Phân tích hình tượng người lái đò sông Đà trong tác phẩm Người lái đò sông Đà 2023

Qua tác phẩm người lái đò sông đà

phân tích hình tượng người lái đò sông đà trong tác phẩm Người lái đò sông đà – bài 1

tôi. mở bài

– Nguyễn tuấn là một trong những nhà văn tiêu biểu của nền văn xuôi hiện đại. Khi nhắc đến ông, người ta nghĩ ngay đến một nhà văn tài hoa, uyên bác với cách thể hiện rất riêng.

– Người lái đò sông đà là một bài văn thành công của nguyễn tuấn, trích từ bài văn tế sông đà. hình ảnh nổi lên trong bài văn là hình ảnh người lái đò. Dưới ngòi bút của Nguyễn Tuân, người lái đò đã trở thành nghệ sĩ trong nghệ thuật vượt thác ghềnh. chỉ những nghệ sĩ, những người hâm mộ tài năng mới trở thành nhân vật

trong tác phẩm của nguyễn tuấn.

ii. cơ thể

a. ký tự

1. giới thiệu chung

– ông là một ông già người Tây Bắc 70 tuổi, đầu bạc phơ, thân hình cao và nhỏ gọn như mun sừng, tay non choẹt,

– là một người từng trải, am hiểu nghề lái thuyền rất điêu luyện, tài giỏi mà non sông ban tặng, đối với anh, nó như một thiên anh hùng ca mà cả thế giới đều thuộc nằm lòng. các dấu chấm than, dấu câu và ngắt dòng trên sông cho đi, xuống đi, quay lại hơn trăm lần, cầm vô lăng cả chục lần bằng tay không … để rồi tận mắt nhớ tỉ mỉ cách đóng đinh hết. suối của tất cả các thác nước nguy hiểm …

2. Khắc họa vẻ đẹp của người lao động, người nghệ sĩ qua hình tượng người lái đò trên sông Đà, nhà văn nguyễn tuấn đã tạo ra một thác nước bắc qua sông Đà của mình qua ba hạt microlithic. một số chi tiết làm nổi bật bản lĩnh, sự tỉnh táo, thanh thoát và trí tuệ của người lái đò khi vượt thác sông Đà:

• vòng đầu tiên

– người lái đò hai tay ngăn không cho mái chèo ra khỏi trận địa bắn thẳng vào người.

– nhưng người lái đò cố nén vết thương, hai chân vẫn nắm chắc bánh lái, mặt méo xệch như sóng biển đánh hết bên này sang bên kia, giáng đòn tỉa cành, giáng đòn âm vào chỗ hiểm. (…) trong một chiếc thuyền sáu người bơi, mệnh lệnh ngắn gọn và tỉnh táo của người lái tàu vẫn còn được nghe rõ ràng.

• không một phút để tay, mắt, để phá vỡ hàng rào thứ hai…

Người lái đò nắm chắc chiến thuật của thần sông, thần đá. ông đã quen thuộc với quy tắc phục kích đá ở vùng nước đầy nguy hiểm này.

… người lái đò giữ vững tay lái, nắm chắc dòng nước chính xác rồi phóng nhanh về phía cổng sinh và đánh lái theo đường chéo về phía cổng đá. sau bốn năm, thủy quân từ tả ngạn cửa nước chạy đến tìm cách tiến vào nhóm cửa tử. Người lái đò vẫn nhớ mặt chúng tôi, một số anh ta né tránh và chèo lên, một số khác bị anh ta ép xuống và chặt làm đôi để mở đường.

• vây thứ ba có ít cửa hơn, bên trái và bên phải đều là kênh chết. cứ phóng thẳng thuyền, đấm cửa giữa … bay, bay, cửa ngoài, cửa trong … thế là hết thác.

Xem thêm: Top 05 tác phẩm nổi tiếng nhất của Vincent Van Gogh

sau khi vượt thác, người cầm lái trở lại phong thái ung dung của một nghệ sĩ:

Đêm đó, nhà kho đốt lửa trong hang, rang cơm lam, nói về cá anh vũ, cá đầm xanh … nhưng không ai nói về chiến tích vừa rồi …

b. các nhân vật của nghệ thuật xây dựng

1. Nhân vật chính trong các tác phẩm của Nguyễn Tuân thường được miêu tả là những người tài hoa, nghệ sĩ. Trong bài văn tế này, ông lái đò đã trở thành một nghệ sĩ tài hoa trong nghệ thuật vượt thác sông Đà.

2. Mỗi trang viết của Nguyễn Tuân đều thể hiện tài năng và sự uyên bác của ông. Trong bài văn này, tài năng và sự uyên bác của nhà văn được thể hiện trên nhiều phương diện.

Xem Thêm : Chiếu dời đô (Lý Thái Tổ) – Tác giả tác phẩm (mới 2022) | Ngữ văn lớp 8

– Nhà văn đã sử dụng kiến ​​thức về địa lý, lịch sử, nghệ thuật quân sự, võ thuật, hội họa, điêu khắc, điện ảnh … khi miêu tả bản chất và kỹ năng của người lái đò. Tổng hợp những tinh hoa của các loại hình nghệ thuật trong văn chính luận của mình là một nét hiện đại trong văn chính luận của Nguyễn Tuân.

– những từ ngữ phong phú và điêu luyện: cánh tay trẻ và khỏe, đánh lái chéo, nhấn xuống và cắt đôi, cầm vô lăng …

c. quan niệm của tác giả về nhân viên

1. Hình tượng người lái đò sông Đà hiện lên qua ngòi bút của Nguyễn tuấn như một con cờ đẩy trí tuệ và một nghệ sĩ trong nghệ thuật vượt thác, vượt ghềnh mà người lái đò sông Đà là nhân vật chính. bởi nguyễn tuấn – người tài hoa, nghệ sĩ ở đây có nghĩa rộng: không chỉ là người làm nghệ thuật mà còn là người không liên quan gì đến nghệ thuật, nhưng tất cả đều đã đạt đến trình độ nghệ thuật. Người lái đò sông Đà, theo cảm nhận của Nguyễn Tuân, cũng là một nghệ sĩ, không phải chỉ là một người lái đò nào, mà ông đã đạt đến một tài năng cao siêu mà tác giả gọi là “người lái đò thăng hoa”. .

2. nguyễn tuấn còn ngụ ý rằng chủ nghĩa anh hùng không chỉ trên chiến trường mà trong cuộc sống của nhân dân ta, chiến đấu với thiên nhiên vì miếng cơm manh áo. trí tuệ tài hoa không nơi nào có được, nhưng ở những người dân lao động bình thường, người lái đò sông đà là biểu tượng của con người chinh phục, chinh phục thiên nhiên.

iii. kết luận

Thông qua hình tượng người lái đò, Nguyễn Tuân thể hiện quan niệm sống của mình về con người. mọi người, bất kể địa vị nghề nghiệp của họ, nếu họ có điều kiện và năng lực trong công việc của họ, họ sẽ luôn được tôn trọng. Nguyễn Tuân còn là một người tâm huyết và tài năng trong nghề văn.

– Cũng qua bài văn Người lái đò trên sông Ba, ta thấy rõ tấm lòng của Nguyễn tuẫn tràn đầy sức sống, vẻ đẹp và đất nước.

phân tích hình tượng người lái đò sông đà trong tác phẩm Người lái đò sông đà – bài 2

song da luận là tác phẩm thành công nhất của Nguyễn tuẫn sau năm 1945. Sau những biến chuyển dữ dội, Nguyễn tuẫn vẫn trung thành với thể loại văn chính luận và liên tục đạt được những thành tựu rực rỡ.

Với những chi tiết hình ảnh trong sáng, gợi cảm, thơ mộng, nguyễn tuấn không chỉ mang đến cho người đọc những hiểu biết phong phú, đa dạng về sông Đà, thiên nhiên, núi rừng Tây Bắc mà còn gợi cảm xúc bồi hồi. sự phấn khích và tự tin. Chính trên nền thiên nhiên hùng vĩ vừa hung bạo vừa trữ tình này mà Nguyễn tuấn đã khắc họa rõ nét con người Tây Bắc, cụ thể ở đây là hình tượng người lái đò sông Đà qua cái nhìn và cách miêu tả của Nguyễn tuấn. Ông lái đò không chỉ là một người lao động trí óc tuyệt vời mà còn là một nghệ sĩ chân chính trong công việc với nước.

* Trước hết, nhân vật ông lái đò được làm nổi bật qua hình thức và nghề nghiệp độc đáo cùng với vốn kiến ​​thức sâu rộng về sông nước.

về ngoại hình của người lái đò: từng chi tiết miêu tả về Nguyễn tuấn đều gắn với nghề nghiệp và công việc của ông trên sông (tay buông thõng như que củi, chân luôn khuỵu xuống, …). Người lái đò là một người tài hoa, hiểu chuyện sông nước như chính bàn tay của mình. thuộc lòng từng thác nước, từng hút nước, xoáy nước. thậm chí mọi tảng đá trên sông. Theo lời Nguyễn tuấn, người lái đò hiểu: “binh pháp thần sông, thần đá,…” Người lái đò là một người dũng cảm, hàng ngày ngược xuôi trên sông, đối mặt với hiểm nguy, đối mặt với cái chết. , nhưng hành vi của anh vẫn rất bình tĩnh, chủ động, tự tin, không hề sợ hãi. một phẩm chất của người lái đò là tài năng của một nghệ sĩ: anh ta thể hiện sự khéo léo, điêu luyện, chèo lái con thuyền qua ghềnh thác, với bánh lái “tát nước”, nhưng chỉ cần một cú đánh bất cẩn, lóa mắt hay mỗi cú bẻ lái anh ta đều phải trả giá bằng mạng sống của mình. . ”

Xem thêm: Phân tích bài thơ Vội vàng của Xuân Diệu – Trường THPT Thành Phố Sóc Trăng

Những phẩm chất của người lái đò được thể hiện một cách tập trung và đầy đủ hơn qua cuộc đọ sức sinh tử giữa người lái đò và con sông Đà. con sông càng hung dữ, nham hiểm và độc hại thì chân dung của nó càng trở nên hùng vĩ. người lái đò là một người giản dị và khiêm tốn. sau khi đưa thuyền qua ghềnh cập bến an toàn, đêm đó người lái thuyền cùng những người chèo lái ngồi canh lửa nướng cá trong hang. họ nhiệt tình nói về cá dầm xanh và cá anh vũ, nhưng không nói gì về những nguy hiểm mà họ vừa trải qua. đối với người lái đò, đó chỉ là một thói quen bình thường hàng ngày, không có gì đáng lo ngại.

Có lẽ người lái đò sông Đà đã gắn bó với vùng nước gập ghềnh này từ khi còn nhỏ, cuộc đời của anh được tính bằng sóng, bằng các mùa nước trên sông. Nhìn dáng vẻ của người lái đò, anh ta đích thực là một người đàn ông sinh ra để dành cho nghề của mình. Mỗi chi tiết miêu tả của nhà văn Nguyễn Tuân đều gợi nhớ đến cuộc sông và cái nghề “tay thòng như que, chân co” như tay lái. Hãy tưởng tượng giọng anh lúc nào cũng ào ào như nước trước ghềnh, đi chơi với anh như luôn đợi bến xa xăm nào đó trong sương. “

hầu hết các nhân vật trong tác phẩm của nguyễn tuấn đều là những người tài hoa, nghệ sĩ (khái niệm nghệ sĩ ở đây nên hiểu theo nghĩa rộng, đó không chỉ là những người làm nghệ thuật, mà là tất cả những người thể hiện năng lực và sự điêu luyện trong công việc của mình và nghề nghiệp). người lái đò trong bài văn “người lái đò sông đà” là một người như thế. Để làm nổi bật tài năng, lòng dũng cảm tuyệt vời và nghệ thuật quả cảm của người lái đò, Nguyễn Tuân đã tái hiện cảnh chèo thuyền vượt thác ở nơi hoang vu, hiểm trở nhất của dòng sông. Hai đối thủ không đội trời chung: Sông Đà và Người lái đò bộc lộ hết tính cách của mình khi đụng độ gay cấn. Đây cũng là cơ hội tốt để họ Nguyễn thể hiện tài năng uyên bác và vốn văn chương phong phú của mình.

* Người lái đò là một người dũng cảm và tài giỏi, bao lần vượt thác.

kể từ lần đầu tiên anh cầm lái một chiếc ca nô và sau đó trở thành chỉ huy của chiếc thuyền nhỏ này. những tia nước, những dòng xoáy, những tảng đá của dòng sông qua nhiều năm đã khắc sâu vào não bạn quen thuộc như lòng bàn tay. nhưng sự khốc liệt và mạnh mẽ của nghề mà người lái đò tận tụy khác hẳn cuộc sống đời thường, càng biết sông, càng cẩn thận, kẻ vượt thác càng phải vì sự bất cẩn trong gang tấc nhất cũng phải trả giá bằng mạng sống của mình. kẻ thù không đội trời chung đó, người bạn vô lương tâm không chấp nhận một lỗi lầm nào, từng phút từng giây vẫn cảm thấy bọt nước dưới chân. người lái đò cũng phải căng như sợi dây để đón nhận mọi biến động nhỏ nhất của dòng sông. hình tượng người lái đò trên sông Đà được tạo dựng trong bài văn của Nguyễn tuấn như được nhào nặn rất kỹ bằng nhiều chất liệu. trong hình tượng đó là sự trác táng dữ dội của một thời dùng đá vá trời, hiện lên tài thoát tục của một người mưu sinh giữa sông nước mênh mông, trí tuệ sắc sảo của một vị tướng mà anh đã từng vượt qua. mây kẻ thù. , cả cái chất ung dung, lãng mạn của những người anh hùng thời chiến của vùng đất bạc.

những khía cạnh và cá tính mạnh mẽ ấy được cô đọng lại trong hình ảnh người lái đò nguyễn tuân và để anh khẳng định mình một lần nữa trong những ghềnh đá sông Đà. sông đà – một con sông rất ngạo nghễ dọa người bằng tất cả vẻ tinh quái của nó. Hung dữ và xảo quyệt, con sông đã trở thành kẻ thù truyền kiếp của người dân Tây Bắc và đặc biệt là những người dân nơi đầu sóng ngọn gió của sông Đà. ngay khi cảm thấy mái chèo chạm nước, dòng sông rùng mình, vội vàng chuẩn bị cho một trận đánh nát con thuyền. nó kiêu hãnh nhìn ra dòng sông với bốn cửa chồng lên nhau. mỗi con sông băng qua con mắt nhìn nhận và miêu tả của nguyễn tuấn, sông đà hiện ra như một con ngựa kham kham, có lúc lại hiện ra như một con thủy quái khổng lồ, hung ác, nham hiểm, độc địa: dòng sông hiện ra muôn hình vạn trạng đầy nguy hiểm thách thức con người. , và người lái đò hiện lên như một vị chỉ huy thiện chiến, tài giỏi chèo lái con tàu vượt qua ghềnh thác hiểm trở, phá đồ, bát sông hung dữ. Không chỉ vậy, ông lái đò còn được nhà văn Nguyễn Tuân miêu tả là một nghệ sĩ tài hoa, chủ động đưa thuyền vượt thác ghềnh, tinh thông thủ pháp của thần sông, thần đá, thuộc lòng suối. cửa tử “. Đây thực sự là một trận chiến một mất một còn, đòi hỏi người lái đò phải dũng cảm, mưu trí và khôn khéo vì chỉ cần một phút bất cẩn, mù quáng hoặc sơ suất là anh sẽ phải trả giá bằng mạng sống.

* Hình ảnh người lái đò trên sông mang đến vẻ tài hoa, dũng cảm, không ngại nguy hiểm, một con người tài hoa nhưng rất giản dị, thể hiện sâu sắc ngòi bút tài hoa, độc đáo của mình. của nguyen tuan.

Nguyễn Tuân đã dành cả cuộc đời để say mê tìm kiếm tài năng nghệ sĩ ở con người. nhưng trước đây người viết chỉ tìm thấy những mảnh vỡ vụn, bơ vơ của một thời đại đã qua, nay chỉ còn vang vọng. nhưng giờ đây, hành trình đi tìm cái đẹp của nguyễn tuấn đã tìm thấy “cái vàng mười chín thử qua axit” của cách mạng và kháng chiến: có bao nhiêu người như người lái đò trên sông hôm nay trong niềm vui và hạnh phúc vì họ luôn tìm được nghĩa tình. của cuộc sống, họ sống vượt qua khó khăn, nguy hiểm như một lẽ tất yếu của cuộc sống để thấu hiểu hơn bao giờ hết niềm khao khát “một lứa xa xôi” trong sương mù. Người lái đò sông Đà đôi khi là một vị tướng chinh phạt con nước xấu, nhưng ông cũng sống rất bình lặng và giản dị: “Đêm ấy, nhà kho đốt lửa trong hang, rang ống cơm, chuyện trò anh vũ. cá, cá đuối xanh, và đôi khi “bơi vòng quanh thế gian” bên dòng sông hoang sơ như một thời tiền sử, bờ sông hồn nhiên như một nỗi niềm xa xưa, những người lái đò sông Đà sống lãng mạn của người nghệ sĩ trong nghề, đôi khi dữ dội, căng thẳng, đôi khi yên bình, đôi khi mơ mộng, họ hài lòng với cuộc sống của mình: cuộc sống của họ là chiến đấu từng ngày với dòng sông Đà hung dữ, từng ngày cướp đi sinh mạng của những thác nước, vì vậy không phải là một cuộc vượt thác đáng nhớ, họ đã nghĩ khi ngừng chèo . ”

* đặc sắc nghệ thuật của tác phẩm

nguyen tuan là một nhà văn uyên bác và tài năng, đọc nhiều, đi nhiều, biết nhiều, hiểu nhiều lĩnh vực khác nhau. Chính vì vậy, tác phẩm “Người lái đò sông Đà” đã tiếp thu một lượng kiến ​​thức vô cùng phong phú, đa dạng về lịch sử, địa lý, địa chất, thậm chí cả võ học, binh pháp.

trong tác phẩm “người lái đò sông đà”, người đọc cũng rất ấn tượng với hình ảnh con sông đà, một dòng sông dữ dội nhưng cũng rất thơ mộng, trữ tình.

Xem Thêm : Cuộc đời và sự nghiệp sáng tác của nhà văn Nguyên Hồng

nguyen tuan có ý thức sử dụng thế mạnh của các môn nghệ thuật khác để nâng cao vẻ đẹp của văn học. sử dụng nhiều kiến ​​thức về âm nhạc, sân khấu, v.v. để cung cấp cho người đọc những trang viết hấp dẫn và thú vị

Phong cách viết văn miêu tả của Nguyễn Tuân rất phong phú và đa dạng. nó không chỉ mô tả bằng mắt mà còn bằng cảm ứng, v.v. Đặc biệt, ông sử dụng nhiều hình ảnh so sánh độc đáo, bất ngờ, tạo cho người đọc cảm xúc, …. câu văn của ông thay đổi rất linh hoạt, có những câu ngắn, tiết tấu nhanh, miêu tả cuộc đọ sức giữa người lái đò và sông Đà, tạo nên một kịch tính hấp dẫn. đôi khi tác giả dùng những câu văn dài mà đầy suy tư, mơ mộng.

ngôn ngữ nguyen rất phong phú, nó sử dụng các từ rất chính xác. Hắn đích thực là một thuật sĩ ngôn từ, có sức mạnh điều khiển binh đoàn ngôn ngữ tấn công vào bức tường tri thức, tạo ra thành quả to lớn, có sức mạnh đưa mọi người vào thế giới. cuộc phiêu lưu kỳ thú.

phân tích hình tượng người lái đò sông đà trong tác phẩm Người lái đò sông đà – bài 3

bài văn “Người lái đò sông đà” là một trong những tác phẩm đặc sắc của Nguyễn tuấn được in trong tập Sông Đà (1960). viết bài văn này, Nguyễn tuấn tự nhận mình là người đi tìm thứ vàng mười của sông núi Tây Bắc và đặc biệt là thứ vàng thứ mười có sẵn trong tâm trí của tất cả những người ngày nay gắn bó với tâm huyết với ngành. Tây Bắc trong sáng nhất, hạnh phúc nhất và bền vững nhất. chất mười phân vẹn mười của con người ấy là người lái đò sông đà. Dưới ngòi bút tài hoa của Nguyễn Tuân, người lái đò vừa là anh hùng vừa là một nghệ sĩ tài hoa trong nghề.

Không phải ngẫu nhiên, để nói về màu sông núi, Nguyễn Tuân lại dùng một từ vàng duy nhất. rồi sau này anh sẽ dùng chữ vàng mười để gọi tên vẻ đẹp và giá trị đáng quý của những con người chăm chỉ. điều đó chứng tỏ, trong cảm nhận thẩm mĩ của tác giả “người lái đò sông đà”, con người cao đẹp hơn tất thảy và đáng quý hơn tất thảy. với “người lái đò sông đà”, nguyễn tuấn đã tạo nên hình tượng con sông đà mà ông từng mong muốn “dung nhan, tâm thù số một”, nhưng cũng đúng, thiên nhiên cũng là con người kính trọng số một. các giá trị. Ai sẽ là người lái đò khác trên sông Đà nếu như con thuyền của anh ta không phải đối đầu với “dòng thác dập dìu trên sông đá”? có lẽ nó sẽ mang một vẻ đẹp nào đó của người đánh cá, người đánh cá, người lái đò, nhưng nó sẽ không trở thành chủ đề của một bản hùng ca. ngược lại, sự hùng vĩ của sóng, thác và sông Đà giang đã làm sáng lên hình ảnh người đẹp nhất, hào hoa nhất, người lái đò sông Đà, người anh hùng, người nghệ sĩ chinh phục thiên nhiên hùng vỹ. .

Người lái đò sông Đà trước hết là một người đàn ông bảy mươi tuổi, người đã dành phần lớn cuộc đời mình để lái đò trên sông Đà. ông là một người lái đò đầy kinh nghiệm: “ở sông Đà ông chìm, về hơn 100 lần, riêng ông cầm lái sáu mươi lần” trong suốt hơn chục năm làm nghề lái đò, một nghề nguy hiểm và gian khổ. đau khổ này. Đây là con người giàu kinh nghiệm, kiến ​​thức, có kỹ năng điều hướng cao và đã đạt đến “trình độ” bằng cách nhìn tinh mắt và nhớ tỉ mỉ như đóng đinh vào mọi dòng nước của mọi ngọn thác hiểm trở. ” con sông ban tặng cho người lái đò ấy như một anh hùng hào kiệt biết cả dấu chấm than, dấu chấm câu và kể cả đoạn qua dòng chảy. “

Xem thêm: Top 8 mẫu phân tích bài thơ Cảnh khuya hay chọn lọc – Phân tích Cảnh khuya

Thoạt nhìn, đó là một cuộc chiến không cân sức. bởi vì đó là trận chiến mà bên này có bản chất to lớn, hung dữ và hiểm độc, có sức mạnh ngang hàng thần thánh, có sông nước gào thét đánh nhau với thuyền, có sự sắp đặt của đá với ba. các lớp. bao quanh bởi vi trùng, được bảo vệ bởi những hòn đá ngỗ ngược, hỗn loạn và nham hiểm; còn bên kia là một con người nhỏ bé, không có phép màu, vũ khí trong tay chỉ là mái chèo – những chiếc gậy mỏng manh trước sự kỳ vĩ của sóng biển – trên con thuyền lẻ loi không nơi quay đầu. người xưa vẫn coi việc “cưỡi mây, đạp đầu sóng” là biểu tượng của lý tưởng sống anh hùng. Người lái đò này dưới ngòi bút của Nguyễn Tuân cũng là người cưỡi gió, cưỡi sóng cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Người lái đò của Nguyễn Tuân không có kỳ tích, không có đôi tay nào sánh được với sức mạnh của thủy tinh. nhưng ông đã “hiểu rõ mưu kế của thần sông, thần đá”, kinh nghiệm chèo thuyền vượt thác lên xuống thác ghềnh và sự khôn ngoan đó đã khiến ông cầm lái được dù trong tay chỉ cầm một chiếc mái chèo (nhỏ. oar). bám trụ giữa hiểm nguy) sóng nga) vẫn có thể xuyên phá thành như một vị tướng chiến thắng trong sự nghiệp chiến đấu có tính chất chiến đấu. Cảm hứng anh hùng buộc Nguyễn phải tuân theo để miêu tả một cuộc vượt thác sông Đà hàng ngày thành một trận chiến kỳ ảo hấp dẫn, một bài ca ngợi chiến công của một anh hùng. Cuộc chiến của người lái thuyền có thể được chia thành 3 giai đoạn để vượt qua vòng vây của thác nước và đá sông.

ở vi rút thứ nhất: vừa vào trận, sóng và đá sông đã vang dội, ào ào bẻ gãy mái chèo, đạp mạn trái vào bụng và mạn thuyền. nước như đô vật túm thắt lưng người chèo thuyền rồi đánh gậy độc, đánh vào chỗ hiểm. nhưng người lái đò cố nén vết thương, hai chân vẫn vướng vào bánh lái, khuôn mặt biến dạng. người chèo thuyền vẫn nghe rõ mệnh lệnh ngắn gọn và tỉnh táo của người lái đò, người lái đò thực sự là một dũng sĩ, rất bình tĩnh nén mọi đau thương để chiến thắng kẻ thù.

ở bug thứ 2: địch thay đổi chiến thuật, tăng thêm nhiều cửa tử, cửa sinh đặt ở tả ngạn, sai, bí hiểm hơn ở virus trước, để đánh lừa tàu. nhưng người lái đò đã nắm chắc chiến lược của thân sông, thần đá thuộc luật đá mai phục. Anh “cưỡi thác sông đà thì phải cưỡi đến cùng như cưỡi cọp”. nắm lấy bờm sóng thuận chiều, người lái đò nắm lấy dây cương nhanh chóng tiến vào cửa sinh, lái đò xéo thật nhanh, bất ngờ khiến cả đám thủy quân không kịp phản ứng, khiến “gã đạp tướng” đứng trên lối vào bằng đá với khuôn mặt tái nhợt vì thất vọng “. Người chỉ huy thông minh và tài giỏi làm sao.

trong mầm thứ ba, có ít cửa hơn, bên phải và bên trái là các luồng chết. giữa dòng đời thác đổ. người lái đò, như một người chỉ huy dày dặn kinh nghiệm, tiếp tục tiến thẳng qua thuyền, qua cửa, giữa “họ giao nhau, cửa ngoài, cửa trong và cửa trong của con tàu giống nhau như một mũi tên tre nhanh chóng xuyên thủng lò hơi. , cả sức lan tỏa và sự tự hủy hoại. Có thể lái, lướt. ” chất sử thi vượt thác lên đến cao trào. con thuyền lướt nhanh trên sóng và sóng sông ban tặng. trong con tàu cao vút ấy, ta thấy rõ hình ảnh người lái đò anh hùng vừa dũng cảm, vừa thông minh và thực sự tài năng. để kẻ ác đục thủy tinh thể không cản nổi con thuyền. Cuối cùng, anh vẫn là con người chiến thắng sức mạnh thần thánh của thiên nhiên, anh vẫn là con người vượt qua thác ghềnh, xé xác hết lớp này đến lớp khác của vi trùng, để các tướng sĩ phải tỏ ra hiền lành. , thất vọng, qua khuôn mặt xanh. người lái đò đã vượt qua sóng gió, nắm lấy bờm sóng và chế ngự sự hung dữ của dòng sông.

Tôi cần nói thêm, trong cuộc chiến này, nguyên nhân chiến thắng của con người không phải là điều bí ẩn. không gì khác chính là sự ngoan cường, quyết tâm và hơn hết là kinh nghiệm vượt sông, lên xuống thác ghềnh đã giúp con người nắm chắc thủ pháp của thần sông, thần đá và nhờ đó mà tan biến. thác mang hơi thở của loài báo. người lái đò sông đà là bản hùng ca ca ngợi con người, ca ngợi ý chí quật cường của con người, ca ngợi công lao vẻ vang đã đưa nhân dân đến chiến thắng vẻ vang trước sức mạnh thần thánh của con sông hung dữ. Đây là những yếu tố tạo nên phẩm chất vàng mười của người dân Tây Bắc và của người lao động nói chung.

Ở đoạn cao của bài ca về thác nước, nhà văn thay đổi trò chơi bằng một vài câu nhẹ nhàng miêu tả lời kể thì thầm và xúc động “dòng sông ngoằn ngoèo thành bến cát với hang động lạnh lẽo. Sóng vỗ rì rào, Chúng tan chảy. Vào ký ức. Đêm đó, nhà kho đốt lửa trong hang, nướng ống cơm, nói chuyện cá anh vũ, cá đuối. Chẳng thấy ai nói về chiến tích vừa rồi ”. ở đây, chúng ta có thể thấy thêm một vẻ đẹp khác của người lái đò và người lái đò. họ anh hùng biết bao, cuộc đời họ đang từng ngày chiến đấu với dòng sông Đà ác liệt để kiếm sống từ những dòng thác, nên không có sự hồi hộp đáng nhớ. điều phi thường đã trở thành điều bình thường. phẩm chất của một người lính đã được pha trộn với phong cách của một tài tử và một nghệ sĩ. dường như cảm nhận được trọn vẹn vẻ đẹp “mười phân vẹn mười” của những người lao động bình thường Tây Bắc trong thác nước vượt sông Đà, Nguyễn tuấn không khỏi chạnh lòng. trước khi chia xa họ để gặp lại dòng sông, anh đã có một ước nguyện thật đẹp và chân thành: “Tôi nghĩ sau này nếu làm phim màu về sông Đà thì phải đặt ống máy quay vào máy bay, cho nó. bay. nếu hạ máy xuống, bạn có thể thả hồn theo dòng nước chảy trên thác, tự hào về người lái đò sông đà có tự do, vì người lái đò đó đã nắm được quy luật tất yếu của nước sông Đà.

ở người lái đò sông Đà, những con người được ví như khối vàng mười quý giá chỉ là những người lái đò nghèo khổ, thân hình còn in hằn những dấu vết gian khổ của công việc dẫn đường gian khổ, gian lao, hiểm nguy. và một điều nữa: tất cả những người lái đò trong bài, không có ngoại lệ, đều làm việc lặng lẽ, giản dị, ẩn danh tuyệt đối, vì tác giả từ chối nêu tên bất kỳ ai trong số họ. . Tuy nhiên, nguyễn tuấn cũng cho thấy những con người vô danh này đã trở nên vĩ đại và vĩ đại nhờ quá trình lao động và đấu tranh để chinh phục thiên nhiên. những người chèo thuyền rất bình thường này không mang họ cá nhân. nhưng chính vì lẽ đó, trước sự khô cứng của thiên nhiên, họ xuất hiện với tư cách là đại diện của con người. Có lẽ đó chính là nguồn cảm hứng thôi thúc Nguyễn Tuyển tung ra một đội quân hùng hậu, dùng từ ngữ để miêu tả cuộc chiến đấu dũng mãnh, gian lao của người lái đò với dòng sông để đưa con thuyền vượt thác. sử dụng nghệ thuật ngôn từ rồi đến nghệ thuật hội họa, âm nhạc với những kiến ​​thức trong chiến đấu, trong võ thuật cùng bao nhiêu cách hiểu rộng, sâu khác để khắc họa, ca ngợi nhân vật nhưng vẫn cảm thấy không hài lòng. Đủ ở đây nhà văn sử dụng bút pháp phim. hình ảnh người lái đò kiêu hãnh hiện lên trong ống máy của người nghệ sĩ, cao lớn và sáng ngời như một thiên thần. cùng với vẻ đẹp của người anh hùng dũng cảm, tài hoa từng vượt thác ghềnh, người lái đò lại thêm một “chất vàng” nữa, người lao động tự do vươn tới sự trưởng thành, điêu luyện do làm chủ thiên nhiên, chế ngự thiên nhiên, đem lại cuộc sống ấm no và sự giàu có và vẻ đẹp của đất nước. ca ngợi người lao động, bạn vâng lời nguyen muốn ca ngợi công việc và ca ngợi người dân? Con người dưới con mắt của người nghệ sĩ tài hoa, uyên bác họ Nguyễn luôn là hiện thân cho vẻ đẹp của nghệ thuật bất hủ. chính điều này mà người nghệ sĩ tài hoa nguyễn tuấn đã có dịp gặp gỡ với nghệ sĩ người Nga m.gorki “con người! âm thanh đó thật tuyệt vời! nó nghe kiêu hãnh và mạnh mẽ làm sao”.

khi đọc “người lái đò sông Đà” và nghĩ về nhân vật người lái đò, chúng ta nhớ đến người lái đò cao, hình tượng đặc sắc trong tác phẩm “Chữ người tử tù” một sáng tác của Nguyễn Tuân trước cách mạng tháng Tám. Tất nhiên, nhân vật ông lái đò trong bài văn không được thể hiện hết những phẩm chất, tính cách của nhân vật ông lái đò trong truyện. chúng có nhiều đặc điểm khác nhau bởi chúng xuất hiện trong hai thời kỳ khác nhau của lịch sử đất nước, cũng bởi sự thay đổi trong phong cách nghệ thuật và cảm hứng thẩm mỹ của nhà văn. nhưng cả hai đều giống nhau về phẩm chất nghệ sĩ, phẩm chất người chiến sĩ, sự thăng hoa vẻ đẹp của những con người trong những vị trí xã hội, trong những công việc đặc thù của con người và đặc điểm chung khác là người lái đò và người lái xe. Phong cách nghệ thuật rạng ngời .nguyên tuấn: tài hoa, uyên bác, đầy sáng tạo bất ngờ trong cách dùng từ, đặt câu, và tình người nồng hậu. cảm ơn người nghệ sĩ tài hoa Nguyễn tuấn, với cảm hứng lãng mạn và ngôn từ thần kì đã mang đến cho ta cái ngàn vàng quý giá của cuộc sống, làm giàu cho tâm hồn ta và dạy ta yêu hơn đất nước, nhân dân, yêu cuộc sống.

phân tích hình tượng người lái đò sông đà trong tác phẩm Người lái đò sông đà – bài 4

Anh hiện là một trong những cây bút tiêu biểu của nền văn xuôi hiện nay, mỗi tác phẩm của anh là một bài ca về vẻ đẹp của cuộc sống và con người với những tâm tư, tình cảm gắn bó với quê hương đất nước. . Nguyễn Tuân được người đọc đặc biệt chú ý bởi phong cách nghệ thuật rất riêng và độc đáo của Người lái đò sông Đà, là một bài văn, cũng là một bài thơ văn xuôi, đã thể hiện được những nét đặc sắc nhất của dòng sông về phong cách đó.

Người lái đò sông đà muốn là tác phẩm viết về con người và dòng sông. nhưng dưới ngòi bút tâm huyết và tài hoa của ông, mọi cảnh vật thiên nhiên đều trở thành tác phẩm nghệ thuật, con người trở thành nghệ sĩ điêu luyện. Bằng óc quan sát và khả năng miêu tả cộng với vốn từ ngữ vô cùng phong phú, chính xác, Nguyễn Tuân đã dựng lên những hình ảnh hết sức sinh động, những hình ảnh kì vĩ giàu sức hấp dẫn trong bài văn.

Người lái đò sông Đà trong vở kịch, trước hết, là một người đàn ông bảy mươi tuổi, người đã dành một phần lớn cuộc đời mình cho nghề lái đò sông Đà. đó là một người lái đò dày dặn kinh nghiệm: “trên sông Đà lặn lội, đi về hơn trăm lần, tự tay cầm lái sáu mươi lần…” trong hơn mười năm làm công việc gian khổ, nguy hiểm này. . đây là một người đàn ông có kiến ​​thức từng trải, lái thuyền rất điêu luyện, đã đạt đến mức “lấy mắt mà nhớ tỉ mỉ như cắm sâu vào lòng đất mọi dòng nước mọi thác đổ nguy hiểm đều trở lại”, nguyễn Tuấn kể tiếp để bày tỏ sự ngưỡng mộ của mình đối với người đàn ông này. “Con sông Đà, đối với người lái đò, giống như một trường ca sử thi mà anh ta đã biết, với những dấu chấm than, những câu câu và những đoạn xuôi dòng”. thật là một sự so sánh thú vị “rất văn” và cũng “rất thù”.

hình ảnh người lái đò với “mái đầu bạc phơ đặt trên thân hình cao và nhỏ gọn như mun sừng” và hai cánh tay vẫn là cánh tay của một “cậu bé”, “thanh niên cường tráng”, nguyễn tuấn gọi là “mười. của vàng ”. đứng vững trước những thử thách của sông đà với những thế lực của những tảng đá ghê gớm, những cú vấp kinh hoàng: “dòng sông ngoằn ngoèo, sóng tung bọt trắng xóa một chân đá. Những tảng đá ở đây đã mai phục hàng nghìn năm dưới lòng sông, dường như mỗi lần con thuyền xuất hiện giữa không gian hiu quạnh và ầm ầm này là mỗi lần con thuyền lấp ló trên con sóng, mấy hòn đảo chồm lên chộp lấy con thuyền và cùng một con thuyền chiến đấu như một dũng sĩ: hai tay ngăn không cho mái chèo bởi sóng chiến quật vào mình, nước ầm ầm xung quanh, ào ào làm gãy mái chèo, vũ khí trong tay ”, sóng“ đập đầu gối. và mạn thuyền. đôi khi họ để cả thuyền. nước bám vào gối bụng và thành thuyền. có khi họ để cả thuyền. nước bám vào thuyền như một vật gì đó túm lấy thắt lưng của thuyền. người lái thuyền, yêu cầu anh ta quay lại giữa ngọn đuốc bạc hà có lúc tưởng như người lái đò lao mình xuống sông… cách miêu tả chân thực, táo bạo này cho thấy sức mạnh ghê gớm của dòng thác hung dữ, con người chỉ cần lóa mắt, sơ sẩy một chút là phải trả giá bằng mạng sống.

nhưng dũng cảm và dũng cảm thôi chưa đủ, điều quan trọng hơn là khả năng chèo lái con tàu ở trình độ điêu luyện và nghệ thuật của người lái tàu. tác giả so sánh người lái đò sông đà với người lái đò lao qua đèo; Dù rất nguy hiểm nhưng tài xế cũng phanh chân, phanh tay, tiến và lùi. “Giống như con thuyền lao xuống thác nước, không có phanh hãm, nó chỉ lao về phía trước chứ không lùi về phía sau, nếu không đâm vào lòng suối, con thuyền sẽ rẽ ngang và chìm, nhưng không quay trở lại. tuyệt đối ”. … ”, luôn là cùng một phương thức so sánh, nhưng bằng những hình ảnh gợi tả táo bạo và lạ lùng, tác giả đã miêu tả dòng sông luôn biến đổi, thay đổi, mỗi nơi mỗi nguy, đòi hỏi người lái đò phải có cách đối đáp. Riêng. ở một số nơi, nước sông “gào thét như thể đang sôi cả trăm độ, muốn hất tung con thuyền phải đóng nắp và một cái nồi nước sôi khổng lồ” “nếu có dòng chảy sai nước thì chết ngay “. Có những” vòi hút nước “xoáy sâu như giếng” hút mà hút xuống, tàu liền trồng chuối úp ngược rồi mất hút “…

thật là một dòng sông hiểm trở và nguy hiểm mà nó mang lại cho con người. tuy nhiên, “người lái đò cố gắng kiềm chế vết thương, chân vẫn nắm chặt bánh lái…” mặc dù khuôn mặt “biến dạng” vì những cú đánh hiểm hóc, “nhưng trên chiếc xuồng vẫn nghe rõ tiếng mũi tên của người lái đò. rõ ràng qua việc miêu tả hết sức dữ dội của dòng sông mà nguyễn tuân có mục đích rất lớn: ca ngợi lòng dũng cảm, tài trí của con người, ca ngợi chiến công oanh liệt của người lái đò đã vượt qua bao thác ghềnh, sóng dữ và mạnh mẽ. những cơn gió đưa con đò về bến bình yên, không chỉ một lần mà hàng trăm lần, suốt mười lăm năm lái đò qua sông Đà. cuộc đối đầu giữa con người và thiên nhiên thật khủng khiếp, căng thẳng, đầy sức sáng tạo và con người đã chiến thắng và trở về với cuộc sống thanh bình: “thác là hết. sông ngoằn ngoèo thành bến cát hang lạnh (…). dòng sông êm đềm trở lại. đêm đó nhà thuyền đốt lửa trong hang đá, nướng ống cơm lam… ”

Cảm hứng lãng mạn thuần khiết bộc lộ trong từng đoạn văn tả thực, tạo cho đoạn văn một sức hấp dẫn khó cưỡng. Đó là một bài hát về công việc, về những người đang làm việc. sau mười năm làm nghề lái đò, dù đã bỏ nghề mấy chục năm, người lái đò vẫn mang trên ngực “củ khoai nâu”, với cụ Nguyễn tuấn “đó cũng là hình ảnh quý giá của một loại huân chương lao động bậc nhất. “. .

cảm ơn nhà văn nguyễn tuấn đã cho chúng tôi thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật đầy sáng tạo. Ngoài việc cung cấp cho chúng ta những hiểu biết, kiến ​​thức về đời sống, văn hóa và lịch sử, địa lý, ngôn ngữ…, công trình còn là một khối kiến ​​trúc thẩm mỹ độc đáo, giúp chúng ta cảm nhận được vẻ đẹp sâu sắc, vẻ đẹp của những con người cụ thể, những con người lao động. người lái đò sông đà. Nguyễn Tuân đích thực là một nghệ sĩ tài hoa, chuyên ngợi ca những con người làm việc gian khổ nhưng đầy vinh quang.

hòa bình chung

Nguồn: https://truongxaydunghcm.edu.vn
Danh mục: Văn Học

Related Articles

Back to top button