TOP 20 bài nghị luận về tôn sư trọng đạo hay nhất

Bạn đang quan tâm đến TOP 20 bài nghị luận về tôn sư trọng đạo hay nhất phải không? Nào hãy cùng Truongxaydunghcm.edu.vn đón xem bài viết này ngay sau đây nhé, vì nó vô cùng thú vị và hay đấy!

Tôn sư trọng đạo gồm dàn ý chi tiết cùng với 20 bài văn mẫu hay dưới đây không chỉ giúp các em học sinh lớp 10 có thêm nhiều ý tưởng hay cho bài văn của mình mà còn nâng cao hiểu biết về truyền thống của tôn trọng giáo viên. . Qua đó có thể thấy rằng, tôn sư trọng đạo là một nét đẹp trong nhân cách, lối sống của mỗi người.

bài văn nói về kính trọng lễ phép thầy cô giáo là một trong những đề hay trong bài soạn văn lớp 10 tập 1. Đây là bài làm văn đầu tiên trong năm học, vậy để làm tốt bài này bài, các em cần nắm vững kiến ​​thức cách làm bài văn nghị luận xã hội. vậy đây là top 20 bài văn mẫu về tôn trọng tôn giáo được download.vn tổng hợp lại, mời các bạn cùng theo dõi tại đây.

Bạn đang xem: Tôn sư trọng đạo

Chủ đề: Dân tộc ta có truyền thống tôn sư trọng đạo. Theo bạn, truyền thống đó tiếp tục như thế nào trong đời sống thực tế ngày nay?

lập dàn ý thảo luận về tôn trọng cách làm của giáo viên

bản phác thảo số 1

i. giới thiệu:

– dẫn dắt luận điểm: lịch sử dân tộc luôn bảo vệ và tôn trọng những người có trách nhiệm cao cả: lãnh đạo và giáo dục con người trưởng thành. đã trở thành đạo lý mà người ta vẫn gọi là “tôn sư trọng đạo”.

ii. nội dung:

* giải thích “tôn sư trọng đạo” là gì?

– “guru”: tôn trọng giáo viên

– “tôn trọng”: tôn trọng đạo đức

⇒ “tôn sư trọng đạo”: cần ghi nhớ công ơn, kính trọng công ơn của thầy cô giáo, tôn trọng đạo lý, thấm nhuần công ơn của những người đã dìu dắt, dạy dỗ học trò trong sự nghiệp trồng người.

– “Tôn sư trọng đạo” là một truyền thống tốt đẹp của Đạo giáo Việt Nam, truyền thống này đã có từ lâu đời khi cần sự dạy dỗ của mọi người.

* tại sao cần phải “tiết lộ đường dẫn”?

Tôi nên biết ơn các giáo viên vì:

– thấy cô ấy hỗ trợ, truyền đạt kiến ​​thức, chắp cánh để hỗ trợ mọi người trong hành trình dài và rộng của cuộc sống

– thầy cô dạy chúng em cách sống, cách làm người và hướng mọi người đến những giá trị sống tốt đẹp

– giáo viên dành cho học sinh tình yêu thương như cha mẹ

– thầy cô là người bạn luôn bên cạnh chia sẻ với học sinh những lúc vui buồn

– Biết ơn thầy cô là một nét đẹp trong lối sống của con người, là biểu hiện của một người có văn hóa thực sự

* biểu hiện của “tôn trọng giáo viên”

– sư phạm mạnh mẽ – thư sinh của chu văn an, tuy đã làm quan lớn nhưng khi trở về thăm ông vẫn kính cẩn, đứng từ xa cúi đầu chào. được thầy mời vào nhà chỉ dám ngồi bậc dưới ⇒ một thái độ, một con người, một nhân cách lớn

– ngày nay, truyền thống đó vẫn được thể hiện theo nhiều cách khác nhau:

+ học sinh gửi lời cảm ơn đến thầy cô nhân ngày 20/11

+ chăm chỉ học hành, lễ phép, vâng lời thầy cô…

* mở rộng chủ đề

– Ngày nay có rất nhiều học sinh ngồi trên ghế nhà trường, học nhiều môn học do thầy cô giảng dạy, nhưng các em chưa ý thức được việc phải kính trọng, lễ phép, hiếu thuận với thầy cô, tôn trọng giáo lý mà thầy giảng. điều đó có nghĩa là đạo đức truyền thống không được tôn trọng, không được nghiên cứu …

– Bên cạnh những biểu hiện thể hiện truyền thống “tôn sư trọng đạo”, vẫn còn những người vô lễ, vô ơn với thầy cô:

  • chọn giáo viên
  • giở trò với giáo viên
  • cư xử sai và làm phiền giáo viên

⇒ hành vi như vậy cần bị chỉ trích

– nhưng cũng có rất nhiều học sinh đã hiểu và thực hành thành ngữ và cũng đang đi trên con đường thành công trong cuộc sống, trong khoa học, …

* liên hệ với tôi:

– Điều tốt nhất để đền đáp công ơn thầy cô là chăm chỉ học tập, cống hiến những kiến ​​thức mà thầy cô đã truyền dạy để xây dựng tương lai của chính mình và làm giàu cho đất nước

– cố gắng trở thành người xinh đẹp, có đạo đức và tài năng để không phụ công sức dạy dỗ của thầy cô

– Em cần ý thức được trách nhiệm và hành động của mình để thực hiện đúng những gì thầy cô truyền dạy

iii. kết luận:

– khẳng định lại vấn đề của luận điểm: “tôn sư trọng đạo” là một nét đẹp trong nhân cách và lối sống của mỗi người

– nhắn gửi đến tất cả mọi người: hãy sống đẹp, sống có ích, có đức, có tài để công lao của các bậc thầy thật đáng kể

..

siêu chính thống guru

“Đêm nay dù đếm hết sao trời, dù đếm hết lá thu, sao đong đếm hết công ơn thầy cô…” đó là câu hát cứ ngân nga mãi trong lòng tôi và những ai. đến trường, bước vào một thế giới mới lạ, chưa biết bao nhiêu điều chưa biết, thầy cô chính là người hướng dẫn, nâng đỡ từng bước chân của chúng ta trên con đường tích lũy tri thức và con người.

Có một câu tục ngữ Trung Quốc nói rằng “một cuốn sách không bằng một người thầy tốt”. tại vì? học tập là công việc cả đời của con người và nó không có hồi kết. Trên con đường đó, sẽ có nhiều khi chúng ta gặp khó khăn và nghi ngờ, thầy cô sẽ là người giúp đỡ và giải quyết những băn khoăn của chúng ta.

Thầy cô không phải là những người vĩ đại, nhưng họ đóng vai trò vô cùng quan trọng trong việc tiếp thu thêm kiến ​​thức và hoàn thiện nhân cách con người của mỗi chúng ta. chính vì vậy mà dân gian ta thường có câu “tôn sư trọng đạo” quả không tồi.

tôn trọng đạo lý là đạo đức, là nhân cách của con người, thể hiện cách đối xử với những người đã giúp đỡ mình như người cha, người mẹ thứ hai. vậy tu sĩ là gì? Tầm quan trọng của tôn giáo là gì?

sự tôn trọng trong giáo viên có nghĩa là tôn trọng, tôn trọng. tu sĩ trong guru là một người thầy, một người cô. tôn sư là lời khuyên, là lời dạy mà mỗi chúng ta phải kính trọng và yêu quý, mỗi người thầy, người cô đã dạy chúng ta biết đọc, biết viết, cách làm người, cách sống chân chính. .

tôn trọng giáo viên của chúng tôi như chúng tôi tôn trọng cha mẹ của chúng tôi. từ đó, với hai chữ đạo sư, chúng ta có thể hiểu được vì sao vai trò của Ngài lại lớn lao, vĩ đại đến mức chúng ta phải kính phục. tôn trọng thì sao? Cả tôn trọng tôn giáo và tôn trọng đạo sư đều đề cập đến sự tôn trọng đối với một người nào đó và tôn trọng người mà một người tôn trọng và yêu mến.

đạo đức trong sự tôn trọng là đạo đức và đạo đức. tôn trọng đạo đức nghĩa là phải kính trọng người đã dạy dỗ mình đạo đức, hiểu đạo lý làm người, đối nhân xử thế ở đời. người đó không ai khác chính là người thầy, người cô, người chèo lái đưa ta đến bến bờ tương lai.

tôn trọng tôn giáo ở đây cũng có nghĩa là tôn trọng đạo đức con người. Tóm lại, tôn sư trọng đạo là câu từ xa xưa của ông cha ta để khuyên răn con cháu phải kính trọng, yêu thương những người thầy, người cô – những người ngày đêm không quản ngại khó khăn mà thắp lên ngọn đèn soi đường cho chúng ta thành công.

Tại sao những người thầy, người cô lại có vai trò và tầm quan trọng như vậy? Ai đó đã từng nói: “Hãy cho tôi một con cá và tôi sẽ ăn hết nó trong một ngày”.

nhưng nếu bạn dạy tôi câu cá, tôi sẽ ăn cá suốt đời. ” đó là vai trò của giáo viên. người thầy không có phép thuật, không có cây đũa thần để giúp chúng ta thông minh hơn, sáng tạo hơn, nhưng thầy là người có thể dạy chúng ta câu cá để chúng ta vững vàng trên mọi nẻo đường, không bao giờ “chết đói”.

Tôn sư trọng đạo là truyền thống tốt đẹp của dân tộc Việt Nam sẽ còn mãi theo năm tháng để khuyên mọi người phải kính trọng thầy cô cũng như nghề dạy học.

Ở đất nước này, có rất nhiều nghề khác nhau trên thế giới, nhưng tại sao mọi người lại phải tôn trọng nghề dạy học hơn? đó là vì nghề dạy học không giống như những nghề khác, nghề dạy học là nghề “trồng người”. tạo ra những con người có hiểu biết, văn minh và có đạo đức là nhiệm vụ lớn nhất và cao quý nhất trong tất cả các ngành nghề.

Một đất nước có những con người thông minh, sáng tạo và có đạo đức thì đất nước đó sẽ phát triển rất nhiều. vì vậy, nghề dạy học, cũng như vai trò người thầy, người cô cao cả, trọng đạo, trọng đạo là một trong vô số truyền thống văn hóa của dân tộc ta có ý nghĩa to lớn và sâu sắc nhất. .

Với sự ra đời của truyền thống tôn sư trọng đạo, nhiều câu ca dao, câu nói phổ biến đã ra đời như “nhất ngôn tứ tuyệt” nghĩa là một chữ cũng là thầy, nửa chữ. cô giáo.

cho dù một lời nói hay, thì đó vẫn là người thầy đã dạy. “ba người đồng hành cùng muôn loài” ba người cùng đi trên một con đường, một người sẽ làm thầy hướng dẫn hai người còn lại trên con đường đó.

những câu nói khác nhau ra đời như john steinbeck đã từng nói: “một người thầy vĩ đại cũng là một nghệ sĩ vĩ đại và chỉ có một vài người như vậy trên thế giới”. dạy học là nghệ thuật vĩ đại nhất vì nó là sự kết hợp của lý trí và tinh thần. ”

tôn trọng và tôn sư trọng đạo không chỉ là truyền thống của dân tộc ta, mà còn là lời khuyên, lời dạy của người xưa dành cho thế hệ con cháu ngày nay, dù ở vùng miền, quốc gia nào, hãy thể hiện sự tôn trọng và nhân phẩm.

Tiến sĩ Helen Caldicott có ý kiến ​​về giáo viên “Tôi tin rằng giáo viên là những người quan trọng và có trách nhiệm nhất trong xã hội bởi vì những nỗ lực nghề nghiệp của họ ảnh hưởng đến vận mệnh của trẻ em. vai trò của một giáo viên không bằng bất cứ điều gì, cũng không phải cho tất cả các ngành nghề.

người thầy là cha, người cô là người mẹ, người thầy là người lái đò đưa học sinh đến bến bờ tương lai bao niềm vui và hạnh phúc. thầy cô là những người rất giản dị, nhưng vai trò của họ rất lớn, rất cao cả. Trong suốt cuộc đời học sinh, cô chỉ mong gặp được một người thầy tốt và trong suốt cuộc đời của một cô giáo, cô chỉ mong học trò trở thành người và lời cảm ơn chân thành từ chúng tôi.

Nó đơn giản như vậy! đã nhắc đến công lao của các bậc thầy, chúng ta không thể không nhớ đến các bậc thầy vĩ đại như: sư phụ chu văn an, sư phụ nguyên liêm, sư phụ cao ba bảo, sư phụ nguyễn đình chiểu,… trong đó không thể không nhớ đến hình ảnh của sư phụ. Nguyễn Tất Thành, người dựng nước và dạy học trò trở thành những người như văn võ song toàn.

tôn trọng thầy cô giáo không gì khác hơn là khuyên mỗi chúng ta phải kính trọng và yêu quý thầy cô. tuy nhiên, ngày nay có rất nhiều sinh viên không nghĩ như vậy. các em không kính trọng, lễ phép với thầy cô, đôi khi gây hỗn loạn trong lớp, không chú ý đến lời dạy, chỉ bảo của thầy cô mà ngược lại còn có những hành động đáng xấu hổ như nói xấu thầy cô. , chết tiệt, ..

nhiều hành vi đáng xấu hổ này đang diễn ra ngày càng nhiều không chỉ ở nước ta mà đã lan rộng ra toàn thế giới và chúng ta phải chỉ trích, khuyên nhủ hoặc làm những gì có thể để ngăn chặn những trường hợp như vậy.

một khía cạnh khác là các thầy cô giáo ngày nay có lẽ đã phần nào quên đi trách nhiệm làm thầy, quên đi nhiệm vụ cao cả của sự nghiệp “trồng người”. usinxki đã từng nói: “nhân cách của người thầy là sức mạnh có ảnh hưởng lớn đến học sinh, sức mạnh đó không thể thay thế bằng sách giáo khoa, câu châm ngôn đạo đức nào, chế độ thưởng phạt nào khác.”

Người làm thầy, người làm cô, điều đầu tiên cần có chính là nhân cách. Ngày nay, có một số giáo viên đã quên đi nghĩa vụ cao cả đó và coi thường nhân cách là giáo viên để làm những điều đáng xấu hổ như thực hiện hành vi đồi bại với học sinh của mình hoặc chỉ đơn giản là hạ hạnh kiểm, điểm kiểm tra của học sinh nếu học sinh đó không học thêm tại nhà của giáo viên đó,…

Có rất nhiều trường hợp kiểu này đã xảy ra và đang khiến hệ thống giáo dục của nước ta sa sút nghiêm trọng. Vì vậy, chúng ta phải ngăn chặn và phê phán những hành vi đó, từ cả giáo viên và học sinh, để giáo dục trở về đúng bản chất của nó: tôn sư trọng đạo, hiếu thảo với cha mẹ, giúp nước.

Ngày 20 tháng 11 hàng năm được chọn là ngày để ghi nhớ công ơn của các thầy cô giáo. Vào ngày này, các chàng trai, cô gái sẽ dành tặng thầy cô những món quà rất đơn giản như một bông hoa, một tấm bằng khen hay đơn giản là một lời cảm ơn chân thành. Mong rằng ngày 20/11 hàng năm sẽ là những kỉ niệm đẹp đẽ, vui vẻ giữa thầy và cô giáo, là thời điểm mà những người học trò như tôi thực hiện truyền thống kính trọng thầy cô một cách ý nghĩa nhất.

“Hôm nay ngồi nhớ lại ngày đầu tiên đi học, nhớ đến cô giáo ngày ấy với trái tim tràn đầy yêu thương!”

Thầy cô sẽ mãi là cha mẹ thứ hai của chúng ta và kính trọng thầy cô luôn là truyền thống quý báu của dân tộc ta. Hãy cùng nhau phát huy và giữ gìn truyền thống đặc sắc này!

Bài thảo luận 200 chữ về truyền thống tôn trọng thầy cô giáo

Người Việt Nam từ lâu đã được biết đến với nhiều đức tính tốt đẹp và truyền thống tốt đẹp. một trong số đó mà chúng ta phải kể đến đó là truyền thống “Tôn sư trọng đạo”. tôn trọng là tôn trọng, tôn trọng và đánh giá cao; thầy giáo là cô giáo dạy văn, dạy người, dạy chữ. nếu giáo viên là học sinh thì phải tôn trọng, quý trọng và đánh giá cao vai trò của người thầy trong quá trình học tập và trong cuộc sống. quan trọng là phải tôn trọng, tôn trọng; còn đạo đức là đạo đức, là hình hài con người, là đạo đức, là đạo đức truyền thống tốt đẹp của con người. tôn trọng tôn giáo có nghĩa là học sinh phải tôn trọng, lịch sự và tôn trọng giáo viên. tôn trọng thầy cô giáo là một truyền thống tốt đẹp của thị trấn mà bất kỳ học sinh nào cũng cần phải có. tôn sư trọng đạo là truyền thống tốt đẹp của Đạo giáo Việt Nam, truyền thống này có từ lâu đời khi cần dạy và học làm người nhằm nêu cao vai trò, tầm quan trọng của người thầy. . Muốn trở thành giáo viên thì trước hết bạn phải là học sinh. Khi một học sinh trở thành một giáo viên, có rất nhiều người thầy đã truyền lại kiến ​​thức về mọi mặt. mỗi học sinh phải tôn trọng người thầy của mình vì đó là một trong những đạo đức cơ bản của con người. Ngoài ra, còn nhiều học sinh chưa ý thức được việc phải kính trọng, lễ phép, hiếu thuận với thầy cô giáo và tôn trọng giáo lý mà thầy cô giảng dạy. thậm chí có người còn cư xử thiếu lịch sự, thô lỗ với thầy cô, đi ngược lại đạo lý tôn sư trọng đạo. mỗi chúng ta muốn trưởng thành đều phải trải qua giai đoạn là một cậu học trò nhỏ và được sự dìu dắt của thầy cô. Vì vậy, ngay từ hôm nay các em hãy biết kính trọng, yêu quý và kính trọng thầy cô để xứng đáng là một người học trò hiếu thảo.

thảo luận ngắn gọn về việc tôn trọng guru

bài luận ví dụ 1

“Muốn đi học thì phải tham gia ở nước ngoài, muốn trẻ hay chữ thì phải mến thầy”

Bài hát bình dân qua lời ru của mẹ không biết từ bao giờ đã thấm sâu vào ký ức của người dân Việt Nam. Từ thuở ấu thơ, chúng ta đã được dạy về truyền thống tôn sư trọng đạo lâu đời của dân tộc. quả thật vai trò của người thầy trong thời kỳ nào cũng đáng trân trọng. nhất là ngày nay, các thế hệ học sinh vẫn tiếp thu truyền thống hiếu kính với tổ tiên và ngày càng phát triển rực rỡ truyền thống đó.

Trước hết, chúng ta cần hiểu “tôn trọng đường” nghĩa là gì? Guru có nghĩa là tôn trọng, biết ơn và đánh giá cao vai trò của người thầy trong học tập và cuộc sống. còn tôn trọng đạo đức là tôn trọng đạo đức, phẩm chất đạo đức tốt đẹp của con người. các thầy cô là người đã truyền nhiều kiến ​​thức cho chúng ta, họ đã dạy chúng ta nên người, họ cũng là những người lái đò thầm lặng hy sinh tất cả để đưa chúng ta đến bến bờ thành công. vì vậy, kính trọng và biết ơn thầy cô không chỉ còn là chủ đề truyền thống mà đã trở thành một phạm trù đạo đức, phản ánh nhân cách và văn hóa của mỗi người.

trong bất cứ hoàn cảnh nào, vai trò của người thầy cũng được xã hội tôn trọng, bởi “kỷ cương, bán hành”. cúi chào không chỉ là sự kính trọng, biết ơn đối với những người có trách nhiệm truyền đạt kiến ​​thức mà còn thể hiện sự ham học hỏi và lòng say mê học hỏi. truyền thống tốt đẹp đó đã được dân tộc ta ca ngợi từ lâu đời và những người thầy với phẩm chất cao quý, nhân cách ngay thẳng được đời đời ghi nhớ. chu van an là một giáo viên nổi tiếng trên thế giới. những học trò ông dạy sau này đều trở thành những người có ích cho đất nước. Hằng năm, đến ngày sinh nhật của mình, những người học trò cũ dù có quyền cao chức trọng cũng không quên thăm hỏi, tri ân thầy cô. Trong xã hội hiện đại ngày nay, việc học lại càng đóng một vai trò quan trọng. người thầy không chỉ là người truyền thụ kiến ​​thức mà còn là người hướng dẫn, lắng nghe, khơi nguồn ước mơ, đam mê cho học sinh. Nghề dạy học vẫn là một nghề cao quý và được nhiều người ngưỡng mộ: “Dưới ánh mặt trời, không có nghề nào cao hơn nghề dạy học”. Mối quan hệ thầy trò dù gần gũi hay thân thiết đến đâu cũng không thể thiếu sự tôn trọng.

Xem ngay: Phân tích Vợ nhặt hay nhất (19 mẫu) – Văn 12

Tuy nhiên, trong cuộc sống ngày nay, vẫn còn một số học sinh do cố ý hoặc vô ý đã đi ngược lại truyền thống của dân tộc. không làm tròn bổn phận học sinh, làm phiền lòng thầy cô, chà đạp lên tình cảm thầy trò cao đẹp. những học sinh như vậy đáng bị lên án và chỉ trích gay gắt.

Học sinh chúng ta ngày nay cần tiếp tục kế thừa và phát huy truyền thống tôn sư trọng đạo. Chúng ta không chỉ cần biết ơn và kính trọng thầy cô của mình mà còn phải biến lòng biết ơn đó thành hành động. mỗi học sinh cần có lòng ham học hỏi, ham hiểu biết, ham học hỏi, phấn đấu, nỗ lực hết mình để trở thành người có ích trong xã hội, góp phần xây dựng quê hương, đất nước.

“Nghề dạy học là nghề cao quý nhất trong những nghề cao quý”. vai trò, vị trí của người thầy trong bất kỳ hoàn cảnh và xã hội nào cũng không thay đổi. Hiểu được sự vất vả, vất vả của công việc đó, chúng em càng phải cố gắng hơn nữa để xứng đáng với sự kỳ vọng và tin tưởng của thầy cô.

bài luận ví dụ 2

Từ xưa đến nay, tôn sư trọng đạo không chỉ là vấn đề đạo đức mà còn là truyền thống văn hóa rất tốt đẹp của dân tộc ta. nó cũng là một thành tố quan trọng làm nền tảng đạo đức của một xã hội văn minh. Vậy chúng ta hiểu truyền thống này như thế nào?

Xem Thêm : Lọc máu là gì?

Trên thực tế, tôn trọng guru là một truyền thống rất tốt. “tôn sư trọng đạo” là sự tôn kính đối với những người đã dạy dỗ mình, tôn sư trọng đạo và học trò là một trong những mối quan hệ đạo đức quan trọng. “Tôn sư trọng đạo” đã trở thành truyền thống đạo đức quý báu của dân tộc Việt Nam… Với việc coi trọng việc học và tôn sư trọng đạo, nhân dân đã góp phần tạo nên nền văn hiến trường tồn của đất nước. thời nào cũng có những tấm gương hiếu học, nhiều nhà giáo mẫu mực và những câu chuyện xúc động về tình thầy trò. có những người thầy đã qua đời nhưng tài năng và nhân cách vẫn tỏa sáng. có những học trò dù đã đỗ đạt, thành đạt, quyền cao chức trọng nhưng các em luôn nhớ đến công ơn dạy dỗ nên người.

Ngày nay, truyền thống tôn sư trọng đạo đó vẫn được tiếp nối và phát huy. nhà nước và xã hội luôn quan tâm và đẩy mạnh công tác giáo dục. nâng cao đời sống vật chất và tinh thần của giáo viên. Trong các gia đình ở bất kỳ cấp học nào, tiếng nói của giáo viên tiếp tục có tác động rất lớn đến việc hình thành nhân cách của mỗi người.

Ngoài ra, còn có nhiều hiện tượng tiêu cực ảnh hưởng xấu đến truyền thống tôn sư trọng đạo của dân tộc. không đủ lương để trang trải hàng ngày, tình trạng này khiến nhiều giáo viên phải đi làm thêm để kiếm sống. và đó là lý do khiến nhiều người phát ngán với nghề sư phạm cao quý này vì lương quá thấp. Ví dụ, một sinh viên tốt nghiệp cao đẳng ngoại thương có thể dễ dàng tìm được việc làm với mức lương bảy tám triệu. Sinh viên sư phạm ra trường khó tìm được việc làm mà chỉ kiếm được hai ba triệu, với bao lo toan, áp lực từ công việc và xã hội. cũng có học sinh khi ra trường thành đạt lại không nhớ đến công lao dạy dỗ của thầy cô, thậm chí có những hiện tượng phụ huynh, học sinh xúc phạm nhân phẩm, nhân cách của nhà giáo. đây quả thực là một hành động đáng bị lên án và lên án. vì vậy mọi người hãy đoàn kết và loại bỏ những hành động đó.

Tóm lại, tôn sư trọng đạo là một truyền thống tốt đẹp chúng ta nên giữ gìn và phát huy. Bản thân tôi sẽ luôn hy vọng và biết ơn những người thầy đã dạy dỗ mình.

mô hình 3

Câu tục ngữ đã thấm sâu vào quan niệm của ông cha ta một cách sai lầm. có thể nói đây là một đạo lý mà người Việt Nam không thể phủ nhận. Nó mang ý nghĩa sâu sắc là sự kính trọng, biết ơn người đã có công dạy dỗ mình.

mở đầu câu tục ngữ là chữ hiếu, nó mang ý nghĩa sâu sắc là hiếu kính ông bà tổ tiên, có câu “công ơn trời bể”. Đây là một câu tục ngữ hay, người thầy trong này sánh ngang với cha mẹ tôi. Không chỉ vậy, người thầy còn là người truyền cho ta kiến ​​thức, trang bị hành trang cho ta suốt đời. có thể nói công ơn của thầy cô là vô cùng to lớn. Không thể phủ nhận công lao đó nhưng chúng ta phải ghi lòng tạc dạ, kính thầy như cha mẹ mình. chữ hiếu bổ nghĩa cho chữ sư để thể hiện công lao dạy dỗ, dạy dỗ của thầy cô.

tôn trọng ở đây có nghĩa là tôn trọng đạo lý làm con, khiến con biết trân trọng những gì mà thầy cô đã dành cho mình, không những thế con càng phải tôn trọng và không được dùng những thứ không tốt mà không được tôn trọng.

và không chỉ vậy, tôn sư trọng đạo được coi là một truyền thống văn hóa rất tốt đẹp của nhân loại. nếu trẻ em là một tờ giấy trắng thì người cầm bút viết lên những tờ giấy trắng đó những nét chữ thẳng nhất, rõ nét nhất, chữ chính là cô giáo. tôn trọng những người hoàn thành vai trò truyền đạt kiến ​​thức của nhân loại cho thế hệ sau là biểu hiện của tình yêu tri thức, sự ham học hỏi, ý chí và khát vọng hướng tới một cuộc sống tốt đẹp hơn.

thì “thầy” không chỉ là sự kính trọng, yêu quý đối với những người làm nghề dạy học, mà còn là biểu hiện của lòng yêu tri thức, là biểu hiện của văn minh, tiến bộ. “đạo” không chỉ dừng lại ở tư cách làm học trò, ở cung cách, thái độ đối với thầy cô giáo mà còn ở vấn đề đạo đức xã hội. đó là cách làm người, cách sống. tôn trọng tôn giáo là quý trọng sự hiểu biết, tôn trọng tinh thần ham học hỏi, duy trì truyền thống hiếu học.

và hơn nữa, tôn sư trọng đạo được coi là một truyền thống đạo đức rất tốt đẹp của dân tộc ta. Trước những hiện tượng đạo đức học đường đang gây nhức nhối như hiện nay, chúng ta phải có những bước đi cần thiết để nhắc nhở mỗi người nhìn lại thái độ và hành vi của mình đối với thầy cô trên lớp.

và bổn phận làm con khiến bạn trân trọng những gì mà tổ tiên chúng ta đã kế thừa và phát huy truyền thống này một cách tốt nhất.

bài luận ví dụ 4

Dân tộc ta có nhiều truyền thống tốt đẹp, như lòng nhân ái, “thương người như thể thương thân”, cần cù lao động, yêu nước nồng nàn, v.v. Người Việt Nam rất chăm học. tôn sư trọng đạo là một trong những truyền thống cao đẹp được phát huy ngày càng rực rỡ.

Chỉ có bốn chữ “tôn sư trọng đạo” nhưng nó chứa đựng nhiều ý nghĩa sâu sắc, những tâm tư, tình cảm tốt đẹp. “sư” có nghĩa là thầy, “guru” có nghĩa là tôn trọng và tôn kính đối với người thầy. “đạo” có nghĩa là Đạo giáo, nó cũng có nghĩa là đạo lý của con người: “tôn trọng đạo” là tôn trọng, tôn trọng, tôn trọng Đạo giáo, đạo làm người. nó thực sự đơn giản và dễ hiểu: nếu biết tôn trọng đạo học, đạo làm người thì mới biết tôn sư trọng đạo; hoặc nếu biết kính thầy thì mới tôn cách học, tôn trọng đạo làm người.

Trong xã hội phong kiến, quân sư là một trong ba mối quan hệ lớn: quân, chủ và giúp việc. người xưa đã dạy: “Nhất tự cảnh giác, bán dâm tuế nguyệt”. tục ngữ, ca dao có nhiều câu ca ngợi người thầy với tất cả lòng thành kính và lòng biết ơn sâu sắc:

“Muốn đến trường thì phải bắc cầu. Muốn trẻ hay chữ phải yêu kính thầy cô”

có:

“cơm cha, áo mẹ, lời thầy cô bù bao ngày mong ước”

đọc “quốc âm thi tập”, ta thấy tâm hồn nguyễn trai không chỉ được “ân” che chở, mà còn quẩn quanh bởi “nợ cũ” đè nặng hai vai:

“chúng ta hãy trả món nợ cũ trước đã, cảm ơn chủ nhân, cảm ơn ông trời, cảm ơn phụ thân”

Trước đây, kinh tế chưa phát triển, đời sống của người dân ta còn nhiều khó khăn, số người có thể nấu nướng ở sân đình lớn là rất ít. tuy nhiên, truyền thống “Tôn sư trọng đạo” đã khắc sâu trong lòng hàng triệu người. các giáo viên và đạo sĩ được tôn vinh và được đào tạo để trở nên tốt hơn.

Sau cách mạng tháng Tám, nạn mù chữ đã được xóa bỏ trong một thời gian ngắn. học tập mở rộng và phát triển. dân trí không ngừng được nâng cao. Phổ cập giáo dục tiểu học và trung học cơ sở là mục tiêu của nhiều địa phương. các trường đại học, cao đẳng, dạy nghề mở ra khắp nơi. cứ ba người thì có một người đi học. thành quả to lớn này, trong đó một phần không nhỏ là sự đóng góp tâm hồn, trí tuệ, công sức của hàng triệu thầy cô giáo các trường mầm non, tiểu học, trung học cơ sở, cao đẳng, đại học. “Vì hạnh phúc mười năm: trồng cây; vì hạnh phúc trăm năm: trồng người “nghề dạy học là nghề cao quý nhất trong các nghề cao quý”. những câu nói này đã thể hiện sự tôn vinh vị thế của người thầy trong cộng đồng, coi giáo dục là quốc sách. hàng vạn nhà giáo đã được nhận các danh hiệu cao quý: “nhà giáo nhân dân”, “nhà giáo ưu tú”. Ngày 20/11 hàng năm là ngày: “Nhà giáo Việt Nam”. học sinh kính thầy, cô giáo yêu quý học sinh. phong trào “dạy tốt, học tốt” trong trường học ngày càng có kết quả.

Từ xa xưa, với truyền thống “tôn sư trọng đạo”, những danh nhân bất hủ như: chu văn an, nguyễn ngoan cường đã được ví như những vì sao sáng. ngày nay, truyền thống “Tôn sư trọng đạo” được tiếp nối và phát huy mạnh mẽ. Vai trò của người thầy ngày càng trở nên quan trọng trong sự nghiệp đào tạo đội ngũ trí thức đẩy mạnh công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước.

bài luận mẫu 5

Thị trấn của chúng tôi được biết đến là một đất nước hiếu học với truyền thống tôn sư trọng đạo sâu sắc. Trong kho ca dao, tục ngữ có rất nhiều câu ca dao nói về tình cảm thầy trò như “chữ nghĩa cũng là thầy / nửa chữ cũng là thầy” hay “muốn sang thì bắc cầu kiều / Nếu bạn muốn trẻ con hay lời nói, thì hãy yêu thương chúng ”. chủ “… và trong hoàn cảnh hiện nay truyền thống đó vẫn được kế thừa và phát huy rộng rãi.

Để hiểu đầy đủ ý nghĩa đầy đủ của bài hát nổi tiếng này, chúng ta cần giải thích đầy đủ ý nghĩa của “tôn trọng” và “tôn trọng”. tôn sư trọng đạo là thái độ tôn trọng thầy. tôn trọng tôn giáo nghĩa là tôn trọng mối quan hệ thầy trò. qua đây, ông cha ta muốn gửi gắm một ý nghĩa sâu sắc đó là phải kính trọng thầy cô, những người đã truyền cho chúng ta tri thức, đồng thời quý trọng mối quan hệ thầy trò. đã trở thành truyền thống tốt đẹp của dân tộc ta trong suốt chiều dài lịch sử mấy nghìn năm.

Tôn sư trọng đạo là một truyền thống đặc sắc được lưu truyền từ hàng nghìn năm trước. khi nước ta còn là một nước phong kiến. Việc học tập được chú trọng nhiều và vai trò của giáo viên, cụ thể là “học sinh”, đã được ghi nhận. hình ảnh những bậc thầy đồ ngày đêm mài mực đọc sách đã trở thành nguồn cảm hứng dồi dào cho nhiều tác phẩm văn học. Chắc hẳn chúng ta đều biết đến nhà hiền triết đặt nền móng cho nền giáo dục Việt Nam là Thầy Chu Văn An. một nhà giáo lỗi lạc đã đào tạo ra nhiều bậc hiền triết cho đất nước. tấm gương của những sinh viên sư phạm vững vàng là một trong những tấm gương tiêu biểu cho truyền thống “Tôn sư trọng đạo” mà chúng ta nên noi theo.

sau khi đỗ đại quan, giáo họ thường đến thăm các dịp lễ lớn của sư phạm. tuy nhiên dù ở trên vạn người, tài đức ngày càng cao nhưng chưa bao giờ dám đứng ngang hàng với sư phụ. về đến nhà cậu chủ vẫn khoanh tay chào hỏi từ ngoài cửa, một hai cái duy trì thái độ kính trọng với cậu chủ. Có như vậy, chúng ta mới thấy rằng, truyền thống này đã ăn sâu và trở thành gốc rễ vững chắc cho nhiều thế hệ người Việt Nam.

Ông bà ta thường có câu “mùng một Tết, mùng hai Tết mẹ, mùng ba tết thầy” để thấy được tầm quan trọng của truyền thống đó trong suốt chiều dài lịch sử của dân tộc. Cho đến ngày nay, khi đất nước ngày càng phát triển thì giá trị của câu nói ấy vẫn còn nguyên giá trị. hơn hết, đảng và nhà nước ta hiểu rằng đối với sự phát triển của đất nước thì việc nâng cao trình độ học vấn có vai trò đặc biệt quan trọng. Và để tạo ra những thế hệ học sinh ưu tú thì việc quan tâm đến đời sống của các thầy cô giáo là điều vô cùng cần thiết. Vì vậy, chúng ta có thể tự hào tuyên bố rằng Việt Nam là nước duy nhất có ngày hiến chương các nhà giáo vào ngày 20 tháng 11, mà cả thế hệ nhân dân dành tặng cho các thầy cô giáo của mình. Hàng năm có rất nhiều cuộc thi viết về thầy cô và có nhiều bài văn rất xúc động về tình cảm thầy trò được giải. Cứ đến ngày 20-11 hay ngày kỷ niệm thành lập trường, nhiều thế hệ học sinh dù làm công việc gì hay ở đâu vẫn tề tựu về trường cũ để bày tỏ lòng biết ơn, kính trọng đối với thầy cô giáo ….

Tuy nhiên, bên cạnh đó cũng không ít những trường hợp “con sâu làm rầu nồi canh”, làm xấu đi truyền thống tốt đẹp của dân tộc. nhưng nó cũng chỉ là một số ít tồn tại. điều quan trọng là cả dân tộc ta vẫn kế thừa và phát huy rộng rãi truyền thống này.

Truyền thống tôn sư trọng đạo là một trong những truyền thống rất tốt đẹp của dân tộc. dù ngàn năm sau vẫn mãi trường tồn cùng dòng chảy của lịch sử. trở thành một trong những thước đo của sự văn minh trong xã hội.

bài luận ví dụ 6

Tôn sư trọng đạo là một truyền thống văn hóa rất tốt đẹp của dân tộc ta. Từ xa xưa, mối quan hệ thầy trò được coi là một trong những tình cảm thiêng liêng của con người. bởi một người thầy như cha mẹ của chúng ta, đã nuôi nấng chúng ta, dạy chúng ta những điều tốt đẹp. giáo viên rất quan trọng trong cuộc sống của mỗi người.

Câu nói đó đã nhắc nhở mọi người rằng họ phải biết sống đúng với tư cách là một con người. thầy cô là những người đã đưa chúng ta đến với tri thức nhân loại, không có thầy thì không thể có tri thức. thầy cô là người dẫn dắt ta đến bến bờ của cuộc đời, niềm vui và hạnh phúc. vì vậy để có được ngày hôm nay chúng ta phải ghi nhớ công ơn của các thầy cô giáo. cảm ơn những người thầy mà chúng ta có ngày hôm nay.

Ngày nay, chủ đề tôn trọng và tôn trọng giáo viên đã thay đổi rất nhiều. các thầy cô giáo dù gặp nhiều khó khăn trong cuộc sống nhưng vẫn ngày đêm trăn trở, trăn trở để truyền thụ những kiến ​​thức quý giá nhất cho học sinh. còn học sinh, ngoài những học sinh chăm chỉ, ngoan ngoãn, làm theo nếp sống, kính yêu thầy cô, còn có nhiều bạn quên mất đạo lý thầy trò. những học sinh đó đã vô tình hoặc cố ý vi phạm kỷ luật làm trò, làm tổn thương đến thầy cô. có nhiều trường hợp đã nhẫn tâm giết hại thầy cô của mình, hoặc có những người dùng lời lẽ xúc phạm thầy cô giáo của mình. thậm chí có những kẻ đã hại thầy của mình để đạt được mục đích cá nhân. Đây là những sự thật đáng trách, trái với đạo lý con người, chúng ta cần tố cáo để loại bỏ những hành động này.

Thầy cô là những người đã chèo lái con tàu đưa bao thế hệ học sinh cập bến. tôn trọng những người làm tròn vai trò truyền thụ tri thức của nhân loại cho thế hệ sau là biểu hiện của lòng yêu tri thức, ham học hỏi, ý chí và khát vọng. Cho một cuộc sông tôt đẹp hơn. vì vậy, “tôn sư trọng đạo” không chỉ là sự kính trọng, yêu quý thầy cô mà còn là biểu hiện của tình yêu tri thức, là biểu hiện của văn minh, tiến bộ. “đạo” không chỉ dừng lại ở đạo làm học sinh, ở cung cách, thái độ đối với thầy cô giáo mà còn ở vấn đề đạo đức xã hội. đó là cách làm người, cách sống. tôn trọng tôn giáo là tôn trọng sự hiểu biết, tôn trọng tinh thần ham học hỏi, giữ vững truyền thống hiếu học.

Với sự thay đổi trong phương pháp dạy và học ngày nay, vai trò của người thầy trong xã hội hiện đại đã thay đổi, từ người truyền kiến ​​thức trở thành người dẫn dắt học sinh tìm ra con đường dẫn đến tri thức. vai trò của người thầy ít nhiều thay đổi, nhưng vị thế của người thầy không hề giảm sút. giáo viên vẫn là giáo viên và ngày càng trở nên quan trọng hơn. do đó, xã hội dù có đi đến đâu thì vẫn có người muốn học và vẫn có người thực hiện nhiệm vụ truyền dạy cho những người đi sau. người thầy vẫn là trung tâm, thầy vẫn là người quan trọng mang lại tri thức cho chúng ta.

Tôn sư trọng đạo luôn là truyền thống tốt đẹp của dân tộc, tuy nhiên, một số học sinh đã không tôn trọng thầy cô giáo, có những hành động và lời nói không đúng mực, xúc phạm thầy cô giáo. đó là một hành động đáng lên án, đáng bị kỷ luật phê bình. xã hội cần có những biện pháp để giảm bớt những hiện tượng này trong xã hội.

thảo luận về sự tôn trọng hoàn toàn đối với giáo viên

bài luận ví dụ 1

confucius, người thầy vĩ đại, cách đây hơn 2500 năm đã sáng lập ra học thuyết confucian chứa đựng những tư tưởng giáo dục sâu sắc. Ông nói: “ba người cùng đi, tất cả bằng hữu ngã ngũ”, tức là “trong ba người cùng đi thì phải có người làm thầy của tôi ở đó”.

Trong suốt ngàn năm chế độ phong kiến, nền giáo dục Việt Nam nói chung được coi là nền giáo dục Nho học. giá trị nhân văn tốt đẹp của nền giáo dục này được thể hiện rõ nét trong “hằng hà sa số văn hóa” của thầy và trò. Từ xa xưa, nhân vật quan trọng nhất trong nhà trường chính là người thầy. truyền thống xưa nay trong cách ứng xử của người Việt được cô đọng và tóm gọn trong bốn chữ “tôn sư trọng đạo”.

câu nói: “Không thầy đố mày làm nên”, “nhất thầy tự cao, tự đại” là những câu nói được người Việt nhắc nhau khi nhắc đến vai trò của một người thầy. Ở dân tộc Việt Nam, “tôn sư trọng đạo” đã ăn sâu vào tâm thức của mọi công dân. Để tỏ lòng thành kính với sư phụ, người Việt Nam có quan niệm: “Sống ngày tết, giỗ chạp”. đó là lý do tại sao dưới thời phong kiến, quân sư đứng hàng thứ hai sau vua, theo hình thức phân quyền: quân – chủ – chủ (vua – chủ – cha).

Ứng xử dân chủ linh hoạt của người Việt Nam rất đề cao vai trò của người thầy trong sự nghiệp dạy và học. Chính vì vậy mà có câu: “càng nhiều học trò, nước càng đặc”, “học càng nhiều, học càng kém”: nghĩa là bạn cũng có thể là giáo viên.

Trước đây, vào thời phong kiến, không phải ai cũng có tiền đi học. nhiều gia đình nghèo, con cái không được đến trường. tuy nhiên, cơ hội học tập vẫn có. họ chỉ cần tuân theo những quy tắc nhất định, những quy tắc thể hiện đậm nét sự tôn trọng tôn giáo mà không quá ràng buộc vào vật chất.

chẳng hạn, trước khi cho con đi học, cha mẹ sắm một mâm cỗ cúng gia tiên, mong con học hành đỗ đạt. sau đó, gia đình làm “lễ nhỏ”, mang tính chất “thành tâm” để cúng thầy. Để tỏ lòng thành kính với thầy, nhiều gia đình cũng cho con đến học và ở nhờ nhà thầy. chỉ đến thăm nhà của bạn một vài lần một năm. Thỉnh thoảng, gia đình và học sinh gửi cho tôi một ít xôi, hoặc một nắm rau, con cá như một lời nhắn nhủ để bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đối với công lao to lớn của thầy cô.

thời gian ở nhà giáo viên, học sinh không chỉ học chữ, mà điều quan trọng là phải tự tu dưỡng, rèn đức tính sống. Có thể nói, các môn đệ thời xưa không chỉ rất khiêm tốn, hiếu kính với thầy mà còn có trách nhiệm và nghĩa vụ cao cả. ra đường gặp thầy phải cởi mũ, khoanh tay chào; khi thầy già yếu, đồng môn phải lo sắm sửa áo quan (quan tài) cả đời …

Phải thừa nhận rằng nền giáo dục thời phong kiến ​​còn nhiều hạn chế, nhưng với việc lấy tư tưởng đạo đức của Nho giáo làm nền tảng cơ bản đã tạo nên một lớp học sinh biết tôn trọng nhân nghĩa, sống có đạo đức, rất “tôn sư trọng đạo”.

p>

“tôn trọng giáo viên” cũng được phản ánh trong sự tôn trọng đối với giáo viên. kính trọng thầy cô là một phong tục mang giá trị nhân văn sâu sắc. tỏ lòng thành kính với thầy cô vào dịp đầu xuân – năm mới âm lịch. học sinh xa gần nô nức rủ nhau đi chúc tết và thăm hỏi sức khỏe gia đình cô giáo. Dân gian có câu: “Mồng một Tết, mồng hai Tết mẹ, mồng ba tết thầy” cũng chính vì lẽ đó.

Mối quan hệ thầy trò là biểu tượng cho nét đẹp văn hóa ứng xử của người Việt Nam. người thầy như một điểm sáng trí tuệ sưởi ấm tâm hồn học trò. Trong lịch sử dân tộc ta, có biết bao người thầy vĩ đại đã cống hiến trọn đời mình để phục vụ nhân dân, đất nước. cuộc sống của họ tuy nghèo khó nhưng được mọi người ca tụng và lưu danh muôn đời.

Đây là chuyện có một vị đại phu Chu Văn An (1370), sẵn sàng từ bỏ áo quan, dâng lên triều đình để chém đầu 7 người đàn ông quyền lực. một nhà sư mù cả hai mắt nhưng suốt đời kiên cường, không khuất phục trước thế lực ngoại xâm …

Ý thức “tôn sư trọng đạo” của dân tộc ta rất đa dạng và chứa đựng tính nhân văn, nhân đạo. Để minh chứng cho điều này, chúng ta cùng ngược dòng thời gian về các làng nghệ nhân truyền thống. Nhiều khu phố nghề, phố nghề ở Thăng Long do một số thợ thủ công ở các làng nghề nông thôn lập nên. họ di cư đến các khu đô thị để thành lập các khu nhà ở và cửa hàng thương mại, dần dần hình thành các khu phố thương mại và phố nghệ nhân ở thủ đô.

Dù sống và làm việc ở thành phố nhưng họ vẫn giữ mối quan hệ thân thiết với quê hương. ngày giỗ tổ, không hẹn mà gặp, mọi người đều tề tựu về quê cũ để tưởng nhớ đến bậc thầy đã truyền nghề cho mình. trong sâu thẳm tâm thức của mỗi người, đó chính là hành động khắc ghi lòng biết ơn của hậu thế đối với tổ tiên: người thầy đã sáng lập ra tổ nghiệp và truyền lại cho hậu thế.

Trong những năm gần đây, Đảng và Nhà nước ta đã đề ra nhiều chính sách ưu tiên phát triển giáo dục, coi giáo dục là quốc sách hàng đầu. cho phép đa dạng hóa các loại hình đào tạo. chủ trương đưa đất nước tiến lên kinh tế tri thức. Hệ thống giáo dục của nhà nước ta đã chọn ngày 20 tháng 11 hàng năm là ngày nhà giáo Việt Nam. Đây có thể coi là một biểu tượng cao đẹp của truyền thống “tôn sư trọng đạo” của dân tộc Việt Nam.

bài luận ví dụ 2

Kho tàng ca dao, tục ngữ của ông cha ta để lại cho chúng ta nhiều bài học kinh nghiệm quý báu về cách sống, cách sống, cách ứng xử để trở thành người trọng nghĩa, kính trọng cấp trên, cấp dưới. và chắc hẳn ai đã trải qua quãng đời học sinh cũng đều rất thấm thía lời dạy: “tôn sư trọng đạo”

những cái cũ cũng đã rút ra rằng:

“Nếu bạn muốn đi học, bạn cần phải tham gia ở nước ngoài. Bạn muốn trẻ em hoặc những lời yêu thương bạn”

vì vậy vai trò, vị trí của người thầy luôn có ý nghĩa quan trọng trong sự nghiệp giáo dục mỗi cá nhân. Tương tự, “tôn sư” có nghĩa là sự tôn trọng, kính trọng của học trò với người thầy trong quá trình học tập và trong cuộc sống. trong khi “tôn trọng đạo đức” là tôn trọng và vận dụng đúng đắn những đạo đức và phẩm chất tốt đẹp của một người. vì vậy, câu tục ngữ ngắn gọn, súc tích như một bài học, một châm ngôn sống, một lời nhắc nhở mọi người cần được giáo dục và kính trọng thầy cô giáo. đó không chỉ là đạo lý không thể thiếu trong cuộc sống, mà còn là sự thể hiện đạo đức của mỗi cá nhân.

từ xa xưa, khi việc học hành không bài bản, nhân dân ta cũng đã ý thức rằng “không thầy đố mày làm nên”. còn ở miền Bắc quan niệm “chữ là thầy, bán tự cũng là thầy” (chữ cũng là thầy, nửa chữ cũng là thầy). thời phong kiến, trong thang giá trị, người thầy chỉ được xếp sau vua mà đứng trước cha mẹ: “quân-sư-tôn”. ngày nay, nhà giáo được toàn xã hội tôn vinh là “kỹ sư tâm hồn” và nghề dạy học là “nghề cao quý nhất trong những nghề cao quý” (Hồ Chí Minh). trong lớp, nhiều thầy cô giáo đã đóng góp công sức của mình cho sự nghiệp trồng người, truyền thụ cho học trò không chỉ kiến ​​thức sách vở mà còn cả kỹ năng sống, cách làm người, cách đối nhân xử thế … từ hội trường, chúng tôi càng trưởng thành và chín chắn, chúng ta có thể tiến tới thành công dễ dàng và thuận tiện hơn với gói kiến ​​thức được trang bị. bản thân mỗi người, nhận được sự giáo dục tận tâm để trưởng thành và trưởng thành hơn mỗi ngày, chắc chắn từ sâu thẳm trái tim mình sẽ yêu quý, kính trọng và biết ơn những người thầy của mình. thời xa xưa, Platon, aritstot, confucius … đã trở thành những vị thánh trong lòng học trò, được nhiều thế hệ ngưỡng mộ và kính trọng. Dù ở phương Đông hay phương Tây, dù mối quan hệ thầy trò có bình đẳng đến đâu thì vị trí đáng kính của người thầy vẫn không bị mai một.

“Tôn sư trọng đạo” là một truyền thống tốt đẹp của nhân loại, đặc biệt là ở Việt Nam – một dân tộc luôn quan niệm “ăn quả nhớ người trồng cây”, “uống nước nhớ người”. Đài phun nước”. truyền thống đó đã được nối dài, kế thừa và phát huy trong suốt chiều dài lịch sử của đất nước. Nếu trẻ thơ như một tờ giấy trắng tinh, đầy hồn nhiên và trong sáng, thì chính những người thầy, người cô sẽ cẩn thận uốn nắn, viết lên đó những điều hay lẽ phải, những chân trời tri thức, những bài học làm người. kính trọng thầy cô giáo còn là biểu hiện của lòng yêu tri thức, ham học hỏi, có ý chí và mong muốn đạt được những điều cao đẹp trong cuộc sống. Đối với dân tộc Việt Nam, có một người thầy được coi là người thầy vĩ đại của muôn đời, cả cuộc đời cống hiến cho dân tộc, đó là thầy giáo chu văn an. Mặc dù sư phụ bị mù cả hai mắt nhưng suốt đời kiên trung kiên cường, không bao giờ chịu khuất phục trước sức mạnh của quân xâm lược. Ngày nay, các thế hệ học sinh Việt Nam luôn tri ân người thầy dạy văn như một người thầy hết lòng vì sự nghiệp giáo dục, hết lòng dạy dỗ học sinh cho đến những ngày cuối đời. Học sinh Việt Nam sẽ luôn kính trọng và ca ngợi những người thầy đáng kính đó.

Ngày nay truyền thống “tôn sư trọng đạo” còn nhiều điều phải bàn. những người thầy vẫn vậy, họ vẫn ngày đêm miệt mài nghiên cứu, suy ngẫm để mang đến cho học viên những bài học và hiểu biết quý giá nhất. nhưng một số học sinh lại không ý thức được điều đó, nhiều lần các em làm phiền thầy cô như không tôn trọng thầy cô, xúc phạm thầy cô … đó có phải là những lúc con người quên đạo ?, hay đó là kết quả của cuộc sống không ngừng thay đổi trong đó internet và một số công cụ khác đã trở thành một con dao hai lưỡi? xã hội đã, đang và sẽ phê phán kiểu học sinh này.

chúng ta là học sinh – những mầm non tương lai của đất nước, vì vậy chúng ta hãy tiếp tục kế thừa và phát huy truyền thống tốt đẹp của dân tộc; chúng ta cùng nhau góp phần xây dựng đất nước như một cách đền đáp công lao của các thầy cô giáo.

bài luận mẫu 3

“Tôn sư trọng đạo” không chỉ là vấn đề đạo đức mà còn là truyền thống văn hóa rất tốt đẹp của dân tộc ta. Chừng nào cuộc sống còn cần tri thức và con người còn văn minh thì thầy cô sẽ còn được tôn trọng. nhưng chắc chắn, người ta không thể quay về vuông tròn với cái cảnh ăn lông ở lỗ được. vì vậy, dù ở thời kỳ lịch sử nào, xã hội nào thì “tôn sư trọng đạo” vẫn là một truyền thống rất tốt đẹp, vô cùng cần thiết cần được phát huy và giữ gìn hơn nữa. đó là yếu tố quan trọng tạo nên nền tảng đạo đức của một xã hội văn minh.

Nhân dân ta từng có những câu nói rất đơn giản nhưng lại chứa đựng những ý nghĩa vô cùng sâu sắc về chủ đề ca dao và các bậc thầy. những câu nói này tôn vinh những người thầy và nhắc nhở mọi người sống một lẽ phải. người thầy là người chỉ đường cho mỗi người “không làm được thì làm”. như vậy, vị trí của người thầy được đặt ngang hàng với vị trí của cha mẹ, “công cha, nghĩa mẹ, công ơn dạy dỗ”. chúng tôi luôn tự nhắc nhở mình:

Nếu bạn muốn đi học, bạn phải tham gia ở nước ngoài. nếu bạn muốn có con hay chữ, thì bạn phải cưới một người chủ

Những người làm nghề giáo dù ở bất kỳ xã hội nào cũng luôn được xã hội tôn trọng. do đó, “tôn trọng con đường” không còn là vấn đề quan niệm sống hay quan niệm ứng xử nữa mà đã trở thành một phạm trù đạo đức. ngày xưa plato, Aristotle, confucius … từ thầy cô đã trở thành những vị thánh trong lòng học trò. ngày nay, nhà giáo tuy không có vị trí tuyệt đối như vậy nhưng vẫn được xã hội tôn trọng và “nghề dạy học là nghề cao quý nhất trong những nghề cao quý”. Dù ở phương Đông hay phương Tây, dù quân bình hay tình thầy trò khăng khít đến đâu thì danh nghĩa thầy trò, vị trí đáng kính của người thầy vẫn không bị mai một.

Quả thật, chủ đề “tôn kính và tôn trọng” ngày nay có nhiều điều đáng bàn. các thầy cô giáo dù gặp nhiều khó khăn trong cuộc sống nhưng vẫn ngày đêm trăn trở, trăn trở để truyền thụ những kiến ​​thức quý giá nhất cho học sinh. và các em học sinh, bên cạnh những học sinh chăm ngoan, ngoan ngoãn, làm theo đúng đạo lý, yêu quý kính trọng thầy cô, thì cũng có không ít học sinh quên đi đạo lý thầy trò. những học sinh đó đã vô tình hoặc cố ý vi phạm kỷ luật làm trò, làm tổn thương đến thầy cô. đã có những câu chuyện đau lòng mà chúng ta không muốn nói đến như hiện tượng học sinh xúc phạm thầy cô, vô lễ với những người đang ngày đêm dạy dỗ chúng ta những điều hay lẽ phải, truyền thụ cho chúng ta những tri thức tinh hoa của tâm thức con người. xã hội đã, đang và sẽ tiếp tục lên án những học sinh này.

“Tôn sư trọng đạo” là một truyền thống văn hóa rất tốt đẹp của nhân loại. nếu trẻ em là một tờ giấy trắng thì người cầm bút viết lên những tờ giấy trắng đó những nét chữ thẳng nhất, rõ nét nhất, chữ chính là cô giáo. tôn trọng những người làm tròn vai trò truyền thụ tri thức của nhân loại cho thế hệ sau là biểu hiện của lòng yêu mến tri thức, sự ham học hỏi, ý chí và khát vọng hướng tới cuộc sống tốt đẹp hơn. vì vậy, “tôn sư trọng đạo” không chỉ là sự kính trọng, yêu quý thầy cô mà còn là biểu hiện của tình yêu tri thức, là biểu hiện của văn minh, tiến bộ. “đạo” không chỉ dừng lại ở đạo làm học sinh, ở cung cách, thái độ đối với thầy cô giáo mà còn ở vấn đề đạo đức xã hội. đó là cách làm người, cách sống. tôn trọng tôn giáo là quý trọng sự hiểu biết, tôn trọng tinh thần ham học hỏi, duy trì truyền thống hiếu học.

Để có một xã hội ngày càng văn minh, con người ngày càng phải quan tâm nhiều hơn đến việc học tập và tiếp thu kiến ​​thức. do đó, vai trò của người thầy trong xã hội hiện đại đã thay đổi, từ người truyền kiến ​​thức trở thành người dẫn dắt học sinh tìm ra con đường dẫn đến tri thức. vai trò của người thầy ít nhiều thay đổi, nhưng vị thế của người thầy không hề giảm sút. giáo viên vẫn là giáo viên và ngày càng trở nên quan trọng hơn. do đó, xã hội dù có đi đến đâu thì vẫn có người muốn học và vẫn có người thực hiện nhiệm vụ truyền dạy cho những người đi sau. trong cuộc sống ngày nay, khi vấn đề học hành ngày càng phức tạp và sự xuống cấp của đạo đức xã hội đang khiến nhiều người suy tư với lương tâm và trách nhiệm thì chủ đề “tôn sư trọng đạo” ngày càng quan trọng và vẫn có tính kế thừa. và được quảng cáo nhiều hơn.

Tôn sư trọng đạo là một truyền thống đạo đức rất tốt đẹp của dân tộc ta. Trước những hiện tượng đạo đức học đường đang gây nhức nhối như hiện nay, chúng ta phải có những bước đi cần thiết để nhắc nhở mỗi người nhìn lại thái độ và hành vi của mình đối với giáo viên đứng lớp trong xã hội này. cần được quan tâm nhiều hơn đến việc tôn trọng lão sư.

bài luận ví dụ 4

người xưa từng nói: “Nhất tự vi sư, bán tự vi sư” nghĩa là “một chữ là thầy, nửa chữ cũng là thầy”. Từ xa xưa, truyền thống “Tôn sư trọng đạo” đã ăn sâu vào tiềm thức của mỗi người Việt Nam, trở thành chuẩn mực đạo đức của mỗi con người ở mọi thời đại. Dù trải qua bao biến cố, xã hội đổi thay nhưng người thầy vẫn chiếm một vị trí trang trọng trong cuộc đời mỗi người.

trước hết, “tôn” là tôn trọng, “sư” là thầy, “tao” là đạo đức và phép lịch sự mà thầy dạy. do đó, “tôn trọng tôn giáo” có nghĩa là nói đến sự tôn kính của các thầy cô giáo và sự tôn trọng đối với những lời dạy mà thầy cô đã truyền thụ. chỉ với 4 chữ ngắn gọn nhưng người xưa đã đặt lên đó rất nhiều giá trị. câu nói không chỉ nhắc nhở mọi người về truyền thống quý báu đó mà còn nhắc nhở các thế hệ mai sau, các thế hệ sau phải cố gắng giữ gìn và bảo tồn trọn vẹn truyền thống của dân tộc. Đó là một truyền thống rất tốt đẹp của người Việt Nam ta, được lưu truyền từ đời này sang đời khác và vẫn còn nguyên giá trị cho đến tận bây giờ.

trước đây chúng ta đã từng gặp những thầy giáo dạy chữ, chu văn an được vinh danh là nhà giáo xuất sắc nhất trong lịch sử việt nam, đến nay là ngày lễ lớn để tôn vinh các thầy cô giáo. Ngày nhà giáo Việt Nam 20/11, là dịp mà tất cả học sinh, sinh viên hiện tại hay cựu học sinh cùng quay về bày tỏ lòng biết ơn đối với những người đã dạy dỗ mình trong suốt những năm qua. thầy cô không sinh ra nhưng có công nuôi dạy chúng ta nên người. vì vậy, mỗi mùa tri ân đến là mỗi mùa học trò trở về để thể hiện tình yêu thương của mình đối với những người đã ngày đêm cần mẫn chèo lái con tàu tri thức. đôi khi chỉ là một câu hỏi thăm trường xưa, chỉ một trang vở hay một câu chúc thôi cũng đủ làm thầy cô vui rồi. Chứng kiến ​​những lớp học trò ngày xưa mình dạy đã thành người, thử hỏi có thầy cô nào không cảm thấy hạnh phúc?

Những nhà giáo có nhiều đóng góp cho sự nghiệp phát triển giáo dục đã được nhà nước tặng thưởng danh hiệu nhà giáo ưu tú, nhà giáo nhân dân vô cùng cao quý. Đây là những phần thưởng xứng đáng dành cho những người có nhiều đóng góp cho sự nghiệp giáo dục và cảm ơn những người đã cống hiến cả cuộc đời cho sự nghiệp trồng người.

Xem ngay: Chứng minh Chiếu dời đô có sức thuyết phục lớn bởi có sự kết hợp giữa lí và tình năm 2021

Là một giáo viên, không có gì vui hơn khi được chứng kiến ​​từng thế hệ học sinh lớn lên. vì vậy, tính nhân văn của người học trò là món quà lớn nhất đối với thầy cô. đợt thi đua cố gắng học tốt, rèn luyện tốt để dành bông hoa điểm mười tặng thầy cô nhân mùa 20-11 là hoạt động vô cùng ý nghĩa mà mỗi nhà trường phát động mỗi mùa tri ân. Nhìn thấy những mầm non tương lai của đất nước dốc toàn lực để dành tặng hoa cho thầy cô, đó là niềm vui mà bất cứ giáo viên nào cũng muốn được tặng.

Tuy nhiên, luôn có những con sâu làm rầu nồi canh. truyền thống “tôn sư trọng đạo” không phải lúc nào cũng được đề cập một cách trân trọng. xã hội đã chứng kiến ​​nhiều sự việc đau lòng xảy ra: học sinh do bất hòa với thầy cô giáo đã trực tiếp ra tay đánh thầy, thậm chí nhẫn tâm ra tay sát hại người đã dạy dỗ mình. có những học sinh do bồng bột của tuổi mới lớn đã có những hành vi vô nhân tính, trái đạo đức đối với người thầy mà lẽ ra mình phải kính trọng. Trách nhiệm của mỗi người chúng ta là phải đảm bảo không để những sự việc đau lòng này xảy ra nữa, để thầy và trò trở về vị trí ban đầu, và nghề giáo trở thành một nghề cao quý nhất trong những nghề cao quý.

suy cho cùng, truyền thống “Tôn sư trọng đạo” vẫn cần được bảo vệ, giữ gìn và phát huy trong cuộc sống hiện tại và tương lai, trở thành một chuẩn mực đạo đức của bất kỳ quốc gia, dân tộc nào. kính trọng thầy cô là cách chúng ta bồi đắp vào tâm hồn mình những tình cảm đẹp đẽ, cao quý nhất.

bài luận mẫu 5

Xem Thêm : Hướng Dẫn Sử Dụng Điện Thoại Bàn Panasonic Kx-Tsc92Cid, Hướng Dẫn Sử Dụng Máy Panasonic Kx

Từ xa xưa, dân gian ta có câu:

“giáo viên chủ yếu là tự kỷ luật, bán tự cải thiện”

Câu nói này thể hiện truyền thống tôn sư trọng đạo được nhân dân ta duy trì từ đời này sang đời khác. mỗi thế hệ có những cách riêng để giữ gìn đạo lý tốt đẹp này. và cho đến ngày nay, nó vẫn giữ được những giá trị tốt đẹp, mang lại niềm vui về vẻ đẹp và phẩm chất của con người Việt Nam.

“tôn sư trọng đạo” nghĩa là tôn trọng, kính trọng những người thầy, người cô đã có công truyền dạy kiến ​​thức và những phong tục tốt đẹp trong cuộc sống. “tôn” có nghĩa là tôn trọng những đạo lý, những điều tốt đẹp được lưu giữ và lan tỏa trong cuộc sống. Nói cách khác, “tôn sư trọng đạo” là đạo lý thể hiện sự tôn trọng, kính trọng đối với thầy cô giáo, những người hình thành và nuôi dưỡng tri thức của nhân loại. đồng thời cũng bảo vệ vai trò, vẻ đẹp, phẩm chất và công lao của người thầy.

“Tôn sư trọng đạo”, tôn trọng thầy cô giáo không chỉ là đạo lý, truyền thống tốt đẹp của dân tộc mà nó còn là thước đo phẩm chất của mỗi người. Đối với người thầy, hay nghề dạy học ở thời đại nào của một đất nước cũng đóng những vai trò vô cùng quan trọng. thầy cô là những người truyền thụ kiến ​​thức, đạo đức cho chúng ta để chúng ta từng chút một hoàn thiện hơn cả về trí tuệ và tinh thần. mỗi người trưởng thành, ngoài công lao dạy dỗ của gia đình thì công lao của các thầy cô cũng vô cùng to lớn. chúng cũng theo ta qua những giai đoạn đầu tiên và quan trọng nhất của cuộc đời. chúng giúp chúng ta lấp đầy những khoảng trống, chúng giúp chúng ta khai thác những tài năng chưa được khám phá của mình, và nhiều hơn thế nữa. có lẽ vì vậy mà người xưa có câu:

“không, tôi dám bạn làm điều đó.”

Đặc biệt trong nhịp sống thay đổi ngày nay, khi hệ thống kiến ​​thức các cấp từ mẫu giáo đến đại học ngày càng đổi mới và phong phú hơn thì bản thân người giáo viên phải không ngừng đổi mới phương pháp dạy học, đổi mới kiến ​​thức để theo kịp sự tiến bộ đó. . . những việc họ làm trong thầm lặng nhưng lại có ý nghĩa rất lớn đối với bao thế hệ học sinh. bởi từ tâm huyết của các thầy cô sẽ giúp các em có được nền tảng kiến ​​thức vững chắc để bắt kịp những thay đổi của xã hội. Người ta thường ví nghề dạy học giống như người lái đò cần mẫn, cần mẫn dìu dắt hết thế hệ học sinh này đến thế hệ học sinh khác để tiếp thu tri thức.

nếu chúng ta đánh mất đi đạo lý quý giá đó chẳng khác nào tự mình phủ nhận công lao của thầy cô, trở thành kẻ vô ơn bội nghĩa, qua cầu rút ván …

Ở Việt Nam, đạo lý tôn sư trọng đạo được gìn giữ và phát huy như một truyền thống quý báu. Hàng năm, ngày 20/11 là ngày Nhà giáo Việt Nam, là ngày tôn vinh những người có công “trồng người”. Lịch sử Việt Nam đã có biết bao người thầy mẫu mực như Chu Văn An, Nguyễn Đình Chiểu hay những nhà giáo vĩ đại của dân tộc Hồ Chí Minh… đã đào tạo ra nhiều thế hệ hiền tài cho đất nước. những chiếc nơ không phải là món quà vật chất, đôi khi nó chỉ là những lời chúc chân thành, những cử chỉ xã giao hay những lời chào thân ái. những điều giản dị ấy cũng đủ làm cho mối quan hệ thầy trò trở nên thân thiết và gắn kết hơn.

Tuy nhiên, trên thực tế vẫn còn nhiều trường hợp tiêu cực, bốc đồng làm mất đi đạo đức tốt đẹp đó. không ít trường hợp học sinh vô lễ với thầy cô, có lời nói và hành động xúc phạm đến sức khỏe, danh dự của nhà giáo. đi xa hơn, chắc hẳn chúng ta đã từng được báo chí thông tin về những trường hợp học sinh bạo hành, thậm chí giết thầy chỉ vì một phút bốc đồng. những trường hợp như vậy cần được quan tâm nhiều hơn để giúp họ có nhận thức đúng đắn hơn về cách sống.

Tôi cũng có những người thầy trong cuộc đời mình. Tôi luôn tôn trọng và ngưỡng mộ họ vì tài năng và sự nhiệt tình của họ. đối với tôi họ là hình mẫu mà tôi phải noi theo. và điều tôi luôn làm là cố gắng hết sức để đạt được thành công, vì thành công của tôi là lời cảm ơn chân thành nhất đến họ.

“Tôn trọng đạo lý” sẽ luôn là đạo lý, là truyền thống quý báu mà mỗi chúng ta phải ý thức được để giữ gìn và phát huy.

bài luận ví dụ 6

từ xa xưa, nhân dân ta đã coi trọng vị trí của người thầy trong xã hội. có nhiều câu ca dao, tục ngữ thể hiện truyền thống tôn sư trọng đạo, chẳng hạn: nhất vi sư, bán tự vi sư; không nên giáo viên của bạn; muốn sang trung quốc thì phải bắc cầu nước ngoài, muốn có con hay chữ thì hãy yêu và lấy thầy. Theo quan niệm của Nho giáo, địa vị của người thầy chỉ được coi trọng sau vua và trên bậc cha mẹ (phụ, sư, phụ). Ngày nay, truyền thống tôn sư trọng đạo vẫn được gìn giữ và phát huy ở làng ta, tuy hình thức đã có nhiều thay đổi.

Vậy tôn trọng giáo viên là gì? tôn trọng có nghĩa là tôn trọng, tôn trọng; giáo viên là một giáo viên, một người thực hiện nghề dạy học; quan trọng là phải tôn trọng, bênh vực; đạo đức là đạo đức, đạo đức và phép xã giao. Người Việt Nam tuy nghèo nhưng có tinh thần hiếu học. ông cha ta ngày xưa quan niệm rất đúng đắn rằng: ngọc không lành là ngọc không thành; người vô học thì không biết lý (ngọc chưa nặn thì không sáng, người vô học thì không biết phân biệt phải trái, đúng sai). vì vậy muốn thành người thì phải học lời nói, đạo lý của thánh hiền. nhiều gia đình nghèo không đủ ăn vẫn cố gắng cho con đi học. những tấm gương sáng ngời về tinh thần hiếu học như các bậc chí sĩ, nguyên hiền, tôn vinh, cụ tổ, cụ khoa bảng … sẽ còn mãi cho hậu thế.

Trên khắp đất nước Việt Nam có những vùng đất học nổi tiếng với truyền thống hiếu học qua nhiều đời như Kinh Bắc, Thăng Long, Hải Dương, Hà Nam, Nam Định, Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Nam. , thừa kế – huế … với những dòng họ lừng lẫy làm rạng danh quê hương, đất nước.

Năm 1070, dưới các triều đại, trung tâm giáo dục lớn nhất và cũng là trường đại học đầu tiên của nước ta được thành lập, gọi là quốc tử giám, tọa lạc tại kinh đô Thăng Long, nơi đào tạo nhân tài trẻ phục vụ các triều đại của. vua vào năm 1236, tức là 10 năm sau khi nhà trần trị vì nhà Lý, quốc tử giám được đổi tên thành quốc tử giám, không chỉ dạy cho con vua mà còn mở rộng cho con trai của các quan trong triều. năm 1253, các nho sĩ của đất nước cũng đã theo học tại đây. Dưới thời, các trường học được mở ra khắp nơi để đáp ứng nhu cầu học tập của con em nhân dân. mục tiêu của giáo dục thời kỳ này là đào tạo ra những con người có đủ tài, đủ đức theo quan niệm phong kiến ​​để phục vụ vua quan, có tài kinh bang tế thế, chỉ huy chiến đấu bảo vệ đất nước. truyền thống tôn sư trọng đạo thấm nhuần trong đời sống tinh thần của dân tộc Việt Nam. ngay cả các vị vua. nhiều bậc quân vương tỏ ra vô cùng kính trọng những bậc thầy tài đức, kính cẩn mời vào cung để dạy dỗ các hoàng tử, công chúa.

Chu Văn An (1292 – 1370) không theo con đường khoa cử, làm quan mà mở trường dạy học tại gia. ông nổi tiếng cả nước về đức độ và học thức. một số học trò chu văn an đỗ đạt cao, làm quan đứng đầu triều đình như các vị Tiết độ sứ, Tiết độ sứ,… nhưng vẫn hết mực kính trọng thầy; mỗi lần đến thăm họ, tôi đều kính cẩn cúi đầu cảm ơn. năm 1325, sư phụ chu văn an được triệu vào cung dạy học cho các hoàng tử, sau đó nhận chức thái tử, tức giám học trường quốc tử giám. Sau khi ông mất, để tỏ lòng thành kính và biết ơn, vua Trần Nghệ Tông đã suy tôn Chu Văn An làm Quốc sư, đặt tên là Văn trinh và thờ ở Văn miếu.

Dưới thời Lê sơ, triều đình phong kiến ​​đã có những bước phát triển vượt bậc về bồi dưỡng, tổ chức học tập, thi cử để phát hiện và đào tạo nhân tài. vào thời Lê thanh tông, việc tuyển chọn người có học thức trở thành mục tiêu của kỳ thi. Trong một chiếu chỉ, nhà vua viết: Muốn hiền tài thì trước hết phải chọn người có học. nếu phải chọn người có học thức thì thi cử là hàng đầu… ta nói theo tiên đế muốn hiền tài mới đáp ứng được kỳ vọng. . Trong tự truyện của tiến sĩ khoa bảng, thời đại đại bảo thứ ba, do người thân của tiến sĩ Trung biên soạn theo chỉ dụ của vua Lê Hiển Tông, có đoạn viết: Hiền triết là cội nguồn của dân tộc. . nếu khí thịnh thì nước mạnh mà lên; nếu khí yếu thì nước sẽ yếu rồi đi xuống. do đó, không một vị thánh đế và minh vương nào lại không coi trọng việc đào tạo nhân tài, yêu cầu học giả và tôn trọng nguyên tắc làm việc trên hết. một sĩ quan có quan hệ quan trọng với một quốc gia, đến nỗi không biết kết cục là như thế nào khi kính trọng một học giả. được yêu mến bởi công danh học hành, thăng quan tiến chức. sự ưu ái lớn, nhưng tôi vẫn cho là chưa đủ. lại được bổ nhiệm ở tháp chim én, ban tặng long khí, hổ báo, bày tiệc chiêu đãi. triều đình tôn vinh người tài, không có việc gì là không làm được nhất phẩm. Các vị Tiến sĩ ở mỗi khoa thi đều vinh dự được khắc tên vào bia đá dựng ở nhà bia văn miếu để lưu danh muôn đời. Người thân của ông Trưng giải thích rõ ràng rằng việc dựng bia không phải là chuyện yêu văn, hư ngôn mà là cách để củng cố sinh kế của nhà nước. đó cũng là một chiến lược thu nhận và sử dụng tài năng lâu dài của các bậc hiền nhân.

Trước đây, nội dung giáo dục trong nhà trường kết hợp chặt chẽ giữa giáo dục với giáo dục. dạy chữ song song với dạy phong tục, nghĩa là các mối quan hệ trong gia đình và ngoài xã hội; cách ăn mặc, đi đứng, cư xử đúng mực, nền nếp, đạo đức phong kiến. thứ nhất là ngoan ngoãn, thứ hai là kiến ​​thức. Ngoài ra, nhà trường thời phong kiến ​​cũng rất coi trọng việc đánh thức tinh thần học tập, vẽ ra một tương lai tươi sáng để khuyến khích, động viên học sinh trong học tập, để sau này trở thành người có ích cho gia đình và xã hội. thái độ hiếu học đó tạo nên truyền thống tôn sư trọng đạo. Người xưa, những ông đồ, ông thầy, cô giáo … thường được mọi người kính trọng và tin tưởng để tham khảo ý kiến ​​trong mọi vấn đề lớn nhỏ.

Hiện nay, truyền thống giáo dục và truyền thống tôn sư trọng đạo từ ngàn đời trước được coi là cơ sở để xây dựng nền giáo dục mới xã hội chủ nghĩa, vừa giữ gìn bản sắc dân tộc, vừa đáp ứng yêu cầu của cách mạng. ngành giáo dục luôn được nhà nước đầu tư phát triển, vai trò của người thầy vẫn được đề cao. nghề dạy học là nghề trồng người để phục vụ lợi ích lâu dài (vì lợi ích hàng trăm năm) của dân tộc, đất nước. Vai trò của người thầy là vô cùng quan trọng, đó là lý do xã hội tôn vinh nghề dạy học là nghề cao quý nhất trong những nghề cao quý. Ngày nhà giáo Việt Nam 20/11 được tổ chức trọng thể hàng năm, đây cũng là biểu hiện của truyền thống tôn sư trọng đạo.

Ở các cấp học, nhà trường vẫn tuân thủ nguyên tắc dạy văn trước học sau, không chỉ dạy kiến ​​thức toàn diện cho học sinh mà còn dạy cả đạo đức, đạo lý. đối với việc nâng cao trình độ học vấn, hình thành nhân cách và phát triển nghề nghiệp của học sinh, vai trò của người giáo viên thường có ý nghĩa quyết định. ngành giáo dục và đào tạo đã có nhiều đóng góp vào sự nghiệp phát triển và xây dựng đất nước giàu mạnh, xã hội công bằng, văn minh.

truyền thống hiếu học, tôn sư trọng đạo của dân tộc ta cần được tiếp thu một cách sáng tạo và phát huy hơn nữa trong thời kỳ lịch sử mới hội nhập với thế giới. Trong chặng đường học tập đầy gian nan và thử thách, thầy cô vừa là người dẫn đường, vừa là người bạn đồng hành thân thiết của mỗi chúng ta.

bài luận mẫu 7

comenski- nhà giáo dục và nhân văn vĩ đại người Séc đã nói: “dạy học là nghề cao quý nhất trong các nghề cao quý, dưới ánh mặt trời không có nghề nào cao hơn nghề dạy học”, nhằm tôn vinh nghề dạy học, đồng thời gián tiếp nêu bật sự đáng quý và đáng trân trọng của những người làm nghề giáo, những người cả đời chèo lái con thuyền đưa học sinh đến bến bờ tri thức. Ở Việt Nam, truyền thống tôn sư trọng đạo đã có từ ngàn đời nay, trở thành một chuẩn mực đạo đức, ứng xử tốt đẹp mà mỗi con người phải ghi nhớ, không quên. thế hệ trẻ em nào cũng được cha mẹ nhắc nhở “một đời làm thầy, suốt đời làm cha”, thầy cô là người mẹ thứ hai, người cha thứ hai mà chúng ta phải hết lòng yêu thương, kính trọng, không khác gì những người thân trong gia đình, góp phần giữ gìn và phát huy truyền thống cao đẹp của dân tộc.

“guru” có nghĩa là tôn trọng, quý trọng và biết ơn những người là người thầy, người cô, bất kể họ có dạy dỗ chúng ta hay không. còn “kính” có nghĩa là tôn trọng, đặt lời dạy của thầy vào lòng để suy nghĩ, cân nhắc, tôn trọng đạo lý làm người, giữ gìn chuẩn mực đạo đức, đối xử đúng mực với nhà giáo. lịch sự, không diễn. xấc xược, vô đạo đức Một biểu hiện rõ nét của truyền thống tôn sư trọng đạo trong xã hội ngày nay là sự quan tâm, lễ phép, kính trọng và yêu quý thầy cô, bạn bè của các thế hệ học sinh. học sinh tham gia tiết học nghiêm túc, tích cực xây dựng bài, thực hiện tốt để không phụ lòng thầy, cô dạy lại những gì thầy cô đã dạy. tôn trọng công lao dạy dỗ của thầy, hết lòng giúp đỡ thầy trong việc dạy học, chăm sóc thầy như người thân ruột thịt. Ngoài ra, trong các dịp lễ Tết, đặc biệt là ngày Nhà giáo Việt Nam để tôn vinh nghề dạy học và tri ân các thế hệ học trò luôn có truyền thống thăm hỏi, tặng quà và chúc mừng các thầy cô giáo. thậm chí có những người đã ra trường gần 20 năm nhưng chưa bao giờ quên về thăm thầy cô cũ và ôn lại chuyện xưa với lòng kính trọng và yêu thương.

Truyền thống tôn sư trọng đạo là một truyền thống rất tốt đẹp của dân tộc, đã trở thành một nét văn hóa đặc sắc trong phong tục tập quán. Từ xa xưa, nhất là ở nước ta, dưới sự ảnh hưởng sâu sắc và mạnh mẽ của Nho giáo, đã có quan niệm về ba vị trí có vai trò đặc biệt quan trọng trong xã hội đó là “tôn sư trọng đạo”, tức là người đứng đầu là tối cao thứ chín, sau đó là vị trí của giáo viên, và cuối cùng là của cha. vì vậy địa vị của người thầy chỉ đứng sau vua, nhận được mọi sự kính trọng, nể phục của người khác trong xã hội, họ được coi là tấm gương sáng, là “khuôn vàng thước ngọc” để đánh giá các chuẩn mực đạo đức trong xã hội. người thầy có vai trò rất quan trọng trong công cuộc xây dựng đất nước, là người trực tiếp bồi dưỡng, đào tạo nhân tài cho quốc gia, để xã hội càng tin tưởng vào nhân cách, đạo đức và sự tu dưỡng của dân tộc. Vì vậy, để trở thành một nhà giáo trong một xã hội cổ đại được nhiều người kính trọng, họ cũng phải thiết lập những quy tắc, nề nếp, cách cư xử đúng mực, để không phụ lòng mong đợi của họ đối với đất nước và nhân dân, và đồng thời nêu gương sáng để học sinh noi theo, với hy vọng một ngày nào đó các em sẽ giỏi hơn thầy cô. không chỉ vậy, lời nói của sư phụ trong xã hội xưa có sức ảnh hưởng vô cùng lớn, được tiếp xúc với những người được coi là biểu tượng, hình mẫu về nhân cách và đạo đức khiến mọi người vô cùng kính trọng, chú ý và cảm kích. đặc biệt luôn có sự phân biệt rõ ràng giữa thầy và trò, thầy có quyền mắng mỏ, phạt nặng nếu học sinh vi phạm, học yếu nhưng học sinh phải tuân theo, mệnh lệnh của thầy chỉ có thể kém mệnh lệnh của. người con trời cho, truyền thống “tôn sư trọng đạo” lúc này đã bộc lộ rất rõ.

Xã hội ngày nay đã thay đổi rất nhiều, vị thế của thầy và trò ngày càng gần nhau, người thầy vẫn tiếp tục giữ vai trò truyền thụ kiến ​​thức như bao thế hệ, nhưng tiếng nói và vị trí xã hội thì không, như trong xã hội xưa, dạy học đã trở thành một nghề như bất kỳ khác. tuy nhiên, truyền thống tôn sư trọng đạo vẫn không thay đổi trong tư tưởng của dân tộc ta, người thầy vẫn giữ được phẩm chất, phẩm chất của người thầy không chỉ truyền thụ kiến ​​thức mà còn là tấm gương sáng về tư cách, đạo đức để học sinh noi theo. Tuy nhiên, cùng với sự phát triển của xã hội, sự thống trị của cường quyền, sự mai một, truyền thống tôn sư trọng đạo của một số người, sự xuống cấp về đạo đức đã làm cho vai trò, vị trí của người thầy, người cô trong xã hội không còn được coi trọng. như trước đây. có lẽ họ cũng đã ít nhiều nghe hoặc chứng kiến ​​những sự việc đáng tiếc xảy ra, như học sinh hành hung, đe dọa, thách thức, thậm chí dọa giết thầy, cô giáo của mình mà không vì lý do gì, chỉ vì sự bồng bột của tuổi trẻ mà không coi trọng đạo lý. và phụ huynh càng thể hiện sự thiếu hiểu biết của mình bằng cách bao che cho hành vi sai trái của con em mình, đổ lỗi cho giáo viên, coi họ như những người làm công ăn lương, họ chỉ có quyền dạy dỗ, họ không có quyền trừng phạt. điều đó đã dẫn đến những hậu quả hết sức nguy hiểm, đó là tạo cho trẻ tư tưởng không kính trọng thầy cô, tin tưởng vào sự đùm bọc của cha mẹ, làm mất đi truyền thống tốt đẹp của dân tộc là tôn sư trọng đạo. Cuối cùng, cha mẹ không dạy con, cũng không để thầy cô uốn nắn. hậu quả là biến một bộ phận học sinh trở thành lớp người thiếu cả tri thức lẫn nhân cách, phẩm chất đạo đức, vô cùng nguy hiểm cho xã hội. Còn đối với giáo viên, sự sa sút về nhân cách, đạo đức của một số giáo viên đã mang lại những ảnh hưởng vô cùng tiêu cực cho nghề dạy học, có khi bị bắt gặp sử dụng ma tuý, có giáo viên hành hạ học sinh, rồi những người thầy, người cô hành hung học sinh của mình một cách dã man chỉ vì cơn nóng giận nhất thời. . … những điều này đã làm mất niềm tin của học sinh, phụ huynh và cả thầy cô giáo, toàn xã hội vào nhân cách, đạo đức của người thầy, vốn được coi là “khuôn vàng thước ngọc” từ bao đời nay. Ngoài ra, việc thiếu kiến ​​thức, chậm cập nhật kinh nghiệm, yếu kém trong chuyên môn, lười biếng trong hoạt động dạy và học đã khiến học sinh chán nản trong học tập, hình ảnh người thầy truyền thụ kiến ​​thức đã dần phai nhạt trong lòng học sinh. Cuối cùng, thái độ của xã hội đối với nhà giáo và toàn ngành giáo dục đôi khi quá phiến diện và hẹp hòi, biết một mà không biết hai. Trong thời đại lên ngôi của facebook và các phương tiện truyền thông, chỉ cần một clip nhỏ hay một tin giật gân về giáo viên hay về ngành giáo dục cũng khiến người ta đổ xô vào bình luận, những người đủ tinh ý để nhìn ra sự thật thì ít mà những người mù quáng. và thích chửi bới còn nhiều hơn cả những kẻ đứng sau, gây ảnh hưởng xấu trong cộng đồng. Điều đó cũng khiến những người làm nghề giáo phải chịu rất nhiều áp lực, thậm chí họ không còn tâm huyết với nghề nữa nên nỗ lực nâng cao trình độ học vấn của nhà nước cũng trở nên khó khăn hơn.

Qua những gì tôi đã nói ở trên, tôi mong rằng mỗi chúng ta, dù là học sinh, phụ huynh hay bất kỳ ai trong xã hội cũng cần có những suy nghĩ đúng đắn về nghề giáo, một nghề cao quý nhất trên đời. ngày nay, chúng ta không chỉ phải tiếp tục giữ vững và phát huy truyền thống tôn sư trọng đạo mà còn phải nỗ lực bảo vệ những người thầy đáng kính của mình trước những tác động tiêu cực của xã hội, để họ tiếp tục cống hiến, tiếp tục miệt mài với bảng đen cùng với con thuyền tri thức, đóng góp cho đất nước.

bài luận ví dụ 8

Nhân dân ta từng có những câu nói rất đơn giản nhưng lại chứa đựng những ý nghĩa vô cùng sâu sắc về chủ đề ca dao và các bậc thầy. những câu nói này tôn vinh những người thầy và nhắc nhở mọi người sống một lẽ phải. giáo viên là người chỉ đường cho một người “không yêu cầu bạn làm”. như vậy, vị trí của người thầy được đặt ngang hàng với vị trí của cha mẹ, “công cha, nghĩa mẹ, công ơn dạy dỗ”. chúng tôi luôn tự nhắc nhở bản thân: “nếu bạn muốn trẻ em hay lời nói, hãy yêu thương giáo viên”.

Những người làm nghề giáo dù ở bất kỳ xã hội nào cũng luôn được xã hội kính trọng. do đó, “tôn trọng đường lối” không còn là vấn đề quan niệm sống hay quan niệm ứng xử nữa mà đã trở thành một phạm trù đạo đức. thời xa xưa, plato, Aristotle, confucius … từ những người thầy họ đã trở thành những vị thánh trong lòng học trò. ngày nay, người thầy tuy không có vị trí tuyệt đối như vậy nhưng vẫn là người được xã hội kính trọng và “nghề dạy học là nghề cao quý nhất trong những nghề cao quý”. Dù ở phương Đông hay phương Tây, dù quân bình hay tình thầy trò khăng khít đến đâu thì danh nghĩa thầy trò, vị trí đáng kính của người thầy vẫn không bị mai một.

Quả thật, chủ đề “tôn kính và tôn trọng” ngày nay có nhiều điều đáng bàn. các thầy cô giáo dù gặp nhiều khó khăn trong cuộc sống nhưng vẫn ngày đêm trăn trở, trăn trở để truyền thụ những kiến ​​thức quý giá nhất cho học sinh. và các em học sinh, bên cạnh những học sinh chăm ngoan, ngoan ngoãn, làm theo đúng đạo lý, yêu quý kính trọng thầy cô, thì cũng có không ít học sinh quên đi đạo lý thầy trò. những học sinh đó đã vô tình hoặc cố ý vi phạm kỷ luật làm trò, làm tổn thương đến thầy cô. đã có những câu chuyện đau lòng mà chúng ta không muốn nói đến như hiện tượng học sinh xúc phạm thầy cô, vô lễ với những người đang ngày đêm dạy dỗ chúng ta những điều hay lẽ phải, truyền thụ cho chúng ta những tri thức tinh hoa của tâm thức con người. xã hội đã, đang và sẽ tiếp tục lên án những học sinh này. nếu trẻ em là một tờ giấy trắng thì người cầm bút viết lên những tờ giấy trắng đó những nét chữ thẳng nhất, rõ nét nhất, chữ chính là cô giáo. tôn trọng những người làm tròn vai trò truyền thụ tri thức của nhân loại cho thế hệ sau là biểu hiện của lòng yêu mến tri thức, sự ham học hỏi, ý chí và khát vọng hướng tới cuộc sống tốt đẹp hơn. vì vậy, “tôn sư trọng đạo” không chỉ là sự kính trọng, yêu quý thầy cô mà còn là biểu hiện của tình yêu tri thức, là biểu hiện của văn minh, tiến bộ. “đạo” không chỉ dừng lại ở đạo làm học sinh, ở cung cách, thái độ đối với thầy cô giáo mà còn ở vấn đề đạo đức xã hội. đó là cách làm người, cách sống. tôn trọng tôn giáo là tôn trọng sự hiểu biết, tôn trọng tinh thần ham học hỏi, giữ vững truyền thống hiếu học.

Tôn sư trọng đạo là một truyền thống đạo đức rất tốt đẹp của dân tộc ta. Trước những hiện tượng đạo đức học đường đang gây nhức nhối như hiện nay, chúng ta phải có những bước đi cần thiết để nhắc nhở mỗi người nhìn lại thái độ và hành vi của mình đối với giáo viên đứng lớp trong xã hội này. cần được quan tâm nhiều hơn đến việc tôn trọng lão sư.

Để có một xã hội ngày càng văn minh, con người ngày càng phải quan tâm nhiều hơn đến việc học tập và tiếp thu kiến ​​thức. do đó, vai trò của người thầy trong xã hội hiện đại đã thay đổi, từ người truyền kiến ​​thức trở thành người dẫn dắt học sinh tìm ra con đường dẫn đến tri thức. vai trò của người thầy ít nhiều thay đổi, nhưng vị thế của người thầy không hề giảm sút. giáo viên vẫn là giáo viên và ngày càng trở nên quan trọng hơn. do đó, xã hội dù có đi đến đâu thì vẫn có người muốn học và vẫn có người thực hiện nhiệm vụ truyền dạy cho những người đi sau. trong cuộc sống ngày nay, khi vấn đề học hành ngày càng phức tạp và sự xuống cấp của đạo đức xã hội đang khiến nhiều người suy tư với lương tâm và trách nhiệm thì chủ đề “tôn sư trọng đạo” ngày càng quan trọng và vẫn có tính kế thừa. và được quảng cáo nhiều hơn.

bài luận mẫu 9

Ham học hỏi là một trong những đức tính nổi bật của người Việt Nam chúng ta. đó là lý do tại sao nhà giáo luôn được tôn vinh trong xã hội. ông cha ta luôn nhắc nhở con cháu rằng “chữ nhất vi sư, bán ảo” (một chữ cũng là thầy, nửa chữ cũng là thầy) hay “nếu không cũng là thầy”. . rằng “. công lao của thầy cô ngang với công ơn sinh thành, dưỡng dục”. và truyền thống đó luôn được các thế hệ học sinh trân trọng, giữ gìn và phát huy.

tôn kính có nghĩa là tôn trọng, kính trọng và biết ơn đối với giáo viên. thầy cô là người chèo lái con tàu tri thức đưa học sinh đến bến bờ cuộc đời, vào kho tri thức vô tận của nhân loại, đến tương lai hạnh phúc, dạy dỗ chúng ta đạo đức, nhân cách để chúng ta nên người trong xã hội. vì vậy chúng ta phải luôn ghi nhớ công ơn sinh thành dưỡng dục, phải sống sao cho đúng đạo làm người.

tôn trọng đạo đức là tôn trọng đạo đức con người, tôn trọng nghề dạy học, tôn trọng lời nói của nhà giáo.

kính thầy là kính trọng thầy giáo, luôn ghi nhớ lời thầy dạy, luôn chăm lo học tập, trau dồi kiến ​​thức, rèn luyện đạo đức để trở thành người có ích cho xã hội, làm giàu cho quê hương, đất nước.

“Tôn sư trọng đạo” đã trở thành một truyền thống tốt đẹp của Đạo giáo Việt Nam. truyền thống cao đẹp đó đã được nhân dân ta kế thừa và phát huy trong cuộc sống hôm nay. Dù ở đâu, thời đại nào, nghề dạy học vẫn luôn được coi trọng và các thầy cô giáo luôn được tin tưởng, yêu mến vì sự tận tâm, nhiệt huyết và những hy sinh thầm lặng vì “sự nghiệp trồng người”. con người “. Người thầy được tôn vinh thì nghề dạy học cũng được tôn trọng. Không phải ngẫu nhiên mà giáo dục được coi là quốc sách chính của nước ta, không phải ngẫu nhiên mà ngày 20-11 hàng năm trở thành ngày hiến chương các nhà giáo. Hình ảnh các bậc phụ huynh tặng hoa cho các thầy cô giáo, các em học sinh cũ trở lại trường, thăm lại các thầy cô giáo cũ trong ngày này đã trở nên quen thuộc với chúng ta và đây cũng là minh chứng cho truyền thống “tôn sư trọng đạo” của dân tộc ta. Tôn sư trọng đạo “ngày nay đã gắn liền với tư tưởng” trồng người “của chủ tịch Hồ Chí Minh.” Tôn sư trọng đạo “Ở đây không chỉ đơn giản là đạo đức, tình cảm mà đã trở thành động lực, động cơ hành động cách mạng để đưa đất nước tiến lên sánh vai với các cường quốc năm châu. Đó là đặc điểm mới truyền thống tôn sư trọng đạo trong đời sống nhân dân ta hiện nay.

Tuy nhiên, trên thực tế, chủ đề “cung kính và tôn trọng” ngày nay có nhiều điều đáng bàn. Bên cạnh những giáo viên tâm huyết với nghề, yêu học trò thì cũng có những người không yêu nghề, mến trẻ, coi nghề dạy học là kế sinh nhai, bán óc, bán điểm, xúc phạm nhân phẩm học trò. và học sinh, bên cạnh những học sinh chăm chỉ, ngoan ngoãn, làm theo lẽ phải, kính yêu, kính trọng thầy cô giáo thì cũng có không ít học sinh không vâng lời thầy cô, thậm chí xúc phạm danh dự, nhân phẩm của người lao động. giáo viên để xảy ra hành vi tiêu cực như vậy, chúng ta phải mạnh mẽ lên án và loại bỏ. kính trọng thầy cô giáo là biểu hiện của lòng yêu mến tri thức, lòng ham học hỏi, ý chí và khát vọng hướng tới cuộc sống tốt đẹp hơn. vì vậy, “tôn sư trọng đạo” không chỉ là sự kính trọng, yêu quý thầy cô mà còn là biểu hiện của tình yêu tri thức, là biểu hiện của văn minh, tiến bộ. “đạo” cũng không chỉ dừng lại ở cách làm học trò, cốt cách, thái độ đối với thầy cô giáo mà còn là vấn đề đạo đức xã hội. đó là cách làm người, cách sống. tôn trọng tôn giáo là tôn trọng sự hiểu biết, tôn trọng tinh thần ham học hỏi, giữ vững truyền thống hiếu học.

Hiện nay, giáo dục có nhiều đổi mới, trong đó có sự thay đổi về vai trò của người thầy và nghề dạy học. tuy nhiên, vị trí của người thầy vẫn vô cùng quan trọng. Dù cuộc sống mới ngày càng nảy sinh nhiều vấn đề phức tạp, nhất là vấn đề đạo đức xuống cấp nhưng chúng ta càng phải cố gắng kế thừa và phát huy những truyền thống tốt đẹp của dân tộc, trong đó có truyền thống “Tôn sư trọng đạo”.

bài văn mẫu 10

Dân tộc ta có truyền thống tôn sư trọng đạo. đó là truyền thống cao đẹp của một dân tộc văn minh, hiếu học. từ xa xưa có câu:

nếu bạn muốn đi học, bạn phải tham gia ở nước ngoài. nếu bạn muốn có con hay chữ, thì bạn phải cưới một người chủ

hay sâu xa hơn, tổ tiên ta còn tưởng nhớ đến con cháu: nhất là khách, nửa tự là khách (một chữ là thầy, nửa chữ cũng là thầy).

tôn trọng một giáo viên là bảo vệ, tôn trọng và tôn trọng một giáo viên. tại sao? thầy dạy chữ, dạy ta kiến ​​thức, cho ta kiến ​​thức để sống tốt hơn, có ích hơn. người thầy dạy chúng ta đạo đức, tư cách để chúng ta nên người trong xã hội. Vai trò của người thầy là rất quan trọng và không thể thiếu đối với bất kỳ quốc gia, dân tộc nào. Chủ tịch Hồ Chí Minh đã từng nói: “một dân tộc dốt là một dân tộc yếu”. Vậy tại sao không tôn vinh và tri ân người thầy? đây là để tôn vinh một người đã đóng góp cho lợi ích của cả một quốc gia. niềm vinh dự này xuất phát từ thiên chức cao cả và trách nhiệm lớn lao của người thầy. tôn trọng là gì? ở cuối câu hai vế cân bằng về người thầy / sự kính trọng, nếu tôn sư trọng đạo, thì tôn trọng tôn giáo là tôn trọng nghề dạy học. tao ở đây là tao của một giáo viên, một nghề dạy học. Nghề dạy học là một nghề đáng được trân trọng vì sản phẩm mà nó tạo ra chính là con người, như ai đó đã nói: “Trong tất cả các nghề, nghề dạy học là cao quý nhất”. nhân dân ta “tôn sư trọng đạo” là tôn trọng cái nghề “trồng người” cao quý đó, cũng giống như họ đã tôn những người thầy là “người thầy của tâm hồn”.

tôn trọng guru có một ý nghĩa sâu sắc. Trước hết, đó là sự phản ánh đúng đắn và sự tiến bộ của nhân dân ta về một nghề đáng trân trọng và một con người đáng được tôn vinh. điều đó chứng tỏ dân tộc ta là một dân tộc văn hiến và hiếu học, vì tôn trọng nghề dạy học là biểu hiện sâu sắc của một dân tộc văn hiến và công ơn thầy cô là bằng chứng hùng hồn của một dân tộc hiếu học. nhưng ý nghĩa sâu xa của việc tôn sư trọng đạo là nó gắn liền với sự nghiệp trồng người nâng cao dân trí, xây dựng nguồn nhân lực. đào tạo nguồn nhân lực; nuôi dưỡng nhân tài để dân giàu, nước mạnh, xã hội phát triển. từ xưa ông cha ta cho rằng “thiên tài là nguyên khí của quốc gia”; Giờ đây, chúng ta khẳng định “giáo dục và đào tạo là quốc sách hàng đầu” – những điều này không thể tách rời sự tôn trọng của báo chí nước ta đối với nhà giáo. tôn sư trọng đạo đã trở thành đạo lý, truyền thống tốt đẹp của dân tộc ta. Đó là sức mạnh tinh thần và tình cảm to lớn, bền bỉ của dân tộc góp phần xây dựng đất nước Việt Nam văn minh, giàu mạnh.

truyền thống cao đẹp đó đã được nhân dân ta kế thừa và phát huy trong cuộc sống hôm nay. Trên khắp mọi miền đất nước, từ thành thị đến nông thôn, từ miền xuôi đến miền xuôi, người Việt Nam ai cũng yêu quý, kính trọng người thầy, ai cũng dành những tình cảm ưu ái nhất là người thầy. lòng biết ơn sâu sắc đến thầy, cô đã dạy dỗ con nên người. trong hoàn cảnh đất nước còn nghèo, đời sống của các thầy cô giáo còn nhiều khó khăn, các em đã hết lòng giúp đỡ các thầy cô một cách chân thành và cảm động. các dân tộc miền núi đã coi những người thầy của miền xuôi dạy học như những người con của quê hương mình. nếu người thầy được tôn vinh thì nghề dạy học cũng được tôn trọng. Không phải ngẫu nhiên mà giáo dục và đào tạo là quốc sách, ngày 20-11 hàng năm đã trở thành ngày hội lớn của toàn dân tôn vinh các nhà giáo và nghề dạy học cao quý. Hình ảnh cha mẹ học sinh tặng hoa cho thầy cô giáo nhân ngày 20-11 và cả những cán bộ cấp cao của Đảng, Nhà nước đến thăm thầy cô giáo lớn tuổi đã thể hiện sâu sắc đạo lý truyền thông cao quý ấy. Từ một đạo lý truyền thống của dân tộc, tôn sư trọng đạo đã mang một ý nghĩa cách mạng mới ngày nay gắn liền với tư duy “trồng người” của Chủ tịch Hồ Chí Minh. đó không chỉ là đạo đức, tình cảm mà còn là tinh thần, sức mạnh và hành động cách mạng để đưa đất nước ngày càng giàu mạnh, văn minh. đó là nét mới của truyền thống tôn sư trọng đạo trong đời sống nhân dân ta hiện nay.

Khi bước sang thế kỷ 20, cuộc sống có nhiều đổi mới kéo theo sự đổi mới của nền giáo dục, vai trò của người thầy và nghề dạy học. Trên cơ sở kế thừa và giữ gìn những mặt tốt đẹp của truyền thống, chúng ta cần biết phát huy và vận dụng một cách sáng tạo nguyên tắc tôn sư trọng đạo, theo thực tiễn cách mạng mới đạt kết quả tốt.

bài văn mẫu 11

Nhắc đến thầy cô, chúng ta thường có câu: “không học thì làm” hay “một chữ cũng là thầy, nửa chữ cũng là thầy”, đặc biệt là “nếu muốn cũng được.” đi học cần cầu ngoại / Muốn con hay chữ yêu thầy ”. Có thể thấy, tất cả những câu nói đó đều nhằm nói lên tầm quan trọng và ý nghĩa của mỗi người thầy trong cuộc đời này. nếu cha mẹ chúng ta cho chúng ta cuộc sống, thì giáo viên cho chúng ta lời nói hoặc kiến ​​thức. Đó là lý do tại sao những câu nói này khuyên chúng ta phải tôn trọng người thầy. Vậy tôn trọng tôn giáo nghĩa là gì? Làm thế nào mà truyền thống đó tiếp tục cho đến ngày nay?

trước hết chúng ta hãy giải thích thế nào là câu nói kính thầy? tôn trọng là tôn trọng và sư ở đây là thầy, không ít lần chúng ta nghe danh từ chỉ những người dạy như dạy thêm, vì lẽ đó hay “bán thân, bán nghi”. tôn trọng ở đây là tôn trọng nghĩa thầy trò. do đó, chúng ta có thể hiểu câu trên là kính trọng thầy cô, tôn trọng đạo đức thầy trò. qua câu nói đó chúng ta thấy được lời khuyên của ông cha ta là hãy biết kính trọng những người đã dạy dỗ mình và trân trọng những mối quan hệ thầy trò đó. Đồng thời, tôn sư trọng đạo cũng thể hiện tính hiếu học của dân tộc ta.

Tôn sư trọng đạo là truyền thống của dân tộc ta từ xa xưa. Trước hết, truyền thống đó đã được thể hiện rõ ràng từ xa xưa. Từ những năm tháng của lịch sử, chúng ta cũng thấy những biểu hiện của truyền thống đó. Hình ảnh những người đàn ông ngày đêm viết bài, mặc áo bào đen, một tay cầm bút và xắn tay áo lên thể hiện phẩm cách của họ. những câu học trò ngoan ngoãn đọc theo lời thầy, đầu không ngừng đung đưa theo nhịp chữ nhân gian. thời đó nước ta học chữ Hán nên cách học cũng giống nước đó. tuy nhiên, tình cảm thầy trò, lòng kính trọng đối với thầy cô và tôn giáo của chúng ta vẫn là duy nhất đối với Việt Nam. mối quan hệ thầy trò là một điều gì đó vô cùng thiêng liêng, thầy cô như những người lái đò đưa thế hệ trẻ đến bến bờ của sự hiểu biết và thành công. và học sinh cũng giống như những người con của cô giáo đó, rất tình cảm và có những điều ngu ngốc cần được dạy thêm.

truyền thống đó vẫn được thể hiện rõ nét trong giai đoạn hiện nay. nhiều bài báo viết về cảm xúc của học sinh ra trường khiến người ta phải khóc, không biết bao nhiêu người rơi nước mắt những bài văn này không biết các thầy cô. người được nhắc đến trong bài mà chỉ biết rằng, mối quan hệ thầy trò được thể hiện thật cảm động và rất đỗi thiêng liêng như tình mẹ, tình quê. chúng ta không cần phải làm gì cho thầy cô của mình, chúng ta chỉ cần biết rằng nhớ đến thầy cô cũng là một sự kính trọng, một biểu hiện của sự kính trọng đối với thầy cô giáo. đó là tình yêu của những người con dành cho cha mẹ thứ hai của mình.

tất nhiên, truyền thống nào cũng có con sâu làm rầu nồi canh. Nếu truyền thống yêu nước có những người yêu nước hy sinh quên mình nhưng cũng có những kẻ phản động bán rẻ tổ quốc thì truyền thống tôn sư trọng đạo cũng có những tình huống hết sức bất cập. Gần đây, trên các báo đã đưa tin về việc giáo viên đánh học sinh rất nặng chỉ vì không làm bài. Đó là một sự thật đau xót cho truyền thống giáo dục nước nhà. Lỗi cơ bản ở đây nhiều hơn ở người thầy khi chính thầy không nêu gương về hành vi dẫn đến hành vi khác của học sinh.

Qua đây chúng ta thấy rằng, kính trọng thầy cô giáo là truyền thống của dân tộc, mỗi chúng ta hãy yêu quý và kính trọng thầy cô giáo của mình. đồng thời giáo viên cũng cần có thái độ yêu thương học sinh, có những hành vi khiến học sinh tôn trọng nhưng không coi thường. Và có một điều chúng ta vẫn biết rằng học sinh nhớ ngôi trường mình từng theo học một phần vì bạn bè và một phần vì thầy cô để lại những tình cảm, kỉ niệm đã in sâu vào mỗi cá nhân học sinh. vì vậy chúng ta hãy biết sống tốt với nhau và giữ truyền thống tôn sư trọng đạo.

bài văn mẫu 12

“Tôn sư trọng đạo” là truyền thống đạo lý thấm nhuần giá trị nhân văn của dân tộc Việt Nam. truyền thống này đã được ông cha ta tạo dựng và bồi đắp từ ngàn xưa cho đến nay. Trải qua thời gian, dù xã hội có phát triển và thay đổi nhưng truyền thống ấy vẫn là một nét đẹp trong văn hóa Việt Nam. trong xã hội xưa và nay, sự khác biệt giữa “tôn kính và tôn trọng tôn giáo” là gì?

trong xã hội xưa, người thầy được coi là biểu tượng thiêng liêng cho sự học, là “khuôn vàng thước ngọc” về đạo đức, tư cách để học sinh học tập, noi theo thầy và trở thành những người có đức, có tài giúp nước. . trong ba vị trí đặc biệt quan trọng của xã hội xưa “quân – sư – thầy”, người thầy chỉ đứng sau vua, được xã hội và nhân dân đặc biệt coi trọng, tôn vinh, là người mà nhân dân tin tưởng giao phó. họ tin tưởng sẽ giúp con cái học hành và thành đạt. Có rất nhiều câu tục ngữ, ca dao xưa mang ý nghĩa răn dạy con người về vai trò của người thầy: “không phụ công thầy”, “cơm cha, áo mẹ, chữ thầy”. , “tôn sư trọng đạo”. “…

Ngay từ thời các vị vua anh hùng dựng nước, các vị vua anh hùng đã chú trọng dạy cách đọc, cách viết. nhà vua mời các thầy về dạy học cho các công chúa. Theo sách “Gia phả ngọc phả thôn hương lan” (xã trung vạn, việt trì, phú thọ) thì chép rằng vào thời hưng thịnh thứ 18, đời vua, từ vua đến vua. con người, họ rất ham học, “tôn sư trọng đạo”, tu thân, lập nghiệp. vì vậy, vua hùng đã mời vợ chồng võ sư lang và Nguyễn thị thục (quê ở tỉnh bắc ninh) vào cung để trực tiếp dạy dỗ cho hai cô công chúa mà vua rất mực yêu quý là công chúa tiên nữ và công chúa công chúa. hoa ngọc lan.

Khi thầy mất, vua Hùng và nhân dân thị trấn thương tiếc công lao của hai thầy nên an táng tại nơi thầy mở lớp dạy học và chôn chung một huyệt. nhà vua cũng cho phép nhân dân phong lan lập miếu thờ và thắp hương cho chủ nhân. Từ đó đến nay, mọi người dân Việt Nam đều noi theo, tôn sư trọng đạo, coi trọng việc học, truyền thống “Tôn sư trọng đạo” luôn được gìn giữ như một nét đẹp của dân tộc.

Trước đây, không phải gia đình nào cũng có điều kiện cho con đi học và cũng không có trường nào như bây giờ. do đó, những gia đình có điều kiện thường mời thầy đến nhà để thầy dạy cho hai ba con, giúp các con đọc chữ, học nghĩa sách thánh để làm cơ sở cho việc học lên cao rồi thi đậu, đỗ đạt. thi đạt nguyện vọng làm quan giúp dân, giúp nước. cũng có thầy từ chức về quê mở lớp dạy con nhà nghèo, nhiều học trò nghèo nghe lời, hiếu học, đỗ đạt. vì vậy, xưa nay, chỉ có những người thầy mới thực sự là người dạy chữ cho con em đồng bào, giúp con em mình trở thành người có ích cho xã hội. Từ bao đời nay, nhân dân ta vẫn truyền tụng câu: “Muốn sang phải sang nước ngoài / Muốn con chữ thì phải có chữ hiếu”. nghĩa “kính thầy” ở đây cần được hiểu là tôn trọng thầy, tôn trọng việc học, không cho mình vàng bạc hay bất cứ giá trị vật chất nào khác.

Trong xã hội cổ đại, “tôn sư trọng đạo” gắn liền với sư phạm, kỷ cương, nhân cách và đạo đức theo lời dạy của Nho giáo. do đó, thầy phải là thầy, học trò phải là đệ tử, nhưng không thể không có yếu tố nào chi phối giá trị này. muốn được học trò kính trọng thì phải giữ chữ “tôn sư trọng đạo”. nghĩa là người thầy phải xứng danh “khuôn vàng, thước ngọc”. và nếu không có những điều trên, anh sẽ bị xã hội khinh thường và học trò khinh thường. về phía học sinh cũng phải trung thành với “cốt cách học sinh”, biết nghe lời thầy cô, biết chăm chỉ học tập và biết cư xử đúng mực. nếu bạn mắc lỗi, bạn nên thành kính xin lỗi và sửa chữa lỗi lầm.

Đó là lý do tại sao học sinh vi phạm, nhất là lỗi đạo đức, giáo viên khiển trách, thậm chí dùng roi đánh vào tay, vào lưng, thậm chí không chịu giáo dục để học sinh nhận ra lỗi lầm của mình nhưng học sinh và gia đình họ không phàn nàn, họ không làm thế ‘ Đừng trách thầy vì họ đều ý thức được rằng chỉ có như vậy thì họ mới trở thành một con người mới, cố gắng học tập để thành công. Khi gặp thầy, học trò phải thực hiện các nghi thức chào hỏi một cách tôn trọng, theo nghi thức được ghi trong sách của Khổng Tử. nếu bạn không làm hoặc bạn làm sai, điều đó có nghĩa là bạn đang đi chưa đúng đường.

Trong xã hội ngày nay, nhà giáo vẫn giữ một vị trí đặc biệt quan trọng trong xã hội. Dù khoa học công nghệ phát triển, nhiều yếu tố hiện đại, tiện lợi có thể tham gia vào quá trình giáo dục con người nhưng có lẽ không gì có thể thay thế được vị trí của người thầy. bởi lẽ, dù xã hội có phát triển như thế nào thì người thầy vẫn luôn là biểu tượng của nhân cách, chuẩn mực đạo đức, là người gieo mầm những điều tốt đẹp trong tâm hồn học sinh, gieo mầm tốt cho nhân loại, khơi dậy những điều tốt đẹp trong tâm hồn mỗi học sinh. Dù hiện đại và tiên tiến các phương tiện truyền thông có thể trong quá trình giáo dục, chúng chỉ là phương tiện hỗ trợ cho bài giảng của giáo viên, nhưng vai trò quan trọng vẫn là người thầy trên bục giảng, phấn trắng, bảng đen. . người thầy là người khơi dậy niềm đam mê học tập trong học sinh, thổi bùng lên trong các em những ước mơ, hoài bão để thổi bùng lên những khát vọng cao đẹp trong tương lai. giáo viên là người định hướng tri thức để học sinh khám phá và tìm tòi kiến ​​thức.

vì vậy, truyền thống “tôn sư trọng đạo” trong xã hội ngày nay không khác xưa là mấy, vẫn mang giá trị tôn sư trọng đạo, tôn trọng sự học và lời dạy của tổ tiên không bao đời nay đối với bao thế hệ học trò. . tuy nhiên, ý nghĩa của “tôn trọng đường” ngày nay có phần khác so với ngày xưa. Trong xã hội ngày nay, khoảng cách giữa thầy và trò không còn nhiều như trước. thầy và trò gần gũi, thân thiện hơn. Mối quan hệ giữa thầy và trò không còn được điều chỉnh bởi những lời dạy dỗ nghiêm khắc như trong xã hội cũ mà bằng những quy tắc xã giao đã được nhẹ nhàng và giản lược hơn phần nào. do đó, học sinh ngày nay thể hiện sự kính trọng đối với thầy cô của mình bằng nhiều cách khác nhau chứ không còn hạn chế như ngày xưa.

Người thầy trong xã hội ngày nay vẫn phải là chuẩn mực của đạo đức, nhân cách và trí tuệ. Đặc biệt, khi xã hội phát triển, khoa học công nghệ đạt được những thành tựu to lớn, khi thế giới bước vào kỷ nguyên công nghệ 4.0, người giáo viên phải không ngừng học tập, nâng cao trình độ chuyên môn nghiệp vụ để theo kịp thời đại thế giới, đáp ứng yêu cầu đổi mới căn bản, toàn diện ngày càng cao. trong giáo dục và đào tạo. nếu không, thầy có thể thua học trò, và khi đó hình ảnh người thầy trong tâm hồn học trò không còn thiêng liêng như xưa.

Có thể nói, “tôn sư trọng đạo” dù trong quá khứ hay hôm nay và mãi mãi về sau luôn là một nét đẹp không gì có thể thay thế được của dân tộc Việt Nam. Dù ở đâu, ở thời điểm nào, nhà giáo vẫn tiếp tục đóng vai trò quan trọng đối với sự phát triển của xã hội. như thầy giáo chu văn an, một người thầy có đạo đức cao, ông là biểu tượng thiêng liêng của đạo đức và là hình ảnh người thầy của dân tộc Việt Nam: “Chưa bao giờ chúng ta thấy một đất nước coi nhẹ giáo dục và tiến bộ”.

suy nghĩ của em về truyền thống tôn sư trọng đạo – văn mẫu 20

Ở nước ta, “tôn sư trọng đạo” không còn là đề tài xa lạ, không đơn giản chỉ là đạo lý mà còn là truyền thống từ ngàn đời nay của dân tộc Việt Nam. Chừng nào cuộc sống còn cần tri thức, con người còn văn minh, thầy cô giáo còn được tôn trọng. nhưng liệu loài người có quay lại thời ăn lông ở lỗ một lần nữa không? do đó, dường như mọi người không cần kiến ​​thức và đánh mất nền văn minh.

vậy “tôn kính con đường” là gì? trong “guru”, tôn trọng là tôn trọng, tôn trọng, phòng thủ; sư là thầy dạy học, dạy người, dạy chữ. thầy có nghĩa là tôn trọng, bênh vực và tôn trọng người thầy đã dạy ta học, dạy ta viết chữ, dạy ta làm người. và trong “tôn trọng”, tôn trọng có nghĩa là tôn trọng, tôn trọng; đạo đức là đạo đức, là hình thức con người, là đạo đức, là đạo đức truyền thống tốt đẹp của con người. tôn trọng tôn giáo có nghĩa là học sinh phải tôn trọng, lịch sự và tôn trọng giáo viên đã dạy chúng ta và dạy chúng ta thế nào là đạo đức, đạo đức và hành vi đạo đức.

vì vậy, dù ở thời kỳ lịch sử hay xã hội nào thì “tôn sư trọng đạo” vẫn là truyền thống tốt đẹp của dân tộc ta, bởi một phần đã là truyền thống, cần được phát huy và giữ gìn hơn nữa. phát triển hoặc duy trì nền tảng đạo đức thì xã hội sẽ văn minh.

Nhân dân ta cũng có những câu tục ngữ, câu nói về tôn sư trọng đạo hàm chứa những ý nghĩa sâu sắc. những câu ca dao đó tôn vinh người thầy và nhắc nhở mọi người phải sống đúng mực.

“không, bạn có thể làm được”

câu nói có ý nghĩa rằng, thầy cô giáo là người chỉ lối cho mỗi người, vì vậy công lao của thầy cô giáo cũng sánh ngang với công ơn sinh thành của cha mẹ “công ơn sinh thành” của cha mẹ. và chúng tôi luôn nhớ về nhau:

“Muốn đi học thì phải gả cho người ngoại quốc, muốn con hay chữ thì phải lấy thầy”

Những người làm nghề giáo dù ở bất kỳ xã hội nào cũng luôn được xã hội kính trọng. do đó, “tôn sư trọng đạo” không còn chỉ là vấn đề quan niệm sống, mà còn là một phạm trù đạo đức. Dù vị trí của người thầy không còn tuyệt đối như xưa nhưng “nghề dạy học là nghề cao quý nhất trong những nghề cao quý”.

Kỳ thực, ngày nay chủ đề “tôn trọng đạo sư” vẫn còn rất nhiều điều cần bàn luận. các thầy cô phải đối mặt với muôn vàn khó khăn trong cuộc sống, nhưng họ vẫn ngày đêm trăn trở, suy ngẫm để truyền lại những kiến ​​thức quý giá nhất cho học sinh. và bên cạnh những học sinh chăm chỉ, ngoan ngoãn, làm đúng đạo lý, kính trọng thầy cô giáo thì cũng không ít học sinh quên nghĩa vụ thực hiện nghĩa vụ của một người học sinh. những học sinh đó đã cố ý hoặc vô ý xâm phạm đến tấm lòng của người thầy. có những câu chuyện thực sự đau lòng mà chúng tôi không muốn nói đến về hiện tượng học sinh xúc phạm thầy cô, không tôn trọng chính những người đang ngày đêm truyền đạt những điều hay lẽ phải và dạy dỗ chúng ta nên người.

xã hội càng văn minh thì càng cần phải quan tâm đến việc học tập và lĩnh hội tri thức. người thầy hiện đại không chỉ đơn giản là người truyền kiến ​​thức mà trở thành người hướng dẫn học sinh tìm ra con đường dẫn đến tri thức. Dù đã có những thay đổi nhưng vị thế của người thầy trong xã hội vẫn không hề giảm sút. giáo viên vẫn là giáo viên, thậm chí còn quan trọng hơn. Dù xã hội có đi đến đâu thì vẫn luôn có những người muốn học và luôn có những người thực hiện nhiệm vụ giảng dạy.

Đặc biệt với truyền thống dân tộc Việt Nam là “Tôn sư trọng đạo” là điều hết sức tốt đẹp. Trước một xã hội đầy rẫy những hiện tượng đi xuống về đạo đức học đường, chúng ta cần có những hành động cần thiết và cấp bách để nhắc nhở mỗi người tự nhìn lại cách ứng xử của mình đối với thầy cô trong xã hội. .

Xem ngay: TÌM HIỂU CHI TIẾT HOÀN CẢNH SÁNG TÁC CHÍ PHÈO- ngữ văn lớp 11 – Nội Thất Hằng Phát

Nguồn: https://truongxaydunghcm.edu.vn
Danh mục: Kiến thức

                       

Vậy là đến đây bài viết về TOP 20 bài nghị luận về tôn sư trọng đạo hay nhất đã dừng lại rồi. Hy vọng bạn luôn theo dõi và đọc những bài viết hay của chúng tôi trên website Truongxaydunghcm.edu.vn

Chúc các bạn luôn gặt hái nhiều thành công trong cuộc sống!

Related Articles

Back to top button