Chứng minh : Văn học chân chính có khả năng nhân đạo hóa con người. – Áo kiểu đẹp

Bạn đang quan tâm đến Chứng minh : Văn học chân chính có khả năng nhân đạo hóa con người. – Áo kiểu đẹp phải không? Nào hãy cùng Truongxaydunghcm.edu.vn đón xem bài viết này ngay sau đây nhé, vì nó vô cùng thú vị và hay đấy!

Văn học là một trong những loại hình nghệ thuật lâu đời, gắn bó mật thiết với đời sống tinh thần của con người từ xa xưa. dưới bất kỳ hình thức nào, nó vẫn là sự phản ánh thế giới khách quan thông qua thế giới chủ quan của người nghệ sĩ. một tác phẩm nghệ thuật chân chính là sự thể hiện tâm tư, nguyện vọng sâu sắc của nhà văn đối với cuộc sống và những vấn đề trọng đại của con người. Dù là tác phẩm văn học viết về những sự cố lớn, xin lỗi cách mạng, chiến tranh, hay đơn giản là miêu tả tiếng chuông chùa, lũy tre, cánh đồng lúa, chúng ta luôn có thể tìm thấy hình bóng và niềm tin của con người lắng đọng trong nội tâm của nó. con người với tất cả niềm vui, nỗi buồn, khát vọng, thành công hay đau khổ luôn là đối tượng trung tâm của văn học, là mối quan tâm đầu tiên của những người nghệ sĩ chân chính. tình yêu thương con người là nguồn động lực cơ bản nhất cho ngòi bút của mỗi nhà văn chân chính.

nhà văn Nga tolstoy đã từng viết: “một tác phẩm nghệ thuật là kết quả của tình yêu” và goethe nói: “điều đầu tiên mà thiên nhiên cần là một tình yêu nồng cháy đối với cuộc sống”. nhà văn Pháp elsa trisolet mô tả tình yêu đó theo một cách rất cụ thể: “nhà văn là người cho máu”. đó là một tình yêu bao gồm cả sự hy sinh cao cả. tác phẩm chân chính là sản phẩm của khối óc, trái tim, mồ hôi nước mắt của người nghệ sĩ, là kết quả của một quá trình nếm trải, nung nấu và cảm xúc dâng tràn, mà người ta gọi là cảm hứng sáng tạo nghệ thuật. không ai làm thơ trong tình trạng khô khan, cảm xúc chai sạn. nguồn cảm hứng đó có thể đến từ niềm vui, niềm tự hào hay sự tự tin, xúc động, nhưng với một nghệ sĩ chân chính, không bao giờ có niềm vui hời hợt và giản đơn. Bởi vì cuộc đời con người, trong thực tại của nó, niềm vui luôn đi đôi với nỗi buồn, ánh sáng luôn hiện hữu bên bóng ta, cái ác luôn xen lẫn cái thiện, hạnh phúc luôn song hành với đau khổ, bất hạnh … và con người luôn đau khổ nhất đau đớn. và nỗi đau day dứt thôi thúc người nghệ sĩ cầm bút.

nhà văn Liên Xô v. Raxpuchin đã bày tỏ cảm xúc này một cách đơn giản và chân thành: “Nếu tôi viết nó là vì tôi cảm thấy đau ở một bộ phận nào đó trên cơ thể mình”. Đối với Hugo, giếng đau khổ của con người là giếng khai thác vô tận của cuộc đời ông. những câu chuyện ở nước ngoài là những tiếng hét đau lòng; chí phèo là tiếng kêu gào đòi quyền được làm người… những tác phẩm hiện thực và bất hủ thường là những tác phẩm thể hiện những mâu thuẫn đôi khi bi đát giữa cái thật và cái giả, giữa thiện và ác. giữa bóng tối và ánh sáng, giữa cái cao cả và cái đế, kẻ ghê tởm… nhưng “thỏi nam châm thu hút mọi thế hệ vẫn tiếp tục là cái cao cả, cái thiện, cái chung thủy”. đó là năng lực nhân đạo mà văn học chân chính có thể mang lại cho con người.

Bạn đang xem: Một tác phẩm chân chính

sở dĩ chúng ta nói văn học chân chính chứ không phải văn học nói chung là bởi vì trong sự tồn tại của văn học nhân loại, có những tác phẩm vì con người, nâng cao phẩm giá con người, nhưng cũng có những tác phẩm văn học làm cho con người cảm thấy tốt hơn và suy thoái. phẩm giá con người. có những tác phẩm là thành quả của sự đau khổ, hy sinh và trăn trở, nhưng cũng không thiếu những tác phẩm văn học làm công việc lao động ban ngày, làm công cụ, trang điểm cho các giai cấp thống trị trong các xã hội suy thoái. có nền văn học là bất tử, nó sống mãi, có nền văn học rẻ tiền bị lãng quên theo thời gian. chủ nghĩa nhân văn, lòng yêu thương, tôn trọng con người là thước đo cơ bản nhất để đánh giá mọi giá trị văn học chân chính. les misrables de hugo, sự phục sinh của l. tolstoy, truyện Kiều nữ nguyễn du … là những tác phẩm mà tác giả còn bộc lộ nhiều quan điểm sai lầm về tư tưởng và giải pháp cải tạo xã hội, nhiều nhân vật cũng đã trải qua nhiều va vấp, đấu tranh, giằng xé, hoang mang … nhưng đó là những tác phẩm nghệ thuật đích thực sẽ sống mãi với thời gian; bằng sức mạnh của tình cảm sâu sắc, bằng tình yêu thương con người bao la, sâu sắc; vì thái độ căm thù, phẫn uất trước những thế lực xấu đã chà đạp, chà đạp con người.

là lí tưởng thẩm mĩ của nhà văn có khả năng nhân đạo hoá con người, khiến con người tin tưởng hơn vào những điều tốt đẹp, vào khả năng vươn tới những điều cao cả, cao cả, ngay cả những con người đã từng trải qua và chịu đựng những tệ nạn khủng khiếp do xã hội và đôi khi một mình.

Mặt khác, nói đến quá trình nhân hoá của văn học không chỉ là khả năng khơi gợi lòng nhân ái, sự cảm thông, đồng cảm với những hoàn cảnh nghèo khó bất hạnh đang tồn tại trong xã hội, dù không, nó còn là một công cụ quý giá. . năng lực nhân hoá còn thể hiện ở sự tự nhận thức, tự nhận diện trước cái xấu, cái thiện, cái thiện, cái ác … mà tác phẩm gợi lên. Đã có nói về sự thanh lọc tâm hồn của văn chương, hay về hình thức tự sám hối trước lương tâm trong quá trình tiếp nhận tác phẩm. văn học chân chính có khả năng nhân đạo hóa con người, văn học chân chính có khả năng nhân đạo hóa con người

Xem thêm: Phân tích nhân vật Thị Nở 2023

đọc cao nam không chỉ là đồng cảm với di, với vật, với tổ ấm … với cuộc sống bị đóng đinh trên mặt đất bởi cơm áo, gạo tiền, nó có nguy cơ giết chết những ước mơ, những tình cảm nhân hậu, cao thượng. Những tác phẩm của Nam Cao còn là tấm gương để người đọc ngày nay nhận diện, không ngừng vượt lên hoàn cảnh để sống đàng hoàng hơn, tốt đẹp hơn. nếu, trong di sản, nhân vật phụ là một trí thức hoàn toàn tốt, thì tác phẩm có thể không khiến chúng ta xúc động đến vậy. sự giằng xé giữa nhân cách cao đẹp, nghĩa cử cao đẹp, hoài bão lớn lao, tấm lòng vị tha của một thanh niên yêu lí tưởng, những bon chen vô nghĩa và những hạn chế của cuộc sống, những tầm thường đời thường, cả sự cẩu thả, thiếu trung thực trong nghề cầm bút của anh ta. và những hành động khốn nạn và độc ác của anh ta đối với con chữ: người vợ rất đáng thương của anh ta và sự xáo trộn nội tâm không ngừng trong lòng tôi. , và khiến người đọc cảm thấy xót xa tận đáy lòng. chính điều đó đã khiến cho tác phẩm có một giá trị nhân văn cao cả. chính sự sống phi thường của tác phẩm đã tạo nên giá trị đích thực mà tác giả của nó mong muốn. nó chứa đựng một cái gì đó to lớn, mạnh mẽ, cả đau đớn và phấn khích. nó ca tụng lòng thương xót, bác ái, công lý… nó mang con người đến với con người. những giá trị nhân văn cao cả ấy được hình thành từ những câu chuyện nhỏ nhặt, tầm thường nhưng được viết nên bằng một ngòi bút chân thực, tài hoa và hơn hết là bằng một cuộc đời đầy rẫy những mâu thuẫn và những nỗi đau, trăn trở của chính nam nhà văn. đây là câu hỏi viết gì và viết như thế nào. phản xạ và phản xạ không được đồng nhất. nói rõ hơn, ở đây tình cảm, lương tâm và thái độ trân trọng những giá trị tinh thần của con người đã soi rọi vào từng tình huống của câu văn, đánh thức trong người đọc một liên tưởng đồng cảm, đau xót. đó là những yếu tố tạo nên sức thuyết phục sâu sắc đối với người đọc.

đọc Cuộc đời phi thường có cảm giác như người viết đã thâm nhập vào những ngóc ngách sâu kín nhất của tâm hồn. từ sự đồng cảm đó sẽ nảy sinh quá trình nhân hoá. ở ông già cũng vậy. tác phẩm khơi dậy niềm thương cảm ở người đọc từ cái chết bi thảm của ông lão vì lòng thương con, xót xa cho thân phận khốn khó. nhưng giá trị nhân đạo của tác phẩm chủ yếu không chỉ nằm ở đó. Vở kịch gợi lên tình cảm vị tha, cao cả, tự trọng của một người nông dân chất phác, hiền hậu: có lẽ ông tự tử vì lòng tự trọng bị tổn thương, lương tâm day dứt vì bị chó lừa! (trong khi có rất nhiều người có khuôn mặt người nhưng trái tim của thú dữ, con người và con người là sói). Khám phá sâu sắc vẻ đẹp của ý thức con người, tác phẩm góp phần tích cực làm cho con người trở nên tốt đẹp hơn, nhân ái hơn. không thể không kể đến những câu nói đầy lòng vị tha rộng lượng, thái độ chan hòa với người khác và với chính mình, tình người, tình người là những bài học về cách sống, cách đối nhân xử thế, cách nhìn nhận và quý trọng con người khiến lòng ta thanh thản hơn. và cao quý “wow! đối với những người xung quanh, nếu chúng ta không quan tâm đến họ mà hiểu họ, chúng ta chỉ thấy họ như điên, ngu, xấu, xấu, ghê tởm … họ đều là cái cớ để chúng ta tàn nhẫn, chúng ta không bao giờ nhìn thấy họ. là những người giàu lòng nhân ái, chúng tôi không bao giờ cảm thấy có lỗi với họ … vợ tôi không xấu, nhưng cô ấy đã quá đau khổ. một người bị đau chân đôi khi quên cái chân bị đau của mình để nghĩ đến việc khác. khi người ta đau khổ đến mức không còn nghĩ đến ai nữa. bản chất tốt của một người bị che mờ bởi những lo lắng và buồn phiền ích kỷ. Tôi biết, nên tôi chỉ buồn chứ không giận. “

ồ, nếu mọi người đều có thể nghĩ như vậy, thì mối quan hệ giữa mọi người sẽ tốt biết bao! Những câu nói cảm động nhưng đẹp đẽ ấy đã vượt ra khỏi phạm vi tác phẩm, nó nói lên tình người muôn thuở cần có, nó có khả năng nhân đạo hóa con người, khiến họ trở nên cao thượng và nhân hậu hơn.

ở đây, nhân hóa được cho là nhấn mạnh sức mạnh tình cảm của nghệ thuật. con người là sản phẩm của tự nhiên, con người vốn dĩ đẹp đẽ, nhân hậu và nhân hậu. nhưng xã hội làm được, con người tha hóa, văn học chân chính có khả năng gây tác dụng ngược. tình người sẽ cảm hóa và đánh thức lương tri luôn in sâu trong sâu thẳm trái tim con người, có khả năng nhân đạo hóa con người. nói khả năng vì không phải lúc nào cũng có thể làm được như vậy. nó còn phụ thuộc vào khả năng tiếp thu cụ thể của chủ thể tri giác. nhưng một nhà văn chân chính luôn máu lửa, khát khao tác phẩm của mình đóng góp một giá trị tinh thần nào đó, để cứu người. truyện kiều dù nguyễn du viết:

những từ nông thôn được tập hợp lại để giải trí cũng sẽ có một số dùi trống.

Xem thêm: Tác phẩm Truyền kỳ mạn lục chữ yếu gồm những câu chuyện như thế nào

thì tôi cũng hiểu rằng đó chỉ là một cách nói khiêm tốn. Khi trút bao nhiêu đau thương cho cuộc đời vào ngòi bút, dĩ nhiên người viết khao khát những tấm lòng đoàn kết, những giọt nước mắt đoàn kết:

<3Trải qua bao thế kỷ, những câu chuyện và tác phẩm giàu tính nhân đạo của Nguyễn Du sẽ mãi là người bạn tâm giao, là nguồn sức mạnh của nhiều thế hệ bạn đọc, trong đó có bạn đọc trẻ ngày nay. :

Dù súng nặng lòng đi vào dòng lửa. Tôi đang đi công tác xa, tôi giữ câu chuyện về kiều nữ bên mình.

(che lan vien – đưa tôi ra nước ngoài để chống lại các bang thống nhất)

Không thể nói hết được năng lực nhân đạo của văn học đối với con người. nhưng quả thật, đọc một tác phẩm văn học chân chính, ta có cảm giác sung sướng, hân hoan như được đối diện, trò chuyện với một người bạn thông minh, nhân ái, từng trải, như được chia sẻ nỗi buồn, niềm vui, tâm tư, ước vọng; được chào đón bằng ý chí, niềm tin và nghị lực trên con đường đời đầy thử thách.

biết bao tác phẩm văn học đã trở thành sách gối đầu giường của nhiều thế hệ. anh ấy nói như gorky: “sách đã cho tôi thấy vị trí của tôi trong cuộc sống, chúng nói với tôi rằng con người tuyệt vời và đẹp đẽ, con người luôn tận hưởng những điều tốt nhất, con người đã làm nhiều điều trên trái đất và vì điều đó mà anh ấy đã phải chịu đựng rất nhiều” . và chính người đàn ông này đã tuyên bố: “Trời ạ, một cái tên đẹp đẽ và vinh quang! Con người nên tôn trọng con người”.

hiểu người, hiểu mình, đoàn kết với những đau khổ của cuộc đời người khác, chấp nhận ý chí, niềm tin, nghị lực trên con đường gian khổ, biết ghét cái giả dối, đê tiện, độc ác, biết chân, thiện, mỹ. và người đẹp; biết sống lương thiện, nhân hậu, cao cả là những biểu hiện của quá trình nhân hóa mà văn học chân chính đã và sẽ mãi mãi mang lại cho con người, vì hạnh phúc của con người.

Xem thêm: Soạn bài: Bài 23 – Nghị luận về tác phẩm truyện (hoặc đoạn trích)

                       

Vậy là đến đây bài viết về Chứng minh : Văn học chân chính có khả năng nhân đạo hóa con người. – Áo kiểu đẹp đã dừng lại rồi. Hy vọng bạn luôn theo dõi và đọc những bài viết hay của chúng tôi trên website Truongxaydunghcm.edu.vn

Chúc các bạn luôn gặt hái nhiều thành công trong cuộc sống!

Related Articles

Back to top button