Top 7 bài Cảm nhận về tình cảm của nhân vật ông Sáu dành cho con siêu hay

Bạn đang quan tâm đến Top 7 bài Cảm nhận về tình cảm của nhân vật ông Sáu dành cho con siêu hay phải không? Nào hãy cùng Truongxaydunghcm.edu.vn đón xem bài viết này ngay sau đây nhé, vì nó vô cùng thú vị và hay đấy!

cảm nhận về cảm xúc của nhân vật mr. sáu cho con cái họ thấy được tình cha con thiêng liêng mà tính cách của ông bà. sáu dành cho con trai ông, thu. sau đây là những bài văn mẫu về tình yêu của ông bà. sáu dành cho con bạn thú vị và sâu sắc, hãy tham khảo ý kiến ​​của chúng.

  • top 8 bài đánh giá chiếc lược ngà hay nhất
  • top 4 bài văn phân tích nhân vật

1. miêu tả tình cảm của bà đối với các con

i. mở đầu

Bạn đang xem: Tình cảm của ông sáu đối với bé thu

– tác giả, tác phẩm hiện tại.

– giới thiệu chủ đề nghị luận: vở kịch là một câu chuyện cảm động về tình cha con trong chiến tranh.

ii. nội dung bài đăng

1. tình yêu của cha và con trai sáu

a. trước khi đứa bé chấp nhận cha

– tình yêu mà anh ấy dành cho các con của mình:

niềm khao khát, sự hồi hộp khi được gặp bạn và nỗi đau khi bị cô ấy từ chối.

những nỗ lực của anh ấy để gần gũi tôi, để tôi gọi anh ấy là “bố”.

sự tức giận của anh ấy, không thể đánh con mình.

– Tình yêu của Thu dành cho cha mình:

Tôi kiên quyết từ chối nhận anh ấy là sáu ba tuổi khi tôi thấy anh ấy trông không giống người trong bức ảnh chụp với mẹ tôi.

Tôi đã phản ứng quyết liệt, thậm chí ngang ngược, ngoan cố để bảo vệ tình yêu của mình dành cho cha.

Xin lỗi, tôi không thể ngủ được khi một người nước ngoài giải thích cho tôi.

cảnh cậu bé chấp nhận cha mình và lời tạm biệt đầy nước mắt.

b. phần còn lại của câu chuyện

– ông già trên chiến trường không khỏi nhớ con, ân hận vì đã đánh bà. cô đặt tất cả tình yêu của mình để làm một chiếc lược ngà cho con trai cô như cô đã hứa khi họ chia tay.

– trước khi chết, anh vẫn cố gắng dồn chút sức lực cuối cùng để trả lại chiếc lược, nhờ đồng đội đưa cho con gái.

– bé Thu lớn lên và đi theo con đường của cha như để kéo dài mối quan hệ cha con bất diệt.

c. ý nghĩa của hình ảnh chiếc lược ngà

– là cầu nối giữa cha và con.

– tượng trưng cho tình phụ tử bất tử.

= & gt; tóm lại:

qua “Chiếc lược ngà”, người đọc nhận ra hậu quả quan trọng về tình cảm của chiến tranh, nó phần nào làm sứt mẻ, mất mát tình cảm gia đình, đó là nỗi đau day dứt, dai dẳng trong tim. đây là một đóng góp quan trọng của tác giả – truyện còn giúp người đọc nhận ra đời sống tình cảm mãnh liệt của tình cảm con người Việt Nam.

2. nghệ thuật câu chuyện

– những tình huống bất ngờ, độc và lạ trong truyện

– phân tích tâm lý nhân vật tinh vi và sâu sắc.

– câu chuyện được kể ở ngôi thứ nhất, người kể tuyên bố “tôi” có mặt và chứng kiến ​​toàn bộ câu chuyện, điều này có tác dụng đáng chú ý đối với cả cách kể chuyện và thể hiện sự đồng cảm đối với nhân vật và thân phận. . thể hiện nội dung tư tưởng của tác phẩm.

– cách kể chuyện tự nhiên và giàu cảm xúc.

Xem thêm: TOP 16 bài phân tích tâm trạng nhân vật Liên hay nhất

– hình ảnh giản dị nhưng giàu sức gợi, mang ý nghĩa biểu tượng cao.

iii. kết luận:

– khẳng định sức sống và sức hấp dẫn của tác phẩm trong dòng văn học Việt Nam hiện đại, đề tài tình cảm gia đình và chiến tranh.

– khẳng định vai trò, ý nghĩa của tình cảm gia đình đối với mỗi người.

2. cảm nghĩ về tình cảm của nhân vật đối với con trai mình – văn mẫu 1

Nói đến tình cảm gia đình, người ta thường nói đến tình mẫu tử, nhưng có những tình cảm không thua kém gì tình phụ tử. truyện “Chiếc lược ngà” của tác giả nguyễn quang sáng là một câu chuyện hay miêu tả tính cách nhân vật và tình cha con sâu nặng.

ông nội sáu, hình ảnh đẹp đẽ về người cha hy sinh cả cuộc đời để gìn giữ tình phụ tử vĩnh cửu, dù chiến tranh, xuất hiện nhưng tình cảm đó chưa bao giờ phai nhạt trong lòng người đàn ông này.

Anh nhớ em, thương em vô hạn, sau tám năm xa quê đi kháng chiến, khi thằng bé lên tám tuổi, ông bà cha mẹ xa cách nhau lâu như vậy, bây giờ mới có. cơ hội trở về nhà và gặp con trai của mình. người con gái đầu tiên anh thực sự nhớ, anh nghĩ đó là động lực để anh cố gắng chiến đấu. khi vừa đến bến tàu, nhìn thấy chiếc thuyền, anh đã nhanh chóng gọi con với cử chỉ “đi, nũng nịu chờ con”, có lẽ lúc đó anh rất vui và xúc động, hạnh phúc, tin rằng con sẽ đến. cho bạn. Nhưng không may bị Thu không chịu, vừa chạy vừa mắng mẹ khiến anh rất buồn, thất vọng và đau đớn.

và trong hai ngày nghỉ phép ngắn ngủi để ở với con trai, cô ấy đã cố gắng hết sức để không đi đâu cả, cô ấy chỉ ở nhà với con, chăm sóc các con nhưng đứa bé không chịu nhận bố nên anh ấy rất buồn ,. .. nhưng anh ấy sẵn sàng tha thứ cho bạn. Ông cứ nghĩ rằng khi về đến nhà, con trai sẽ chạy lại ôm và chia sẻ với ông những điều mà ông đã phải xa bà trong suốt thời gian qua, nhưng tình yêu của người cha dành cho con ông đã trở nên bất lực khi một lần ông đánh bà. vào mông vì hất miếng trứng cá ra khỏi bát cơm khiến cơm văng tung tóe, rồi sang nhà bà ngoại, vừa đi vừa loay hoay làm đổ mấy cái lảo đảo cho nó biết. là để anh ấy yên.

nhưng rồi cuộc vui nào cũng phải kết thúc, dù không được cô đón nhận và yêu thương nhưng với anh khoảng thời gian ngắn ngủi ấy cũng khiến anh vơi bớt nỗi nhớ người con trai sau 8 năm xa cách. Cho đến lúc chia tay, ông nhìn con với ánh mắt trìu mến, xót xa: “Ánh mắt của người cha giàu tình thương, độ lượng, có phần thất vọng, sợ con không chấp nhận tình cảm của mình. nhưng sau đó có một loại lực lượng. bắt đứa bé gọi bố trong tiếng khóc nghẹn ngào, hôn đến tận cùng và hôn lên vết sẹo trên mặt, trước cử chỉ của đứa bé, “sáu đứa trẻ một tay, một tay lấy khăn lau khô nước mắt rồi hôn lên tóc tôi. ” Có thể nói, những giọt nước mắt của hai cha con rơi là giọt nước mắt vui sướng, hạnh phúc của một người cha cảm nhận được tình anh em của con mình.

Đặc biệt, tình cảm của anh dành cho con gái là khi cô dành thời gian rảnh để làm chiếc lược ngà cho con, tình cảm của anh dành cho cô đã thể hiện tập trung và sâu sắc ở phần sau của câu chuyện, khi anh ở trong rừng, ở căn cứ.

Dù phải xa con nhưng khi trở về căn cứ, cảm giác nhớ nhà xen lẫn day dứt, ân hận đã ám ảnh anh nhiều ngày vì anh đã đánh con trong lúc nóng giận. ông không nghĩ rằng mình sẽ đánh con vì ông là một người cha hiền lành, nhân hậu, biết quý trọng tình cảm của cha nhưng có lẽ ông thương con, bất lực nên mới hành động như vậy. rồi lời dặn dò của người con: “Bố về đi, bố mua cho con chiếc lược ngà, nghe con!”. đã thúc đẩy ông nghĩ đến việc làm một chiếc lược ngà cho các con của mình. Điều đó cho thấy anh ấy rất yêu bạn và luôn giữ lời hứa. => đó là biểu hiện của tình cảm trong sáng và sâu sắc của một người cha.

vui biết bao khi nhận được một chiếc ngà voi, hạnh phúc như một đứa trẻ được nhận quà, rồi dồn hết tâm trí, sức lực vào việc làm lược, cưa răng, đánh bóng, chạm khắc … một cách tỉ mỉ, cần cù, tỉ mỉ. tình yêu của ông dành cho con cái của ông đã biến người lính thành một nghệ sĩ, một nghệ sĩ chỉ tạo ra một tác phẩm trong đời của mình. vì vậy nó không chỉ là một chiếc lược đẹp đẽ và quý giá mà nó còn là một chiếc lược gắn kết tất cả tình cha con mộc mạc nhưng đầy yêu thương, sâu lắng, giản dị mà tuyệt vời biết bao! chiếc lược ngà ??? thánh linh đã xoa dịu nỗi buồn và phản ánh niềm hy vọng lo lắng rằng một ngày nào đó người anh thứ sáu sẽ gặp lại con trai mình, tặng cho anh món quà kỷ niệm này.

nhưng chiến tranh thật tàn khốc, đó là một thứ tàn khốc khiến tình cha con sâu nặng biến thành đáng thương, anh còn chưa kịp trao cho con gái chiếc lược ngà trên tay thì cha anh đã chết trong một vụ xâm phạm trước khi từ biệt con trai, ông vẫn không quên nhờ người đưa cho con gái mua giúp, ông vẫn nhớ chiếc lược, ông trao cho người bạn của mình như một cử chỉ chuyển đời, một niềm tin, một sự cuối cùng. điều ước. cái kết của một người bạn thân – khát vọng làm cha. quả đúng như lời ông cha nói: “chỉ có tình cha con mới không thể chết”. Đó là lời nói cuối cùng không lời, nó rõ ràng và thiêng liêng hơn một lời di chúc.

có lẽ chiến tranh là thứ ngăn cách chúng ta với nhau, gây ra nỗi đau về thể xác và tinh thần cho những con người khác. thực tế, ông là một người cha chịu nhiều thiệt thòi nhưng vô cùng rộng lượng và hết lòng vì tình yêu thương của con cái. một người cha cho phép con trai đánh giá cao mình và khiến nó tự hào suốt đời.

3. cảm nghĩ về tình cảm của nhân vật đối với con trai mình – văn mẫu 2

nguyen quang sang quê ở An Giang, anh chủ yếu viết về cuộc sống và con người miền nam. “Chiếc lược ngà” là một tác phẩm tiêu biểu của ông. Bằng cách tạo ra những tình huống bất ngờ tự nhiên và hợp lý, câu chuyện đã xúc động thể hiện tình cha con sâu nặng, cao đẹp giữa tình cha con trong hoàn cảnh khó khăn của chiến tranh.

Trong chiến tranh, con người phải chịu nhiều mất mát, thiệt thòi, hy sinh vì tình cảm gia đình. anh bỏ nhà đi chinh chiến khi đứa con gái đầu lòng mới một tuổi. Sau 8 năm xa cách, cô có dịp trở về quê thăm anh nhưng trớ trêu thay, bé Thu lại không nhận anh là cha của mình. Ngay phút đầu tiên gặp mặt, anh đã nghi ngờ, lảng tránh, thậm chí sợ hãi bỏ chạy vì: “Vết sẹo trên má phải đỏ lên mỗi khi cao hứng, nó co giật và rất đáng sợ”. Suốt 6 ngày ở nhà, bé Thu kiên quyết không nhận ông là cha của mình dù ông đã cố gắng bằng mọi cách để gần gũi, an ủi. Có những lúc, trong trạng thái trì trệ, anh chỉ nói: “vào ăn cơm”, “cơm sôi rồi, chắt nước ra đi”, “cơm sôi rồi, giờ nhão”. . . trong bữa ăn, mr. sáu âu yếm gắp một miếng trứng cá to, không ngờ đứa bé phản ứng quyết liệt: “bỗng nhiên nó ném miếng trứng cá ra khỏi bát khiến cơm bắn tung tóe khắp đĩa”. bị ông nội đấm vào mông, đưa về nhà bà ngoại và còn “cố tình làm nũng”. . . Sự bướng bỉnh và cố chấp của Thu không hoàn toàn đáng trách vì cậu còn quá nhỏ để hiểu được những khó khăn, khắc nghiệt của hoàn cảnh chiến tranh xa xôi và những người lớn trong gia đình vẫn chưa chuẩn bị để đón nhận những khả năng bất thường này. Tôi không nhận ông ấy là bố tôi vì ông ấy có một vết sẹo dài trên má, trông không giống hình ảnh ông ấy chụp với mẹ mà tôi biết. nó cho thấy tình cảm của Thu dành cho cha rất sâu đậm: cô chỉ bộc lộ tình yêu sâu đậm của mình với cha khi chắc chắn đó là ông.

Sáng hôm qua, trước khi rời đi, thái độ của Thu đột nhiên thay đổi. Vào đêm bỏ nhà đi, bà ngoại giải thích về vết sẹo. đứa bé hiểu ra, ân hận và hối hận rất nhiều: “nghe cô nói, nó cứ nằm lăn ra lăn, có khi thở dài như người lớn”. phút chia tay “mặt em tối sầm lại, nét mặt buồn rười rượi thật dễ thương”. Khi người ông thứ sáu nhìn con trai mình để nói lời từ biệt, “đôi mắt to tròn của ông ta chợt lóe lên” tình yêu của người cha đã bị kìm nén bấy lâu bỗng bộc phát mạnh mẽ, vội vàng và gấp gáp. cô mắng bố “tiếng khóc của mẹ như xé lòng, xé tan sự im lặng và xé toạc nội tâm của mọi người, buồn quá”. hành động của Thu cũng thay đổi: nó nhảy dựng lên, giang cả hai tay ra ôm lấy cổ cha mình. nó hôn khắp người bố, hôn tóc, hôn cổ, hôn vai, thậm chí hôn cả vết sẹo dài trên má bố. lại nữa “… Mọi hành động, thái độ của Thu đều bắt nguồn từ tình yêu thương đối với người cha mà mình yêu thương, kính trọng và không bao giờ có thể thay thế được. Tình cảm của Thu thật mạnh mẽ, sâu lắng và cũng dứt khoát, rõ ràng. Thu ở thu có sự bướng bỉnh đến bướng bỉnh. tính cách nhưng vẫn mang nét hồn nhiên, trong sáng của một đứa trẻ. với tâm hồn nhạy cảm, tấm lòng nhân hậu và tấm lòng yêu trẻ thơ, nguyễn quang sang dường như đã cảm nhận được những biểu hiện tình cảm của nhân vật thật sinh động và tinh tế.

nhân vật chính thứ hai của vở kịch là nhân vật mr. sáu. tình cảm của bà dành cho đứa con gái nhỏ đã được thể hiện một phần trong chuyến thăm nhà. khi tàu chưa cập bến, nhìn thấy con ông đã vội vàng “nhảy lên bờ, nó cúi xuống, hai tay dang ra phía trước, miệng lắp bắp: con đây! Con ôm cổ bố cho thỏa nỗi nhớ ngày xa nhau”. Nhưng không, anh thất vọng, anh ngạc nhiên khi thấy: “Đứa bé ngơ ngác, sợ hãi bỏ chạy”. anh ở nhà cũng không nhiều nên cũng không đi đâu xa, cả ngày chỉ cố gắng gần gũi, an ủi con, mong con gọi một tiếng ba cũng không được. nhiều khi tức quá nên đánh con. lúc chia tay, tình yêu mãnh liệt của chàng trai đã khiến chàng trai cảm động “một tay ôm chàng trai, tay kia lấy khăn lau khô nước mắt”. cảm động và đau đớn hơn khi biết rằng đây là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng bạn nghe thấy giọng nói của người cha yêu thương từ đứa con gái bé bỏng của mình, vì sau này, bạn sẽ không bao giờ quay trở lại được nữa! trong những ngày ở căn cứ, ông hối hận vì đã đánh con trai mình. nhớ lời con tôi nói, khi nhận được ngà voi, nó vui như một đứa trẻ “mặt mày hớn hở như đứa trẻ được quà”.

Những ngày sau đó, bao nhiêu tình yêu và sự chăm sóc dành cho con trai, ông đều dồn hết vào việc làm một chiếc lược. ông chăm chỉ “cưa răng từng chiếc lược, cẩn trọng, tỉ mỉ, cần mẫn như người thợ bạc” để khi hoàn thành chiếc lược, ông còn khắc vào đó những dòng chữ nho nhỏ “thương nhớ chắt chiu đón cha nuôi con”. . . khi nhớ người con trai mang lược đi mài để chiếc lược thêm bóng: “chiếc lược ngà chưa chải được mái tóc dài của ta mà như gỡ rối tâm trạng ta”. có lẽ lúc đó, anh ước mình được về thăm nhà một lần để được cầm chiếc lược chải đầu cho các con. . . đau đớn thay, chiến tranh khiến bà không bao giờ có thể trở về với con gái của mình. anh ta đã bị giết trong một cuộc đột kích. trước khi hy sinh thân mình “dường như chỉ có tình phụ tử là không thể chết”, anh đã trao chiếc lược cho người bạn của mình với niềm mong mỏi không còn cất thành lời. Từ đó, chiếc lược ngà đã trở thành kỷ vật, là biểu tượng thiêng liêng của tình phụ tử. những dòng cuối của câu chuyện khép lại trong nỗi buồn mênh mang nhưng đầy ý nghĩa nhân văn sâu sắc.

Đề tài truyện không mới nhưng tác giả đạt được điều đó là do đã khai thác được tình cha con trong những tình huống diễn biến thất thường. cách lựa chọn người kể, tạo tình huống bất ngờ tự nhiên, hợp lí cùng với việc miêu tả tinh tế, sâu sắc diễn biến tâm lí nhân vật, nhất là tâm lí trẻ thơ đã giúp văn bản có được chỗ đứng riêng trong lòng người xem. các độc giả.

Câu chuyện Chiếc lược ngà không chỉ thể hiện tình cha con sâu nặng mà còn gợi cho người đọc những suy ngẫm, thấu hiểu những mất mát đau thương mà chiến tranh đã gây ra cho biết bao gia đình. Đó là lý do tại sao tôi trân trọng cuộc sống yên bình mà chúng tôi có được ngày hôm nay.

4. cảm nghĩ về tình cảm của nhân vật đối với con trai mình – văn mẫu 3

nguyễn quang sáng là một nhà văn miền nam, chuyên viết về cuộc sống của người dân miền nam trong hai cuộc kháng chiến và khi đất nước hòa bình. Chiếc lược ngà là truyện ngắn được ông viết vào năm 1966, trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước ác liệt. Trong hoàn cảnh khó khăn này, nhà văn đã gửi gắm vào tác phẩm nhiều giá trị nhân văn, một trong số đó là tình cha con chan chứa bao nỗi niềm, xúc động.

Câu chuyện kể về hoàn cảnh của anh sáu và đứa bé gặp lại nhau sau tám năm xa cách. khi trở về từ chiến trường, anh không nhận ông là cha do vết sẹo dài trên má. khi cậu bé hiểu ra mọi chuyện, cậu phải quay trở lại con đường. niềm vui đoàn viên không trọn vẹn, nối tiếp niềm mong mỏi suốt chặng đường sau đó. ở khu căn cứ, anh dành tất cả tình yêu của mình để miệt mài mài ngà thành chiếc lược mà anh định tặng trong ngày trở về. Tuy nhiên, ước nguyện đó đã không được thực hiện vì bom đạn kẻ thù đã quật ngã anh giữa rừng với chiếc lược ngà do đồng bọn đưa đi đón. đọc Chiếc lược ngà ta cảm nhận được tình cảm gia đình, đặc biệt là tình cha con. đó là một tình cảm thiêng liêng mà không quả bom nào có thể phá hủy được.

Tình cảm của anh dành cho con trai đã được thể hiện kể từ khi anh trở về nhà sau tám năm mong mỏi được gặp con. suốt quãng đường về nhà, hơn một lần anh khao khát được gặp con, kể cả khi anh thấy cô bé đang chơi đùa trước cửa nhà anh “nhảy bờ chưa kịp cập bến”, “bước những bước dài” đến với em: “mùa thu! con trai! ”.

Cuộc gọi tuy ngắn gọn nhưng nó đã được lưu lại và bị dập tắt trong 8 năm nên nó chỉ có thể được đưa ra vào ngày hôm nay. tuy nhiên, trái ngược với những gì anh mong đợi, cậu bé không những không vui, không ôm mẹ mà còn “khóc thét” gọi mẹ. những hành động này đã khiến người lính cứng rắn trên chiến trường vô thức cảm thấy thất vọng và buông thả cả hai tay.

Từ khi về, tôi không muốn đi đâu, chỉ ở nhà với mong muốn được gần con hơn, với mong muốn các con gọi mình bằng “bố”, chỉ một tiếng thôi cũng đủ để giải khuây. sự đau đớn. . 30 năm chờ đợi. nhưng anh càng muốn lại gần thì cô lại càng rời xa anh. anh dùng mọi cách từ chăm sóc, giúp đỡ cô dồn cô vào “ngõ cụt”, thậm chí trong lúc tức giận, anh đã đánh cô và mắng cô: “sao em ngoan cố thế?” nhưng điều đó không thay đổi anh ta. May mắn thay, cuối cùng cô bé cũng hiểu được vết sẹo trên má của bố, nhận ra tình yêu mà “người đàn ông lạ” dành cho mình để rồi bật thốt lên hai tiếng “Bố ơi! vào ngày tiễn anh trở lại căn cứ chiến đấu. và ở đây, cảm xúc sâu sắc của bạn cũng được tập trung và thể hiện một cách trọn vẹn nhất.

Tôi cảm thấy nhớ nhà trong những ngày ở cơ sở. lời hứa mang cho con gái một chiếc lược chính là điều anh muốn bù đắp cho cô. hôm đi sâu vào rừng, tìm được miếng ngà voi, anh vui mừng chạy về, hào hứng khoe với bạn bè như đứa trẻ vừa được quà. Làm một chiếc lược cho trẻ em trở thành công việc duy nhất cô làm khi rảnh rỗi. bắt tay vào chiếc lược với một niềm đam mê đặc biệt, một công phu đặc biệt. dùng chiếc vỏ ốc 20mm để làm chiếc cưa nhỏ, anh “cưa từng chiếc răng một cách cẩn thận, tỉ mỉ và cần mẫn như một người thợ bạc”. không lâu sau, chiếc lược hoàn thành, anh nâng niu vuốt ve cô con gái nhỏ, khi rảnh rỗi, anh cũng “chuốt tóc” để chiếc lược được bóng và đẹp. không những thế, “trên lưng chiếc lược còn khắc một dòng chữ nhỏ được ông uốn nắn, tỉ mỉ khắc từng nét:“ Thương nhớ chắt chiu đón cha nuôi con ”. có lẽ mỗi khi mài tóc, anh lại tưởng tượng cảnh con thuyền chưa cập bến, cô gái sẽ tìm anh ở gốc cây trước cửa, ôm anh, hôn anh và hạnh phúc khi nhìn thấy chiếc lược ngà. mà anh ấy đã làm như một món quà. nhưng đau đớn thay, anh đã hy sinh bản thân trước khi kịp giao chiếc lược ngà cho con gái, chỉ kịp nhờ những người bạn đồng hành thực hiện lời hứa thay cho anh.

Nhắc đến Thu, cô ấy là một cô bé tám tuổi nhưng mạnh mẽ dù hơi bướng bỉnh. Thu không nhận ông là bố vì vết sẹo trên má và tuyệt nhiên không gọi ông bằng “bố” dù mọi người đều nói ông là bố. Trong tiềm thức của cô bé tám tuổi này, cha cô là một người đàn ông khỏe mạnh – trên mặt không có một vết sẹo, hình ảnh đó đã khắc sâu vào tâm trí cô để khi cô không nhận ra ông là cha mình vì vết sẹo trên má. chứng tỏ rằng không ai có thể thay thế được hình ảnh của người cha trong trái tim mình. mạnh mẽ là vậy nhưng khi nghe bà nội kể về vết sẹo trên mặt cha, biết đây là người mình yêu thương và chờ đợi bao năm, anh đã trở về nhà với tinh thần của một người cha tốt. Ngày hôm đó, “cô ấy như một đứa trẻ bị bỏ rơi, đứng trong góc nhà, dựa vào cửa và nhìn mọi người xung quanh cha mình. nét mặt của cô ấy đã khác đi một chút, cô ấy không còn bướng bỉnh hay cau có nữa, nét mặt của cô ấy tối sầm lại vì buồn, vẻ buồn trên khuôn mặt ngây thơ của cô ấy rất dễ thương. với hàng mi dài và cong, và như không hề chớp, đôi mắt như mở to, ánh mắt không ngơ ngác, không xa lạ, nhìn với vẻ suy tư sâu lắng. ” nhìn anh ta với một cái nhìn xấu hổ và Anh ta nói, “Được rồi! Đi nghe anh! “Câu nói đó như giọt nước làm tràn ly, cô bắt đầu khóc, vừa chạy về phía anh vừa khóc:” Ba … a … a …! “. tiếng hét của cô ấy như một giọt nước mắt, xé tan sự im lặng và xé nát ruột gan của mọi người, nghe mà đau lòng quá. Đến đây, độc giả có thể hiểu anh muốn gọi bố mình nghiêm túc như thế nào, tiếng gọi mà cả hai anh chị chờ đợi suốt 8 năm cuối cùng cũng đã thành lời.

Jue là một cậu bé đầy tình cảm, hành động của cậu ấy bây giờ khác hẳn những ngày đầu cậu ấy quay lại. đối lập nhưng kiên định vì quá yêu cha, nhớ cha và không cho phép ai thay thế hình ảnh của mình. sau đó, khi hiểu ra nguyên nhân, anh ta muốn ở lại với cha mình và khoảng thời gian ít ỏi còn lại sẽ kéo dài vô tận. tuy nhiên, thời gian gặp gỡ của hai cha con chỉ được tính trong vài giây. Anh ôm chầm lấy anh, “anh hôn lên mặt, lên tóc, lên vết sẹo trên má”, anh như hiểu rằng bố vẫn là bố của mình, vết sẹo đó không những không khiến anh mất đi anh mà còn đã khiến họ trở thành ba người đáng kính trong lòng anh. Có lẽ vì vậy mà sau này lớn lên, Thu tiếp bước cha mình trong cuộc hành trình bảo vệ Tổ quốc. Cô bé tám tuổi kháu khỉnh ngày nào giờ đã trở thành một cô gái giao tiếp nhanh nhẹn, lanh lợi, ít nói và âm thầm chiến đấu để trả thù cho tổ quốc, gia đình, mối quan hệ cha con vĩnh viễn.

qua điểm nhìn của chú ba, nguyễn quang sáng đã miêu tả nội tâm nhân vật một cách sâu sắc và logic, mỗi nhân vật đều có tiếng nói riêng, ngôn ngữ riêng, tính cách riêng mang đậm chất nam tính, mạnh mẽ với những diễn biến phù hợp. tâm lý để từ tức giận, người đọc chuyển sang thương cảm rồi bùng lên những cảm xúc ngột ngạt. Điều đáng chú ý ở đây là tác giả đã miêu tả nội tâm của Thu: một cậu bé tám tuổi, đầy sức mạnh nhưng cũng hơi bướng bỉnh, rất trẻ con, không hề “già hóa” tính cách mà vẫn giữ được nét trong sáng, duyên dáng. . Phải là người có óc quan sát tinh tế và gắn bó với cuộc sống của người dân, đặc biệt là người dân miền Nam thì tác giả mới thể hiện được cảm xúc như vậy.

nguyen quang sang đã rất khéo léo trong việc khắc họa tình cảm chân thành của anh sáu và bé jue. đó là tình cha con sâu nặng, là tiếng hát trong trẻo giữa tiếng bom đạn gào thét. đọc “Chiếc lược ngà” ta càng thêm trân trọng những người thân yêu bên cạnh mình, càng thêm trân trọng tình cảm cha con bền chặt. Dù có chuyện gì xảy ra thì tình cha con vẫn luôn là thứ tình cảm chân thành và thân thương nhất.

5. tình yêu thương của bà dành cho con cái – mẫu 4

Truyện “Chiếc lược ngà” (Nguyễn Quang Sáng) được viết trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, nhưng chủ yếu tập trung nói về tình người trong hoàn cảnh đầy biến động của chiến tranh. Đoạn trích “Chiếc lược ngà” thể hiện tình cha con sâu nặng, thắm thiết giữa Mr. sáu và thu.

Xem thêm: trái vải tiếng anh là gì

Anh trở về nhà sau nhiều năm ở chiến khu với tình cha, khát khao cháy bỏng được gặp con. Nhưng ngay từ giây phút đầu tiên, điều anh mong mỏi là được nghe con gái gọi bố! không được đáp lại. cậu bé hoàn toàn sửng sốt, lạnh lùng, coi anh như người xa lạ. khao khát con trai, càng hy vọng vào tình yêu của anh bao nhiêu thì cô lại cố tình chống cự. điều đó, khiến anh đau đớn “hai tay bụm xuống như thể đứt lìa”. có những tình huống, tưởng chừng như thế nào cũng chịu thua, không thể bướng bỉnh được nữa, đành phải gọi “bố”. nhưng anh ấy vẫn từ chối nói “ba” mà anh ấy đang chờ đợi.

hành động của những đứa trẻ, cách nói năng cộc cằn và sự cứng đầu của người cha của bé Thu đã biến anh thành sáu, bạn bè anh thành sáu, cùng nỗi thống khổ và suy nghĩ của người đọc. khi đã có gia đình, hạnh phúc được làm cha, đứa con gái yêu của anh gọi là “bố” thì chưa “khổ đến mức không chịu được, chỉ biết nhìn con lắc đầu cười”. p>

Phản ứng tâm lý của người nhận là hoàn toàn tự nhiên. Thu còn quá nhỏ để hiểu được hoàn cảnh nảy sinh trong chiến tranh. bản thân những người lớn không được chuẩn bị để đối phó với sự bất thường. mà người đọc có thể cảm nhận được tình cảm chân thành, sâu sắc và mãnh liệt dành cho người cha của cô: người mà cô biết trong bức ảnh, người cha mà cô gái đã ghi sâu vào lòng mình trong bức ảnh, chứ không phải người đàn ông tự xưng là “ba”. .

Cho đến khi bà của cô xóa đi câu hỏi trong lòng mình, trên nền của vết sẹo, cô mới nhận ra đó thực sự là cha mình. nỗi day dứt, nỗi nhớ thương và khao khát được gặp lại cha bị kìm nén, bùng phát dữ dội và dữ dội trong giờ phút trước ngày cha ra đi. “ba … a … a … ba ba!” vỡ òa từ sâu thẳm trái tim anh. tiếng hét mà cha anh đã chờ đợi bao nhiêu năm. tiếng đàn khiến lòng người xao xuyến. Tôi vui mừng, hạnh phúc không nói nên lời, không cầm được nước mắt. níu kéo, cuống quýt, níu kéo cha, níu kéo tình yêu mà anh hằng mong ước. “nó hôn khắp người bố nó. nó hôn tóc, nó hôn cổ, nó hôn vai nó và nó hôn lên vết sẹo dài trên má nó”, “hai tay nó ôm chặt cổ nó, nó phải nghĩ rằng nó có thể làm được” t ôm bố bằng hai tay. Nó dang rộng cả hai chân và nắm lấy bố, và đôi vai bé nhỏ của nó run lên. “

đối với một người cha, anh ấy là “bố” đầu tiên và cũng là tình yêu cuối cùng mà anh ấy nghe thấy từ con trai mình! ở chiến khu, anh đã dày công, cẩn thận, tỉ mỉ để làm nên chiếc lược ngà. anh ấy đã đặt tất cả tình yêu của người cha của mình vào đó. chiếc lược trở thành vật thiêng liêng, an ủi ông “se duyên”, vun đắp tình cha con. ông thường “lấy lược ra xem rồi chuốt lên tóc để lược bóng và mượt hơn”. tình yêu của ông dành cho con cái của ông đã biến người lính thành một nghệ sĩ, một nghệ sĩ chỉ tạo ra một tác phẩm trong đời của mình. trước khi nhắm mắt xuôi tay, ông vẫn nhớ chiếc lược, nhờ bạn chuyển cho con trai – cử chỉ dâng hiến đó là mong muốn giữ gìn tình cha con mãi mãi.

Truyện “Chiếc lược ngà” đã miêu tả đầy xúc động về tình cha con sâu nặng, thắm thiết trong hoàn cảnh đầy biến động của chiến tranh. hình ảnh chiếc lược được gắn kết bởi thổn thức của trái tim máu thịt, khẳng định giá trị nhân văn sâu sắc, vẻ đẹp thiêng liêng!

6. nêu cảm nghĩ của em về nhân vật ông đồ. sáu cho con cái của họ – mẫu 5

Một người cha cũng quan trọng như một người mẹ. nếu các bà mẹ là anh hùng trong việc nuôi dạy con cái thì các ông bố là người vô cùng quan trọng đối với sự phát triển nhân cách và tình cảm của đứa trẻ. đã từng rơi nước mắt vì tình cha con cảm động và cao cả … người cha, với bao nhiêu gánh nặng trong cuộc sống, không ai khác gánh chịu, với bao công lao to lớn mà mây trời cũng không thể che lấp. . Đừng bao giờ nghĩ rằng tình phụ tử không thiêng liêng và cao cả, không ấm áp và đẹp đẽ như tình mẫu tử, nếu ai đó có suy nghĩ như vậy chắc chắn sẽ có cái nhìn khác về tình cha con qua những câu chuyện. Chiếc lược ngà ”được nhà văn nguyễn quang gánh khắc họa thành công rất ấn tượng và tinh tế, nổi bật hơn cả là tình cha con sâu nặng, thiêng liêng, cao đẹp dù trong hoàn cảnh khó khăn nhất của chiến tranh khắc nghiệt. >

Câu chuyện kể về một người lính sáu tuổi xa nhà sau 8 năm, nhưng có dịp về quê thăm con. Thu không nhận ra cha mình vì vết sẹo trên mặt khiến anh không giống với bức ảnh chụp cùng mẹ mà cô đã gặp, vì vậy anh đối xử với anh như một người xa lạ và rất lạnh lùng. cho đến khi nhận ra ông ngoại lên ba, khi tình cảm cha con bỗng trỗi dậy trong anh, đó cũng là lúc anh phải ra đi. ở gốc đa, nhớ lời hứa với em, anh dồn hết tình yêu thương nhớ em vào chiếc lược ngà được anh tỉ mỉ đục đẽo từng chiếc răng cho chiếc lược ngà có một hàng răng thưa. từng nét chữ “thương nhớ trao, thu của cha” trên chiếc lược trao cho cô con gái nhỏ của mình. nhưng không may, trong một trận đánh lớn của quân ngụy ta, ông. sáu người chết. trước khi nhắm mắt xuôi tay, anh chỉ kịp trao chiếc lược ngà cho người bạn thân của mình, người bác ruột, người kể chuyện.

bé Thu – nhân vật trung tâm của câu chuyện được tác giả khắc họa một cách hết sức nhạy cảm và tinh tế. Thu là một cô gái rất dễ thương, ương ngạnh, dũng cảm nhưng đầy cảm xúc. Thái độ của anh ta tương phản rõ rệt với những ngày đầu tiên khi đứa trẻ sáu tuổi về nhà và khi đứa trẻ sáu tuổi chuẩn bị đi, tuy tương phản nhưng nhất quán. có lẽ chỉ vì quá yêu bố và quá muốn bố nên khi nhận ra bố không phải là bố, bé nhất định không chịu nhận bố là sáu, không chịu gọi bố là sáu, một, “ba” dù chỉ một lần. . anh thật bướng bỉnh, bởi vì trong đầu anh chỉ có hình ảnh của người cha trong hình ảnh anh vẫn thường thấy hàng ngày, chứ không phải dáng vẻ của người xưa bây giờ. Người cha không được con trai nhận ra vì vết sẹo trên má khiến khuôn mặt anh biến dạng và khác hẳn trước đây… chính vết sẹo này là dấu tích không mong muốn của cuộc chiến tàn khốc mà anh còn quá nhỏ để cảm nhận, chấp nhận và hiểu nó – hiểu được sự khốc liệt của bom đạn, hiểu được cái cay của mùi thuốc súng, hiểu được những khó khăn, gian khổ trong nhà hát khắc nghiệt của chiến tranh mà những người lính phải trải qua … nhưng cũng chính từ đó mà sự kiên trung, thẳng thắn, dũng cảm và vững vàng. điều đó đã phần nào thể hiện hình ảnh một cô gái dũng cảm của giao tiếp sau này.

tác giả thể hiện sự am hiểu sâu sắc về tâm lý trẻ em, bằng tất cả sự trân trọng và tình cảm thiêng liêng, cao đẹp đối với những suy nghĩ và tình cảm vô giá đó. Thu, một cô bé mạnh mẽ, bướng bỉnh nhưng vẫn là một cô bé 8 tuổi với tất cả sự ngây thơ, trong sáng và xinh đẹp. khi mr. sáu đánh anh vì sự cứng đầu của anh, thật bất ngờ vì “anh cầm đũa, xếp trứng cá muối vào chén, lặng lẽ đứng dậy rời khỏi mâm”, như thể anh sợ điều đó. nhìn thấy những giọt nước mắt trong tâm trí của chính mình… “xuống bến, anh ta nhảy xuống thuyền, há miệng cố gắng làm cho dây thừng rung lên, huýt sáo thật to rồi bơi qua sông”, trong một chuỗi hành động đó, ở đó dường như là một thái cực đối lập giữa một mặt là già nua, cứng rắn, nhưng mặt khác, anh ta lại muốn được yêu thương và vuốt ve. từ đó thể hiện rõ nét tính cách rất ngây thơ và bướng bỉnh như trẻ thơ của anh đã được khắc họa một cách rất chân thực và gần gũi qua nhiều chi tiết.

và sau đó khi cô ấy nhận ra anh ấy là cha, cô ấy nhận ra tội lỗi của chính mình … thật khó để người khác phủ nhận rằng cô ấy là một đứa trẻ rất tình cảm. ai ngờ một người con phải xa cha chưa đầy một năm, rồi 8 năm tình cờ trôi qua… vậy mà em vẫn luôn nuôi dưỡng và ấp ủ một tình yêu thương cha mãnh liệt và vô bờ bến. tình yêu ấy đã vượt qua thời gian, cả khoảng cách cha con mà thời gian tạo ra. tình yêu dành cho cha của đứa con 8 tuổi thật dạt dào và sắc son! Mặc dù người cha thân yêu mà anh hằng mong ước chưa bao giờ mang đến cho anh những cái vuốt ve, âu yếm, hay một bàn tay ấm áp yêu thương đến bên cạnh chăm sóc, che chở cho anh … những điều giản dị như vậy thôi, nhưng anh ạ. sáu mà anh chưa bao giờ có thể làm được, ước mơ gì được biến anh thành một món đồ chơi, kể cho anh nghe một câu chuyện, hay giao phó và chia sẻ với anh những niềm vui và nỗi buồn kể từ khi thế giới này đến với anh … quá xa anh? Cô dường như không có một chút ký ức hay một chút ấn tượng nào về cha mình, nhưng chắc chắn, đã nhiều lần cô tưởng tượng ra người cha tài giỏi, cao lớn như thế nào và làm sao có một cái ôm lớn và ấm áp để ôm cô vào lòng. vòng tay của cô ấy… tình yêu mãnh liệt của cô ấy đã ngăn cản cô ấy chấp nhận một người đàn ông xa lạ với vết sẹo như thế trên mặt. cho đến ngày phải lên đường, đứa trẻ bướng bỉnh và lì lợm của ngày hôm qua “như bị bỏ rơi”, “có lúc đứng trong góc nhà, có lúc tựa vào cửa và chỉ nhìn mọi người xung quanh bố” – thế thôi. là khoảnh khắc mà nó khao khát tình cảm ấm áp của gia đình, nó muốn ông nội để ý đến sự hiện diện của nó ngay lúc đó, nó muốn chạy đến và hôn bố nó, nhưng không hiểu sao lại có một. một cái gì đó đã ngăn anh ta lại và khiến anh ta đứng yên. tại thời điểm chia tay, mr. sáu người nhìn anh ta và chào anh ta bằng một giọng nhẹ nhàng: “được rồi! Đi nghe anh! “- thật lạ … vì chỉ là chào hỏi vỏn vẹn trong bốn chữ? Tại sao anh không dặn dò hay nhắc nhở anh điều gì đó? Có lẽ nào sự phũ phàng mà anh dành cho em đã khiến anh thất vọng và tổn thương nhiều như vậy. , đó là lý do tại sao? sau đó tiếng hét của cô ấy hét lên “ba… a… a… ba!”, “tiếng hét của cô ấy như xé toạc, xé toạc sự im lặng và xé toạc nội tâm của mọi người, thật buồn”… vào lúc đó, người ta nhận ra rằng anh ấy khao khát đến nhường nào được gọi là “Ba ơi.” Tiếng “ba” mà anh đã nghẹn ngào, tiếng “ba” mà anh đã kìm nén sau bao nhiêu năm xa cách… nghe thật thiêng liêng biết bao! ”Đó là tiếng hét vỡ òa từ sâu trong tim anh. , “nó khóc và chạy, nhanh như một con sóc, nó nhảy lên và choàng tay qua cổ bố”, “nó hôn bố” những điều tương tự ở khắp mọi nơi .. nó hôn tóc bố, hôn cổ, hôn khoác vai, thậm chí là hôn lên vết sẹo dài trên má bố “… tất cả đã nói lên tình yêu cao trào mãnh liệt của cậu bé dành cho bố khiến ai cũng phải những người xung quanh không cầm được nước mắt trước cảnh tượng đau buồn đó … điều đó vừa thể hiện tình cảm sâu nặng của bé Thu dành cho bố, vừa thể hiện tình yêu thương sâu sắc của bé đối với bố. ba khi bạn biết chắc chắn đó là mình.

ngoài hình ảnh của một em bé, hình ảnh của mr. sáu là một người lính chiến phải tham gia chiến đấu vì sứ mệnh cao cả của mình, bỏ lại gia đình và đất nước, đặc biệt là tình yêu. tình cảm đó đã được thể hiện một phần trong lần lái xe về thăm nhà. khi tàu chưa cập bến, thấy con ông đã vội vàng “nhảy vào bờ, ông chồm tới, hai tay dang rộng, miệng lắp bắp:“ con ơi! con đây rồi con ơi “. Cứ tưởng đứa bé sẽ chạy đến ôm cổ bố cho thỏa nỗi nhớ những ngày xa cách. Nhưng không, bố thất vọng lắm, con ngạc nhiên nhìn thấy:” Bé tròn mắt ngạc nhiên và bối rối. rồi sợ hãi bỏ chạy “. Nó không ở nhà nhiều nên cũng chẳng đi đâu xa, cả ngày chỉ cố gắng gần gũi, an ủi con, mong con đừng kêu. một ba tiếng, có lúc giận quá đánh con, lúc chia tay, tình yêu mãnh liệt của Thu đã khiến anh “một tay ôm con, tay kia lau khô nước mắt”, những giọt nước mắt hiếm hoi của Một cuộc đời đã trải qua bao khó khăn, vất vả lại ngã xuống khi lần đầu tiên anh cảm nhận được hơi ấm của tình cha con thật sự! Tôi càng đau hơn khi biết rằng đây là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng anh nghe thấy giọng nói của người cha thân yêu của mình. từ đứa con gái nhỏ của cô ấy, bởi vì sau đó, cô ấy không bao giờ có thể lấy lại được cầu nguyện! trong những ngày ở căn cứ, ông hối hận vì đã đánh con trai mình. Tôi sẽ luôn ghi nhớ câu nói của con trai tôi: “Bố về rồi! Bố mua cho con một chiếc lược!”, Đó là mong ước giản dị của cô gái nhỏ vào giây phút bố nói lời chia tay. Nhưng với anh, đó là ước mơ đầu tiên và duy nhất, vì thế của anh. lòng cứ bồi hồi khi tìm được mảnh ngà, anh mừng rỡ “như trẻ được quà” ngày ngày miệt mài “cưa răng từng chiếc lược, cũng khắc ghi lên đó những dòng chữ nho nhỏ“ thương nhớ tặng , đón con về ”… khi nhớ con, anh đã mang theo lược để mài cho chiếc lược thêm bóng mượt, chiếc lược tuy chưa chải hết tóc cho bé nhưng có thể gỡ rối tâm trạng của bạn lúc này. cô chăm sóc chiếc lược như chăm sóc đứa con bé bỏng của mình. tình yêu với trẻ em đã biến một người lính thành một nghệ sĩ tài năng sáng tạo, thậm chí tạo ra một tác phẩm duy nhất trong cuộc đời của anh ta. có lẽ ngay lúc đó anh ước ao được một lần về thăm nhà để lấy chiếc lược chải tóc cho các con … đau đớn thay, chiến tranh khiến anh không bao giờ được trở về bên con gái nữa. anh đã hy sinh trong một trận đánh lớn, nhưng “dường như chỉ có tình cha là không thể chết”, anh cầm chiếc lược trao cho người thân của mình với niềm mong mỏi không còn diễn tả được bằng lời… kể từ lúc đó, ngà ngà. chiếc lược đã trở thành kỉ niệm, biểu tượng thiêng liêng của tình phụ tử. những dòng cuối truyện khép lại trong nỗi buồn mênh mang nhưng đầy ý nghĩa nhân văn sâu sắc. câu chuyện giống như một bản cáo trạng về một cuộc chiến tranh vô nghĩa gây ra đổ máu vô nghĩa, chia cắt gia đình và chia cắt mọi người mãi mãi. nhưng điều mà chúng ta thấy mà không khỏi hổ thẹn là sức mạnh và lòng căm thù đã làm nên một chiến sĩ giao tiếp dũng cảm và mạnh mẽ, người đã gắn bó với những thiệt hại về nhân mạng và đã cùng nhau đứng lên để tiếp tục hát lên bài ca chiến thắng, chủ đề của Truyện không mới nhưng tác giả đạt được điều đó vì đã biết cách khai thác mối quan hệ cha con trong những tình huống éo le, cảm động. cách chọn người kể, tạo tình huống bất ngờ tự nhiên, hợp lí cùng với việc miêu tả diễn biến tâm lí nhân vật tinh tế, sâu sắc, nhất là tâm lí trẻ em, thêm vào đó là giọng văn trữ tình, xúc động đã giúp câu chuyện có chỗ đứng riêng trong lòng độc giả.

Truyện “Chiếc lược ngà” là một bài thơ bất hủ đề cao tình cha mẹ giản dị mà thiêng liêng, với những nhân vật đẹp đẽ và giàu cảm xúc, chẳng hạn như nhân vật bé Thu và bà. câu chuyện không chỉ khơi dậy tình cha con sâu nặng mà còn gợi cho chúng ta những suy ngẫm, thấu hiểu nỗi đau mất mát của chiến tranh tàn khốc… chính vì thế mà chúng ta càng trân trọng cuộc sống, hòa bình hôm nay, cao cả và kính yêu của người cha. tình yêu lớn. ai cũng giữ trong tim mình hình ảnh của người cha, chúng ta hãy biết trân trọng tình yêu thương và sự hy sinh vô điều kiện mà người cha đã dành cho chúng ta. Vòng đời mới ngắn ngủi biết bao, đừng ích kỷ mãi, chỉ biết nhận tình yêu thương từ cha mẹ và không bao giờ báo đáp lại. nếu bạn có một người cha và một người cha thực sự, cảm ơn trời vì bạn đã được sinh ra trên cuộc đời này!

7. tình cảm cha con trong chiếc lược ngà – văn mẫu 6

Nhà văn nguyễn quang sáng sinh năm 1932 tại huyện gò vấp, tỉnh an giang. năm 1945, ông lên miền Bắc và bắt đầu viết văn. ông viết nhiều thể loại: truyện ngắn, tiểu thuyết, kịch bản phim; các vấn đề tài chính; cuộc đấu tranh của các dân tộc phía nam. Tác phẩm Chiếc lược ngà được viết năm 1966 khi tác giả đang hoạt động ở chiến trường miền Nam trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, là một truyện ngắn xuất sắc về tình cha con, nỗi đau chiến tranh trải qua kẻ thù trong thời kì chống Mĩ qua nhân vật ông. sáu và một con thu nhỏ.

lịch sử đã cho thấy mối quan hệ cha con sâu sắc của tình cha con trong sáu tình huống. Trong tình huống đầu tiên, hai cha con được đoàn tụ sau tám năm xa cách, nhưng trớ trêu thay, bé Thu lại không nhận ra cha mình, đến khi cô nhận ra và bày tỏ tình cảm với anh thì anh lại phải ra đi. đây là tình huống cơ bản thể hiện sâu sắc tình cảm của em bé đối với người cha thân yêu của mình. trong tình huống thứ hai, ở vùng căn cứ, ông dồn hết tình yêu thương và niềm mong mỏi của con trai vào việc làm chiếc lược ngà để tặng ông, nhưng ông đã hy sinh khi chưa kịp trao món quà đó cho người con gái của mình. Tình huống này bộc lộ sâu sắc tình cảm của người cha dành cho con trai mình.

Tình yêu của một em bé dành cho cha của mình rất đặc biệt. đoàn tụ với con trai sau bao năm xa cách với bao nỗi nhớ, nên cô không kìm được niềm vui ngay phút đầu tiên nhìn thấy anh. Nhưng trớ trêu thay, trước sự tấn công của người cha, cậu bé tỏ ra nghi ngờ và lảng tránh, càng muốn gần cậu bé thì cậu bé càng tỏ ra lạnh lùng và xa cách. tâm lý và thái độ của bé Thu đã được thể hiện qua hàng loạt chi tiết được người kể quan sát và kể lại rất sinh động. Lần đầu tiên gặp anh, cô đã hoảng sợ, mặt tái mét rồi bỏ chạy la hét. những ngày sáu tuổi ở nhà, bé Thu chỉ gọi tay không, không chịu gọi bố, không chịu đòi bố đổ hết nồi cơm to đang sôi. sau bữa cơm, Thu vứt ngay món ruốc cá mà bố cô nhặt được. cuối cùng, bị một người ông tức giận đánh đập, bỏ về nhà bà ngoại, khi xuống xuồng, ông cố tình giũ dây neo và đánh mạnh.

Sự bướng bỉnh của cô gái đó hoàn toàn không thể chê vào đâu được. Trong hoàn cảnh xa xôi, khó khăn của chiến tranh, cậu còn quá nhỏ để hiểu được những hoàn cảnh khắc nghiệt và đầy biến động của cuộc sống và không ai chuẩn bị cho cậu những khả năng phi thường nên cậu không tin rằng mình là cha mình chỉ vì cậu có thêm vết sẹo. trên khuôn mặt của anh ta, khác với ba người đã nói với anh ta. phản ứng tâm lý của tôi là hoàn toàn tự nhiên, điều đó cũng cho thấy tôi là người có cá tính mạnh mẽ, tình cảm sâu sắc và chân thật, tôi chỉ yêu bố khi chắc chắn đó là ông. trong sự bướng bỉnh của anh ấy thậm chí còn có một niềm tự hào như một đứa trẻ về tình yêu đối với một người cha khác – người trong bức ảnh chụp với mẹ anh ấy.

Nhưng vào buổi sáng cuối cùng, trước khi ông già sáu phút phải ra đi, thái độ và hành động của Thu đột nhiên thay đổi hoàn toàn. lần đầu tiên nó cất tiếng gọi bố nhưng âm thanh như xé lòng, rồi nó chạy nhanh như sóc, chồm lên, dang tay ôm cổ bố, hôn bố và bố. trên tất cả. hôn tóc, hôn cổ, hôn vai rồi hôn luôn cả vết sẹo dài trên má bố nữa, hai tay đan vào nhau ôm lấy cổ, chắc bố nghĩ tay không ôm được bố, dang cả hai chân. và anh siết chặt lấy cha mình, và đôi vai nhỏ của anh ấy run lên.

Sở dĩ Thu có sự thay đổi đột ngột về thái độ và hành động như vậy là do ngay trong đêm anh rời khỏi nhà bà ngoại, bà ngoại đã giải thích cho Thu về vết sẹo đã làm thay đổi khuôn mặt của bố anh. nỗi nghi ngờ bấy lâu được giải tỏa và trong cô gái trỗi dậy một trạng thái ăn năn, hối cải: khi tôi bảo nằm yên, cô ấy nhăn mặt và thỉnh thoảng thở dài như người lớn. do đó, lúc chia tay cha, tình yêu thương bị ghẻ lạnh bấy lâu nay dành cho cha bộc phát rất mạnh mẽ, vội vã, xen lẫn tiếc nuối. Chứng kiến ​​những lời bày tỏ tình cảm ấy trong hoàn cảnh cha con phải chia lìa, có người không cầm được nước mắt còn người kể như có bàn tay ai đó nắm lấy trái tim mình.

Đó là một cảm giác rất sâu sắc và mạnh mẽ, nhưng cũng rất dứt khoát và rõ ràng. mùa thu cũng có nét tính cách bướng bỉnh đến mức tỏ ra bướng bỉnh, nhưng thu vẫn là một đứa trẻ với tất cả sự hồn nhiên và ngây thơ của một đứa trẻ.

Qua diễn biến tâm lý của em bé được miêu tả trong truyện, chúng ta có thể thấy tác giả rất am hiểu tâm lý trẻ thơ và miêu tả rất sinh động với tấm lòng yêu thương, trân trọng tình cảm của trẻ thơ.

>

nhân vật chính thứ hai của vở kịch là nhân vật mr. sáu. tình cảm của ông dành cho cô con gái nhỏ được thể hiện phần nào trong tình huống đầu tiên, trong lần về thăm nhà. cũng như bao người khác, anh theo tiếng gọi quê hương ra trận, bỏ lại người vợ và đứa con trai yêu dấu. khoảng cách khiến anh càng nhớ người con gái chưa đầy một tuổi khi anh ra đi. niềm khao khát ấy đã biến thành khát khao và ước mơ cháy bỏng trong lòng anh. Chính vì vậy mà mỗi lần vợ đến thăm, anh đều hỏi “sao em không cho cô ấy đi cùng?”. ông không gặp được con trai mình nên phải nhìn nó qua tấm ảnh … bức ảnh dù rách nát và cũ kỹ nhưng ông luôn cất giữ nó rất cẩn thận, coi nó như báu vật. và tám năm dài đó cũng đã làm tăng thêm trong lòng người cha niềm khao khát, khao khát, khao khát được gặp con trai mình.

rồi điều ước đó đã thành hiện thực. Anh Sáu được nghỉ phép. khi ông trở về nhà thăm con trên thuyền, ông vẫn còn bị treo. ông đang nghĩ về con trai mình, nghĩ về khoảnh khắc hai cha con gặp nhau. những điều này tràn ngập tâm trí anh. khi tàu vừa cập bến, anh rón rén lên bờ. có lẽ vì quá phấn khích nên ngay lúc đó cậu ấy đã làm những cử chỉ mà ngay cả bạn bè cũng không ngờ tới “giọng run run”, cậu ấy dang tay ra chờ cậu và sải bước dài về phía cậu. . Anh nghĩ cô sẽ chạy đến bên anh, nhưng đột nhiên cô hét lên “mam … mam” và bỏ chạy. hành động của cậu bé đã khiến anh ngạc nhiên. mọi tình yêu và kỳ vọng mà anh gây dựng bấy lâu dường như tan biến, chỉ còn lại nỗi đau khổ vô bờ bến.

Nỗi đau đó vẫn đeo bám anh ấy trong ba ngày ở nhà. Ba ngày ở nhà ông nội, anh không đi đâu xa, anh chỉ ở nhà và chơi với các con. anh muốn dùng lời nói và hành động của mình để bù đắp cho cậu bé bị mất mát về mặt tình cảm. anh dường như muốn bằng những cử chỉ yêu thương và những lời nói đầy âu yếm, làm tan biến những nghi ngờ, làm tan biến sự lạnh lùng của anh đối với anh. Người cha muốn bế con trai và có lẽ cũng muốn con gái chạy vào lòng mình. nhưng không … điều anh từng mơ, từng nghĩ giờ chỉ còn là giấc mơ viển vông vì thái độ của thằng Thu đối với bố anh. Khi mẹ cô ấy bảo cô ấy gọi cho bố cô ấy để ăn tối, cô ấy nói, “vào và ăn!” câu nói của cô như đánh trúng tim anh, nhưng anh vẫn nằm im giả vờ không nghe, đợi cô gọi “Ba ơi, vào ăn cơm đi”. tuy nhiên, bé Thu vẫn ngoan cố không chịu gọi bố, còn bực tức nói vài câu “cơm nước rồi!”. và “Tôi đã khóc, nhưng mọi người không nghe”. lúc này, anh chỉ có thể “nhìn cô ấy và khẽ lắc đầu và mỉm cười. có lẽ vì anh ấy quá đau khổ không thể khóc nên anh ấy phải cười. “

Có vẻ như sự lạnh lùng và bướng bỉnh của bé Thu đã làm tổn thương đến tình cảm đang tràn đầy trong trái tim anh. vì quá yêu con nên ông không kìm nén được cảm xúc. trong bữa ăn, em yêu, anh ấy nhặt nó với một cái trứng cá, nhưng bất ngờ nó hất quả trứng ra khỏi bát cơm. tức giận, anh xua tay và mắng mỏ cô. có lẽ việc đánh cô nằm ngoài mong muốn của anh. Tất cả chỉ vì anh ấy quá yêu bạn. bạn có thể coi việc bé lấy ra và đập vào quả trứng trong cốc là động cơ khơi dậy những cảm xúc mà bé đã kìm nén và cất giữ lâu nay trong lòng.

nhưng đến giây phút cuối cùng, trước khi anh ra đi, cảm giác thiêng liêng ấy bỗng bùng cháy. khi anh rời đi, đôi chân anh chần chừ không dám giẫm lên. Chắc hẳn cô muốn ôm anh và hôn anh, nhưng cô sợ anh sẽ bỏ chạy, nên cô chỉ đứng đó nhìn anh với ánh mắt yêu thương xen lẫn buồn bã. trong mắt anh ấy chứa đựng rất nhiều tình yêu thương mà anh ấy muốn dành cho những đứa con của mình. “Nào cha, nghe con.” Đúng lúc đó, anh nghe thấy tiếng con mình gọi “ba … a … a … ba”. cuộc gọi đến sau nhiều năm kìm nén và lo lắng chờ đợi. đó cũng là âm thanh mà ông sáu đã đợi tám năm xa tôi, ông đã đợi mấy ngày nay để quay lại với tôi, tưởng không còn nghe được nữa thì ông chợt hét lên. nó vỡ ra và trái tim người đọc như chìm xuống. Người cha không cầm được nước mắt vì bất ngờ, vui mừng, vừa thương vừa lẫn lộn nhiều cảm xúc. niềm hạnh phúc đến với anh quá đột ngột khiến cổ họng anh như nghẹn lại. không thể kìm chế được cảm xúc của mình, anh ấy đã khóc. nước mắt của cô là giọt nước mắt của niềm vui và hạnh phúc. và cô ấy không muốn cho thấy tôi đang khóc, cô ấy đã nắm lấy tôi bằng một tay và kéo khăn để lau khô nước mắt và hôn lên tóc tôi … vì vậy cô ấy gọi anh ấy là bố. Có ai ngờ rằng một người lính từng trải trên chiến trường và từng cận kề cái chết lại vô cùng mềm yếu trong mối quan hệ cha con. sau bao năm chờ đợi và đau khổ, anh đã nhận được niềm vui vô bờ bến. Giờ đây, bạn có thể ra đi với sự an tâm tuyệt vời vì có một người con gái yêu quý đang ở nhà đợi bạn, từng giây từng phút chờ bạn trở về.

Tình cảm của cô bé đối với bé Thu trở nên mãnh liệt, cao cả, thiêng liêng và thấm thía hơn bao giờ hết trong tình huống thứ hai của truyện, khi cô 6 tuổi trong rừng. ông đã tự tay làm chiếc lược ngà cho con gái mình. “Bố về rồi! Bố mua cho con một chiếc lược! “, Đó là mong ước giản dị của cô gái nhỏ vào lúc bố nói lời chia tay. Nhưng đối với bố, đó là điều ước đầu tiên và duy nhất nên trong lòng không ngừng thôi thúc phải tìm cho con một chiếc lược. đứa con trở thành bổn phận của một người cha, tiếng khóc của tình phụ tử trong lòng ông Chợt nảy ra trong ông một ý tưởng tuyệt vời: làm chiếc lược ngà cho con Có lẽ không phải đơn giản vì ở trong rừng rậm chiến khu, ông không mua được lược nên làm lược ngà. đã là một cách vượt khó Nhưng cao hơn thế, sâu xa hơn, ngà voi là một thứ quý hiếm: chiếc lược con của bạn nên được làm bằng thứ quý giá đó, và không phải anh ta muốn mua mà là anh ta muốn tự mình làm ra nó. sẽ đặt tất cả quan hệ cha con của mình vào đó.

giành được ngà voi, vẻ mặt “phấn khởi như trẻ con được quà”. thế thôi, khi con người ta trở thành những đứa con, tức là họ đang thể hiện tình phụ tử cao cả của mình. rồi “ông mài răng cưa từng chiếc lược, cẩn thận, tỉ mẩn như người thợ bạc”, ông khắc trên tấm lưng chạm khắc của nó một cách cần mẫn từng chữ: “thương nhớ góp công, góp nhặt của cha các con”. Anh thường “rút lược ra nhìn. tại nó rồi chuốt lên tóc để chiếc lược thêm bóng, mượt “. tình yêu thương trẻ thơ đã biến người chiến sĩ thành người nghệ sĩ – người nghệ sĩ sáng tạo ra một tác phẩm duy nhất trong cuộc đời mình, vì vậy chiếc lược ngà đã kết tinh trong cô sự mộc mạc. nhưng tình phụ tử vô cùng yêu thương. Thật là một điều kỳ diệu!

nhưng ngày đó sẽ không bao giờ trở lại. ông chưa kịp lấy chiếc lược ngà cho con trai thì người cha đó đã hy sinh trong một trận giặc lớn. nhưng “dường như chỉ có cha và con là không thể chết”. anh không còn nghĩ được gì nữa, việc duy nhất còn lại của anh là “đút tay vào túi, lấy lược ra” đưa cho người bạn thân của mình và cứ nhìn anh thật lâu. nhưng đó là lời nói cuối cùng không lời, rõ ràng còn thiêng liêng hơn một di chúc, bởi đó là sự tin tưởng, là ước nguyện cuối cùng của bạn thân, ước nguyện của tình phụ tử! Kể từ lúc đó, chiếc lược ngà của tình phụ tử ấy đã biến người bạn đời thành người cha, người cha thứ hai của cô con gái nhỏ.

câu chuyện Chiếc lược ngà không chỉ nói lên tình cha con sâu nặng mà còn gợi cho người đọc hiểu về những mất mát đau thương mà chiến tranh đã gây ra cho biết bao đứa trẻ, bao con người, bao gia đình. .

Truyện Chiếc lược ngà khắc họa sâu sắc tình cảm cha con sâu nặng, thắm thiết trong hoàn cảnh đầy biến động của chiến tranh. Qua đó, tác giả khẳng định và đề cao mối quan hệ cha con thiêng liêng như một giá trị nhân văn sâu sắc, càng cao đẹp hơn trong hoàn cảnh khó khăn. truyện thành công xuất sắc ở nghệ thuật xây dựng tình huống bất ngờ tự nhiên, hợp lý, ở ngòi bút miêu tả tâm lý, tính cách nhân vật, nhất là nhân vật nhí.

Mời các bạn cùng tham khảo những thông tin hữu ích khác tại chuyên mục tài liệu – tài liệu hoatieu.vn.

Xem thêm: Soạn bài Tại lầu Hoàng Hạc tiễn Mạnh Hạo Nhiên đi Quảng Lăng siêu ngắn | Ngữ văn lớp 10

                       

Vậy là đến đây bài viết về Top 7 bài Cảm nhận về tình cảm của nhân vật ông Sáu dành cho con siêu hay đã dừng lại rồi. Hy vọng bạn luôn theo dõi và đọc những bài viết hay của chúng tôi trên website Truongxaydunghcm.edu.vn

Chúc các bạn luôn gặt hái nhiều thành công trong cuộc sống!

Related Articles

Back to top button