Top 10 bài phân tích giá trị nhân đạo trong tác phẩm Vợ chồng A Phủ

Giá trị tác phẩm vợ chồng a phủ

Phân tích giá trị nhân đạo trong tác phẩm Vợ chồng A Phủ để thấy rằng tác giả để ho đã nâng cao giá trị nhân đạo của con người. Sau đây là dàn ý về giá trị nhân đạo của con người. trong Vợ chồng A Phủ và bài văn mẫu phân tích giá trị nhân đạo trong tác phẩm Vợ chồng A Phủ hay nhất. vui lòng kiểm tra nó.

  • top 30 bài văn mở đầu về vợ chồng rất hay
  • cảm nghĩ về tính cách của tôi trong chuyện vợ chồng

Phân tích giá trị hiện thực và giá trị nhân đạo của nghĩa phu thê, có thể nói, qua tác phẩm Vợ chồng A Phủ đã thể hiện được tinh thần nhân đạo, tấm lòng của người nghệ sĩ với hiện thực, nhân dân. và cuộc đời của các nhân vật trong vở kịch. từ đó đưa người đọc đến gần hơn với những giá trị, những tình cảm tốt đẹp, nhân văn của cuộc sống. Trong bài viết này, Hoán xin chia sẻ một số bài văn mẫu về giá trị hiện thực và nhân đạo của vợ chồng, giới thiệu giá trị hiện thực và nhân đạo của tác phẩm Vợ chồng son hay và chi tiết. theo dõi chúng tôi.

1. phác thảo giá trị con người trong cặp vợ chồng chính phủ

i. phần giới thiệu: giới thiệu về câu chuyện vợ chồng

Trong chương trình sách giáo khoa của bộ giáo dục và đào tạo có những bài học rất ý nghĩa. trong đó, có việc vợ chồng đề cao giá trị con người, hãy cùng tìm hiểu giá trị nhân văn trong công việc.

ii. thân bài: phân tích giá trị nhân đạo của vợ chồng son

1. tác giả vẽ mãi:

sinh năm 1920 và mất năm 2014, tên là nguyen sen

đến từ nghia do- tu liem- ha noi

anh ấy học xong tiểu học rồi đi làm, anh ấy có một sự nghiệp văn chương rất phong phú

các sáng tác của anh: cuộc sống ở quê hương nghia, những con vật gần gũi với con người, Hà Nội những năm chống Pháp, miền núi với cách mạng và chủ nghĩa xã hội

2. công việc của vợ chồng

tác phẩm được viết khi tác giả tham gia chiến dịch Tây Bắc

in trong Tập truyện Tây Bắc

3. giá trị nhân văn trong lịch sử:

a. cho nhân vật của tôi:

Khi sức sống tiềm ẩn trong con người được hồi sinh, đó là ngọn lửa không gì có thể dập tắt được

chắc chắn sẽ biến thành một cuộc phản kháng táo bạo, chống lại mọi sự chà đạp và sỉ nhục để cứu lấy mạng sống của mình

b. cho một trang bìa

tinh thần phản kháng là cơ sở của minh họa cách mạng sau này

có một sức sống tiềm tàng mạnh mẽ

iii. kết bài: phát biểu cảm nghĩ của anh / chị về tinh thần nhân đạo trong công việc vợ chồng

Đây là tác phẩm có giá trị nhân đạo sâu sắc

cho thấy sự trỗi dậy dữ dội của con người

2. tổng hợp các giá trị hiện thực và nhân đạo của một cặp vợ chồng chính phủ

1. mở đầu

– giới thiệu tác giả, tác phẩm

– dẫn dắt chủ đề sẽ được thảo luận

2. nội dung bài đăng

– khái niệm:

+ giá trị thực tế

+ giá trị nhân đạo

– giá trị thực trong cuộc sống vợ chồng

+ phản ánh bức tranh chân thực về cuộc sống của những người nông dân miền núi trước cách mạng tháng Tám, những người bị áp bức, bóc lột.

Xem thêm: Top 15 cuốn sách văn học hay nhất mọi thời đại mang giá trị sâu sắc

+ bộ mặt tàn bạo của bọn phong kiến ​​miền núi

+ phản ánh chân thực phong tục, tập quán của đồng bào Tây Bắc

– giá trị nhân đạo:

+ tác giả đã phát hiện và ca ngợi vẻ đẹp cuộc sống và vẻ đẹp tâm hồn của con người Tây Bắc.

+ tin tưởng và mô tả năng lực cách mạng của đồng bào vùng cao trong cuộc đấu tranh giành tự do, lật đổ chế độ thực dân, phong kiến.

+ bày tỏ lòng căm thù chế độ thực dân, phong kiến.

3. kết thúc

– tóm tắt lại vấn đề

3. giá trị nhân đạo của vợ chồng – mẫu 1

to hoai là một nhà văn nổi tiếng với cảm quan hiện thực tinh tế về cuộc sống hàng ngày và cái nhìn sâu sắc về cách sử dụng từ ngữ. Không chỉ vậy, ông còn là một nhà văn có tinh thần nhân đạo sâu sắc và tươi mới. điều này đã được thể hiện qua số phận của nhân vật tôi và một phủ trong truyện “Vợ chồng A Phủ”, in trong tuyển tập “truyện Tây Bắc”.

giá trị nhân đạo là sự quan tâm đến con người, và biểu hiện của giá trị nhân đạo là lòng nhân ái, sự cảm thông và bênh vực con người. Với mỗi tác phẩm, giá trị hiện thực và giá trị nhân đạo được thể hiện ở những khía cạnh khác nhau. giá trị nhân đạo trong “vợ chồng” trước hết thể hiện ở khía cạnh tố cáo những thế lực xấu xa. đó là thế lực phong kiến ​​ở miền núi lợi dụng chính sách trọng thương để bắt bớ những người lương thiện. Trước hết, tại tôi, cô ấy bị cuốn vào cái vòng luẩn quẩn nợ nần từ thời bố mẹ cô ấy. và trong một chính phủ có khoản nợ 100 đồng bạc trắng. chúng trói buộc cả những người nghèo khổ vào cuộc sống đau khổ. cho đến một ngày, tôi không còn cảm giác phản kháng nữa, vì chịu đựng lâu rồi tôi cũng quen rồi. “Bây giờ nghĩ lại mình cũng là trâu, mình cũng là ngựa… ngựa chỉ biết ăn cỏ, chỉ biết lao động… luôn luôn, quanh năm”. Rồi một ngày tôi thức dậy và muốn đi chơi. Tôi quấn tóc lại, tôi với lấy chiếc váy hoa treo ở phía trong tường. anh ta nhìn thấy tôi, nắm lấy tôi, trói tay tôi bằng thắt lưng. Anh ta lấy một cái rổ bằng sợi đay trói tôi vào cột nhà. Tôi đau đáu nhớ về ngày tháng đã qua. làm quan, ông buộc phải lâm vào cảnh nợ nần chồng chất “đốt rừng, cày ruộng, săn bò tót, bắt hổ, chăn bò, chăn ngựa, quanh năm rong ruổi trên đồi. ” Sau đó, khi cho hổ bắt được một con bò, thống đốc bắt trói vào cột ở góc nhà bằng một sợi dây đan từ chân đến vai. Những hành động tàn bạo đó không chỉ hành hạ thể xác mà còn bào mòn tinh thần con người từng ngày, từng ngày.

để luôn thể hiện giá trị nhân đạo ở chỗ, anh đồng cảm với những số phận kém may mắn như tôi và một phu nhân. niềm tiếc thương của ông không được diễn tả bằng lời mà qua tiếng nức nở của các nhân vật. Bà được miêu tả là lúc nào cũng “cúi gằm mặt, buồn rười rượi”, cả đời bà dường như chỉ quanh quẩn trên núi hái thuốc phiện, rửa đay, xe đay, chẻ bắp và thậm chí là lượm củi, khi nào bà bứng bắp. nhét một bó đay vào cánh tay của bạn để biến nó thành chuỗi. khi anh ta trói tôi vào một cái cột cho anh ta, dòng ý thức của tôi tuôn trào như nước mắt. “đời đàn bà lấy chồng giàu, đàn ông cả đời chỉ có thể theo ngựa của chồng”. Tôi sợ hãi, tôi đang di chuyển, để xem mình còn sống hay đã chết. sợ chết vẫn muốn sống, ý nghĩa của khát vọng ấy như ngọn đèn nhỏ khiến người đọc xúc động trước một số phận bất hạnh. ở một người phu, đó là sự thương cảm đối với đứa trẻ đã phải chịu đựng từ thuở ấu thơ. khi còn nhỏ, “có một người dân làng đói khát đã buộc chính quyền phải xé xác anh ta và bán anh ta để lấy gạo từ người Thái ở nông thôn.” khi lang thang trên hong ngai vàng, anh ta không thể lấy được vợ, đơn giản vì anh ta không có cha mẹ, không có ruộng và không có tiền. xui xẻo vẫn theo quan phủ, rồi bị bắt phạt một trăm lạng bạc trắng, phải đi trả nợ cho nhà thống lý. tấm lòng nhân đạo của nhà văn sẽ bao trùm lấy tôi và gia đình tôi, kéo những người lương thiện thoát khỏi kiếp lầm than.

Cuối cùng, tác giả bày tỏ sự trân trọng và đồng tình với khát vọng tự do và hạnh phúc của tôi và gia đình. sự tôn trọng đó trước hết được thể hiện ở tính cách kiên cường và sức sống tiềm tàng của nhân vật tôi. sức sống của tôi bừng tỉnh trong đêm xuân tình. “Năm ấy, khi cỏ đỏ úa vàng, gió rét dữ dội … ở các làng mèo đỏ rực, những chiếc váy hoa được đưa ra phơi trên vách đá rải rác như đàn bướm, muôn màu … tiếng trẻ thơ. chơi … “mùa xuân ấy tràn đầy âm thanh và sắc màu, là dấu hiệu đánh thức tôi trong đêm xuân tình yêu. Thoạt đầu, sức sống ấy hồi sinh khi tôi nghe tiếng sáo:” Ngoài đỉnh núi có người thổi thổi sáo và mời bạn chơi … “tiếng sáo ấy đã chạm vào tâm hồn tôi và làm tôi nhớ về những ngày xuân tươi đẹp đã qua.” Tôi nghe tiếng sáo cứ vang vọng mãi. “Tiếng sáo làm tôi nao nao. lẻn đến bên bình rượu “uống hết bát rồi say. Tôi ngồi thẫn thờ nhìn người múa hát mà lòng vẫn sống về quá khứ” niềm vui ấy khiến tôi nhận ra rằng “mình còn trẻ lắm. Mình còn trẻ . Tôi muốn đi ra ngoài.” sức sống mãnh liệt càng mạnh mẽ hơn khi tôi đưa ra quyết định: bỏ nhà đi chơi game. Tôi tự thêu dệt mà không để ý đến thái độ của sử quan, hành động vô tâm, nhưng tiếc thay, sự tàn ác tàn nhẫn của giai cấp thống trị đã dập tắt khát vọng vươn lên của bậc đế vương. sức sống tiềm ẩn của tôi lại bùng lên trong đêm không ràng buộc. khi tôi nhìn thấy “đôi mắt mới mở của cô ấy, một dòng nước mắt lấp lánh lăn dài trên đôi má sạm đen của cô ấy.” Tôi chợt nhớ ra đêm qua khi anh ta trói tôi, tôi phải tự trói mình như thế này. Tôi đau khổ cho cuộc sống của tôi, và tôi cắt dây thừng cho bạn. Vì vậy, tôi thức dậy và chạy ra ngoài. sau đó hai người hỗ trợ nhau trong im lặng và chạy xuống sườn núi. bước chân của một phu và tôi là bước phản kháng, là bước hướng tới hạnh phúc, là không gian để thoát ra khỏi bóng tối, hướng tới một cuộc sống khác. và dấu ấn đó đã in sâu giá trị nhân văn của con người trong tác phẩm. đó là một bước đi phù hợp với mong muốn tìm kiếm hạnh phúc.

Ngoài giá trị nhân đạo sâu sắc, tác phẩm còn mang đậm giá trị nghệ thuật. tác phẩm khắc họa chân thực những nét đặc sắc trong phong tục, tập quán, tính cách, tâm hồn của các dân tộc bằng giọng văn nhẹ nhàng, tinh tế, mang đậm màu sắc, phong cách dân tộc, hình thức phong phú, giàu chất thơ.

Xem Thêm : Nghị luận về tác phẩm Lão Hạc của nhà văn Nam Cao

có thể nói tác phẩm “Vợ chồng son” là một tác phẩm có giá trị nhân đạo sâu sắc. Vở kịch đã tố cáo những thế lực xấu xa, đồng thời bày tỏ sự đồng cảm, tôn trọng và đồng tình đối với cái tôi của các nhân vật và khát vọng tự do và sức sống tiềm tàng của một phu nhân.

Giá trị nhân đạo vợ chồng A Phủ

4. phân tích giá trị nhân đạo trong việc vợ chồng – mẫu 2

to noi trước năm 1945 nổi tiếng với tiểu thuyết “cuộc phiêu lưu của dế mèn”. Sau cách mạng rồi kháng Pháp, Tô Hoài hoạt động ở miền núi Tây Bắc. Kết quả rực rỡ của chuyến đi thực tế dài ngày đó là sự ra đời của tập “Truyện cổ Tây Bắc” đoạt giải nhất của Hội Văn nghệ Việt Nam từ năm 1954 đến năm 1955. “Vợ chồng Tơ Phu” là tác phẩm xuất sắc nhất trong lịch sử. đến “câu chuyện tây bắc” của anh hoai. Truyện miêu tả quá trình giác ngộ và nổi dậy chống phong kiến, đế quốc của các dân tộc vùng Tây Bắc dưới sự lãnh đạo của Đảng. chuyện “vợ chồng” còn là kết quả của sự chuyển biến đến độ chín của tư tưởng và tình cảm của nhà văn. Tình cảm của tác giả đã hòa cùng tình cảm anh em một cách tự nhiên, đó là lòng biết ơn, sự trung thành và tình cảm đối với những vùng du kích đã cưu mang, che chở cho những cán bộ, bộ đội hoạt động trên vùng đất Tây Bắc của địch.

“Vợ chồng thành phu” tố cáo sâu sắc tội ác của bọn phong kiến ​​miền núi Tây Bắc đối với các dân tộc vùng cao. Vở kịch đã nói lên nỗi đau của anh em dân tộc Tây Bắc dưới ách thống trị của thực dân Pháp và tay sai của chúng là Quan Lang, Quan Chu, Phạ (Thái), Mường Tạo), Thông Lý (H’mông). dưới sự cai trị tàn bạo, man rợ của bọn thống lý, bọn quan lại, những kẻ sống nợ làm quan, làm con dâu lừa gạt thống lý như tôi là “kiếp trâu ngựa”, khổ sở, tủi nhục. . thực ra, kiếp người như ta, như phu, là nô lệ ở vùng cao. các thống lý là một loại “vua” ở vùng cao, họ có quyền sống và giết người dân Tây Bắc.

họ có quyền bắt giữ, đánh đập, nô dịch, buôn bán, thậm chí giết người một cách dã man (truyện có đề cập đến một cô gái bị trói đến chết và suýt chết). chỉ trong một truyện ngắn mà tác giả đã vẽ nên bức tranh đầy đủ về giai cấp thống trị ở Tây Bắc, giá trị hiện thực của tác phẩm thật sâu sắc. Em là một cô gái xinh đẹp (được miêu tả gián tiếp như những đêm tình mùa xuân, chàng trai đến đứng trên nóc phòng em …), tài hoa (ca dao, thổi sáo, thổi lá cũng hay như thổi sáo) và giàu tình yêu thương. . vẻ đẹp của tôi gợi nhớ tôi ở nước ngoài. sinh ra trong một gia đình nghèo khó, tôi bị một người đàn ông là con trai thống lý cướp về làm vợ để trả nợ. Tôi là vợ của một sử gia, nhưng tôi chỉ là một người hầu, một nô lệ của gia đình thống đốc. Tôi lặng lẽ như con rùa trong một góc, quanh năm chỉ biết vùi đầu vào lao động khổ sai: “Tết thì lên núi hái thuốc phiện, giữa năm thì rửa đay, những chuyến xe đay, khi được mùa thì lên rẫy bẻ cây thuốc phiện, ngô … lúc nào cũng vậy, quanh năm trâu ngựa làm việc, ban đêm có thể cào chân, nhai cỏ, các bà, các cô. gia đình này làm việc cả ngày lẫn đêm. ” Vào ngày đầu năm mới, anh ta trói tôi trong phòng tối và mời bạn bè đi chơi. Đối với hoai, qua nhân vật của mình cũng phản ánh những hủ tục man rợ của các dân tộc vùng cao. khi người phụ nữ bị cướp thì vô hình chung người phụ nữ (tôi là điển hình) đã trói cả đời mình vào ngôi nhà đó. nếu chẳng may chồng chết thì phải làm vợ người khác trong gia đình, có khi là chồng già, có khi là em chồng, chồng chết thì còn phải ở với người khác. người đàn ông vẫn ở trong ngôi nhà đó … để ở trong ngôi nhà đó cho đến cuối đời. Tôi đang chết dần chết mòn trong nhà thống đốc. Ngoài những lúc lao như trâu hay ngựa, tôi bị nhốt trong phòng kín, chỉ có một góc nhìn ra bên ngoài

“Lỗ vuông to bằng bàn tay, nhìn ra ngoài lúc nào cũng thấy trăng trắng, không biết là sương hay nắng”.

A Phủ là một chàng trai dân tộc Mông nghèo, khỏe mạnh, chạy nhanh như ngựa và săn bò tót rất giỏi. gái làng chơi rất thích phu, “lấy được phu thì bằng vào nhà có trâu”. một chính phủ cũng là một người trẻ yêu tự do. Vào ngày đầu năm mới, một chính phủ mời một người bạn ra ngoài để đánh Pao, và khi anh ta đến để tiêu diệt nhóm, anh ta đã bị đánh đập bởi một chính quyền. tổng thống ly pa tra bắt chính phủ đánh đập, tra tấn và phạt một trăm đồng bạc trắng. chính phủ phải ở lại để hệ thống trả nợ. vì vậy trong nhà thống đốc có một kẻ khốn nạn khác làm nô lệ. Ta là người hầu trong nhà, còn phu là người hầu trong rừng. “Tính mạng của ngươi, đời con ngươi, đời cháu của ngươi, ta cũng bắt ngươi như vậy, đến khi nào còn nợ ta cái gì?” một mình một phủ trong rừng, trên núi cao anh ta đốt trâu bò, săn bò tót … chẳng may trong một lần vào rừng, hổ xuống ăn thịt một con bò. quan tòa đã trói anh ta và anh ta ở ngoài ngày đêm. có thể nói, cha truyền con nối, trai gái như li, quan, tả, hữu… là những điển hình cho giai cấp thống trị tàn bạo, dã man của vùng cao Tây Bắc. tôi và một phủ: hai số phận bi thảm hiện thân cho ách nô lệ của chế độ phong kiến ​​man rợ ở Tây Bắc. Nhưng hoai không chỉ giới hạn ở việc phản ánh bản chất tàn bạo, dã man của giai cấp thống trị ở Tây Bắc, nhà văn còn đi sâu vào bản chất cuộc sống của các dân tộc vùng cao, phản ánh sức sống mãnh liệt của các dân tộc thiểu số. sự trỗi dậy của các dân tộc phía tây bắc dưới sự chỉ đạo của đảng.

Tôi bị ràng buộc, bị chà đạp nghiêm trọng, nhưng trong im lặng của tôi ẩn chứa một cuộc sống mạnh mẽ. Ngày tết, tôi cũng muốn đi chơi, nhưng đã bị cột tóc vào cột trong nhà rồi buộc lại. “Tôi đã bị trói như thế này cả đêm. có khi toàn thân bị dây thừng trói chặt, đau đớn. đôi khi tôi nhớ một cách say mê. hơi rượu tiếng sáo tiếng chó sủa xa xa ”. sự áp bức tàn bạo ấy không thể dập tắt được sức sống của tuổi trẻ, không thể dập tắt được ngọn lửa tình yêu. Đau khổ thế này, nhưng chỉ cần nhìn thấy một chính phủ trói buộc tôi lại xúc động, tôi xin lỗi. “trời ơi, không sao đâu nếu anh ta giết tôi, trói đến chết người phụ nữ cũng ở trong ngôi nhà này vào ngày hôm trước. Họ thật độc ác. Rất có thể, đêm mai, người kia sẽ chết, chết vì đau đớn, chết vì đói, chết vì rét, chết đi, thân là đàn bà, bà bắt tôi về nhà ma của bà nên tôi chỉ biết chờ ngày xương rơi ở đây… sao người kia phải chết? ” đó là biểu hiện của sự nổi loạn trong lòng tôi, và đây là hành vi nổi loạn của tôi: cô ấy đã cắt dây thừng của hoàng cung và cắt những sợi dây vô hình ràng buộc cô ấy với gia đình của người cai trị patra, sau đó cả hai cùng chạy xuống đồi. tôi đã tự giải thoát khỏi sự áp bức, nô dịch của chế độ phong kiến ​​tàn bạo, dã man. sức sống tiềm tàng trong tôi đã thức tỉnh. tuổi trẻ, tuổi trẻ và tình yêu đã chiến thắng sự tàn bạo Khi sắc xuân tràn đầy trong vườn, lẽ tự nhiên an hoa hạnh nở bên ngoài bức tường:

“Vẻ đẹp thanh xuân là hoàn mỹ và điều không hài lòng nhất chính là tương lai sau này”

(khách du lịch nổi loạn – người làm vườn không được phép)

a phu nhân và ta đi đường rừng đã mệt một tháng. họ gặp rắc rối và trở thành vợ chồng, vợ chồng. họ xây nhà riêng, họ xây nhà riêng và họ sống trên thảo nguyên. họ mơ ước có một gia đình hạnh phúc. nhưng giặc Pháp gặp nạn. Họ đã cướp một gia đình khỏi chính phủ. chính quyền bị địch bắt, tra tấn. nhưng chính quyền vẫn không hiểu vì sao anh bị giặc Pháp bắt, anh “ghét cán bộ” vì thằng tây bảo anh lên cán bộ nên bắt lợn, đánh đập, cắt tóc. Được chiếu cố, vợ chồng một phu nhân tham gia đội du kích chống Pháp ở pang sa. vợ chồng một phu đã đi từ đánh nhau tự phát sang tự giác. một phu trở thành đội trưởng đội du kích. Tôi đã giúp đỡ rất nhiều cho chính phủ. Từ đấu tranh giải phóng khỏi ách áp bức phong kiến ​​đến tham gia kháng chiến chống Pháp dưới sự lãnh đạo của Đảng, đó cũng là hiện thực sâu sắc của quá trình phát triển của các dân tộc vùng Tây Bắc dưới sự lãnh đạo của Đảng. >

“vợ thành chồng” mang giá trị hiện thực và nhân đạo sâu sắc. tác phẩm đã phản ánh chân thực quá trình giác ngộ và vươn lên của cái tôi và một phủ, từ đó phản ánh sự trưởng thành của các dân tộc Tây Bắc dưới ánh sáng của Đảng. Đồng thời, tác phẩm cũng phản ánh chính sách nhân đạo của Đảng đối với các dân tộc là giải phóng những người lao động bị áp bức, bóc lột, giải phóng mọi sinh lực đang bị hạn chế, ràng buộc bởi các thế lực cầm quyền. Chính vì giá trị hiện thực và nhân đạo sâu sắc mà câu chuyện “Vợ chồng son” có sức hấp dẫn và giá trị lâu dài.

5. giá trị nhân văn của vợ chồng – mẫu 3

to hoai là một nhà văn chuyên viết truyện với ngòi bút dồi dào. Anh không chỉ nổi tiếng với những tác phẩm viết cho thiếu nhi mà những tác phẩm của anh còn thấm đẫm văn hóa, lối sống, tình cảm của đồng bào các dân tộc vùng cao phía Bắc. kiểu phụ là vở kịch: “vợ chồng”. trong tác phẩm, người đọc có thể thấy rõ giá trị nhân đạo sâu sắc.

đầu tiên, vở kịch tố cáo tội ác của giai cấp thống trị và phơi bày hiện thực xã hội miền núi Việt Nam trước cách mạng tháng Tám. trong lịch sử của giai cấp thống trị ở Hồng Kông, ông là tỉnh trưởng. gia đình hà khắc lợi dụng quyền lực và chế độ thần quyền để áp bức người nghèo lao động, bao gồm cả tôi và một phu nhân.

Phân tích giá trị nhân đạo của bản thân “vợ nên chồng”, nàng hồi hộp trong đêm hẹn hò đầu tiên, lòng ngập tràn hạnh phúc thì nàng lại rơi vào hố sâu bất hạnh, trở thành một cô gái. . họ cũng lợi dụng tục lệ “cúng cô hồn” để hoàn thành việc biến một cô gái xinh đẹp, thùy mị, hiếu thảo, chăm chỉ, tự trọng và hơn hết là yêu tự do, khao khát tình yêu thành nô lệ. qua đó, tác giả đã gián tiếp tố cáo sức mạnh của thế lực và thần quyền đang đè nặng lên tính mạng của những người leo núi.

không chỉ tôi, một phu nhân cũng là một chàng trai rơi vào hoàn cảnh đáng tiếc không kém. nhân vật một quan lâm vào tình cảnh thê lương trước sự đòi hỏi vô lý của gia đình thống đốc. Từ thử thách này, một phú ông từ một người tự do, yêu đời trở thành nô lệ cho quan tổng trấn suốt đời. nguyên nhân cũng chỉ vì một chính phủ dám đấu tranh với một câu chuyện. phán quyết trong phiên tòa này: một chính phủ ban đầu bị buộc tội tử hình và sau đó được ân xá. theo hệ thống patra, một chính phủ sống để làm việc để trả nợ (bằng cách nộp phạt 100 đồng bạc trắng).

chàng trai yêu tự do đã trở thành con nợ của quá khứ. Mặc dù các sự kiện khác nhau, nhưng cách thức bị ràng buộc và tra tấn về thể xác lẫn tinh thần của hai nhân vật không liên quan, tôi và Phú, đều giống nhau. đây là cách mà bọn cai trị và cai trị các địa phương đã khủng bố nhân dân trước khi được cách mạng giải phóng. chính phủ buộc phải làm những công việc nguy hiểm và vất vả, họ trở thành nô lệ không lương do một món nợ không bao giờ trả được.

một chính phủ không dám nghĩ đến việc trốn thoát do quyền lực khủng khiếp của thống đốc. dù vất vả, cực khổ nhưng chỉ cần sơ suất một lần là chính quyền phải chịu tội. tai họa ập đến với một chính phủ khi họ vô tình để một con hổ ăn thịt một con bò. một cái nắp được buộc vào một cái cọc. cuộc sống của con người ít hơn cuộc sống của động vật.

Thống đốc bị mất một con bò, nhưng chính phủ đã phải trả giá bằng mạng sống của mình. Đó là một hành động man rợ, coi thường bọn thống trị, coi thường tính mạng của những người lao động chân chính. nhưng cũng chính từ sự tố cáo và phơi bày hiện thực xã hội mà tác giả đã thể hiện, bày tỏ niềm thương cảm đối với những số phận tai ương.

Không chỉ vậy, giá trị nhân đạo của tác phẩm còn thể hiện ở việc tác giả khẳng định và ngợi ca những phẩm chất tốt đẹp của người lao động. Em là một cô gái dân tộc xinh đẹp và tràn đầy sức sống. nhưng hoàn cảnh xô đẩy cô trở thành con dâu của gia trưởng.

Em là một cô gái xinh đẹp, tài năng, hiếu thảo, chăm chỉ, tự trọng và hơn hết là em yêu tự do, khao khát được yêu. Sống lâu trong nhà thống lí, tôi tê liệt trong cảm xúc và ý niệm về thời gian, nhưng trong đêm tình xuân, sức sống tiềm tàng mãnh liệt của cô gái yêu tự do đã bừng tỉnh. Hơn nữa, trong đêm đông, tôi đã cắt dây thừng để cởi trói cho anh ấy, bất chấp nguy hiểm đến tính mạng của anh ấy chỉ vì nhìn thấy những giọt nước mắt tuyệt vọng và đau đớn của anh ấy.

một phu nhân được bày ra làm trẻ mồ côi, một mình bị bán vào tháp đồng, trốn về nương cao rồi lưu lạc đến hồng ngai. Từ nhỏ, A Phủ đã ngoan cường, dũng cảm. Một công nhân giỏi, không ngại vất vả, nguy hiểm là niềm mơ ước của bao cô gái. vậy mà một chính phủ vẫn ra ngoài vào ngày đầu năm mới, mơ ước tìm được một người bạn đời. cho thấy đây là một chàng trai luôn khao khát hạnh phúc và tình yêu.

Xem thêm: Tiểu sử nhà thơ Tản Đà – Trường THPT Thành Phố Sóc Trăng

con dao kéo như con, như chim của núi rừng Tây Bắc. anh chàng không ngại nguy hiểm mà chiến đấu với một câu chuyện. hình ảnh chàng thanh niên dũng cảm kiên cường đã dạy cho bọn quan lại kiêu ngạo một bài học khiến người đọc vô cùng khâm phục và trân trọng. Cả hai nhân vật một phu nhân và tôi đều là những người nghèo khổ, lao động nhưng khao khát tình yêu và hạnh phúc. đó là điều khiến họ cùng nhau chạy trốn khỏi hoàng đế, khỏi sự áp bức và bóc lột của gia đình thống đốc.

Xuyên suốt vở kịch, người đọc có thể thấy được giá trị nhân đạo sâu sắc được thể hiện qua vở kịch “Vợ chồng A Phủ” của Tô Hoài và càng hiểu rõ hơn tấm lòng thương cảm sâu sắc của tác giả đối với số phận người chết. những người nghèo lao động phải sống cuộc sống bị áp bức. dưới ách thống trị.

6. phân tích giá trị nhân đạo của một đức vợ chồng – văn mẫu 4

ai đó đã từng nhận xét “suy cho cùng, ý nghĩa thực sự của văn học là góp phần nhân đạo hóa con người. Tác phẩm văn học là sản phẩm tinh thần của con người, do con người làm ra để thỏa mãn nhu cầu của con người. Vì vậy, tác phẩm văn học chỉ thực sự là có giá trị khi nó nói lên con người, ca ngợi và bảo vệ con người, theo nghĩa đó, tác phẩm lớn trước hết phải là tác phẩm có giá trị nhân đạo sâu sắc. ”Vợ chồng A Phủ là một trong những tác phẩm hay nhất của Nhà văn Tô Hoài: Truyện ngắn trích từ Tuyển tập “Truyện ngắn Tây Bắc” được viết năm 1953. Vợ chồng Un Phủ là một vở kịch nói lên quyền con người, ca ngợi và bảo vệ con người và là một tác phẩm có giá trị nhân đạo sâu sắc.

Một tác phẩm có giá trị nhân đạo, trên hết phải là tác phẩm tập trung vào việc tố giác, tố cáo tội ác của bọn cường quyền cậy quyền, chà đạp lên quyền sống của con người. Đồng thời, công việc cũng nên là công việc chú trọng biểu dương những phẩm chất tốt đẹp của con người. tuy nhiên, nhà văn trong tác phẩm cũng phải đồng cảm và thấu hiểu những tâm tư, tình cảm, cũng như khát vọng, ước mơ của con người. Từ đó, giúp họ chiến đấu để đạt được ước mơ của mình. tất cả những điều đó có nghĩa là tác phẩm chỉ có giá trị nhân đạo khi nó giúp con người sống được làm người. “nghệ thuật là sự vươn tới, hướng tới, là miền vĩnh hằng của con người đối với con người. Cốt lõi của nghệ thuật là tính nhân văn” (ngọc gốc).

Cảm hứng chủ đạo chủ yếu được thể hiện trong phần đầu, qua cuộc đời và số phận của tôi và một người phu trong nhà thống lý. đọc đến đoạn này, chúng ta thấy xót xa cho em, một cô gái mèo xinh đẹp, giàu lòng yêu đời. nhưng do cha mẹ nghèo nên cô phải làm “con dâu đòi nợ” nhà thống lý. cuộc sống nơi đây đã biến một cô gái hồn nhiên, tràn đầy sức sống và giàu ước mơ trở thành một người khắc khổ, sống như “con rùa trong một góc”, thậm chí có lúc tôi như một con vật “giờ tôi nghĩ mình cũng là một con trâu, Tôi cũng là ngựa, là ngựa phải di chuyển từ nhà này sang nhà khác, ngựa chỉ biết ăn cỏ và làm việc … con trâu, con ngựa có khi hoạt động, ban đêm chúng cặm cụi cào chân, nhai cỏ, những người đàn bà con gái của ngôi nhà này ngày đêm vùi đầu vào công việc ”… Tôi không chỉ mắc bệnh. hai cha con bị bóc lột sức lao động, nhưng họ cũng bị tàn phá về thiêng liêng. cuộc đời, đã dập tắt mọi tâm tư, nguyện vọng của cô gái. Tôi đã khóc hàng đêm trong nhiều tháng. đã có lúc anh muốn chết nhưng vì thương cha không nỡ chết nên đành quay về kiếp làm nô lệ để trả nợ cho cha.

Không chỉ nhân vật của tôi bị khai thác, mà trên hết, còn có một chính phủ. một phu nhân vốn là một chàng trai tràn đầy sức sống, sức khỏe, dũng cảm, chăm chỉ nhưng chỉ vì đánh nhau với một tên su, con trai thống lý của quan li pa tra. một chính phủ trở thành đầy tớ của thống đốc. như tôi, những ngày sống trong nhà thống lý tôi đã phải chịu rất nhiều sự tra tấn cả về thể xác lẫn tinh thần. để rồi giữa khó khăn, hai con người lại tìm thấy nhau ở sự đồng cảm sâu sắc, trong tình yêu thương của những người cùng cảnh ngộ.

Giá trị nhân đạo của tác phẩm được thể hiện chủ yếu qua cái nhìn yêu thương của nhà văn khi viết về dân tộc miền núi. những chàng trai mèo và cô gái mèo là những người rất đẹp. tuy nghèo nhưng họ vẫn dũng cảm, yêu đời, yêu công việc và khỏe mạnh. Có thể dễ dàng nhận thấy điều này qua những câu nói đầy tình cảm yêu thương của vợ chồng tôi “em thổi sáo hay quá”, “có bao người say mê, ngày đêm thổi sáo theo em từ núi này sang núi khác”, “a đàn ông đứng cuối tường ở đầu phòng tôi ”, và một phú ông là mẫu người mà nhiều cô gái mong muốn“ một người đàn ông mạnh mẽ, chạy nhanh như ngựa… ”,“ người biết ném cày , đục đẽo. “, lại cày. rất giỏi và rất dũng cảm đuổi bò.” nhà văn cũng tìm thấy những đức tính tốt ở họ. Thà tôi phải vất vả hơn làm con dâu một gia đình giàu có, a chính phủ dám chống lại một gia đình giàu có để đứng lên bảo vệ lẽ phải, không khóc lóc van xin bị thống đốc đánh đập dã man và con trai ông ta. một sức mạnh kỳ diệu, ngọn lửa tự do vẫn cháy đang đi. và cả tình yêu thương có đi có lại giữa những con người cùng khổ. tôi đã cứu một phu và cả hai chúng tôi đều chạy trốn, tin tưởng nhau mà sống: “một phu nói: ‘đi với tôi’. “và hai người hỗ trợ nhau trong im lặng và chạy xuống núi.” sức mạnh trong những con người ấy nếu biết giác ngộ và tự tổ chức sẽ tạo nên một ma lực khiến kẻ thù khiếp sợ. hiểu được điều này, tôi đã đặt trọn niềm tin vào năng lực cách mạng của bản thân và chính quyền.

Bên cạnh hình ảnh đẹp đẽ của người vợ chồng nghĩa phu đầy yêu thương, đồng cảm, tin cậy, sang còn thể hiện lòng căm thù chế độ thực dân phong kiến ​​thông qua hình ảnh cha con nhà thống lí. . lên án cái ác để bảo vệ cái đẹp cũng là con người. to hoai đã giúp người đọc hình dung được bản chất tàn ác, dã man, bóc lột của bọn thực dân phong kiến ​​qua việc miêu tả chính xác, sinh động cuộc đời của cha con bạo chúa.

giá trị nhân đạo của tác phẩm, sâu sắc nhất là sự trân trọng khát vọng tự do, hạnh phúc và những phẩm chất tốt đẹp của người nông dân nghèo. Với ngòi bút vẽ nên từng chặng đường, anh đi sâu khám phá thế giới nội tâm của nhân vật, thấu hiểu tâm tư, tình cảm, nguyện vọng của họ. không chỉ đánh giá cao nguyện vọng tự do của tôi và chính quyền mà còn đồng tình với tinh thần phản kháng và đấu tranh của họ; và chỉ cho họ con đường giải thoát.

7. giá trị nhân đạo của việc vợ nên chồng – mẫu 5

“Vợ chồng A Phủ” là một tác phẩm xuất sắc của nhà văn thuộc thể loại văn học hiện thực cách mạng. tác phẩm phơi bày cuộc sống khốn khó của người lao động vùng cao Tây Bắc dưới ách thống trị hà khắc của các thế lực phong kiến ​​miền sơn cước. đồng thời tác phẩm còn là khúc tráng ca tôn lên sức sống tiềm tàng mãnh liệt của con người không cam chịu những dằn vặt, ngục tù của cuộc đời tăm tối và ước mơ đạt được tự do. đó cũng chính là giá trị nhân đạo mà nhà văn hết lòng giao phó cho tác phẩm này.

tác phẩm kể về cuộc sống của một con mèo và một người đàn ông và một người phụ nữ, tôi và một người phụ nữ. hai người đẹp đến từ vùng núi Tây Bắc nhưng với nghịch cảnh trớ trêu đã phải chấp nhận cuộc sống nô lệ, khổ cực trong nhà thống lý.

Trước hết, tôi là một cô gái có ngoại hình đẹp và nhiều đức tính tốt, tôi sẽ có thể sống một cuộc sống hạnh phúc. Em là một cô gái chăm chỉ, ham làm, không ngại khó. Tôi yêu cuộc sống, tôi yêu cuộc sống tự do, tôi không ham giàu sang, chỉ cần một cuộc sống bình yên. Với gia đình, tôi là một người con hiếu thảo.

Có thể khẳng định, em là hình ảnh đẹp của người con gái Tây Bắc. Ở tôi có một vẻ đẹp chân chất, giản dị và phóng khoáng, sâu lắng như chính thiên nhiên núi rừng miền Tây Tổ quốc. tuy nhiên, trái ngược với những gì tôi đáng được nhận, bi kịch đã đến với tôi một cách tàn nhẫn bởi sức mạnh bạo lực và chế độ thần quyền xấu xa.

cha mẹ nghèo, lấy chồng không có tiền, phải vay tiền của thống đốc. nợ chưa trả được thì mẹ mất. cha già yếu quá, nợ nần chồng chất. hệ thống thực thi pháp luật muốn tôi trở thành một đứa con dâu “gian dối”. cấp trên muốn gì, bọn kém cỏi làm sao trốn thoát được. tráo trở pà tra, lợi dụng tục người mèo, để tao cướp. cho nên không cần kết hôn, không cần tình yêu vẫn là hoàn toàn hợp lý. ai dám đứng về phía tôi.

Ngòi bút tỉnh táo và hiện thực của hoai đã vạch trần bản chất bóc lột giai cấp ẩn sau những phong tục tập quán. bề ngoài tôi là con dâu vì tôi là vợ của một nhà sử học, nhưng bên trong tôi chỉ là một kẻ đòi nợ thuê, đòi nợ để bù đắp số tiền mà cha mẹ tôi đã vay từ quan thống đốc nhưng đã bị. không có khả năng trả lại. Điều đau đớn về hoàn cảnh của tôi là: nếu tôi chỉ là một con nợ thay mặt cho cha mẹ tôi, tôi hoàn toàn có thể hy vọng một ngày nào đó được trả tự do sau khi khoản nợ đã được trả xong (về tiền bạc, vật chất hoặc công việc). nhưng tôi lại là con dâu, bị cướp đi “cúng ma” nhà thống lý. tâm hồn tôi đã bị “con ma” đó “cai quản”. cả đời này dù trả xong nợ cũng không bao giờ được giải thoát, trở về cuộc sống tự do. đây là bi kịch của cuộc đời tôi.

một cô gái lặng lẽ và cô độc, sống như thể gắn bó với những vật vô tri, vô giác: “người từ phương xa trở về, có việc phải đến nhà thống lý, thường thấy người con gái đang quay sợi gai bên cạnh tảng đá trước mặt cửa, cạnh thuyền ngựa suốt ngày “em lang thang như con rùa nuôi góc bể”, thế giới của em thu hẹp trong khung cửa sổ “trăng trắng đục không biết là sương hay nắng” con dâu. của một kẻ thống trị quyền thế và giàu có “lắm tiền, nhiều của, nhiều thuốc phiện” trong làng, nhưng luôn “nghiêng mình”, “sầu thảm”, kết cục của cuộc đời thật cay đắng: “ở lại a Lâu ngày sống trong cảnh khốn cùng mà tôi đã quen rồi “, kiên nhẫn và cam chịu.

trong tôi dường như đã bị tê liệt cả lòng yêu đời, yêu cuộc sống và tinh thần phản kháng. Bây giờ, tôi chỉ là một công cụ làm việc. trạng ta không bằng con trâu, con ngựa trong nhà, lặng ngắt như một cái bóng. hay nói đúng hơn, tôi giống như một tù nhân của địa ngục trần gian, mất đi ý nghĩa của cuộc sống.

Hình ảnh của tôi hoàn toàn trái ngược với gia đình tôi đang sống. Qua hình tượng nhân vật Duyên, nhà văn không chỉ gián tiếp tố cáo sự áp bức, bóc lột của bọn địa chủ phong kiến ​​ở miền núi mà còn nói lên một sự thật đau xót: dưới ách cường quyền và hủ tục, nhân dân lao động ở vùng núi Tây Bắc đã dã man bị chà đạp tinh thần đến mức tê liệt ý thức sống, dần dần mất đi ý thức sống, từ người có khát vọng sống mãnh liệt trở thành người sống tưởng như chết, đờ đẫn không tỉnh táo như đồ vật trong nhà. một sự hủy diệt đáng sợ đối với ý thức của con người.

Đúng là hoàn cảnh quyết định tính cách. nguyên tắc biện chứng của chủ nghĩa hiện thực đã được nhà văn tuân thủ nghiêm ngặt. sự nhu nhược của người nô lệ, sự đánh đập dã man của bọn bóc lột chắc chắn sẽ dẫn đến tình trạng bi đát này. Nỗi nhục của cô gái mèo này thực sự có thể so sánh với nỗi nhục của Chí Phèo khi “mất cả nhân tính”. Trên thực tế, Chi Poo đôi khi khoe khoang và thậm chí đe dọa người khác. thậm chí từ bỏ cuộc sống theo cách khác: nổi loạn và thờ ơ.

nếu coi giá trị hiện thực của tác phẩm là sự phản ánh chân thực cuộc sống, thì “Vợ chồng son” quả thực là một bản cáo trạng hùng hồn về nỗi khổ của người đàn bà miền núi vốn chỉ mang gánh nặng của chế độ phong kiến, trong khi bị ràng buộc. trong xiềng xích của thần quyền và quyền lực. nỗi sợ hãi “hồn ma nhà đốc phủ” nhận mặt từ khi bị bắt, “cúng ma” là nỗi ám ảnh kinh hoàng đã đè nặng tôi suốt cuộc đời. ngay cả sau khi tôi thoát khỏi bông hồng, bạn vẫn run sợ trước sức mạnh đó. Chỉ vậy thôi cũng đủ thấy những kẻ thống trị đã xảo quyệt và độc ác như thế nào trong nghệ thuật “dân gian” để dễ cai trị hơn.

Có thể nói, nhà văn đã thất bại thảm hại trong việc cung cấp cho người đọc những chi tiết có giá trị vạch trần bản chất vô nhân đạo của xã hội, nơi mà thân phận người nghèo mỏng manh và bất ổn! Tôi bàng hoàng trước cảnh mụ phù thủy ngồi thẫn thờ rình mò trong những đêm đông giá rét, chồng ra về khuya đánh tôi ngã lăn ra đất. cũng có hình ảnh đau lòng: một cô gái bị trói vào cột trong phòng tối, bị trói chỉ vì muốn đi chơi tết với bạn bè. sự bất lực của tôi trào ra những giọt nước mắt cay đắng không thể nào lau được.

Những chi tiết như vậy làm cho bức tranh thực mở rộng nhiều dung lượng hơn và linh hoạt hơn. sự xuất hiện của nhân vật chính một chính phủ tạo ra nhiều tình huống hơn để hoàn thành bức tranh đó. một phủ xuất hiện với một thân phận hoàn toàn khác nhưng cùng chung một dòng chảy với cuộc đời tôi: dòng chảy về nhà thống lý.

một số sớm mồ côi cha mẹ. ông đã sống một cuộc sống khốn khổ không có nơi ở. cũng có lần vì đói mà một người đàn ông bắt một phủ bán cho hồng miền. Vì quá nghèo nên anh không thể lấy được vợ do làng xóm cho phép và phong tục cưới xin khắt khe. tuy nhiên, với cá tính mạnh mẽ, ý chí và nghị lực sống phi thường, anh đã vượt qua mọi khó khăn để trở thành chàng trai mông to, tháo vát, trở thành niềm mơ ước của bao cô gái trong làng, là hình ảnh đẹp của người lao động vùng núi Tây Bắc.

Thật không may, những người trẻ tuổi thật chất phác, chỉ vì đánh chết một ông quan mà bị trừng trị nặng nề, bị dân chúng “bắt” và trở thành một loại “nô tỳ” trong nhà thống lý. rồi chỉ vì hổ mất bò mà bị hai cha con bắt trói, tra tấn dã man, có thể phải trả giá bằng mạng sống. nhân vật một phủ vừa là bằng chứng sống động về tội ác của giai cấp thống trị ở miền núi Tây Bắc vừa là hình ảnh đẹp đẽ, tiêu biểu của nhân dân lao động ở một vùng núi cao nước ta.

Xem Thêm : Phương pháp làm văn biểu cảm về tác phẩm văn học

cuộc sống của một người phụ nữ làm nô lệ thực sự là một sự lặp lại với ít nhiều biến thể của cuộc sống của chính tôi. lý do thống đốc buộc anh ta trở thành một công chức không phải vì những cuộc đánh nhau thường thấy của các chàng trai thị trấn. câu hỏi đặt ra là luật nằm trong tay ai? khi người kêu oan cũng là người ngồi ghế thẩm phán thì còn nói gì đến công lý nữa! đó là lý do tại sao có cảnh tòa án điên rồ nhất mà chúng tôi từng thấy ở nhà thống đốc. kết quả là người con trai khỏe mạnh và tự do đã phải trả món nợ cho Mandarin vì công lý.

nhưng nếu chỉ phân tích dưới góc độ vạch trần, tố cáo, phê phán qua hoàn cảnh éo le của người lao động thì chưa đủ. . nhiều tác phẩm xuất sắc của chủ nghĩa hiện thực phê phán vẫn bị coi là có hạn chế về tầm nhìn, và do đó chủ nghĩa hiện thực sẽ không được hoàn thiện. khi đi sâu vào thực tế, anh ấy phát hiện ra con đường không thể tránh khỏi mà các nhân vật của anh ấy đã đi. sự áp bức quá nặng nề, những đau khổ tích tụ do những kẻ thống trị gây ra chắc chắn sẽ khiến những người dân nghèo đó phải chiến đấu, và nếu họ tìm thấy ánh sáng dẫn đường cho họ, họ sẽ đi đến chiến thắng.

Tất nhiên, nhà văn phải có con đường riêng của mình để thể hiện chân thực của chân lý đơn giản đó. Sử dụng miêu tả tâm lý như một chỗ đứng vững chắc, tôi đã tìm thấy sự phát triển hợp lý của nhân cách. đây thực sự là một chủ nghĩa hiện thực độc đáo của vở kịch, và nó là nơi có sức thuyết phục mạnh mẽ nhất. to hoai chỉ ra tính hợp lý của quá trình xa rời nhân cách của nữ chính thuở ban đầu. Tôi làm việc nhiều quá, họ hành hạ tôi nhiều lắm, rồi tôi phải “quen tay”, phải chịu đựng thôi. trước đây tôi không được phép tự tử vì sợ liên lụy đến cha tôi; Bây giờ bố đã chết, nhưng tôi không muốn tự sát nữa. Tôi như một cái máy, không lương tâm, không ham muốn.

thật tuyệt vời, bao sắc xuân đã qua, đã bao lần tôi nghe tiếng sáo, nhưng chỉ mùa xuân ấy, tiếng sáo gọi người tình trên núi, tôi mới nghe. tâm hồn tôi bắt đầu khuấy động, hồi sinh nhưng đài phun nước xanh dường như đã khô cạn hoàn toàn.

Tôi bị ảnh hưởng, có lẽ trước tiên, bởi cảnh mùa xuân. mùa xuân, hoa rừng nở rộ, tiết trời ấm áp, người ta nướng. không gian u tối của mùa đông lùi xa cũng mở ra cánh cửa tâm hồn con người. tiếp theo là “tiếng ai thổi sáo rủ bạn ra” – tiếng sáo gọi bạn tình “đợi chờ” hồn ta “với lòng nhiệt tình đổi mới”. Bữa cơm tối giao thừa đón năm mới đầy “cồng chiêng, náo nhiệt” và bữa rượu sau bữa cơm bên bếp lửa quen thuộc với tôi, nhưng cũng có điều gì đó khiến lòng tôi đập rộn ràng. đó là khái niệm về thời gian, về tuổi tác, về ngày cuộc sống kết thúc trên thế giới này, mơ hồ nhưng rất mạnh mẽ.

Những biểu hiện của ngoại cảnh đó không thể không ảnh hưởng đến tôi, đặc biệt là tiếng sáo. vì trước đây tôi thổi sáo hay, được nhiều người yêu thích, ngày đêm thổi sáo theo tôi. tiếng sáo gọi bạn tình “tiếng sáo rủ bạn đi chơi” là tiếng hát của hạnh phúc, là biểu tượng của tình yêu lứa đôi. Nó đã xuyên qua lớp rào chắn lạnh lẽo bên ngoài để “chờ đợi” trong sâu thẳm tâm hồn tôi, đánh thức sức sống vẫn còn lưu giữ đâu đó trong trái tim người con gái Tây Bắc này.

Tôi cảm thấy “háo hức hồi phục” và ngay lập tức nhớ lại quãng đời thanh thiếu niên tươi đẹp. Ai mà không thích tiếng sáo, nhưng tôi là một người thổi sáo giỏi. Thêm vào đó, tiếng sáo gợi tả tình yêu, “gọi bạn tình yêu” đánh thức trong sâu thẳm trái tim khát vọng tình yêu và hạnh phúc.

như vậy, tiếng sáo lay động sức mạnh vĩnh hằng bền vững nhất của tuổi trẻ, ta nhớ rõ “ta còn trẻ lắm”, rằng “xuân đi bao nhiêu lấy chồng”. và tai tôi bị “bỏ ngoài tai”. Tôi “ngồi lặng lẽ ra rìa người thổi”. trong không khí của một đêm xuân ân tình, trong sự nồng nàn của bữa tiệc giao thừa “Ta cũng uống rượu”. “Tôi lén lấy chai rượu cứ uống từng bát. và sau đó tôi say khướt và ngồi đó với khuôn mặt tê tái. ”

Xem thêm: Những ngôi sao xa xôi – Lê Minh Khuê – loigiaihay.com

Tôi “háo hức trở lại, trong lòng bỗng vui như những đêm giao thừa trước”. Tôi cảm thấy mình còn “quá trẻ”. Tôi vẫn còn trẻ. Tôi muốn đi chơi, tôi cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết sự vô nghĩa của cuộc sống thực: “nếu tôi có một cái đinh trên tay ngay bây giờ, tôi sẽ ăn nó đến chết, không cần nghĩ đến nó nữa”.

“Tôi đang thổi sáo trong đầu”. tiếng sáo như thôi thúc tôi “quấn tóc”, “thò tay vén váy hoa bó sát trong vách” để “đi chơi”. những biến động mạnh mẽ trong tâm hồn tôi đã biến thành hành động thực sự và hành động này dẫn đến những hành động không thể ngăn cản sau đó.

Rõ ràng, khát vọng sống, khát vọng hạnh phúc vẫn còn lưu giữ đâu đó trong sâu thẳm tâm hồn nhân vật tôi. nó giống như một hòn than vẫn đang cháy dưới một lớp tro nguội, và chỉ cần một luồng gió là có thể bốc cháy. ngoại cảnh tác động không nhỏ, nhưng sức mạnh tiềm ẩn, vô tận của con người chính là chìa khóa quyết định sức sống của tôi và của mỗi cá nhân.

đây có thể coi là một đột biến tâm lý, nhưng nó là kết quả logic của cả quá trình tương tác giữa hoàn cảnh và tính cách của nhân vật. “tạm ứng” của tôi đã bị xóa ngay sau đó. một câu chuyện đã tắt đèn, trói cô vào cột, nhưng ý thức về lẽ sống, về khát vọng hạnh phúc đã quay trở lại. Tôi có thể khóc một lần nữa, tôi muốn tự sát. và những giọt nước mắt trong ngày tàn khốc này sẽ còn mãi trong tim ta như một vết thương bỏng rát để khi ta nhìn thấy những giọt nước mắt chảy dài “lấp lánh” trên đôi má hốc hác của vị hoàng đế, nó đã biến thành niềm thương cảm sâu sắc giữa những con người cùng khổ.

Lúc đầu, trước cảnh quan phủ bị trói, tôi hoàn toàn thờ ơ vì cảnh bắt và trói người trong nhà quan rất quen thuộc, hàng ngày. nhưng sau này, khi nhìn thấy những giọt nước mắt chảy dài trên gò má sạm đen của chị, tôi thấy thương mình, thương mình mà thương người khác. thương mình, thương người, tôi càng nhận ra tội ác của hai cha con. Mặc dù trong lòng tôi vẫn còn lo sợ nhưng tôi đã cứu anh ấy và sau đó cùng anh ấy bỏ trốn.

tất cả ý thức phản kháng của tôi được thể hiện qua một câu hỏi rõ ràng: “tại sao người kia phải chết?”. Tôi quyết định ngay lập tức: cắt dây thừng và thả anh ta ra. và tất nhiên, tôi cũng chạy trốn, giải thoát cho chính mình. hai kẻ đào tẩu mang ơn nhau, họ hiểu nhau và tin tưởng nhau để tạo nên hạnh phúc. đây là một hậu quả không thể tránh khỏi của những gì đã xảy ra với tôi. Từ đêm tình mùa xuân ở Hong Kong đến đêm cứu a Phủ là hành trình tìm lại chính mình và giải thoát mình khỏi “gông cùm” của cả cường quyền và thần quyền ngược dòng. đó cũng là lời khẳng định ý nghĩa cuộc sống và khát vọng tự do cháy bỏng của người lao động Tây Bắc.

tuy nhiên, khi pháo đài phía tây xuất hiện và hai cha con quay trở lại đồn, họ thực sự bị dồn vào đường cùng. trước họ, chỉ có lựa chọn cuối cùng: trở lại làm nô lệ hoặc chiến đấu với kẻ thù. Tất nhiên, họ thà chết chứ không muốn sống như vậy. nhưng họ muốn đánh giặc, họ tin ai? cuộc cách mạng đã đến với họ ngay lúc đó. Tôi và một chính phủ đi theo cách mạng, chúng tôi sẽ trung thành với cách mạng như một lẽ tự nhiên.

Với sự hiểu biết về cuộc sống và khả năng phân tích câu hỏi nhạy bén, đặc biệt với ngòi bút miêu tả tâm lý tinh tế, tôi đã tái hiện một cách chân thực và sống động hành trình từ đau khổ đến tăm tối. xuất hiện dưới ánh sáng cách mạng của nhân dân lao động với chế độ cũ. Tác phẩm cho người đọc nhận thức đúng đắn về con đường cách mạng dân tộc dân chủ ở nước ta. Ngoài ra, giá trị hiện thực của truyện còn được tăng lên bởi màu sắc địa phương rất đậm nét về cảnh vật, phong tục, sinh hoạt của người Mèo, bởi bản sắc tâm hồn độc đáo của các nhân vật. cùng một số phận, cùng một hoàn cảnh, diễn biến tâm lý của tôi rất khác so với một chính phủ. một chính phủ mạnh mẽ, trực tiếp và kiên quyết. Tôi dường như trưởng thành hơn nhưng yếu đuối hơn.

bất kỳ tác phẩm văn học nào cũng chứa đựng thái độ của nhà văn đối với cuộc sống, trước hết là đối với con người. ngay cả giá trị hiện thực của “vợ thành chồng” đã bộc lộ tầm nhìn nhân đạo, ưu đãi của hoai. khi nhào nặn sự khốn khổ thành hai nô lệ với ý nghĩa tố cáo xã hội cũ, thì hoai đã khơi gợi trong ta sự phẫn nộ, đau xót, thương cảm bằng cách miêu tả lễ ăn thề giữa á và á như một mối nhân duyên giữa quần chúng và Cuộc cách mạng. , mang lại niềm tin vào một tương lai tươi sáng cho những người bị áp bức.

Trong thực tế, cũng khó có thể tách bạch được đâu là giá trị thực và đâu là giá trị nhân đạo trong công việc “vợ chồng”. thực tế và nhân văn thường bị trộn lẫn với nhau. Không thể không nói đến sự chân thật, chính xác và logic trong miêu tả tâm lý, nhưng rõ ràng là bạn phải hiểu, biết trân trọng và yêu thương con người rất nhiều thì mới có thể đánh giá tâm hồn con người một cách tế nhị nhất có thể. Thật khó để quên hình ảnh cô ấy ngoái lại và quỳ xuống trước mặt cha mình và khóc nức nở. Người con trai chưa kịp nói gì thì ông bố đã biết: “Con định lạy mẹ và để con chết à? Anh không thể, em yêu. ”

Tôi đã ném một nắm lá xuống đất, trở lại địa ngục trần gian. Đúng vậy, cô gái đó vốn có một nhân cách đáng nể. anh thà chết đi để khỏi kiếp tủi nhục nhưng anh phải chấp nhận kiếp sống tủi nhục thay vì bất hiếu với cha. Khi còn nhỏ, tôi đã biết xin cha: “Bây giờ con đã lớn, con sẽ thay cha làm vợ trả nợ. Cha đừng bán con cho nhà giàu”. đó là người biết yêu tự do và khẳng định quyền sống.

Ngay cả khi bị hoàn cảnh vùi dập, trong đống tro tàn của trái tim cô vẫn còn đó một ngọn lửa hồng rực cháy của khát vọng sống, khát vọng được yêu. nếu nhà văn chỉ bám vào hiện thực khách quan lạnh lùng thì làm sao có thể khéo léo lường trước và nắm bắt được khoảnh khắc trỗi dậy bất ngờ và mãnh liệt như vậy của cô gái? anh vẫn tin rằng dù hoàn cảnh có khắc nghiệt đến đâu cũng không thể tiêu diệt hoàn toàn loài người. Tôi đã được hồi sinh bởi tuổi trẻ của mình, bởi sự dằn vặt về thân phận của mình. chính khát vọng sống không thể chết của tôi mãnh liệt đã khiến tôi đồng cảm với hoàn cảnh của a và quyết định giải thoát cho a-ha, giúp tôi giải thoát khỏi địa ngục trần gian để làm lại cuộc đời, được sống như một con người.

“Vợ chồng A Phủ” khắc họa chân thực số phận nô lệ khốn khổ của người dân lao động nghèo vùng Tây Bắc dưới ách thống trị của cường quyền phong kiến ​​miền núi, vạch trần bản chất tàn bạo của giai cấp phong kiến ​​thống trị miền núi. lịch sử đã tái hiện một cách sinh động vẻ đẹp của cảnh quan thiên nhiên và phong tục tập quán của đồng bào các dân tộc vùng cao Tây Bắc.

<3 Tầm nhìn của anh về hai nhân vật này là một tầm nhìn nhân đạo tích cực. đồng cảm với nỗi đau của tôi và của cô, mặt khác, đánh giá cao ý thức nhân phẩm, khát vọng giải thoát và tin tưởng vào khả năng kiểm soát bản thân khi đối mặt với cuộc sống của hai con người đau khổ này. có lẽ, chính cái nhìn ấy đã tạo nên giá trị nhân đạo của “một công đôi việc”. cảnh ngộ của hai nhân vật tôi và phú ít nhiều gợi cho ta liên tưởng đến cảnh chi phèo, chị gà trống, chú aq và dì tuồng lam… đây là những hình tượng nghệ thuật cô đọng những mảnh đời đau khổ trong xã hội cũ. .

Qua vở kịch, nhà văn thể hiện tình yêu thương, niềm cảm thông sâu sắc đối với thân phận khốn khó của người dân lao động nghèo miền núi, phê phán gay gắt những thế lực chà đạp con người (cường quyền, thần quyền). câu chuyện khẳng định niềm tin của con người vào vẻ đẹp tâm hồn, sức sống mãnh liệt, khát vọng hạnh phúc cháy bỏng. Dù trong hoàn cảnh khắc nghiệt đến đâu, con người cũng không đánh mất khát vọng được sống tự do, hạnh phúc. thông qua cuộc đời và số phận của tôi và một phủ, nhà văn đã thể hiện được những con người miền núi Tây Bắc nói riêng, những số phận khốn khó nói chung, con đường giải thoát mình khỏi những bất công, con đường làm chủ cái đích của mình.

Phân tích giá trị nhân đạo vợ chồng A Phủ

8. giá trị nhân đạo trong vợ chồng – mẫu 6

vợ chồng một vị quan thể hiện nỗi bất hạnh của người dân trong xã hội lúc bấy giờ trước sự áp bức, bóc lột của chế độ thực dân phong kiến. tác giả đã miêu tả chi tiết cuộc sống cũng như tâm tư tình cảm và khát vọng tự do của người dân miền núi Tây Bắc, từ đó thể hiện tấm lòng nhân đạo cao cả của nhà văn đối với đồng bào.

tác giả đã khắc họa những nhân vật có mảnh đời vô cùng bất hạnh. Có những lúc người đọc nghĩ rằng trước sự áp bức quá mức từ những kẻ hống hách, con người đã trở nên cam chịu và vô cảm, họ sẽ tiếp tục sống trong cuộc sống tăm tối và đau khổ của mình. nhưng cuối cùng, nhân vật đó đã đứng dậy và đấu tranh để tìm lại sự sống cho mình. Tôi là một nhân vật như vậy, tôi là một người xinh đẹp, chăm chỉ nhưng nghèo, có thể nói là “khổ trứng”. cha mẹ nghèo, lấy chồng mà không có tiền vay nhà thống lý. nợ chưa trả được thì mẹ mất. cha đỡ đầu quá, nợ nần truyền hết cho tôi, ông tổng quản muốn tôi làm con dâu “của nợ”. mà cấp trên muốn thì người dưới làm sao chạy thoát được! tráo trở pà tra, lợi dụng tục người mèo, để tao cướp. nên không cần kết hôn, không cần tình yêu mà vẫn hoàn toàn hợp lý.

Từ khi bị bắt về làm vợ, cuộc đời của tôi coi như chấm dứt. ai dám bênh vực tôi! Bút pháp hiện thực sâu sắc của Hoài đã vạch trần bản chất bóc lột giai cấp nằm sau thuần phong mỹ tục. nàng là một phù thủy, được mệnh danh là con dâu, nhưng thực chất lại là một nô lệ, một nô lệ mà người ta không nể nang mà tha hồ bóc lột, hành hạ. Tôi ở nhà chồng như ở giữa địa ngục. không có tình yêu, không có sự chia sẻ của vợ chồng; chỉ những người chủ độc ác và thô bạo và những nô lệ thầm lặng và tăm tối. Dần dần, tôi cũng quên mất mình là con người. suốt ngày “em lang thang như con rùa nuôi trong góc nhà”, lúc nào cũng cúi gằm mặt, thế giới của em thu hẹp trong khung cửa sổ “trăng trắng mờ ảo, chẳng biết là sương hay nắng”. kết quả của hoàn cảnh sống thật cay đắng: “ở lâu trong cái khổ mà mình quen”, nhẫn nhục, cam chịu đến mức tê liệt ý thức: “Như trâu, ngựa phải đổi từ này. ngựa nhà, ngựa nhà người khác, ngựa chỉ biết ăn cỏ, biết làm chi ”. Ai ngờ người thiếu nữ si tình thổi sáo ngày nào cũng thấp thỏm chờ người yêu, người hái lá ăn để khỏi tủi nhục giờ cô lại vô cảm và si mê như vậy, thực chất hoàn cảnh quyết định tính cách. nguyên tắc biện chứng của chủ nghĩa hiện thực đã được nhà văn tuân thủ nghiêm ngặt. hoàn cảnh bi đát. nỗi tủi nhục của cô gái Mèo này thực sự có thể so sánh với nỗi tủi hổ của Chí Phèo khi “mất cả nhân tính” (Thực ra, đôi khi Chí Phèo cũng khoe và thậm chí còn đe dọa người khác). nếu coi giá trị hiện thực của tác phẩm là sự phản ánh chân thực cuộc sống, thì Vợ chồng A Phủ là một bản cáo trạng hùng hồn về nỗi khổ của người phụ nữ miền núi vừa phải chịu gánh nặng của chế độ phong kiến, vừa bị trói buộc trong xiềng xích của chế độ thần quyền. nỗi sợ “hồn ma tổng đốc” nhận mặt từ lúc bị bắt vì tội “cúng ma” là nỗi ám ảnh kinh hoàng đè nặng tôi suốt cuộc đời (kể cả sau khi bỏ trốn khỏi hoàng đế). xem như thế là đủ thấy nghệ thuật “dân gian hóa dân gian” cao độ đến mức nào để dễ bề cai trị.

Bằng ngòi bút miêu tả sắc sảo của mình, nhà văn đã tái hiện hiện thực của một xã hội bất nhân, thân phận người nghèo mong manh, bất ổn. Tôi bàng hoàng trước cảnh mụ phù thủy ngồi thẫn thờ rình mò trong những đêm đông giá rét, chồng ra về khuya đánh tôi ngã lăn ra đất. cũng có hình ảnh đau lòng: một cô gái bị trói vào cột trong phòng tối, bị trói chỉ vì muốn đi chơi tết với bạn bè. sự bất lực của tôi trào ra những giọt nước mắt cay đắng không thể nào lau được.

một phu nhân xuất hiện bên cạnh cuộc đời khốn khó của tôi. cuộc sống của một người phụ nữ làm nô lệ thực ra là một sự lặp lại với ít nhiều biến thể của cuộc sống của chính tôi. lý do thống đốc buộc anh ta trở thành một công chức không phải vì những cuộc đánh nhau thường thấy của các chàng trai thị trấn. nhưng vấn đề là anh ta muốn chính phủ trở thành nô lệ, một công cụ kiếm tiền cho anh ta. xã hội lúc bấy giờ chưa có công lý, quyền lực nằm trong tay bạo chúa, họ thích đúng, thích sai. đó là lý do tại sao có cảnh tòa án điên rồ nhất mà chúng tôi từng thấy ở nhà thống đốc. kết quả là người con trai khỏe mạnh và tự do đã phải trả món nợ cho Mandarin vì công lý.

giá trị hiện thực nằm ở chỗ, nhà văn biết cách điều tra thực tế và đã khám phá ra con đường tất yếu mà các nhân vật của mình đi. đó là tấm lòng lớn của nhà văn, nhằm mở ra một lối thoát cho nhân vật của mình. áp bức quá nặng nề, những đau khổ tích tụ do bọn thống trị gây ra chắc chắn sẽ khiến những người dân nghèo đó phản kháng, và nếu tìm được ánh sáng dẫn đường cho họ, họ sẽ đi đến thắng lợi (tôi luôn tâm niệm một điều). vợ thành phu nhân ”sau cách mạng tháng tám). Tất nhiên, nhà văn phải có con đường riêng cho sự thể hiện chân thực giản dị ấy. Dùng miêu tả tâm lí làm chỗ đứng vững chắc, tôi đã nhận thấy sự phát triển hợp lí của nhân cách này. thực sự là một chủ nghĩa hiện thực độc đáo của vở kịch, và nó là nơi có sức thuyết phục mạnh mẽ nhất. hoai đã chỉ ra tính hợp lý của quá trình xa lánh nhân cách của nữ chính ban đầu. Tôi đã làm việc quá nhiều, họ dày vò tôi đến mức tôi phải “làm quen với “luôn luôn. trước đây tôi không được phép tự sát vì tôi sợ dính líu đến bố tôi; bây giờ bố đã chết, nhưng tôi không muốn tự sát nữa. Tôi như một cái máy, không có lương tâm, không mong muốn. liệu anh ta có thể tỉnh lại được không? phản ứng của nhà văn: vâng. thật đơn giản. nó là cây sáo mà tôi tình cờ nghe được giữa một ngày xuân đầy màu sắc. mọi thứ chợt hiện lên, tôi cảm thấy “bồi hồi” và nhớ ngay đến quãng đời thanh xuân tươi đẹp. Có gì lạ? Ai mà không thích tiếng sáo, nhưng tôi là một người thổi sáo giỏi. Ngoài ra, tiếng sáo lại nhắc đến tình yêu, “gọi bạn tình” đã đánh thức trong sâu thẳm trái tim chàng khát vọng tình yêu, hạnh phúc. như vậy, tiếng sáo đã chạm đến sức mạnh vĩnh cửu bền vững nhất của tuổi trẻ, tôi nhớ rõ “mình còn trẻ lắm”, rằng “xuân thì có bao nhiêu người lấy chồng”. và tai tôi “bỏ ngoài tai”. tiếng sáo, sự thức tỉnh từ sâu thẳm tâm hồn, thể hiện bằng một hành động mới lạ: “Tôi lén lấy chai rượu uống tiếp hết bát, say thì ngồi đó. với khuôn mặt tê tái. ” “. có cần đốt lửa hay không cần dùng men dập tắt? Chúng ta chỉ biết nữ tử quyết định thay quần áo đi ra ngoài, nàng đã nhiều năm không nhớ rõ. Đây có thể coi là một đột biến tâm lý nhưng là kết quả lôgic của toàn bộ quá trình tương tác giữa hoàn cảnh và tính cách nhân vật, sự “thăng tiến” của tôi ngay lập tức bị dập tắt (một câu chuyện tắt đèn, trói cột), nhưng ý nghĩa. quyền được sống, khát vọng hạnh phúc, lại có thể khóc, muốn tự vẫn, giọt nước mắt của ngày tàn khốc này sẽ còn mãi trong tim như vết thương bỏng rát, để rồi khi nhìn thấy nước mắt “lấp lánh” chảy dài trên đôi má hốc hác của hoàng đế, nó đã trở thành một sự cảm thông sâu sắc giữa những người đau khổ. tất cả cảm giác phản kháng của tôi đã sáng tỏ qua một câu hỏi rõ ràng: “tại sao người kia phải chết?” Tôi quyết định ngay lập tức: cắt dây thừng và thả anh ta ra một trong hai. và tất nhiên, tôi cũng chạy trốn, giải thoát cho chính mình. hai kẻ đào tẩu mang ơn nhau, họ hiểu nhau và tin tưởng nhau để tạo nên hạnh phúc. tuy nhiên, khi pháo đài phía tây xuất hiện và khi hai cha con quay trở lại pháo đài, họ đã thực sự bị dồn vào chân tường. trước họ, chỉ có lựa chọn cuối cùng: trở lại làm nô lệ hoặc chiến đấu với kẻ thù. chắc chắn họ thà chết chứ không sống theo cách như vậy. nhưng họ muốn đánh giặc, họ tin ai? cuộc cách mạng đã đến với họ ngay lúc đó. Tôi và chính phủ đi theo cách mạng, sẽ trung thành với cách mạng trong trường hợp cần thiết!

Bằng việc khắc họa thành công hai nhân vật chính của truyện, to hoai đã tái hiện một cách chân thực và sinh động hành trình từ đau khổ, tăm tối đến với ánh sáng cách mạng của nhân dân lao động dưới chế độ cũ. Tác phẩm cho người đọc nhận thức đúng đắn về con đường cách mạng dân tộc dân chủ ở nước ta. Ngoài ra, giá trị hiện thực của truyện còn được tăng lên bởi màu sắc địa phương rất đậm nét về cảnh vật, phong tục, sinh hoạt của người Mèo, bởi bản sắc tâm hồn độc đáo của các nhân vật. cùng một số phận, cùng một hoàn cảnh, diễn biến tâm lý của tôi rất khác so với một chính phủ. một chính phủ mạnh mẽ, trực tiếp và kiên quyết. Tôi dường như trưởng thành hơn nhưng yếu đuối hơn.

với những cảnh đời đầy biến động, cùng cực, tưởng chừng như mãi mãi chìm trong bóng tối, các nhân vật bừng tỉnh, bừng tỉnh một cách đột ngột và kiên quyết, đó chính là thành công lớn nhất của tác phẩm và là giá trị to lớn của tác phẩm. tác giả cảm thông sâu sắc cho nỗi đau của tôi và của cô ấy, tôn trọng ý thức nhân phẩm, khát vọng giải thoát và tin tưởng vào khả năng kiểm soát bản thân khi đối mặt với cuộc sống của hai con người đau khổ này.

9. giá trị thực tế của vợ chồng đối với phu

to hoai là một nhà văn có xu hướng phản ánh những sự thật của cuộc sống hàng ngày trong những trang viết giản dị, tinh tế và giàu chất thơ. ông có vốn hiểu biết phong phú và sâu sắc về cuộc sống, đặc biệt là về phong tục tập quán độc đáo của nhiều vùng đất khác nhau, và sự gần gũi, gắn bó với cuộc sống và con người miền núi đã làm cho đề tài về núi trở thành một sáng tác quan trọng và có giá trị từ đến hoai. . . Ông còn được biết đến là nhà văn thiếu nhi với những tác phẩm có giọng văn tự nhiên, dễ hiểu như nhật ký phiêu lưu. với khả năng xây dựng hình tượng nhân vật điển hình và lối viết chân thực, “Vợ chồng A Phủ” là tác phẩm có giá trị hiện thực sâu sắc, phê phán, lên án những bất công trong xã hội chia rẽ, vùi dập con người cho đến tận cùng đau khổ.

Giá trị hiện thực là những điều xảy ra trong cuộc sống, được tác giả nhìn thấy và đưa vào tác phẩm một cách tinh tế, tạo nên ý nghĩa phản ánh hiện thực của một thời kỳ, chế độ dưới nhiều góc độ khác nhau. đây là yếu tố trung tâm của một tác phẩm văn học, nhất là văn học hiện thực, một hình ảnh phác họa kỹ lưỡng cuộc sống để làm nổi bật những nét tiêu biểu của một thời kỳ, một giai cấp nhất định. . giá trị hiện thực của các tác phẩm văn học hầu hết đều mang tiếng nói chung của đại bộ phận quần chúng đương thời, nó là bản cáo trạng của những thói hư tật xấu và là tiếng nói thổn thức của những kẻ thấp hèn. , Tôi không có tiếng nói trong xã hội vào thời điểm đó.

cho truyện ngắn Vợ chồng son, bản thân hoai đã thâm nhập vào cuộc sống của người dân Tây Bắc để thấm nhuần những tâm tư, tình cảm xuất phát từ tấm lòng lương thiện của con người nơi đây. từ đó anh hiểu được nỗi đau, nỗi tủi nhục ban ngày và nỗi day dứt đêm ngày. Bằng ngòi bút và vốn hiểu biết của mình, tác giả Tô Hoài đã xây dựng cốt truyện với các nhân vật như một bức tranh chân thực, nói lên cuộc sống bi thảm của người dân lao động nơi đây và vạch trần bộ mặt tàn ác của bọn thống trị. một truyện ngắn kể về số phận của nhân vật tôi, một cô gái xinh đẹp, hiền lành, chăm chỉ, hiếu thảo với cha mẹ nhưng buộc phải làm “con dâu nợ” cho nhà thống lý vì nợ nần. nợ của cha mẹ đối với cha mẹ của họ. ở đó anh ta làm việc chăm chỉ ngày đêm, cạn kiệt sức sống và kháng cự tưởng như không có lối thoát, và rồi anh ta gặp một chính phủ, một nạn nhân của thống đốc. . Chứng kiến ​​những số phận khốn khó như mình, tôi như được tiếp thêm sức mạnh, tôi dám đứng lên chạy trốn khỏi chính quyền để đến một nơi khác sống, nơi họ được sống như một con người thực sự.

Giá trị hiện thực của truyện được thể hiện qua cuộc đời đầy bi kịch của những người lao động miền núi, điển hình là hình ảnh nhân vật tôi và một người phu. nói đến nhân vật tôi chỉ điền tên chứ không nói tuổi, chỉ “ai ở xa về, có việc vào nhà thống lý, tôi thường thấy một cô gái ngồi quay sợi gai cạnh tảng đá trong. trước cửa, bên cạnh chiếc xe ngựa, bao giờ cũng quay, cắt cỏ, dệt vải, chặt củi hay gánh nước suối, cô ấy đều nghiêng người với vẻ mặt buồn rầu, người ta nói: pa tra đình là thống lý, anh ăn nhiều của dân, đồn tây cho muối bán, ông giàu lắm, nhà có nhiều ruộng, nhiều bạc và lượng thuốc phiện lớn nhất thị trấn, thì con gái ông sẽ không bao giờ phải thấy khổ và biết khổ mà biết buồn. Nhưng rồi mới biết nàng không phải là con gái của quan tổng trấn: nàng là vợ của một thứ sử, con trai của quan tổng trấn ”. vẻ mặt xót xa của tôi như một lời tố cáo chân thực nhất tội ác của hai cha con đã đè nặng cả cuộc đời. Điều đó không chỉ gợi lên nỗi đau của tác giả đối với nhân vật mà còn là sự căm giận, căm thù đối với những kẻ xấu xa chỉ biết lợi dụng việc làm của người khác để kiếm tiền.

Cuộc sống của tôi trong nhà thống lý là điển hình, khái quát tất cả những khó khăn, đau khổ mà nhân dân lao động miền Bắc phải chịu đựng trước cách mạng tháng Tám. tác giả đã mượn nhân vật tôi để làm nổi bật hiện thực cay đắng, tủi nhục trước nỗi thống khổ của những con người tốt bụng, chất phác. khi bị bắt làm con dâu để giải quyết nợ nần, tôi từ một cô gái xinh đẹp biến thành “con rùa nuôi trong góc bể”, lúc nào cũng cúi mặt, “mặt buồn”, miệng lẩm bẩm, không nói gì. công cụ làm giàu “mỗi năm một vụ, tháng nào cũng phải làm đi làm lại: lên núi hái thuốc phiện sau tết; giữa năm rửa đay; trái mùa đi bẻ ngô, đi kiếm củi, bỏng ngô, anh luôn mang trên tay một bó đay để lột chỉ. Cô con gái của gia đình này bận đi làm cả đêm và cả ngày “. Một trong những chi tiết làm nổi bật tính hiện thực của tác phẩm là cảnh tôi bị trói vào cột khi một nhà sử học bắt gặp khi tôi chuẩn bị rời đi, trong Thực tế, chúng ta có thể thấy tôi là một thiếu nữ xinh đẹp, tràn đầy sức sống, đi chơi đêm xuân tình tứ là điều hiển nhiên, nhưng tia hy vọng đó cũng bị dập tắt khi người chồng vũ phu trói chặt cô vào một cái cột bấc “Tôi không nói. lịch sử đã không yêu cầu nhiều hơn. Anh ta đến, túm lấy tôi, dùng thắt lưng trói tay tôi lại. Anh ta lấy một cái rổ bằng sợi đay trói tôi vào cột nhà. tóc tôi rụng Tôi đã từng cuốn tóc vào cột, không cúi xuống được, không cúi đầu được nữa. sau khi tự trói mình, anh ta buộc thắt lưng xanh qua áo sơ mi, vẫy tay tắt đèn, đi ra ngoài và đóng cửa phòng ngủ ”,“ Tôi đã tự trói mình như vậy cả đêm. có khi toàn thân bị trói, đau đớn “,” cổ tay, đầu, bắp chân bị trói, đau như cắt ra từng miếng thịt “. Tôi không trực tiếp lên án một xã hội cổ hủ, lạc hậu, phi nhân tính đối xử với con người như rác, nhưng qua hình ảnh của tôi, mọi dòng hiện thực đều được tái hiện một cách chân thực và rõ nét. tác giả để ánh sáng.

Bằng cách xây dựng hình tượng người phu, tôi muốn phản ánh hiện thực cuộc sống của những người lao động tuy xuất thân thấp kém, không có địa vị nhưng rất cần cù lao động. một phủ mà từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ, phải đi làm thuê hết nhà này đến nhà khác, hết mùa này đến mùa khác. Khi bị mất một con bò, Patra buộc nó vào cột, hy vọng ai đó sẽ mang con hổ đến để tha cho mình. Sau khi bị trói trong nhiều ngày, không ăn uống, bị lạnh, ông kiệt sức và nghĩ rằng mình đã chết. Từ một thanh niên khỏe mạnh, lạc quan, yêu đời, một phú ông trở thành con trâu không công cho nhà thống lý. phải sống trong cái xã hội thối nát đó, con người không còn quyền sống làm người, tất cả đều lệ thuộc vào những kẻ có quyền, có tiền. Số phận của những người lao động vùng Tây Bắc trước cách mạng tháng Tám là những chuỗi ngày đau thương khi người ta kiệt sức vì công việc.

Các nhân vật của tôi và một chính quyền là hiện thân của cuộc sống nô lệ dưới chế độ phong kiến, được nhà văn xây dựng hoàn thiện từ những chất liệu hiện thực gần gũi và trực tiếp nhất. Thông qua hai nhân vật, tác giả gián tiếp khắc họa cuộc đời và số phận của nhân dân lao động trước cách mạng, ông là tiếng nói tố cáo, lên án những kẻ lợi dụng chức quyền để bóp chết nhân dân, bảo vệ lập trường của nhân dân, bảo vệ nhân dân lao động. , tố cáo tội ác của kẻ thù và bọn tội phạm. Thông qua tác phẩm, to hoai còn gửi gắm tình cảm, sự trân trọng đối với nhân vật của mình hay với người dân miền núi phía Bắc, lay động trái tim người đọc khi chứng kiến ​​những khó khăn, vất vả mà nhân vật phải trải qua.

10. trình bày giá trị hiện thực và nhân đạo của tác phẩm “Vợ chồng son”?

a. giá trị thực tế:

– tác phẩm tố cáo chế độ phong kiến, địa chủ bóc lột nhân dân bằng hình thức cưỡng đoạt, bắt người lao động nghèo khổ làm nô lệ; tố cáo sự chà đạp tình yêu, hạnh phúc và nhân phẩm, gán ghép con người vào những mê tín dị đoan thần quyền khiến họ không thể tự vệ, cam chịu.

– Tôi không chỉ dừng lại ở việc tố cáo áp bức, bóc lột mà sâu xa hơn, tôi còn nói lên một chân lý thường xuyên: những người bị áp bức kiên nhẫn chịu đựng cho đến một thời điểm nhất định. dường như bị tê liệt bởi tinh thần phản kháng và mặt khác ở một số thời điểm. , khi ý thức về quyền sống trỗi dậy, sức sống tiềm tàng cũng mạnh mẽ và kỳ diệu.

– tác phẩm còn miêu tả cô đọng nhưng sinh động về quá trình lớn lên, chủ đề về khát vọng tự do, hạnh phúc và con đường giải thoát của những người leo núi. những hình ảnh thiên nhiên, phong tục tập quán được nhà văn tái hiện chân thực; ngôn ngữ giàu hình ảnh…

b. giá trị nhân đạo:

– cùng với bản cáo trạng thể hiện niềm xót thương và cảm thông vô hạn của em đối với những người lao động miền núi, đặc biệt là những người phụ nữ đang phải chết thảm thương, chết vì đau đớn. nhà văn hướng ngòi bút của mình vào sự u ám, ảm đạm nhưng đến sự sống và ánh sáng của tâm hồn con người, ngợi ca vẻ đẹp và sức mạnh tinh thần của họ. thực tế dù tăm tối đến đâu cũng không thể phá hủy sự sống tiềm tàng.

– ngòi bút thấm đẫm tinh thần nhân văn thể hiện ở niềm tin yêu, trân trọng khát vọng sống trong sạch, lương thiện của con người, giàu lòng lưu đày, tủi nhục, khao khát tìm thấy ánh sáng của cuộc đời mới; Tôi nhận thấy sự thay đổi sâu sắc của người dân Hoa Kỳ và chính phủ, xuất phát từ lòng thương người, cảm thông với số phận, để hành động cứu mình, cứu dân, giải thoát mình khỏi ách nô lệ.

xem các thông tin hữu ích khác tại chuyên mục văn học – tài liệu hoatieu.vn.

Nguồn: https://truongxaydunghcm.edu.vn
Danh mục: Văn Học

Related Articles

Back to top button