Kể chuyện (Kiểm tra viết) – Tập làm văn lớp 5

Bạn đang quan tâm đến Kể chuyện (Kiểm tra viết) – Tập làm văn lớp 5 phải không? Nào hãy cùng Truongxaydunghcm.edu.vn đón xem bài viết này ngay sau đây nhé, vì nó vô cùng thú vị và hay đấy!

Tập làm văn lớp 5: kể chuyện (kiểm tra viết) giúp các em học sinh tham khảo có thêm nhiều ý tưởng mới để hoàn thành 1 trong 3 bài tập SGK Tiếng Việt lớp 5 tập 2 trang 45 nhằm chuẩn bị tốt trước khi đến lớp.

Bằng cách này, giáo viên cũng dễ dàng tham khảo để chuẩn bị bài cho học sinh của mình. Ngoài ra, các em có thể tham khảo thêm bài Tập đọc Lập làng giữ biển tuần 22. Vì vậy, các em cùng tham khảo nội dung chi tiết trong bài soạn dưới đây của download.vn:

Bạn đang xem: Bài văn mẫu lớp 5 văn kể chuyện

tường thuật (bài kiểm tra viết)

chủ đề 1: Hãy kể cho tôi nghe một kỷ niệm khó quên về tình bạn

Thấy tôi về nhà muộn hơn mọi khi, mẹ hỏi: “Sao hôm nay con về muộn thế? Con thường về nhà lúc 11 giờ hoặc muộn hơn một chút. Chắc con có một số hoạt động trong lớp đúng không? “Trong một phút nữa, con sẽ nói cho mẹ biết.” Trả lời xong câu hỏi của mẹ, tôi cất cặp sách đi rồi xuống hồ bơi rửa tay chân, mặt mũi cho sạch sẽ rồi ngồi cạnh mẹ trò chuyện rôm rả.

– câu chuyện diễn ra như thế này, mẹ ơi! sau khi tan học, gia đình dì của tôi và tôi về nhà sau cùng. tất cả chúng tôi đi xe trước, chỉ có tôi và phuong đi bộ. trời nắng quá, cả hai co ro bên lề đường để đi. Tại ngã tư đầu thị trấn, vừa băng qua đường, cả hai đều nghe thấy tiếng rên rỉ nhỏ. Tôi bảo phuong dừng lại:

– phuong! nó có giống như ai đó đang rên rỉ không?

– Tôi cũng nghe thấy điều đó.

Chúng tôi nhìn xung quanh và không thấy ai. đột nhiên, tiếng rên rỉ lại đến. cả hai dường như đã xác định được hướng rên rỉ phát ra từ đâu. chúng tôi đi bộ đến gần cây me hơn một chút ở bên đường.

– oái! một bà già.

phuong phát hiện ra trước, liền nắm lấy tay con trai bỏ chạy. anh tựa đầu vào gốc me. bộ quần áo màu nâu sẫm dính đầy bụi đường. một thanh tre trơn trượt nằm dưới chân anh. tóc anh ấy đã bạc trắng. mặt tái nhợt và nhiều nếp nhăn. Tôi chạm vào trán cô ấy và nó cảm thấy lạnh.

– làm gì bây giờ?

phuong nhanh chóng buông đôi xuống, run run nói:

– bạn có mang theo dầu không?

Lúc đó, tôi chợt nhớ ra và nhanh chóng chộp lấy chiếc cặp của mình, tôi nhanh chóng mở khóa lấy ra một lọ dầu kim châm mà bạn mới mua cho tôi hôm trước. phuong vừa thấm dầu lên trán, mũi, thái dương vừa xoa mạnh. Khoảng mười lăm phút sau, chúng tôi thấy cơ thể của Bà ấm trở lại và nhịp thở của bà bắt đầu đều. Anh ấy mở mắt ra nhìn chúng tôi và thì thầm:

– cho anh ấy một ít nước.

Nghe mẹ nói xong, Phương quay lại và nói nhanh:

– ngồi đây với bà, đi mua nước nhé!

– anh phũ phàng chạy gần trăm mét, vào ngay cửa hàng lựu, mua một bịch nước chanh bằng ống hút, rồi quay lại pha cho con. Cầm túi nước, tôi cho con uống từ từ. bỏ nửa túi, anh bảo cô nằm nghỉ một lát. Phương ngồi xuống bên cạnh để hỗ trợ. một lúc sau, anh lấy xong túi nước và nhìn hai chúng tôi:

– bà ngoại ở làng kia sang thăm cháu gái ở làng đông. qua đây, thấy nắng quá, anh dừng chân nghỉ chân bên cây me này. không ngờ ngồi được một lúc thì thấy mặt mũi bầm dập, không còn ai khóc nữa.

Có thể bạn quan tâm: Soạn bài Mạch lạc trong văn bản | Ngắn nhất Soạn văn 7

– bây giờ bạn có cảm thấy tốt hơn không?

– nữ hộ sinh đã bình phục nhưng vẫn còn cảm thấy mệt mỏi.

ngồi với cô ấy một lúc, chúng tôi đã nói chuyện. một trong hai người ra ngoài đón xe, đưa chị vào bệnh viện rồi nhắn tin cho gia đình. Tôi chạy ra đường để đợi. Ở đằng xa, một khẩu súng cao su vút qua. Tôi giơ tay ra hiệu cho xe dừng lại. anh này chắc cũng trạc tuổi bố mình, anh ấy dừng lại, nhìn tôi và hỏi:

– bạn đang đi đâu?

– thưa ông, tôi không đi nhưng có một bà già kêu mệt. chúng tôi đi học về và thấy cô ấy đang ngất xỉu ở đây. Hãy giúp đưa cô ấy đến bệnh viện!

Tôi cùng con trai ra khỏi xe và về quê. Thấy bà cụ nằm nghiêng, vội nói:

– một đứa trẻ đang đợi ở đây. và một cậu bé đi theo chú của mình để đưa cô đến bệnh viện.

Anh ấy ôm bà già trên tay và sau đó họ cùng nhau lên xe. Hai mươi phút sau, anh ta mang nó trở lại. khi tách khỏi chúng tôi, anh ấy nói:

– hai bạn thật tốt. Tôi rất hạnh phúc với hành động của bạn. bây giờ hai bạn có thể về nhà an toàn. nếu bạn đi đến làng đông, hãy nói với cháu gái của bạn đến bệnh viện ngay lập tức.

Lên xe, anh ấy thậm chí còn quay lại và mỉm cười với chúng tôi. Đó là lý do tại sao con đến muộn mẹ ạ!

ngay phuong: bạn thân của tôi đã theo gia đình vào thành phố Hồ Chí Minh. chúng tôi vẫn liên lạc thường xuyên. câu chuyện trên là một kỷ niệm đáng nhớ về tình bạn của chúng tôi.

& gt; & gt; tham khảo: kể kỷ niệm khó quên về tình bạn

chủ đề 2: kể cho tôi nghe một câu chuyện mà bạn thích hơn những câu bạn đã học.

Trong số những câu chuyện tôi đã học ở trường tiểu học, tôi thích nhất là câu chuyện về ông. nguyễn khoa đăng, một vị quan có tài phá án, nhiều kế trừ gian hại dân. Tôi sẽ nói với các bạn!

Ngày xửa ngày xưa có một người bán dầu mang hàng ra chợ bán. Lợi dụng lúc anh đang bận đo dầu cho khách, kẻ gian đã đột nhập lấy trộm tiền. khi biết mình bị mất tiền, anh mới sực nhớ ra. Lúc đó, có một người mù đi loanh quanh khiêng hàng hóa, dù có đuổi theo bao nhiêu thì anh ta cũng không đi. Tôi chắc chắn đó là anh ấy. anh ta gửi hàng cho một người quen rồi chạy đi lấy. người mù phủ nhận bị mù, anh ta biết tiền ở đâu mà ăn trộm. hai bên xô xát một lúc thì bị lính bắt về giao cho quan.

Đối với quan Nguyễn Khoa Đăng, người đàn ông mù một mực cho rằng người lính chở dầu đã tố cáo anh ta một cách gian dối. hỏi như thế nào:

– bạn có tiền không?

người mù trả lời:

– vâng, nhưng đó là tiền của tôi.

– chỉ cần đưa nó ở đây!

Có thể bạn quan tâm: Soạn bài Mạch lạc trong văn bản (Chi tiết)

Khi người mù lấy tiền ra, vị quan lấy một chậu nước và cho tiền vào chậu. xỉ dầu nổi lên. người mù thú nhận. Tôi tưởng vụ án đã kết thúc, đột nhiên Thượng Quan nói:

– tên trộm này là một người mù. bởi vì nếu anh ta bị mù, làm sao anh ta biết lấy tiền vào đâu.

sau đó ông cử binh lính đưa tên trộm ra ngoài chiến đấu. Anh ta bị đánh đập đến nỗi phải mở cả hai mắt ra và xin tha thứ.

Đó là thử nghiệm của anh ấy. và câu chuyện sau đây khiến tôi khâm phục đức độ, tài năng và sự mưu trí tiêu diệt bọn trộm cướp, trừ khi có tai họa cho người dân của ông. nguyen khoa dang. Trong thời gian làm quan, anh ta đã khiến cả giang hồ Quảng Trị không còn bóng dáng của một tên lừa đảo. trước đó, rừng rậm ở cánh đồng này, đường bắc nam phải đi qua đây. những tên trộm đã sử dụng nơi này như một hang ổ để chào đón hoạt động cướp bóc.

Để tóm được bọn trộm, anh đã đặt một chiếc hộp gỗ kín có lỗ thông hơi, vừa cho một người, bên trong có ổ khóa để người ngồi bên trong có thể dễ dàng mở nắp. ông bắt các võ tướng có binh khí ngồi xuống rồi sai quân lính ăn mặc như thường dân khiêng các hòm đó đi khắp các vùng quê, và họ loan tin rằng có một vị quan lớn ở phương bắc sắp trở về thành phố quê hương của ông. . khu rừng với rương kho báu. kẻ gian nghe tin mừng, chắc chuyến này kiếm được nhiều tiền lắm. Họ háo hức khiêng những chiếc hộp trở lại hang ổ, nhưng khi vừa đến nơi, những chiếc hộp đã bung ra. các võ sĩ triều đình với thanh kiếm trong tay của họ đến. bọn cướp phải bỏ vũ khí xuống, chắp tay van xin tính mạng. quan lại dùng những tên cướp đó khai khẩn đất trống nơi biên cương, lập các đồn điền lớn. sau đó, ông đã đưa dân chúng đến lập làng ở hai bên nông thôn, biến một vùng núi non âm u thành những thị trấn đông dân cư và sống một cuộc sống yên bình.

Tôi thực sự ngưỡng mộ ông. nguyễn khoa đăng và em cố gắng học tập chăm chỉ để sau này trở thành một người tài giỏi và lương thiện như anh ấy.

& gt; & gt; tham khảo: kể một câu chuyện mà bạn thích nhất trong số những câu chuyện bạn đã học

chủ đề 3: kể lại một câu chuyện cổ tích mà bạn biết dựa trên một nhân vật trong câu chuyện đó

Tôi là em trai trong câu chuyện carom. mỗi khi nghĩ về quá khứ lòng tôi lại bồi hồi xót xa. thật buồn vì anh tôi đã ra đi mãi mãi do lòng tham vô độ.

Khi tôi còn sống, cha mẹ tôi có một gia tài tương đối lớn. khi họ mất, anh tôi đã dành toàn bộ nhà cửa, ruộng vườn, đất đai, … anh chỉ để lại cho tôi một cái lán nhỏ và một cây khế. Từ trước đến nay tôi luôn hiếu thảo, ngoan ngoãn nên tôi luôn vâng lời, không dám đòi hỏi gì hơn.

Hàng ngày, vợ chồng tôi chăm bón nên cây khế mau ra hoa, kết trái. nhìn cây khế mà vợ chồng tôi thích thú. Khế đã trở thành nguồn cung cấp thực phẩm cho gia đình tôi.

Một ngày nọ, bỗng có một con chim lạ từ đâu bay đến đậu trên cây khế. những con chim xinh đẹp bộ lông của chúng mềm như nhung và thân hình của chúng to như đại bàng. nhà em chim ăn khế nhiều lắm, chúng mổ từ quả này sang quả khác. Tôi xin lỗi, nhưng tôi không muốn làm con chim sợ hãi. Tôi ở dưới gốc cây và than thở với lũ chim:

– gia đình chúng tôi sống từ cây khế này, chim ăn hết thì sống sao được?

Tôi chưa kịp nói xong thì con chim đã kêu thành tiếng:

“Ăn khế trả vàng, may túi có ba dải để mang đi”

thật tuyệt vời! Tôi không nghĩ chim sẽ làm cho tôi giàu có, nhưng tôi vẫn bảo vợ tôi làm một cái túi nặng đúng ba cân. sáng hôm sau chim đến đợi em đi tìm vàng, em mừng lắm vì ở đó có nhiều vàng nhưng em chỉ nhét đủ vào túi rồi trèo lên lưng chim để chim. trở về nhà. gia đình tôi đã trở nên giàu có kể từ đó. Tôi đã có cơ hội để giúp đỡ những người nghèo của thị trấn. vợ chồng tôi thầm cảm ơn chú chim tốt bụng đã giúp đỡ chúng tôi. Ngay sau đó, anh tôi phát hiện sự việc trên nên đến nhà yêu cầu tôi sang tên đổi chủ để lấy lại cây khế. điều đó làm hài lòng anh ấy, vì vậy tôi chấp nhận. Em chỉ cầu mong anh bình an vô sự bên gia đình. nên ngày nào anh cũng đứng dưới gốc cây carom và đợi những con chim lạ.

kỳ vọng của anh ấy cũng đã đến. chim lạ bay vào ăn khế, anh tôi kêu chim. con chim lạ cũng hót to như trước. anh tôi sướng quá, lòng tham nổi lên. ông nhờ vợ may một cái túi mười hai dải để chuẩn bị đi lấy vàng. sáng sớm hôm sau, chim bay đến đưa chàng lên núi vàng. đến đó, con chim đậu. khi anh ta nhìn thấy vàng, mắt anh ta mở to. anh ta không thể kìm chế lòng tham của mình, vì vậy anh ta cố gắng lấy được càng nhiều vàng càng tốt. anh ta chất đầy túi của mình với mười hai bảng Anh và thậm chí lấy nó ra và giấu nó bên trong. khi trở về, con chim bay qua giữa biển gặp gió to, con chim bảo anh ném ít vàng đi nhưng anh không chịu nghe, bám vào túi vàng. đột nhiên con chim loạng choạng. Con chim không thể chịu được nữa vì quá nặng, nên nó đã ném anh tôi và chiếc túi vàng xuống biển.

Tôi rất tiếc cho bạn. Nếu anh tôi không tham lam thì mọi chuyện đã không kết thúc bi thảm như vậy. Từ câu chuyện về chú chim carom và chú chim thần, tôi muốn nói với các bạn một điều:

“Nếu ở hiền gặp lành, gặp ngay được những người thông thái, sau đó bạn sẽ được thần phật che chở và được các đấng bất tử cứu rỗi.”

& gt; & gt; tham khảo: kể lại câu chuyện cổ tích mà em biết theo các nhân vật trong truyện

Xem thêm: Top 10 bài cảm nhận về nhân vật Phương Định hay chọn lọc – HoaTieu.vn

                       

Vậy là đến đây bài viết về Kể chuyện (Kiểm tra viết) – Tập làm văn lớp 5 đã dừng lại rồi. Hy vọng bạn luôn theo dõi và đọc những bài viết hay của chúng tôi trên website Truongxaydunghcm.edu.vn

Chúc các bạn luôn gặt hái nhiều thành công trong cuộc sống!

Related Articles

Back to top button