Chứng minh: &quotTác phẩm văn học chân chính bao giờ cũng là sự tôn vinh con người qua những hình thức nghệ thuật độc đáo&quot. – Theki.vn

Tác phẩm văn học chân chính bao giờ cũng là sự tôn vinh con

Video Tác phẩm văn học chân chính bao giờ cũng là sự tôn vinh con
tac-pham-van-hoc-chan-chinh-bao-gio-cung-la-su-ton-vinh-con-nguoi-qua-nhung-hinh-thuc-nghe-thuat-doc-dao

Chứng minh: “Tác phẩm văn học chân chính bao giờ cũng là sự tôn vinh con người qua những hình thức nghệ thuật độc đáo”.

  • giới thiệu:

“Cuộc sống là điểm xuất phát và cũng là đích đến của văn học” (tu) . văn chương giống như một người hát rong suốt cuộc đời. văn học sinh ra cuộc sống và tô điểm cho cuộc sống. đích đến của hành trình văn chương muôn đời là kiếp người. văn chương sẽ hát cho người ta hát tình yêu, hát để tôn vinh cuộc sống đầy hoa của nhân dân. “Tác phẩm văn học đích thực luôn là sự tôn vinh con người thông qua các loại hình nghệ thuật độc đáo”

  • body :

một tác phẩm văn học chân chính là gì? tác phẩm văn học chân chính là tác phẩm có giá trị to lớn, chân thực, thể hiện chức năng, sứ mệnh của văn học đối với đời sống (nhận thức, giáo dục, thẩm mỹ …). mọi dòng sông đều đổ ra biển rộng, cũng như mọi khám phá sáng tạo đều có mục đích hướng tới những vấn đề của con người, con người và con người. bởi vì con người là trung tâm khám phá của văn học và nghệ thuật. văn học có thể viết về mọi vấn đề của cuộc sống, về mọi hình thức sáng tạo, nhưng mục tiêu của nó là đặt ra và giải thích những vấn đề của con người.

“Văn học và đời sống là hai vòng tròn đồng tâm, trong đó tiêu điểm chính là con người” (Nguyễn Minh Châu). ra đời, văn học chân chính có sứ mệnh to lớn và cao cả, đó là bồi đắp thêm những phù sa màu mỡ cho đời; làm đẹp cho mọi người. văn học làm phong phú cuộc sống hay văn học phải phát hiện ra yếu tố quan trọng nhất là con người thì văn học mới hun đúc nên con người.

chúng tôi hiểu tại sao “tác phẩm văn học chân chính luôn là sự tôn vinh con người thông qua các loại hình nghệ thuật độc đáo.” đòi hỏi hay đòi hỏi sản xuất ra một tác phẩm phải xuất phát từ mạch máu của cuộc sống, mang trong mình ngôn từ là hình ảnh con người. Trung thành nguyen đã bình luận cặn kẽ: “Văn chương là một dạng tồn tại của con người, giữ cho con người mãi mãi là con người, không sa vào con vật, thánh nhân vô ơn, vô dụng. văn học là cái tầm, là chí hướng, là lãnh địa vĩnh hằng của con người đối với con người. cốt lõi của văn học là tính nhân văn ”. tác phẩm văn học chân chính lấy con người làm trung tâm hoặc mang và xây dựng trong tác phẩm văn học của mình một tinh thần nhân đạo sáng ngời. “Văn học là nhân học” (m. Gorki) hoặc “tác phẩm văn học sẽ chết nếu nó chỉ miêu tả cuộc sống để miêu tả… nếu nó không phải là một tiếng kêu đau đớn hay một bài hát vui mừng; nếu bạn không đặt câu hỏi và không trả lời chúng ” (biélinxki).

văn học chân chính phải là văn học “nhân bản”, nhà văn chân chính phải là nhà văn vì lợi ích cho con cháu thì sản phẩm mới đạt đến tầm nhân văn. nghệ thuật đích thực là đạt tới quyền thống trị vĩnh viễn của nhân loại đối với con người.

Có thể nói, chí phèo là một tác phẩm văn học chân chính mà qua đó, con người đã tôn vinh con người qua một loại hình nghệ thuật độc đáo. Chí phèo là một điển hình của những người nông dân chịu thương chịu khó sau lũy tre làng Việt Nam trước cách mạng tháng Tám. trước nam cao, ngoắt ngoéo có anh gà trống chịu trận vì bán chó, nguyễn công hoan có anh bị nhiều tầng lớp đẩy vào đường cùng. Nam Tào của Chí Poo không chỉ bị dồn vào đường cùng mà buộc phải bán cả linh hồn và thể xác để trở thành con quỷ dữ của làng Vũ Đại, bị tước bỏ nhân tính và nhân cách, bị đẩy ra khỏi cộng đồng của mọi người; trên bờ vực của sự vô nhân đạo.

Ở đầu vở kịch, đại trượng phu đã đảo ngược thời gian tuyến tính, không phải từ quá khứ mà từ tương lai, đẩy ngay cả vào giữa sân khấu của cuộc đời với những lời tục tĩu nồng nặc mùi rượu. anh ta giao tiếp với cuộc sống không phải bằng âm thanh của giọng nói của người bình thường mà bằng những lời nguyền rủa. nếu ngay lúc đó có một người nông dân chửi rủa anh ta trong cơn tức giận, anh ta sẽ vẫn xem mình là một con người. nhưng giả sử nếu thần giận anh vì những lời nguyền rủa của anh và gây ra giông tố, thì anh biết rằng những gì mình nói vẫn sẽ được trời đáp lại. nhưng đáp lại chỉ là tiếng chó sủa, mọi người đều làm ngơ, coi như không tồn tại. với những dòng xen lẫn lời tác giả: “rượu có phí không? thì khổ sao?”. Với bút pháp liên tục thay đổi điểm nhìn trần thuật, tác giả đã tạo nên một đoạn mở đầu vô cùng ấn tượng khiến người đọc bất ngờ và lột tả trọn vẹn nỗi đau của Chí Phèo.

từ hiện thực đau thương và đẫm nước mắt ấy, cao nhân bắt đầu tự thuật lại cuộc đời mình. từ một em bé trần trụi xám xịt đến tuổi thơ làm nức lòng bao người. từ một anh nông dân chất phác và tốt bụng trở thành một thợ săn đá, một con quỷ làng vu đại. chi phèo là linh hồn đau khổ của làng vu đại. Cho đến cuối cùng, người ta mới nhận ra hình ảnh đau thương nhất, bi kịch lớn nhất của đời người. Sau khi bị đưa vào tù không rõ lý do, anh ta được ra tù và trở về làng với thân phận méo mó. Nam cao cứ miêu tả lạnh lùng, nhưng đọc kỹ ta có thể thấy: nam cao không nói gì về lý do vào tù: cuộc sống của một người nông dân bị coi thường đến nỗi tự do của anh ta bị đánh cắp mà không biết tại sao. . con quỷ dữ đã cướp bóc, cướp bóc, rạch mặt vô số vết chai, vết xước đau đớn. Còn gì đau đớn hơn khi Chí phèo tự hủy đi phần hình người của mình? Còn gì đau đớn hơn khi bên trong con người kia phần thú đã chiếm lấy, phần con người bị trục xuất ra ngoài, phải “khăn gói ra đi”? nhưng, sadder là một tác phẩm đại diện cho nỗi buồn, sự đau khổ không có nhiệm vụ gì khác ngoài việc gieo rắc nỗi buồn cho chúng ta. người đàn ông cao lớn cũng nói với tôi về một tình người rất sâu sắc. nam cao mở rộng tác phẩm của mình và mô tả trong đó một “câu chuyện tình yêu” của thi hoa – chi phèo.

Xem thêm: Những Tác Phẩm Văn Học Nước Ngoài Hay Có Sức Hấp Dẫn Lâu Dài

chỉ mới năm ngày tuổi, nhưng chi phèo đã sống chết như một con người. chợ thì xấu, quỷ ghét quỷ dữ nhưng lại có tình yêu kỳ lạ với chi phèo, con quỷ làng vu đại. mọi người cho rằng tình yêu của romeo và juliet là tình yêu. nhưng đó vẫn sẽ là tình yêu cho dù đàn ông có là một kẻ đê tiện – một khi đã chỉ biết say sưa đập đầu, rạch mặt, và dù đàn bà có là dân – vừa xấu, vừa xấu, vừa xấu, vừa xấu. ông già có một hàng phong cùi. vầng trăng vô tình thổi trong đêm hè nơi cây duối bên sông vẫn thật đẹp khi chúng đã che chở, trùng trùng và vầng trăng soi sáng, làm tươi mát cho hai nhân vật đau khổ vừa gặp nhau.

chi phèo, mặc dù đã sống năm ngày tình yêu, nhưng hắn vẫn phải đối mặt với bi kịch của mình. năm ngày yêu còn lại là liều thuốc thử của con người để nhận ra rằng xưa nay vẫn khát khao làm người lương thiện, vẫn ước mơ “chồng cày thuê, vợ dệt vải, sống đời bình yên”. nhưng rồi thi ha cũng nhớ ra mình có một người cô trên đời và thôi yêu. bi kịch của tình yêu tan vỡ chưa đủ mà còn là bi kịch của việc bị chối bỏ quyền làm người, bị đuổi ra khỏi cộng đồng. Chi poo không được chấp nhận để trở về cuộc sống lương thiện.

Quy định “lùi một bước là cấm” của các trò chơi phổ biến hiện nay đã quá nhức nhối đối với chi phèo. ngay cả phượng hoàng cũng uống rượu, nhưng rượu mãi không say, chỉ là chút cháo hành. mùi thơm của bát cháo hành do chính tay anh nấu và bón vào buổi sáng đầu tiên của chuỗi ngày quấn quít bên chi phèo lúc bấy giờ là minh chứng cho việc anh đã trở lại làm người. nhưng chi phèo bỏ đi, vô nhà kiến ​​mất thói quen. một thanh kiếm vung lên, một vũng máu, một cuộc đời không lối thoát. chi poo chết trên ngưỡng cửa cứu chuộc; xã hội làng vu đại đang đóng chặt cánh cửa cuộc đời và không cho phép chi poo quay trở lại.

Xem Thêm : Cô bé bán diêm – Tác giả tác phẩm – Ngữ văn lớp 8

nguyen hong viết về nam chao: “anh ấy nén nỗi buồn và đấu tranh của mình vào những dòng ánh sáng của tình yêu và sự tin tưởng để thử nghiệm cuộc sống của những nỗ lực của con người.” cao nhân không chỉ yêu bác nông dân mà còn cả tin. với anh, tình người không chỉ thể hiện ở tình yêu mà còn ở niềm tin. Ông tin rằng, người nông dân dù có xuống bùn, dù xuống tận đáy bùn nhưng từ đáy bùn, nước đọng vẫn nhen nhóm khát vọng làm người lương thiện. Thông qua một cách xây dựng câu chuyện rất đặc biệt, dù bề ngoài lạnh lùng nhưng bên trong lại trào dâng tình yêu thương, nam cao đã viết nên những trang viết không chỉ bằng mực mà bằng cả máu của trái tim. cao nam đã nâng cao tinh thần, tôn vinh nỗ lực sống của mọi người.

tác phẩm nghệ thuật đích thực luôn là một lý do để sống. chúng ta sẽ còn lưu giữ trong ngăn kéo của nhân loại những tác phẩm chỉ nâng con người bằng tình yêu và niềm tin của nhà văn. một tác phẩm văn học có thể nói về núi, sông, cây cối, ca ngợi vẻ đẹp của mây trời, nhưng một tác phẩm chỉ có thể được coi là tác phẩm chân chính khi người nghệ sĩ biết tôn tạo núi non, sông nước và cây cối để sống. không gian của con người, biết dùng trái tim yêu thương của mình để duy trì vận mệnh cuộc đời. chúng ta thấy rằng anna karenina vẫn trường tồn bởi vẻ đẹp của con người tuy bi thương nhưng luôn rực rỡ. chúng tôi thấy sự khốn khổ của v. Hugo, người đã vượt qua bức màn thời gian, vẫn nâng cao giá trị bởi tác phẩm vĩ đại đó đã nói với người đọc rằng: bao nỗi đau đớn khóc đòi cuộc sống tốt đẹp hơn, dẫu khốn khó họ vẫn khao khát được sống lương thiện, giúp đỡ người khác.

không phải v. Hugo đã đưa con người thoát khỏi cảnh nghèo đói và tăm tối để soi sáng cho họ bằng tình yêu thương cao cả? Đến với văn học phương Đông, chúng ta đau đáu với nỗi đau quá lớn của nhà thơ cover trong bài Túp lều bị gió phá. Dù tôi có nỗi đau riêng vì căn nhà bị gió thu thổi bay, vợ con tôi phải chịu trận mưa rét suốt đêm, nhưng hơn hết là nỗi đau vì người khác. nhà thơ bình dân da đen ấy từ nỗi đau riêng và nỗi đau chung; quên đi nỗi đau của chính mình để chia sẻ với nỗi đau của bao người trong lúc đói khổ. và chính tấm lòng đại đoàn kết ấy đã hun đúc nên một khát vọng lớn lao được ngàn đời trân quý: có một ngôi nhà an khang ngàn đời để không chỉ mình mà cả thị xã không phải chịu cảnh thiếu đói. lạnh lùng có hình thức trần thuật bằng ngôn từ, nhưng lại là một sáng tạo độc đáo trong việc tôn vinh vẻ đẹp của lòng vị tha và nhân văn trong trái tim của nhà văn và trong cuộc sống của con người.

với kiệt tác truyện Kiều, nguyễn du đã đưa con người thoát khỏi những giới hạn khắt khe của lễ giáo phong kiến, thoát khỏi những ràng buộc vô hình ngăn cản con người đến với tình yêu, đặc biệt là đưa con người ra khỏi bao đau khổ để tỏa sáng. trang vẻ đẹp của chữ tình, chữ nghĩa, đạo hiếu, lòng nhân đạo, vẻ đẹp của tấm lòng nhân đạo cao cả, của một nghệ sĩ lớn. chủ nhân của giấc mơ lien tang bình luận: “Nếu bạn không có con mắt nhìn thấu sáu cõi và tấm lòng suy nghĩ ngàn đời thì không thể có được loại bút như vậy”.

Tài năng của Nguyễn Du không chỉ là tả đẹp cảnh gió, trăng, mây, nước mà còn phản ánh chân thực nỗi đau của con người trong cõi trần mà là tình yêu thương, sẻ chia, cảm thông, tán thành đồng tình, tôn trọng, ủng hộ, làm đẹp lòng người đối ngoại, đối với kim trong, đối với đạo hải … đối với con người nói chung. Giá trị vĩnh hằng của tác phẩm nghệ thuật chân chính này bắt nguồn từ những hình tượng được xây dựng bởi bàn tay nghệ sĩ bậc thầy và tấm lòng nhân đạo cao cả của Nguyễn Du. đó chính là tinh hoa, phẩm chất và hương sắc tỏa ra để những câu chuyện về kiều được nghe mãi, để thơ Nguyễn du luôn là tiếng nói thương mại, thậm chí là chấn động địa cầu.

  • kết thúc:

tác phẩm văn học chân chính luôn là sự tôn vinh con người qua những hình thức nghệ thuật độc đáo ”. một ý kiến ​​đòi hỏi văn học phải đi sâu vào cuộc sống, rằng một nhà văn hãy để cuộc đời cuốn theo ngọn gió trong lòng, tìm kiếm những hạt bụi vàng lấp lánh trong cuộc đời này để nhào nặn nó thành những bông hồng vàng. con người phải được tôn vinh như một sinh vật đẹp đẽ tuyệt vời. tuy nhiên, không chỉ tôn vinh con người, có những tác phẩm văn học châm biếm, nói lên cái xấu xa của con người, vạch trần bộ mặt giả dối của một lớp người, nhưng chúng vẫn là những tác phẩm chân chính của nhiều người, cuộc đời đã trôi qua vì đã đến hồi kết, những tác phẩm đó vẫn đưa con người đến với cái đẹp, đến chân – thiện – mỹ.

Qua câu chuyện của kim lan, hãy làm sáng tỏ ý kiến ​​của anh / chị: “tác phẩm văn học chân chính luôn là sự tôn vinh con người, con người thông qua các loại hình nghệ thuật độc đáo.” >

  • giới thiệu:

Xem thêm: Soạn bài Việt Bắc phần 2 ngắn gọn nhất | Soạn văn 12

Bạn có bao giờ tự hỏi điều gì khiến một tác phẩm văn học có sức sống bền bỉ trước dòng chảy bất diệt của thời gian? Có phải vì sự độc đáo của các loại hình nghệ thuật mà người nghệ sĩ đã tạo ra? hay nhờ ý thức tôn vinh con người mà tác phẩm mang lại? có lẽ sự sống động đó là có thể bởi một “tác phẩm văn học chân chính luôn tôn vinh con người qua những hình thức nghệ thuật độc đáo.”

  • nội dung:

Một tác phẩm văn học chân chính luôn chứa đựng trong nó những giá trị cơ bản như: giá trị hiện thực, giá trị nhân đạo …. được thể hiện qua việc phản ánh, tìm tòi, khám phá về cuộc đời và nhân cách của nhà văn. bằng cách này hay cách khác, ngòi bút của những nghệ sĩ chân chính luôn hướng về con người với những phát hiện riêng về vẻ đẹp và phẩm giá của họ. và cuối cùng, đó là “danh dự của người dân” một cách rất trung thực và đáng trân trọng của người viết.

Tuy nhiên, nghệ thuật không chỉ là cuộc sống, nghệ thuật còn là nghệ thuật. do đó, một tác phẩm văn học chỉ thực sự hay, được người đọc đón nhận, có sức sống trong lòng người đọc khi nó thể hiện được giá trị nội dung của nó thông qua những “hình thức nghệ thuật đặc sắc”. hình dáng đó có được là nhờ tài năng và cá tính sáng tạo của người cầm bút chì. và để một tác phẩm văn học trở nên nổi bật, trước hết nó phải có những giá trị nghệ thuật nổi bật. Bởi vì văn học là một lĩnh vực sáng tạo, điều khác biệt của văn học với các khoa học khác là tính độc đáo của loại hình nghệ thuật. sự độc đáo đó thu hút sự chú ý của khán giả, để họ có thể chấp nhận tác phẩm và sau đó khám phá giá trị nội dung chứa đựng trong tác phẩm.

Như vậy, sức sống lâu bền mà một tác phẩm văn học có được là nhờ vào giá trị nội dung với ý nghĩa tôn vinh con người và giá trị nghệ thuật đặc sắc mà nhà văn đã sáng tạo ra. Có thể thấy, hai phạm trù này có mối quan hệ hữu cơ và không thể tách rời, thiếu một trong hai thì sẽ không có tác phẩm văn học chân chính.

có một nhà lý luận phê bình đã từng nói: “văn học là nhân học”. đó là câu nói thể hiện vai trò của một tác phẩm văn học chân chính đối với con người. văn học luôn hướng về con người và giúp con người hướng tới cái đẹp chân – thiện – mỹ và ý thức hướng thiện đó được thể hiện nhờ một loại hình nghệ thuật độc đáo. từ xa xưa, văn học thế giới đã chứng minh rất rõ điều này. Các nhà văn lớn trên thế giới luôn mang trong mình một tình yêu nhân loại cao cả, luôn nhìn ra vẻ đẹp tâm hồn con người và luôn có niềm tin vào năng lực vươn lên của phẩm giá con người.

truyện ngắn “số phận con người” của nhà văn người Nga solokhov là khi chúng ta đến với một tác phẩm phản ánh một cách rất hiện thực lịch sử hào hùng của nước Nga Xô Viết với những trang viết bằng chủ nghĩa hiện thực và một tinh thần nhân đạo cao cả. Bằng tài năng và tâm huyết của mình, Solokhov đã khắc họa thành công nhân vật Sokolov qua nghệ thuật trần thuật độc đáo của mình. từ đó tôn vinh, ca ngợi vẻ đẹp của nhân cách Nga và con người Nga. đó là vẻ đẹp của một con người cách mạng chịu nhiều đau thương, mất mát của chiến tranh, nhưng vẫn sống đầy nghị lực và nhân ái. người đó không để hoàn cảnh chán nản mà luôn biết vươn lên, sống có ý nghĩa, có niềm tin vào tương lai.

Xem Thêm : Giáo án bài Việt Bắc (Tố Hữu) – Phần 2: Tác phẩm | Giáo án Ngữ văn lớp 12 chuẩn nhất

Trở lại với văn học Việt Nam, chúng ta cũng bắt gặp nhiều tác phẩm mang ý nghĩa “tôn vinh con người qua các loại hình nghệ thuật độc đáo”. Và “người vợ nhặt” của Kim Lân là một công việc như thế. ai đã từng làm “vợ nhặt” đều không thể quên hình ảnh chết chóc tang thương ở xóm nghèo, không khỏi ám ảnh bởi hình ảnh đám cưới nhỏ giữa đám tang. khu phố để sinh sống. nhưng niềm xúc động về trái tim của những con người nhỏ bé với nhau sẽ còn đọng mãi trong tâm trí người đọc, khát vọng sống mãnh liệt của những số phận bị giằng xé giữa giới hạn mong manh của sự sống và cái chết. bởi vì kim uni viết về cái đói, nhưng là để nói về “tình người trong cái đói”. và nhà văn đã chọn cho mình một tình huống truyện độc đáo để làm nổi bật chủ đề của truyện cổ tích. So với các tác phẩm cùng thời, chúng ta có thể thấy những nét riêng của “Vợ nhặt” . nam cao viết “bữa no nê” để người đọc thấy được cái nghèo, cái đói của nhân dân ta, từ đó tố cáo xã hội đã đẩy con người đến cùng cực của nghèo đói và tủi hổ. Kim uni cũng viết về nạn đói, nhưng tập trung làm nổi bật “tình người trong cơn đói”.

“Vợ nhặt” là một truyện ngắn đặc sắc từ nội dung đến nghệ thuật. nhà văn đã chọn một cấu trúc rất lạ cho tác phẩm của mình: hiện tại – quá khứ – hiện tại – tương lai. và một tình huống truyện xoắn độc đáo. tình huống đó xuất hiện từ tiêu đề “người vợ được chọn”. một tiêu đề thể hiện hiện thực đen tối của một hoàn cảnh quá khủng khiếp mà số phận con người bị coi rẻ như một ngọn cỏ. đó là lý do tại sao có sự kiện tìm vợ: “nhặt vợ” thay vì cưới.

Chuyện có vợ gây bất ngờ lớn cho mọi người, cho bà cụ, cho chính mình và cho tất cả độc giả. ai mà ngờ được một anh nông dân vụng về, quê mùa lại có thể lấy được vợ một cách dễ dàng như vậy! nhưng, tiếc thay, anh lấy vợ vào thời điểm mà người ta không thể sống qua ngày vì đói và khát. cô dâu lấy chồng không có lễ cam kết, rước dâu. Điều đọng lại duy nhất trong lòng người đọc về đám cưới ấy chỉ là hình ảnh đôi bạn trẻ lặng lẽ bước đi trong ánh hoàng hôn đầy u tịch. xấu hổ vì chỉ trong hoàn cảnh như vậy anh ta mới có thể lấy được vợ. Thật khó hiểu vì đây là một cuộc hôn nhân không phải sinh ra từ tình yêu mà bắt nguồn từ bản năng sống, khát vọng sống khiến người ta chỉ biết nhìn nhau mà bấu víu.

Xem thêm: Trong bài &quotLòng yêu nước&quot của nhà văn Nga I-li-a Ê-rên-bua có viết:&quotLòng yêu nhà ,yêu làng xóm,yêu miền quê trở nên lòng yêu Tổ quốc&quot.Hãy làm sáng tỏ điều đó q

Tuy nhiên, cuộc hôn nhân đó cũng cho chúng ta thấy tình yêu của con người với con người, tình yêu cuộc sống của những điểm đến nhỏ bé. “đám cưới” đó đã thay đổi các thành viên trong gia đình và thay đổi chính trị. Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi cảm nhận được tình yêu thương của gia đình, sự gắn bó đoàn viên, niềm hạnh phúc giản đơn nhưng lớn lao. đúng vậy, trong muôn vàn thứ gọi là hạnh phúc, có những thứ tưởng chừng rất đơn giản nhưng đó lại là sự bình dị ấm áp. không những thế, khi anh để cô theo về và nhận cô làm vợ, nghĩa là anh đã biết mở rộng vòng tay yêu thương để chấp nhận những mảnh đời còn khổ hơn mình. Đó chẳng phải là một cách tôn vinh con người sao?

Công thị, một nhân vật cũng đóng vai trò vô cùng quan trọng trong truyện cổ tích, cũng được Kim lân khắc họa bằng những hình thức nghệ thuật hết sức độc đáo. anh ta xuất hiện trong tư thế “giũ áo rách như tổ đỉa” với “khuôn mặt lưỡi cày xám xịt, dáng gầy guộc đói khát”. Tính cách và số phận của con người đó được bộc lộ từng chút một qua con mắt của bà lão Columbus, các sự việc xảy ra theo trình tự thời gian. đây là một người phụ nữ vô danh, không tên tuổi, không quê quán, không gia đình… những thăng trầm của cuộc đời đã đưa cô đến tận cùng của cái đói, cái khát. và vì tình yêu cuộc sống mãnh liệt, khát vọng sống bản năng của anh ấy, anh ấy cần tìm chỗ dựa. rồi cô bán một chút nhân phẩm của một người để bám lấy tràng giang đại hải, liều mình về làm dâu nhà người ta chỉ với bốn bát bánh đúc rẻ tiền. Hôn nhân là chuyện quan trọng của đời người, đối với con gái thì điều đó càng quan trọng hơn.

nhưng trớ trêu thay, đám cưới của cô lại được tổ chức bằng hai lần gặp gỡ, một vài câu chuyện cười … có lẽ đằng sau vẻ ngoài “tươi vui, mềm mỏng” ấy lại ẩn chứa bao nỗi niềm, tiếc nuối mà cô giấu nhẹm đi. Sau đó, khi trở về tu viện, thấy gia đình cũng nghèo khó, thiếu thốn, ông chợt “nén tiếng thở dài”. trong ngôi nhà dài (hay nói đúng hơn chỉ là một túp lều tranh lợp lá) không khí bỗng ngột ngạt. như một trò đùa, nhưng thực tế họ đã tiến vào một cuộc hôn nhân nghiêm túc. giờ đây, mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng. sẽ có niềm vui nhen nhóm nhưng không biết có tiếc nuối hay tiếc nuối? và đột nhiên sáng hôm sau, thị trường đã hoàn toàn thay đổi. Cô không còn vẻ “xuề xòa, mực thước”, cô trở về đúng nghĩa của một người vợ đảm đang, thực hiện nghĩa vụ của một người phụ nữ trong gia đình: quán xuyến việc nhà. Chợ còn là sợi dây gắn kết đàn tràng với bà lão để tình cảm gia đình thêm gắn bó.

là người đã khơi dậy niềm tin về một tương lai tốt đẹp hơn giữa hai mẹ con khi nhắc đến câu chuyện “phá chuồng Nhật ở nam thái nguyên, bắc giang”. có thể nói chị chưa phải là hình ảnh tiêu biểu cho người phụ nữ Việt Nam nhưng trong con người chị thấp thoáng một hình ảnh người phụ nữ Việt Nam. Kim uni đã bộc lộ rõ ​​ngòi bút nhân đạo của mình khi phát hiện ra vẻ đẹp tiềm ẩn của tâm hồn con người, anh yêu nó, anh yêu nó, anh đặt niềm tin vào sự xuất hiện ý thức về nhân phẩm ở con người, có lẽ, đó là một cách “ tôn vinh con người ”. giản dị, trung thực nhưng đáng trân trọng.

nếu tính cách và số phận của bà được bộc lộ qua tình huống độc đáo của truyện và sự quan sát, đánh giá của bà cụ; vẻ đẹp tâm hồn của người phụ nữ xưa tái hiện nhờ sự thể hiện tâm lý sắc sảo của kim lân. bà lão xuất hiện khi cô đang trở về ngôi nhà của mình với một bước đi lặng lẽ. cuộc dạo chơi như in hằn tất cả cuộc đời khốn khó của một số phận nhỏ bé phải sống dưới đêm đen nô lệ. Người mẹ tội nghiệp đó không thể ngờ được chuyện gì đang xảy ra trong ngôi nhà và con trai mình hôm nay lại khác đến thế. rồi bước vội vào nhà, đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác, cuối cùng anh cũng hiểu ra mọi chuyện. Khoảnh khắc ngắn ngủi ấy như dài ra bởi những giông tố chất chứa trong lòng bà lão, bởi sự lo lắng, hồi hộp chờ đợi của đôi bạn trẻ đã nên duyên mà không được sự đồng ý của mẹ. và khi “bà lão cúi đầu lặng lẽ” là lúc “lòng người mẹ tội nghiệp thấu hiểu bao điều”.

“vòng cung” xót xa cho cả cuộc đời đầy cay đắng và nước mắt, xót xa cho số phận của người con trai và xót xa cho người con gái đang ngồi trước mặt mình. vì chị hơn ai hết hiểu rằng gia đình mình khốn khó, cả cuộc đời là mất mát, đau khổ. ông hiểu rằng chỉ trong hoàn cảnh đói khát như thế này thì người ta mới hướng về con cái, con cái mới lấy được vợ. Cuối cùng, lão phu nhân cũng nói: “Ừ, cũng có nhân duyên, ở chung cũng có phúc.” “yes” – một lời xác nhận chính thức về mối quan hệ của đôi bạn trẻ. “à đã có duyên với nhau thì cũng có phúc”, “có phúc cũng có” chứ không phải “có phúc” – một câu nói đủ thấy tội lỗi, ngột ngạt cho thân phận và lòng xót xa. của mẹ già đó. Thế là bà gửi gắm bao nhiêu yêu thương, quan tâm vào câu: “lấy chồng ngay buồn làm sao!”… Bà lão thốt lên, giọt nước mắt cay đắng, vui buồn xen lẫn vui buồn. Có lẽ, trước khi độc giả rơi nước mắt thương cảm cho người mẹ giàu đức hy sinh ấy, nhà văn cũng đã không ít lần khóc cùng nhân vật, kể lại niềm vui, nỗi buồn của nhân vật.

Bạn phải sống thật sâu vào thế giới nội tâm của nhân vật thì mới có thể lột tả thành công những diễn biến tâm trạng phức tạp của bà lão. Giống như linh hồn của câu chuyện cổ tích, bà lão là biểu tượng tinh thần mạnh mẽ cho đôi vợ chồng trẻ vừa mới cưới, bắt đầu cuộc sống gia đình giữa nạn đói. thế là sáng hôm sau anh ta nói hết về tương lai tốt đẹp, “tính chuyện làm ăn” chăn gà và động viên đôi vợ chồng trẻ “nhà giàu ai khó, con nào khó”. và anh cũng xúc động trước hình ảnh người mẹ gánh nồi cháo cám: “Chè khúc bạch… ngon quá”. bà cụ mỉm cười, nhưng sao chúng tôi có cảm giác gì đó thật buồn. bởi có lẽ, bạn càng cố gắng vui vẻ, cố gắng quên đi thực tại cay đắng thì nó càng hiện ra rõ ràng hơn. nhưng người mẹ đã cố gắng hết sức để làm cho môi trường gia đình trở nên thân thiện hơn. ta tìm thấy ở ông cụ những đức tính tốt đẹp của một người mẹ Việt Nam giàu lòng nhân ái, giàu đức hi sinh thầm lặng. Bà cụ là đại diện tiêu biểu cho vẻ đẹp tâm hồn của người phụ nữ Việt Nam nhân hậu, chân chất và đáng trân trọng.

Với hệ thống nhân vật không nhiều, tình huống truyện phức tạp, kết cấu mới lạ, kim kỳ lân đã soi rọi vẻ đẹp của phẩm giá con người. bởi lẽ nhà văn đã cho chúng ta thấy rằng trong hoàn cảnh trớ trêu nhất, giữa cuộc đời uể oải, con người chưa bị hoàn cảnh khuất phục mà luôn khao khát sống, hướng về người khác và hướng tới tương lai. Trong xóm nghèo và tăm tối, câu chuyện cảm động về những con người sống dưới đáy xã hội nhưng luôn tôn trọng và quý trọng nhau đã bắt đầu. câu chuyện ấy diễn ra ngày càng rõ nét và sinh động trong túp lều của hai mẹ con. không gian đã góp phần làm nổi bật tình huống để câu chuyện diễn ra một cách tự nhiên và chân thực.

và không phải ngẫu nhiên mà nhà văn chọn mở đầu câu chuyện là cảnh hoàng hôn, tiếp tục trong đêm đen dày đặc và kết thúc bằng cảnh bình minh rực rỡ. Ý chỉ của con lân kim loại thể hiện niềm tin vào tương lai, những con người sống với hy vọng sẽ vượt qua nghịch cảnh để có cuộc sống tốt đẹp hơn. Ngoài ra, còn có một chi tiết nghệ thuật khác cũng đã góp phần thể hiện sâu sắc bút pháp nhân đạo của nhà văn: lá cờ đỏ sao vàng phấp phới trong mắt. Chi tiết nghệ thuật đó thể hiện con đường giải thoát cho những kiếp người bé nhỏ đang chìm trong đêm đen nô lệ? dù muốn lấy lại lương cũng phải trả bằng mạng sống. chú gà trống đã trốn thoát trong một “đêm tối như chính tương lai của mình” nhưng không tìm được lối thoát khỏi sự trói buộc bị chà đạp, dồn nén cho đến tận cùng nỗi đau. trong khi đó anh được bày cách chống phá cách mạng để làm chủ cuộc đời mình. Unicorn Kim đã tiến xa hơn các nhà văn trước đây về điểm này. chi tiết nghệ thuật đó là dấu hiệu cho thấy sự phát triển của văn học sau cách mạng tháng Tám năm 1945 so với trước.

  • kết thúc:

Thời gian trôi qua và phủ lên mọi thứ lớp bụi của sự lãng quên. Tuy nhiên, đã gần nửa thế kỷ trôi qua, “nhặt vợ” và tên tuổi “nhà văn thuần hậu nguyên thủy trở về làng quê Việt Nam”: Kim Lân vẫn sống theo tháng năm. Và biết đâu, trong tương lai, người ta vẫn sẽ nhắc đến tên Kim Lân với sự trân trọng “tạo hóa ban đầu” của ông. vì nhà văn biết thông qua tác phẩm văn học để “tôn vinh con người bằng những hình thức nghệ thuật độc đáo”. đó là phẩm chất sáng tạo nghệ thuật mà bất kỳ nghệ sĩ nào cũng cần phải có.

Nguồn: https://truongxaydunghcm.edu.vn
Danh mục: Văn Học

Related Articles

Back to top button