TÁC PHẨM NGƯỜI LÁI ĐÒ SÔNG ĐÀ – NGƯỜI LÁI ĐÒ SÔNG ĐÀ Nguyễn Tuân Người lái đò Sông Đà là một áng văn – StuDocu

Bạn đang quan tâm đến TÁC PHẨM NGƯỜI LÁI ĐÒ SÔNG ĐÀ – NGƯỜI LÁI ĐÒ SÔNG ĐÀ Nguyễn Tuân Người lái đò Sông Đà là một áng văn – StuDocu phải không? Nào hãy cùng Truongxaydunghcm.edu.vn đón xem bài viết này ngay sau đây nhé, vì nó vô cùng thú vị và hay đấy!

người lái xe đã dậy

nguyễn tuấn người lái đò sông đà là một bài thơ hay được đúc kết từ tình yêu quê hương tha thiết tha thiết của một con người muốn dùng văn chương để khơi gợi sự hùng vĩ, anh hùng và trữ tình phi thường và vẻ đẹp thơ mộng. của thiên nhiên và đặc biệt là của những con người lao động bình dân Tây Bắc. Tác phẩm cũng thể hiện sự miệt mài lao động nghệ thuật và tài năng, sự uyên bác của Nguyễn Tuân trong việc dùng ngôn từ để tái hiện những điều kỳ diệu của tạo hóa và những điều kỳ diệu trong công việc của con người.

i. tổng quan về tác giả

Bạn đang xem: Tác phẩm người lái đò sông đà văn bản

1. tác giả nguyễn tuấn

Cho đến tận bây giờ và nhiều năm nữa, chắc hẳn không ai còn nghi ngờ rằng vị trí đứng đầu trong làng văn học hiện đại Việt Nam lại thuộc về Nguyễn Tuân. “Ông là một trong những nhà văn lớn mở đường và đặt nền móng cho văn xuôi Việt Nam thế kỷ XX” (Nguyễn Đình Thi). nói đến nguyễn tuấn là nói đến một giá trị hiển nhiên, gợi nhớ một trời riêng, lay động âm hưởng của chữ quốc ngữ. tác phẩm của anh ấy tồn tại với tư cách là những đề xuất và giá trị thẩm mỹ độc lập, kích thích sự tìm tòi và sáng tạo những giá trị mới.

a. cuộc sống

  • tiểu sử:

Nguyễn tuấn (1910-1987), sinh tại thôn Thường Định, xã Nhân Mục (tên gọi là làng trồng trọt), nay thuộc phường Nhân Chính, quận Thanh Xuân, Hà Nội. ông sinh ra trong một gia đình nho học, đỗ đạt, người cha tài hoa bất đắc dĩ, ông sinh ra không đúng thời. Có thể nói, môi trường gia đình, đặc biệt là người cha có ảnh hưởng sâu sắc đến nhân cách và nhân cách nghệ thuật của con người. tên tuổi của ông nổi lên trên sân khấu văn học cuối những năm 1930 và đầu những năm 1940 với những trang văn độc đáo và tài hoa.

  • con người:

nguyễn tuấn là một trí thức yêu nước, giàu tinh thần dân tộc. tình yêu quê hương, đất nước mang những nét đặc trưng riêng với tình yêu vô bờ bến đối với cảnh vật và con người vùng đất quê hương, trân trọng các giá trị văn hóa truyền thống của dân tộc và một trái tim say mê ngôn ngữ.

nguyen tuan cũng là một người có tính cách độc đáo. ông tin rằng “cuộc sống là một trường học của những cuộc phiêu lưu”, “sống là chơi, viết cũng là chơi”. do đó, viết văn với nguyễn là một cuộc dạo chơi, nhưng nó đang chơi trên đỉnh cao: chơi nghệ thuật. tự do, phóng túng và yêu đời

sự mới lạ của những cuộc phiêu lưu, nguyen tuan đã nâng niềm yêu thích du lịch lên thành một lý thuyết: “dịch chuyển”.

Không chỉ vậy, nhà văn họ Nguyễn còn là một người rất tài hoa, uyên bác. có vốn sống phong phú, am hiểu nhiều ngành văn hóa, nhiều nghệ thuật bên cạnh văn học như hội họa, điêu khắc, sân khấu, điện ảnh … chính vì vậy mà Nguyễn tuấn luôn biết vận dụng con mắt, nhiều ngành văn hóa khác và năng khiếu nghệ thuật để nâng cao trình độ văn hóa. khả năng quan sát và thể hiện thế giới nghệ thuật chữ.

là một nhà văn đánh giá cao sự nghiệp của mình. theo anh, lao động nghệ thuật là một hình thức lao động nghiêm túc, thậm chí là “khổ hạnh”. ông nhận ra rằng “nhân cách của một nhà văn chính là phong cách của anh ta” (ý nói về sự bình tĩnh từng chút một), vì vậy ông phân biệt dứt khoát nghề văn với nghề đánh thuê: “nghệ thuật là thứ mà các thương gia coi là vô dụng. Ở đâu có tiền, ở đó không có sắc đẹp ”(nguyễn tuân).

b. sự nghiệp văn học

  • quá trình viết và các chủ đề chính:

 quy trình sáng tác:

Nguyễn tuấn đã thử sức với nhiều thể loại văn học như thơ, tranh vẽ bằng bút chì và truyện ngắn hiện thực trào phúng. nhưng có thể nói văn chính luận là thể loại văn học thế mạnh của ông với hàng loạt tác phẩm xuất sắc như: “một chặng đường”, “Tiếng vọng một thời”, “Chiếc thạp đồng mắt cua” …

 chủ đề chính:

Trước Cách mạng Tháng Tám, các nhà văn tập trung vào ba chủ đề chính: “sự dời đổi”, vẻ đẹp của một thời huy hoàng và cuộc sống sa đọa.

Sau cách mạng tháng Tám, nó trở nên gắn bó mật thiết với cuộc sống hiện đại để tập trung phản ánh vẻ đẹp của đất nước và con người Việt Nam trong chiến đấu và lao động sản xuất. đó không chỉ là lời ngợi ca dân tộc Việt Nam anh hùng, kiên cường trong các cuộc kháng chiến yêu nước vĩ đại qua các tác phẩm: “nghĩa tình”, “Hà Nội, ta đánh giỏi”, mà còn cần đến những con người Việt Nam cần cù, tài năng trong sự thi công. của đất nước qua bài văn “sông đà”.

  • phong cách nghệ thuật:

Giáo sư Nguyễn Đăng mạnh mẽ nhận xét: “Cốt lõi của phong cách nghệ thuật Nguyễn Tuân có thể tóm gọn trong một từ”. thái độ khờ khạo trong văn học đã giúp anh tuấn tạo nên “tiếng nói riêng” của mình

2. tác phẩm người lái đò sông đà

a. địa điểm

“song da” là một dấu mốc trong hành trình nửa thế kỷ sáng tác, đánh dấu một bước quan trọng của nhà văn Nguyễn tuấn chuyển từ thế giới của “tôi” sang thế giới của “tôi”. hay như nhà thơ Pháp eluya đã nói, “từ chân trời của một đến chân trời của tất cả”. “Người lái đò sông đà” là một trong những bài văn xuất sắc, một lần nữa khẳng định phong cách tài hoa, uyên bác của Nguyễn tuấn và là tấm gương tiêu biểu cho quá trình “mà ngòi bút đã đạt được”. sự trưởng thành mới trong tư tưởng và nghệ thuật ”.

b. nguồn gốc và hoàn cảnh tạo nên nó

  • “Người lái đò trên sông” là một tiểu luận được in trong tập “song da” xuất bản năm 1960.

    “Sông đà” được sinh ra từ trong thai nghén của chuyến đi điền dã đầy gian khổ và thú vị của Nguyễn tuẩn lên vùng Tây Bắc xa xôi. Chuyến đi mới đó không chỉ thỏa mãn khát vọng “xê dịch” đến đất lạ của nhà thám hiểm mà còn gieo vào lòng Nguyên ấn tượng về cảnh đẹp trời Tây: “Cuộc sống Tây Bắc hôm nay một lòng một dạ tin tưởng nhau. giới hạn, tin tưởng vào bản thân ”. , con người tin tưởng, hàng chục dân tộc anh em từ đồng bằng trở lên tin tưởng lẫn nhau, và trên hết là ở chế độ sáng đẹp do bàn tay họ xây dựng mãi mãi trong altiplano với sức khỏe tiềm tàng suốt đời này ”. Ở đất khách quê người, Nguyễn Tuân đã tìm thấy vàng của thiên nhiên và là “thứ vàng mười đã qua thử lửa” trong tâm hồn của những người lao động nơi đây. từ đó sinh ra bài văn “Người lái đò sông đà” nói riêng và bài “sông đà” nói chung.

    c. chủ đề và nguồn cảm hứng chính

    • Chủ đề: qua hình tượng con sông Đà hung bạo, trữ tình và người lái đò bình dị nhưng tài hoa, dũng cảm, nhà văn muốn ca ngợi vẻ đẹp của thiên nhiên và con người vùng đất Tây Bắc bộ. quốc gia.

      cảm hứng chủ đạo: bài văn “Người lái đò sông quê” là một bài thơ tâm huyết ca ngợi núi rừng, đất nước và con người từ một trái tim đầy xúc động khi thấy mình ở giữa non sông đất nước không còn thấy nữa. . “Thiếu quê hương”.

      d. thể loại: tiểu luận

      Xem thêm: Chữ người tử tù – Nguyễn Tuân

      Các tác giả của cuốn “Văn học Việt Nam thế kỷ 20” (2004) đã xếp nó vào loại học giả: “ký là một thể loại văn học trung gian giữa báo chí và văn học. nhật ký bao gồm nhiều dạng chủ yếu dưới dạng văn xuôi tự sự, như: bút ký, hồi ký, du ký, nhật ký, phóng sự, tiểu luận, thậm chí hồi ký.

      truyện… ”theo định nghĩa này“ văn chính luận là thể loại văn có lối viết phóng khoáng, tự do và chủ quan nhất. Điểm nổi bật của bài văn là việc ghi lại những con người có thật và sự việc cụ thể, tác giả đặc biệt chú trọng thể hiện cảm xúc, suy nghĩ, nhận thức của mình về con người và cuộc sống … so với các tiểu loại khác, bài văn giàu chất trữ tình, tuy có những vẫn còn nhiều yếu tố của lý thuyết chính trị và sự chiêm nghiệm triết học. “

      Và có lẽ chính vì lối sống tự do, phóng túng và nhận thức sâu sắc về cái tôi cá nhân đã khiến Nguyên ngoan ngoãn tìm bài luận là điều cần thiết. Thể loại này trên trang giáo viên dạy viết có những đặc điểm riêng biệt.

      • Nguyễn tuấn văn vốn là thể loại tự do. trong văn nguyễn, mạch cảm xúc cứ tuôn trào, miên man, miên man, lang thang trên con đường cảm thụ cái đẹp, hết lượt này đến lượt khác, đi hết đoạn này, người viết lại tìm thấy lối đi, nhưng không bao giờ rơi vào đường cùng. ngoài sự độc đáo của nghệ thuật.

        Ngoài ra, truyện còn có nhiều yếu tố theo ngòi bút của Nguyễn Tuân. Trước khi gặp nhà văn ở ngã ba đường văn chương, Nguyễn Tuân đã chập chững những bước đi đầu tiên ở thể loại truyện ngắn. đọc truyện ngắn hay truyện dài của ông, người ta thường thấy sự đan xen của các bài văn, và ngược lại, đọc các bài của ông, người ta thấy có sự đan xen giữa chất truyện. biên kịch sử dụng nhiều trí tưởng tượng để dựng cảnh, xây dựng câu chuyện và miêu tả tâm lý, thể hiện tính cách nhân vật ở một mức độ nhất định.

        Đồng thời, bài luận của tác giả có tính ký cao, có nghĩa là nó ghi lại các sự kiện và thông tin thời sự chính xác. Cũng vì xuất thân là một nhà báo, phóng viên thời sự, ông cũng viết nhiều hồi ký và phóng sự du ký đặc sắc, cộng với lối nghiên cứu chuyên sâu đã giúp cho bài văn của Nguyễn Tuân có những thông tin xác thực, xác đáng, có nhiều giá trị tư liệu.

        không chỉ vậy, nguyễn tuấn còn rất trữ tình. những dòng văn nóng hổi, ​​xúc động qua cái tôi chủ quan phản ánh hiện thực trong bài văn của cụ Nguyễn đã âm thầm bò sát trong lòng người đọc.

        e. tóm tắt công việc

        Thiên nhiên Tây Bắc được tô điểm bởi con sông Đà vừa hung bạo vừa trữ tình. dòng sông cho đôi khi cũng nhu mì như một người phụ nữ đẹp. nước sông Đà thay đổi theo mùa, phản chiếu nắng xuân và nắng thu: “mùa xuân lạch xanh ngọc bích, mùa thu đỏ như da người bầm vì cồn”. Dọc sông Đà có nhiều thác ghềnh, có đá dựng thành, có tảng đá hiện hình đá tạo nên những cửa ải sinh tử. nổi bật giữa hình ảnh thiên nhiên hùng vĩ và đầy sức sống đó là hình ảnh

        Tôi thích thú khi đứng trước vẻ đẹp của đà giang. broniewski đam mê thiên nhiên và gia đình họ nguyễn cũng vậy. tuy nhiên, ý thơ của tác giả Ba Lan vẫn gợi cảm theo một nghĩa khác. có lẽ lời ngợi ca của nhà thơ dành cho âm thanh phát ra từ “khúc hát trong sông” mà ông nghe được. Đó là bài hát của những người lao động lạc quan yêu đời trên sông nước: của người lái đò “yêu bạn hát”, của người đánh cá hân hoan với thành quả lao động của mình, của người vượt thác trước sóng to gió lớn. . … trong bài văn này, người lái đò là một trong hai hình tượng nghệ thuật chính. bài còn lại cũng là bài ca của người anh hùng công lao non sông, của một vũ nữ giữa muôn vàn thác đá. Bằng cách đưa những ý tưởng thơ ca vào tác phẩm của mình, Mr. Nguyễn muốn ca ngợi nhân vật chính của sử thi đó. đồng thời, tác giả cũng vui mừng reo lên quan niệm mới của mình về nghệ thuật sau cách mạng: những con người dù bình dị, chất phác, dù ở đâu, ở cương vị, nghề nghiệp nào, chỉ cần sống đúng với sứ mệnh và trách nhiệm của mình là xứng đáng. của sự ngưỡng mộ và vinh dự.

        tiêu đề thứ hai “ta ở đông sông – đà giang độc bắc lưu.” “Tất cả các con sông đều chảy về phía đông, chỉ có sông Đà chảy về phía bắc”. hai câu thơ của Nguyễn Quang Bưu tương đối rõ ràng, giúp chúng ta trong lần đọc đầu tiên hiểu được một chút nét độc đáo và khác biệt, những tương quan đối cực của một hiện tượng địa lý từ phía Tây đến phía Bắc của đất nước. chính dòng chảy độc đáo của sông đà đã khơi dậy niềm hứng khởi của cái tôi đón nhận cuộc đời là nguyễn tuấn. một nhà văn dành cả cuộc đời đi tìm cái đẹp, cái thật, say mê du ngoạn để thay đổi thực đơn của tâm hồn mình như Nguyễn tuấn đã ngay lập tức bị cuốn hút bởi sự khác biệt ấy của sông Đà. vì vậy, con sông ban tặng dưới ngòi bút của Nguyễn tuấn không phải là một thiên nhiên vô tri vô giác, mà hiện lên như một bản thể phức tạp, đa dạng với đời sống riêng, những nét riêng không thể trộn lẫn với hai nét tính cách cơ bản trong những phiên bản đối lập nhau: hung bạo và trữ tình. cặp dòng thứ hai gợi nhiều suy nghĩ cho người đọc, nguyễn tuấn mỹ giống như dòng đà giang. trên hành trình về với thiên nhiên kỳ thú, nhà văn cũng muốn khẳng định dòng sông văn chương độc đáo của mình: dòng sông nhân cách của cái tôi uyên bác, tài hoa. châm ngôn gorky đã từng nói “cái bình thường là cái chết của nghệ thuật”, vì vậy nguyễn luôn muốn tuân theo “là một nhà văn, mỗi người phải có tầm nhìn của riêng mình. Đánh mất tính cá nhân đó cũng đồng nghĩa với việc từ bỏ nghệ thuật của mình “. Cũng giống như người lái đò cố tìm đúng luồng sinh khí giữa muôn vàn cửa tử trên chiến trường sông Đà, người viết cũng muốn tìm lại cảm hứng để” sống “ở giữa. của thác ngôn từ .và tìm thấy sông đà. Bài văn hoa bên sông đà là dòng suối sinh ra, giúp khẳng định sự ngoan ngoãn ban đầu của nguyễn trong thế giới rộng lớn của con người.

        2. hình ảnh sông đà

        nhạc sĩ trinh công từng chia sẻ: “theo tôi, mục đích đầu tiên và cũng là cuối cùng của văn học nghệ thuật là mang lại cái hay, cái đẹp cho cuộc sống. Hạt giống của nó không hề có ý định gì cả. Để nó mãi được bình yên, tự do và muôn đời hiện thân của cái thiện và cái đẹp. ” cái đẹp dường như là chức năng cao nhất, là ưu tiên số một của văn học, nghệ thuật. Trong cuộc đời, cái đẹp cũng trở thành mục tiêu được săn đón trong suốt cuộc đời cầm bút của Nguyễn Tuân. đã đi hàng dặm và hàng dặm của chữ s, thậm chí vượt qua biên giới để tìm kiếm vẻ đẹp. trên đường đi của ông đã xuất hiện một dấu chân to và rõ ở phía Tây Bắc Tổ quốc với một hình ảnh thiên nhiên kỳ lạ: sông đà.

        Việc phát hiện ra sông Đà, dòng chảy dữ dội từ núi rừng Tây Bắc, là một thành công đáng kể của ông. chỉ có nguyễn tuấn là không bận tâm tìm kiếm nguồn suối, truy tìm nơi xuất phát cội nguồn sông đà, biết nguồn gốc của nó ở huyện canh đồng, đầu nguồn sông đà. tên tuổi. nó khá thơ mộng: li tiên, ba biên giang. Hơn nữa, không có nhà văn nào trước Nguyễn Tuân có thể kể tên 50/73 ngọn thác lớn nhỏ nằm trên một đoạn sông từ Lai Châu đến Mercado. cũng không có ai như nguyen, để viết đúng ba câu về màu nước sông đà, phải bay qua sông đó mấy lần. Nó dẫn đến nhận thức của nhà văn như một sinh thể có hai đặc điểm tính cách rõ ràng đối lập nhưng nhất quán: bạo lực, dữ dội, trữ tình và thơ mộng.

        2. sông đà hung bạo

        sông đà hung bạo, nhiều thác, nhiều ghềnh đã đi vào ca dao xưa:

        “Đường đến mường le, một trăm lẻ bảy thác và một trăm lẻ ba ghềnh là bao xa?”

        đối với một nhà văn yêu thích cảm giác mạnh, cảnh đẹp, những giây phút căng thẳng phải dữ dội đến phút cuối, những pha hành động phải thử những trò mạo hiểm để tránh tầm thường, con ngáo ộp mà anh luôn căm ghét, “cưỡi” dòng sông hung bạo là một trò chơi mà anh ấy không thể bỏ qua. sự dữ dội của sông đà không chỉ hiện lên ở những thác nước, mà còn ở cảnh sắc hùng vĩ với vẻ đẹp huyền bí, hoang sơ của dòng sông chảy giữa núi rừng Tây Bắc. Giống như một nhà quay phim điêu luyện, chỉ đơn giản là cho người xem thấy một cách tổng quan về cảnh sông Đà, thỉnh thoảng tác giả dừng lại để cho khán giả xem những “cận cảnh” đặc trưng cho sự hung dữ của dòng sông này.

        Lòng sông bị ép xuống vách núi đến mức nghẹt thở. qua động từ “bắt” người đọc có cảm giác bức tường đã chiếm lấy toàn bộ bờ biển rùng rợn và đáng sợ. Những miêu tả tưởng chừng như hờ hững của Nguyên lại vô cùng hiệu quả. chỉ là hành động đơn giản của con hổ con hươu, cái bắn sáng của con người là một thước đo tài tình hơn bất kỳ con số chính xác nào. Sự nguy hiểm của dòng sông cho thấy rằng vào ban ngày, ở một nơi chật hẹp như vậy, dòng nước vốn đã chảy xiết lại trở nên nhanh hơn. cứ tưởng tượng con thuyền nào bị kẹt trong khe đó thì không thể tiến, không lùi, chỉ chờ sóng và đá vỡ thân.

        Ấn tượng về độ cao và độ sâu của vách đá ven sông và dòng suối hẹp càng được nhấn mạnh qua chi tiết điển hình và sự liên tưởng bất ngờ, thiên nhiên hoang sơ gần gũi với đời sống con người hiện đại. người: “ngồi trong khoang thuyền xa xa đó, trời mùa hè mà lạnh, cảm giác như đang đứng mùa hè trong ngõ nhưng … nhìn vào ô cửa sổ từ tầng nào mà tầng đó vừa tắt, bật. ánh đèn điện ”. nhà văn không chỉ sử dụng thị giác mà còn kết hợp sử dụng các giác quan khác với những so sánh mới mẻ và táo bạo. ấn tượng bâng quơ về cái chạm của một ngày hè xuất hiện. mùa lạnh, không phải là cái lạnh thấu da mà tiết trời mang lại, mà là cái lạnh thấu tim, rợn tóc gáy, nổi da gà mà dòng sông mang lại? Tuy nhiên, ông lão họ Nguyễn không giống như một người bình thường. người., nguy hiểm nhưng vẫn dậm chân tại chỗ cho bạn cảm giác hãi hùng về độ cao ngất ngưởng của vách đá sông đà, qua từ vô định “cái gì, bao nhiêu”, qua cái hẹp của sông, mặt đường và việc tắt đèn điện đột ngột khiến người ta sờ thấy Nó sẽ khuấy động trái tim của những người quan sát khi họ bước vào dòng sông tăm tối này.

        mọi thứ đều mang hình ảnh ban đầu của dòng sông, tập hợp tất cả những tính từ nguy hiểm nhất: cao, sâu, sâu, khó thở rồi đột ngột chìm vào bóng tối như muốn ăn tươi nuốt sống con người.

        b. bản chất hung bạo còn được thể hiện qua sự dữ dội của ghềnh thác.

        bạo lực của đà giang còn là sự kết hợp của quần thể thác và sóng nước. máy quay của người nghệ sĩ đã chuyển từ vách núi đến sự dữ dội của ghềnh, hát: “muôn dặm non sông, núi non đá, sóng nổi giông tố, quanh năm gió cuốn”. Chỉ với hai câu văn nhưng với sự chuyển hóa ngôn từ thành những thủ pháp nghệ thuật, dã quỳ hiện lên với những hình ảnh xúc động trước mắt người đọc.

        Đội quân của sóng, nước và gió sông Đà đang bắt tay nhau tạo nên trận địa uy hiếp con người. nhịp độ gõ ngắn, nhanh, mạnh và tăng tốc

        Tôi muốn tạo ra một cơn bão. những hình ảnh trùng điệp cứ thế luân phiên nhau, sóng biển, sóng sông Đà cứ lần lượt chồng lên nhau, đe dọa lòng người. Ông. Nguyễn đã đặt chữ “lập phương” vào ba mặt của câu văn để tạo âm vang với tiếng sóng dữ dội của dòng thác.

        da giang giống như một con quái vật đầm lầy tức giận, nóng nảy, tâm trạng thất thường vô cớ, giận người. họ “cay cú” đe dọa mọi người như thói quen thường ngày của họ. sẵn sàng đâm nát, nuốt chửng bất kỳ bánh lái liều lĩnh nào: “khoảng này, nếu xử lý bánh lái không cẩn thận, rất dễ bị lật úp bụng tàu”.

        Không biết có phải cố ý hay không mà “chuyên gia Việt Nam” đã ghép tên địa danh với đặc điểm sông Đà ở đoạn này? gió “gumpy” ở đúng vị trí vượt qua ghềnh. bạn đã phải đọc tên địa danh, phải rất cố gắng nén không khí, uốn lưỡi như thể cái khó mà nguyễn tuân theo vừa vượt qua được nước, với sóng, với đá, với những thác ghềnh của sông đà. Trước tài năng của Nguyên, mọi cảm giác thực sự dường như đều được trải nghiệm rõ ràng theo ba chữ gió bay.

        c. dữ dội hơn nữa là các cửa hút nước khủng khiếp ở khu vực vát dưới núi.

        Dưới bàn tay ma thuật của nhà văn, con sông Đà hung tợn tiếp tục chiến đấu với người đọc qua đội quân heo hút hung hãn. sức hút của nước hiện ra trước mắt người đọc qua hình ảnh “cái giếng bê tông ném xuống sông để chuẩn bị làm nền cho cây cầu”, qua âm thanh quái dị của “cổng chính đang chìm dần” với âm hưởng ghê rợn giữa những hình ảnh. tiếng “nước ùng ục như vừa đổ dầu sôi”. Trong việc tả cảnh non sông gấm vóc, Nguyễn Tuân đã quen với việc làm chủ các phép tu từ nghệ thuật. Biện pháp nhân hóa khiến nước “thở” và “kêu” khiến người ta phải rùng mình sợ hãi, nhưng chừng đó là chưa đủ để một kẻ ham chơi mãnh liệt đến tột cùng như Nguyên phải tuân theo. người khổng lồ trên dòng thác tiếp tục bổ sung nghệ thuật so sánh để miêu tả khiến người đọc càng thêm kinh hãi. Độc giả thích đeo kính để xem phim VR, giờ chỉ muốn nhắm mắt, bịt tai vì sợ hãi. các cảnh trong phim lần lượt được chiếu lấy nước đến độ sâu của “đáy quay”, giống như một cái giếng sâu mà nước cuộn, siết không có dấu hiệu dừng lại đến độ dày của “giếng bê tông” đối với Không có gì. chiều rộng trong “cánh quạ”. nguy hiểm ẩn nấp trong không gian ba chiều với âm thanh hung dữ bí ẩn. Trước sức hút của chữ Nguyên, không chỉ độc giả, đồng nghiệp văn chương, mà các nhà phê bình cũng có lúc choáng ngợp khi thấy vốn từ vựng kém, không nghĩ ra được những cách miêu tả lạ, hay như Nguyên, không biết làm thế nào. để sử dụng từ ngữ. để nhận xét về độ chính xác và tinh xảo của đầu bút

        bức tường hút nước là hình ảnh “bức tường giếng được xây hoàn toàn bằng nước sông xanh ngắt với một khối kính đúc dày” như “sắp vỡ và rơi xuống” đối với cả người quay phim và người xem. Chiếc cốc khổng lồ đang bị rung chuyển là hình ảnh gợi lên những liên tưởng rõ ràng nhất. chính vì vậy, những người xem bộ phim hồi ký của vị đạo diễn tài ba Nguyễn Tuân run lên vì sợ hãi. người ta phải bám vào mép một chiếc lá rừng vừa quăng vào cốc để trấn tĩnh và tạo thế bám chắc để xác không bị văng ra xa, bị cuốn vào dòng nước hung dữ. Sự uyên bác của Nguyên trong các lĩnh vực của cuộc sống như giao thông vận tải hay nghệ thuật như điện ảnh khiến những trang viết của Nguyên trở nên khởi sắc. để thưởng thức trọn vẹn vẻ đẹp hiếm có của loài hoa ấy, người đọc không còn cách nào khác ngoài việc tưởng tượng bởi sự thưởng ngoạn trong tâm tưởng đôi khi còn thú vị hơn sự miêu tả bằng lời nói.

        d. nhưng đáng sợ nhất có lẽ là cảnh những thác nước dữ dội của sông đà.

        Có thể bạn quan tâm: Top 10 Bài thơ hay nhất của Hồ Xuân Hương – Trường Trung Cấp Nghề Thương Mại Du Lịch Thanh Hoá

        con sông Đà đang dần hé lộ dã tâm “kẻ thù số một” của con người. con quái vật biển khổng lồ đã sử dụng tất cả siêu năng lực của mình để thu hút và sau đó đánh chặn những con tàu đi qua.

        thác khi xa

        Tiếng thác nước xa xa mang hình bóng của một kẻ nham hiểm. “Tiếng thác như than thở, rồi như van xin, rồi lại như khiêu khích, giễu cợt”. không giống như “tiếng nước ầm ầm như bom rơi” trong “thời xa vắng” của lê lựu hay “nước sông sôi” trong “xuân phong lữ thảo” của hoa hướng dương, sông đà hiện lên như một con đường nhiều mưu, nhiều kế để chọc tức người lái đò. . mang nhiều trạng thái “phẫn uất, van xin, khiêu khích” của con người. đôi khi anh ta khơi dậy sự tò mò, khi anh ta la hét, đôi khi anh ta dám cho người lái thuyền đi vào.

        sau đó, khi chuẩn bị vào trong, anh ta cho nổ loa nổ hết cỡ “rồi gầm lên như một con trâu mộng ngàn làm tổ giữa rừng trúc và rừng trúc bùng lên đốt cháy rừng rực., the rừng lửa gầm thét đàn trâu hừng hực ”. tự nhiên như đang ở đỉnh điểm của sự hưng phấn mạnh mẽ. Chưa bao giờ người ta thấy nhà văn dùng rừng để tả nước, tả tiếng thác trong tiếng gầm của đàn trâu. nghệ thuật so sánh, nhân hóa tài hoa và những liên tưởng “đắt giá”, nguyễn tuấn đã thể hiện một khung cảnh thác nước hùng vĩ, hiểm trở. hai yếu tố có sức công phá lớn luôn xung khắc với nhau, có nước thì không có lửa, ngược lại có lửa thì không có nước. tuy nhiên, nguyen tuan đã tìm thấy mối tương quan giữa chúng với tư cách là một nghệ sĩ bậc thầy. trước mắt người đọc là cả một rừng trúc, hàng nghìn cây đang cháy và phát ra những tiếng nổ, nhưng chưa hết, trong rừng trúc đang cháy đó, hàng nghìn cây được thả vào đó

        Trâu to, khỏe nên khi bị cháy da, nóng rát, chúng lộn xộn, bẻ gãy và tìm đường chạy thoát thân. đang chạy, con trâu va vào tre, nứa sồi tạo ra những tiếng nổ lớn và liên tục như tiếng va chạm. những người không biết nó nghĩ rằng một trận động đất rừng thời tiền sử đang diễn ra ở nơi này. chúng đều tác động mạnh đến thần kinh người đọc để mang lại cảm giác chân thực và sống động nhất của tiếng thác sông khi xa.

        rơi vào cách tiếp cận

        nhà văn tự hào về cuộc sống, thích phiêu lưu, mạnh mẽ khi đối mặt với nỗi kinh hoàng, nhưng hét lên sung sướng khi nó đến gần anh ta “trong thác nước”.

        Sự hung dữ của thác đá đà giang khi nó đến gần hiện lên qua hình ảnh thác nước và những viên đá thạch hung hãn. kết hợp với tiếng sóng nước với tiếng thác đổ ầm ầm là “sóng tung bọt trắng xóa cả chân trời núi đá”. bọt nước sôi dữ dội. tính từ “trắng xóa” đã tô đậm thêm sự mênh mông không biết đâu là bờ của những con sóng. mặt sông dường như lúc nào cũng phẳng lặng ở khúc sông này. họ tiếp tục la hét và bóp nghẹt những tảng đá. con người sợ hãi trước sóng và thác nước cũng như đá và sông. lộ ra dưới sóng là những tảng đá sừng sững. “Những tảng đá ở đây đã bị mai phục hàng nghìn năm dưới lòng sông. mặt đá nào cũng trông chênh vênh, đá nào cũng nhăn nheo, méo mó hơn mặt nước ở đây. “Song da đã phân công công việc cho từng hòn đảo, gộp lại thành ba mầm nguy hiểm.

        áp dụng kiến ​​thức của tòa án quận, chiến trường sao băng sẽ xuất hiện.

        vi rút đầu tiên: sông đà có năm cửa chiến, bốn cửa tử, cửa sinh và cửa sinh nằm ở tả ngạn sông. Ở giữa sân có hai cửa đá trông giống như khe hở, thực chất đóng vai trò kéo con tàu về phía tâm ruộng. Trong vi khuẩn đầu tiên này, sóng của nước đóng vai trò chính trong việc phá hủy con tàu. Ngay khi bước vào trận địa, họ tấn công chiếc thuyền rất nhiều: “Nước ầm ầm xung quanh tôi, tràn vào và làm gãy mái chèo của khẩu súng trên cánh tay tôi. sóng nước như một đội quân vờn sống sát nách, đạp trái dập đầu gối vào bụng và mạn thuyền. đôi khi họ đặt cả con thuyền. nước bám vào thuyền như một đô vật ngoạm thắt lưng người chèo thuyền, đòi quay lưng giữa cơn cuồng phong dữ dội. những con sóng đã giáng một đòn hiểm nhất, cả dòng nước bất lực siết chặt đũng thuyền của người lái đò. “_._ trận chiến đầu tiên, sóng là những người lính trí tuệ sông nước tung ra để thử thách lòng người. Người lái đò. Họ không ngại ra đòn tàn nhẫn và ác liệt kể từ lần đầu tiên có võ công.

        2. bài hát trữ tình

        Giáo sư Nguyễn Đăng Mạnh từng nhận xét về Nguyễn Tuân như sau: “Mỗi khi cầm bút, tôi như đặt ra cho mình một yêu cầu: phải tỏ ra tài hoa, học nhiều hơn đời. Tôi có thói quen nhìn mọi thứ trong mặt nghệ thuật của ông, cố gắng tìm ở đó những gì nên vẽ, nên thơ. Đồng thời, mỗi quan sát của ông là đối tượng điều tra cho đến cùng “. Vì vậy, các tác phẩm nghệ thuật sông đà không chỉ mang nét hung bạo, đây còn là một dòng sông kỳ vĩ và thơ mộng. khi mái chèo của người lái đò dừng lại, dòng sông “quằn quại vào hang lạnh” bỗng đổi màu. Từ bên dòng thác đổ về phía hạ lưu, Đà giang trông êm ả, đằm thắm như bất cứ dòng sông nào ở vùng đồng bằng. vốn văn hóa của nhà văn, vốn từ vựng phong phú và trí tưởng tượng tràn trề bay bổng, tạo nên những đoạn văn trôi chảy như những bài thơ.

        a. biểu mẫu dagiang

        Văn học và nghệ thuật có nhiệm vụ dẫn dắt người đọc đến “vùng đất của cái đẹp”. một nhà văn có sứ mệnh khám phá và sáng tạo cái đẹp trong tác phẩm của mình. nhưng làm thế nào để khám phá vẻ đẹp để trở thành một nghệ sĩ thực thụ? Nguyễn Tuân làm được điều đó vì ông đã phát hiện ra cái đẹp bằng “tấm lòng vàng”. người viết đã từng bay qua sông Đà nhiều lần để có cái nhìn trọn vẹn nhất về hình dáng sông Đà.

        từ trên cao nhìn xuống, Nguyễn tuấn thích thú khi khám phá ra chất trữ tình đầu tiên của da diết qua hình ảnh “sợi dây ngoằn ngoèo”. sông đà như câu ca dao xưa uốn lượn như rồng trên núi. dòng sông bỗng êm ả, dẻo dai, nhẹ nhàng lướt quanh những ngọn núi và những con đập. vẻ đẹp da giang ấy khiến người viết như không thể tin vào mắt mình. Đến đây, mọi sự hung dữ của con thủy quái cuồng nộ với người lái đò, dòng sông hung dữ trong người có câu “núi cao sông dài: năm đời thù hận thù hận” dần tan biến. văn phong nguyễn tuấn cứ trôi theo từng nhánh sông, “từng dòng sông chảy trên đại dương đá, lờ mờ mây dưới chân”.

        Đặc biệt, nhà văn mang họ Nguyễn còn nhìn thấy dáng vẻ thướt tha, trữ tình của da giang như mái tóc người con gái đẹp. sau đó, người tài hoa đã vẽ nên một bức tranh màu nước hoàn chỉnh trong một câu không chỉ chứa tranh mà còn đầy chất nhạc và chất thơ: “sông đà chảy dài như một áng tóc trữ tình, mái tóc bồng bềnh, tóc mai ẩn hiện trong mây. trời Tây Bắc, tháng hai chúng nở hoa, phơ phất khói núi, mèo đốt mương xuân ”. không phải không có lý do “người thợ kim hoàn của từ” đặt hai tính từ “dài” vào câu. và càng không phải do ngẫu nhiên, cẩn thận chỉ đặt một khoảng dừng trong câu dài. nếu trạng ngữ “dài chảy dài” gợi nhớ đến mái tóc mun huyền thoại “dài ngàn, vạn nhịp” thì kết hợp với một dấu câu duy nhất

        mang vẻ đẹp bất tận, bất tận, nối liền, vô tận của dòng sông dọc biên giới phía Tây Tổ quốc. nhớ trong “ai đã đặt tên cho dòng sông?” Khi viết về người mẹ phóng khoáng và hoang dại của Hương Giang, “cô gái tập gym” là chuẩn mực. thiên nữ ấy không chỉ xuất hiện ở linh giang mà trước đây ẩn hiện ở sông đà. Sự mềm mại của Đà Giang được so sánh với mái tóc mềm mại và nữ tính của người con gái. một cô gái với mái tóc đen dài buông xõa được tô điểm bởi những bông hoa xinh đẹp và tao nhã đã làm say đắm biết bao trái tim của độc giả. một câu bốn hoặc hai âm tiết có hai và chín thanh điệu bằng nhau, câu văn đọc nhẹ nhàng, nhưng sông hiện ra và lắng đọng hơn. đặc biệt trong cách miêu tả trên, nhà văn rất giàu vẻ đẹp thơ mộng của người con gái Tây Bắc ấy. tạo hóa đã đưa “chất thơ” vào “mái tóc”, một lối chơi chữ hiếm có trong văn học. Phải chăng vì dòng sông Đà quá thơ mộng nên Nguyên muốn làm thơ trên sông? nhà văn đã dùng bút lông vẽ hoa văn một số nét vẽ khiến bức tranh hiện lên rung rinh, nhuốm chất thơ, nét vẽ, e ấp nữ tính như một cô gái yêu kiều. bởi nó còn được bao phủ bởi một bức màn khói mỏng khiến nó trở nên thơ mộng, huyễn hoặc đến lạ lùng. dòng sông ban tặng ở góc độ này đã kết tụ tất cả những gì đẹp đẽ, thơ mộng, huyền ảo nhất của đất trời Tây Bắc, của tuổi thanh xuân hoa ban và sự gần gũi, ấm áp của đời thường.

        b. màu nước sông

        Bằng sự quan tâm yêu thương, nhà văn đã tinh tế phát hiện sự thay đổi màu sắc của dòng sông theo từng mùa. một lần nữa “tấm lòng vàng” của nhà văn được thể hiện. lòng kính trọng của ông đối với nhà công nghiệp đã khiến ông đi sâu vào cuộc sống, đi sâu vào cuộc sống và phải nghiên cứu kỹ lưỡng mới có thể miêu tả được hai bến nước đẹp nhất trên sông Đà.

        Người viết say sưa đắm mình trong màu xanh của nước suối. ông trân trọng gọi nó là “dòng xanh ngọc bích” trong xanh, cao quý và dịu dàng. Nếu như Bức tường ngọc bích cho sông Hương niềm tự hào thuộc về một thành phố duy nhất thì Nguyễn Tuân lại ưu ái cho sông Đà bằng cách so sánh suối ngọc trong veo với vẹm xanh buồn tẻ của sông Gâm, sông Lô. đó là biểu hiện của tình yêu, tâm hồn thích thể hiện sự uyên bác của mình.

        Các nhà ngôn ngữ học cũng sử dụng sự uyên bác để miêu tả màu sắc của dòng sông vào mùa thu “từ từ chín đỏ như da mặt một người nghèo vì rượu, bất mãn và thất vọng với mọi độ thu về”. Mùa xuân trời trong trẻo, ôn hòa nhưng đến mùa thu, đà giang lập tức chuyển sang màu đỏ tím. Tôi biết rằng tính khí của con sông kia cũng rất thất thường, rất thất thường. câu văn không chỉ gợi lên màu sắc mà còn cả tốc độ

        ấy thế mà ta đổ vào sông đà “. mải miết theo gót chàng xúc lại, để rồi khi nhìn thấy sông Đà, bao kỉ niệm ùa về, ngòi bút nguyenobeyed một lần nữa thăng hoa thực sự.in nguyen miêu tả của anh tuấn, dường như con sông đà chỉ hiện lên một chút “nhìn thấy như đứa trẻ nghịch gương đập vào mắt rồi bỏ chạy”. chiếc gương nghịch ngợm phản chiếu tuổi thơ chắc hẳn không còn xa lạ với mỗi chúng ta. Cái tôi độc đáo nguyễn tuấn đã dùng thú tiêu khiển thuở nhỏ để tưởng tượng ra hình ảnh con sông Đà lúc gặp lại, đó là dáng vẻ chân thực của một người đàn ông đi xuyên rừng, bước lên những bậc thang dốc. anh chỉ có thể nhìn thấy dòng sông Đà từ xa qua những tán cây. Người nghệ sĩ đó hẳn đã quá yêu vẻ đẹp của sông Đà nên đã nhanh chóng nhận ra dòng sông.

        đó là “mảnh ánh sáng” mà nhà văn nhìn thấy là ánh sáng chói lọi của mặt trời phản chiếu dưới lòng sông, thứ ánh sáng rực rỡ của dòng sông phản chiếu qua từng gốc cây, kẽ lá, hằn lên khuôn mặt của người thám hiểm hiểm nguy. Khi ấy, người viết đã sững sờ khi nhìn thấy dải nước sông đà “rực rỡ màu nắng tháng ba, đường thị“ yên hoa ba trăng hà du xuân ”. Nguyễn tuẫn mê“ hoa ”và“ thơ cay ”. ý kiến, đó là tác phẩm nghệ thuật vĩ đại, kỳ vĩ của thiên nhiên và là tác phẩm nghệ thuật vĩ đại, tuyệt vời của con người, trở thành biểu tượng của nhân nghĩa vì thế Người thường dùng hình ảnh những từ ngữ để tạo ý nghĩa cho hình ảnh đẹp đẽ của đất nước. , ông gọi con đường mới mở ở Tây Bắc là “một khúc thơ tang tóc” và cũng thấy màu nước sông Đà phản chiếu “màu nắng tháng ba tang thi.” Câu thơ ly bính kể về buổi chia tay bên bờ sông. (Giữa tháng ba, khi hoa khói hạ xuống (thuyền) đến du dương) ảo ảnh của khói hoa và sắc ấm rực rỡ của nắng xuân làm lòng người xao xuyến, không gian như được đẩy vào một dòng thời gian xa xôi và vĩnh cửu. ở đó, nhà thơ đã khám phá ra màu thứ ba của sông đà, một màu không có trong hội họa, một màu chỉ hiện lên khi những cảm xúc đặc biệt thăng hoa.

        để rồi niềm vui khi gặp lại “cố nhân” lại vụt tắt trong niềm vui ngập tràn: “bờ sông đà, bãi sông đà, chuồn chuồn, bướm lượn trên sông đà”. nối lại với sông Đà, người viết trăn trở, say mê, không tránh khỏi bị lạc vào không gian khoáng đạt, thơ mộng và đầy màu sắc. người viết không cần phải che giấu cảm xúc của mình. Anh có rất nhiều điều để nói, nhưng mải mê thưởng ngoạn vẻ đẹp của da giang mà anh quên không nói thành lời.

        nên ở câu tiếp theo, người viết bộc bạch cảm xúc của mình “vui như thấy nắng tắt sau cơn mưa lớn, vui như nối lại một giấc mơ tan vỡ”.

        Giấc mơ là giấc mơ đẹp của con người. Mỗi người có thể có nhiều giấc mơ, nhưng mỗi giấc mơ dường như khác nhau. Nguyễn Tuân cho rằng “nối lại giấc mộng tan vỡ” quả là khó. sông đà là giấc mơ đẹp đối với anh. nối lại với sông Đà sau bao xa cách là thực tại của những điều xưa nay hiếm ở đời. do đó, người viết mới vui vẻ và hạnh phúc. nên ít nhiều chúng ta cũng hiểu được tại sao niềm vui khi gặp lại dòng sông lại là niềm vui khi được ngủ lại. nhưng người ta sẽ khó hiểu được niềm hạnh phúc khi “thấy nắng tan”. sau một đêm mưa dữ dội, ẩm ướt và tối tăm, nhìn thấy mặt trời là một niềm vui. nhưng cảm nhận rõ ràng hơi thở vô hình đó và tưởng tượng nó “giòn tan” thì chỉ có nguyễn tuấn mới làm được. người đọc chỉ biết rằng đó là tia nắng đẹp đẽ và quý giá, mong manh nhưng là ước nguyện lớn lao của người làm ngôn ngữ. Thật khó để đánh giá vẻ đẹp của ba từ đó, chỉ biết rằng không có từ nào khác hay, hay bằng, có thể thay thế được. niềm vui hạnh phúc và mãn nguyện sau bao nhiêu chờ đợi đã thành hiện thực qua những phép so sánh độc đáo.

        sông đà với nguyễn tuấn là một “ông già”, nhưng mắc phải ông già này là “nhiều bệnh, có lúc nhẹ, rồi có lúc giận dữ, xối xả, tính tình thất thường ngay”. tuy nhiên, khi gặp lại “cố nhân”, người viết lại trào dâng một cảm giác “ngọt ngào, ấm áp” của nắng xuân, để niềm hạnh phúc thấm sâu vào lòng mỗi người. Phải chăng vì dòng sông kia quá gợi cảm và quyến rũ như một “người tình không tên”, tuy rất quen nhưng cũng rất mới khiến người ta khao khát được gặp và kết bạn?

        d. cảnh quan hai bên sông

        Ở hạ lưu, lòng sông rộng ra, độ dốc không còn, nước chảy êm đềm giữa hai bờ tiền sử. Nguyễn Tuân dành những đoạn văn hay nhất tả cảnh ven sông Đà. để nâng cao chất trữ tình của dòng sông, nhà văn sử dụng nhiều hình ảnh thơ trong sáng, gợi cảm. nhịp của câu văn có lúc gấp gáp, gấp gáp thể hiện niềm vui trào dâng trong lòng tác giả; đôi khi nó chậm rãi, như rơi xuống để miêu tả sự tĩnh lặng rất thơ mộng của dòng sông này.

        Có thể bạn quan tâm: Tạ Duy Anh: Cơn gió lạ thổi trên miền văn chương – Revelogue

        con sông có những không gian tràn đầy sức sống ở hiện tại. câu mở đoạn hoàn toàn bằng phẳng, đẹp như một bài thơ: “thuyền tôi lênh đênh trên sông Đà”. với vần “i”, “trôi” lồng vào nhau, người viết như đẩy một con thuyền đi, không cần chèo gì cả, trôi về một miền yên ả, một miền đất hoang vu. thực tế, người du lịch nói: “Thuyền của tôi đi qua một cánh đồng ngô nảy mầm một số vỏ ngô non đầu mùa. cỏ đồi núi đang ra nụ. đàn hươu cúi đầu ăn cỏ đẫm sương. “cảnh vừa thực vừa ảo, vừa gần vừa xa. Du khách như lạc vào một bảng làng mờ ảo, huyền ảo.”

                               

        Vậy là đến đây bài viết về TÁC PHẨM NGƯỜI LÁI ĐÒ SÔNG ĐÀ – NGƯỜI LÁI ĐÒ SÔNG ĐÀ Nguyễn Tuân Người lái đò Sông Đà là một áng văn – StuDocu đã dừng lại rồi. Hy vọng bạn luôn theo dõi và đọc những bài viết hay của chúng tôi trên website Truongxaydunghcm.edu.vn

        Chúc các bạn luôn gặt hái nhiều thành công trong cuộc sống!

Related Articles

Back to top button