“Độc Tiểu Thanh kí” – tư liệu và hướng nghiên cứu | Nguyễn Du

Bạn đang quan tâm đến “Độc Tiểu Thanh kí” – tư liệu và hướng nghiên cứu | Nguyễn Du phải không? Nào hãy cùng Truongxaydunghcm.edu.vn đón xem bài viết này ngay sau đây nhé, vì nó vô cùng thú vị và hay đấy!

Có lẽ người đầu tiên khơi mào cuộc tranh luận về bài tiểu luận “tieu tieu thanh” là tiến sĩ. nguyen danh dat. Các . ông cho rằng bản dịch nghĩa và thơ của bài thơ “doc tieu thanhki” in ở câu 10 “không hay” (3) và đề xuất một cách dịch mới. chủ biên 10 – gs. nguyen dinh chu đáp. Theo giáo sư, để dịch đúng bài thơ cần phải hiểu đúng hoàn cảnh ra đời của tác phẩm và nguyên nhân dẫn đến những cách hiểu khác nhau “là do hiểu đúng hoàn cảnh sáng tác bài thơ khác nhau” (4 ). Căn cứ vào sự hướng dẫn đó, giáo sư nhận định: bài thơ “Độc tiểu thanh ký” được viết khi cụ Nguyễn Du còn ở nhà và chưa đi sứ. Tiếp đó, các học giả Trần Đình Sử, Đào Thái Tôn, Nguyễn Quang Tuấn, Nguyễn Khắc Phi… lần lượt viết bài trao đổi. để trình bày cách hiểu nội dung bài thơ, trong phần giao lưu, các bạn đi theo hai hướng:

một là, xác định ngày xuất bản của bài đăng “doc tieu thanh ky”.

Bạn đang xem: Tác giả tác phẩm đọc tiểu thanh kí

Thứ hai, tìm tài liệu liên quan đến âm thanh nhỏ.

Vào thời điểm bài thơ ra đời, các nhà nghiên cứu đã đưa ra những kết luận trái ngược nhau. một số đồng tình với ý kiến ​​của ông đồ, dao duy anh … trước đây; Theo ý kiến ​​cho rằng “doc tieu thanh” được viết trong thời kỳ nguyễn du, nó dành cho các sứ thần Trung Quốc như nguyễn danh dữ, trần đình sử (5) … những người khác như nguyễn lộc, nguyễn đình chu … tôi đồng ý với truong chinh: doc tieu thanh ky “Không phải khi nhà thơ qua lăng tiêu thanh ở Hàng Châu mà ở nhà” (6). mỗi người đều có lý lẽ của riêng mình và mỗi lý lẽ đều có sức thuyết phục riêng. tuy nhiên, cũng có người muốn dung hòa rằng, “có lẽ cụ nguyễn du viết bài thơ này trong thời truyền giáo” (7).

hướng tìm kiếm tài liệu về tiểu thanh, bao gồm nguyên quang tuấn, trần đình sử, nguyễn khốc phi … Lần lượt xuất bản truyện trong thư tịch cổ của Trung Quốc với tư cách là một nữ trung úy. 8), ngốc nghếch, tân chi (9), ngôn tình (10). tuy nhiên, bạn chỉ tìm thấy những mẩu chuyện nhỏ. Vì vậy, có một thứ như một dấu hiệu nhỏ hơn? hay sai, câu chuyện của đứa trẻ có phải như điều tra viên đã giả định không?

Để giải quyết các vấn đề trên, chúng tôi cho rằng, trước hết, chúng ta cần biết ai là tieu thanh; Sau đó, chúng tôi phải tìm kiếm các tài liệu viết về tiều thanh liên quan đến câu thơ của Nguyễn Du. những tài liệu chúng tôi tìm thấy sẽ cho chúng tôi câu trả lời.

bây giờ chúng tôi sẽ trình bày từng số riêng biệt theo tài liệu chúng tôi có.

i / người hâm mộ tam bai

1. để tìm ẩn số 300 năm, câu hỏi đầu tiên cần biết: Xiaoqing là ai?

Nhìn chung, trong các thư tịch của họ, người Trung Quốc viết về xiaoqing khá nhất quán. chỉ có điều là họ không thực sự thống nhất về việc nên phân loại các biện pháp nhỏ theo họ hay theo tên trong từ điển. ví dụ trong cùng một bộ de hai nhưng sách do bộ thursday trung quốc xuất bản, tiểu thể loại phụ ở chữ tiểu thanh, tìm tiểu từ [小? ] 3 lần truy cập; còn sách do Thượng Hải xuất bản từ thư viện xã thì đặt chữ “pung tiêu thanh” dưới chữ “pung tiêu thanh”, tìm chữ “pung” [馮 t] có 12 nét. sử dụng từ “phung” hoặc từ “tiều” làm tiêu đề bài dự thi vừa thể hiện quan điểm của tác giả về phụ nữ. Khi tôn trọng ai đó, người Trung Quốc thường dùng họ để gọi, khi bình thường chỉ cần gọi họ bằng tên là đủ. Vì vậy, trong một từ điển do Thượng Hải Thư xã xuất bản năm 1989, những người biên soạn đã sử dụng từ “phung” làm mục từ để tìm kiếm. Vì không để ý đến đặc điểm này, tìm “tiều” trong chữ “tiểu thanh” trong chữ thượng hải hải thư xã, một nhà nghiên cứu hốt hoảng thốt lên rằng khi tái bản thì “sách” mới. hải (shanghai của thư xuất bản xã, shanghai, 1989) mục “tieu thanh” (11) đã bị bỏ qua. thực ra, họ không “bỏ qua”! chỉ vì sách sử dụng tên, sách sử dụng họ làm mục từ điển.

về cuộc đời của phung tieu thanh, trong lần đọc đầu tiên, chúng ta cũng thấy một hiện tượng rõ ràng là mâu thuẫn. Chẳng hạn, Hán thư trong phòng làm việc ghi: “tiều thanh” là “tên người con gái ở Giang Đô, đời nhà Minh… giỏi thơ chữ, biết âm luật. Không dùng đến chuyển đến sống ở nhà riêng của mình ở đồng sơn có một người bà con họ Dương thương xót khuyên nàng nên lấy một người đàn ông khác nhưng nàng không nghe và đổ bệnh, nàng sai một họa sĩ đến vẽ tranh cho mình, hy sinh thân mình. và sau đó chết ở tuổi 18; được chôn cất ở đồng sơn, tay ho. lây lan ”(12). shanghai của xã shu viết: phung tieu thanh là “một nhân vật trong một câu chuyện văn học. Theo truyền thuyết, nhà Dương Châu giỏi văn thơ và vẽ tranh. Năm 16 tuổi, bà gả con trai là Phùng làm vợ lẽ. ghen tuông với người vợ lớn tuổi, bị tống vào chùa lễ phật, bị một sư cô cai quản, tâm thần đau khổ, uất ức mà chết. tác phẩm huyền thoại của wu bing trong triều đại ming đã lấy sự kiện này làm chủ đề của nó ”(13). mặc dù cách viết có vẻ khác nhau như vậy, nhưng trên thực tế chúng không hề mâu thuẫn với nhau. Chỉ vì, Sở Thục Hán dựa vào cuộc đời thật của Tiểu Thanh để biên soạn, còn Thượng Quan Xã lại dựa vào các tác phẩm văn học để viết về Tiểu Thanh. ngay cả khi anh ấy sống ở xiaoqing, cách viết của anh ấy có vẻ khác nhau, nhưng thực tế chúng vẫn giống nhau. ví dụ, từ hải nói, xiao qing người của triều đại ming; từ bản gốc in năm 1988 nói với những người thuộc triều đại ming; nhưng từ nguyên bản in năm 1938 và Trung Quốc đại tự điển có viết: “bà từ sơ kỳ … bảo tiêu thanh, nhân dân, bách hợp, sơ kỳ đều là.” chính xác, bởi vì mỗi cuốn sách được lấy từ một nguồn duy nhất.

2. Còn về việc ai là trẻ vị thành niên thì còn vấn đề chôn cất.

về lăng mộ của tiểu thành, 3 trong số 5 cuốn từ điển là từ nguyên (in năm 1938 và 1988) và Trung Quốc đứng tên trong các bộ từ điển lớn đều khẳng định: hiện nay ở Cổ Sơn, Tây Hồ có mộ Tiêu Thành. . trong ba tài liệu trên, đáng chú ý nhất là Trung Quốc, nhân danh đại từ điển, một cuốn sách công cụ chỉ tên của những người Trung Quốc thực thụ, đã thừa nhận: “hiện nay có một ngôi mộ ở Sơn Tây, Hàng Châu. Thanh.” p>

vậy hiện tại có một ngôi mộ nhỏ ở thành phố Tây Hồ không? May mắn thay, mới đây trên một trang web của Dương Châu (Trung Quốc), Mucyang Chau My Women (2004) đã đưa tin về Xiaoqing và hai bức ảnh: một tiểu thanh (ảnh này ngoài 70 tuổi, Phan Quang Đán cũng đăng (14)) và ảnh màu của tranh của ông bên Hồ Tây. Bằng cách nhấn mạnh chủ đề này, chúng tôi không có ý định khẳng định hay phủ nhận rằng người này có thật hay không. Tôi chỉ biết cụ nguyễn du viết bài doctieu thanh ký và bên Trung Quốc có ảnh lăng tiều thanh. vấn đề chúng ta cần là thời điểm tiểu thanh có mặt trên thế giới vì nó có liên quan đến cụm từ “ba trăm năm” trong thơ Nguyễn Du.

Thực ra vấn đề sưng giọng cũng giống như hiện tượng vua thủy kiều. lúc đầu cô ấy là người thật, sau đó các nhà văn, nghệ sĩ tài năng thi nhau biến tiểu thuyết thành những câu chuyện khác nhau.

3. thời điểm âm thanh nhỏ bé xuất hiện trên thế giới này.

có lẽ vì mới tìm thấy câu chuyện nên chúng tôi đã bối rối khi giải thích về thời gian hơn 300 năm. từ khi nào đến nguyễn du (1765-1820) là 300 năm? thiếu nữ từ tân chi nói: “tiều thanh mất năm nguyên niên lịch vạn 1612. lưu ý chỉ sách tiên nữ ghi thời gian tiểu thanh mất, các tài liệu khác như truyện tình. , trung úy nam nữ và một số tài liệu chúng tôi thu thập được gần đây không đề cập đến vấn đề này, không cần biết tính toán thế nào, kể từ năm mất của Hạ Thanh (theo tân niên thôn) 1612, o năm sinh của tiểu thanh 1595 đến năm nguyễn du sinh 1765, ô nguyên du đi sứ năm 1813, thậm chí đến thời nguyễn du 1820 mới mất 225 năm (1820 – 1595 = 225) chứ đừng nói là “hơn 300 năm”! Tuy nhiên, tài liệu đam mỹ nữ sẽ giúp chúng ta phần nào trả lời câu hỏi này.

để giới thiệu những mỹ nhân nổi tiếng của triều đại ming của Trung Quốc, trong mục “bi kịch của phung xiaoqing – đại diện cho những cô gái xinh đẹp ở Dương Châu” trên www.yzmn.cn, tác giả viết. Ở phía tây hồ Hàng Châu có hai lăng mộ mỹ nhân thường khiến du khách thương tiếc. đầu tiên là lăng mộ của Tô Tiều, nhà thơ – tài danh nổi tiếng của Nam triều (15), nằm ở rìa phía Tây của lãnh thổ; người thứ hai là mộ phùng tiều thanh, một nữ oan gia thuở ban đầu nằm lặng lẽ một thời gian dài trong rừng mai dưới chân núi cô sơn. hai ngôi mộ cô đơn phủ đầy cỏ xanh càng tôn thêm vẻ đẹp u buồn của bờ hồ. Mọi người đến đây tưởng niệm không khỏi nhớ về câu chuyện thương tâm của hai mỹ nhân có số phận éo le. ”

đoạn văn trên nói rõ tiểu thanh sống sớm nhất, lăng mộ hiện ở tây hồ. không những thế, tác giả còn kể chi tiết danh tính của cô:

“phung tieu thanh là con gái của một gia đình giàu có ở quang lang. Thuở xưa, tổ tiên của ông từng theo nam chinh bắc chinh, có công lập nên vương triều Đại Minh. Sau khi triều đại nhà Minh được thành lập ở Nam Kinh, gia đình họ Phùng được hưởng phúc lộc cao. Trong suốt cuộc đời của cha mình, Phùng Tiểu Thanh, ông đã được phong làm Thái thú.

Thuở nhỏ, Phùng Tiểu Thanh sống trong Quang Lăng cung. Đó là những ngày mà bạn có thể nói là vàng lấp lánh, áo dài gấm tỏa sáng, kẻ hầu người hạ bận rộn. Từ khi còn rất nhỏ, Phùng Tiểu Thanh đã xinh đẹp, đoan trang, thông minh và được nhiều người yêu mến. ”

Về gia cảnh của mẹ Phùng Tiểu Thanh, tác giả cho biết: “Mẹ cô ấy cũng là người Khuê Tú, xuất thân từ một gia đình giàu có, giỏi văn chương, thông thạo đàn hạc, và chỉ có một cô con gái quý giá. Đối tượng là người phù phép. Từ Từ nhỏ, Tiểu Thanh đã được gia đình chăm sóc, hy vọng sẽ trở thành một thiếu nữ xuất chúng trong tương lai.

thời thơ ấu của một quán bar nhỏ như vậy. Nhưng rồi một biến cố lớn bất ngờ ập đến với gia đình anh. tác giả tiếp tục: “nhưng ai biết được, trời có gió và có mây; người của vận may khôn lường. Vào năm Kiến Văn thứ 4, Yên vương Chu đế mượn danh hiệu “hưu chiến” và cướp ngôi từ Hoàng đế Kiến Văn. Khi Chu Đệ tiến vào Nam Kinh, cha ông là Phùng Tiểu Thanh là người hầu của Kiến Vũ đế nên kiên quyết chặn quân. Sau khi Chu Di chiếm được thiên hạ, Phùng Giáp nghiễm nhiên trở thành hồn ma không đầu dưới nhát dao của vị tân vương này và bị cả gia tộc giết chết. Lúc ấy Phùng Tiểu Thanh chưa đủ tuổi, đúng dịp đang đi theo một người bà con họ Dương ở một nơi xa nên may mắn thoát nạn. trong cảnh hỗn loạn đó, anh ta đã theo bà lang chạy đến Hàng Châu. ”

Kiến văn là niên hiệu của hoàng đế Chu Huệ, người lên ngôi vào năm 1399. do đó, năm thứ tư sẽ là năm Nhâm Thìn 1402. Khi đó, Tiêu Thanh mới 14 tuổi. . hoặc 15 năm. ông qua đời ở tuổi 18, tức là ba hoặc bốn năm sau, vào khoảng năm 1405-1406. Nếu tính từ năm 1405-1406 đến năm Nguyên Du sinh 1765 là khoảng 360 năm, và đến năm Gia Long lên ngôi 1802, phải mất thêm hai hoặc ba năm nữa mới tròn 400 năm, và nếu tính năm đi sứ của Nguyễn Du là 1813 thì đã 407-408 năm rồi. Điều này có lẽ cho thấy rằng Nguyễn Du đã viết truyện ký trước khi vua Nguyên niên lên ngôi, thậm chí viết rất sớm, trước khi Nguyễn Huệ đưa quân ra bắc năm 1786. Điều rất lạ là, khi soạn thơ và thư, Hàn Nguyên du, bước vào, phải, cả hai nhà khoa học, ông. Trường Chinh và Đào Duy Anh cho rằng Tiểu Thanh “sống đầu đời” (16), theo tài liệu Dương Châu mỹ nữ. hoặc sai, cả hai mr. truong – dao bạn đã đọc những tài liệu mà mạng dương châu xuất bản sau này chưa? Rất tiếc, hai ông và tác giả Dương Châu Mỹ Nữ không cho biết xuất xứ của tư liệu mà ông sử dụng. Căn cứ vào tài liệu mạng Dương Châu xuất bản gần đây và các chú giải của Trương – Dao, chúng ta có thể coi như đã hoàn thành bước đầu giải câu “ba trăm năm sau không biết”, cũng có thể coi là giải được. từ khi nguyen du viết doc tieu thanh ky. tuy nhiên, theo chúng tôi, chúng ta không nên chỉ hiểu “ba trăm năm tuổi trẻ” là thời gian từ khi cụ tiểu thành mất đến lúc cụ Nguyễn du đọc tiểu thành. ngoài nghĩa chính đó, có lẽ nguyễn du còn muốn nói đến nghĩa thứ hai: vòng đời của một con người. vui lòng cho biết nó để tham khảo trong tương lai.

Người xưa cho rằng, giới hạn của đời người là một trăm năm. do đó, thuật ngữ “trăm năm” được sử dụng để tính toán một cuộc đời. Các triết học cổ đại phương đông cho rằng vòng đời con người bao gồm 3 kiếp (còn gọi là “tam sinh” hay “tam giới”). do đó, “ba trăm năm” cũng đồng nghĩa với vòng đời. sau khi kết thúc vòng đời 300 năm, ai biết được hậu thế sẽ như thế nào? Đó có thể là nghĩa thứ hai của câu thơ: vô tình, ba trăm năm sau … cũng vậy, trong văn học, thời trung đại người ta thường dùng những con số theo kiểu ước lệ, thay vì làm những phép tính cộng trừ chính xác như ngày nay.

4. nguyen du viết doc tieu thanh ky ở việt nam hay trên đường đi sứ năm 1813?

gs. Trần Đình Sử được quyền đặt câu hỏi: “Nếu bài thơ được viết trước khi đi sứ, làm sao biết phong cảnh Hồ Tây đã trở thành một gò hoang?” (17).

để trả lời các câu hỏi từ gs. tran, xin cung cấp một tài liệu khác: di tích cổ kim giai thoại tay ho (gọi tắt là giai thoại tay ho) của người ngo mặc áo lãng tử [古 吳? ? ? ]; tác phẩm ra đời thanh xuân với lời tựa của tác giả chính biên niên năm hãn 1673. chúng tôi chỉ xin nêu ra ở đây những gì trong tác phẩm này có liên quan đến tou tieu thanh ky.

sách in, khổ 17,8 cm x 11,5 cm. bìa gồm ba cột dọc, đọc từ trên xuống dưới. cột chính giữa in 4 chữ lớn: Tây hồ giai thoại; cột bên phải, 6 chữ cái cỡ nhỏ: tinh hoa tinh hoa thong toan; cột bên trái cũng khắc 6 chữ nhỏ: kim lang vạn pháp tự ban. nội dung của cuốn sách bao gồm:

a: bài tựa mang tựa đề của ông, thất lạc ở đoạn: “khang hi tu ở xích dương hạ, mạnh nguyệt trâu xuân trăng, vọng ngày, ngô cổ lãng tựa. Ngày rằm tháng giêng năm khánh hợi 1673. Có hai con tem vuông trên trang này. trên đỉnh khắc ba chữ “lãng tử phục”; bốn từ được gạch chân: “tay ho thu hút mọi người.”

b – cấu trúc của cuốn sách: cuốn sách gồm 2 phần.

* phần đầu tiên: một cuốn sách có tên là tập đầu tiên, với:

+ tên bài hát của ngô lãng mạn cổ áo;

+ danh sách 10 thắng cảnh đẹp của hồ tây là:

sáng sớm trên đê thức dậy, hương sen trong sân, nghe tiếng chim hót trên rặng liễu, xem câu cá ở bến cảng hoa, tiếng chuông ban mai ở nam bình, sắc thu trong hồ, bifeng cảm ứng cao. mây và bóng trăng ở tam đập, ánh hoàng hôn chiếu trên tháp chớp, tuyết cuối mùa ở doan kiều.

+ tranh vẽ và bài thơ: 2 hình ảnh của toàn bộ bản đồ và 10 hình ảnh tương ứng với 10 phần tử trước đó.

Bên cạnh mỗi bức tranh còn có một bài thơ, tác giả nói rõ, ai vẽ và tên sách là ai.

Xem Thêm : Chiếc lá cuối cùng – Tác giả tác phẩm (mới 2022) | Ngữ văn lớp 8

* phần hai: 16 cuốn sách về các danh nhân Trung Quốc: cát hồng, bach lac thien, to thuc, lac tan vuong, lam hoa tinh, to tieu tieu, nhac phi va qin mo, vu khiem, lam dao kinh, hùng biện , cao cấp, lưu tiền, viên trạch và li nguyên, phung tieu thanh, bach xa niang va hứa xương, tục sư.

Xem ngay: Phân tích nhân vật anh thanh niên trong truyện ngắn Lặng lẽ Sa Pa – Trường THPT Thành Phố Sóc Trăng

Trong lời nói đầu, chúng tôi đặc biệt chú ý đến phần cuối. Lão ngo sử dụng những câu khẳng định lãng mạn: “Hôm nay và mai sau, nếu ai là người yêu thích Hồ Tây Tử mà không được tận mắt chiêm ngưỡng thì hãy mở bức tranh này ra xem, và sẽ giống như bạn”. Tôi đang đi bộ đường dài trên Hồ Tây. Vì vậy, nếu Nguyễn Du đã đọc giai thoại Hồ Tây và mở 12 bức vẽ về Hồ Tây trong sách thì có lẽ không cần phải đến Tây mới biết rằng “Hồ Tây lanh lợi và đẹp đẽ”! hơn nữa, hầu hết các giai thoại về hồ tây có xu hướng được kết cấu theo cách sau: mở đầu bằng một cảnh đẹp của hồ tràn đầy sức sống và thu hút mọi người, nhưng lại kết thúc bằng cảnh nhân vật chết, hoặc chết thảm thương, như Âm nhạc. hoặc chết trong cơn tức giận như tieu thanh, a tieu tieu…; hoặc sau khi nhân vật chết, chỉ còn lại một ngôi mộ hoang, một ngôi nhà quạnh hiu, vườn vắng … như thần tiên, bửu bối, thơ thần huyền bí, thành tích tiếp nhận phương tây, nhạc trung du … và, từ kh [墟? ] nơi chỉ có một nghĩa là “gò hoang”? Khục khục có ít nhất 7 nghĩa, trong đó có nghĩa là “nền hoang tàn”, “hoang vắng” … như vậy, ta có thể hiểu “Tây thanh khu hồ hoa huệ” là người dịch của ba tác phẩm thơ và ca từ. han nguyen du: “Vườn hoa ven hồ tây đã trở thành bãi đất hoang” (trang 96 của bui ky …, 1959; trang 162 của le thuoc, 1965; trang 173 của dao duy anh năm 1978). ngoài ra con số 7 trong giai thoại tây hồ: khúc nhạc trung viết trên nền nhạc phượng hoàng và cối xay cũng giúp khẳng định ngày sinh của bài hát “doc tieu thanh ky”. gs. Nguyễn Đình Chú đã rất tinh tế khi nhận xét: “Bản nhạc của Mục Tố viết trên mộ của nhạc phụ ở Hàng Châu (tỉnh Chiết Giang), nhưng xem ra không phải ông đến viết” (18). bên phải! Những giai thoại về Hồ Tây làm sáng tỏ điều này.

như vậy về cơ bản chúng ta đã giải quyết xong câu đầu tiên của hồ tây, hoa huệ nhanh nhẹn của thung lũng và câu cuối cùng trong ba năm hậu chiến đầy hoài nghi: thiên hà và thiên hà xấu hổ như.

ii / kim cổ ghét … xui xẻo …

“hối tiếc” ở đây là gì? Tiêu thanh cảm thấy tức giận đến mức độ nào mà nguyễn du bị gọi là “oan”? “oan nghiệt…” song hành với “hận vàng cổ kim…” thành một cặp, không thể tách rời. chuyện tình, ngốc (19) tân chi và cả nữ trung tá cũng không phản ánh được cái gọi là “hận” và “oan” của tiểu thanh. nhưng giai thoại 14 tượng đài về hận thù ở hồ tây giai thoại cho thấy rõ điều đó.

sau khi kể lại câu chuyện cuộc đời của phung tieu thanh, co ngo mo lãng mạn kết luận: “những kẻ có tâm có tài với nhau, phần nhiều coi việc tiều thanh buồn và chết là hận thù”. >. chúng tôi không nghĩ vậy. nếu phung sinh không sợ người đàn ông kia và phu nhân không ghen tuông với tiều thanh, thì tiều thanh chỉ là người thiếp tham lam yêu trộm, nhận những sủng ái tầm thường, dù tên đẹp đẽ. cũng biến mất, trăm năm sau làm sao còn có thể làm một văn nhân tài hoa, mỗi lần đi ngang qua nhà riêng ở trong sơn môn, nghĩ đến nắng chói chang trên núi buổi chiều, lại nhớ tới thanh cao như vẫn còn đó?

oái! Những gì ông trời tạm thời không thực hiện được cho Hiểu Khánh thì nghìn năm mới có thể hoàn thành được cho cô ấy! tại sao lại có ghét ? “.

đó là cách nói quần áo lãng mạn. nếu không coi cuộc đời của tieu thanh là một hận lớn thì sao tác giả lại đặt thẻ tiêu đề ghét vào ngày mai – (di tích của ghét) en moi mai) cho truyện tieu thanh, mà không đặt câu chuyện như trường phái trong ngôn tình tân ngữ, giống như truyện ngôn tình mong đợi? Hơn nữa, mở đầu câu chuyện, lãng tử còn đặt câu hỏi: “Hồ Tây là đất của trò chơi. Hoa cười, chim tìm bạn. Xuân qua hạ thu bốn mùa làm vui lòng người. Vậy sao có ghét ? “Từ tiêu đề đến đầu và cuối câu chuyện, câu chuyện tình lãng mạn xoay quanh một từ duy nhất ghét . Từ ghét được khắc bởi sự bất công của một oan gia của tieu thanh bắt đầu xảy ra vào năm cô 16 tuổi khi cô kết hôn. người chồng vô lương tâm “.

moon romance nói: “Phung sinh vốn là một công tử nhà giàu ở tây hồ. Tính tình tham lam sắc đẹp nhưng lại được người vợ ghen tuông ủng hộ nên không khỏi ho. Sau đó nhờ nhiều lần nhiệt thành van xin. vợ anh đồng ý lấy anh, nhưng không lấy người thân cận, sợ những người đó có quan hệ bất chính với anh từ trước – lệnh phải lấy ở nơi xa, đến cuối năm, hẹn ngày đi rồi sẽ đến. nửa tháng nữa quay lại, nếu đến muộn, người vợ lẽ kia sẽ không thể chen chân vào cửa. Ý của tôi là do thời hạn quá hạn, tôi có thể sẽ tìm một người; và nếu bạn có thể tìm thấy anh ta. , bạn sẽ có một người phụ nữ xinh đẹp “. hơn nữa, ông nghĩ: “Hầu hết các con gái của Duy Dương đều do các tù trưởng đảm nhận; Nếu có, thì nàng cũng chỉ là một thê thiếp bình thường. “Nhưng ai biết được, số phận đã định, phu quân của nàng đã gặp được mỹ nhân tài sắc vẹn toàn của Phùng Tiểu Thanh. Khi Tiểu Thanh xuất hiện, dù” chàng cũng phải cúi đầu kính phục. dám bộc lộ chút của cải, càng che giấu phong thái tao nhã tự nhiên, càng “làm cho lòng ghen ghét của phu nhân trở nên sưng tấy… Nàng” thấy tiều thanh nhẫn nhịn, càng nghi ngờ là người có ý sâu, nên nàng. luôn theo sát nàng, không cho phép chồng nàng cười nói một lời riêng tư. “Để ra vẻ uy nghiêm, trước tiên nàng nhặt hết đồ trang điểm mà tiểu thanh mang theo, sau đó đốt hết sách vở mang theo, sau đó bị hắn cấm đoán.” cô ấy trong phòng, không cho ai tiếp xúc dù chỉ một lời. Cho đến nay, bất chấp chuyện tình cảm, mỉa mai: “Đó là cái gọi là ‘tình yêu trong bánh vẽ, tình yêu trong tranh’! Giống như tôi muốn trở thành một kẻ la ó chú chó Này: Phụ nữ mỗi năm gặp nhau một lần là điều không thể. ”

đây chỉ là phần dạo đầu cho phiên bản dài của bài hát “ghét ca khúc tiêu thanh”. những chi tiết mà chúng tôi vừa kể trên không có trong truyện ngôn tình và nhiệt huyết mới có.

Một lần, vợ ông phung sinh đi dâng hương ở đền thờ, sợ tiểu thanh lén gặp chồng ở nhà nên đã bắt bà đi theo. về đến nhà thì cả hai gặp cậu học sinh đang đợi trong phòng. khi nhìn thấy chồng, tiểu thanh sợ hãi tránh mặt. Hãy xem phản ứng của vợ lẽ thần thiếp như thế nào nhé. cô ấy nói, “đây là nhà của tôi, không phải là nơi để bạn trốn; đây là phòng của tôi, và nó không phải là chỗ của bạn. không thể có mặt hay là trốn tránh ”. Chi tiết này cũng không có trong truyện ngôn tình và tân chí. : “Ta có ba quy tắc mà ngươi phải tuân theo: hắn không đến gặp ta nếu không có lệnh của ta, hắn không được gặp; ta không được lệnh hắn có thư, không được mở ra; nếu viết thư, ngươi phải đưa. chúng để tôi đọc, và bạn không nên tự ý viết thư cho người khác. Nếu có sai sót, tôi sẽ không khoan hồng! ”

Vì vậy, người vợ mới cưới dần dần đẩy cô ấy vào cái chết: ban đầu, cô ấy vứt bỏ hết đồ trang điểm, đốt hết sách vở và cấm giao tiếp với bất kỳ ai, kể cả chồng mình. tieu thanh muốn giống như vợ chồng mỗi năm gặp nhau một lần, nhưng vẫn chưa đủ. thì sự hiện diện hay vắng mặt của tiểu thanh là hư không. sau đó, anh ta gửi cô đến một ngôi nhà riêng dưới chân núi và bắt cô sống một mình với ba điều luật nghiêm cấm giao tiếp với thiên hạ. Như vậy chẳng khác nào cắt đứt dây cứu sinh của anh ta? đến nỗi nơi sơn hà “núi sông đẹp đẽ, (tiểu thanh) cũng không dám mở cửa sổ ra xem”. nỗi cô đơn và nỗi uất hận đã khiến cô ấy bị bệnh và giết chết cô ấy. Một chi tiết có mặt trong truyện tiểu thanh, cũng như truyện tự hận nhưng dường như ít được chú ý, đó là Phùng Sinh mở to mắt nhìn tiểu thanh khi hay tin nàng đã qua đời. buổi chiều, phung sinh vội vàng chạy đến, mở rèm ra nhìn, thấy tiểu thanh quang sạch đẹp, y phục sạch sẽ như lúc còn sống, không ốm đau, không còn nói năng nữa. . anh ta cười, la hét, đánh gãy chân và khạc ra hơn 1/4 lượng máu. “Khi bị giết oan, gặp người thân như chồng con, cha mẹ …, người chết thường nấc lên, ói ra máu. chết hẳn. Tiếc thay, người dịch truyện cho rằng đó là hành vi của người sống nên dịch: “Người chồng bỗng giậm chân, gào lên một tiếng dài rồi khạc ra hơn một thau máu” ( 20), hoặc “vào buổi tối.” chồng nghe tin thì chạy lại, vén màn lên thì thấy mặt chị như còn sống, mặc quần áo sạch, khóc thét lên vì đau đớn, khạc ra máu, rồi đi tìm… ”(21) nếu người chồng có “nuốt hơn một con khát máu” làm sao còn sức “mò lâu, tìm tập thơ…”, rồi “gào lên đau đớn: Em giúp anh với! Tôi phụ thuộc vào cô ấy! ”? đó là biểu hiện của sự “bất công”, “lòng căm thù” của phung tieu thanh.

ở đây bạn nên hiểu “may mắn không công bằng” như thế nào là thỏa đáng? “phong thủy” có hai nghĩa. thứ nhất: cô gái có thái độ tốt; thứ hai: “chỉ phong cách thơ, chữ và họa” (22). do đó, không chỉ tiểu thanh mà thơ văn, ngay cả những bức vẽ về tiểu thanh cũng bị “oan”. Số phận của giọng ca nhỏ đã xảy ra như thế này: chết vì tức giận, những bài thơ và bức tranh bị đốt cháy …

không công bằng ghét nên chết. sự hận thù đó không chỉ xảy ra với tiều thanh, mà nó xảy ra với mọi kiếp người trên thế gian này và trải dài suốt thời cổ đại. đó là quy luật của cuộc sống mà nguyễn du rút ra. sau này, khi lớn hơn, ông đã khái quát xã hội mà mình đang sống bằng những câu thơ xúc động:

hậu thế của con người của tầng lớp thượng lưu,

vùng đất vĩ đại của xứ sở sầu muộn,

hoàng ngư long, hoàng hổ …

(kiếp sau, mọi người (nhân vật) đều giống như một vị quan cấp cao,

mặt đất chỉ là một con sông,

nếu bạn không bị cá rồng ăn thịt, thì một con tôm hùm sói sẽ ăn thịt bạn …)

shang quan là một vị quan, một vị quan luôn ghen ghét với hiền nhân, đã gièm pha việc vua bỏ rơi khiến ông ta lao đầu xuống sông tự tử. dòng sông êm đềm là nơi chết chóc, tượng trưng cho cõi chết. con người đều là ác nhân đẩy jinn vào chỗ chết, trái đất là nơi chết chóc.

“cư” trong cụm từ “tự cư”, nên hiểu là “cư xử” như người xưa, dịch là trường chinh … ta tự cho là oan gia, từ thơ văn do nàng viết, từ chân dung nàng. được vẽ bởi một họa sĩ … như sự bất công của chính chúng ta, như thể chúng ta đang phải gánh chịu sự bất công đó; Điều đó cũng có nghĩa là tôi hiểu sự không công bằng của bạn.

iii / đơn lẻ nhưng hầu hết số tiền chỉ là thư

1. “chỉ chữ cái” là gì?

câu nhiều tiền nhất cho một điếu thuốc được dịch như sau:

– trước đây nhưng chỉ ghé thăm một tờ giấy (ấn bản năm 1959, tr.69).

– anh chỉ đến thăm cô qua một cuốn sách anh đọc trước cửa sổ (trang 1965, trang 162, dao duy anh 1988, trang 173).

– Cá nhân tôi ghé thăm cuốn sách trước cửa sổ (tran danh dat, sđt, tr.43).

– anh chỉ nhớ đến cô ấy qua một trang truyện (tran dinh su, tr.222).

– Trước cửa sổ, tôi ngồi một mình viết bài thơ này, để trên một tờ giấy (nguyễn quang tuấn, sđt, tr.45).

Ở đây có ba cách hiểu: một là thăm tờ rơi, thăm sách, tức là thăm tác phẩm viết trên âm phụ; hai là thăm sách, trang truyện, tức là thăm tác phẩm viết bằng âm phụ; ba là viết bài thơ này, tức là viết chung với bài thơ tiểu thanh. và do đó “chỉ một chữ cái” được hiểu theo hai nghĩa: câu chuyện về thanh nhỏ và việc xuất bản sách chuyên khảo.

chúng tôi có xu hướng hiểu ông. nguyễn quang tuấn.

“dieu” là động từ có chức năng vị ngữ trong câu. là một động từ, “diet” có tân ngữ trực tiếp (dieu ai) và tân ngữ gián tiếp (với điều gì đó). rõ ràng là không thể sưu tầm truyện dịch của tran danh dat. Như vậy, chỉ còn lại điếu thuốc qua tập truyện, thơ khóc tiểu thanh. Nếu bạn muốn chọn cách hiểu nào trong hai cách hiểu trên, theo chúng tôi, cần phải hiểu cách hiểu nào là “chữ cái quan trọng nhất”.

Trên thực tế, “let alone letter” không chỉ là một tờ giấy có chữ viết, mà là một tờ giấy có những chữ do chính tay một người viết ra. nếu vậy thì không thể hiểu đó là tác phẩm về âm phụ. còn một điều nữa mà chúng tôi rất quan tâm, không biết cụ Nguyễn du đã sử dụng điển cố “nhất cổ chí kim” hay trùng hợp với điển cố ấy. Đề cập để bạn đọc tham khảo. “quan nhất thư” là từ điển lưu truyền (236-306), được đúc kết từ hàng tấn thư, dùng để chỉ sự nhiệt tình và công bằng của người viết “bức đầu thư” cho cấp trên. người thời đó có câu: “làm ‘đệ nhất thư công’ còn hơn được cử làm quan trong mười bộ.” nguyen du đã so sánh bài “doc tieu thanh ky” của mình như một biểu hiện của sự cống hiến của mình cho vị vua trí tuệ (23)? nếu đúng như vậy, thông qua từ điển “nhất chi thủ”, nguyễn du muốn bày tỏ rằng mình hiểu được tâm tư của tiểu thoại và không hề giấu giếm: “vô tâm”!

2. “Tiền gấp đôi”.

theo nghĩa đen, “tiền gấp đôi” ở phía trước cửa sổ. nhưng cửa sổ nào? Cửa sổ của ngôi nhà ở sơn châu hay cửa sổ của nhà ở nguyễn du ở việt nam?

như đã nói ở trên, nguyen du viết doc tieu thanh ky trước khi đi công tác nên không thể đến cửa sổ nhà đọc bài thơ của mình. tuy nhiên, nếu điếu thuốc nguyen du ở trước cửa sổ của bạn, điều đó nghe có vẻ gượng ép.

Xem Thêm : Sơ Đồ Tư Duy Khái Quát Văn Học Việt Nam Từ Thế Kỉ 10 Đến Thế Kỉ 19 45

vui lòng quay lại trang web ghét mo mai. Trong văn bản có hai chi tiết đáng chú ý: thứ nhất, khi tiểu thanh còn sống, tác giả nói: “Tuy núi sông (ở sơn) đẹp, nhưng (tiểu thanh) ông không dám mở cửa sổ ra xem. “; thứ hai, sau khi tiểu thanh qua đời, ông được cứu trong một giấc mộng: bạn của phung sinh “qua gò mai, nơi cửa sổ thêu, nơi tiểu thanh nằm, tìm thấy một tờ giấy mờ có ba câu hát, giai điệu của nam hương tử. . … ”. như vậy, trong cửa sổ là thế giới của tiều thanh – nơi nàng đã sống và chết, còn ngoài cửa sổ – là thế giới của đồng tiền, thế giới của con người, thế giới của mộng tưởng, của nguyễn du, của chúng ta. .. cho “đơn thư” trong bài hát tiền – thế giới mà con người đang sống. đó là nghĩa đầu tiên. thứ hai, không biết có phải ngẫu nhiên không, nhưng về tiểu âm, có một câu chuyện về tiên nữ nằm trong lục sách lịch sử, tác phẩm ra đời vào triều đại ming. “luc song” là cửa sổ xanh, nơi ở của các cô gái, sau đó nó được dùng để chỉ nơi ở của những người phụ nữ. xét cho cùng, thơ luôn gần đúng.

Xem ngay: Tác phẩm Nâng cao đạo đức cách mạng, quét sạch chủ nghĩa cá nhân | Cổng Thông Tin Điện Tử Phú Thọ

iv / chi hữu thần…, văn học vô hồn…

Hai câu này không phức tạp lắm.

1. “chi phấn” – trang sức của phụ nữ, sau này dùng để chỉ phụ nữ nói chung. “thần” là thần, là thần, ở đây ý chỉ vẻ đẹp, tài năng, trí tuệ của tiểu thanh. trong các tác phẩm của ông, cách sử dụng lãng mạn luôn đề cao tinh thần cao đẹp. khi mới 10 tuổi, ông rất già dặn, thông minh khác thường. Năm 16 tuổi Phùng Sinh vừa gặp đã siêu lòng. khi về nhà chồng, tuy đã “cúi đầu cung kính, không dám phô trương của cải, nhưng phong thái đoan trang, đoan trang càng che dấu, càng rạng rỡ”. Trước mặt vợ, duong madam vẫn thẳng thắn nhận xét rằng tiểu thanh là “một cô gái ngoan! Nếu thanh lịch, dịu dàng và khác thường thì không thể so với một người đàn ông ăn mặc khách, nhưng cũng là người ăn ở có chốn.” của vàng ngọc ”. khi tiểu thanh qua đời, kẻ lãng tử từng thốt lên: “sắc đẹp như ngọc, nhưng mệnh mỏng như mây; nhị quy, hoa ưu trong nhân gian có một”. Đặc biệt, bức vẽ thứ ba, ăn mặc như một lãng tử, ông nhận xét: “cực kỳ tao nhã”. tác giả duong chau my nu còn miêu tả bức vẽ thứ ba hấp dẫn hơn nhiều: “họa sĩ đề nghị phung tieu thanh không cần ngồi nghiêm chỉnh mà nói cười, đi đứng, nằm ngồi bình thường, vừa buồn vừa vui.” đang tức giận, cứ để chúng thuận theo cảm hứng tự nhiên của chúng, chúng phải được tạo ra có chủ ý. Hiểu Khánh hiểu ý của họa sĩ nên không ngồi cứng nhắc như trước nữa mà vẫn tiếp tục hoạt động bình thường. có khi lại khuấy bếp pha trà, có khi lại nô đùa với chim chóc, hay lật đật đọc thơ đọc sách, hay dạo chơi dưới gốc mai … qua từng cử chỉ, từng cái nhíu mày nụ cười của Thanh. chú bé lồng tiếng … người họa sĩ đã bắt được thần thái và tính cách của anh. quan sát mất ba ngày, sau đó thêm một ngày pha màu trước khi vẽ. trong bức tranh này, tiểu thanh tựa vào cây mai một cách tự nhiên, t thực tế đến mức dường như có thể đưa cô ấy ra khỏi bức tranh. sắc thái sống động và ngoan đạo của tiểu thanh nhập vào bức tranh, biến bức tranh vô tri vô giác trở thành người thật liên quan đến những gì đã xảy ra sau khi ông mất: bức tranh đã bị đốt cháy! nếu xiaoqing không có nhân cách, không có linh hồn và không có thần, thì sau khi chết, không thể đốt được bức tranh của ông ấy. Văn chương nào không phải là sinh linh, mà khi vướng bận lại biến họ thành tro?

2. còn lại

“Phần còn lại” là phần còn lại (thơ, chữ) chưa bị đốt cháy, không phải là “phần còn lại bị đốt cháy” hoặc “phần còn lại bị đốt cháy”. những giải thích như vậy có thể dễ làm người đọc hiểu nhầm. Tuy nhiên, điều đáng nói là chỉ có câu chuyện về tiểu thanh ở thời đại mới, trong truyện ngôn tình và tiểu thư đài các mới đề cập đến phần còn lại hay còn sót lại, còn ở giai thoại hồ tây thì câu chuyện nữ tính của tiểu nhị. . không có chi tiết. phần này.

bạn sẽ giải thích hiện tượng này như thế nào khi cho rằng nguyễn du đang vẽ lên một giai thoại về hồ tây và lục song nữ để viết doc tieu thanh ky? vậy có một thứ gọi là dấu hiệu kém hơn không?

v / tên bài thơ

Từ đầu đến giờ, ta luôn chứng tỏ rằng viết tiểu thanh kí nguyên du là dựa vào đọc một giai thoại, truyện nữ tử song sinh … nhưng kết luận như vậy sẽ không giải thích được cụm từ “góp phần”. . bởi vì phần còn lại chỉ có trong truyện ngắn. Để giải quyết hiện tượng này, chúng ta hãy xem từ “dấu hiệu” có nghĩa là gì?

“dấu hiệu” có ít nhất ba nghĩa. một tương đương với khái niệm “câu chuyện”, chẳng hạn như các bức tranh tường và các câu chuyện; thứ hai, quy điển văn học như một sổ séc công khai; thứ ba, ghi chép. bây giờ chúng ta sử dụng phép trừ để xem ý nghĩa của nguyen du.

trước hết, trong câu chuyện về tân sinh và tình yêu, có một số câu chuyện nhỏ. do đó nguyễn du không thể thay thế khái niệm truyện bằng kí. thứ hai, nếu nguyễn du sử dụng chữ ký với ý nghĩa trong văn tự, thì trong thư tịch Trung Quốc phải có tác phẩm ký được viết trên một âm phụ. nhưng chúng tôi đã tìm kiếm tất cả các danh sách các tác phẩm viết về tiểu thanh, nhưng không có một văn bản nào nói rằng tiểu thanh. nên chỉ có nghĩa thứ ba: ghi chép. Qua những tư liệu chúng tôi đã trình bày ở trên, phản ánh về nội dung của bài doc tieu thanh, chúng tôi thấy rằng nguyễn du đã đọc một số tài liệu viết về tieu thanh như giai thoại tay ho, truyện kỹ nữ, sự ngu ngốc, tân chi, chuyện tình … vậy cũng có nghĩa, ký là ghi chép, nguyễn du ký cảm xúc đọc một loạt tư liệu, chủ yếu là giai thoại của tay ho viết doc tieu thanh. do đó, doc tieu thanh là nhật ký đọc về tieu thanh.

tìm tài liệu trên tieu thanh là một trong những cách đầy hứa hẹn để tiếp cận bài viết doc tieu thanh. Công việc đó cần sự đóng góp của nhiều người, nhưng chúng tôi chỉ tiếp bước các nhà nghiên cứu đi trước như Trần Đình Sử, Nguyễn Khắc Phi, Nguyễn Quang Tuấn…

điều cuối cùng chúng tôi muốn nói là nhân vật phung tieu thanh có liên quan đến truyện kim văn kiều. Mở đầu đoạn đầu tiên của truyện kim văn kiều, trong phần bình luận, tác giả đã nhắc đến phung tieu thanh không dưới 7 lần và nhấn mạnh rằng chính cuộc đời đáng thương, đáng thương của mình đã làm lay động những kẻ ăn mặc khách …, khiến họ thương tiếc cho cô ấy, và thương xót họ …; của nàng, “văn chương ghi chép, viết truyện huyền thoại truyền bất tử” (24). Cuộc đời của Phùng Tiểu Thanh đã bi thảm, số phận của vua Thúy Kiều còn bi thảm hơn. tác giả nhận xét, vuong thuy kiều “tài năng như xiaoqing, nhưng hơn thua xiaoqing, đủ để ngàn năm so sánh với tiều thanh” (25). nguyễn du dựa trên kim văn kiều truyện thanh tam tài sắc để sáng tác “đàn tam tân thanh”. Như vậy, trong tác phẩm Đoạn trường tân thanh, Nguyễn Du hẳn đã biết đến đoạn văn vừa trích dẫn, và một khi đã làm thì chắc hẳn không thể bỏ qua câu chuyện về cô gái tên là Phùng Tiểu Thanh. Vì vậy, việc tìm hiểu về tieu thanh không chỉ giúp chúng ta hiểu được bài viết doc tieu thanh mà còn giúp chúng ta biết chính xác hơn thời điểm doan truong tan thanh ra đời. Tuy nhiên, trong bài viết này, chủ yếu trên cơ sở cung cấp một số tư liệu mới về doc tieu thanh, chúng tôi xin đưa ra một số ý kiến ​​về bài viết doc tieu thanh. về thời điểm sáng tác Đoạn trường tân thanh cũng như khuynh hướng sáng tác Đoạn trường tân thanh của nguyễn du, tôi xin giới thiệu lần khác 1

__________________

(1) Thơ văn chữ Hán (ký, phần văn, nguyễn khốc liệt), Nxb Văn hóa, h, 1959, tr. 69.

(2) văn bản 10, nxb. giáo dục, h, 1990.

(3 tran danh dat: góp phần tìm hiểu thêm nội dung bài viết “doc tieu thanh ky” của nguyen du, tạp chí han danh, số 1/1993.

(4) nguyen dinh chu:

– về bản dịch của “doc tieu thanh ky” (nguyen du), báo Văn nghệ, số. 24, ngày 12 tháng 6 năm 1993;

– bàn về hoàn cảnh sáng tác “doc tieu thanh ky” của nguyễn du, mỹ thuật, không. 23 ngày 6/4/1994.

(5) tran dinh su: vài suy ngẫm về bài thơ “doc tieu thanh ky” của nguyen du, van nghe, no. 28, ngày 10/7/1993.

(6) trang đầu: giới thiệu, tập thơ chữ Hán, nguyễn du, nhà xuất bản. văn học, h, 1965, tr.14.

(7), (8) nguyen quang tuan: cần biết chính xác hơn bài “doc tieu thanh ky” của nguyen du, tạp chí Hán ngữ, số. 1/1994.

(9) tran dinh su: “doc tieu thanh ky” do nguyen du, sách thế giới nghệ thuật thơ, biên tập. giáo dục, h, 1995.

(10), (11) nguyễn khốc phi: tiểu thanh truyện (giới thiệu và dịch), tạp chí văn học nước ngoài, số 5/1997.

(12) từ hải. Cục Thông tấn xã Trung Quốc, Xuất bản năm 1936; bản sao lần đầu tiên 1981, ấn bản thứ năm 1994, tập trên cùng, tr.974, mục nhỏ.

(13) từ hải. nhà xuất bản xã thượng hải, thượng hải, 1979, tr.362. tái bản năm 1989 (tr.412), nội dung vẫn giữ nguyên.

(14) phan quang dan: tiểu âm phân tích, tân nguyệt thư xã, 1927.

(15) nam khí: tên các triều đại Trung Quốc 480-502.

(16) nguyen du kanji thi (bui ky, phan vo, nguyen khac hanh dich). sđt, trang 161 và dao duy anh: thơ nguyễn du ký, nhà xuất bản. văn học, h, 1978, tr.172.

(17) tran dinh su: vài suy nghĩ về bài thơ “doc tieu thanh ky” của nguyen du, sđt.

(18) nguyen dinh chu: noi ve …, bđd.

(19) ngây ngô: người ngu ngốc của hà nam thời tây hán, từng viết một câu chuyện thông tục năm 943 thien, gọi là chu chu. trong chữ kanji, bạn đang cố gắng tạo ra thương hiệu ngu ngốc như một tiểu thuyết gia. do đó, sau này người ta thường dùng 2 từ đơn giản tên tác giả để gọi thay cho thể loại tiểu thuyết. do đó, chữ cái đầu tiên phải được viết hoa. Thật không may, một số nhà nghiên cứu không biết điều này để viết hoa trước.

(20) truyện ngắn, số điện thoại.

(21) “doc tieu thanh ký” do nguyen du, dien thoai.

(22) đại từ điển tiếng trung, tập 12, trung quốc đại từ điển xã xb, shanghai, 1993.

(23) lưu truyền bổ nhiệm người tài, tránh đề cử người thân như sau: “Thời hoàng đế jin hui (291-306), làm quan trấn thủ tỉnh kinh châu, thấy thiếu quan chiếm mười bộ trong.” Giang Châu, xin vua trọng dụng. triều đình phong cho hà bá trạc, con rể của hoàng hậu làm thái thú. giảng rằng: kẻ nào có quyền thế thiên hạ thì phải làm một với thiên hạ; đứng đầu một nước thì phải lấy cả nước làm trọng trách, nếu bổ con rể thì kinh châu lấy đâu ra đủ 10 con rể? ” rồi trình lên vua rằng: “Trắc phi là họ hàng, theo chế độ trước là (cha vợ) không được đặt tên (con rể)”. sau đó anh ta gửi cô ấy ra ngoài như một con thú dương. Hoàng Tiểu Long làm theo đề nghị của Hoàng. sách tấn 66.

(24), (25) Kim văn kiều truyện, tu hoa xuân bảo tàng bản, tờ 2a.

Xem ngay: Sơ đồ tư duy Tây Tiến – Quang Dũng

Nguồn: https://truongxaydunghcm.edu.vn
Danh mục: Văn Học

                       

Vậy là đến đây bài viết về “Độc Tiểu Thanh kí” – tư liệu và hướng nghiên cứu | Nguyễn Du đã dừng lại rồi. Hy vọng bạn luôn theo dõi và đọc những bài viết hay của chúng tôi trên website Truongxaydunghcm.edu.vn

Chúc các bạn luôn gặt hái nhiều thành công trong cuộc sống!

Related Articles

Back to top button