Sông – Tiểu thuyết của Nguyễn Ngọc Tư – Văn Học Sài Gòn

Bạn đang quan tâm đến Sông – Tiểu thuyết của Nguyễn Ngọc Tư – Văn Học Sài Gòn phải không? Nào hãy cùng Truongxaydunghcm.edu.vn đón xem bài viết này ngay sau đây nhé, vì nó vô cùng thú vị và hay đấy!

vhsg- sông là cuốn tiểu thuyết đầu tay của nguyễn ngọc tu. Sau những câu chuyện (Cánh đồng bất tận, cơn gió lạ, ngọn đèn không tắt …) đã làm lay động tinh thần của nhiều người trong một thời gian dài, dòng sông được chính tác giả coi là một sự kiện thay da đổi thịt. ai đó đã nhận xét ngắn gọn về dòng sông như thế này: hay. Hành lý. trần tục và ảo tưởng.

trước sự kiện này, khi được hỏi: “bạn có phải phá bỏ những gì vốn có trong mình để tự vấn bản thân, tìm kiếm một thực tế sâu sắc và chân thực hơn trong cuộc sống con người?”, nguyễn ngọc tu đã thành thật trả lời: “quả thay đổi vị. cho đến ngày tháng tháng mà xanh mãi, đắng mãi cành… ”vậy nguyễn ngọc em đã“ đổi vị ”sông nước như thế nào? ? Để giúp độc giả có những ấn tượng ban đầu trước khi tìm câu trả lời khi tiếp cận đầy đủ cuốn tiểu thuyết đầu tay của Nguyễn Ngọc Tư, tôi xin trích dẫn Chương III và IV từ dòng sông.

Bạn đang xem: Tác phẩm sông của nguyễn ngọc tư

Nhà văn Nguyễn Ngọc Tư

Chương 3

Sự lạ lẫm bỗng trở nên thoải mái hơn bao giờ hết. thật nhẹ nhõm khi mọi người không đặt quá khứ lại với nhau. Nhờ những công việc đã trải qua, cả ba không quá ngạc nhiên khi tham gia vào một nhóm xa lạ để đi lang thang. Mọi người thậm chí không hẹn hò như bạn, họ chỉ đăng ngày hẹn hò trên mạng, một số dấu hiệu cho biết và thì đấy. Khi bạn đi bộ, hãy hỏi thông tin về sở thích để có thể tránh những va chạm nhỏ. người khởi xướng chuyến đi nghiễm nhiên là trưởng nhóm. Lần này nó có vẻ đơn giản hơn, khi câu trả lời “cái gì cũng được” đồng xu và ba được thích. Hai tính cách tưởng chừng trái ngược nhau đó hóa ra lại có điểm chung.

Bạn, tôi thực sự ghét loại “bất cứ điều gì”. Anh đã nói những lời âm u mà tôi không biết đong đếm ở đâu. nếu bạn thích điều gì đó, hãy nói to ra để bạn không phải đoán. Tại sao mọi người lại lười suy nghĩ, sau đó là cốc đầu tiên?

Tôi thích được chôn mình trong cánh đồng hoa cải dầu vàng như thế này. Ba năm trước, ở gò má, tu cho biết, ngay lập tức anh không thể rời mắt khỏi tu dù mới gặp nhau một ngày trước đó, ở bến xe. thậm chí không phải hẹn hò trực tuyến. chỉ lên cùng một chuyến xe và ngồi cùng một hàng ghế. mùi trà xanh mà cô bóp nát hít hà để làm dịu cơn chóng mặt lướt qua mũi. ngay lúc đó anh bắt đầu nghĩ đến chữ nhân duyên, không phải nơi hai người ba lô cùng nhau lên núi. Ngày mười bảy tháng mười một. mùa đông chưa qua nửa cái lạnh. nắng trên sườn núi hắt xuống, âm ỉ dưới thung lũng. nếu bạn thè lưỡi, bạn có thể nếm được hương vị sảng khoái của mặt trời. anh cũng muốn bị những cánh hoa cải dầu vàng nuốt chửng, chìm xuống đáy vực.

Cho đến bây giờ, tôi chưa bao giờ nhìn thấy màu nắng hơi xanh, óng ánh đó một lần nữa. nhưng khao khát được chìm sâu vào một thứ gì đó, nhẹ nhàng và ngọt ngào, vụt tắt theo thời gian.

Đã bảy ngày kể từ khi anh ngồi trong căn lều lộng gió ở góc phố Common. Bách gọi điện nói chỉ có mình tôi sáng nay, các anh ra tòa lấy cơm để xét xử vụ vợ thiêu chết chồng. chúng không thể thoát khỏi cuộc sống của ruồi và rác. nhóm của anh ở quán ăn sáng gần chục người, hầu hết làm việc cho một vài tờ báo mạng. Nhìn thấy chúng thường xuyên thì không sao, nhưng thỉnh thoảng, chúng sẽ bị lạc. hay cả băng nhóm đã chìm đắm trong cuộc sống sinh viên, lo hết tiền giữa tháng, lo không tìm được việc khi tốt nghiệp đại học … là những chuyến đi vào rừng. khi về, anh thường gọi điện hỏi anh đi đường nào, bệnh viện mắt ở đâu, sao đĩa cơm tấm sườn đã hết năm chục ngàn. những người còn lại đều bị mắc kẹt trong việc làm thế nào để bán một vài tin trong ngày, làm thế nào để chia nhỏ tin tức thành nhiều phần, làm thế nào để nghĩ ra nhiều bút danh để qua mặt cơ quan khi họ bán tin cho bạn bè.

– thỉnh thoảng tôi ngồi xem nhạc, mong cô ca sĩ bị tuột áo.

bach bị đuổi học vào năm thứ hai, sau chuyến thăm trường của bộ trưởng. khi lớp học trôi qua, thầy tiếp tục nói, nói với các em rằng các em là chủ nhân tương lai của đất nước. Tôi xin lỗi, chúng tôi không chấp nhận đất nước mắc nợ này, khi nào chúng tôi sẽ trả? tội của anh ta là hét toáng lên, lọt tai quan thượng thư và bọn tùy tùng. cô sinh viên quan tâm đến thời cuộc và vận mệnh dân tộc giờ lại bị paparazzi chụp hậu trường, khoe ngực trần, khoe váy … chua chát cho rằng người trong làng giải trí như xác sống. Tôi luôn là một con kền kền.

Anh ấy không biết điều gì khiến anh ấy gần như thoát khỏi vòng quay kiếm tiền, vì các khoản tiền hàng tháng mà mẹ anh ấy vẫn gửi cho dù anh ấy có việc làm hay vì anh ấy lười biếng, nghèo và tư lợi.

>

– Tôi đã trở lại đường phố. bạn đang ở đâu?

Bạn biết rằng cô ấy chỉ hỏi có, cô ấy không đợi câu trả lời. Cất điện thoại vào túi, cô uể oải ngồi trên ngôi nhà sàn nhìn ra sông Di khiến cơn mưa tháng bảy càng kích thích sức mạnh chặn đường của cô. mưa và nước sông trắng xóa khó phân biệt, trời đất một màu. dòng sông vắng tanh, lâu lâu mới có một chiếc tàu khách qua lại, chỉ có vài chiếc ghe máy cày ngang dọc mong vớt được vật trôi từ ngã tư chín.

có một trận lở đất đêm qua.

Không có nhiều thứ để xem, nhưng chúng tôi, cùng với chủ nhân của ngôi nhà, đang ngồi nhìn mặt nước của con sông. trông hơi hoảng sợ.

cao, chủ nhân của một ngôi nhà sàn trống chỉ cao chín tấc, hơn ba mươi hai tuổi. Giải thích về cái tên thiên vị, Cao ngượng ngùng nói rằng người của mình còn thiếu thứ gì đó, nên đi tìm. rồi có người mạnh mẽ nhưng tên yếu đuối, khi tình giả dối, tuyết đen … anh nghĩ nếu có thời gian hỏi thăm lịch sử tên tuổi của mọi người, anh sẽ viết một cuốn sách thú vị. ngay cả khi chúng ta nghĩ rằng cái tên đó được đặt ra một cách tình cờ, do bất cẩn. ban đầu, tên của anh ấy là yên, nhưng mẹ tôi nghĩ rằng anh ấy nghe quá thụ động cho hòa bình. cuối cùng, cái tên an, như một món quà, như một món nợ.

tại sao lại là tiền xu? tại sao nó là một kho báu, nó là một kho báu? bạn có thể tự hỏi chúng ta vẫn còn đi một chặng đường dài với nhau.

áo sơ mi của anh ấy vẫn còn một mảnh khăn tang.

– bố tôi mất cách đây chưa đầy một năm.

Bàn thờ có một di ảnh bẩn thỉu, một người đàn ông trán thấp, lông mày thấp, mím chặt, môi gần như không có, chỉ có một đường chì mảnh. cao, không giống bố, nhưng chắc chắn không giống mẹ. Khuôn mặt người lùn có một định dạng độc đáo. họ giống như một nhóm người rải rác đây đó. nấm đường phố.

Ngôi nhà nằm trước một nghĩa trang nhỏ, xung quanh trồng nhiều cây trúc đào làm hàng rào. trong khoảng bốn mươi ngôi mộ, một số có kích thước gấp đôi những ngôi mộ còn lại. cao nói rằng đó là một cuộc chôn cất chung vì khi họ bước ra ngoài, họ vẫn còn trong vòng tay của nhau, hoặc người đàn ông vẫn ở bên trong người phụ nữ. mọi người bỏ đi từ chín.

– kể cả mẹ tôi. cũng là ngôi mộ đôi. Tôi không biết tên cha là gì, vì vậy tôi đã vẽ chữ “khốn nạn” bên cạnh tên của mẹ mình.

ánh mắt quá nặng, vì vậy bạn không thể đi qua hàng rào. Tôi không biết mẹ cao ở đâu. dễ thấy phần mộ của cha cao ráo, vì còn mới nên cỏ chưa lợp hết. mẹ cao cũng làm việc ở ngã tư đường, trước và sau khi sinh con.

– nếu tôi xinh đẹp như ngày nào, có lẽ mẹ tôi sẽ không quay lại đó nữa. Chắc mẹ thất vọng về thân hình tội nghiệp của tôi.

Bạn hiểu cảm giác thất vọng của người khác là như thế nào.

người thừa kế miếng đất vài chục đồng, nếu chỉ nhờ vào cây cao lương và cây ăn trái mọc hoang do phân chim thì cũng đủ kiếm sống cho người dân ít ỏi. but cao đã bán một cây hồi để mua một số khoảnh khắc riêng tư với một cô gái cửa hàng sương mù nổi tiếng. Đó là lý do tại sao Cao sẽ thức cả đêm để quét đèn từ dòng sông đang chờ đợi cô.

– Tôi đã yêu cầu anh ấy rời đi. cô ấy nói bạn chỉ có một miếng của đứa bé này, bạn đang làm gì để cho tôi ăn?

<phường cười, bấm chuông cho khách khác. các nút được hoàn tác vì chúng sẽ mở sau.

Khi ngồi trên cột, nó sẽ giữ nguyên độ cao. Chờ đợi một cơ thể là một cảm giác đáng trải nghiệm và không mấy khi mọi người có cơ hội.

xuan nằm sấp ngủ trên chiếc giường dài hai mét, cả người đều cuộn tròn. cao đã thuê chiếc giường này cho phòng khách, chiều dài của chiếc giường đã nói lên điều đó. anh ngồi dựa vào tường, nghịch điện thoại nhìn bóng tối lẩn khuất trên màn hình. tin tức đã dừng lại. Tôi nghe thấy âm thanh the thé hòa cùng tiếng mưa.

– Tôi gọi cô ấy là cô ấy buồn vì rốn của cô ấy buồn đến mức trông như một khuôn mặt đang khóc.

chúng tôi đã nhìn thấy cái rốn buồn đó vào sáng hôm sau. toát lên vẻ đẹp vô hồn dù gương mặt hơi nhăn, mắt tròn xoe. làn da xanh mịn như được bao phủ bởi lớp sáp. cao chôn mặt vào rốn đã lâu mà nói còn thơm.

– anh ấy đã tạo hương thơm cho tôi. Tôi biết trước rằng anh ấy sẽ đến gặp tôi.

mặt cao dính đầy nước.

– Tôi cũng có một cuộc hẹn với người này.

bối rối, tay chải mái tóc ướt của cô ấy.

một ngày trước buổi trưa, chiếc xuồng cao tốc đã chở ba chúng tôi đi chợ ở ngã tư đường, nơi con sông giao với sáu con suối khác. con sông nổi tiếng me cũng chảy qua đây, cùng với trập trùng, sơn, thương, kiệt …

Xem thêm: iDesign | Nghệ thuật hiện đại và những trường phái trong giai đoạn nghệ thuật này

khó hiểu, “tại sao không phải là một cái nĩa?” anh ấy cũng nghĩ như vậy, khi lần đầu tiên anh ấy nhìn dòng sông di trên bản đồ giấy, anh ấy nghĩ rằng chỉ có bảy con sông sẽ được tìm thấy ở đó. tôi đọc cuốn sách của mai yugoslavia “những con sông ở vùng đất thấp” và thấy anh ấy giải thích rằng hai con sông đã bị san lấp ở các khu chợ và thị trấn. dòng sông trông rất lớn, nhưng rất dễ giết chết. Người ta ước tính rằng làm một con sông cạn dễ hơn làm một con đường. rio di cũng đang bị bóp nghẹt bởi những dãy nhà hai bên sông. Nơi đây được coi là nơi hẹp nhất sông di, bằng mắt thường bạn có thể ước lượng được lòng sông. không quá bốn thước.

nhưng có rất nhiều theo đúng nghĩa của nó, đào sâu vào lòng đất. không ai hay dòng sông trả thù cho đến khi hết ngôi nhà này đến ngôi nhà khác đổ xuống sông sau những trận mưa lớn.

Những ngày đó, tên của cuộc vượt biên xuất hiện trên trang nhất của các tờ báo, nhưng nó đã nổi tiếng trong chiến tranh, khi vào cuối tuần, nhiều người lính trong vùng đến vượt biên để vui chơi. cái tên chợ yên hoa cũng thành hình. Kiều Mễ Lệ ca sĩ Đài Trang Lê cũng từng là một trong những cô gái ăn sương nổi tiếng ở Ngã tư trưởng thành. không phải ai cũng biết rằng, trong các cuộc phỏng vấn ai cũng nói quê nghèo, đào ruộng sâu, rửa xoong nồi xuống sông, hát rồi có người nhặt được khúc vàng. có lần anh hỏi cô năm mươi ba tuổi chiếc ghế hoa còn để lại dấu ấn gì cho cô. cô ấy cười, chủ tịch xoa bóp vai cho tôi rồi nói thêm, đừng đưa chi tiết đó lên báo, không đúng đâu. cũng cười, nói mát xa chỗ khác là cấm kỵ, chỉ có cái bả vai là vô dụng, chủ tịch có chuyện gì mà đưa tay vậy? le bao, có năm ngón tay dài ngắn khác nhau.

Mẹ tôi cũng rất nổi tiếng, tôi muốn bốc thăm phải chờ và rút số. Nói dừng lại, cô tưởng tượng một đứa trẻ đang thơ thẩn chờ đợi trong khi một người đàn ông chìm sâu hơn vào mẹ mình. Người mẹ bảo Cao gọi cô là dì, không phải ai sống ở Hoa vẫn biết về mối quan hệ mẹ con của cô. diem thường cho anh ta tiền và vỗ vào đầu anh ta, nhưng không bao giờ ôm cậu bé. về đến nhà, bố nó vét hết gạo, càu nhàu và bảo nó no rồi khi gặp con chó cái đó. xa! cao lơ đễnh cho biết mẹ gầy hơn lần trước, khi đo vòng eo thì bị mất một cánh tay. rất suy nghĩ, cô ấy không biết mình có nên nói rằng bộ ngực của mình dường như đã mềm hơn một chút.

cậu bé đó bây giờ không lớn hơn nhiều, tính theo inch. khi ngẩng mặt lên nhìn những hạt vừng đã thối rữa, anh ta cảm thấy người này đã được ướp trong nước muối. cứng. mạnh mẽ. ngồi gần nghe vị mặn mà không biết chảy nước mắt hay mồ hôi.

***

Chợ hoa yên ngày vắng. ngồi trước cửa nhà, làm móng và chuốt mi là những cô gái nước da xanh tái, tuy mập mạp nhưng đầy đặn. xu chạm vào sườn, cười, chỉ vào những từ “tươi, mới”, “từng trải, tốt để chiều chuộng” dưới băng rôn chiều tím, đại trang … thậm chí còn chụp ảnh chiếc ba lô hầm hố từ bên hông. nó có dòng chữ vẽ tay “nửa giá cho người đào vàng”. bức ảnh có nghĩa là chúng tôi đã ở đây trước đây. anh cũng cởi đôi dép cao su dính bùn và đặt chúng một cách kiêu hãnh trên cột cờ con cú, chụp một bức ảnh mà sau này được dùng làm bìa cho cuốn sách đầu tiên của mình.

Playa Dorada nằm bên sông Kim, cách đường đồi mười một km, khi qua ngã tư có thể nhận ra nước sông qua màu mây. bãi biển vàng trống vắng tất cả những người đàn ông ở chín ngã tư. và những người đàn ông dốc hầu bao của mình vào những đám mây trên trời, dưới trời, sương mù … để mua không khí hôi thối tỏa ra từ những căn phòng đóng kín với một mùi hôi thối nồng nặc. Tôi nói những cô gái đó ngửi thấy mùi sương, bởi vì họ ăn sương.

Tôi thường liếm môi mỗi khi nói xong điều gì đó có vẻ hơi văn chương. như thể những lời đó là mật, tràn trên môi tôi. Nhiều năm làm việc trong các hiệu sách và thư viện dường như họ đã mất đi một phần khả năng đọc của mình. Khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú ấy khiến anh đôi khi muốn chạm vào cô, dùng hai tay ôm lấy cô. ý nghĩ đó thoáng qua, như thể đã có lúc cô muốn cài lên tóc mình một bông hoa huệ thân dài. ham muốn nhanh chóng bị dập tắt, nhưng nó bùng cháy như cái đuôi, quét sạch tâm trí.

bữa trưa ở ngã tư trưởng thành có sườn bò nướng và ngỗng kho gừng mặn. hơi nặng mùi và chảy xuống. miếng thịt lớn khiến người ta như muốn ăn tươi nuốt sống một miếng gỗ mục. cô nhớ món đậu phụ non nấu với lá húng quế mà cô thường nấu, ngửi nó, thổn thức, thật đẹp mắt.

– mọi thứ trong an đều mỏng. Tôi không thể chịu đựng được tình yêu.

Tôi đã không nhắn tin trong nửa ngày.

Chủ quán biết khách phương xa đến nên kéo ghế ngồi nói chuyện. Khi được hỏi về con sông chảy qua đây, cô chủ quán nói nhỏ: Thôi, đừng nói to, cô ấy nghe được. nhớ lần nào chị hàng xóm cho thuốc chuột, chị cũng thủ thỉ nhờ anh chăm sóc. đôi mắt đầy căm ghét và kinh ngạc. Chỉ thắc mắc một chút, không hiểu sao sông di lại được coi là giống cái.

nhặt được một chai rượu, chủ quán yêu cầu làm vài ly cho đỡ ngán. cách một lớp kính, con vật nhìn thế giới với đôi mắt đỏ hoe và buồn bã, bất giác muốn lấy tay che mắt để nghỉ ngơi thật sự. cậu bé ngồi bên cạnh, gọi cô em gái này và vuốt ve mái tóc đuôi ngựa của cô ấy. gầy và nhỏ, mặc dù mặc vài ngày da đã bớt trắng nhưng vẫn được xếp vào hàng đẹp trai mảnh khảnh. xu cười và nói đó là con trai, không phải con gái. chủ nhân nói đùa, xem qua rồi quyết định nói cho cô gái biết. cá vậy, mất gì? Bữa ăn này miễn phí hay tính phí gấp đôi. cởi đồ lót của cô ấy. chủ cửa hàng gãi đũng quần, ngạc nhiên:

<3

Tôi đã từng nghe nhắc đến một cô gái có cái tên hơi quê mùa và biệt danh “cây tre” khi cô ấy sống cách ngã tư bảy mươi km. Người dân ở Goldfield biết thuộc lòng số điện thoại của anh ấy và biết số đo cũng như chiều cao 6 mét của anh ấy. hắn tính toán người như đồng tiền chỉ tới ngực, xấu hổ đến bả vai. có lẽ cô ấy được nam giới ưa chuộng vì vóc dáng to lớn. người ta nhấp nhổm bên dưới cô trong khi họ vẫn có thể úp mặt vào bộ ngực mềm mại đó mà không cần phải cúi xuống. dân làng ngày này qua ngày khác cúi đầu trên bãi biển vàng, mệt mỏi và chán chường.

bai nói rằng anh ấy muốn gặp cô gái cao. chủ nhà hàng kêu cứu và xin lỗi, nói rằng bạn may mắn, hôm nay người ta đã đặt hết suất. ông già nói rồi ngày mai. giống như một cái gật đầu ở đầu bên kia của điện thoại.

buổi hẹn hò không thành vì con sông lúc nửa đêm đã cuốn cô đi. chiếc lều sương chìm xuống đáy sông sau một tiếng gầm kinh ngạc. Không có gì đáng ngạc nhiên khi những người bị ngã không còn xa lạ với sự biến mất của một người nào đó, một căn phòng hay một ngôi nhà. họ đã quen với việc một người ngồi bên cạnh đột nhiên rơi xuống hố sâu. mọi thứ biến mất trở lại bình thường họ vươn đũa gắp thức ăn nhưng mâm cơm không thấy đâu họ với lấy áo anh mặc vào sau khi tắm xong không còn ở đó nữa họ đứng dậy đi rót rượu rồi ra ghế. vẫn còn nóng, người này bình tĩnh rơi xuống sông, còn người kia khi ngồi lên không trung cũng biến mất.

tiệm sương nổi tiếng, hơn nữa nổi tiếng là hương, cho nên chín yên hoa có chút xôn xao đáp lại sự ra đi. mọi người xáo trộn xác chết trên đường phố, xáo trộn xác chết và nhìn nhau. những người cùng dãy nhà với làn sương nhạt nhòa xách đồ trên tay mà không biết nên đi hay ở. có lẽ dòng sông thu từng hạt sương, như cô gái gom những hạt sen thơm ngon nhất vào đĩa mứt, như rút quân bài trước mặt, thế là xong. chơi nó. cho vui. nhưng có lẽ anh ấy đói, anh ấy sẽ ăn. không ai biết. có những cái nhìn thoáng qua của các nhà báo với máy ảnh và máy tính xách tay đi qua hố tối. dấu vết của vụ sạt lở nhanh chóng hiện ra giữa dòng nước nơi các con sông hợp lưu. giữa nước của đất và nước của trời, dấu sương còn đọng lại chữ g cùng với một số đồ vật bằng nhựa. đồ nội thất nửa chìm, tổng cộng có mười ba cái giường. Chiếc giường của anh ấy rất dễ nhận ra bởi chiều dài bất thường của nó. penny quay ống kính đi xa nhất có thể, nói rằng hãy nhìn xem, vẫn còn một vài sợi tóc của cô ấy trên đó. anh hơi sợ khi nhìn hình ảnh khi nó vẫn đang ở trên máy, vì ở gần đến mức tóc xộc vào tai anh, nhột nhột cho đến khi anh nín thở.

cơn mưa vẫn trút xuống từ đêm hôm trước và nước sông đổ nhanh đã cuốn trôi tàn tích của trò chơi ngẫu hứng di rio.

anh hiểu lý do tại sao cư dân của mùa thu trưởng thành gọi là bà ngoại sông. phục tùng và dịu dàng, thông minh và dường như vô hại, nhưng lại chứa đầy thù hận và ác ý.

Tất cả chúng tôi đều nôn nao khi ngồi đợi bữa trưa hơn nửa tiếng đồng hồ, nhưng nó không được phục vụ. lưng anh hơi lạnh, không phải vì ướt. nhà hàng buổi trưa vắng khách và đông nghịt người. người đào vàng thừa hoa tiếc thương những cô gái bình dân xứ sương mù. nhưng họ nhanh chóng đến các cửa hàng khác để tự an ủi và được an ủi.

Trước đây, những dòng sông chỉ cuốn đi những thứ nhỏ bé. bà tôi đã nhổ tóc bằng kim và cột tóc để che đầu. vì vậy nếu bạn đánh mất thứ gì đó, bạn sẽ rất tỉnh táo. chủ cửa hàng chạy ra vào phục vụ khách, kể chuyện. bây giờ nó hung dữ, có khi kéo cả nhà xuống …

17 bài báo bạn đọc trên internet về sạt lở đất ở một trăm km vuông từ ghế hoa đến dốc sương mù. họ viết rằng không thể giải thích được rằng vụ lở đất xảy ra một cách tự phát từ một nơi nào đó bên trong chứ không phải từ mép sông. khe hở hàm tạo ra dòng điện không thể trượt sâu vào đất liền xa đến vậy. các nhà khoa học vĩ đại, các bác sĩ hàng đầu về thảm họa, đã đưa ra một đề nghị tầm thường mà người bà thất học của chủ quán trọ cũng biết: hãy chạy trốn khỏi cái hang chết chóc đó. nhưng không phải ai cũng sẵn sàng rời bỏ mảnh đất vàng này. họ nán lại và tham gia vào các ngôi nhà. Vì vậy, ngoài vẻ nhàm chán, khép kín của các thẩm mỹ viện, kiến ​​trúc ở tổ dân phố ven sông cũng lạ lẫm bởi những ngôi nhà san sát nhau, kề vai nhau, với hy vọng dòng sông không cuốn trôi toàn bộ. . chèo đi .

– có thể chống lại nhiều hoặc nhiều. kiếm đủ tiền rất nhanh. nhưng tiền là thứ mà mọi người không bao giờ có đủ.

vẫy đuôi của cô ấy theo lời của anh ấy là một cảm giác lung lay. anh ta đang ăn trên cầu treo, anh ta nghĩ, nuốt một ngụm cơm, suýt sặc.

Câu chuyện hỗn loạn không đúng lúc khiến anh hay quên, cho đến khi điện thoại nhẹ nhàng rung lên trong túi. Bạn viết: “Nhìn ảnh trên mạng mà thấy trời đã tối quá rồi. Đau lòng quá!” bạn vẫn thích vẽ trên da anh ấy, anh ấy thích theo đường gân xanh di chuyển ngón trỏ từ khóe mắt xuống gót chân. bây giờ mặt trời đã ẩn bản đồ bí ẩn đó.

Tôi không thể tưởng tượng rằng sẽ có một ngày giữa anh ấy và tôi không còn điều gì để nói nữa. vừa nghĩ đến đám cưới vui vẻ đã kiệt sức cảm thấy thật trẻ con, rồi điện thoại chui tọt vào túi. tiền và đô la đã đi đến địa chỉ nơi mọi thứ rơi trên yên ngựa được cho là trôi dạt ở đó, một đoạn sông cách đó khoảng một dặm. một ống mảnh vỡ. Ai trong số hai người đó đã đưa ảnh về chuyến đi của họ lên mạng? vừa mang theo ba lô, đồ dùng và kính nặng khiến bạn chóng mặt khi hiển thị.

hành lý của bạn có vẻ đơn giản nhất.

Trước ngày sang sông, anh mang máy tính cho cô sinh viên ở phòng trọ cuối dãy nhà thuê. mụn trên mặt nó cứ đỏ lên, nó cứ hỏi mãi. trò chơi đã kết thúc. Chà, sao đột nhiên bạn lại cho đi?

Bạn nhận ra rằng thật khó hiểu trong thời đại quá nhanh.

– chỉ cần sử dụng, tôi sẽ lấy lại khi lấy lại.

Vẻ bình tĩnh hiện lại trên khuôn mặt cậu học sinh. phải được dạy rất kỹ, rằng không ai cho ai cái gì.

Thứ duy nhất còn kết nối với thế giới phía sau anh ấy là điện thoại. Anh không để yên sau cái ngày mẹ anh gọi điện cầu cứu nhưng anh đã tắt máy vì sợ mất ngủ. mở máy đúng lúc mẹ anh vào phòng mổ để chữa gãy xương đùi, một số tin nhắn lướt qua. tin nhắn của mẹ: “đau quá, anon!”

Mẹ bị ô tô đâm.

chương 4

Có thể bạn quan tâm: THỜI GIAN NGHỆ THUẬT (1) | Trần Đình Sử

Sài Gòn 448 km. những thông tin khô khan từ hàng cây số khiến tôi cảm thấy an toàn, như thoát khỏi một nỗi ám ảnh nào đó, rằng nó không còn bám theo tôi nữa.

chúng tôi đang theo dõi thị trường.

<3

Bà già héo như trái dừa điếc, bà thì thào. Cô con dâu ngồi gần đó xúc muối ra từng gói nhỏ và nói: “Đừng nói dối, tôi đã bốn mươi mốt tuổi rồi, tôi chưa từng thấy rừng đi đâu cả”.

– bố cậu bị rừng bắt đi, hôm đó tôi thấy rõ cậu đứng trong tán rừng ngập mặn vẫy tay bảo cậu hãy mạnh mẽ lên. bạn có một quả trứng nhưng bạn muốn thông minh hơn một con vịt.

– Bố bỏ đi với người phụ nữ nhỏ bé đó. Làm sao tôi có thể sống với một kẻ xấu xa như anh?

bà già khụ khụ, biết gì không, hồi đó bà còn ở kiếp ngựa.

Mẹ chồng con dâu này sống cùng nhau trên con tàu chở mọi thứ trên đời. ở đây có chum vại, cối xay bột, que gạt và cả những vật nhỏ như đá lửa, kim khâu, paracetamol … lăn lộn khi hỏi thuốc trị nẻ môi, anh cũng bảo phải, dầu tamanu. . Chúng tôi đến chợ nổi trên đường đến Vĩnh Châu để mua nông sản. bà chủ chợ gọi là kep ngại xin đi nhờ nhưng bà già bị dịch lại ho, nhưng không sao, không sao đâu.

Sau đó, anh biết rằng phổi của bà lão nằm trên một đống vải nhạy cảm một cách kỳ lạ. anh thường ủ rũ than thở về những điều tưởng như chẳng liên quan gì đến hơi thở, như người luôn thở hổn hển vì nắng mưa bất chợt, độ ẩm trong không khí cao. anh thở hổn hển vì tiếng chuông của anh trai mỗi lần xuống đò đòi nhậu, vì mùi mồ hôi mồ kê nhễ nhại của người bán bông đã chết, vợ anh vẫn hát đùa “em ơi, nếu giấc mơ không thành hiện thực , thanh niên cao to ở đâu ra đất rộng trời tìm đánh bà già chỉ vì tiếng thở dài của một phụ nữ trẻ thường xuyên vọng lại từ tay lái đẩy thuyền vào bến để chữa bệnh cho bà lão ho gần một tháng không phải vì ẩm ướt. đất cũng như mùi gỗ vụn từ những khúc gỗ ngâm lâu ngày trong nước. Cô ấy ho và làm buồn những người thợ mộc mà không mỉm cười với những người thợ mộc.

Đó là những năm tôi còn trẻ và hoang mang. Bà cụ càng nói: “Nếu thấy ai có thể, hãy tránh sang một bên …”, “nếu suốt ngày đi chơi với mẹ thì chắc chết già …”, bà càng nói. . chịu đựng bà lão đã làm mọi thứ có thể để chứng minh rằng bà có thể sống một mình. anh chèo thuyền, xỏ kim và tự thổi ngạt khi bị cúm. trong hình ảnh bà gánh thúng từ vựa xuống thuyền là lời khẳng định chắc nịch, bà cụ này vẫn còn rất khỏe mạnh. nếu anh ta chao đảo và làm rơi rổ, thì chỉ đơn giản là “quá trơn để mất tay.” nếu đứt tay cá là do “sơ xuất một chút là sẽ chóng lành”, khi luồn qua đáy kim hơi trầy xước hàng giờ, chỉ là “mắt không nhìn rõ vì vướng. bụi ”. đang dùng thuốc nhỏ mắt, chẳng may cầm nhầm lọ dầu tamanu cũng hơi hỗn. Bà cụ càng chứng tỏ mình có thể tự lo được thì bà càng yêu ông hơn.

– bà già đó chỉ đang giả vờ thôi – bà ta lấy một nồi gạo đặt lên trên quả cà tím, làm nước tức giận tạt vào miếng củi vừa bắt đầu cháy – bà ta sẽ không còn trẻ cho đến khi đã biết. có bao nhiêu trò chơi bị mất.

bà già đằng kia đang cười:

– ai là người tốt? Đã bảo lấy chồng rồi, không đợi được thằng nào trên tường nữa, kệ anh đi. đừng nghe. đừng giận, cậu bé.

wall, người đàn ông duy nhất ở chợ này đã dọn đồ cho rằm tháng Giêng năm nào đó không còn nhớ nữa. Tất cả những gì tôi biết là vào tháng Giêng, vì kỳ nghỉ Tết vừa kết thúc, người mẹ đã bỏ thịt hầm vào lọ để con trai mang theo lên đường. cô còn chưa kịp quen ngay ngáy, không biết trên người có bao nhiêu nốt ruồi, tường vi không kịp cấy mầm vào bụng vợ anh. số phận của bức tường lúc đầu còn chờ theo lời đồn có người nói gặp vách đá trên núi sam có người nói gặp người như tường hay ôm gà đi chợ có người nói theo thuyền chài trở thành ngư dân. , biến mất vào biển sau một số cơn bão. sau đó, tôi không nghe thấy bất kỳ dấu vết nào. Bức tường tên như được bao bọc trong màn sương mờ nhạt trên đôi môi của hai người phụ nữ mệt mỏi.

27 km over the sông di, câu chuyện về hai người phụ nữ cô đơn đầy hận thù, lừa dối và những màn trả thù vụn vặt như mạng nhện giăng trên người họ. họ có xu hướng thờ ơ với phụ nữ, họ chuyển sang việc khác:

– còn gì nữa ở đất nước này?

– ồ, có một chiếc thuyền.

– chúng ta cũng vừa mới đi xem nhà thuyền, thật không tốt, đều đã chết. Rừng trôi thế nào?

nửa đêm, có rừng cây run rẩy trôi về phía biển, có khi cả bản, người, chó, gà. Tôi không biết phải chạy đi đâu vì nếu tốt, nó đang chạy xa bờ. nó càng trôi, nó chìm càng chậm. Tôi thấy chú của chúng tôi trèo lên và ngậm trên ngọn cây để khỏi bị ướt, nhưng cuối cùng ông cũng chết đuối trong rừng. Bà cụ cho biết, những chi tiết liên quan đến bức ảnh cuối cùng của chồng bà (mà con dâu phản đối kịch liệt chỉ là giả dối), giọng bà vẫn run lên vì sung sướng, mắt nhắm nghiền và tê tái.

– khi tôi bảy hoặc tám tuổi, tôi vẫn nhìn thấy ngôi đền nổi.

– ồ, trường hợp đó?

-, ngôi đền đó tôn vinh một cô gái chết đuối trên sông sau khi bị cưỡng hiếp. rất linh ứng, tất cả những con tàu đi qua đó cũng chìm nghỉm, người dân xây thành tôn nghiêm. người xưa chê cung thánh nhỏ nên bị đốt cháy, người đời làm cung thánh lớn. trong đám tang có mời hát bội. người khiếu nại đang hát bất cẩn thì chiếc xe chia bùn đất văng xa khoảng nửa km. Tôi nghe nói có bảy người chết, tất cả đều là đàn ông.

– có điều gì khác đang trôi nổi xung quanh không?

– năm mới vẫn chưa kết thúc. tại sao bạn không hỏi nếu một cái gì đó không trôi nổi?

– thứ gì đó không trôi nổi?

– Tôi không biết, bởi vì tôi sống xa nhà.

Bà lão lại cười. Cô ấy nói rằng nó mềm và ấm, gió từ sông không làm gì được nó. Đài phát liên tục, anh nghe trong tiếng ồn ào rằng mọi người đang đọc tin về vụ cháy chung cư cao tầng ở Sài Gòn. tin tức quá xa so với không gian của chợ nổi này, như bỏ lỡ cụm từ ngày xửa ngày xưa. duy chỉ có chuyện của bà cụ là còn mới tinh, những thứ không tìm được trên mạng, bà cố tình đẩy lùi thời gian xa về năm con dâu bà không thể cúi đầu, dù nói dối thì bà cũng chịu. phải đối mặt với phản ứng dữ dội. chú ngay, “lúc đó cô ấy còn chưa sinh con cho anh, sao lại cãi …”

đột nhiên cô nghĩ rằng ghét bản thân cũng là một cách chữa khỏi nỗi buồn. sông quá dài. một người cần một cảm giác mạnh mẽ để biết rằng một người còn sống.

Anh là dân văn phòng Hà Nội, nếu được yêu cầu vẽ một thứ gì đó rất đặc trưng của miền xuôi, anh sẽ vẽ một người phụ nữ hơi đầy đặn, có làn da trắng trên nền chiếc áo bà ba đen. tay cô ấy thả lỏng, như thể cô ấy vừa hoàn thành hoặc đang làm việc gì đó, những ngón tay của cô ấy vẫn còn mùi cây cỏ… cô ấy đang đứng trước hiên nhà, trên vỉa hè, hoặc bên bờ ao. động tác thẫn thờ như chợt nghe trong vườn có tiếng hét, ánh mắt xa xăm, xa xăm. Bằng kể có lần anh theo phó chủ tịch hội văn nghệ đến nhà một tay ăn chơi. Trừ những ngày cuối tuần, vợ nhà thơ ở một mình trong ngôi nhà giữa rặng dừa bạt ngàn. những người bạn đuông dừa ở trên trời cao, ngang tầm mắt người, nhưng trống rỗng, với những thân cây cô đơn trong bụi rậm. nhìn ngôi nhà từ xa mà lòng xót xa. chị vợ bước vào với một hũ cá từ vườn. người phụ nữ xinh đẹp, da trắng, mắt đen và tóc. vẻ đẹp của nàng khiến chàng cảm thấy thật tội lỗi khi để nàng sống xa chồng, lẻ loi giữa những rặng dừa cỏ lau.

– là vùng đất chỉ có phụ nữ.

Cụm từ tôi thường nói với anh ấy, giờ đến lượt của đồng xu. những người đàn ông ở đâu đó trong nhà, anh có thể nghe thấy họ cười, ngửi một bài hát cũ, la mắng con cái của họ. những chiếc áo sơ mi nam có thể được nhìn thấy được trải dài trên dây phơi. có thể bắt gặp đâu đó hình ảnh những đứa trẻ đi mua rượu và lang thang bắt chuồn chuồn trên con đường đất. nhưng không hiểu sao chúng ta chỉ thấy những bóng phụ nữ lững thững đi dọc con đường bên sông, bên hiên nhà, trên cầu khỉ, dưới vó ngựa …

và cảnh cô ấy ngồi trên mũi tàu với hai mông rực lửa, nhưng cô ấy lại khỏa thân.

Anh nghĩ về anh, người cũng cô đơn khi anh chỉ còn lại một mình.

neo đậu tại chợ nổi ở một nơi được gọi là bến tàu để nấu bữa tối cho chúng tôi. Cá bống dừa, rau cóc… cũng là những thứ anh mua ở các chợ nổi khác. trên bến có mấy cây sồi già cựa mình dưới những vạt tơ hồng rực rỡ. Trong bóng râm của tấm lưới vàng đó, một cô dâu ngồi đợi anh trai mình sửa chiếc máy phát điện vanra một mã lực rưỡi bị hỏng. có vẻ như cô ấy sẽ làm tóc cho món quà của bạn tối nay. cô dâu nhìn họ khi họ bắn tung tóe, rồi mắt cô ấy trôi đi. ông già bảo nó chơi với cô gái này, rồi quay người bơi lại lan can canô nói: “kệ bố đám cưới, theo tao, bỏ xứ buồn này”. cô dâu cúi đầu. cô cúi xuống rửa bát, nước sông anh đã thấy cô dùng để nấu cơm, nước luộc cá, nước anh đi tiểu và đang tắm, cô nói “anh làm sao vậy?” cổ của cô ấy lộ ra hai bầu ngực khô héo khi cô ấy đưa tay ra để lau nước.

một ngày tồi tệ (và mọi phụ nữ ở đất nước này đều có những khoảng thời gian tồi tệ), cô dâu của ngày hôm nay sẽ nhớ rằng cô ấy đã được mời và tôi đã từ chối. như một đầu bếp.

Chúng tôi rời chợ nổi tại Bến tàu Vĩnh Châu vào khoảng nửa đêm. khi anh vẫy tay chào tạm biệt, con tàu giống như một nấm mồ nổi với hai xác chết.

Đứa bé nói rằng nó quên mang cho em gái mình một thứ gì đó. xu vòng tay qua cổ và thả lỏng cổ và vai một chút, nói với chúng tôi rằng chúng tôi không có thứ cô ấy cần.

nguyen nguoi

(từ tiểu thuyết dòng sông)

Xem thêm: Đánh nhau với cối xay gió – Tác giả tác phẩm (mới 2022) | Ngữ văn lớp 8

                       

Vậy là đến đây bài viết về Sông – Tiểu thuyết của Nguyễn Ngọc Tư – Văn Học Sài Gòn đã dừng lại rồi. Hy vọng bạn luôn theo dõi và đọc những bài viết hay của chúng tôi trên website Truongxaydunghcm.edu.vn

Chúc các bạn luôn gặt hái nhiều thành công trong cuộc sống!

Related Articles

Back to top button