến tàu không đông đúc, vắng vẻ và kém sáng hơn mọi khi, điều đó cho thấy hai bé rất tinh ý và nhạy bén với những thay đổi dù là nhỏ nhất. Chuyến tàu chạy qua thành phố huyện rất nhanh, chỉ trong tích tắc, nhưng liên và an vẫn cảm thấy thiếu ánh sáng và âm thanh so với những ngày khác. phải dán bảo hiểm, phải nhớ rất sâu từng hình ảnh chi tiết, hai đứa trẻ mới nhận ra được.

– chuyến tàu trở về từ Hà Nội, từ một thời thơ ấu lưu lạc. con tàu là tia sáng của những ngày hạnh phúc ngập tràn. nó là chuyến tàu của khát vọng, chuyến tàu của ước mơ về một thế giới đáng sống: sức sống mạnh mẽ, giàu có và rực rỡ, nó đối lập với cuộc sống uể oải, trì trệ nơi đây. Mong ước ấy đã được gửi lên chuyến tàu Hà Nội để chạy về. khát vọng ấy là bất biến, luôn cháy bỏng như minh chứng cho khát vọng sống không bao giờ lụi tàn. điều đó cho thấy khía cạnh nhân văn của thạch nhũ. khi tàu đã đi, thành phố chỉ còn là bóng tối.

3. kết thúc

– bày tỏ cảm xúc của bạn.

Hình ảnh đoàn tàu không chỉ phản ánh hiện thực tăm tối, tù đọng mà còn thể hiện khát vọng đổi đời, khát vọng sống của những con người luôn nỗ lực vươn tới ánh sáng.

sơ đồ ngắn gọn về chuyến tàu đêm

1. mở đầu

Những hình ảnh “hai đứa trẻ” tuy bình dị, gần gũi nhưng lại chứa đựng những tầng ý nghĩa sâu sắc và lớn lao. đặc biệt, hình ảnh chuyến tàu đêm là một ấn tượng khó phai, khiến chúng ta phải suy ngẫm và trăn trở.

2. nội dung bài đăng

a. chuyến tàu đêm được mô tả theo trình tự thời gian

– trước khi tàu đến:

  • nơi mà huyện đó chỉ là một không gian đầy bóng tối
  • nó dường như bị chiếm đóng nhiều hơn bởi bóng của một số người đi đón chủ tỉnh với những chiếc đèn lồng rực rỡ trong bàn tay.
  • Giọng Bác đầy xúc động.
  • Hai chị em đang đợi tàu

– khi tàu đến:

    .
  • đoàn tàu chạy qua với ánh đèn chiếu sáng một vùng làm tan đi bóng tối cố hữu

– khi tàu chạy:

  • để lại những tiếc nuối và thất vọng
  • ẩn mình sau những cây tre già

b. ý nghĩa của chuyến tàu đêm

  • phản ánh hiện thực đen tối
  • những ước mơ và hy vọng nhỏ nhoi của những người nghèo lao động trên đường phố.
  • thể hiện sự đồng cảm của nhà văn đối với cuộc sống của những người nghèo khổ. >
  • li>

3. kết thúc

với thạch nhũ, anh đã có được tấm lòng yêu thương, trân trọng những người nghèo khó về vật chất nhưng vẫn giàu tình cảm, vẫn cần cù, siêng năng trong công việc, làm giàu chính đáng. tình yêu, sự gắn bó.

cảm nghĩ của em về cảnh đoàn tàu đi qua phố huyện

Câu chuyện về hai đứa trẻ của thach lam được coi là “một bài thơ trữ tình buồn”. đây là một truyện ngắn đặc sắc có sự kết hợp giữa chất tự sự và chất trữ tình. Sự xuất hiện của hình ảnh đoàn tàu ở cuối tác phẩm được coi là một chi tiết đáng kể góp phần tạo nên thành công cho câu chuyện này.

đoàn tàu xuất hiện trong hoàn cảnh đen tối của cuộc sống của những người sống mòn mỏi trên đường phố, cuộc sống của họ bị bao trùm trong bóng tối. tuy nhiên, nhiều người trong bóng tối vẫn “hy vọng một điều gì đó tươi sáng cho cuộc sống nghèo khổ hàng ngày của họ”. với hai chị, mong muốn đó càng rõ ràng, cụ thể. họ đợi tàu từ tối đến khuya để xem tàu ​​và mọi ngày. khi họ nhìn thấy đoàn tàu chạy qua huyện, có vẻ như họ chỉ mới sống được một ngày trọn vẹn.

từ xa hình ảnh đoàn tàu hiện lên với “ngọn lửa xanh như mây trời”, với “tiếng còi vang xa trong gió xa”. sau đó đoàn tàu tiến lại gần với tiếng gầm rú, ầm ĩ, tiếng rít rất lớn. khói tỏa sáng, ánh đèn sáng rực trên phố. âm thanh ồn ào và náo nhiệt. một ánh sáng lấp lánh và rực rỡ tràn ngập khắp quận của thành phố. nhưng đoàn tàu trôi qua trong chốc lát rồi khuất dần vào sâu thẳm màn đêm. những âm vang dần dần rồi biến mất, khôi phục lại vẻ đẹp vốn có của phố huyện.

chi tiết về sự xuất hiện của đoàn tàu đã giúp làm rõ tâm trạng của các nhân vật, đặc biệt là hai chị em. hai chị em đợi tàu với sự háo hức và lo lắng, rồi chào đón bằng sự nhiệt tình và say mê, nói lời chia tay đầy tiếc nuối và buồn bã. Họ chờ tàu không phải vì tò mò, không phải để bán hàng, không phải đợi người quen mà để nghe âm thanh, nhìn thấy ánh sáng và sống với một thế giới khác.

Đây cũng là một chi tiết giàu ý nghĩa biểu tượng, góp phần thể hiện tư tưởng và chủ đề của tác phẩm. đoàn tàu là biểu tượng của quá khứ. chạy từ hà nội, từ miền ký ức tuổi thơ thể hiện ước mơ, khát vọng của chị em. đó là ước mơ được quay lại quá khứ, sống một cuộc đời tươi đẹp như quá khứ. khi cuộc sống hiện tại khiến người ta không hài lòng, người ta thường có xu hướng quay về quá khứ, nhất là quá khứ tươi đẹp. Liên quan đến hiện tại, đoàn tàu là một thế giới khác với cuộc sống tăm tối, buồn tẻ và đơn điệu của xóm nghèo.

thế giới tràn ngập ánh sáng, đầy âm thanh, ẩn chứa nhiều điều mới mẻ và thú vị. và thế giới ấy cũng giúp người dân phố huyện nhận ra rằng còn nhiều cuộc đời đáng sống hơn ở phố huyện nghèo – cái ao đời lặng lẽ ấy. sự xuất hiện chi tiết của đoàn tàu cũng đã khơi dậy khát vọng, ước mơ của chị em và nhân dân huyện nhà về một tương lai tươi sáng. đánh thức khát vọng mơ hồ trong vô thức của hai tâm hồn trẻ: khát vọng thoát ly, khát vọng thay đổi, khát vọng tìm kiếm. nhưng sau đó đoàn tàu biến mất. ước mơ thoát khỏi hiện tại vốn dĩ rất mong manh, xa vời. Hình ảnh đoàn tàu như niềm vui, một tia hy vọng chợt lóe lên rồi vụt tắt. mọi thứ càng trở nên mơ hồ và khoét sâu thêm nỗi khổ của biết bao người dân trong xóm nghèo.

những chi tiết nhỏ nhưng đó đã trở thành điểm sáng về ý tưởng cho tác phẩm. thể hiện lòng nhân đạo, niềm tiếc thương vô hạn đối với những mảnh đời chết chóc, vô vọng, bế tắc. Từ đó, Thạch Lam muốn thức tỉnh những con người đang sống trong ao nước tù đọng bình lặng khát vọng sống, khát vọng thoát ly, khát vọng thay đổi. Bản thân thach lam cũng mong muốn mang đến cho các em một tia sáng cuộc sống để văn học trở thành “vũ khí cao quý và lợi hại”

hình ảnh chuyến tàu đêm trong truyện hai đứa trẻ – mẫu 2

Xem thêm: Tô Hoài Là Ai? Những Tác Phẩm Nổi Tiếng Của Tác Giả Này

thach lam là một nhà văn có lối viết mượt mà và sâu lắng, những tác phẩm của anh mang đến cho người đọc nhiều cung bậc cảm xúc với sự giản dị và tinh tế vốn có. Một trong những tác phẩm xuất sắc của Thạch Lam phải kể đến truyện ngắn Hai đứa trẻ, một câu chuyện kể về cuộc đời của những người nghèo khổ ở phố huyện đang hấp hối nhưng cũng có tình yêu và ánh sáng trong đó. nhỏ, trong cuộc sống của tất cả mọi người ở đây. Ngoài những chi tiết tiêu biểu như ngọn đèn dầu của cô em gái nhỏ, cảnh chợ tàn… còn có một hình ảnh khác khiến ta phải suy ngẫm: đó là hình ảnh đoàn tàu đi qua xóm nghèo đêm qua.

Khi chợ huyện đóng cửa, cái nghèo và cái đói hiện rõ hơn. rác thải vứt khắp đường, tiếng ồn ào náo nhiệt biến mất, mùi ẩm mốc bốc lên v.v. màn đêm dần buông xuống, đâu đó có ánh đèn mờ ảo trong ngôi nhà của dì, em gái,… nhưng ánh đèn ấy chính là thứ nhỏ bé ấy không thể xua đi bóng tối đang dần bao phủ khắp phố huyện. Buổi tối, cuộc sống hàng ngày vẫn vậy, các chị vẫn quét dọn cửa hàng tạp hóa nhỏ để bán hàng, chị dọn hàng nước bán cho bộ đội hay gánh cơm, trông xe, các cụ già đến mua rượu, hàng. . chú siêu nhân cũng đến dần theo tiếng cạch cạch cạch cạch cạch cạch cạch cạch cạch cạch cạch cạch cạch cạch cạch hàng tải hàng… sinh hoạt vẫn diễn ra mà sao cứ buồn tẻ nhạt nhòa. Mọi thứ đều quen thuộc, không có gì là thú vị đối với chị em, điều duy nhất khiến chị em phải chờ đợi là một chuyến tàu chạy qua phố phường Hà Nội, hoạt động diễn ra vào cuối ngày ở quận thành phố.

liên tục và vẫn muốn đợi tàu vì hai lý do. trước hết, theo lời mẹ dặn, anh cố thức cho đến khi tàu xuống đón khách, họ tranh thủ lúc tàu dừng để mua vài gói thuốc, vài gói diêm ở quán ăn. thứ hai, lý do chính khiến cả hai bên thế chấp và muốn ở lại cho đến lúc đó là họ muốn đi xem tàu ​​đêm đó.

Khi tiếng trống canh phố huyện vang lên những tiếng réo rắt, vài bóng người cầm đèn lồng đổ bóng dài lướt qua, cũng là lúc báo hiệu tàu đến. liên tục nghe thấy giọng hát của chú phở siêu nhỏ với niềm vui nho nhỏ:

“ánh sáng đã tắt”. ông cố gắng nhìn về phía con tàu, và thấy một ánh sáng xa và bị lãng quên: “ngọn lửa xanh, gần mặt đất, như một bóng ma”. và nghe thấy âm thanh phát ra từ chiếc xe lửa dài khổng lồ “nơi mà tiếng còi tàu vang lên, trong màn đêm tàn kéo dài về gió xa.” rồi nhỏ giọng giục cô dậy cho kịp giờ tàu chạy tới, lúc đó cả hai bừng lên niềm vui khôn tả, căng mắt ra mới cảm nhận được hết ánh sáng, tình yêu và hương vị mà đoàn tàu mang lại. “Hai chị em nghe tiếng đập, xe hú ầm ĩ. một làn khói trắng mờ ảo phía xa, theo sau đó là tiếng vo ve yếu ớt của hành khách. nó liên tục thúc giục tôi phải đứng dậy nhìn đoàn xe đi qua, những toa tàu sáng loáng, lấp ló trên đường. chỉ thoáng thấy đông đúc những chiếc xe cao cấp sang trọng, đồng và niken sáng bóng, cửa sổ sáng bóng. Dù tàu đi qua huyện hàng ngày nhưng mỗi lần đến đều mang đến sự tò mò, thích thú cho hai chị em. đoàn tàu đi qua được miêu tả rất cụ thể, từ ánh đèn đến sinh hoạt của những người trong toa, từ âm thanh xa xôi đến tiếng ồn ào khi tàu đến. Khi chuyến tàu đêm đi qua, chỉ còn lại những đốm than hồng đỏ rực trên đường ray và bóng tối bao trùm, đó cũng là lúc trái tim của An và lien trở nên trống rỗng và tiếc nuối.

Chuyến tàu đêm đến với sự mong đợi và mong mỏi, đồng thời để lại sự thất vọng và tiếc nuối. Chuyến tàu đêm gợi cho tôi nhớ về những ngày tươi đẹp ở Hà Nội, khi gia đình tôi vẫn sống trong những ngày hạnh phúc và yên bình. đoàn tàu còn mang màu sắc của tương lai, của một thế giới khác, đó là ánh sáng mới, ánh sáng của hy vọng, của niềm tin, của một thế giới khác tràn đầy niềm vui và hòa bình. nó khác xa với thế giới của ánh đèn mờ, sự im lặng, nô lệ ở đây.

chuyến tàu đêm đi qua, tôi càng thấy xót xa cho những kiếp người nghèo khổ trên phố huyện bị vùi lấp trong bóng tối bởi cái đói, cái khổ. nhưng trong bóng tối, trong bóng tối của đông đúc, nhợt nhạt vẫn khao khát hạnh phúc, một cuộc sống tốt đẹp hơn

Vì cuộc sống của chính tôi và của mọi người. ánh sáng của đoàn tàu mang theo hai ước mơ bé bỏng của chị em, của bà con lối xóm, họ ước mơ về một cuộc sống mới, ồn ào náo nhiệt, vui vẻ và bình lặng, họ luôn khao khát được ra ngoài, tôi đối mặt với bóng tối với niềm khao khát. một tương lai mới.

chỉ với một chi tiết nhỏ nhưng cái nhìn nhân văn của thach lam càng làm cho giá trị của tác phẩm trở nên sâu sắc hơn.

hình ảnh chuyến tàu đêm trong truyện hai đứa trẻ – mẫu 3

nhà văn đã có những cái nhìn chân thực, hiện thực về cuộc sống của những con người nghèo khổ trong xã hội, là hình ảnh một làng quê nghèo, nghèo khó, nơi con người phải vật lộn, chống chọi với đói nghèo. hình ảnh đoàn tàu xuất hiện xua tan đêm đen và mang theo chút niềm tin, hy vọng về một tương lai đổi mới dù chỉ là phù du.

Xe lửa là phương tiện giao thông xuất hiện từ thế kỷ 19 do thực dân Pháp xây dựng và sử dụng, sự xuất hiện của đường sắt và những đoàn tàu hoạt động ngày đêm đã mang lại nhiều thay đổi trong cuộc sống và xã hội. trích đoạn Hai đứa trẻ, tác giả của nhũ đá đã trổ tài chèo thuyền giúp truyền tải nhiều thông điệp về cuộc sống.

Tác giả đã quan sát hoạt động của con người cả ngày lẫn đêm, suốt ngày, con người phải vật lộn để kiếm sống. ban đêm là khoảng thời gian vắng lặng nhưng vẫn có nhiều người lao động đi hát xẩm, bán cháo lòng và có cả trẻ em, đó là hai chị em liên và an. Kiếp trước hai chị em giàu có ở thành phố, nhưng thực tế cả hai đều phải đối mặt với cảnh nghèo khó nên họ luôn mong ngóng chuyến tàu đêm.

Phố huyện xơ xác, dột nát, cảnh đêm cũng trở nên buồn tẻ, tăm tối vì không có ánh sáng, chỉ có tiếng côn trùng, tiếng người la hét, ánh đèn dầu dường như đã trở nên quá quen thuộc. . mỗi người đi tìm một tia sáng mới để giúp họ vượt qua khó khăn, ánh sáng của chuyến tàu mang lại hy vọng, đó là lý do cả hai chị em dù rất buồn ngủ vẫn cố gắng thức đến nửa đêm.

Xem Thêm : Phân tích các tác phẩm hay và chi tiết môn Văn 9 – Tài liệu, giáo án điện tử

ánh sáng của chuyến tàu đến để giúp những người nghèo nơi đây thức tỉnh khỏi thực tế cuộc sống, chuyến tàu đêm như một niềm hy vọng cho tất cả những người dân nơi đây, dù là nhỏ bé, nhất thời nhưng rất quan trọng, ý nghĩa. .

Hình ảnh con tàu trong tác phẩm có những ý nghĩa riêng vừa hiện thực vừa tượng trưng. ngoài chúng ta, một chuyến tàu đêm xuất hiện và biến mất, ánh sáng của chuyến tàu mang đến một thế giới khác cho hai chị em, một thế giới “vui vẻ và ồn ào” hơn rất nhiều so với thực tế cuộc sống. . đó là sự tương phản mà hai chị em có thể cảm nhận được, rõ ràng trong trái tim họ luôn khao khát thay đổi hiện thực đen tối và ảm đạm của cuộc đời này.

hình ảnh đoàn tàu đến với bao niềm vui, mọi thứ trở nên khác lạ trôi đi không còn những tia sáng mà thay vào đó là những ngọn đèn dầu vứt bỏ mọi thứ, để lại bao nỗi nhớ. , chuyến tàu rời ga và nhanh chóng khuất bóng trong màn đêm cũng đã lấy đi bao điều ước của người dân nơi đây.

Dù đoàn tàu xuất hiện trong giây lát nhưng nó là một biểu tượng rất quan trọng. đoàn tàu mang đến thứ ánh sáng huyền diệu soi sáng vạn vật xua tan màn đêm, để lại bao hy vọng và ước nguyện về một cuộc sống tươi đẹp hơn, đổi mới hơn trong tương lai.

hình ảnh chuyến tàu đêm trong truyện hai đứa trẻ – mẫu 4

thach lam là một nhà văn xuất sắc trước cuộc cách mạng tháng Tám. những điều rất đỗi bình thường trong cuộc sống đã được nhà văn miêu tả một cách chân thực và sâu sắc, gợi nhiều suy ngẫm. Truyện ngắn của hai đứa trẻ, với hình ảnh đoàn tàu đi qua thị trấn phố huyện vài phút trong đêm, là một hình ảnh đầy ý nghĩa.

Giữa một buổi chiều buồn tẻ, tiếng “trống trận” vang lên “từng tiếng một” gợi lên buổi chiều. rồi màn đêm dần về, với dấu hiệu “rặng tre đầu làng hóa đen” và “bóng tối dần lấp nỗi buồn chiều quê bằng thìa và hồn thơ ngây” trong đôi mắt của lien. phố huyện về đêm gần như vắng vẻ, chỉ lác đác vài “ngọn đèn trôi hàng rong chị tôi”, hàng phở, chú hủ tiếu và vợ xẩm. dù “ngủ mê mệt” nhưng chị em vẫn thức, để bán được hàng với hy vọng “may ra vẫn có người mua”. bài hát “tôi và lien đã cố thức vì một lý do khác, vì chúng tôi muốn nhìn thấy chuyến tàu, đó là hoạt động cuối cùng trong đêm”.

thach lam rất am hiểu tâm tư tình cảm của những người dân nghèo nơi phố huyện nhỏ bé này. sự xuất hiện của đoàn tàu là hoạt động thú vị nhất trong đêm, mang đến cho mọi người niềm hy vọng được nhìn thấy “một chút thế giới khác”. nhà văn đã miêu tả chuyến tàu đêm một cách chi tiết và trân trọng. đó cũng là sự tôn trọng mong muốn của con người.

nhà văn miêu tả ngay từ những tấm biển đầu tiên: “nhân viên quán khách đi rước bà ngoại tỉnh về”, “hai ba người cầm lồng đèn rung rinh bóng dáng thon dài”, “người đốt đã đi chơi”. con tàu xa xa tiến lại với “ngọn lửa xanh biếc, sát đất như một bóng ma”. rồi tiếng còi tàu vang lên đâu đây, trong bóng đêm trải dài gió xa. tấm biển đó khiến người ta xôn xao; giọng bác phát ra, giọng bác lien gọi bạn là an.

và chuyến tàu đến: “tiếng còi thổi và nó cứ réo rắt. liên tục thúc giục tôi đứng dậy nhìn đoàn xe đi qua, những toa tàu sáng trưng, ​​soi đường. “Phía trước họ là” những toa phía trên chứa đầy sự sang trọng của con người, lấp lánh ánh đồng và niken, cửa sổ sáng lấp lánh đầu tàu. đã vượt qua, “để lại những đốm than hồng đỏ bay trên đường đua”, “chấm nhỏ của ánh sáng xanh treo trên chiếc xe cuối cùng, ở phía xa và khuất sau rặng tre”.

Thạch nhũ xanh đã được quan sát và mô tả rất chi tiết. ánh sáng, màu sắc, âm thanh, hoạt động được hiển thị phù hợp và giàu sức gợi trong đêm tối.

Tại sao các chị em và mọi người hồi hộp chờ tàu? Chuyến tàu trở về gợi lên cho “hai đứa trẻ” những cảm xúc gì? bạn phải có nhiều kiến ​​thức về tâm lý trẻ em mới có thể miêu tả được như vậy. chuyến tàu đi qua gợi nhiều ý nghĩa trong bạn. hình ảnh con tàu gợi lên trong lòng chị em những ước mơ về “Hà Nội xa, Hà Nội tươi vui, ồn ào”, nơi những đứa trẻ đã sống một thời êm đềm, hạnh phúc. đó là một thế giới khác, một thế giới đã qua, khác với thị trấn buồn tẻ và nghèo nàn. Đó là một thế giới của những giấc mơ và không bao giờ có cơ hội quay lại.

thach lam dẫn dắt độc giả cùng anh đến với một huyện nghèo, buồn tẻ và thê lương, đồng cảm với cuộc đời của cả một lớp người sống không hy vọng vào ngày mai, nếu có. của những người khác. giờ đây, khi đoàn tàu đã đi xa, “chỉ đêm, tiếng trống canh gác và tiếng chó cắn”, chỉ “khi vợ chồng chú ngủ trên chiếu”, và ” bức tranh của thế giới. ” thế giới quanh anh, nhòe nhoẹt trong mắt anh. “Phải chăng dưới ngòi bút xanh biếc đời không còn ý nghĩa? không, tuy không xa lạ với người nghèo, nhưng thach lam đã mang lại một chút hy vọng để vượt qua sự tầm thường tẻ nhạt của cuộc đời. miêu tả cả một lớp người và tâm trạng của họ như vậy ta thấy được sự thương xót của nhà văn đối với số phận của con người, chính vì vậy truyện Hai đứa trẻ là một truyện hay gợi nhiều suy nghĩ trong lòng người đọc về số phận của con người, đặc biệt những người nhỏ bé.

hình ảnh chuyến tàu đêm trong truyện hai đứa trẻ – mẫu 5

truyện ngắn Hai đứa con trai của thach lam in trong tập Nắng trong vườn (NXB Đời nay, Hà Nội, 1938). đây là thể loại truyện trữ tình có nhiều chi tiết tưởng chừng như vụn vặt, vô nghĩa nhưng thực chất tác giả đã chọn lọc và sắp xếp rất kĩ càng để diễn tả tâm trạng của nhân vật. nội dung tác phẩm miêu tả sâu sắc những cảnh đời thường, những số phận nghèo khổ, tăm tối trong xã hội cũ. bằng cách này, tác giả truyền tải một cách kín đáo, nhẹ nhàng nhưng không kém phần thấm nhuần tư tưởng nhân đạo đáng quý.

truyện có nhiều cảnh: cảnh cuối ngày, cuối chợ và kiếp người tàn. hình ảnh chuyến tàu đêm đi qua phố huyện mang một ý nghĩa sâu sắc gây xúc động cho người đọc. hình ảnh chuyến tàu đêm là thế giới ước mơ và khát vọng của những người nghèo.

hai đứa trẻ là hai chị em và một, cô ấy khoảng mười hai hoặc mười ba tuổi, tôi từ bảy đến tám tuổi. Những nhân vật khác như đứa trẻ nhặt rác, hai mẹ con, bà cụ say xỉn, ông bác phở siêu, vợ chồng con nhà mù… giúp tô đậm thêm bức tranh cuộc sống khốn khó, tẻ nhạt. . thời gian là từ chạng vạng đến nửa đêm. Bối cảnh của câu chuyện là một thị trấn nhỏ, nghèo nàn và hoang vắng nằm giữa thị trấn và cánh đồng, nơi có một đường tàu chạy qua.

buổi chiều nơi làng huyện với những âm thanh, hình ảnh ghi dấu ấn cuối ngày: tiếng trống dồn dập trong căn chòi của phố huyện nhỏ. phía tây đỏ như lửa và những đám mây hồng như than hồng sắp tàn. hàng tre trước làng đen kịt, cắt rõ trời.

muộn, muộn rồi. một buổi chiều êm ả như lời ru, vang vọng tiếng ếch nhái kêu râm ran trên cánh đồng do gió êm đềm, mặt trời sắp lên, tiếng ếch hót ngoài đồng, tiếng muỗi vo ve trong bóng tối.

Sau một ngày làm việc mệt mỏi, điều chờ đợi mọi người là bóng tối và những khoảng lặng cô đơn. khung cảnh chợ chiều vẫn làm nổi bật sự nghèo đói: rác thải ngổn ngang trên sàn chợ và những đứa trẻ lom khom tìm kiếm những thứ có thể dùng để nuôi gia đình nghèo khó của mình.

Ngoài cảnh cuối ngày, cuối chợ là cuộc đời của những con người héo hon: cô em gái buôn bán dở dang, chú siêu cò gánh bún cháy, gia đình mù lòa chiếu. trải rộng trên mặt đất… mọi thứ thoáng qua, đơn điệu, im lặng, rồi bao trùm trong bóng tối. cảnh chiều tà và đêm được tác giả miêu tả làm nền cho hình ảnh đoàn tàu hiện ra.

tác giả miêu tả chi tiết, cặn kẽ về hình ảnh đoàn tàu và thói quen đợi tàu của lũ trẻ. lý do đợi tàu của hai đứa bao gồm cả việc đợi tàu đến để bán hàng cho khách xuống tàu, và cái chính là để thỏa lòng mong mỏi, khao khát được nhìn thấy chuyến tàu.

Hai chị em lien và an đã có một ngày mệt mỏi và buồn chán. Họ chỉ bán được một vài món rẻ như bao diêm, bao thuốc lào, xà bông cục … ban đêm họ đi bán hàng và nhẩm lại số tiền ít ỏi. hai đứa trẻ một mình trong bóng tối, trên chiếc cũi cũ nát vì không khí nóng nực và tiếng muỗi kêu. Chỉ có một người tiếp cận bọn trẻ, đó là bà già, một bà già hơi khùng, đang đi mua rượu.

Các em nhỏ hào hứng chờ chuyến tàu đêm đi qua. sự xuất hiện của quán cô bé, chú phở… là cột mốc để họ đo thời gian tiếp cận đoàn tàu. hai chị em đều buồn ngủ, nhưng vẫn cố thức để chờ. cho đến khi không thể tỉnh lại được nữa, cô gục đầu vào lòng anh, mí mắt như sắp sụp xuống và nói: khi tàu đến, xin hãy đánh thức tôi.

Hai chị em cố thức chỉ để xem chuyến tàu là hoạt động cuối cùng trong đêm. Đối với hai đứa trẻ, con tàu không chỉ là một con tàu, mà là một thế giới hoàn toàn khác với ánh sáng của ngọn đèn của cô em gái nhỏ và ánh sáng của ngọn lửa của chú siêu nhân. có lẽ vì vậy mà hình ảnh đoàn tàu được thach lam miêu tả cẩn thận, tỉ mỉ theo trình tự thời gian, qua tâm trạng mong chờ của hai nhân vật lien và an.

Tàu chưa đến, nhưng đã được thông báo từ xa bởi ánh đèn của người trực gác và tiếng còi tàu vi vu trong gió. rồi anh nhìn thấy ngọn lửa xanh biếc, sát đất như một bóng ma, rồi nghe tiếng còi tàu đêm bay trong gió xa. sau đó hai chị em nghe thấy tiếng thình thịch, tiếng xe hú ầm ĩ trên máy ghi âm, kèm theo đó là làn khói trắng tỏa sáng phía xa, sau đó là tiếng ồn ào của hành khách. rồi đoàn tàu chạy qua, những toa sáng rực, toa cao đầy người, đồng, kền kền chói lọi. cuối cùng là cảnh đoàn tàu khuất dần vào màn đêm mênh mông, để lại những mảng than đỏ bay trên đường ray, một điểm đèn xanh nho nhỏ treo trên toa cuối cùng, phía xa rồi khuất sau rặng tre. .

cách quan sát và mô tả của các măng đá rất tinh tế và nghệ thuật. Tác giả quan sát và miêu tả hình ảnh chuyến tàu đêm Hà Nội theo trình tự lúc tàu xa, lúc đến rồi xa dần bằng nhiều giác quan cùng với nhiều sắc thái cảm giác; bởi sự gần nhau của ký ức và thực tế. chuyến tàu đi qua phố huyện trong thời gian rất ngắn nhưng đã để lại trong lòng hai đứa trẻ nhiều cảm xúc và nỗi buồn. phố huyện náo nhiệt, ồn ào phút chốc rồi chìm vào màn đêm tĩnh mịch. sắp xong rồi, người dân trong huyện chỉ nghỉ làm khi chuyến tàu đêm đi vắng.

Xem thêm: [Ngữ văn 8] Những kiến thức trọng tâm về truyện kí Việt Nam 1930-1945

đối với các chị em, chuyến tàu Hà Nội mang lại những kỷ niệm đẹp. Anh không ngừng mơ về Hà Nội xa xăm …, nơi hai chị em đã sống một tuổi thơ êm đềm và hạnh phúc khi cô giáo chưa mất việc. đó là một cuộc sống không xa lắm, hoàn toàn khác với cuộc sống ở huyện nghèo và buồn tẻ này.

đoàn tàu cũng là hình ảnh của tương lai, nó khiến bạn hình dung ra một thế giới trù phú, đông đúc, ồn ào, tràn ngập ánh sáng và âm thanh. sự kết nối và an ninh để chờ tàu xuất phát từ nhu cầu tinh thần cấp thiết để thoát khỏi cuộc sống nhàm chán hiện tại và sống trong một thế giới mới tươi đẹp hơn.

đối với người đọc, vẻ đẹp của đoàn tàu và thái độ lo lắng, hạnh phúc của hai đứa trẻ khi nhìn vào đoàn tàu không chỉ mang lại niềm vui giây phút mà còn gợi nhiều nỗi buồn, sự thương cảm.

Đúng là hai đứa rất vui vì những mong muốn và kỳ vọng của chúng đã được thỏa mãn. nhưng chuyến tàu đó thuộc về một thế giới quá xa và nó càng sáng, càng vui và càng ồn ào thì cuộc sống nơi phố huyện càng tăm tối, buồn tẻ và yên tĩnh hơn. Tất cả những gì còn lại là hình ảnh đoàn tàu đi qua hàng đêm mà người dân thành phố, phố huyện hồi hộp chờ đợi. người đọc thach lam đồng cảm với tâm trạng của những con người sống trong tăm tối và nghèo đói. tuy nhiên, câu chuyện cũng nhen nhóm trong lòng người đọc niềm hy vọng vượt qua sự nhàm chán và tầm thường của cuộc sống đời thường.

truyện ngắn Hai đứa trẻ phản ánh sâu sắc thế giới tinh thần của những người nghèo khổ của xã hội cũ. hình ảnh đoàn tàu chỉ thoáng xuất hiện rồi vụt tắt nhưng vẫn là ánh sáng của niềm vui. như một niềm an ủi, một niềm mong mỏi, một ước mơ không bao giờ nguôi ngoai, một chút ánh sáng cho cuộc đời tăm tối vĩnh viễn của những số phận u ám, bất hạnh nhưng vẫn chờ ngày mai tươi sáng hơn. .

hình ảnh chuyến tàu đêm trong truyện hai đứa trẻ – mẫu 6

Con tàu là sản phẩm của nền văn minh phương Tây và xuất hiện ở Việt Nam trong bối cảnh thực dân Pháp khai thác Đông Dương. sự xuất hiện của nó không chỉ làm thay đổi đời sống kinh tế – xã hội mà còn mang đến cho văn học Việt Nam một nguồn thi liệu mới. giờ đây, ngoài hình ảnh con tàu, bến sông, trong văn học nước nhà còn có hình ảnh nhà ga, đoàn tàu. Trong số nhiều sáng tác trước năm 1945, ta thấy truyện ngắn Hai đứa trẻ của Thạch Lam đã khắc họa thành công hình ảnh con tàu, một hình ảnh mở ra nhiều khía cạnh khác nhau của hiện thực đời sống xã hội đương thời.

trước hết, nhà văn miêu tả hình ảnh con tàu để thể hiện trạng thái hấp hối của sự sống. cuộc sống “buồn tẻ, chai sạn” (nam cao), vốn là chủ đề thường thấy trong văn học trước cách mạng tháng Tám. Đối với mỗi người viết, chủ đề này sẽ được trình bày theo một cách khác nhau. ở hai đứa trẻ, hiện thực cuộc sống được nhà văn tha thiết quan sát qua tình huống đoàn tàu về ga. như các bạn đã biết, bối cảnh câu chuyện của hai đứa trẻ là một xóm nghèo. có đường sắt chạy qua đây, có sân ga để tàu chạy theo lịch trình ban đêm đón trả khách. cái gian giữa vô hình trung đã trở thành một phần cuộc sống của xóm trọ phố huyện. Nó là niềm hy vọng của rất nhiều người trong cuộc sống. chính vì vậy mà ban đêm mọi người vẫn thức chờ tàu về ga. với các chị, việc chờ tàu chủ yếu vì một lý do khác. trong tác phẩm, hình ảnh con tàu được thể hiện qua con mắt của hai chị em. nghệ thuật đại diện cho người viết từ xa đến gần. khi đoàn tàu sắp đến sân ga, nó được nhận ra bởi “ngọn lửa xanh” và tiếng còi “trong đêm tàn vươn ra gió xa”. gần hơn, đoàn tàu hiện ra với “làn khói trắng sáng”, với “những toa đèn sáng rực, soi lòng đường”. tất cả những hình ảnh, âm thanh, ánh sáng … của đoàn tàu đều được hai chị em quan sát kỹ lưỡng. An nói với Liên: “Hôm nay tàu không đông phải không?” Tuyên bố này chỉ ra hai thực tế. trước hết là các chị vẫn thức hàng đêm chờ tàu. thứ hai, so với trước đây, chuyến tàu ngày nay ít đông đúc hơn. trong một tình huống khác, việc đông đúc và không có khách là điều bình thường. nhưng trong trường hợp này, bình luận của một người nhằm truyền đạt chủ đề của nhà văn về “sự sống đang chết”. để thấy rõ điều này, cần đặt câu an trong hệ thống các câu khác trong tác phẩm. chúng tôi muốn nói về ba câu và đoạn văn sau:

<3

– “muộn thế rồi mà họ vẫn chưa đi chơi à?”.

– “Trước đây, trên sân ga có mấy quán cơm mở cửa đón khách, đèn sáng đến nửa đêm. nhưng giờ tất cả đều đóng cửa, im lìm như đường phố. ”

Câu đầu tiên là cảm xúc của người cầm giữ, câu thứ hai là lời nói của anh ta và câu thứ ba là mô tả của người viết về các cửa hàng trên nền tảng. trong một ngày họp chợ, việc mua bán hàng hóa “không thành vấn đề”. khách hàng của tôi không ra ngoài mua sản phẩm thường xuyên như thường lệ. cảnh dàn hàng tại nhà ga xuống cấp thảm hại. bận rộn “bật đèn đến nửa đêm” giờ đã thành dĩ vãng. hiện thực trước mắt thật xót xa: những hàng lúa khép nép, chìm giữa bóng tối trĩu nặng. Liên kết các hình ảnh và chi tiết nêu trên, ta nhận thấy dụng ý nghệ thuật của thạch nhũ. các nhà văn không triết lý như những bậc cao nhân, mà để cho các loại hình nghệ thuật tự “nói hộ”. đó là lý do tại sao nó mềm mại nhưng có chiều sâu.

Hình ảnh con thuyền ngoài ý nghĩa tả thực còn mang ý nghĩa tượng trưng. tính chất biểu tượng của nó được xác nhận bởi ánh sáng rực rỡ. Trong cảm nhận của những tâm hồn thơ trẻ như Liên và An, ánh đèn tàu gợi lên một thế giới khác “vui nhộn” hơn, ồn ào hơn. đối lập với sự u uất, vắng lặng của không gian phố huyện. “Con tàu dường như đã mang đến một chút thế giới khác. một thế giới hoàn toàn khác, đối, khác với ngọn đèn của chị tôi và ngọn lửa của cô chú tôi “. Dựa trên nhận thức về sự đối lập của hai ngọn đèn đó, tâm hồn không ngừng nảy sinh khát vọng đổi đời hiển nhiên. những đứa trẻ như lien, an đã mất đi sự hồn nhiên, trong sáng của tuổi thơ, thay vào đó là nỗi buồn, sự cố gắng của bản thân để chờ đợi ngày mai.Việc hai chị em cố gắng thức để chờ tàu là vì lẽ đó .chúng tôi hiểu tại sao khi đoàn tàu rời sân ga, ngay lập tức những tâm hồn “theo giấc mơ âm thầm” đang tìm về với thế giới ánh đèn rực rỡ và những tiếng xôn xao qua câu văn “lặng lẽ theo sau những giấc mơ”, thach lam anh dường như cũng đang lo lắng về một sự thay đổi. .

thach lam là một nhà văn xuất sắc trước cuộc cách mạng tháng Tám. những điều rất đỗi bình thường trong cuộc sống đã được nhà văn miêu tả một cách chân thực và sâu sắc, gợi nhiều suy ngẫm. Truyện ngắn của hai đứa trẻ, với hình ảnh đoàn tàu đi qua thị trấn phố huyện vài phút trong đêm, là một hình ảnh đầy ý nghĩa.

Giữa một buổi chiều buồn tẻ, tiếng “trống trận” vang lên “từng tiếng một” gợi lên buổi chiều. Rồi màn đêm dần buông, với dấu tích “rặng tre đầu làng ngả đen” và “bóng tối dần lấp ló nỗi buồn của buổi chiều quê chuyển động và tâm hồn trong sáng” trong mắt Liên. phố huyện về đêm gần như vắng vẻ, chỉ lác đác vài “ngọn đèn trôi hàng rong chị tôi”, hàng phở, chú hủ tiếu và vợ xẩm. dù “buồn ngủ mắt” nhưng chị em vẫn cố gắng thức để bán được hàng với hy vọng “may ra vẫn có người mua”. bài hát “tôi và lien đã cố thức vì một lý do khác, vì chúng tôi muốn nhìn thấy chuyến tàu, đó là hoạt động cuối cùng trong đêm”.

thach lam rất am hiểu tâm tư tình cảm của những người dân nghèo nơi phố huyện nhỏ bé này. sự xuất hiện của chuyến tàu là hoạt động thú vị nhất trong đêm, mang đến cho mọi người niềm hy vọng được nhìn thấy “một mảnh nhỏ của thế giới khác”. nhà văn đã miêu tả chuyến tàu đêm một cách chi tiết và trân trọng. đó cũng là sự tôn trọng mong muốn của con người.

nhà văn miêu tả ngay từ những tấm biển đầu tiên: “nhân viên quán khách đi rước bà ngoại tỉnh về”, “hai ba người cầm lồng đèn rung rinh bóng dáng thon dài”, “người đốt đã đi chơi”. một tài năng từ xa tiếp cận với một “ngọn lửa xanh, gần mặt đất như một bóng ma”. rồi tiếng còi tàu vang lên đâu đây, trong bóng đêm trải dài gió xa. tấm biển đó khiến người ta xôn xao; giọng bác phát ra, giọng bác lien gọi bạn là an.

và chuyến tàu đến: “tiếng còi thổi và nó cứ réo rắt. không ngừng thúc giục đứng lên nhìn đoàn xe đi qua, xe ngựa sáng ngời soi đường. “Trước mặt là” một đoàn xe cao cấp sang trọng chở đầy người, kim đồng sáng loáng, cửa sổ sáng ngời. “đoàn tàu đi qua,” để lại than hồng đỏ bay trên đường ray “,” chấm nhỏ ánh sáng xanh treo trên toa cuối cùng, ở phía xa và khuất sau rặng tre “.

Thạch nhũ xanh đã được quan sát và mô tả rất chi tiết. ánh sáng, màu sắc, âm thanh và các hoạt động được trình bày phù hợp và giàu sức gợi trong đêm tối.

Tại sao các chị em và mọi người hồi hộp chờ tàu? Chuyến tàu trở về gợi lên cho “hai đứa trẻ” những cảm xúc gì? Bạn phải am hiểu tâm lý trẻ thơ lắm mới có cách miêu tả như vậy? chuyến tàu đi qua gợi nhiều ý nghĩa trong bạn. hình ảnh con tàu gợi lên trong lòng chị em những ước mơ về “Hà Nội xa, Hà Nội tươi vui, ồn ào”, nơi những đứa trẻ đã sống một thời êm đềm, hạnh phúc. đó là một thế giới khác, một thế giới đã qua, khác với thị trấn buồn tẻ và nghèo nàn. Đó là thế giới của những giấc mơ và bạn không bao giờ biết khi nào có cơ hội quay trở lại.

thach lam đã đưa người đọc cùng anh đến một phố huyện nghèo buồn tẻ và thê lương, cùng anh đồng cảm với cuộc sống của một lớp người sống không có hy vọng vào ngày mai, nếu họ thoáng thấy sự ồn ào, xa hoa của khác. . giờ đây, khi đoàn tàu đã đi xa, “chỉ đêm, tiếng trống canh gác và tiếng chó cắn”, chỉ “khi vợ chồng chú ngủ trên chiếu”, và ” bức tranh của thế giới. ” thế giới quanh anh mờ ảo trong mắt anh. Phải chăng cuộc đời không còn ý nghĩa dưới ngòi bút đá xanh? không, dù anh chẳng làm được gì cho người nghèo nhưng thach lam đã mang đến tiếng nói đoàn kết, nhen nhóm trong họ chút hy vọng, để vượt lên. sự chán chường và tầm thường của cuộc sống. Qua việc miêu tả cả một lớp người và tâm trạng của họ như vậy ta thấy được tấm lòng thương xót của nhà văn đối với số phận của con người. số phận của con người, đặc biệt là những người nhỏ bé.

hình ảnh chuyến tàu đêm trong truyện hai đứa trẻ – văn mẫu 7

“Hai đứa trẻ” là một truyện ngắn của nhà văn tha hóa nói riêng và văn học hiện đại Việt Nam nói chung. Với lối viết nhẹ nhàng nhưng tinh tế, câu chuyện truyền tải đến người đọc những cảm xúc về hiện thực nghèo nàn nơi phố huyện với những người chết sống trong tăm tối, u uất. những hình ảnh của tác phẩm tuy giản dị, gần gũi nhưng lại chứa đựng những ý nghĩa to lớn và sâu sắc. đặc biệt, hình ảnh chuyến tàu đêm là một ấn tượng khó phai, khiến chúng ta phải suy ngẫm và trăn trở.

Chuyến tàu đêm xuất hiện trên con phố của xóm nghèo được miêu tả rất tỉ mỉ theo trình tự thời gian. Đó là một chuyến tàu bình thường như bao ngày khác, nó quen thuộc với tất cả những người dân trong khu ổ chuột, nhưng hình ảnh và âm thanh của chuyến tàu quen thuộc ấy vẫn gợi lại cho hai chị em những kỉ niệm và mong chờ. Tiếp xúc. trước khi tàu đến, phố huyện ấy chỉ là một không gian ngập tràn bóng tối, cuộc sống thường nhật cứ thế diễn ra theo thời gian. vợ chồng chú xẩm tiếng bò bía, quán cô em gái có hai bác ngồi quây quần hút thuốc, trống canh cũng điểm, ánh đèn đom đóm mờ ảo. giữa đêm lớn. và khi tàu đến gần, phố huyện như đông đúc hơn bởi bóng dáng của một vài người đang đi rước thánh quan tỉnh với những chiếc đèn lồng rực rỡ trên tay. Giọng Bác đầy cảm xúc:

– ánh sáng ở đó

và bắt đầu xuất hiện một ngọn lửa xanh có thể nhìn thấy trong mắt anh như một bóng ma, đó là khi tiếng còi tàu vang lên trong gió xa. Trong màn đêm u ám, tiếng còi tàu như chất xúc tác đánh thức mọi người.

tàu đến, chị đánh thức tôi, hai chị em ngồi nhìn toa tàu sáng rực. tiếng hành khách bắt đầu ồn ào và gấp gáp. đoàn tàu đi qua với những ánh đèn sáng rực một vùng xua tan bóng tối cố hữu, những tiếng kèn chói lọi nơi sang trọng thu hút ánh nhìn của chị em. cuối cùng đoàn tàu tạm biệt làng quê rồi lặng lẽ rời xa, ẩn mình sau những rừng tre già. chuyến tàu hôm ấy tuy không đầy ắp như những chuyến tàu trước nhưng vẫn mang lại nhiều cảm xúc rộn ràng trong trái tim những đứa trẻ ấy, bởi đó là ước mơ, là khát vọng nhỏ nhoi về những điều đẹp đẽ, nhưng là hy vọng về tương lai, tương lai nhiều hơn. lấp lánh. hơn những gì có trong những con đường tối tăm và mục nát của khu phố nghèo. Hai chị em cố gắng thức để đợi chuyến tàu không chỉ như lời mẹ dặn, chuyến tàu đến để bán một số hàng hóa mà còn là niềm mong mỏi sâu thẳm trong trái tim của hai chị em. Chuyến tàu mang theo ánh sáng của những ước mong và kỉ niệm tuổi thơ, gợi cho ta nhớ về những ngày tươi đẹp ở Hà Nội, và cả những tưởng tượng xa vời về một Hà Nội sôi động, rực rỡ, không ồn ào và náo nhiệt. và chuyến tàu đêm đã mang đến một thế giới khác với những người nghèo khổ và cơ cực đang sống ở đây. Sự tương phản đó không chỉ phản ánh hiện thực mà còn thể hiện tâm hồn luôn tìm kiếm ánh sáng, biết trân trọng và mơ ước những điều tốt đẹp trong tương lai của con người nơi đây.

Xem Thêm : Mô phỏng hoa văn chạm khắc thời trần câu hỏi 1138800 – hoidap247.com

Chuyến tàu đêm đến, khi các thương gia và cửa hàng có cơ hội bán thêm các mặt hàng cần thiết cho hành khách của chuyến tàu kia. Dù trời đã khuya nhưng họ vẫn thức khuya đợi tàu để bán hàng mưu sinh, dù chỉ là vài bao thuốc lá, vài cục xà phòng, vài hộp cơm, … chuyến tàu đêm được miêu tả trong nhiều màu sắc, qua hình ảnh, hình ảnh đoàn tàu, hiện thực cuộc sống nghèo khổ được hiện lên trần trụi một cách đau đớn. có điều gì đó khiến ta thổn thức và đồng cảm với một cuộc đời đầy lo toan, thiếu thốn hy vọng và những mảnh đời cơ cực, mơ hồ, bấp bênh, bất trắc. thach lam đã rất thành công khi thể hiện chuyến tàu đêm lồng ghép vào diễn biến tâm lý của nhân vật, đó là hai chị em. Dù rất buồn ngủ nhưng hai chị em vẫn đợi tàu, thủ thỉ bên tai chị:

– tàu đang đến, làm ơn đánh thức tôi!

Khiến tôi thắc mắc không biết cảm giác hồi hộp của đoàn tàu đang đến gần có gì mà khiến đứa trẻ thèm thuồng đến vậy. khi đoàn tàu rời bến cũng để lại trong lòng hai nhân vật những nỗi buồn khó tả. hai chị em dán mắt vào đống than hồng đỏ rực bên đường và chấm đỏ của đèn xanh trên toa cuối cùng của đoàn tàu. Dù đã trải qua một chặng đường dài nhưng tiếng còi vẫn tiếp tục vang lên, để lại dấu ấn không thể phai mờ trong lòng các nhân vật và trong lòng mỗi người.

Qua hình ảnh chuyến tàu đêm, ta thấy được tấm lòng chân thành của tác giả đối với những người nghèo khổ. với những khối thạch nhũ, ông dành tình cảm yêu thương vô cùng trân trọng đối với những người lao động nghèo, nghèo về vật chất nhưng tình bạn cao cả, vẫn cần cù, siêng năng trong công việc, giàu tình thương yêu, gắn bó. Ở họ, trong sâu thẳm trái tim, họ cũng tràn đầy niềm tin và hy vọng, dù khó khăn, gian khổ vẫn không ngừng ước mơ và hướng đến những điều cao đẹp.

hình ảnh chuyến tàu đêm trong truyện hai đứa trẻ – mẫu 8

thach lam là một nhà văn, một chiến sĩ của mọi thời đại, chính vì vậy mà anh luôn thấu hiểu tâm tư, nguyện vọng của người nghèo, thể hiện tình đoàn kết và hiểu rằng anh đã sáng tác nên tác phẩm Hai đứa trẻ qua đó người đọc có cái nhìn sâu sắc nhất về cuộc đời. , con người và ước mơ nhỏ nhoi của những đứa trẻ này. hình ảnh chuyến tàu đêm là tia sáng gợi nhiều cảm xúc trong lòng người đọc.

Hình ảnh chuyến tàu đêm trong tác phẩm đã thể hiện một khát vọng lớn lao, đồng thời để lại trong lòng người đọc nhiều cảm xúc. đầu tiên, khi hình ảnh chuyến tàu đêm xuất hiện, tác giả đã miêu tả về cuộc sống, sự nghèo khó, ở một xóm trọ hoang vắng. , người dân lo lắng từng ngày cho cuộc sống của mình. ở đây, sự sống bị tàn phá, cảnh phố huyện lúc chiều tối cũng khiến người đọc cảm nhận được tấm lòng sâu sắc của tác giả, khi hướng về những số phận bất hạnh, éo le. chính cuộc sống nghèo khó này khiến họ luôn muốn có điều gì đó nở rộ để khiến mình tỏa sáng, dù chỉ là trong khoảnh khắc.

Ban ngày, người dân nơi đây luôn phải bươn chải kiếm sống, ban đêm đây là lúc họ được nghỉ ngơi. con người bận rộn với cuộc sống. Cảnh chợ tàn, chợ chiều tan dần, mọi người hối hả tìm việc mới, có người đi hát xẩm, có người bán cháo, tất cả vẫn tất bật với công việc của mình.

Ngay cả hình ảnh hai đứa trẻ trong truyện cũng để lại trong lòng người đọc nhiều cảm xúc, vì quá yêu thị trấn hoang nên anh luôn phải đối mặt với những viễn cảnh khó khăn của cuộc đời. Trước đây, hai đứa trẻ này sống một cuộc sống hạnh phúc ở thành phố, chúng uống những thứ nước đỏ, tím, vàng… tất cả nay đã trở thành dĩ vãng, đôi khi tình cảm của chúng muốn quay trở lại một cuộc sống như xưa, nơi hai đứa chúng. hiện đang sống trong cảnh nghèo khó, đó là lý do tại sao hai đứa trẻ luôn chờ đợi hình ảnh của chuyến tàu đêm.

Ở huyện nghèo, khung cảnh về đêm dường như tối tăm đã trở nên hoang vắng, mong muốn tìm được một nguồn sáng mới có thể soi đường cho họ, đó là những điều rất có ý nghĩa đối với cuộc sống của họ. cảnh phố phường vẫn diễn ra, tuy không phải là cuộc sống đầy đủ nhưng mọi người vẫn đang cố gắng để có thể tự lo cho cuộc sống của mình. hình ảnh chuyến tàu đêm, không chỉ mang đến cho họ một ánh sáng mới, họ có thể ước về một tương lai tươi sáng hơn, đó là những điều ước nhỏ nhoi, đó là lý do tại sao liên và an luôn chờ đợi để chứng minh điều đó. xem chuyến tàu đêm.

đối với khung cảnh đường phố về đêm chỉ có tiếng côn trùng kêu như tiếng ếch nhái ngoài đồng … hay tiếng hát đồng, tiếng hát của những người mưu sinh, nên họ luôn mong muốn có một thứ gì đó kỳ dị để tặng. họ một hy vọng mới cho cuộc sống của chính mình. Đó là những khoảng thời gian tràn ngập ánh sáng tuyệt vời, không còn là hình ảnh rực rỡ của những ngọn đèn dầu, vì thế hình ảnh chuyến tàu đêm đã khiến mọi người chú ý và mong đợi. đặc biệt là đối với liên và an, hai đứa trẻ này trước đây sống ở chốn phồn hoa đô hội, được chứng kiến ​​những chốn phồn hoa, ánh đèn lộng lẫy, được thưởng thức những cốc nước xanh đỏ … nên hành trình của con tàu này cũng mang lại cho hai chị em nỗi nhớ về một thời đã qua.

khi tàu cập bến, một bầu không khí ấm áp hơn, bây giờ là tiếng nói cười huyên náo của người dân, họ đang chờ đợi một luồng sáng mới để tâm hồn mình tràn ngập một không gian, tươi sáng hơn, tươi vui hơn, nhiều hơn. nhộn nhịp. Người dân nơi đây từng trải qua những mảnh đời khốn khó nên họ luôn mong muốn một tia hy vọng mới cho cuộc sống của chính mình. trong bóng tối bao trùm dần cả không gian phố huyện chỉ còn lại những tiếng kẽo kẹt, tiếng kêu thảm thiết của những người ăn xin, những người kiếm tiền bằng nghề hát đồng, những người đi bán rong… cả đời họ vẫn chống chọi, và có giành từng xu để cải thiện cuộc sống của họ.

chờ đợi từng giây từng phút để tàu đến, nhưng khi tàu rời khỏi đây, mọi thứ dường như trở lại như trước, trời tối và mọi người lại bắt đầu công việc của mình, từng người một, mặc dù vào ban đêm, họ vẫn làm việc khó, chính cuộc sống đã khiến họ khó khăn như vậy, họ chờ đợi một điều gì đó tốt đẹp hơn sẽ đến, họ chờ đợi một ánh sáng mới, một cuộc sống tốt đẹp hơn. chuyến tàu mang đến cho họ một tia hy vọng vào cuộc sống, và đó cũng là động lực để họ tiếp tục với cuộc sống của chính mình. đối diện với không gian tối tăm, hoang tàn, vắng vẻ của phố huyện, họ luôn chờ đợi những điều mới mẻ sẽ đến.

Xem thêm: Top 3 bài Cảm nhận về tác phẩm Hai đứa trẻ của Thạch Lam hay nhất | Ngữ văn lớp 11

Khi đoàn tàu rời khỏi nơi này, mọi người đều trở về chỗ cũ, giờ đây không còn tiếng còi, từ trong đoàn tàu không còn những tia sáng, chỉ có ngọn lửa đầu tàu, ngọn đèn dầu. nhưng khi đoàn tàu rời đi, họ mang theo tâm trạng tiếc nuối, chuyến tàu đã chắp cánh cho họ ước mơ về một tương lai tươi sáng hơn, nên khi rời đi, nó để lại cho người ta sự tiếc nuối vô cùng và mang đến cho họ những cảm xúc vô cùng hụt hẫng.

chuyến tàu mang đến cho họ một khoảnh khắc hòa nhập, mọi người bắt đầu cười nói, trước giây phút đó, không gian nơi đây rất yên tĩnh và trong cảnh hoang vắng thật lạnh lẽo. nhưng chuyến tàu vẫn để lại cho họ nhiều tia hy vọng về một cuộc sống mới tốt đẹp hơn.

hình ảnh chuyến tàu đêm trong truyện hai đứa trẻ – văn mẫu 9

hình ảnh chuyến tàu đêm chạy qua phố huyện, giữa khung cảnh hoang tàn, đổ nát và ảm đạm của một xã hội thu nhỏ. chuyến tàu đêm như một thế giới hoàn toàn khác, là ước mơ và khát vọng của những người nghèo. ánh đèn leo lét, tiếng xôn xao đánh thức mọi giác quan, khiến ai cũng như lạc vào một xã hội mới với bao khát khao thầm lặng. đồng thời là hình ảnh của hai chị em lien, an và các nhân vật khác như cậu bé lục lọi rác, hai mẹ con, bà già khùng khùng say xỉn, chú phở siêu quậy, vợ chồng son. và những đứa trẻ của ngôi nhà mù, v.v. bức tranh đậm nét về một cuộc sống khốn khó và tẻ nhạt. cốt truyện dường như xoay quanh cuộc sống khốn khó và nghèo khó của những người dân phố huyện.

Bóng tối dần bao trùm phố huyện, mang vào đó âm thanh tĩnh lặng, đầy u uất và lạnh lẽo. tác giả đã khéo léo sử dụng những hình ảnh gợi tả những âm thanh nhỏ nhất “tiếng ếch nhái kêu ngoài đồng”, “tiếng muỗi vo ve trong đêm tối”, hay cả những hình ảnh chìm dần vào sự tĩnh lặng của bóng tối. quán nước nhỏ ”,“ đại gia bán phở cháy ”,“ nhà tôi mù với chiếc chiếu trải trên nền nhà ”,… tất cả những âm thanh và hình ảnh này đều giống như một cái bát. phố huyện tối tăm.

thach lam đã đưa hình ảnh hai đứa trẻ đợi tàu, đợi niềm vui nho nhỏ một cách chi tiết và tỉ mẩn. Không đơn giản chỉ là để việc mua bán của hai chị em được thuận lợi, mà đi kèm với đó là sự khao khát, khao khát được nhìn thấy chuyến tàu sang trọng. sự buồn chán, im lặng của hai đứa trẻ hồi hộp chờ chuyến tàu lăn bánh qua phố huyện mới thấy sự đối lập giữa tâm trạng, cuộc sống của nhân vật và hình ảnh ồn ào, náo nhiệt của đoàn tàu.

đoàn tàu giống như hình ảnh hoạt động cuối cùng trong đêm, đối với hai chị em liên và an, hình ảnh đoàn tàu như một thế giới trong mơ, có đèn xanh đỏ và những âm thanh vui nhộn khác. những hình ảnh lặp đi lặp lại mà hai chị em thường xuyên nhìn thấy. đằng xa, tiếng còi tàu hú vang trên phố và ánh đèn của người gác đường sắt. rồi anh nhìn thấy ngọn lửa xanh biếc, sát đất như một bóng ma, rồi nghe tiếng còi tàu đêm bay trong gió xa. sau đó hai chị em nghe thấy tiếng thình thịch, tiếng xe hú ầm ĩ trên máy ghi âm, kèm theo đó là làn khói trắng tỏa sáng phía xa, sau đó là tiếng ồn ào của hành khách. rồi đoàn tàu chạy qua, những toa sáng rực, toa cao đầy người, đồng, kền kền chói lọi. cuối cùng là cảnh đoàn tàu khuất dần vào màn đêm mênh mông, để lại những mảng than đỏ bay trên đường ray, một điểm đèn xanh nho nhỏ treo trên toa cuối cùng, phía xa rồi khuất sau rặng tre. .

Qua con mắt của tác giả, hình ảnh đoàn tàu lăn bánh qua phố huyện rất nhanh nhưng để lại niềm tiếc nuối cho hai đứa trẻ. Qua hình ảnh đoàn tàu cũng gợi lên bao ước nguyện cao đẹp của hai đứa trẻ lớn lên giữa cuộc sống nghèo nàn, tẻ nhạt.

truyện “hai đứa trẻ” đã để lại trong lòng người đọc bao nỗi niềm thương cảm cho những số phận con người buồn tẻ, bất hạnh nhưng luôn khao khát một cuộc sống tương lai tươi sáng hơn. hình ảnh đoàn tàu như một điểm nhấn thoáng qua rồi vụt tắt như một niềm vui nho nhỏ, một ước nguyện không bao giờ nguôi ngoai.

hình ảnh chuyến tàu đêm trong truyện hai đứa trẻ – văn mẫu 10

Mỗi nhà văn có một cá tính riêng, họ có thể hơi giống nhau về tư tưởng, nhưng phong cách viết, phong cách nghệ thuật chắc chắn không thể giống nhau. trước đây có hai trào lưu là văn học hiện thực và văn học lãng mạn, trong đó nổi lên nhóm văn học Tự lực văn đoàn với những tác phẩm hay về văn học lãng mạn.

Tuy nhiên, một cây bút như một kẻ lạc loài, trong văn ông vừa lãng mạn vừa hiện thực, bởi trong suy nghĩ của ông, văn chương không thể tách rời cuộc đời và con người – đó là thach lam, thach lam có nhiều lỗi chính tả đặc biệt hơn những người anh em của mình. trong đó nổi bật là tác phẩm Hai đứa trẻ, một tác phẩm tiêu biểu của phong cách shilam, chính nhờ chi tiết “chuyến tàu đêm qua phố huyện” đã làm nổi bật tác phẩm này của anh, đồng thời cách điệu trong cách thể hiện của anh. nghệ thuật.

hai đứa trẻ lấy bối cảnh ở một quận nghèo của thành phố, nơi bóng tối luôn bao phủ khắp đường phố. nơi này còn nghèo khó với những cuộc đời trôi nổi, mưu sinh bằng nhiều nghề khác nhau. Nhân vật chính của truyện là Liên và An, hai chị em phụ mẹ quán xuyến cửa hàng. Gia đình Liên cũng không mấy giàu có, lại phải trải đời từ nhỏ nên tâm hồn cô sớm già trước tuổi. nếu những đứa trẻ cùng trang lứa thời đó còn vô tư, hồn nhiên thì lien khê là một cô bé phải suy nghĩ nhiều về cuộc sống. Cuộc sống nơi đây quá nghèo nàn, tù túng khiến con người như mòn mỏi, chai sạn. / p>

bóng tối luôn vây quanh họ, những “ánh sáng ngọc” phát ra từ những ngôi nhà, nghe như “tiếng trống khua trong lán phố huyện nhỏ” “tiếng cọc cạch nghe rõ mồn một” “” em. bếp lò thì siêu ”“ tiếng đàn im phăng phắc ”, tiếng cười của bà già khùng khùng, ánh đèn cũng nghèo. cửa hàng từ nhỏ của tôi “. đọc từng trang của thach lam, không hiểu sao tôi lại thấy buồn, buồn như tâm hồn già nua, tâm hồn đã chết vì chán. Đúng là chán, cả câu chuyện bắt đầu chỉ có chán. , im lặng và u sầu.

cuộc sống của con người trong câu chuyện giống như đang chờ đợi, chờ đợi một điều kỳ diệu nào đó sẽ xảy ra với họ, tức là dì sam, em gái, siêu nhân và bà già điên. một số gương mặt u buồn, ẩn chứa sự u uất, bế tắc tạo thành một phông nền rất hiện thực về cuộc sống con người lúc bấy giờ. anh phải yêu họ rất nhiều, chỉ khi đó thach lam mới có thể cảm nhận được những nỗi buồn thầm kín, những cảm xúc mơ hồ của họ một cách tinh tế. không, thạch nhũ phải làm điều gì đó, như bạn nói, phải làm cho mọi người nghe to hơn. cuộc sống không thể bị chết chìm như thế này. lien và an vẫn thức, trời đã khuya rồi, giấc ngủ muốn đến nhưng vẫn muốn mở mắt ra.

nhưng liên và an vẫn thức, người ở đây vẫn là tỉnh, mặc dù biết sớm muộn cũng không bán được bao nhiêu. họ thức vì một lý do khác, bởi vì hy vọng của họ sắp qua đi, đó là chuyến tàu đêm, liên tục và tôi cố gắng thức, “bởi vì chúng tôi muốn thấy rằng chuyến tàu là hoạt động cuối cùng của đêm” đoàn tàu đến, nó vô số phép lạ mở ra. “Bật lửa ở ngoài kia” thực sự, ánh sáng kỳ diệu từ xe lửa đã đến. ánh sáng của đoàn tàu khác với ánh sáng của phố huyện, bằng những phép đối chiếu tương phản, nhũ đá tương phản ánh sáng của đoàn tàu với những “viên ngọc sáng qua rặng tre”, hay ánh sáng của ngọn đèn em gái.

ánh sáng đó là “ngọn lửa xanh” “gần mặt đất như một bóng ma” xuất hiện đầu tiên. rồi âm thanh vang lên, âm thanh trong trẻo, không như mấy tiếng trống canh đêm chìm trong bóng tối. “nơi tiếng còi tàu” “trong màn đêm tàn, vươn mình trong gió xa.” mọi cảm xúc bắt đầu ùa về, chúng đánh thức tôi vội vã để tôi không bị lỡ chuyến tàu đêm nay, lòng tôi luôn tràn đầy hy vọng. “khói trắng bay lên phía xa, kéo theo đó là tiếng hành khách im lặng và ồn ào.” Những âm thanh thực sự sang trọng, tiếng nói của những người trở về từ Hà Nội.

đoàn tàu được mô tả là có “những chiếc xe sáng rực cả đường phố” “những chiếc xe sang trọng lố bịch” “đồng và niken lung linh” “cửa kính sáng bóng”. những thứ chỉ có ở thành phố, những thứ xa xỉ và xa xỉ làm sao. tuy rằng chuyến tàu đêm nay ít đông hơn và kém sáng hơn. nhưng họ đã mang theo cả một trời hy vọng từ hai cô em gái khi còn ở Hà Nội đã được hưởng nhiều thứ và “Hà Nội có nhiều ánh đèn quá!”

chuyến tàu hy vọng đã thực sự đi qua, nó là sứ giả trung gian đưa hai chị em đến một thế giới khác, khác với bóng tối nơi đây không còn những mảnh đời nghèo khổ nữa, chúng như tiếp thêm sức mạnh để sống, thanh tẩy cho họ. những tâm hồn tội nghiệp. thạch nhũ đã gieo vào họ niềm tin vào sức mạnh của sự sống. chi tiết về chuyến tàu đêm thực sự rất đẹp, đó là ánh sáng tuyệt vời cho toàn bộ câu chuyện.

mặc dù chẳng bao lâu nữa mọi thứ sẽ chìm vào bóng tối, nhưng chỉ vậy thôi cũng đủ để thắp sáng cả một chân trời hy vọng và ước mơ của bạn. chi tiết về chuyến tàu đêm chạy qua huyện thành phố. khép lại, nhưng lại mở ra một ý nghĩa nhân văn cao cả. một thái độ tôn trọng ước mơ của con người về nhũ đá, thể hiện một bộ lông đa cảm và xứng đáng là một phong cách nghệ thuật tuyệt vời.

hình ảnh chuyến tàu đêm trong truyện hai đứa trẻ – văn mẫu 11

hai đứa trẻ là một truyện thơ hiện thực của thach lam, qua câu chuyện kể về cuộc sống tẻ nhạt của người dân phố huyện, nhà văn tái hiện chân thực cuộc sống thường nhật với những sinh hoạt hàng ngày và những số phận đau khổ, tăm tối trong xã hội cũ và đồng thời thể hiện sự trân trọng, yêu thương của nhà văn đối với số phận con người. Trong truyện, hình ảnh chuyến tàu đêm xuôi ngược phố huyện xuất hiện nhiều lần không chỉ gây ấn tượng mạnh với người đọc mà còn thể hiện ý nghĩa nhân văn sâu sắc.

Con người và không gian xóm giềng hiện lên trong tác phẩm với giọng điệu buồn tẻ, đơn điệu và cuối cùng bị bóng tối nhấn chìm. bóng chiều tà làm cho nhịp sống của người dân phố huyện buồn tẻ, bi thương và đáng thương. Bắt đầu từ khung cảnh buồn bã, ảm đạm của phố huyện, nhà văn tha phương tập trung miêu tả cảnh đoàn tàu xuất hiện.

cảnh đoàn tàu xuất hiện không chỉ là chi tiết làm cho nội dung “trọn vẹn” hơn mà còn mang ý nghĩa sâu sắc, tượng trưng cho không khí tươi sáng tuy nhỏ bé cho sự tù đọng, ngột ngạt của phố huyện. Cũng giống như những người khác trong thành phố và huyện, chị em lien và an đã sống qua những ngày buồn tẻ và khó khăn. Hàng ngày, hai chị em đợi những lúc tàu đi qua phố huyện không chỉ để chờ tàu về bán hàng cho khách mà còn để thỏa lòng mong mỏi, khao khát được nhìn thấy chuyến tàu. / p>

chuyến tàu đêm trong truyện hai đứa trẻ an và liên thức trắng chờ tàu vì đây là hoạt động cuối cùng của đêm, cũng là thời điểm duy nhất trong ngày phố huyện trở nên nhộn nhịp hơn vì ánh sáng và sức sống. âm thanh, hoàn toàn tương phản với môi trường nhàm chán trong ngày. Và đối với hai cậu bé Liên và An, đoàn tàu là cả một thế giới khác, rực rỡ hơn ánh đèn lấp lánh của chị Bé và ngọn lửa của chú Siêu nhân.

Trước khi đoàn tàu dừng lại trên phố huyện, ánh sáng và tiếng thông báo vang dội của người gác cổng, xa xa truyền đến tiếng còi tàu theo hướng gió. nhà văn thach lam đã miêu tả tỉ mỉ hình ảnh đoàn tàu theo trình tự thời gian và qua sự háo hức mong chờ của chị em. Nhìn lên đoàn tàu đang chạy tới, anh thấy một ngọn lửa xanh chập chờn gần mặt đất, huyền ảo như một bóng ma, sau đó là tiếng còi tàu xé gió trong màn đêm u tịch.

Càng đến gần tàu, mọi thứ càng cảm thấy chân thực, hai chị em nghe thấy tiếng đập, tiếng xe rít rất lớn, cùng với làn khói trắng bốc ra vào không gian. tiếng hành khách ồn ào dần đến, toa sáng, tiếng cười vang cả không gian phố huyện. Sau khi tất cả các hành khách đã xuống tàu, con tàu bắt đầu trôi đi ngày càng xa, cuối cùng biến mất trong bóng tối bao la.

bạn có thể thấy rằng thạch nhũ đã rất tinh tế trong việc mô tả hình ảnh đoàn tàu. sự chân thực trong hình ảnh, âm thanh khiến người đọc như nhập tâm vào tác phẩm, trực tiếp trở thành nhân chứng của hình ảnh đoàn tàu và câu chuyện của hai chị em đợi tàu.

Chuyến tàu chỉ dừng lại trong giây lát nhưng đã mang lại rất nhiều cảm xúc cho các bạn nhỏ, từ háo hức, mong chờ, đến cả một chút tiếc nuối. hình ảnh đào tạo là hình ảnh của tương lai, mang đến cho người đọc cảm giác về một cuộc sống hơi tươi đẹp, một nơi đầy người, sôi động, tràn ngập ánh sáng và âm thanh.

đối với độc giả, chuyến tàu đêm với tâm trạng mong chờ, lo lắng của trẻ thơ không chỉ mang đến những nụ cười vui tươi, ngọt ngào mà còn mang đến nỗi buồn, sự thương cảm cho những điểm đến, những người dân nghèo.

chuyến tàu là hiện tại của một tương lai tươi sáng, một thế giới ánh sáng và những niềm vui hiếm hoi trong cuộc sống nhàm chán hàng ngày. hình ảnh ấy dường như mang âm hưởng lạc quan, gieo vào lòng người đọc niềm tin về một tương lai tươi sáng cho những mảnh đời éo le, bất hạnh.

hình ảnh chuyến tàu đêm trong truyện hai đứa trẻ – văn mẫu 12

“Hai đứa trẻ” của thach lam là một trong những truyện trữ tình có nhiều chi tiết vụn vặt và vô nghĩa, nhưng trên thực tế, nó là một tác phẩm đạt được mức độ thể hiện nhân vật cao. nội dung các truyện chủ yếu đi sâu miêu tả cảnh sinh hoạt đời thường, sự nghèo nàn, tăm tối của xã hội cũ. qua đó tác giả muốn truyền tải một cách kín đáo, nhẹ nhàng nhưng không kém phần thấm nhuần tư tưởng nhân đạo đáng quý.

Toàn bộ câu chuyện của tác giả tập trung vào những chi tiết nhỏ bị phá vỡ có vẻ như bị cắt nghĩa nhưng lại có sức hấp dẫn sâu rộng. bằng cách tái hiện hình ảnh một thị trấn trong xóm nghèo với ánh đèn leo lét, bóng tối của không gian, vòng xoáy của cuộc đời. nhưng có lẽ hình ảnh đoàn tàu ở cuối truyện là hình ảnh nổi bật nhất của toàn bài. hình ảnh đoàn tàu mang nhiều tầng ý nghĩa khác nhau, tưởng chừng đơn giản, đối lập nhưng lại ẩn chứa bao bài học, tư tưởng cao đẹp của một nhà thơ trữ tình lãng mạn tinh tế nhất. qua đó thể hiện ước mơ, niềm tin và khát vọng của những người nghèo.

vào buổi tối, quận thành phố mở ra với những đường nét ảm đạm và cô đơn, biểu thị một ngày sắp kết thúc theo nghĩa chân thực nhất của từ này. với những âm thanh, hình ảnh: tiếng trống lân trong lán xóm, đám mây hồng than, lũy tre của những người da đen… nhưng không kém phần thơ mộng, trữ tình. hai nhân vật chính ở đây là hai chị em lien và an.

sau một ngày làm việc mệt mỏi. người dân nơi đây mới bắt đầu cuộc sống với gánh phở, chén nước lạnh, tấm thảm bùn chơi đàn hạc… tất cả dường như chỉ là một sự đối đầu lạ lùng và im lặng, chìm trong bóng tối. cảnh đêm xuống được tác giả miêu tả làm nền cho đoàn tàu hiện lên. trên bầu trời đen tối của khung cảnh ấy, tác giả miêu tả chi tiết đoàn tàu và thói quen thu dọn đoàn tàu của hai đứa trẻ. lý do chờ tàu của hai chàng trai bao gồm cả việc chờ tàu đến để bán hàng cho hành khách xuống tàu mua bán. đó là điều thỏa lòng mong mỏi, khao khát được nhìn thấy con tàu của hai chị em.

Hai chị em đã sống một ngày rất mệt mỏi và buồn chán. Họ chỉ bán vài món bao diêm, bao thuốc lá, xà phòng … ban đêm họ đi chợ và đếm số tiền ít ỏi. hai đứa trẻ một mình trong bóng tối, trên chiếc cũi cũ nát vì không khí nóng nực và tiếng muỗi kêu. Chỉ có một người đến với bọn trẻ, một bà già, một bà già hơi khùng khùng thường đến mua rượu cho lũ trẻ.

Các em nhỏ hào hứng chờ chuyến tàu đêm đi qua. Sự xuất hiện của quán chị Bé, chú Phở … là dấu mốc để các em nhỏ kể lại thời gian khi đến gần tàu. cả hai chị em đều buồn ngủ, nhưng vẫn cố đợi tàu. hai chị em cố thức chỉ để xem chuyến tàu là hoạt động cuối cùng trong đêm. với hai đứa con của chị tôi và chú siêu lửa. Có lẽ vì vậy mà hình ảnh đoàn tàu tập trung miêu tả chi tiết, tỉ mỉ theo trình tự thời gian, qua tâm trạng mong chờ của hai nhân vật lien và an.

Tàu chưa đến, nhưng đã được thông báo từ xa bởi ánh đèn của người trực gác và tiếng còi tàu vi vu trong gió. sau đây là hình ảnh nhìn thấy một ngọn lửa xanh, gần mặt đất như một bóng ma, và sau đó nghe thấy tiếng còi tàu trong đêm chết chóc. lan theo gió xa. rồi hai chị em nghe thấy tiếng gõ cửa, tiếng xe hú ầm ĩ trên máy ghi âm, kèm theo đó là làn khói trắng sáng ở phía xa, sau đó là tiếng hành khách nhàn nhạt. thì đồng và kền kền tỏa sáng. cuối cùng là cảnh đoàn tàu đi khuất dần vào màn đêm mênh mông, để lại những mảng than bay trên đường ray, điểm đèn xanh nho nhỏ treo trên toa cuối cùng, phía xa rồi khuất sau rừng trúc…

nhận xét, cách miêu tả thanh lam rất tinh tế và giàu tính nghệ thuật. Tác giả quan sát và miêu tả hình ảnh chuyến tàu đêm Hà Nội theo trình tự lúc tàu xa, lúc đến rồi xa dần bằng nhiều giác quan cùng với nhiều sắc thái cảm giác; bởi sự gần nhau của ký ức và thực tế. chuyến tàu đi qua phố huyện trong thời gian rất ngắn nhưng đã để lại trong lòng hai đứa trẻ nhiều cảm xúc và nỗi buồn. phố huyện náo nhiệt, ồn ào phút chốc rồi chìm vào màn đêm tĩnh mịch. sắp xong rồi, người dân trong huyện chỉ nghỉ làm khi chuyến tàu đêm đi vắng.

đối với các chị em, chuyến tàu Hà Nội mang lại những kỷ niệm đẹp. Anh không ngừng mơ về Hà Nội xa xăm …, nơi hai chị em đã sống một tuổi thơ êm đềm và hạnh phúc khi cô giáo chưa mất việc. Đó là một cuộc sống ở một thời xa xôi, hoàn toàn khác với cuộc sống nơi phố huyện buồn tẻ và nghèo nàn này. đoàn tàu vẫn là hình ảnh của tương lai, nó khiến ta hình dung về một thế giới trù phú, đông đúc, nhộn nhịp, tràn ngập ánh sáng và âm thanh. sự kết nối và an ninh để chờ tàu xuất phát từ nhu cầu tinh thần cấp thiết để thoát khỏi cuộc sống nhàm chán hiện tại và sống trong một thế giới mới tươi đẹp hơn. đối với người đọc, vẻ đẹp của đoàn tàu và thái độ vui mừng, phấn khởi của hai đứa trẻ khi nhìn vào đoàn tàu không chỉ mang lại niềm vui phút giây mà gợi nhiều nỗi buồn.

Đúng là hai đứa trẻ sung sướng vì cơn khát chờ được dập tắt. nhưng đoàn tàu đó lại thuộc về một thế giới quá xa và càng sáng, càng vui vẻ, ồn ào thì càng làm cho cuộc sống nơi phố huyện trở nên u tối, buồn tẻ và vắng lặng hơn. Tất cả những gì còn lại là hình ảnh đoàn tàu đi qua hàng đêm mà người dân thành phố, phố huyện hồi hộp chờ đợi. nhưng qua cô ấy, chúng ta cũng thấy ở cô ấy niềm tin vào một cuộc sống tẻ nhạt và tầm thường.

Truyện “hai đứa trẻ” của thach lam vẽ cảnh nghèo nơi phố huyện lúc tàn cuộc. những mảnh đời nghèo khổ, nhỏ bé hiện ra, nhưng trong lòng họ lại thấy một niềm tin mãnh liệt vào một cuộc sống tốt đẹp vào một tương lai tươi sáng. và hơn hết chúng ta có thể thấy ở đó tấm lòng nhân đạo cao cả của nhà văn thach lam.

Nguồn: https://truongxaydunghcm.edu.vn
Danh mục: Văn Học

Related Articles

Back to top button