Tác phẩm nghệ thuật nào cũng xây dựng bằng những vật liệu mượn ở thực tại

Tác phẩm nghệ thuật nào cũng xây dựng bằng những

Video Tác phẩm nghệ thuật nào cũng xây dựng bằng những

title:

“Mỗi tác phẩm nghệ thuật đều được xây dựng bằng vật liệu lấy từ thực tế. nhưng người nghệ sĩ không chỉ ghi lại những gì đã có mà còn muốn nói những điều mới mẻ ”

(giọng văn nghệ – nguyễn đình thi)

Với kiến ​​thức văn học của mình, bạn có thể làm sáng tỏ nhận định trên không?

công việc:

“Thi sĩ giống như một con ong biến trăm hoa thành mật, mỗi giọt mật sẽ trở thành một vài ngàn con ong bay về” (chuẩn bị hoa lan)

nếu văn học như một bản giao hưởng du dương được dệt nên từ những nốt nhạc của cuộc sống, như một tấm thảm rực rỡ của hiện thực, thì người nghệ sĩ được ví như một nhiếp ảnh gia tài ba, người biến văn học, qua những nét vẽ tài tình, để viết nên những tác phẩm mãi mãi. người nghệ sĩ trên con đường đảm đương “ngàn chuyến bay của đàn ong”, trải đời để suy tư về cuộc đời, biến “mật” thành “trăm hoa” qua từng lăng kính chủ quan của mình. có người nhìn đời bằng đôi mắt buồn, nỗi buồn cũng tô màu cho cả cảnh vật, nhưng có người nhìn đời bằng đôi mắt trong veo, trẻ thơ đầy tò mò, cảnh sắc thiên nhiên trở nên tươi sáng, tràn đầy sức sống. cuộc sống muôn hình vạn trạng qua con mắt nghệ sĩ trở nên muôn màu, muôn vẻ, nhiều sắc thái mới, muôn vàn tâm tư, tình cảm, triết lý sống. thì: “mọi tác phẩm nghệ thuật đều được xây dựng bằng những vật liệu lấy từ thực tế. nhưng người nghệ sĩ không chỉ ghi lại những gì đã có, mà còn muốn nói những điều mới ”(giọng nghệ sĩ – nguyễn đình thi)

“Văn học không chỉ là văn học mà còn là cuộc sống. văn chương sẽ chẳng là gì nếu nó không vì lợi ích của cuộc sống. cuộc đời là điểm xuất phát và cũng là đích đến của văn học ”. (bị cáo buộc). vâng và ở đó, nhà thơ lấy địa thế hiện tại làm sàn nhảy để trình diễn những vũ điệu độc đáo, mới lạ và hấp dẫn của mình. thực tế, Nguyễn Đình Thi đã nhận xét về “tiếng nói của nghệ thuật”: “mọi tác phẩm nghệ thuật đều được xây dựng bằng chất liệu lấy từ thực tế. thể hiện điều đó một cách sâu sắc, trước hết “chất liệu” ở đây là yếu tố vật chất, nguyên liệu thô để làm nên tác phẩm nghệ thuật, nó là hiện thực của cuộc sống bộn bề, rộng lớn đòi hỏi người viết phải đào sâu tìm tòi, khám phá để nhận ra bản chất. nhưng người viết không chỉ “ghi lại những gì đã có” mà Nguyễn Đình Thi còn nhấn mạnh rằng “cái mới”. “cái mới” là sự sáng tạo, độc đáo của người nghệ sĩ, thể hiện ở góc nhìn riêng của họ, của họ. những khám phá riêng, những kiến ​​giải riêng mang dấu ấn chủ quan của người nghệ sĩ, những triết gia về cuộc sống, những thông điệp mới … tóm lại, ý kiến ​​của Nguyễn Đình Thi đã đề cập đến mối quan hệ biện chứng giữa phản ánh và sự sáng tạo trong quá trình sáng tác. một mặt, Nguyễn Đình Thi khẳng định tính hiện thực sâu sắc của các tác phẩm nghệ thuật. bởi vì, không có tác phẩm nào không có nguồn gốc trong cuộc sống, và không có tác phẩm nào không phản ánh hiện thực cuộc sống. mặt khác, Nguyễn Đình Thi đánh giá cao sự sáng tạo, ghi đậm dấu ấn sáng tác, gửi gắm thông điệp, triết lý sống của người nghệ sĩ trong quá trình xử lý, dung hòa chất liệu hiện thực để dệt nên một tác phẩm nghệ thuật. .

Xem thêm: Hai Tác Phẩm Chính Của Homer : Tiểu Sử, Sự Kiện, Ảnh Hưởng, Tác Phẩm

Trên thực tế, những nhận xét của Nguyễn Đình Thi là hoàn toàn xác đáng, hợp lý và chân thành, thể hiện rõ nội dung phản ánh và quá trình sáng tác của văn học. vậy tại sao “mọi tác phẩm nghệ thuật đều được xây dựng bằng những vật liệu lấy từ thực tế”? hoai thanh có câu: “văn chương là hình tượng của cuộc sống dưới muôn hình vạn trạng”. vâng, văn học là tấm gương phản chiếu của thời đại. ở chỗ, nghệ thuật là một hình thái ý thức xã hội cụ thể, theo triết học Mác, ý thức không tự tồn tại mà phải luôn bắt nguồn từ yếu tố vật chất: hiện thực cuộc sống xung quanh. thì nghệ thuật chính là tấm gương phản chiếu cuộc sống, mang hơi thở thời đại. hiện thực là cội nguồn của tri giác, của ý thức, là mảnh đất màu mỡ cho nghệ thuật, đồng thời là chìa khóa giải thích những hiện tượng phức tạp của nghệ thuật. Chỉ khi nhìn vào thực tế cuộc sống và cuộc sống của con người, nhà văn mới có thể tìm thấy nguồn cảm hứng dồi dào, chất liệu sáng tạo độc đáo, quý giá, cũng như tài năng và vốn sống của mình. có cơ hội trải qua “thử thách quỳ vàng” để trở nên mạnh mẽ hơn. và độc đáo hơn. vì vậy, vai trò của nhà văn là “người thư ký trung thành của thời đại”. trách nhiệm của người viết là nhận thức thực tế cuộc sống, nắm bắt những mâu thuẫn cơ bản nhất của thời đại để đưa ra phương hướng, giải pháp, thái độ, cách thức cải thiện cuộc sống hiện tại.

tuy nhiên, tại sao “người viết không chỉ ghi lại những gì đã có mà còn muốn nói một điều gì đó mới”? Vì thiên nhiên không bao giờ lặp lại, nên từ khi hình thành hành tinh này, không có hai bông tuyết hay hai giọt mưa nào giống hệt nhau, cũng chẳng có bông cúc nào giống nhau cả.Cơ thể nghệ thuật là hoạt động của sự sáng tạo cá nhân, không lặp lại. những người khác và không lặp lại chính mình. cũng bởi vì nhà văn nào cũng muốn để lại dấu ấn trong đời. thử hỏi nếu một tác phẩm mờ ảo như bao tác phẩm khác thì liệu có tồn tại được lâu không? thử hỏi làm sao một tác phẩm có thể được coi là trường tồn, hay nếu nó không được độc giả đón nhận và đánh giá cao. một tác phẩm muốn trở thành bất hủ phải là tác phẩm kết tinh đầy đủ sức sáng tạo độc đáo, có một không hai của nhà văn qua tư duy tình cảm và triết lý sống của mình. một tác phẩm muốn sống mãi thì phải chiếm được vị trí đặc biệt trong lòng người đọc, “người sáng tạo ra tác phẩm là nhà văn, người quyết định sức sống của tác phẩm phải là độc giả”. Những độc giả nào chấp nhận sự quen thuộc, ưu ái các biên tập viên? phải nói rằng nhu cầu của bạn khi nhìn vào văn học là nhu cầu tìm kiếm cái mới, mở mang đầu óc, suy nghĩ và cảm nhận… đó cũng là quy luật khắc nghiệt của văn học? vâng, sự không sáng tạo sẽ bị lãng quên! điều này đòi hỏi người viết phải có những điểm riêng không lẫn với người khác, không lặp lại mình, phải có “dấu ấn nghệ thuật riêng” in sâu vào lòng người đọc, thể hiện qua những tác phẩm đặc sắc, có giá trị. người nghệ sĩ không nhìn đời bằng con mắt lãnh đạm và thực tế, không mang hiện thực vào tác phẩm của mình. một nghệ sĩ phải nhìn đời bằng trái tim con người, muốn nói ra những điều trong lòng, muốn đứng ra làm quan tòa, muốn trở thành “kỹ sư tâm hồn” để “giải cứu thế giới”.

Xem Thêm : EM THÚY – Kiệt tác hội họa của họa sĩ Trần Văn Cẩn | Tạp chí điện tử Thế giới Di sản

“Anh ấy coi tất cả những lo lắng, suy nghĩ, hạnh phúc và đau khổ của một đời như củi, đôi khi nhen nhóm cả một đời trước khi đốt mồi, ngồi trên những thứ của cuộc đời mình, đổ xăng của thời đại và sau đó làm một ngọn lửa bùng cháy trong bài thơ. ” (giàn lửa – che lan vien)

Nhiều nhà văn, nhà thơ đã cống hiến hết mình, dành cả khối óc và trí tuệ để dệt nên những tác phẩm phản ánh hiện thực, nhưng vẫn đầy sáng tạo, độc đáo, đầy triết lý sống và tư tưởng tình cảm. vâng và cũng là con người cao cả, giữa đời mình nung nấu một tác phẩm “con hạc lớn”. Rõ ràng nam cao đã sử dụng “tư liệu lấy từ thực tế”, đó là những mâu thuẫn, mâu thuẫn giai cấp gay gắt trong xã hội nông thôn Việt Nam trước cách mạng tháng Tám, là sự khốn cùng cho đến tê liệt của nông dân trong xã hội thời bấy giờ. nhìn, lão hạc: một lão nông những tưởng sẽ được sung sướng, an hưởng tuổi già nhưng số phận thật đáng thương. ông lão nghèo, túng thiếu về mọi mặt, nghèo đến mức phải bán chú chó vàng, một người bạn trung thành luôn ở bên cạnh ông. Anh ta bán vàng cho bạn mà không đau khổ sao? trong thực tế, có con đường nào khác mà anh ta có thể chọn? Cuối cùng, bất hạnh cứ ập đến, đẩy anh vào bế tắc. ông thương cậu vàng, coi con chó như con đẻ của mình nhưng vì nghèo nên vẫn phải bán nó đi. sau đó, anh ăn năn về việc mình đã khốn khổ, đau đớn đến mức khóc như một đứa trẻ. phải rất hiểu đời, cao nhân mới có thể miêu tả chân thực hình ảnh lão Hạc khóc, chân thực đến mức thấm sâu vào lòng mỗi người đọc. “Khuôn mặt cô ấy đột ngột co lại.

Nếp nhăn tích tụ và khiến nước mắt chảy ra. đầu anh ấy nghiêng sang một bên và miệng anh ấy giống như một đứa trẻ! khóc ông già! “Người già ít khi khóc, bởi giông tố cuộc đời đã làm cho họ càng trở nên mạnh mẽ và sâu sắc hơn. Tuy nhiên, con hạc chỉ vì bán một con chó mà đã khóc một cách đau đớn. Nó khóc vì thương cho đứa con vàng, Có tội vì nhẫn tâm lừa dối một con chó? Có phải vì quá thương con mà khi bán đi thứ duy nhất còn lại của con trai, anh đã đau khổ tột cùng? hay chính giọt nước mắt đó, anh đã khóc cho chính mình, anh đã khóc bấy lâu kìm nén , đau đớn quá, tội nghiệp quá, hay là khóc lóc kể lể cho cái chết của mình sau đó? tội nghiệp đến mức phải bán đứng bạn thân của mình, cẩu buộc phải chọn cái chết! bởi vì, càng sốt, nó sẽ càng khốn khổ, Nó còn sống lâu hơn nữa, sự lương thiện, trong sáng mà cả đời này anh đã bảo vệ, cuối cùng sẽ bị từ nghèo khó làm cho tha hóa. Chỉ có cái chết mới có thể giải thoát cho anh. đã được phản ánh chân thực hơn bao giờ hết trong xã hội băng hoại ngày nay, con người bị đẩy đến vực thẳm của sự tuyệt vọng, tận cùng của một ngõ cụt. thử hỏi nếu không “mượn tư liệu từ thực tế” thì cao nhân có thể khắc họa một cách sinh động và sâu sắc bối cảnh lúc bấy giờ hay không? thử hỏi rằng, nếu bạn không “mượn chất liệu từ thực tế” thì mọi thứ bạn viết, sáng tác, liệu có còn là sự thật? thử hỏi rằng, nếu không “vay mượn chất liệu từ thực tế” thì các tác phẩm văn học nghệ thuật có còn là tấm gương phản chiếu thời đại, có còn thở được hơi thở của cuộc sống hay không? mọi thứ sẽ chẳng là gì, vô ích nếu người nghệ sĩ không sử dụng những “chất liệu vay mượn trong thực tế”, và sẽ không có “lão hạc” sống mãi với thời gian như bây giờ.

nhưng, người đàn ông cao lớn đã không sử dụng bản gốc, nó mang lại một thực tế đen tối cho tác phẩm của anh ta. ông thực sự là một “nghệ sĩ không chỉ ghi lại những gì đã có, mà còn muốn nói những điều mới mẻ”. bởi có rất nhiều nhà văn, nhà thơ viết về người nông dân, nhưng nam cao vẫn là ngọn lửa sáng và cháy, giữa hào quang văn học. gửi đến “lão hạc” một tấm lòng nhân đạo cao cả, một triết lí nhân sinh sâu sắc. Tôi biết rằng cái chết đột ngột của con hạc thật đau xót, nhưng đó cũng là tấm lòng nhân đạo độc đáo của con người cao cả. Để con hạc chết đi là loại bỏ nó khỏi xã hội thối nát bấy giờ, bảo vệ những phẩm chất cao quý của người nông dân đó, không để nó bị hủy hoại bởi những ảnh hưởng đương thời. để ông già chết chính là truyền đến người đọc triết lý sống về lòng tự trọng cao đẹp của con người, “ăn ở hiền lành”, sống lương thiện ngay thẳng giữa bao thăng trầm của cuộc đời. cùng với đó, “lão hạc” mới bất tử theo thời gian và sống mãi trong lòng người đọc.

không dừng lại ở đó, điểm mới lạ của Người cao lớn so với các nhà văn hiện thực phê phán trước đây còn là sự khai phá đề tài tha hóa. Chị gà trống ngo ngoe nghĩ mình đã khổ thêm, phải buôn chó bán mẹ, tinh thần sa sút một cách đau đớn. nhưng ít nhất con gà trống vẫn là con người. khi lên đến đỉnh cao, anh phát hiện ra một bi kịch còn đau đớn hơn, bi kịch của sự xa lánh. bi kịch của những con người sinh ra đã là người nhưng đã đánh mất nhân phẩm. Ngay cả khi mất nhân tính, sống kiếp yêu quái ở làng Vũ Đại, cho đến khi nhân tính trở lại, hắn đành chọn cái chết để bảo toàn nhân tính. những hộ dân trong “lãnh đạo” mất nhân tính trong vòng luẩn quẩn của bi kịch tâm linh. Lão Hạc là một trường hợp đặc biệt, lão chọn cái chết trước khi mất nhân tính, trước khi cái ác chiếm lấy linh hồn, trước khi đồng ý làm điều ác để được sống, để tồn tại. Sự sáng tạo ấy của nam cao có một ý nghĩa vô cùng sâu sắc, nó gióng lên hồi chuông báo động, kêu gọi đấu tranh thay đổi xã hội để cứu lấy những con người khốn khổ, những người “sống xa”, “chết”, bị tước đoạt cả nhân tính và con người vì một xã hội vô nhân đạo. . Tóm lại, với nam cao, tác phẩm “lão hạc” đã kết tinh đầy đủ “chất liệu lấy từ thực tế” và “cái mới”.

“Những bài thơ xin được cô đọng và sau đó trong một phút có sấm sét.” tiếng “sấm” trong thơ bắt nguồn từ thực tại, vang lên ầm ĩ, như cả một tâm hồn đang vang vọng, khiến ta “giật mình” để chợt nhận ra mình, “nhảy” để chợt nhận ra những triết lý nhân sinh, những điều mới lạ, những suy nghĩ tình cảm đời thường. cuộc đời, những tiếng nói đầy cảm xúc của nhà thơ. đọc “ánh trăng” của nguyễn duy chúng ta có thể thấy rõ được sấm sét của hiện thực, cũng như suy ngẫm sâu sắc những triết lý mới của nhà thơ:

Xem thêm: Phải chăng Ph.Ăngghen đã trở cờ?

“thuở nhỏ ở quê, rồi bể bể, chinh chiến trong rừng trăng thành tri kỷ … từ khi về thành đã quen. gương soi ánh trăng, vầng trăng lướt qua ngõ như người xa lạ trên phố ”

vâng, giống như nhiều tác phẩm khác, “ánh trăng” cũng mượn chất liệu từ thực tế. “Ánh trăng” được phản ánh một cách sống động và chân thực. bằng ngòi bút tài tình của mình, nguyễn duy đã khắc họa quá khứ tuổi thơ của mình ở “con người” quê hương gắn bó với “vầng trăng”, quá khứ ở chiến hào nơi rừng sâu “nhân dân” cũng gắn bó mật thiết với ” trăng ”,“ người ”coi“ trăng ”là“ tri kỉ ”,“ trăng ”hiểu“ người ”là hiểu mình,“ người ”hiểu“ trăng ”là hiểu mình. quả thật, mối quan hệ giữa “người” và “trăng” không thể tách rời, một tình yêu thủy chung. nhưng đó chỉ là “tưởng” và “tưởng”, nên thực tế lần này là sự phản bội và thờ ơ của con người đối với mặt trăng. người ta đã quên vầng trăng, giữa chốn phồn hoa đô hội, giữa “ánh gương soi”, “vầng trăng” không còn là “người bạn tâm giao”, “vầng trăng” nay đã có mặt, chẳng quan nó không trước, “vầng trăng” “nay đã trở thành” người dưng “ai cũng được khắc họa chân thực đến đáng thương! chất liệu kia đã xóa nhòa đi quá khứ của tình yêu chung thủy trong lòng người … nguyen duy đã tinh tế nhặt được hình ảnh ấy của thực tại ấy, có xa không? bởi vì, khi đầy của cải, vật chất hiện đại, con người ta thường quên đi quá khứ gian khổ, thiếu thốn, dẫu rằng quá khứ ấy chứa đựng biết bao ân tình … vì vậy, nguyễn duy đã viết “ánh trăng” Bằng những chất liệu vay mượn từ hiện thực, để “ánh trăng” phản ánh sâu sắc hiện thực, phản ánh sinh động cuộc sống, nhưng các nhà thơ không chỉ làm cho “ánh trăng” trở nên mờ nhạt như vậy! suy nghĩ, cảm xúc Ho và triết lý cuộc sống:

“Mặt trăng luôn luôn tròn và tròn, dù mặt trăng có tĩnh lặng đến đâu cũng đủ khiến chúng ta sợ hãi”

ánh sáng của mặt trăng vẫn tiếp tục “tròn vành vạnh”, nó vẫn còn nguyên cái đầu của nó, nó vẫn giữ được ánh sáng vĩnh cửu. nhưng lòng người đã đổi thay, từng gắn bó với trăng, coi trăng là người bạn “tri kỉ”, nay coi trăng là “người dưng trên đường”. thì vầng trăng chỉ biết “im lặng”, chỉ im lặng, nhưng sự im lặng ấy đã khiến cả một con người nhận ra sự thay đổi của mình. sự im lặng của vầng trăng khiến nhân vật trữ tình “giật mình”. “giật mình” khi nhận ra mình đã quên đi quá khứ gian khổ, là một sự thức tỉnh rất có ý nghĩa: không quên quá khứ, sống “uống nước nhớ nguồn”, chung thủy, sống biết trước biết sau. nên chỉ riêng “cú sốc” cũng đủ đánh thức một tâm hồn tưởng như đã đóng băng với quá khứ. Nguyễn Duy như muốn làm sống lại tâm hồn mỗi người đọc, nhắc lại một đạo lý rằng: “nếu ta dùng súng bắn quá khứ thì quá khứ cũng bắn bằng đại bác”. Nếu không có Nguyên Duy hay những nghệ sĩ khác, liệu chúng ta có thể sống một cuộc đời tươi đẹp như vậy hay sẽ chìm trong quên lãng lạnh lùng, vô cảm? từng dòng thơ của nguyễn duy như thoát ly cuộc sống, gửi gắm những tâm tư, tình cảm, triết lý nhân sinh, thấm sâu vào con người, khiến ta phải tự ngẫm lại mình, “thấy mình trong đó”, nhìn ta đã từng như một nhân vật trữ tình. . trong vở kịch “ánh trăng”. như vậy, với “ánh trăng” nguyễn duy “mượn chất liệu từ thực tế”, nhưng người nghệ sĩ này “không chỉ ghi lại những gì đã có mà còn muốn nói những điều mới mẻ”.

hãy viết về hình ảnh con người trước ánh trăng, nếu li bai với “hát da tư” thể hiện khoảnh khắc kì diệu kì diệu giữa con người và trăng thì trăng là chiếc chìa khoá mở cánh cửa của kí ức và nỗi nhớ. . Nếu Hồ Chí Minh với “vầng trăng” tượng trưng cho khoảnh khắc người tù đối diện với ánh trăng, cảm nhận được sự tự do tuyệt đối về tinh thần thì nguyễn duy với “ánh trăng” tượng trưng cho giây phút day dứt khi con người đối diện với ánh trăng, đối mặt với lương tâm của chính mình. , và sau đó thức tỉnh và ăn năn. đó là cái mới và cái độc đáo ở tác giả để dệt nên những vần thơ “ánh trăng”.

Xem Thêm : Seni Adalah Bentuk Pemikiran Manusia, Ini Penjelasannya – Nasional Katadata.co.id

Sự nghiệp văn chương luôn là gánh nặng của cuộc đời. văn chương vì cuộc sống mà nảy mầm, sinh sôi, vì nhân dân mà ra. Không phải ai cầm bút cũng là nghệ sĩ. Điều quan trọng nhất của lĩnh vực thơ, văn là người nghệ sĩ phải biết cống hiến sức sống cho “tác phẩm” của mình và có chỗ đứng trong lòng người đọc. chúng ta phải đưa công việc vượt ra khỏi giới hạn của quy luật tự nhiên, “khơi nguồn chưa ai khơi”, để làm nên thơ như raxum gamzatop đã từng nói:

“thơ là đôi cánh nâng tôi lên, thơ là vũ khí trong chiến đấu”

Trên thực tế, “Văn chương không cần một người thợ khéo làm theo một khuôn mẫu đã định, văn chương chỉ chấp nhận những người biết đào sâu, khám phá, rút ​​tỉa những nguồn chưa được khám phá và sáng tạo ra những gì họ muốn.” không ai có ”(người cao lớn). trên thực tế, “một nghệ sĩ chân chính phải có tính nhân đạo trong bản chất của mình” (shekhov). mọi tác phẩm nghệ thuật phải được viết ra từ thực tế, phản ánh rõ nét hiện thực, đó là điều kiện cần. tuy nhiên, người nghệ sĩ cần phải hun đúc trong tác phẩm ấy tâm hồn của một thi sĩ, một nhà văn, một tư tưởng tình cảm độc đáo, một triết lý sống mới và riêng biệt, đó mới là điều kiện đủ. chỉ có như vậy những tác phẩm nghệ thuật mới sống mãi với thời gian. không chỉ “lão hạc” hay “ánh trăng” là những tác phẩm nghệ thuật “mượn chất liệu từ hiện thực”, mà phải nói rằng “tác phẩm nghệ thuật nào cũng mượn chất liệu từ hiện thực”. không chỉ nam cao hay nguyễn duy là những nghệ sĩ “không chỉ ghi cái đã có, muốn nói cái mới”, mà phải nói, đã là nhà văn, nhà thơ, đang khởi nghiệp. để sáng tác, hòa mình với văn học, để “viết đời bằng ngòi bút” bạn cũng cần biết cách pha trộn chất riêng, sự độc đáo, sáng tạo mới dựa trên thực tế, gắn liền với thực tế:

Xem thêm: Rừng Xà Nu – Tác giả tác phẩm (mới 2022) | Ngữ văn lớp 12

“Nghệ sĩ xiếc đi trên dây rất khó, nhưng không khó như nhà văn đi trên con đường chân chính” (lời khuyên của mẹ – phung quan)

và tôi mong rằng mỗi nhà văn, mỗi nhà thơ đều biết đặt trái tim của mình vào từng tác phẩm, để mỗi sáng tạo của họ là trường tồn và vĩnh cửu:

“Tử tù trong túi có thóc gạo biến thành voi và dâng lên vua để ân xá cho kẻ có tội nhưng tài giỏi. ồ, nếu bạn không biết biến cuộc đời mình thành công việc. của nghệ thuật, cuộc sống sẽ không biết bao biện, không gì có thể tha thứ cho bạn ”(hạt gạo – bóng lan)

thực tế giống như một bức tranh đầy màu sắc, nơi các tác phẩm nghệ thuật được thêu tự do bằng chất liệu thực và với những sáng tạo độc đáo có một không hai của người nghệ sĩ. . do đó, Nguyễn Đình Thi nhận xét: “Mỗi tác phẩm nghệ thuật đều được xây dựng bằng chất liệu lấy từ thực tế. nhưng người nghệ sĩ không chỉ ghi lại những gì đã có, mà còn muốn nói những điều mới mẻ ”. là hoàn toàn chính xác.

bài viết của nguyen thi bich ngoc – thcs cũng vậy

xem thêm:

xem các tài liệu về lí luận văn học tại chuyên mục: https://thichvanhoc.com.vn/tai-lieu/ly-luan-van-hoc/

kiểm tra các bài viết mới nhất trên trang người hâm mộ văn học

Nguồn: https://truongxaydunghcm.edu.vn
Danh mục: Văn Học

Related Articles

Back to top button