Thơ đoạt giải cuộc thi Thơ báo Văn nghệ (1019 – 2020) – Báo văn nghệ Việt Nam

Bạn đang quan tâm đến Thơ đoạt giải cuộc thi Thơ báo Văn nghệ (1019 – 2020) – Báo văn nghệ Việt Nam phải không? Nào hãy cùng Truongxaydunghcm.edu.vn đón xem bài viết này ngay sau đây nhé, vì nó vô cùng thú vị và hay đấy!

người chiến thắng b

tung van han

Bạn đang xem: Bài thơ đạt giải báo văn nghệ

Mẹ tôi chửi kẻ trộm

những lần mất gà, mẹ tôi chửi: – thằng ăn trộm gà, con cầu cho mày nuôi gà đầy đàn sau lứa nhiều gà nhất, làng có nhiều gà nhất! Ở mường! những lần mất lợn mẹ tôi chửi tôi: – đứa nào ăn trộm lợn của tôi, có thêm lợn, cứ lớn lên, cứ bán kiếm lời nhiều! Từ khi tôi còn nhỏ, hễ nhà tôi mất con gà, con lợn là tôi lại nghe mẹ tôi chửi bới như thế này, cầu mong kẻ trộm đừng bao giờ đến nhà tôi để ăn trộm nữa. Tôi là một cô gái dưới trung bình, nhan sắc không bằng bạn bè, nhưng có bốn gia đình muốn tôi làm con dâu họ.

trở thành bạn trai

Ngày tôi đến nhà anh làm rể, tôi đã ra tay với một con dao nhỏ cỡ ba ngón tay, kiếm nhiều bằng ba người khác. vào những buổi sáng trời đổ sương và mặn, cá suối trú ẩn lạnh trong trũng, tôi đi câu cá và tôi ăn nước suối ấm như nước bạn đun sôi để tắm. có lần ăn cơm bẫy nỏ, không săn được gì ngoài ăn lá sung, lá sung ngâm muối ớt, ngon như ăn thịt nai. Có những ngày, chúng tôi ngủ trong trang trại vào một đêm mùa hè nóng ẩm, cái lán nhỏ chật chội đến mức chúng tôi ngủ ngon hơn bất cứ nơi nào khác.

ngôi nhà dưới lòng đất

chúng tôi sống trên sườn những ngôi nhà cạnh nhau, leo dần lên đỉnh núi, tự xưng là “nhà dưới nhà trên”. ánh sáng mặt trời xuyên qua bức tường của ngôi nhà trên và đi vào qua cửa sổ của ngôi nhà theo gió. thổi qua nhà theo hệ thống cửa. giếng trời đóng vai trò như một tấm chắn ngăn nước tràn ra hiên nhà của người khác. con vịt nhà trên thì bơi trong ao, con gà nhà dưới thì ăn dưới ao nhà trên. đời cha ăn chung cây xoài, cây me đời con cháu ăn chung giàn bầu, giàn mướp. khi nhà đi đâu không khóa cửa, chỉ cần nói một câu cầu nguyện “hãy giữ gìn ngôi nhà!” những điều lớn và nhỏ không bao giờ mất đi. khi nhà có khách, chỉ cần nói một câu “vào đây ăn cơm” một chai rượu cổ điển phủ đầy mạng nhện được mang ra tiếp khách với hương thơm thơm phức của nhà dưới, nhà trên. sống với nhau một lòng ngay thẳng, thượng thư hạ viện.

nguyen van song

kể từ ngày bạn đến thành phố

quê mẹ mấy sào, lũ trẻ ra đồng trồng rau, vườn cây ăn trái, trăng thơm, cau thơm bốn mùa, trái tươi thắm sắc ruộng

đột nhiên, thành phố tràn ngập làng xóm, ngoài đường đông đúc, lũ trẻ chạy lại giục chia đất, chia quyền

tấc đất tấc vàng so với tình sâu, máu mủ, anh bàng hoàng bỏ năm đứa con chia sáu phần để nuôi mẹ khôn lớn công bằng

những hàng cau cao vút trong vườn xanh ngắt, xơ xác, những ngôi nhà cao tầng nhô lên trời, mẹ ngồi uể oải bốn phía quét vôi trắng tường

Năm bên âm thầm đổi chủ trong sân. người mẹ vẫn hiên ngang trong mưa gió bão bùng để lo cho con suốt cuộc đời. người mẹ hy vọng sẽ rời khỏi trái đất mà không có sự chia sẻ của cô ấy.

vó ngựa trong làng

một chiếc vó ngựa điêu luyện ở đầu thị trấn kéo bốn phía trăng thành một túp lều nằm bên bờ sông. ngồi xuống và thu thập những điều ước thường ngày

tiếng cày cuốc đêm khuya sương gió, tiếng cá rít trong lưới êm, sao trời thao thức đáy sông đêm, lòng anh thao thức bao nỗi niềm

người bạn đời sớm bỏ lại cái nhún vai, miệng đời mỉa mai, của cải đầy tiếng thở dài, mái nhà buồn, tường thủng, gió bấc không ngừng tìm kiếm

Bến nhiên kéo xiết suốt bốn mùa, nước sâu, lăn tăn gợn sóng. có khi tiếng vó ngựa im bặt và nghe tiếng cây gạo bắt đầu rụng hoa

bây giờ mỗi độ tháng ba đầu làng vẫn còn hoa gạo đỏ rơi đầy bóng người khuất trong mây, chỉ còn những chiếc móng giò gầy guộc nằm khô.

kể từ khi bố mất

kể từ ngày cha mất, mẹ như giọt nắng rơi bên thềm tre nứa trái chín, mắt con nhìn về một miền sương xa

ba gian xung quanh tường rộng, mấy hướng, gió thổi qua vườn thả mưa nắng, cây cau chết héo mấy mùa không ra hoa

Những người con xa quê vội vàng về thăm mẹ trong tháng ba bốn bề. đứa trẻ ở gần mặc dù họ có quan tâm đến mức đủ bình tĩnh để bố trao nó cho mình

anh em, vài giọt máu, vài giọt máu, cha và gió tạo nên ít nhiều những mái nhà xưa mái cũ phủ rêu, nhưng có bao nhiêu cuộc đoàn tụ?

Từ ngày cha mất đến nay, con đi như đoàn mây sinh tử tan qua bao nhiêu vòng luân hồi, vẫn đau khổ về một hướng với cha.

người chiến thắng

nguyen thi kim nhung

biên giới

âm thanh như trên mặt đất hay tiếng vang của đá và cây cối cũng có thể thiêng đến tận trời xanh, biên giới bên này đường ai nấy bước âm thầm đến bờ bên kia, hiểm nguy khó lường, bên này thì tiếc núi tựa núi. qua núi che núi như thanh niên ngực xanh làm lá chắn, không vì chiến tranh mà nơi này đã chinh chiến ngàn năm, biên cương núi non bao đêm nay bao gian khó. ngủ lại biên giới để tiếp khách mà không vấn đề suy nghĩ nhiều năm trong linh cảm

Tôi đã đến nơi này của những giấc mơ mà không ai nhắc đến chiến tranh hoặc họ nhắc đến nó nhưng không ai nghe hoặc vì không ai quên nhắc nhở tôi những điều tôi nhớ về những giấc mơ của cô gái Tôi cũng xấu hổ vì những gì tôi đã mắc kẹt. trong bóng tối xa xăm.

mùa thu Sơn Tây

trong nắng xa, những lối đi vẫn nối nhau, màu áo vẫn không ngừng phai, chiến trường đỏ bụi, ruộng núi đôi khi gợi nhớ những người lính lẻ loi dưới chân đồi màu đu đủ. nắng thôi chín người xa vời vợi mưa chàng như nâu đất tràn trên đỉnh hoang vắng, đêm xanh ẩn chứa bao ước nguyện cháy sáng điểm xa tháng mười, cơn sốt mây trắng bận khăn che em bé, một hơi thở xa hoa keo nở từng cụm buồn trên đồi một đám mây còn sót lại trong mùa thu, nhưng tiếng súng bắn vào đống đổ nát, còn ai thèm quan tâm.

Châu Âu hoai thanh

Xem thêm: Tả Chiếc Áo Đồng Phục Của Em Lớp 4 ❤️️15 Bài Văn Hay Nhất

triết lý về thời gian

khi chúng ta lấy một tờ lịch ra và ném nó đi cũng là lúc một ngày vừa kết thúc, có người buồn vì một ngày vui phải kết thúc, có người lại vui vì một ngày buồn đã qua

đã đến lúc ngân hàng mở để chúng ta ký gửi tất cả những gì chúng ta có mà không cần bất kỳ tài sản thế chấp nào mà không cần sổ đỏ! không có tiền vàng! ngắt kết nối! không ngoại lệ!

nghe có vẻ vô lý nhưng thời gian cũng là kẻ trộm lợi hại nhất vì nó cũng âm thầm lấy đi tất cả những gì chúng ta có, ai cũng mất sức khỏe, ai cũng mất đi tuổi thanh xuân, nhưng tất cả chúng ta, những kẻ đã bị cướp đi, ta không khỏi than thở

là bằng cách nào đó tất cả chúng ta đang giết thời gian. những kẻ giết thời gian làm công việc vô ích. thời gian đã chết. thời gian đang giết chết việc làm tốt. thời gian còn sống. p>

người như ngựa, vui vẻ kéo thời gian, phi nước đại như sên, âm thầm nhấm nháp từng giọt thời gian ngọt ngào, người muốn rút ngắn thời gian, người muốn kéo dài thời gian, nhưng cũng có người vừa muốn thu nhỏ lại, vừa muốn kéo. nhưng tất cả đều vô ích với luật chiếu sáng hai mươi bốn giờ một ngày

không phải là một vận động viên nhưng con người và thời gian đi cùng nhau trong một cuộc hành trình ai chết? ai sống? Ai nghèo ai giàu ai khổ ai hạnh phúc chỉ có thời gian mới trả lời được … vì thời gian cũng là quan tòa duy nhất trong không gian sống còn …

mùi hương của tóc mẹ

Bao lâu mới thấy cánh đồng và tìm thấy mùi trên tóc mẹ? mẹ mang niềm tin như gió chở mưa ngày nào cay đắng ru ruộng đồng

chiến tranh như vết cắt sẽ còn kéo dài, hàng đêm mẹ vẫn trò chuyện với bóng bà và dì, cánh đồng cày sâu máu

Tôi lớn lên với đôi mắt phù sa trôi trên cánh đồng lúa, một củ khoai vẽ gương mặt nhiều nếp nhăn và cười như sương mai, những gương mặt tôi chưa từng biết đến

mỗi khi trở về, gót chân vẫn mỏi mòn tìm kiếm cánh đồng mẹ mưa

Lâu lắm rồi mẹ tôi mới ra đồng đánh dấu mộ và các dì hát ru với mùi cỏ lùng bay trên tóc …

hit binh nguyen

vượt xa ngày xưa

cổng làng xưa hơn ngày xưa như một ông già đội nón lá đứng trên đầu làng đợi mưa bốn mùa đợi người xa xứ. những đứa trẻ của thị trấn tôi đã khóc trong ba giờ và được sinh ra bên trong cổng thị trấn, ba giờ nữa. thia lia từ thuở bé theo con nước rong ruổi gặp nhau bên bờ sông đà, dòng sông đầy mây. Tôi chỉ nhìn thấy mặt trăng của doai chìm sâu vào những dòng sông đó.

bước qua cổng làng tôi đã thành người lớn tha hương, học làm người rồi ruộng núi non dài cày cuốc ngược xuôi tìm sông, trở về tìm núi.

cánh đồng đã phải chịu đựng một đời rễ màu nâu xấu xí đã chuyển sang màu nâu non.

Mùa hè lá đa rơi khi mẹ tôi bước ra khỏi cổng làng, mong trăng xứ Đoài xa hơn ngày xưa. bao nhiêu người ra đi, bao nhiêu người không trở về. áo dài và nón lá lặng lẽ từ biệt sinh tử, cổng làng đứng chờ.

trăng quê em đã tròn, em theo trăng tìm câu hát

xứ Đoài dừng chân nhìn núi có ba đỉnh, sông có hai dòng

qua cánh cổng phố cổ, tôi trở thành một đứa trẻ, tôi trở về với mẹ tôi khao khát phục hưng đất nước những ngày tôi đã sống.

Quay lại thị trấn và mở cổng thị trấn. Mặt trăng và những ngôi nhà trên mặt trăng bao nhiêu tuổi?

khao khát mạnh mẽ với ca trù

Cả một đời ngược xuôi từ Bắc chí Nam, tôi chưa nói hết bài ca ước nguyện của mình. đàn ba dây dưới réo rắt niềm vui tiếng nước, tiếng trống, tiếng mưa như trút nước. người bụi đời xa rơi lệ. nơi thôn quê rộn ràng tiếng trống, tiếng trống chờ gió mưa hiện về. bao nhiêu năm thăng trầm cũng không thể lặng tiếng đàn nguyệt trong tiếng đàn của những thân phận người nuôi bỏ bụi trường ca, cõi đời là vô tận. đời vui buồn nhặt giọng dao nương hát trong, ngoài tranh nói mái đình xưa chưa bao giờ, non xanh nước biếc, đợi năm, đợi năm.

dang cuong lang

nghe

nghe núi, nghe sông nằm, nghe đồi ngược, nghe trời ngày khô, nghe đất dày, cánh rồng mỏng muốn bay theo đại ngàn.

Qua nhiều giai đoạn âm nhạc nghe cây cỏ … thế giới giàu nghèo cảm nhận được sông suối trong vắt, nghe được tình người đùm bọc, đùm bọc … ở nông thôn.

con đường càng ngày càng xa, ngỡ ngàng nghe tiếng chim hót mơ màng cây xanh nghe lụa thêu buổi chiều trong bức tranh hùng vĩ núi cao xây tường.

Trước đây, tôi đã nghe giọng nói ngọt ngào của bạn xin nhiều nắng! bây giờ lắng nghe ngọt bùi đắng cay của cuộc đời đang vờn sóng.

quay lại

quay lại tuổi thơ xưa để tìm gió, mưa khi trời xanh cho đến xanh biển xanh đến nao lòng

rẽ vào khoảng xanh biếc gió giòn, trở về ngôi chùa cổ kính rêu phong, chín điều bình yên

về với bóng mẹ dịu dàng, về miền thương nhớ miền sầu, về với chính hồn mình tưởng đã gần, nhưng chung một biển cả

trở về với nhụy hoa trắng tươi, đôi mắt người trong veo vào một đêm mười sáu trăng, lững thững qua một con suối gập ghềnh, leo lên một cây cầu

trở về với những kỷ niệm sâu sắc sóng ở đâu? bạn hạnh phúc ở đâu?

Có thể bạn quan tâm: Văn mẫu 4 : Tả cái trống trường em | Tập làm văn lớp 4

giải khuyến khích

con trai của hà hương

con

Có một câu chuyện mà tôi muốn chia sẻ về một cậu bé đã rơi nước mắt khi tôi xem video giọng nói lãnh đạm của cậu ấy như một nhát dao đâm vào tim tôi! …

“bố của bạn ở đâu?” “bố chết rồi!” “mẹ bạn ở đâu?” “mẹ chết rồi!” “bạn sống với ai?” “Tôi sống một mình!”

túp lều trống trải, sừng sững trên một ngọn đồi hoang vắng, như muốn tựa vào một đứa bé nhỏ xíu, lạc lõng giữa cuộc sống cơ cực, như không thể hồn nhiên! …

<3

Bao nhiêu năm tôi sống giữa thanh thiên bạch nhật, mọi người khi đó không biết rằng tôi tồn tại, một ngày vô tình hay hữu ý, có người tìm thấy tôi và xuất hiện trên màn hình phẳng …

thế giới nhỏ như lòng bàn tay, không đâu tốt đẹp, cuộc đời nhiều buồn tủi, chỉ nghĩ đến mình, ước mơ và hi vọng … nơi xa có chân trời, chàng trai không có chân trời …

bạn sẽ làm gì trên thế giới này khi bạn từng sống như một người rừng trong nhiều năm, bạn không bao giờ biết từ ngữ, tại sao bạn lại ở đây …

Thuở ấu thơ, tôi có mẹ, có cha và những người bạn cùng chơi với dế, ăn, mặc, ở, tuy nghèo nhưng đủ ấm để có một trái tim bình yên giữa cuộc đời của biết bao con người. .

Tôi đã khóc khi xem đoạn video một đứa trẻ người rừng, không cha mẹ, hàng triệu lượt thích, hàng nghìn lượt chia sẻ, nhưng liệu một ngày nào đó, cuộc đời bạn có thay đổi? …

dinh ha

vui lòng cho tôi biết huyền thoại

Tôi xin lỗi, tôi đã thôi thương tiếc, nỗi đau nào có thể nguôi ngoai dễ dàng từ ngày này qua ngày khác, khi giấc ngủ lướt qua, ai luyến tiếc ngọn cỏ bên đường

cảm ơn ngày giỗ trọng đại, làm sao cất được tấm đệm hơi mình gửi sâu vào đêm ân ái giấc ngủ êm ái

Nhìn đứa con gái nhỏ không biết trốn đâu bỗng ngây thơ hỏi mẹ hồi lâu về câu ru khản cả cổ bắt mẹ nghe bữa cơm kho mắm ruốc

Em ơi, cỏ bên mộ đã xanh rồi. Mong gương vỡ lại lành vì nén hương này đang cháy. Tôi muốn tìm một người thay thế bạn và sau đó…

<3<3

tuy kieu

quay lại phía tây

RNM như những ngư dân lực lưỡng với đôi chân ngụp lặn trong bùn non, những cụm rễ cá vươn mình mang theo những gợn sóng phù sa trên đất tràm xanh tươi, sinh sôi, uốn mình vươn lưng trong nhiều mùa nước ròng, con nước. chảy. dòng sông cuối mùa cứ ngày càng cạn kiệt…

những kỉ niệm được đưa về qua tấm kính, trôi qua những mảng màu thời gian, để lại từng chiếc lá chìm trong bóng tối, vọng lại lời nghèo khó, rơm rạ và ánh trăng chảy trên mặt sóng …

về miền tây, em thức giấc châu thổ buồn đâu những bà mẹ nhai trầu ngày xưa? quét chút vôi đỏ với những kỷ niệm nồng nàn

dan van dinh

Tôi đến trường từ cổng thiên đường

em tôi bước ra từ màu khói trên con đường gập ghềnh và dốc trong tiết trời mùa đông từ cổng trời thu hút gió. cô ấy đi học vẫn cười nói về chiếc ô nghiêng che khuất cổng trời

dòng sông sương tựa vai em, sương giăng áo em đá nơi cổng trời mà tiếng cười vẫn réo rắt trong giá lạnh

Trời mùa đông trên cao nguyên, tôi mặc áo tơi đến lớp, tôi vẫn kính cẩn chào thầy, lời chào của tôi ngả màu khói

<3

Tôi đến trường từ cổng trời, đẹp như một bức tranh khắc trên vách đá khắc trong làn sương bay.

ngày mai

xin lỗi về những đám mây xanh

Ngày 12 tháng 7 năm lớp 8, chúng tôi trồng một cây phượng ở góc trường để kỉ niệm ngày cuối cấp học sinh cấp ba, rồi vỗ cánh bay đi, nhưng chẳng ai cùng chung một quả. biên giới phía bắc không có ai xắn xẻng đất cho vuông thành nơi các anh nằm đêm 12 tháng bảy năm tám tôi thắp đèn viết thơ trên trang lưu bút cho bạn gái tôi thường dùng một chiếc áo phông màu vàng. Ngày chào cờ phơi phới nắng buồn mà mưa xối xả xối xả

nhưng không có giọt nước mắt nào để khóc cho hàng nghìn liệt sĩ, hàng vạn mảnh xương hóa đá dọc chiến hào bao năm nằm trên núi cao chỉ có nắng và những mùa hoa gạo đỏ lặng lẽ ủ em bằng chút hơi nóng từ quê hương đất nước. chiều nay viếng nghĩa trang vi xuyên * mưa bão ầm ầm đổ nén nhang muộn thắp mưa ướt xin thắp những dòng này tạ lỗi tận mây xanh.

– * Nghĩa trang liệt sĩ Hà Giang có hơn 2.000 ngôi mộ, trong đó có nhiều người đã hy sinh vào ngày 12 tháng 7 năm 1984. Hàng năm cứ đến ngày này, các cựu chiến binh trên khắp mọi miền đất nước lại về đây làm lễ “giỗ trận” để tưởng nhớ ông. những đồng chí đã hy sinh trong cuộc kháng chiến chống quân xâm lược Trung Quốc.

trans duc can

cơn bão của tôi đã qua

Sài Gòn đang vào mùa bão, cơn bão đầu tiên em đón nơi đất khách quê người nghe thật lạ, từng giọt mưa rơi thật đắt khi quay đầu, gió xa một chút, phố vắng, phố bão, đèn đường, đèn đường thao thức Em đêm khuya mong bão, anh cũng nhìn em sau đôi mắt giông bão, chợt thấy mình của tuổi trẻ nên giông tố cuốn theo phố vắng, bạn lại quay về phía tôi, từng cái liếc nhìn quanh co, những gì vụn vỡ đã bay xa nửa đời. Em cùng anh đón bão, vẫn ngọn đèn dầu, tà áo và phố lặng lẽ run lên từng nhịp thở, có anh và em vẫn yêu như thuở mới yêu, nhớ một lần qua giông bão, 5 đồng là quê. của trái tim tôi là nước chạy đến gặp em trong số phận của đứa con, em vấp ngã giữa mênh mông sóng nước thành phố khản đặc mà lòng em cố kêu: anh yêu! em ơi … cơn bão vừa đi qua, mái nhà xập xệ, chợ tàn, không một bóng mát, không một bóng người … bão đi qua rồi, em ở đâu? ở đâu? Em thấy mọi người nổi sóng, em chạy đi tìm em như đứa trẻ sắp mồ côi, lòng vẫn gào thét: anh yêu! nhưng chân không nhấc nổi bước cửa, vừa đứng dậy đã ngã như một đứa trẻ bị bỏ rơi, cơn bão đi qua, nhưng trong em có hoàng hôn đầy tím mờ, gieo vào phố, cơn giông ập xuống, em. đã đón đời giông bão với em như thành phố vẫn hát vang tiếng hát dẫu đằng sau chiếc còng lông bạc chỉ cần ngọn đèn dầu thắp lửa!

Có thể bạn quan tâm: Tả ngôi nhà của em lớp 5 hay nhất ngắn gọn 2023

                       

Vậy là đến đây bài viết về Thơ đoạt giải cuộc thi Thơ báo Văn nghệ (1019 – 2020) – Báo văn nghệ Việt Nam đã dừng lại rồi. Hy vọng bạn luôn theo dõi và đọc những bài viết hay của chúng tôi trên website Truongxaydunghcm.edu.vn

Chúc các bạn luôn gặt hái nhiều thành công trong cuộc sống!

Related Articles

Back to top button