Giá trị hiện thực và giá trị nhân đạo trong tác phẩm văn học – Theki.vn

Giá trị nhân đạo trong các tác phẩm văn học

gia-tri-hien-thuc-va-gia-tri-nhan-dao-trong-tac-pham-van-hoc

Giá trị hiện thực và giá trị nhân đạo trong tác phẩm văn học .

a. giá trị thực tế.

tôi. khái niệm giá trị thực.

giá trị hiện thực của tác phẩm văn học là tất cả những gì hiện thực được nhà văn phản ánh trong tác phẩm văn học. tùy theo mục đích sáng tạo mà hiện thực đó có thể giống với đời thực hoặc có sự khác biệt giữa hai thứ đó. khúc xạ ở các mức độ khác nhau, tuy nhiên, hầu hết hiện thực trong tác phẩm văn học là hiện thực hư cấu. nó có nghĩa là phản ánh thực tế của một thời kỳ theo nhiều cách khác nhau hơn là những thực tế cụ thể.

Nhắc đến giá trị hiện thực của một tác phẩm văn học, người ta thường nhắc đến 3 dòng chính :

+ phản ánh trung thực đời sống xã hội lịch sử. + đại diện trung thực cho đời sống, đời sống nội tâm của con người. + các giá trị hiện thực có sức mạnh tố cáo (hoặc ca ngợi) xã hội và chế độ.

ii. biểu hiện của giá trị hiện thực trong văn học

1. phản ánh và phản biện hiện thực:

* trong phần văn học chữ Hán:

– trong các tác phẩm văn xuôi được viết dưới dạng bộ mặt của xã hội, giai cấp thống trị đứng khá đậm nét:

+ “Hoàng lê nhất thống chí” là bức tranh sinh động về sự thối nát của triều đình phong kiến ​​lúc bấy giờ. vua ra tay vì khi cầm quyền thì hôn mê, mù quáng, kích động bè phái trong phủ, quan lại bất tài, cơ hội, bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng làm mọi việc để trục lợi.

+ le huu trac “Thượng Hải biên niên ký” ghi lại tâm trạng của một người vô cùng bất mãn với xã hội đương thời, người cảm thấy mình “không khác gì một tên tù nhân.” Dưới ngòi bút tinh tế, sắc sảo của tác giả, hình ảnh hoàng cung hiện lên một cách kín đáo và rõ nét với những cung điện sang trọng, tinh tế, với những con người là chúa trinh phục, người đứng đầu triều đình, công, quan, tất cả mọi người đều có một cái gì đó như vô nghĩa, bệnh tật.

+ Trong “vu trung luận”, pham dinh hổ miêu tả về những nơi ở vô cùng xa hoa của trinh sâm tại cung thúy bên bờ hồ tây.

+ nguyen an nói về sự xa hoa của chúa trinh trong dịp tết trung thu, cùng với những hình ảnh về đại dương giữa thế kỷ 19, chiến tranh liên miên, không thể trồng trọt được, người dân sống sót phải lột xác lớp vỏ thấp từ trên cây xuống, bắt chuột đồng ăn trong “cảnh tang tóc”.

– Trong thơ chữ Hán, nhiều nhà thơ như cao ba cánh, nhà văn nguyễn du đã khắc những hình ảnh sống động về cuộc sống đói khổ của nhân dân . trong thơ văn chữ Hán thường có những hình ảnh tương phản: một bên là cuộc sống nghèo khổ của nhân dân, một bên là cuộc sống xa hoa của giai cấp thống trị (thái bình mai ca giả).

* trong mục văn học.

– người chinh phụ ngâm yếu tố chiến tranh phong kiến ​​đã phá vỡ hạnh phúc và tình yêu của tuổi trẻ . cung phi phẫn uất hát lên bài hát tố cáo chế độ bất nhân của triều đình đã khiến cuộc đời của biết bao cô gái tài sắc trong cung tần mỹ nữ trở nên héo hon, diệt vong.

– Thơ xuân hương có khuynh hướng xoáy sâu vào nỗi đau đời thường nhưng không kém phần vào bi kịch của người phụ nữ bình dân và tố cáo mọi đạo lý phong kiến ​​đối với người phụ nữ. p>

“cắt kiếp người cha chung chồng, kẻ đắp chăn, kẻ lạnh người”

– Truyện kiều của nguyễn du tố cáo những thế lực tàn bạo chà đạp lên quyền sống của nhân dân qua cuộc đời của nhân vật chính.

* tóm lại: các tác giả đã duy trì lập trường nhân văn để tố cáo những gì phản con người, phản tiến hóa, để hiện thực được tố cáo, mở rộng và hơn thế nữa -nội dung khiếu nại chi tiết.

2. đánh giá cao con người và cuộc sống thế gian:

* nhấn mạnh mọi người:

– Được phát triển trong bối cảnh lịch sử mà chế độ phong kiến ​​bước vào giai đoạn khủng hoảng, hệ tư tưởng phong kiến ​​sụp đổ, văn học thời kỳ này mang tính lịch sử là khám phá bản chất con người, khẳng định giá trị chân chính của con người, phản ánh khát vọng giải phóng của con người.

– phát hiện ra người đàn ông, văn học thời kỳ này lấy người phụ nữ làm đối tượng phản ánh chính. người phụ nữ hiện ra với số phận bi thảm và cũng rất tiêu biểu cho những phẩm chất, giá trị cao đẹp của con người: tài năng, trung hậu, hiếu thảo, giàu lương tri và khát vọng cuộc sống hạnh phúc. .

– Ngoài hình tượng người phụ nữ, văn học thời kỳ này còn chú trọng đến hình tượng người anh hùng. Nếu ở các giai đoạn trước, hình tượng anh hùng trong văn học là anh hùng dân tộc thì ở giai đoạn này đã xuất hiện hình tượng anh hùng thứ hai, biểu tượng của khát vọng tự do và công lý.

– hàng loạt các tác phẩm như ngâm vịnh, ngâm vịnh báo oán, thơ xuân hương, phục lục, truyện kiều và nhiều truyện khác phản ánh khát vọng của con người: khát vọng hạnh phúc lứa đôi, khát vọng công lý, khát vọng tự do, chống lại chủ nghĩa khắc kỷ của Nho giáo, xóa bỏ dục trong Phật giáo, những quan niệm tiêu cực về quyền sống của con người, chống lại những thế lực tàn bạo như quyền, tiền chà đạp lên quyền sống của con người.

– không phải ở giai đoạn này, con người mới trở thành đối tượng của văn học, mà phải đến giai đoạn này, con người với tất cả của cải mới trở thành đối tượng nhận thức chủ yếu và chủ yếu của văn học.

* nhấn mạnh cuộc sống thế gian:

Xem thêm: Tuyên ngôn độc lập – Tác giả tác phẩm (mới 2022) | Ngữ văn lớp 12

– Nhiều tác giả đã thể hiện sâu sắc khát vọng được sống trọn vẹn cuộc sống trần thế của con người được người đời truyền tụng, bài thơ hồ điệp và truyện kiều là những tác phẩm tiêu biểu. người chinh phục trong cuộc chinh phạt đã bày tỏ mong muốn được sống hạnh phúc ở kiếp trần gian này chứ không phải ở kiếp nào khác:

“Mãi mãi, tình yêu là thế này ở đời này chứ không phải ở đời sau.”

b. giá trị nhân đạo.

tôi. khái niệm giá trị nhân đạo.

– Giá trị nhân đạo là một giá trị cơ bản của những tác phẩm văn học chân chính được tạo nên bởi sự đồng cảm sâu sắc của nhà văn với nỗi đau của con người, những cảnh đời bất hạnh. . Đồng thời, nhà văn cũng thể hiện sự trân trọng, quý mến những nét đẹp tâm hồn và tin tưởng vào khả năng vượt trội của con người trong bất cứ hoàn cảnh nào trong cuộc sống.

– nói đến giá trị nhân đạo trong một tác phẩm văn học, người ta thường nhắc đến 4 đặc điểm chính :

+ xã hội tố cáo: là tình huống chung mà nhân vật bị đẩy vào những tình huống bi đát, đau thương. Nhìn chung, ở khía cạnh tố cáo, người viết có xu hướng bày tỏ quan điểm lên án, phê phán giai cấp thống trị chà đạp lên đời người, băng hoại các giá trị đạo đức.

+ ca ngợi: có thể ca ngợi truyền thống tốt đẹp hoặc ca ngợi những phẩm chất tốt đẹp của một người hoặc một tầng lớp xã hội. đây là những vẻ đẹp bị vùi lấp bởi sự thống trị và áp bức.

+ nhân ái, hậu vệ : xuất phát từ việc khám phá, phát hiện ra vẻ đẹp tiềm ẩn của một nhân vật, hoặc nhận thức được hoàn cảnh đã đẩy người tốt, việc tốt, người tốt đến đường cùng hoặc đẩy họ sa vào con đường tội lỗi nên nhà văn bày tỏ sự cảm thông với họ, tạo tình huống hoặc xây dựng nhân vật phụ để nâng đỡ, bênh vực, bảo vệ họ, giúp họ vượt qua khó khăn, thử thách, vươn lên khẳng định mình, khẳng định niềm tin, ước mơ, khát vọng trong cuộc sống.

+ chỉ đường đi, lối ra của nhân vật : đặc điểm này không có trong tất cả các tác phẩm. nó phụ thuộc vào nhận thức và khả năng dự báo hiện thực của nhà văn, để nhà văn đưa ra cách giải quyết những bế tắc về số phận của nhân vật, hoặc tạo ra những chi tiết tưởng tượng, kì ảo như một lối thoát cho nhân vật khi mọi nẻo đường trong hiện thực hoặc trong thế giới loài người, họ không thể thay đổi tình hình.

ii. biểu hiện của giá trị nhân đạo trong văn học

– Chủ nghĩa nhân đạo trong thời kỳ này đã trở thành một trào lưu do sự xuất hiện của một số tác phẩm có giá trị như: Sử ký ở nước ngoài, truyền tụng, ngâm vịnh báo oán, thơ xuân hồ …

Xem Thêm : Nghị luận về tác phẩm truyện – Rèn luyện kỹ năng lập dàn ý và làm văn THCS | Hoc360.net

– những nội dung được thể hiện trong văn học thời kỳ này là sự đồng cảm với bi kịch và đồng cảm với khát vọng của con người; khẳng định, đề cao tài năng, phẩm giá, lên án những thế lực tàn bạo chà đạp con người dưới quyền; bảo vệ truyền thống đạo đức và nhân văn của dân tộc.

– Cảm hứng nhân đạo thời kỳ này cũng có những biểu hiện mới, tập trung vào quyền sống của con người, đặc biệt là người trần thế (truyện kiều, thơ hồ điệp); ý thức cá nhân mạnh mẽ hơn, ý thức được hưởng cuộc sống cá nhân, hạnh phúc cá nhân, tài năng cá nhân…. qua các tác phẩm như Tự tình (xuân hương hồ) và ca khúc hào hoa (nguyễn công tử).

* trích dẫn tác giả và tác phẩm tiêu biểu:

+ những truyện đam mỹ (nguyễn du) bênh vực vai tình yêu, biểu hiện tối đa đề cao cá nhân. tình yêu không chỉ mang đến cho con người vẻ đẹp của cuộc sống, qua các tác phẩm, nhà thơ muốn đặt ra và chống lại số phận.

+ trong công cuộc chinh phục (dang tran con), con người cá nhân gắn liền với nỗi sợ hãi của tuổi trẻ và niềm hạnh phúc tan biến vì chiến tranh.

+ thơ xuân hương là khát vọng sống bản năng của mỗi cá nhân, khát vọng hạnh phúc, tình yêu đích thực, bộc lộ thẳng thắn những ước mơ của một người phụ nữ có cá tính mạnh mẽ.

+ câu chuyện của luc van tien (nguyen dinh chieu) là một cá nhân hào hiệp và hành động theo Nho giáo.

+ ca khúc xuất thần (nguyễn công tử) là một con người cá nhân hưởng danh lợi và hạnh phúc ngoài khuôn khổ.

+ thơ xương của bạn là một nụ cười của sự giải phóng cá nhân và sự khẳng định bản thân.

1. cảm thông, xót thương cho số phận đau khổ của con người.

Chủ nghĩa nhân văn trước hết bắt đầu bằng tình yêu thương con người, cốt lõi là tấm lòng nhân ái của nhà văn. balzac đã từng nói: “nhà văn là người thư kí trung thành của thời đại”, nam cao nói: “sống trước rồi mới viết, hoà mình vào cuộc sống của quần chúng”, enxa triole: “nhà văn là người cho máu”. / p>

vâng, quá trình sáng tạo là gian khổ và vinh quang, đòi hỏi mỗi nhà văn phải đổ hết mồ hôi, nước mắt và cả máu của chính mình, đổ tất cả những giọt máu ấm áp của trái tim mình. để đồng cảm với cuộc sống, mở rộng trái tim để đón nhận những âm vang nhiệt thành của cuộc sống.

hơn ai hết họ đã khóc với nỗi đau của thời đại, họ mỉm cười với niềm vui của thời đại, và hơn ai hết họ hiểu được những ước mơ chân thành và những khát khao thiết tha của con người thời đại. mỗi nhà văn, trong quá trình sáng tác, trước hết phải là người “nhân đạo” từ trong cốt lõi “(sekhov).

vì nếu không phải là người nhân đạo, không có tấm lòng yêu thương con người và sẵn sàng hy sinh vì con người thì làm sao viết được, làm sao có thể như con phượng hoàng rực lửa trong truyền thuyết, đắm mình trong lửa đỏ để tạo nên một thời kỳ phục hưng của cuộc sống – đó là những tác phẩm thấm đẫm tình người, thấm đẫm tình người, những tác phẩm như hơi thở thời đại, như giọt máu thời gian tuôn chảy trong từng con chữ.

tác phẩm mà mỗi trang sách là một số phận nối dài trước mắt người đọc, mỗi số phận là một tiếng kêu đau thương cho kiếp người, mỗi câu chữ thốt ra đều là nỗi băn khoăn, day dứt. bình tĩnh.

Như vậy, chúng ta thấy rằng, biểu hiện đầu tiên của chủ nghĩa nhân đạo là sự cảm thông, thấu hiểu cho số phận con người. Điều này có ý nghĩa giáo dục rất sâu sắc. Như nhà văn Nam Cao đã từng chỉ ra, một tác phẩm văn học chân chính là một tác phẩm văn học làm cho con người “gần người hơn”.

Người đọc tìm đến tác phẩm văn học với nhiều mục đích, nhưng cao quý nhất vẫn là để thanh lọc tâm hồn, giúp tâm hồn giàu có, trong sạch hơn. vươn tới những cái đích mà văn học đã giao phó, các em được sống lâu hơn, được trải nghiệm nhiều hơn, nhưng trên hết, các em dễ xúc động hơn, biết suy nghĩ nhiều hơn, có thể khóc với nỗi đau của bạn đồng trang lứa, hân hoan với niềm vui của bạn bè đồng trang lứa. Con người. văn học giúp trái tim mỗi người nhạy cảm hơn, bao dung hơn, nhân hậu hơn.

Xem thêm: Trong tác phẩm Lão Hạc là nhân vật có tính cách như thế nào

Chủ nghĩa nhân đạo không chỉ là những ý tưởng, tầm nhìn tôn vinh vẻ đẹp của con người, mà trên hết, chủ nghĩa nhân đạo là tạo ra vẻ đẹp trong tâm hồn con người, mà trong tâm hồn con người, trong trường hợp này chính là người đọc. Quá trình thanh lọc tâm hồn người đọc này là quá trình tự nhận thức về bản thân, từ sự đồng cảm và lòng trắc ẩn đối với người khác, từ đó bồi đắp và rèn luyện các giá trị trong tâm hồn (lòng nhân ái, từ bi, v.v.).

Như vậy, chúng ta thấy, nhờ chủ nghĩa nhân đạo, văn học không chỉ phát hiện ra hạt ngọc ẩn sâu trong tâm hồn con người, mà còn giúp hạt giống ngọt ngào ấy sáng hơn, đẹp hơn và được gieo vào tâm hồn mỗi người. ngọc trai sáng, bóng.

>

2. tôn trọng và tôn vinh vẻ đẹp của con người.

đối tượng phản ánh của văn học là con người, châm ngôn gorky từng nói: “văn học là nhân học”, còn với Nguyễn Minh Châu: “cuộc sống và nghệ thuật là hai vòng tròn đồng tâm mà tâm điểm chú ý là con người”. văn học không thể không phản ánh con người. nhưng câu hỏi đặt ra là nó phản ánh con người như thế nào và nó phản ánh con người như thế nào?

Văn học quan tâm đến con người ở khía cạnh xã hội, văn học thông qua các mối quan hệ xã hội để xây dựng hình tượng con người với tư cách là nhân cách, nghĩa là con người đạo đức, con người chính trị, con người hài hước, con người hành động, v.v.

nhưng quá trình phản ánh con người này không hề đơn giản, nó rập khuôn, loại bỏ các chi tiết để khái quát hóa trong các định lý, định đề, quy tắc và chuẩn mực như lịch sử, triết học, tôn giáo, đạo đức.

Văn học phản ánh con người cả trực quan và khách quan. một mặt, anh đại diện cho một con người sống động như chính anh đang sống, mặt khác, anh nhìn anh bằng cái nhìn thấm đẫm sự đồng cảm, yêu thương, một cái nhìn. tính nhân văn của người nghệ sĩ.

hình tượng con người trong văn học luôn là sự kết hợp giữa cái chung và cái riêng, cái chung và cái riêng, chủ quan và khách quan, nó là hình ảnh chủ quan của thế giới khách quan, nó là con người sống động của hiện thực dưới sự cái nhìn của người nghệ sĩ. cái nhìn đầy cảm xúc và thấu hiểu.

nhưng điểm khác biệt cơ bản nhất giữa văn học và các khoa học xã hội khác là sự phản ánh con người dưới góc độ cái đẹp. dovtopsky từng nói: “sắc đẹp cứu chuộc thế giới”. Đúng vậy, muôn đời, văn học nghệ thuật chân chính là thứ văn học “làm rạng danh con người”.

Văn học là sản phẩm của quá trình sáng tạo theo quy luật cái đẹp, con người trong văn học cũng là con người được sáng tạo theo quy luật cái đẹp. người ta bước vào văn học với nhiều vẻ đẹp khác nhau.

đó có thể là vẻ đẹp kiều diễm của người phụ nữ “hoa ghen thua thắm, liễu hờn kém xanh”, có thể là một mỹ nhân tài sắc vẹn toàn như vũ nữ như tôi khi xây dựng nên hòn vọng phu, cũng có thể là “viên gạch điều khiển anh đã như tướng quân làm chủ ”, anh ta có thể xây dựng các công trình để cạnh tranh với công chúng.

nhưng trong văn học, cái quan trọng nhất vẫn là vẻ đẹp tâm hồn con người, nhiệm vụ đầu tiên của văn học vẫn là tìm ra viên ngọc tiềm ẩn trong tâm hồn con người. Quá trình tìm kiếm vẻ đẹp đó đòi hỏi người viết rất nhiều nỗ lực, trí tuệ và tình cảm.

Nghệ sĩ hơn hết phải là những người dấn thân, biết vượt qua những định kiến ​​cố hữu trong con người và xã hội để nhìn mọi người một cách rụt rè.

cao nhân, để khám phá ra khao khát được sống trong cái nóng, đã phải vật lộn với nhân vật của mình trong quá trình biến đổi đau đớn từ một con quỷ thành một con người, để tạo ra mỗi trang dữ dội như lửa, đồng thời, nhà văn có tài cũng phải đạp lên định kiến ​​của mọi người, quay lưng lại với những kẻ coi mình như quỷ, coi mình như một con người.

p>

Có thể nói, quá trình tìm kiếm ngọc trong tâm hồn con người là quá trình khó khăn nhất. bởi vì con người là một thực thể phức tạp, linh hồn con người, là một mảnh đất, vẫn bị bao phủ bởi một lớp sương mù dày đặc.

mọi người không thể hiểu chính mình, vậy làm sao người khác có thể bí mật hiểu họ? Để khám phá vẻ đẹp bên trong của con người, bạn cần có tài năng thực sự.

mỗi nhà văn khi đắm mình vào thế giới tâm hồn sâu thẳm với những biến thái tinh vi và phức tạp, đều phải có sự nhạy cảm thiên bẩm và một trái tim yêu thương cháy bỏng.

Xem Thêm : Truyện cổ tích là gì?

đôi mắt của anh ta phải là đôi mắt sáng suốt, đôi mắt thấu hiểu, đôi mắt hiểu biết, anh ta phải có thể nhìn thấy từ những biểu hiện bên ngoài nhỏ nhất của con người, những biến động tinh vi của tâm hồn bên trong, và anh ta phải biết cách đưa những phát hiện của mình một góc nhìn tương xứng. . hình thức: ngôn ngữ nghệ thuật sinh động và hấp dẫn.

3. tố cáo, phê phán những thế lực tàn bạo chà đạp lên nhân cách, phẩm giá và cuộc sống của con người.

văn học đồng cảm, thương tiếc số phận con người, văn học tôn trọng và tôn vinh vẻ đẹp của con người, văn học cũng tố cáo, phê phán những thế lực chà đạp con người.

p>

quá trình cảm thông và quý trọng con người và quá trình tố cáo và phê phán những thế lực chà đạp con người là hai mặt của cùng một đồng tiền, luôn song hành với nhau, trong mối quan hệ biện chứng.

Càng thương cảm, xót xa cho số phận con người bao nhiêu thì càng căm ghét, căm phẫn những thế lực bắt bớ con người bấy nhiêu. chúng ta càng trân trọng và yêu quý vẻ đẹp của con người bao nhiêu thì chúng ta càng coi thường và ghê tởm những thế lực chà đạp, làm hoen ố vẻ đẹp đó.

Chính vì vậy, chủ nghĩa nhân văn không chỉ là yêu quý và trân trọng vẻ đẹp của con người mà còn muốn biến văn học thành vũ khí để đấu tranh cho quyền sống của con người.

Một khía cạnh không thể thiếu của chủ nghĩa nhân đạo là tính chiến đấu cao của nó. Chủ tịch Hồ Chí Minh đã từng nhắc nhở các văn nghệ sĩ: “Văn hóa nghệ thuật cũng là một mặt trận / Anh em là chiến sĩ trên mặt trận đó”.

phương thức đấu tranh trong văn học là phản ánh, tiếp xúc và tố cáo. đỉnh cao của tính chiến đấu là bút pháp trào phúng. nhưng văn học, ngay cả khi nó không được sáng tác theo phong cách châm biếm, vẫn có tính chiến đấu nhất định.

Xem thêm: Tóm tắt, phân tích tác giả , tác phẩm – Từ ấy – Tố Hữu – Văn 11

sự phản ánh của văn học có ý nghĩa riêng của nó. văn học phản ánh cái xấu, cái độc ác, cái phi nhân, cái giả dối, luôn so sánh nó với cái tốt, cái lương thiện, cái nhân hậu, cái chân thật. Nhà văn Nguyễn Khải từng nói: “Văn chương có quyền, nhưng không phải cứ miêu tả những thứ xấu xa, ghê tởm, hèn nhát”.

thỏi nam châm thu hút mọi thế hệ cầm bút là cái cao cả, cái thiện, cái chung thủy ”. Văn học nghệ thuật, dù trong văn học dân gian hay văn học hiện đại, luôn có sự phản ánh tốt – xấu, tốt – xấu, đúng – sai trong sự so sánh này, cũng như tốt – xấu, tốt – xấu, đúng – sai trong cuộc sống. song hành, chiến đấu quyết liệt để loại bỏ lẫn nhau.

nhiệm vụ muôn thuở của văn học là nêu bật cái xấu, phát hiện cái xấu để người ta nhận ra và từng chút một hình thành trong con người lòng căm thù cái xấu, cái hèn, cái xấu. Quá trình này luôn phải diễn ra song song với quá trình tôn vinh cái tốt, ghét cái xấu, cái hèn, cái giả cũng là vuốt ve và đánh giá cái tốt, cái cao cả, cái chân thật.

Để làm được điều này, người nghệ sĩ cũng phải là một người lính và yêu cầu đầu tiên của anh ta là lòng dũng cảm. Là một nhà văn lớn, nhà phê bình duy nhất của nền văn học Xô Viết, và cũng là một người có số phận đau thương, Mikhail Bulgakhov từng nghĩ, một nhà văn không có quyền im lặng.

một nhà văn đổ máu nóng yêu người, để trái tim lắng đọng với những đau thương của cuộc đời, cô là một nhà văn không thể im lặng trước cường quyền, bạo lực, tàn ác, cô là một nhà văn không thể thờ ơ nhìn cảnh người ta bị chà đạp, bị đánh đập, một nhà văn không thể im lặng trước những giọt nước mắt của người ta!

Ngôn từ là vũ khí, trí tuệ là vũ khí, tình cảm chân chính là vũ khí: các nhà văn chân chính đã chiến đấu vì cuộc sống của nhân dân trong nhiều thế kỷ. họ là những nhà nhân đạo vĩ đại, những nghệ sĩ vĩ đại.

4. thấu hiểu, trân trọng ước mơ, khát vọng của con người.

Theo quy luật của quá trình sáng tạo, đích đến cuối cùng của văn học luôn là sự sống. Tác giả đã từng nói: “Cuộc đời là điểm bắt đầu và cũng là điểm kết thúc của văn học”. tác phẩm không kết thúc khi trang ánh sáng khép lại, mà là khi tác phẩm mở ra, bước vào đời, để cải thiện cuộc sống.

Một tác phẩm nghệ thuật có tuổi thọ cao phải là một tác phẩm mang lại lợi ích cho xã hội. cái gì là hữu ích? đó là việc làm nên con người tốt hơn, cần thông qua mỗi người “dùng vật chất để đánh đổ vật chất”, để cải thiện và làm cho cuộc sống trở nên tươi đẹp hơn, đáng sống hơn.

Để hoàn thành nhiệm vụ cao cả của văn học, trước hết mỗi nhà văn phải là nhà tư tưởng. đỉnh cao của mỗi tác phẩm là thông điệp tư tưởng của nó.

Thông qua tác phẩm của mình, nhà văn phải bày tỏ quan điểm của mình về một vấn đề nào đó trong cuộc sống, đưa ra cách giải quyết, hoặc ít nhất là gợi mở những vấn đề bức xúc của xã hội và gây ám ảnh cho người đọc, cuốn người đọc vào quá trình suy nghĩ của nhà văn, đối thoại với nhà văn để xây dựng cuộc sống tốt đẹp hơn.

nhà văn người Ý claudio magrid đã từng nói: “văn học không cần những câu trả lời mà nhà văn đưa ra, văn học chỉ cần những câu hỏi mà nhà văn đặt ra, những câu hỏi này luôn bao quát hơn bất kỳ câu trả lời chi tiết, tỉ mỉ nào”.

Giải pháp của anh ấy cho những vấn đề trong cuộc sống không gì trực quan hơn là thông qua tác phẩm, thông qua số phận của nhân vật. Đó là khi văn học có những nhân vật có tương lai tươi sáng, có những hành động dũng cảm thay đổi nghịch cảnh, để tự cứu mình.

nền văn học nước ta đã có cả một thời kỳ sáng tác theo hướng hiện thực xã hội chủ nghĩa với m, m … là những nhân vật tiêu biểu của phương pháp hiện thực xã hội chủ nghĩa. những con người hoặc có những hành động táo bạo để thay đổi số phận, hoặc có ý chí thức tỉnh cần thiết. chắc chắn sẽ dẫn đến những hành động thay đổi vận mệnh.

Chúng ta cũng có một thời kỳ văn học mang khuynh hướng sử thi và cảm hứng lãng mạn cách mạng với tầm nhìn lạc quan hướng tới tương lai tươi sáng mang âm hưởng sử thi mạnh mẽ của thời đại.

Những nhân vật có cái nhìn tươi sáng, rộng mở về tương lai là những minh chứng cụ thể nhất cho tầm nhìn của chủ nghĩa nhân đạo: cái nhìn lạc quan hướng tới tương lai, hướng tới cuộc sống mới. sống trong sáng, đầy hứa hẹn.

tuy nhiên, văn học không bao giờ là lời kể của người nói, nhân vật luôn có những vận động nội tại của riêng mình, chịu sự chi phối của các quy luật khách quan của thời gian. , bị chi phối bởi chuyển động khách quan của câu chuyện.

Nói cách khác, có những nhân vật, trong cuộc đời của họ, không bao giờ có thể kết thúc bằng một tương lai tươi sáng. solokhov không muốn gregori ở “sông đông hiền hòa” có số phận bi đát đau khổ đến tận cùng, mất tất cả, gia đình, tính mạng và mất sạch hoàn toàn, nhưng thời đại của nhân vật không cho phép anh có thêm một chiếc két sắt.

cái gọi là chủ nghĩa hiện thực chặt chẽ không nằm ở chỗ đẩy nhân vật đến tận cùng bi kịch, tạo cho nhân vật một kết cục vô cùng bi thảm và đau đớn, mà nằm ở chỗ, vì nhà văn tôn trọng sự vận động của hiện thực khách quan, vì vậy không thể không phản ánh trung thực (kể cả khi dẫn đến những bi kịch đau lòng).

nhưng câu hỏi đặt ra là, khi theo chủ nghĩa hiện thực chặt chẽ như vậy, liệu nhà văn đó có thể trở thành một nhà nhân đạo không?

Khi hoàn cảnh không mang lại cho nhân vật một tương lai tươi sáng, một cái nhìn lạc quan về tương lai, thì nhà văn vẫn phải có cái nhìn về tương lai, khao khát thay đổi.

là sự khám phá ước mơ của mọi người và kêu gọi thay đổi để mọi người có thể thực hiện ước mơ của mình, để sống trọn vẹn nhất. bi kịch của sự vỡ mộng và bi kịch tinh thần của mái ấm gia đình “lãnh đạo” của nam cao là một bi kịch không có hậu.

<3 sẽ xoắn lại, lặp lại và ngày càng tồi tệ hơn, mà đỉnh điểm là cái chết của anh ta: sự tha hóa cuối cùng về nhân cách.

Chủ nghĩa hiện thực phê phán không thể khắc phục được những hạn chế về nhận thức của chính thời đại, nó coi con người là nạn nhân của hoàn cảnh, đó là lý do tại sao con người luôn trì trệ và bi đát. Nhưng điều đó không có nghĩa là những người đàn ông cao không nhân đạo.

Lòng nhân đạo của nhà văn thể hiện ở việc nhà văn đã phát hiện ra những ước mơ tốt đẹp của nhà văn dành cho cô, đó là khát vọng sáng tạo nghệ thuật chân chính của người nghệ sĩ. anh muốn có một tác phẩm “vượt qua mọi biên giới và giới hạn”. “để trở thành công việc chung của nhân loại.

tính nhân văn của Người cao cả đọng lại ở thông điệp âm vang với cuộc sống: cuộc sống cần phải thay đổi, để mỗi người có hoài bão, ước mơ sống theo hoài bão và ước mơ của mình, sống cống hiến, sống có ích. người vì xã hội, không phải là người đau đớn, sống mòn mỏi, ngày ngày nhìn thấy ước mơ của mình vụn vỡ rồi tự mình băng hoại, trở thành kẻ xấu, làm khổ những người thân yêu của mình.

vì vậy, bất kể nhà văn có quan điểm như thế nào, không cần biết anh ta chịu ảnh hưởng thơ ca nào, liệu anh ta có thể mang lại tương lai tươi sáng cho nhân vật hay không, miễn là anh ta vẫn còn sống. khát vọng hướng tới tương lai, miễn là bản thân có tầm nhìn hướng tới tương lai và đấu tranh cho tương lai tươi sáng tốt đẹp của con người, đó là tư tưởng nhân đạo.

Nguồn: https://truongxaydunghcm.edu.vn
Danh mục: Văn Học

Related Articles

Back to top button