Thánh Gióng | Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam | Nguyễn Đổng Chi | SachHayOnline.com

Bạn đang quan tâm đến Thánh Gióng | Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam | Nguyễn Đổng Chi | SachHayOnline.com phải không? Nào hãy cùng Truongxaydunghcm.edu.vn đón xem bài viết này ngay sau đây nhé, vì nó vô cùng thú vị và hay đấy!

cô đột nhiên cảm thấy ớn lạnh khi đặt chân lên dấu chân lạ. cô ấy đã mang thai kể từ đó. đủ ngày đủ tháng, cô sinh được một cậu con trai mập mạp tên là giong. nhưng cậu bé đã ba tuổi mà vẫn nằm ngửa xin ăn, không thể ngồi dậy hoặc lăn lộn, không thể nói hay cười.

Vào ngày đó, một kẻ thù đến cướp nước của chúng tôi. kẻ thù còn rất hung hãn và tàn ác, do một viên tướng tên là vường, có hình ảnh hung hãn. đi đâu chúng cũng đốt nhà, giết người, cướp bóc. quân đội hùng mạnh của vua nhiều lần xuất hiện, nhưng không thể chiến đấu. Vua hùng lo lắng, nhanh chóng sai sứ giả đi khắp nước tìm tướng tài giúp vua cứu nước.

Bạn đang xem: Truyện thánh gióng

một ngày nọ, sứ giả đến làng của cậu bé. Nghe tiếng kèn nói về việc nhà vua yêu cầu người hiền tài, bà mẹ vừa ru con ngủ vừa nói đùa với con trai:

– con yêu! Nếu con bạn chậm nói, thì trẻ sẽ biết khi nào mình có thể đánh giặc và giúp vua!

bất ngờ khi thấy mẹ anh mở miệng và nói:

– Tôi đã gửi sứ giả đến đây cho bạn!

Sau khi nói, anh ấy im lặng. Người mẹ vừa mừng vừa sợ vội vàng kể lại sự việc cho hàng xóm. mọi người đều đến, ai cũng nghĩ đó là một điều gì đó kỳ lạ. cuối cùng người đó đã nói:

– hãy đi mời người đưa tin xem anh ta muốn gì.

Khi sứ giả của nhà vua vào nhà và nhìn thấy cậu bé, ông hỏi:

– bạn là một cậu bé ba tuổi đang học nói, bạn định mời tôi ăn gì?

gồng mình đáp lại rất thành thục:

– hãy đi thưa vua hãy rèn con ngựa sắt, gươm sắt, áo giáp sắt và mũ sắt, ta sẽ đánh đuổi giặc dữ!

mọi người đều ngạc nhiên đứng lên và lắng nghe. Cho rằng thần hiện ra, sứ giả liền về tâu với vua. Nghe vậy, nhà vua vui mừng khôn xiết và ra lệnh cho người thợ rèn gom hết đồ sắt lại và rèn ngựa, kiếm, áo giáp và mũ theo yêu cầu của chàng trai. mọi thứ được rèn là cực kỳ nặng. hàng chục người đã chiến đấu với thanh kiếm mà không hề di chuyển. vị vua anh hùng đã phải cử hàng nghìn binh lính để tìm cách mang đứa trẻ về.

Khi tôi nghe tin những người lính mang con ngựa sắt đang đến thị trấn, mẹ tôi sợ hãi chạy lại và nói với tôi:

– con yêu! trở thành vua không phải là một vấn đề của trò chơi. Hiện tại, các chiến sĩ đang chạy về phía sân, bạn biết phải làm gì bây giờ?

Nghe vậy, anh ta đột nhiên ngồi dậy và nói:

– đừng lo lắng về việc chiến đấu với kẻ thù. nhưng bạn phải cho tôi ăn nhiều!

Mẹ vội thổi cơm cho tôi ăn, chưa kịp nấu thì tôi đã ăn hết cả nồi. mỗi lần ăn hết nồi cơm nó lớn lên một chút và đòi ăn thêm. Mẹ tôi càng cho ăn, tôi càng lớn, và bỗng chốc tôi trở thành một thanh niên khỏe mạnh. hết gạo, mẹ đi gọi làng. mọi người háo hức mang gạo, khoai tây, rượu, trái cây và bánh ngọt đến đầy sân. nhưng bạn cho bao nhiêu, ăn bao nhiêu mà bạn cứ đòi ăn không ngừng.

sau đó lặp lại:

– mẹ tìm vải cho tôi mặc.

Mọi người đổ xô mang vải lụa để may quần áo cho mình. nhưng thân hình to lớn lạ thường, quần áo mới may sờ thấy chật, ngắn cũn cỡn, phải đem vải lụa buộc lại. chẳng mấy chốc đầu gió đã chạm nóc nhà. Sự kinh ngạc của mọi người vẫn chưa dứt khi những người lính được mang ngựa, gươm, áo giáp và mũ sắt. bước ra khỏi nhà, khom vai, bỗng cao lớn, chân dài hơn cây gậy, kêu như sấm:

– Tôi là vị tướng của bầu trời!

sau đó anh ta mặc áo giáp sắt, đội mũ sắt và nhảy múa với thanh kiếm trên tay. rồi anh từ biệt mẹ và dân làng, lên ngựa. con ngựa sắt đột ngột nhảy lên, phun ra ngọn lửa đỏ rực. thúc, ngựa phi nước đại như bay, từng bước vượt qua hàng chục đồn bốt khiến trời đất run sợ. Trong nháy mắt, con ngựa chạy về phía trại địch, đang tiến đến vài khu rừng. thanh kiếm gió bay lên nhanh như chớp. chỉ cần quân địch xông ra là chết sạch. ngựa gầm lửa đốt cháy hàng trại, cháy rừng. khói mù mịt, la hét và khóc như ri.

nhưng tướng giặc an vường vẫn cố hò hét cho quân kéo đến, càng đánh càng mạnh, xác giặc nằm la liệt trong rừng. Đột nhiên, thanh kiếm bị gãy. Không nản lòng, bằng tay phải, anh nhổ những bụi tre hai bên đường, đâm thẳng vào từng tốp kẻ thù đang cố gắng theo kịp mệnh lệnh của tướng quân. chẳng bao lâu, quân giặc chạy tán loạn khắp nơi, vua vẫn bị đánh chết. tàn dư của kẻ thù xin hàng. quân đội hùng mạnh của nhà vua, cũng như người dân thị trấn, chỉ cần chạy ra để trói họ. trong vòng chưa đầy một ngày, gió đã loại bỏ hoàn toàn vấn đề nước. đến lúc này chiến mã đã đến chân núi Sóc Sơn. Đến đây, Gióng cởi áo giáp, đội mũ rồi cả người lẫn ngựa bay thẳng lên trời.

Sau khi thắng trận, để nhớ ơn người anh hùng, nhà vua đã ra lệnh cho lập đền thờ ở làng, phong làm thần Đồng Vương.

Ngày nay, chúng ta vẫn còn thấy dấu vết của những dãy ao hình tròn trải dài từ kim anh, tứ phủ đến sơn môn, tương truyền là dấu vết ngựa của thánh nhân. khu rừng bị đốt cháy bởi những con ngựa sắt phun lửa giờ còn được gọi là làng cháy. những cây tre chống giặc bị lửa đốt cháy xanh, ngả sang màu vàng và có những vết cháy lấm tấm, ngày nay giống cây ấy vẫn còn, người ta gọi là cây ngâu (hay ngà voi).

Xem thêm: Microsoft Teams có thể phát hiện gian lận không? – MrGeeky.org

khảo sát

Câu chuyện trên hẳn đến từ một câu chuyện thần thoại cổ đại, bởi vì nghệ thuật thần thoại trong đó vẫn còn khá rõ ràng. sau này, truyện thiêng cũng được người dân một số nơi ở bắc ninh, bắc giang phát triển thêm một số tình tiết, có thần kỳ hay không để câu chuyện thêm phong phú. ví dụ:

sau khi thắng trận, thánh nhân đi đến một nơi, buộc ngựa gần hai chiếc cọc đá lớn và ngồi nghỉ ngơi. ngày nay, một cột đá vẫn còn sừng sững trong khu phố cổ cao khoảng ba mét, rộng sáu inch, được treo trực tiếp trên một bệ hình bầu dục bằng đá tự nhiên. con ngựa sắt mệt mỏi sùi bọt mép trên bãi cát trắng lấp ló trong nắng. Bãi biển này ngày nay thuộc xã ngọc trấn, huyện que, đặc biệt xa sông nên gọi là bach nhansa.

san giong ngang qua một ngôi làng nọ ven sông và cây cầu, có một bà lão bán nước máy. Thánh Gióng dừng lại gọi đồ uống. bà già dâng bầu rượu. Sau khi uống rượu, thánh nhân khen bà lão nhân hậu, đặt tên là quả bầu làng và dặn khi có hạn hán, cầu mưa sẽ có hiệu quả. kể từ đó, mỗi khi có hạn hán lớn, ở đây (nay gồm bảy trấn gọi là tổng tuyển) lại tổ chức hội cầu mưa, người dân thường rước thần trấn về sơn trang để xin nước. vv

cao huy dinh đã tổng hợp nhiều câu chuyện này trong sách anh hùng nhân dân.

sau đây là một số phiên bản của câu chuyện thiêng liêng, tất cả đều ở dạng truyện cổ tích.

Tôi trở nên chung chung. Vào thời vua Hùng, một cặp vợ chồng ít con sống ở làng Yên-Việt. Một hôm, khi chồng cô lên núi, thần núi (thần núi) báo mộng cho đá và đất được một đứa trẻ (anh được đá mẹ thai nghén trong ba năm. Một ngày nọ, bỗng có sấm sét, hòn đá trong ao bỗng vỡ ra, một đứa bé xuất hiện, hai vợ chồng mang theo. Bảy năm không nói nên lời.

lúc bấy giờ có 5 vạn quân rợ do tướng luc dinh cầm đầu sang chiếm nước ta, rất hung bạo. Thần khuyên vua anh hùng sai người “tha” đến yên-việt để xin tiền. đứa bé đang nằm trên giường vào thời điểm đó. Người cha vỗ về bảo: – “trong nước có giặc, vua sai người đi tìm, sao con không dậy giúp nước ngủ mãi?”. Tướng quân nghe vậy, đứng dậy mời các ân nhân vào, rồi bảo vua làm một con voi đá cao mười trượng và cắm cờ hoàng đế, sẽ đánh tan được quân thù. nhà vua cũng cử thợ đá đến chạm khắc theo yêu cầu. Khiêng voi và cờ, chàng trai lên cao ba thước, mặt đỏ như mặt trời mọc, chàng nhảy lên mình voi cầm cờ, theo sau là quân lính. quân man rợ chạy tán loạn, tướng quân của chúng chém thành ba khúc.

Thắng trận, tướng Thạch trở về làng, cưỡi voi bay lên trời.

2. hoàng đế thành phố hồ chí minh Một người phụ nữ thôn Đồng Bằng một hôm vào rừng kiếm củi, chợt nghe tiếng hổ gầm, tâm hồn động đậy. bà mang thai được 14 tháng và sinh ra một con trai, đặt tên là hổ chúa, cao to, khỏe mạnh hơn người.

đột nhiên một kẻ thù từ phía bắc đến và tàn phá khu vực bach hac. vua mái xuống cầu có tài đánh giặc. con hổ hưởng ứng lời dặn vua hãy rèn con ngựa sắt và thanh sắt để xông pha trận mạc. lấy được mọi thứ, hổ nhảy lên ngựa đánh giặc tan tác. vua trần đã ban cho tám chữ: “nam đông, bắc rét” (chính khí từ phương nam làm cho kẻ thù từ phương bắc trở nên lạnh lùng). anh không nhận Uyên ương, anh chỉ về quê nuôi mẹ già. mẹ chết, hổ dữ cỡi về toan-xã tôi để thay.

3. tinh thần vua. Đến đời Lý Thái Tông, có một người thiếp tên là Thị Sung. Một ngày nọ, khi anh đang tắm trong hồ của con điếm, anh đã bị một con sên bắt gặp. kể từ đó, một cậu bé được sinh ra và cậu được sinh ra với hai mươi tám dấu hiệu giống như vảy rồng trên ngực và bảy hàng kim ngọc óng ánh trên ngực. vua đặt tên là linh lang cho hai mẹ con ở tại làng thi-lê bên hồ, đặt tên là hồ linh lang. bỗng nhiên có kẻ thù muôn đời đến xâm lược, các tướng sĩ không thể chống lại. vua nghe theo thần sai sứ đến gặp thần làm tướng. về đến làng thi-lê, linh lang đang nằm ngửa trên giường, bỗng biết nói, bèn bảo mẹ gọi sứ giả đến xin vua một lá cờ đỏ to, cán dài, voi đực. điều đó sẽ khiến kẻ thù bình tĩnh. toàn bộ con sói thần cầm cờ hét lớn: “Ta là tướng quân thiên hạ!” rồi cưỡi voi ra trận. voi chạy như bay, phất cờ phất phới, giặc tan. tướng giặc ngã xuống và chết. khi trở về, anh bị bệnh đậu mùa. khi cờ sắp tàn, xin vua cho cờ đỏ bay lên trời, rơi đến đâu thì lập đền thờ ở đó. sau đó, anh ta biến thành một con rắn bò xuống hồ dâm dục và chết.

Nói chung, có rất nhiều câu chuyện giống như những câu chuyện cổ tích kể trên, nội dung rất ít.

người dân xứ Nghệ có một câu chuyện về con ngựa đất dường như là một phiên bản của câu chuyện thiêng:

một cậu bé mười lăm tuổi ăn uống và nghịch đất, thường kéo voi và ngựa lên khỏi mặt đất. Đột nhiên, kẻ thù đến xâm lược. không ai đánh được vua cũng phải cho người đi cầu có trình độ tốt. chàng trai sau khi gặp sứ giả đã lấy đất nặn ngựa. sau khi chặt, ngựa lớn lên tự nhiên, biết ăn, biết chạy. cậu bé sau đó đã lên ngựa. con ngựa đã dẫn tôi vào trận chiến để cuối cùng đánh bại kẻ thù.

xem thêm câu chuyện vu thanh ở câu 131, cũng là một dị bản của câu chuyện linh thiêng.

các nhóm dân tộc cũng có những câu chuyện với các anh hùng ít nhiều tương tự như các vị thánh

Đầu tiên, lịch sử của người Tày cổ đại:

Có một cặp vợ chồng già hiếm muộn, nghe nói đạo sĩ xây một trăm hai mươi cây cầu, cuối cùng người vợ sinh ra một con cóc. Cóc mười hai tháng tuổi chỉ bằng một nắm tay nhưng bố mẹ vẫn nuôi nấng khôn lớn. một hôm có sứ giả đi tìm người tài giỏi đánh giặc. Cóc nói với bố mẹ để kêu cứu. sứ giả bị đưa ra tòa. Tuy nhỏ bằng nắm tay nhưng không con ngựa nào chịu được sức nặng của con cóc, nó phải bước đi. đến nơi vua hỏi: – “ngươi cần gì?”. trả lời: – “để vua rèn con ngựa sắt ba vạn cân gang, bên ngoài có hai vạn cân sắt, bờm và đuôi tóc mười bốn cân. Và xin cho rộng ba gian một thước”. nhà vua chỉ cho phép ném tám nghìn cân vào, để con cóc nhảy lên, con ngựa cúi đầu. nhưng rồi con ngựa cũng tìm đến thuốc. Nhà vua bổ nhiệm Cóc làm tướng salvo, hứa sẽ cưới công chúa nếu chiến thắng. khi gặp giặc, ngựa lao tới, từ miệng phun ra lửa và khói từ mũi. kẻ thù tối tăm mặt mũi, bị lửa thiêu đốt. sau khi thắng trận, nhà vua lần lượt hỏi ý kiến ​​của ba công chúa, chỉ có công chúa thứ ba là chịu làm vợ cóc để giữ lòng tin của vua cha.

Phần tiếp theo mở ra khác với câu chuyện thiêng liêng. nhà vua dành riêng cho hôn lễ, nhưng ra lệnh làm một trăm hai mươi chiếc kiệu, và chỉ những chiếc kiệu phù hợp với một công chúa ba chỗ mới được rước. cóc đến thăm một nhà hàng. khi trời mưa, cóc nhảy lên mái nhà nên không bị ướt. bà chủ quán là bà tiên kể con cóc nào kiệu có ong bướm bay lượn. Công chúa quay lại nhà con cóc, con cóc cởi bỏ trang phục của chàng trai. thức dậy vào buổi sáng và mặc quần áo của bạn. hai chị em hỏi tôi, công chúa ba nói thật lòng. người ta mở tiệc, công chúa ba bảo chồng cởi áo đi dự. nhà vua vào phòng để xem bộ dạng của con cóc. vua định mặc quần áo vào, nhưng muốn cởi ra thì không thể cởi ra được. sau đó nhà vua biến thành một con cóc. các triều thần tôn Cóc lên làm vua.

câu chuyện về những người nông dân mơ về mặt trăng:

Có một cặp vợ chồng già hiếm muộn, một hôm người vợ nằm mơ thấy một con thỏ từ cung trăng xuống chơi trước mặt mình, từ đó mang thai và sinh ra một đứa bé. là con trai của các vị thần, sợ hãi sẽ mang đến tai họa, cặp đôi đã bỏ mặc anh ta trên đồng cỏ, chỉ thỉnh thoảng đến thăm anh ta. Một hôm chúa làng bắt được và ném đứa bé xuống suối nhưng nó không chìm, nó chỉ trôi dạt đến nơi được bà vớt về nuôi. khi tôi bốn tuổi, tôi đã biết nhảy. một ngày nọ, cô đứng trên một phiến đá và cầu nguyện: – “ôi các thiên thần, hãy giúp tôi giết chúa tể độc ác của thị trấn”. cuối câu, hòn đá rung chuyển và biến thành một con ngựa trắng cao lớn. con ngựa cúi đầu và ngoe nguẩy cái đuôi trước mặt, tỏ ra thần phục. Cùng lúc đó, một bà lão với mái tóc vàng từ trên trời rơi xuống bảo chàng hãy xuống thác để tìm kho báu. Tôi nhìn thấy một vật sáng bóng nổi lên nên tôi đi vào và nhặt nó lên, đó là một thanh kiếm quý. Ta nhất thời rùng mình, trở thành một người rất cao, cưỡi ngựa, ngựa phi nước đại như bay, cây cối cúi đầu. Khi đến đó, người đàn ông sợ hãi và đóng cửa lại. Ta múa kiếm, kiếm tỏa ra ngàn tia, đốt cháy cửa thành, rồi cung điện. những người hầu chạy ra ngoài đều ngã xuống. Tôi giết chủ thị rồi lấy tài sản chia cho mọi người, đường ai nấy đi. chàng lại phi ngựa về chỗ cũ. ngựa không bay lên trời mà hóa đá, ta lại ném gươm xuống thác, nhưng nữ hoàng mặt trăng đã đưa ta lên trời, vì ta vốn là con của nàng.

câu chuyện về con gấu cha của người Bahnar (bahnar):

một gia đình nghèo sinh được mười cô gái hàng ngày phải vào rừng đốn củi để kiếm sống. một ngày nọ họ gặp một con gấu đỏ và kể cho anh ta nghe về sự nghèo khó của họ. gấu trèo cây hái quả ngon về ăn và chia cho mỗi người một túi quả mang về nhà. cô gái út mang thai sau khi ăn trái cây và sáu năm sau sinh ra một cậu con trai bụ bẫm. Trong khi bị đuổi qua thị trấn, một con gấu đỏ đã đưa cô đến chào đàn con và hái trái cây. từ đây câu chuyện tiếp cận câu chuyện của tôi. Cậu bé lớn nhanh nhưng không biết nói, không đi lại được. mẹ rất buồn. Một hôm tôi nói với mẹ tôi. – “Mẹ nấu cho con năm bát cơm và chuẩn bị bốn hũ mắm chua.” người mẹ làm theo. Tôi ăn hết một lúc, sau khi ăn xong tôi xin mẹ đi làm rẫy nhưng mẹ không cho. rồi anh vươn vai thì bỗng có tiếng ầm ĩ: bộ quần áo mẹ may bị rách. mẹ ngạc nhiên đi gọi thị trấn. khi tôi trở lại, tôi đã trở thành một người khổng lồ trẻ tuổi, với một thanh kiếm trong tay, trông rất oai vệ. mọi người đều ngơ ngác khi anh ta lắp khiên lên và bay lên không trung. ở đây câu chuyện kết thúc khác. Đúng lúc đó, con gấu đỏ xuất hiện và trở thành người, đến an ủi vợ, rồi ngồi trên khiên bay đi tìm con. Khi gặp con trai của mình, cả hai đã rủ nhau đến gặp một lãnh chúa làng độc ác nhưng đầy ma lực tên là Mustache. lúc đầu ria mép bắt lửa khắp nơi. hai cha con làm phép để nước đổ mưa. con ria lại mang nước lũ về, cha con liền gọi rồng con. Quá kinh hãi, chưa kịp bỏ chạy thì bị cha con mình tóm gọn. nhưng họ không giết ria mép, họ chỉ bắt anh ta phải bỏ cái ác của mình và phân phát của cải cho tất cả mọi người. sau đó, gấu đỏ đã trả lại đứa trẻ cho vợ mình.

lịch sử của người dan tay:

tay là một cậu bé không có cha hoặc mẹ, sống với một người chủ thị trấn giàu có nhưng độc ác. vì tôi đã quá đau khổ, tôi đã bỏ đi; đi mãi, gặp vườn mía bẻ về ăn. Chủ vườn mía là hai ông bà lớn tuổi thương anh chị em khổ cực, nuôi hai em làm con nuôi. Một buổi sáng khi leo núi, thấy trên đỉnh có đầy chiêng, bò, voi, ngựa, khi trở về nhà thì thấy một thanh gươm bằng vàng sáng chói. khi cha mẹ nuôi trở về, nàng hỏi: – “Của cải trên núi thuộc về ai?” – “for you” – “thanh kiếm đó dành cho ai?” – “cho bạn”. Tôi thích đến mức đứng dậy ăn hết một nồi cơm và uống một cốc nước. vượt qua suối vàng, tôi xuống tắm, thân hình bỗng vàng vọt, cao lớn. Tôi cưỡi voi đến suối và thấy trong chòi có tiếng kêu. từ đây nó giống như câu chuyện về sự hủy diệt của con trăn (số 148): Tôi vào để gặp một cô gái xinh đẹp. Nếu bạn hỏi, bạn sẽ biết rằng người dân khu vực đó phải cho yêu tinh một cô gái xinh đẹp bảy năm một lần, nếu không nó sẽ rời khỏi nước và chết. Sau khi chém chết yêu tinh, anh từ biệt cô gái, để lại vỏ bọc và một mảnh khố do yêu tinh cắt. cha cô gái gọi các con kéo khố, gươm, hứa gả con gái cho ai xứng đôi vừa lứa. tất nhiên là không có ai trừ dam tay, nhưng anh ta ghen tị với bọn nhà giàu bắt cầu khiến con voi bị ngã, tay đập rơi xuống nước, và anh ta chết. xác cô được cô gái chôn cất, nhưng sau đó con chó của bố mẹ nuôi cô đến đào bới rồi liếm láp sống lại. Tôi mang gươm đi khắp nơi để trừng trị những kẻ tham lam và gian ác.

một câu chuyện khác về người mơ, hai anh em porang và dang, là một phiên bản của câu chuyện vừa được kể:

Xem thêm: So sánh nội lực và ngoại lực

Ngày xưa có hai anh em ở chung nhà, anh yêu em, nhưng vợ anh thì hoàn toàn trái ngược. một hôm, trong lúc đi săn có tiếng chó sủa, anh ta nhặt được một hòn đá lạ ném vào con trâu, làm thủng bụng con trâu. chị dâu ghét tôi, cô ấy xúi giục chồng giết mình. Chồng tôi gửi tôi đến nhà một người bạn, anh ấy nói dối là đã giết tôi. nhưng khi người vợ phát hiện ra rằng chồng mình là một con lừa, cô ấy buộc chồng phải giết cô ấy chừng nào còn có thể. Cuối cùng, chồng phải làm một cái trống để bỏ thức ăn vào và thả trôi theo dòng nước. trống chuyển đến nơi có một cụ già, vợ chưa có con, đang tần tảo nuôi con. một hôm hai vợ chồng ra về, anh bảo dang không được đụng vào cái lu nước ở góc nhà, nhưng vì tò mò nên anh cho tay vào, cánh tay tự nhiên có màu vàng tươi, càng lau càng vàng. mọi thứ đã. trên. trong làng, người xưa thờ thần rồng, cứ bảy năm phải nộp một mạng người, năm trăm con trâu, năm trăm con bò, và năm trăm lồng gà vịt. năm đó đến lượt neang pu, con gái của nhà vua, dâng hiến cuộc đời. Thần Jeah nhớ đến vị thần đã rèn kiếm bằng đá của mình. sau khi rèn, cố gắng cắt nó, thanh kiếm bị gãy. cải tạo cũng vậy, chỉ sau khi thành công, chỉ một nhát làm gãy cây, một nhát cắt nước, cá chết đầy sông. có một thanh kiếm tự nhiên tăng gấp đôi sức khỏe của con rồng. chỉ ăn một bát cơm tám dải, một nồi thịt tám dải, một nồi ớt tám nắm và một trái cà tím tám tay. Chỉ với một cú đánh anh ta đã lật tung ngôi nhà, mái nhà rơi xuống đất. trở lại, giết con rồng trừ neang pu. nhưng sau khi xong việc, anh ta trở về nhà và nằm trong bếp chôn tro và giấu không cho ai biết (tình tiết này giống với các phiên bản phương Tây). nhưng vì để quên bao kiếm nên nhà vua đã tìm thấy nó sau đó. trong đoạn sau, xem câu chuyện số 26, tập i.

lịch sử của đồng bào ja-rai (djarai):

có một cặp vợ chồng bị chủ làng bức hại, nhưng đã gặp được thần tiên, thần tiên đã làm cho họ giàu có, sinh được một người con trai tên là y ban, nuôi một đứa con tên là y rít. bà chủ tìm nơi giết chồng rồi bán vợ cho người khác. bị hắn bắt bỏ trốn đến một nơi, nhận làm con nuôi ở một gia đình khác. Tôi ăn một lúc sáu khay cơm, ngủ liền sáu ngày sáu đêm. khi đứng dậy vươn vai, tự nhiên người em cao bằng cây kenya trước sân. Tôi đánh con quay và làm vỡ nó, và tôi đánh nó một lần nữa và làm vỡ nó. họ phải mua cuộn sắt với giá ba chòi bằng hai con trâu, phải dùng voi để bắt con về. Tôi tập vũ đạo của khiên và dao: khiên gãy, dao gãy. Tôi chặt một cây cổ thụ bảy người ôm không xuể để làm lá chắn (chưa kể đóng búa). đi đánh nhau, ai cũng thua mình. Sau khi tìm được mẹ, tôi quyết định trả thù cho cha. hắn sai người tìm đường đến nhà thị chủ, mất bảy ngày bảy đêm mới đến nơi, bị thị chủ đuổi theo, hắn chạy lại dẫn đường cho hắn. khi đến đó, anh ta chỉ đánh một cái búa, cửa bị vỡ và giết chết chủ nhân của thị trấn và sáu anh em của ông ta. sau đó anh ta cưới cô gái đó từ thị trấn.

cosquins trong truyện Ấn Độ và phương Tây, khi kể những câu chuyện về tro bếp hoặc cô bé lọ lem (nữ), họ đề cập đến một chuỗi những câu chuyện mà ông gọi là cendrillon malein, trong đó nhân vật là nam, khi còn nhỏ ông thường ngủ trong đống tro tàn. nhưng anh ta khỏe mạnh, anh ta ăn uống tốt (thậm chí có khi anh ta ngủ) với một thanh sắt nặng (hoặc chùy, hoặc giáo); Anh ấy đã làm nhiều điều kỳ diệu. đây là một số:

câu chuyện pháp:

lu-i hai tuổi mà vẫn nằm, không chịu dậy. cha mẹ thường nói: – “dậy đi con!”. người giúp việc: – “khi nào anh đưa cho tôi áo cộc và quần đùi, tôi sẽ dậy”. vì không có quần áo nên năm tám tuổi, rồi mười hai tuổi, lui vẫn nằm trên giường. Bố mẹ tôi nói với tôi rằng tôi cứ trả lời y như vậy. ở tuổi mười lăm, cha mẹ cô đã may ba mươi sáu mảnh vải mà họ tìm thấy thành quần áo. vì vậy anh ta đứng dậy và làm việc với một người nông dân với điều kiện anh ta phải cho anh ta ăn một đống bánh và một thùng rượu mỗi ngày. Tôi làm việc chăm chỉ gấp mười lần những người hầu khác.

một câu chuyện khác từ haute-bretagne, kể về một cậu bé thường không ở trên giường, nhưng được mẹ để cậu chơi cho đến khi cậu mười bốn tuổi và sau đó bảo cậu đi làm. Tôi đi rèn một “cây tăm nhỏ” nặng bảy trăm cân rồi nhặt như cầm một chiếc lông vũ để chu du thiên hạ. đoạn cuối giống truyện chú gấu (xem truyện thụy sinh, số 68, tập ii).

lịch sử của người Ireland (Ailen):

Một người đàn bà góa nghèo không có quần áo cho con cái, vì vậy bà ta đặt các con mình trong đống tro tàn gần bếp và phủ lên chúng bằng tro nóng. con càng lớn tro càng nhiều. Khi tôi mười chín tuổi, mẹ tôi quấn một miếng da dê quanh lưng tôi và bảo tôi phải đi làm và kiếm sống. bạn có sức mạnh to lớn, thực hiện nhiều cuộc thám hiểm và lấy công chúa.

Những câu chuyện của Đức:

viên ngọc, loại bàn là – tên của đứa bé – vì nó ăn quá nhiều nên cha mẹ không cung cấp được. cha mẹ tôi bảo tôi đến sống với một linh mục và rèn một thanh sắt. anh ta ăn tối nhiều như mười hai người hầu nam, và anh ta ăn bữa trưa của mình như những người hầu nam và nữ, nhưng anh ta làm việc chăm chỉ gấp mười lần họ. Cuối cùng, để đuổi cô đi, người chủ đã sai cô đi tìm con gái của mình bị quỷ dữ bắt, hứa thưởng cho cô một túi tiền chất đầy. Tôi cầm roi đến cửa âm phủ gõ ầm ĩ. ma quỷ trốn thoát Tôi phá cửa đưa cô gái về và đòi tiền công. Tôi cho tất cả đồ đạc của chủ vào một cái túi mà vẫn không cân. sau khi trả lại cho bố mẹ, tôi đã đi du lịch khắp thế giới.

Những câu chuyện Thổ Nhĩ Kỳ:

Một em bé thường nằm trong đống tro tàn của nhà bếp. Một ngày nọ, em gái và hai anh trai của tôi bị một con quỷ ba đầu nuốt chửng. Tôi đứng dậy để tro tàn thì bất ngờ cơn bão lớn ập đến khiến nhiều nông dân đang cày ruộng bỏ máy cày chạy vào nhà trốn. Tôi lấy tất cả máy cày của anh ấy và đưa chúng đến một người thợ rèn, người đã bảo tôi rèn một cây giáo. nhưng ném ngọn giáo lên không trung rơi trúng ngón út, ngọn giáo gãy. sau đó nó rung chuyển mạnh hơn trước, và một cơn bão lớn hơn lại nổi lên. người ta bỏ cày đi trốn, tôi lấy thêm cày để rèn lần thứ hai, nhưng giáo vẫn gãy. lần thứ ba anh ta cũng làm như vậy, lần này ngọn giáo làm từ tất cả các lưỡi cày bên trái nảy lên xuống mà không bị gãy. Tôi liền lấy nó để cứu em gái và hai anh trai. đoạn cuối giống như câu chuyện về con gấu ở Pháp.

Lịch sử Nga:

chiếc ghế sofa là một đứa trẻ ngốc nghếch. trong mười hai năm ông đã ngủ giữa đống tro tàn của lò sưởi, đó là lý do tại sao họ gọi ông là cây tần bì (popiaob). sau đó anh ta đứng dậy, lắc người và đánh rơi sáu panh tro. Bây giờ, có một con rắn ngăn chặn sự mọc của mặt trời làm cho ban đêm ngự trị. Ivan yêu cầu cha mình rèn một chiếc chùy sắt năm ngạnh. Sau khi rèn cây búa, tôi ném nó lên không trung, rơi vào mặt và cây gậy bị vỡ. Tôi yêu cầu rèn một cây gậy khác trong mười phút, nhưng khi nó rơi vào đầu gối của tôi, nó bị gãy. mười lăm phút thứ ba, hắn ngã sấp mặt, sứt đầu mẻ trán. ivan đã lấy nó để chiến đấu với lũ rắn.

Trong lịch sử của người Slav ở Bosnia, có một em bé tên là Pepper. Sau cái chết của hai người con trai, cha mẹ anh ta cầu xin thêm một người con trai và sau đó sinh được một bé trai to bằng quả ớt chuông. nhưng anh ta có sức khỏe tuyệt vời, thường cầm một cây chùy sắt to như lông vũ.

Lịch sử của người Berber (người Berber) ở Algeria:

một chàng trai có sức khỏe đáng kinh ngạc nhưng hung dữ. dân tứ xứ xin vua dẹp bỏ. nhà vua tìm cách lừa đến nhà một người đàn bà không ăn được người để mượn tay cứu nàng, và nói với nàng: – “em gái ngươi đang ở trong tay hắn”. Người thanh niên đến gặp thợ rèn và nhờ anh ta rèn một thanh sắt. những người thợ rèn đã rèn một thanh mười pound. cũng giống như câu chuyện trước, anh ta ném cây gậy lên không trung, nó đáp xuống cánh tay của anh ta và làm gãy cây gậy. anh ta lấy cây gậy còn lại và đánh người thợ rèn, làm anh ta gãy lưng. anh ta nhờ một người thợ thủ công khác rèn một thanh hai mươi pound. cố gắng không để phá vỡ thời gian này. cầm một cây gậy nhẹ tựa lông hồng lao vào đánh chị để không giải thoát cho em gái mình.

lịch sử của giống chó (Brazil):

Một vị vua khi sinh ra đã có một người con trai to lớn và khỏe mạnh bất thường. trong mười ngày anh ta đã ăn hết một con bò. nhà vua sợ hãi đến nỗi ông gọi cố vấn của mình để hỏi ông ta câu hỏi sau đây. cố vấn bảo nhà vua sai con trai đi nơi khác tìm thức ăn. hoàng tử sẵn sàng đi, nhưng rèn một thanh sắt nặng, một cái vồ và một cái lưỡi hái lớn. được rồi, nó ra rồi. kết thúc giống như câu chuyện về cậu bé gấu của Pháp (được thuật lại).

Người Ba Tư (Iran) cũng có một câu chuyện giống như cậu bé đầu gấu của người Ả Rập, nhưng ở đây cha tôi là một hoàng tử bị gấu bắt về làm chồng. Năm lên ba tuổi, khi nghe cha kể chuyện, ông đã ném một hòn đá nặng để đưa anh ra khỏi nhà tù và giết chết mẹ anh trong khi bị truy đuổi. nhà vua, ông tôi, đã quá sợ hãi đối với tôi ở một nơi xa xôi. khi tôi sáu tuổi: Tôi xin ra trận, nếu không tôi sẽ phá hủy tất cả những ngôi nhà ở đó. Nhà vua sai tôi đến hồ Sinai lấy củi với ý định cho thú rừng ăn, không ngờ tôi gọi được tất cả thú rừng và chim chóc đến và bảo chúng kiếm củi cho tôi và mang về cho tôi. nhà vua cho phép tôi ở lại kinh đô trong năm năm, sau đó tôi yêu cầu quay trở lại chiến tranh nếu không sẽ phá hủy toàn bộ kinh đô. nhà vua sai tôi chiếm lại thành phố simken đã bị chiếm trước đây. khi được hỏi anh ta cần bao nhiêu quân, anh ta chỉ yêu cầu một thanh gươm bảy vạn bathman và một vạn sáu nghìn chiếc búa dùi cui. Nhà vua cho rèn tất cả đồ sắt trong nước, phải mất bốn mươi ngày mới xong. một khi thanh kiếm được rèn, cả một đội quân không thể nâng nó lên. Tôi chỉ lấy một tay và đặt nó trên lưng. khi đến nơi, tôi hét lên một tiếng: chết 40.000 người, giọng thứ hai hét: 30.000, người thứ ba; một ngàn. kiếm được nên tôi đã đi gọi những người nghèo ở gần đó để họ đến sống. trong đoạn tiếp theo, xem khảo sát không. 88, tập ii.

Trong lịch sử Serbia, đứa trẻ được mẹ cho bú trong ba giai đoạn liên tục trong bảy năm. rồi vươn vai đứng dậy trở thành một người đàn ông to lớn, xé toạc một “con sên” già cỗi. Không chỉ vậy, tôi còn lật ngược cây để phần gốc hướng lên trời. Trong truyện Nhật Bản cũng có một em bé tên Kintaro mạnh mẽ tuyệt vời, cưỡi ngựa cầm gươm đánh giặc.

Trong câu chuyện của jeorgi (géorgie), một đứa bé bị cắt xẻo tên là kakiia (người cào tro như bị chó cào) không chỉ có sức khỏe tốt mà còn có một kế hoạch. Tôi đã từng ngồi trong bếp đào hố tro bếp để nằm. bố mẹ tôi đau khổ trong một thời gian dài và sau đó họ đuổi tôi ra khỏi nhà. Đi du lịch thế giới, tôi gặp một người khổng lồ. Khi anh ấy thấy tôi đang vắt đá vào nước, anh ấy nói: “Tốt lắm, tôi có thể làm đá thành bột”. sau đó anh ta rút một ít tro từ thắt lưng của mình, lắc tro khắp nơi. sự kinh ngạc của người khổng lồ không dứt khi anh ta bị mù bởi tro.

phần khác có hai câu chuyện với hình ảnh một người lạ, một em bé anh hùng được sinh ra với một thanh gươm thần:

1) một vị vua có hai người con trai nhút nhát, vì vậy ông đã cầu nguyện ara ban cho ông một người con trai dũng cảm mà không ai có thể chiến thắng ngoại trừ người cao nhất. một nàng tiên hiện ra với nhà vua và tiên đoán rằng ông sẽ có một đứa con trai dũng cảm và sẽ trao cho ông một thanh gươm. phối ngẫu của hoàng hậu sinh ra một cậu bé với một thanh kiếm trên lưng và đặt tên là buzib (người có thanh kiếm). em bé đang lớn nhanh. nhà vua định rút gươm ra, nhưng gươm bay múa rồi quay trở lại lưng chàng trai. Khi tôi lớn lên, cha tôi mất, tôi săn được nhiều thịt như mười người thợ săn gộp lại. sau đó tôi cưỡi lừa đi du lịch, gặp gỡ các anh hùng khác thể hiện tài năng của họ và làm nhiều phép lạ.

2) một vị vua kết hôn với một nô lệ da đen và sinh ra một cậu bé mang một thanh kiếm có vỏ bọc. nhà vua bắt bà đỡ phải giấu ông trong phòng, không cho ông đi đâu hay giao tiếp với người lạ. khi tôi lớn lên, vua sai thầy dạy chữ cho tôi. một hôm nhà vua cho phép tôi lên phòng sau. Tôi bắt đầu nhìn thấy mọi người và mọi thứ, tôi yêu cầu đi chơi. vua không cho phép. Tôi đã đi xuyên tường. với tôi là một con ngựa thần kỳ mà không ai dám đến gần và không bao giờ rời khỏi chuồng. nhà vua có móng tay của nàng bằng vàng và bạc. Tôi dắt ngựa ra ngoài để cưỡi. Một bà già bảo tôi đi tìm mặt trời từ mặt trời. Tôi bảo mẹ chuẩn bị đồ ăn rồi tôi ra về và cũng làm được nhiều điều kỳ diệu.

[1] theo Desarmet. Truyện cổ tích Moorish trên tạp chí dân tộc học và truyền thống bình dân (1921).

Xem thêm: LinkedIn là gì? Hướng dẫn cách tạo tài khoản LinkedIn hiệu quả

                       

Vậy là đến đây bài viết về Thánh Gióng | Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam | Nguyễn Đổng Chi | SachHayOnline.com đã dừng lại rồi. Hy vọng bạn luôn theo dõi và đọc những bài viết hay của chúng tôi trên website Truongxaydunghcm.edu.vn

Chúc các bạn luôn gặt hái nhiều thành công trong cuộc sống!

Related Articles

Back to top button