Thuốc – Chữa bệnh hay đầu độc? – Reviewsach.net

Bạn đang quan tâm đến Thuốc – Chữa bệnh hay đầu độc? – Reviewsach.net phải không? Nào hãy cùng Truongxaydunghcm.edu.vn đón xem bài viết này ngay sau đây nhé, vì nó vô cùng thú vị và hay đấy!

tóm tắt. ngắn gọn. hình ảnh mang tính biểu tượng. “Thuốc” của Lut Ton là một truyện ngắn với cốt truyện dài, gióng lên hồi chuông báo động về căn bệnh nhẫn tâm, ngu dốt, hèn nhát của người dân Trung Quốc cuối thế kỷ 20, đầu thế kỷ 20, đang có một bức xúc. cần một phương pháp chữa trị quốc gia cho căn bệnh này, đồng thời thể hiện sự tin tưởng vào tương lai của cuộc cách mạng.

Thuốc Lỗ Tấn reviewsachonly reviewsachnet

“Thuốc” được viết vào năm 1919, ngay khi phong trào ngày 4 tháng 5 nổ ra. Đây là thời kỳ Trung Quốc bị các đế quốc Anh, Nga, Pháp, Đức và Nhật Bản xâu xé. Xã hội Trung Quốc trở thành nửa phong kiến, nửa thuộc địa. người chiến sĩ cách mạng giác ngộ chiến đấu hết lòng vì nhân dân, nhưng nhân dân bằng lòng chịu bao tủi nhục. lỗ tấn đã phải đau đớn thừa nhận:

Bạn đang xem: Tác phẩm thuốc lỗ tấn

“Người Trung Quốc ngủ trong một ngôi nhà hộp sắt không có cửa sổ”.

Trung Quốc vào cuối thế kỷ 20: đầu thế kỷ 20 là một căn bệnh nguy hiểm đến tính mạng. theo tấn thì là do bệnh suy nhược, tay không thấy đau chân, lúc nào cũng hớn hở tự hào như thằng aq … đó là bệnh thiếu tình cảm, nhát gan, tự mãn, cản trở nghiêm trọng con đường giải phóng dân tộc. nguyên nhân là do dân chúng mê muội mà cách mạng xa dân.

“thuốc” ra đời trong bối cảnh đó với trăn trở về một phương thuốc để cứu dân tộc.

xem thêm các bài đánh giá về công việc của lo ton:

  • nhật ký của một người điên – phát súng tiên phong chống lại chế độ phong kiến ​​
  • quê hương – hy vọng về một cuộc sống mới
  • một câu chuyện chính – hãy tỉnh táo!

Câu chuyện bắt đầu bằng một phương thuốc mê tín.

Trung Quốc đất rộng, người to, nền văn hóa truyền thống lâu đời, vì thế đã nuôi dưỡng và phát triển một nghệ thuật y học đáng trân trọng. Thậm chí, có những danh y còn sở hữu những phương pháp chữa bệnh vô cùng độc và lạ, chữa được nhiều bệnh nan y, không thể không kể đến “tứ đại thần y” là thước biển, cúc hoa, tấn tử và ly thơ. kho báu.

Tuy nhiên, bên cạnh một lịch sử y học sâu sắc và nổi tiếng, dân gian Trung Quốc không thiếu những bài thuốc truyền miệng xuất phát từ mê tín dị đoan, không có cơ sở y học, chỉ có niềm tin mù quáng đến điên cuồng. máu người cho bệnh lao là một trong những phương thuốc như vậy.

lot ton đã sử dụng phong tục mê tín này để viết “thuốc”, trong đó ông truyền tải nhiều tầng ý nghĩa về dân tộc và thời đại.

Gia đình lớn tuổi có một cậu con trai mười tuổi bị bệnh lao. Vào một đêm mùa thu, gần rạng sáng, một chiến sĩ cách mạng tên là xia du bị xử tử, ông lão cầm số tiền vợ chồng dành dụm được đến nơi hành quyết, gặp tên đao phủ và mua một cái bánh tẩm máu người bị kết án đến chết. đánh tù nhân để chữa bệnh.

Cảnh trong phim chuyển thể từ truyện Thuốc reviewsachonly

Cảnh trong phim chuyển thể từ truyện “Thuốc”

Truyện kết thúc ở bãi tha ma, khi hai người đàn bà đi thăm mộ con gặp nhau – là mẹ của kẻ chết bệnh và mẹ của người chết chém – mối liên hệ giữa hai bà mẹ chính là chiếc bánh bao tẩm máu người. Tiếng quạ kêu cuối truyện cũng không ám ảnh bằng tình huống mà Lỗ Tấn đặt ra trên nền sự thực. Cái hiện thực xã hội mà thời đại ông đương sống chính là rùng rợn đến vậy!

“Medicine” được xây dựng theo cách cắt ngang cuộc sống rất quen thuộc của ho tấn, phác họa một hình ảnh thu nhỏ của xã hội đen tối đương thời Trung Quốc, với những đường kẻ xám về hai cái chết, hai người mẹ đau buồn, đẫm máu. Những chiếc bánh bao lởm chởm, trên nghĩa địa dày đặc những nấm mồ có lối đi … rải vòng hoa thắp lên mộ người lính, mong một tương lai tốt đẹp hơn.

chữa bệnh hay thuốc độc?

Nhận xét về “thuốc” của

lỗ tấn có nhiều hình ảnh tượng trưng không phải là lời nói suông. tiêu đề “thuốc” chỉ có ba cấp độ ý nghĩa.

thứ nhất, thuốc tb bằng máu người. tác giả giương cao ngọn cờ chống mê tín dị đoan.

máu người cho bệnh lao là một phương thuốc mê tín. ở đây, thịt viên ngâm trong máu người được biến thành “thần dược” để chữa bách bệnh. nhưng rõ ràng đây là một cách chữa không khoa học, không hiệu quả và vượt quá luân thường đạo lý.

nhưng mọi người vẫn tin tưởng. run sợ để tin tưởng. tin một cách mù quáng.

“Anh ấy đưa một bàn tay lớn ra, tay kia cầm một búi tóc dính máu, màu đỏ tươi, máu vẫn chảy từng giọt, từng giọt. Ông lão nhanh chóng lấy trong túi ra gói bạc đưa cho bà với đôi tay run run nhưng ông sợ hãi không dám cầm lấy chiếc bánh. anh ta sốt ruột và nói to: sợ cái gì? tại sao bạn không lấy nó? “

Xem thêm: Thế nào là một tác phẩm nghệ thuật đẹp? – RedBrick Art Space

tình tiết “tiền trao cháo múc” giữa đao phủ và ông già đắt giá nhưng đáng sợ.

tại sao ông già lại “run”? anh biết rằng trên búi tóc anh đang giữ có máu người đang nhỏ từng giọt. đó là dòng máu của một người như anh, như con anh, như vợ anh, như bất kỳ ai mang thân phận “con người” xuất hiện trên thế giới này. nó là máu của người hàng xóm của mình. đặc biệt ở “thuốc” là máu của người cách mạng. anh run lên vì trong thâm tâm anh biết điều này là không đúng, ăn thịt người và uống máu đồng loại là hành động chống lại loài người, nhưng anh vẫn mua cái bánh bao đó.

đức tin mù quáng để tự cứu mình khỏi dòng máu của người khác.

“Hay là lâu ngày quen rồi, không còn nghĩ xấu nữa? Hay là phải chôn chặt lương tâm, nếu biết thì cứ làm? “(Trích” nhật ký của người điên “)

cụm từ mà kẻ điên viết trong nhật ký cũng là câu hỏi của độc giả khi đọc “thuốc”. lot ton đã xây dựng tình huống truyện rõ ràng hơn, để người đọc dễ hình dung hơn, nỗi khiếp sợ của kẻ điên đối với xã hội ăn thịt người này, cũng là nỗi kinh hoàng của kẻ cách mạng giác ngộ đối với xã hội ăn thịt người này so với bản chất của xã hội. chế độ phong kiến, quân chủ tuyệt đối lúc bấy giờ chịu sự thống trị của nhiều loại giặc ngoại xâm.

Thứ hai, “bánh nướng thấm máu người” là hình ảnh cụ thể của một chất độc. tác giả lên án căn bệnh tâm thần của con người: gia trưởng và lừa lọc.

Cặp vợ chồng già đã áp dụng một phương thuốc kỳ lạ cho con cái của họ. và ngay cả những người trong quán trà cũng nghĩ rằng đó là thần dược.

và điều tồi tệ xuất hiện đầu tiên bằng một cơn ho, lặp đi lặp lại nhiều lần và sau đó kết thúc bằng một cơn ho. anh là đại diện cho tuổi trẻ, thế hệ quyết định tương lai đất nước, nhưng cũng là một bệnh nhân sống cam chịu, không nói lời nào, làm gì thì nói. Cuối cùng, sự ngoan ngoãn vâng lời cha mẹ cũng không cứu được anh. thất tấn chứng tỏ chế độ phong kiến ​​phụ quyền đã có từ hàng nghìn năm trước, giờ không còn ý nghĩa nữa.

thức dậy! sự chiếu sáng!

Cái gọi là thuốc chống lao được tôn sùng như một loại thuốc độc.

mang tư tưởng may rủi, nhìn người ta làm, mình cũng làm, chạy theo người ta bối rối, không có chính kiến, không có đại họa, không có khả năng phân biệt đúng sai, hoặc cũng có thể chỉ là “chôn chặt lương tâm – biết đâu nó và vẫn làm nó “… đó là căn bệnh của người Trung Quốc thời bấy giờ.

<3

bánh bao tẩm máu người là một chất độc có thể nhìn thấy được trong một xã hội thối nát. đó là hình ảnh cụ thể hóa của cái thuở xưa, cái sôi của cái thời mà con người thời đó vẫn nhắm mắt đi tiếp.

Thứ ba, thịt viên ngấm vào máu của những người cách mạng. tác giả vạch trần căn bệnh nhẫn tâm của nhân dân – những người hưởng lợi từ phong trào cách mạng nhưng đã uống máu của người chiến sĩ cách mạng.

Người bị đâm “thuốc” là một nhà hoạt động cách mạng, có nguyên mẫu ngoài đời thực, nhưng để tránh sự kiểm duyệt, anh ta đã đổi tên và kín đáo về biểu hiện của mình.

máu của một chiến sĩ cách mạng, bị sự ngu dốt đương thời biến thành liều thuốc độc.

Đám đông ngái ngủ lúc đó được phản ánh qua cuộc trò chuyện trong quán trà của nhà ông lão. Họ nói về ma túy. họ cho rằng khả năng chữa khỏi bệnh lao của thuốc là phi đạo đức, trái với lý tưởng thời bấy giờ. họ nói về việc từ bỏ các vùng đất thấp để nhận phần thưởng. họ vô cảm trước cái chết của một nhà cách mạng.

Những người cách mạng chiến đấu vì ai? xét cho cùng, họ là những người đã sớm thực hiện lý tưởng, đi tiên phong trong cuộc đấu tranh vì sự nghiệp giải phóng dân tộc, dân chủ cho nhân dân. mục tiêu cuối cùng là vì người dân. những chiến binh dũng cảm, không ngại khó khăn, gian khổ, không sợ hy sinh. nhưng sai lầm của Người là thiếu kinh nghiệm, vì nhân dân mà xa dân, không dựa vào quần chúng, không giáo dục tư tưởng quần chúng để tạo nên khối đại đoàn kết cùng đấu tranh, mà để căn bệnh tan rã của dân tộc tấn công. Địa ngục kết quả là mọi người ngủ ngon lành trong hòm sắt, còn người chiến sĩ cách mạng thì lang thang một mình.

Với hình ảnh chiếc bánh tráng thấm máu người chiến sĩ cách mạng xuôi dòng, lu tấn đặt ra một vấn đề hết sức quan trọng về ý nghĩa của sự hy sinh, phải tìm ra phương thuốc để quần chúng minh oan, làm cách mạng. gắn bó với quần chúng nhân dân. để nhân dân không còn thờ ơ với làn sóng cách mạng mà cùng nhau đoàn kết, chiến đấu.

lạc quan, tin tưởng vào cách mạng.

lot ton có hai người bạn cùng quê, lớn lên cùng nhau đi du học nhật bản, bạn ấy thân và xa vùng. cả hai đều là những nhà cách mạng tuổi già, tư duy giác ngộ, hiểu thời thế và chiến đấu trên con đường cách mạng dân chủ.

Xem thêm: Chuyện người con gái Nam Xương – Tác giả tác phẩm (mới 2022) | Ngữ văn lớp 9

từ tich lon được lo ton đề cập trong “nhật ký của một người điên” nhưng lại viết trại là từ tich lam. Năm 1907, Từ Tích Lan đâm chết Tuân Vũ tỉnh An Huy, hiệu là An Minh. anh ta bị bắt, và sau đó một đặc vụ của minh đã mổ lấy nội tạng của anh ta và nấu chúng làm thức ăn.

bác sĩ thu gần là nguyên mẫu của hạ lưu trong “y học”, cô ấy bị giết ở Thiệu Hưng rồi bị thương ở xiuan.

trong đoạn mở đầu viết cho tuyển tập “gào thét”, anh tâm sự:

“Về phần tôi, tôi vẫn nghĩ rằng hiện tại, tôi không còn là người có chuyện gấp không thể nói ra, nhưng hay vì tôi không thể quên hết nỗi cô đơn và đau khổ của cuộc đời. trong quá khứ, nên có những lúc tôi không thể hét lên vài lần để an ủi những chiến binh dũng cảm đang lang thang nơi cô đơn, mong rằng họ sẽ cảm thấy an toàn hơn ở phía trước … nhưng nếu họ hét lên, thì tất nhiên họ sẽ phải hét lên họ đã hét theo lệnh của tướng quân. nên đôi khi tôi không ngại viết những điều khác xa sự thật. trong câu chuyện “thuốc” tôi bỗng thêm một vòng hoa trên nấm mồ xuống dốc hay trong câu chuyện “ngày mai” tôi không kể chuyện người chị cuối cùng vẫn không mơ thấy người đã mất. con, vì tướng quân lúc đó chủ trương không cho người ta đến nơi âm hiểm . ”

Với trái tim tiêu cực, rất khó để hoàn thành nhiệm vụ. phải lạc quan, phải tin tưởng, phải hy vọng vào tương lai tươi sáng thì nhiệm vụ đấu tranh giải phóng dân tộc mới có thể thành công. Đó là lý do tác giả đặt lễ dâng hoa trên lăng mộ ở hạ lưu, anh chết nhưng cách mạng không chết.

bắt đầu từ chi tiết chiếc vương miện trên mộ người lính tráng, nhà văn Nguyễn tuấn đã liên tưởng đến tác phẩm “Mộ hoa” của thanh hải được viết năm 1956, từ hai không gian và thời gian khác nhau. như câu hỏi “làm thế nào đây?” từ một bà mẹ Trung Quốc vào dịp năm mới:

“anh chàng này là một người cộng sản

Không ai chôn cất anh ấy!

mộ của anh ấy trên một ngọn đồi cao

bông hoa này tôi đã hái

chiếc vương miện này bạn đã làm

trên nấm mồ của cộng sản

đỏ và hồng đỏ

như máu hóa thành hoa. ”

Đằng sau bài văn ngắn gọn là cả một tấm lòng trăn trở đối với dân tộc, đối với xã hội, thời đại của đại văn hào.

Xem thêm: Picasso và các tác phẩm nổi tiếng thế giới – Fashion Bible Kinh Thánh Thời Trang

                       

Vậy là đến đây bài viết về Thuốc – Chữa bệnh hay đầu độc? – Reviewsach.net đã dừng lại rồi. Hy vọng bạn luôn theo dõi và đọc những bài viết hay của chúng tôi trên website Truongxaydunghcm.edu.vn

Chúc các bạn luôn gặt hái nhiều thành công trong cuộc sống!

Related Articles

Back to top button