Sơ đồ tư duy bài Chí Phèo (năm 2022) dễ nhớ – Ngữ văn lớp 11

Bạn đang quan tâm đến Sơ đồ tư duy bài Chí Phèo (năm 2022) dễ nhớ – Ngữ văn lớp 11 phải không? Nào hãy cùng Truongxaydunghcm.edu.vn đón xem bài viết này ngay sau đây nhé, vì nó vô cùng thú vị và hay đấy!

tailieumoi.vn xin giới thiệu đến quý thầy cô và các em học sinh lớp 11 tài liệu Sơ đồ tư duy hay nhất gồm 13 trang với đầy đủ các nét chính như:

Nội dung bài học được đội ngũ giáo viên nhiều năm kinh nghiệm biên soạn chi tiết giúp các em học sinh dễ dàng hệ thống hóa kiến ​​thức, từ đó dễ dàng nắm vững nội dung các tác phẩm ngữ văn lớp 11.

Bạn đang xem: Sơ đồ tác phẩm chí phèo

Mời quý độc giả tải và xem toàn bộ tài liệu Giáo án Ngữ văn 11 – Ngữ văn 11 ngắn gọn, dễ nhớ và dễ nhớ:

xấu xí

bài giảng: chi phèo (phần 2: tác phẩm)

a. sơ đồ tư duy chi phèo

1

b. tìm hiểu về chi phèo

i. tác giả

– nam cao (1915/1917 – 1951), tên thật là Trần tri âm.

– quê anh ấy ở lý nhân, hà nam.

– sinh ra trong một gia đình Công giáo trung lưu.

– đề cao con người tư duy: quan tâm đến đời sống tinh thần của con người, luôn quan tâm đến việc khám phá “con người tại người”.

– tìm hiểu sâu hơn về nhân vật

– anh ấy thường viết về những điều nhỏ nhặt nhưng mang ý nghĩa triết lý sâu sắc

– mang phong cách triết lý trữ tình lạnh lùng.

ii. nó hoạt động

1. thể loại: truyện ngắn.

2. hoàn cảnh sinh:

– dựa trên những cảnh có thật, người thật mà cao nhân chứng kiến ​​và nghe kể về quê hương, tức giận trước hiện thực tàn khốc đó, ông đã viết truyện vào năm 1941.

3. thiết kế

– phần 1 (từ đầu đến … cả làng vu đại cũng không biết): Chí phèo xuất hiện cùng lời nguyền.

– phần 2 (còn tiếp … đừng bảo người nhà đun nước nhanh): Chí phèo mất hết tính người.

– phần 3 (còn lại): thức tỉnh ý thức bi thảm về kiếp sống của chi poo.

4. ý nghĩa của tên tác phẩm

– câu chuyện ban đầu được gọi là “cái lò gạch cũ” để nhấn mạnh sự xuất hiện của chi phèo trong cuộc sống. tên gọi này được đặt theo hình ảnh cái lò gạch ở đầu và được lặp lại ở cuối tác phẩm, nhằm nhấn mạnh tính chất thường xuyên của hiện tượng chi poo, tạo nên những ám ảnh trong tâm trí người đọc. tuy nhiên, nhan đề này thể hiện cái nhìn bi quan của tác giả về số phận của người nông dân. sau đó nhà xuất bản đời mới đổi tên thành “xứng đôi vừa lứa”, tựa truyện này dựa theo truyện ngôn tình – thi hà, khơi dậy trí tò mò của độc giả. tuy nhiên, tiêu đề này cũng không khái quát được ý nghĩa của tác phẩm. cuối cùng, danh hiệu “chi phèo” được nhà văn đặt cho khi tái bản trong rãnh.

– tựa “chi phèo” cũng là tên nhân vật chính của truyện. tác giả dùng nhan đề này để làm rõ số phận, cuộc đời, nỗi bất hạnh, cô đơn, lẻ loi của nhân vật chính được nhắc đến. đồng thời, tiêu đề này cũng gây ám ảnh, gây ấn tượng mạnh cho những người đã, đang và sẽ đọc truyện.

– tiêu đề “chi phèo” nói lên nội dung của tác phẩm. Chí phèo là nạn nhân và là sản phẩm của xã hội phong kiến ​​thời kỳ nửa thực. dù là một người nông dân lương thiện nhưng lại bị đẩy đến “bước đường cùng” trở thành tội đồ, kẻ ăn bám, mất hết nhân tính. Trở thành quỷ làng Vũ Đại. thậm chí bị từ chối quyền làm người. người đàn ông cao phát hiện ra rằng sâu bên trong con người đó có một bản chất lương thiện. chỉ cần một chút tình yêu được nhen nhóm sẽ bùng phát. cuối cùng nhờ tình yêu của anh mà chấy đã thức dậy. anh ta đến nhà con kiến ​​để đòi hỏi sự lương thiện và sau đó anh ta đã giết con kiến ​​và tự kết liễu đời mình.

– tiêu đề đã giúp bộc lộ giá trị hiện thực và nhân đạo của tác phẩm.

5. tóm tắt

chi phèo là một cậu bé bị bỏ rơi trong lò gạch cũ và được nhặt về nuôi dưỡng. khi lớn lên, anh ấy đi hết nhà này đến nhà khác để tự nuôi mình. năm 20 tuổi, anh làm công việc bảo vệ đồng ruộng ở khu vực đồi núi và từ đây bi kịch của cuộc đời anh đã xảy ra. Vì ghen tuông nên anh bị giải lên huyện và bị bắt giam. anh ta đã ở tù bảy tám năm, sau khi trở lại, anh ta xuất hiện với một diện mạo khác so với trước đây với nhiều hình xăm trên cơ thể. anh ta luôn say xỉn và khi say rượu sẽ đến nhà chửi bới, rạch mặt. Con kiến ​​đã biến Chí Phèo thành một tên tay sai chuyên đi đâm, chém cho bằng được. luôn trong tình trạng say xỉn, ai cho tiền sai khiến, làm gì thì làm, trở thành một con quỷ làng vu đại luôn làm những trò điên cuồng phá làng, phá phách, khiến mọi người khiếp sợ. cuộc sống của anh ấy không bao giờ thức dậy. Vào một đêm trăng sáng, khi tôi đang say, tôi bắt gặp một khu chợ phồn hoa. đêm đó họ đã ngủ với nhau. nửa đêm đau bụng, nôn ói, sáng hôm sau chị cho anh ăn bát cháo hành. kể từ đó, anh khao khát được trở về cuộc sống lương thiện và chung sống với thành phố. nhưng một lần nữa anh lại bị đạp xuống vách núi vì dì anh không đồng ý. Tuyệt vọng, lại uống rượu và vác dao bỏ đi, vừa đi vừa nguyền rủa cuộc đời. anh ta mang dao đến nhà kiến ​​để xin lòng tốt. anh ta đâm con kiến ​​và sau đó tự sát. Khi nghe tin bà mất, ông nhìn xuống bụng và nghĩ đến cái lò gạch.

6. giá trị nội dung

– Thông qua một truyện ngắn, nam cao đã khái quát một hiện tượng xã hội ở nông thôn Việt Nam trước cách mạng tháng Tám: một bộ phận nông dân lương thiện bị đẩy ra ngoài và hoàn cảnh éo le.

– nhà văn đã lên án mạnh mẽ xã hội tàn bạo tàn phá thân xác và tâm hồn của những người nông dân lương thiện và khẳng định bản chất lương thiện dù họ bị bóp chết mất cả nhân tính và nhân loại.

– chí phèo là tác phẩm có giá trị hiện thực và nhân đạo sâu sắc.

7. giá trị nghệ thuật

– tác phẩm thể hiện tài năng bậc thầy về truyện ngắn của cao nhân: xây dựng nhân vật điển hình bất hủ; nghệ thuật trần thuật linh hoạt, tự nhiên nhưng rất nhất quán; ngôn ngữ trần thuật độc đáo.

iii. phân tích phác thảo tác phẩm

1. nhân vật chi xấu xí.

a. từ khi sinh ra đến trước khi đi tù.

– nền:

+ là đứa con hoang bị bỏ rơi, không cha, không mẹ, không người yêu.

+ đã bán cho vô số người, đã phải chuyển đi.

– phát triển:

+ tốt bụng, chăm chỉ và giản dị.

+ có lòng tự trọng.

+ có ước mơ giản dị về một ngôi nhà bình yên. chồng cày cuốc, vợ dệt vải như những người nông dân khác.

b. bị đẩy vào tù, hư hỏng khi được trả tự do.

– nguyên nhân:

+ sự ghen tuông của ông chủ đã đẩy anh ta vào tù.

+ Nhà tù thực dân phong kiến ​​đã hun đúc con người, biến anh thành một con người hoàn toàn khác.

– vượt ngục và sa vào con đường ăn chơi trác táng.

+ hình người bị hủy hoại: mặt đầy sẹo, xăm trổ đầy mình, ….

+ Tiêu diệt loài người: Trở thành tay sai đắc lực cho Kiến, yêu quái của làng Vũ Đại.

• Bắt nạt, chửi bới, đập đầu, đâm và cướp bóc đều là những phép màu xấu của chấy.

• Tôi đang chìm trong cơn say liên tục.

• từng bước anh bán linh hồn của mình cho quỷ dữ.

– bị xã hội loài người từ chối.

<3

+ chí phèo đại diện cho một hiện tượng bi thảm trong xã hội cũ thường xuyên: hiện tượng lưu manh, hủy hoại giá trị con người, sức mạnh tố cáo xã hội, giá trị thời sự … thực sự sâu sắc.

c. chi phèo tỉnh dậy thì gặp thị hà.

* thức dậy:

– sau khi gặp thi hà, lần đầu tiên chi phèo thực sự “tỉnh ngộ”.

+ chợt nhận ra rằng trong lều chấy ẩm ướt, bạn sẽ thấy “giữa trưa và đêm khuya khi ngoài trời còn sáng”.

+ bâng khuâng như thức dậy sau một cơn say.

+ thức dậy cảm thấy miệng đắng và “lòng buồn”.

+ cảm thấy “sợ rượu” ⇒ dấu hiệu thức dậy rõ ràng nhất.

+ Cảm nhận âm thanh của cuộc sống: tiếng chim hót, tiếng người cười …

+ đủ tình cảm để nhận thức được hoàn cảnh của anh ấy, để cảm thấy đơn độc.

⇒ gặp được thị khiến chí phèo cảm thấy thật tỉnh táo sau những cơn say triền miên.

* niềm vui, hy vọng, ước mơ trở lại.

– niềm hy vọng của tuổi trẻ trở lại: khát vọng về một gia đình nhỏ, người chồng cày thuê, người vợ dệt vải; nếu bạn nuôi lợn, nếu giàu có, bạn có thể mua vài sào de arroz

<3

Có thể bạn quan tâm: Tác giả Nguyễn Quang Sáng và tác phẩm Chiếc lược ngà

– Thấy buồn cười, tôi vừa thấy vui vừa buồn.

– Tôi muốn tán tỉnh cô ấy, nhìn thấy sự chân thành của cô ấy khi còn nhỏ.

– chi phèo khao khát lương thiện: tình yêu của anh khiến anh nghĩ rằng mình có một chiếc cầu để quay trở lại.

<3

⇒ anh gặp thị hà, chí phèo trải qua những cung bậc cảm xúc chưa từng có trong đời, mang theo niềm vui, hy vọng và mong muốn được trở lại làm người lương thiện.

* thất vọng, đau đớn.

– Tình yêu bị người dì ngăn cấm nên khi từ chối, cô cảm thấy thất vọng và tổn thương:

<3

+ thoáng nhìn cháo hành: ký ức về những mối tình đã qua.

+ hành động: nắm tay thể hiện mong muốn níu kéo hạnh phúc.

+ anh ấy tìm đến rượu và “ôm mặt khóc”.

⇒ mong muốn trở lại làm người lương thiện không còn nữa, nỗi đau và sự tuyệt vọng.

d. ngõ cụt trên con đường trở lại làm người lương thiện.

– mối tình với thi hà tan vỡ.

+ nguyên nhân: định kiến ​​xã hội, cô dì chú bác bất hòa.

+ ngay cả một người như cô ấy cũng không được phép yêu.

⇒ Có thể nói, trong xã hội đó con rận đã hoàn toàn bị bỏ rơi, con rận rơi và bi kịch đau đớn khi nhận ra rằng mình không còn được quay trở lại xã hội phẳng lặng của những người lương thiện.

p>

– đến nhà của kiến.

+ đến để yêu cầu sự trung thực.

<3

+ Cái chết của chi phèo là một lời tố cáo xã hội không chỉ đẩy con người vào con đường tha hóa, trác táng mà còn đẩy họ vào chỗ chết.

+ ở đây chúng ta cũng thấy được chủ nghĩa hiện thực sâu sắc của nam nhà văn cao: thực trạng xung đột ở nông thôn Việt Nam lúc bấy giờ chỉ có thể giải quyết bằng đấu tranh.

2. bản chất của thị trường.

* ngoại hình:

<3

+ bối rối: hành động theo bản năng.

+ xấu xí, xấu xa, đáng ghét: mọi đặc điểm trên khuôn mặt đều không giống với khuôn mặt của con người.

+ Dù vậy, cô ấy vẫn nghèo và nhà cô ấy toàn bệnh phong.

= & gt; rất khó để tìm thấy hạnh phúc vì một người mang tất cả những thiệt thòi.

* vẻ đẹp

– là người có phẩm chất tốt đẹp, giàu lòng nhân đạo.

<3

+ sau cuộc gặp gỡ vào đêm định mệnh đó, cô ấy đã chú ý đến chi phèo.

<3 giơ bát bột yến mạch đưa cho "anh thấy mắt cô có vẻ ươn ướt. Vì đây là lần đầu tiên phụ nữ đưa cho anh."

<3 của dân làng vu đại.

= & gt; chính tình yêu và sự quan tâm giúp cô trở nên quyến rũ trong mắt anh.

– thị hà cũng là người cầu mong hạnh phúc gia đình.

+ thích cuộc sống hôn nhân của một cặp vợ chồng.

+ hãy suy nghĩ thật nghiêm túc về mối quan hệ với chấy.

+ đối với chí, tình cảm “xấu hổ nhưng tốt đẹp”.

+ Vì khao khát và tha thiết nghĩ đến hạnh phúc gia đình, cô bé đã xin phép dì một lần nữa và rất tức giận khi bị dì từ chối.

– là nhân vật góp phần làm nổi bật chủ đề của tác phẩm: bi kịch cuộc đời của chi phèo

+ xây dựng nhân vật thị hà, nam cao muốn hoàn thành vấn đề trọng tâm của tác phẩm: bi kịch trong bi kịch cuộc đời.

+ lúc đầu, thinh và chi phuo chỉ gặp nhau qua tiếp xúc cơ thể.

+ sau đó, chính tình yêu của anh đã đánh thức sự lương thiện vốn có trong ý chí của anh.

+ khi cô không chịu buông tha, cô đã bị đẩy từ tột cùng của dục vọng và hạnh phúc xuống đáy của tuyệt vọng ⇒ đã đẩy cô đến những hành động: uống rượu, vác dao giết chết chú ruột, con kiến ​​rồi tự sát. .

= & gt; đó là nhân vật thúc đẩy sự phát triển của câu chuyện, đồng thời cho mọi người cảm nhận sâu sắc hơn về bi kịch của nhân vật chính.

3. nhân vật kiến.

– xuất thân trong một gia đình có 4 đời làm đồ cổ. bản thân mưu mô, lừa lọc, khéo léo leo lên đỉnh cao danh vọng “khét tiếng cả huyện”.

– điển hình cho khuôn mặt của một người đàn ông mạnh mẽ và xấu xa: vô nhân đạo, vô lương tâm, nham hiểm, xảo quyệt, tham nhũng, khét tiếng, “một ông già trong nghề đẽo”.

+ “giọng nói rất khỏe”, luôn hét lên để kiểm tra thần kinh của người khác.

+ chú kiến ​​có giọng cười “điên cuồng” và giọng nói ngọt ngào nhưng chết người.

+ có những thủ thuật rất khôn ngoan và hiệu quả: “không trị được thì dùng”, “dùng đầu bò để trị đầu bò”, “mềm rắn buông tay”, “trước thì sợ. trong số những người anh hùng, thứ hai sợ những người cố gắng liều mạng của họ “, …

iv. phân tích

“chí phèo” tuy chỉ là một truyện, một truyện được sáng tác vào thời kỳ đầu nam cao viết về đề tài người nông dân, nhưng tác phẩm chính là sự tổng hợp và kết tinh đỉnh cao của ngòi bút nhà văn. có thể nói “chí phèo” là một bản cáo trạng đanh thép chống lại xã hội phong kiến ​​bất công đã đẩy người nông dân xuống con đường bần cùng trước cách mạng. đồng thời, tác phẩm cũng là một câu chuyện chứa đựng nhiều ý nghĩa nhân văn sâu sắc.

Trước hết, vở kịch “chí phèo” của nam cao miêu tả bi kịch của người nông dân trước cách mạng. Trong tác phẩm này, nam nhi không xoáy sâu vào nạn sưu thuế hay thiên tai mà nhà văn tập trung vào một khía cạnh khác, đó là hình ảnh người nông dân cuối cùng bị xã hội hủy hoại về tâm hồn, hủy hoại tất cả sự sống. con người và bị từ chối làm người. Nỗi đau khổ khủng khiếp của Chí Phèo là bị tước bỏ hình hài, bị trục xuất khỏi xã hội loài người, phải sống kiếp súc sinh đau đớn. ngay cả của một người canh gác lương thiện và khỏe mạnh, người đã phục vụ bà mình, đã khiến người chú ghen tị và tống anh ta vào tù. Kể từ đây, con đường tha hóa của người nông dân chất phác bắt đầu trượt dốc không phanh. khi ra tù, người ta không còn nhận ra ông già nữa mà thay vào đó là một hình tướng quỷ dị: “đầu trọc, răng cạo, mặt đen nhưng rất cong, hai mắt là hai mắt chói lòa [. ..]] ngực của anh ta đầy những hình chạm khắc rồng và phượng với một vị tướng cầm chùy, và cả hai cánh tay .. trông thật kinh khủng! ”

Với ngòi bút hiện thực, nam chính Huấn Cao đã chỉ ra rằng để tồn tại, những người nông dân khốn khổ, hiền lành đã dần trở thành những kẻ côn đồ, bất cần. họ không chỉ bị tha hóa về mặt con người mà còn cả về nhân tính.

vừa mới đi tù về, Chi say khướt xách ve chai đến trước cửa nhà kiến ​​ba khoang (lúc đó kiến ​​ba khoang đã là ông chủ), chửi bới con trai của ông bầu và tấn công anh ta, thậm chí anh ta còn dùng miếng đánh. chai. để cắt mặt của mình. Trong lúc đó, kiến ​​ba khoang xuất hiện, mắng mỏ và dùng lời lẽ ngon ngọt để an ủi, mời anh ta về nhà đãi cơm rượu và cho anh ta một đồng bạc mang về. Từ đó, hết tiền, anh ta đến vòi nước ăn. lần thứ hai anh ta còn đến tận nhà con kiến ​​để xin được vào tù một lần nữa với lý lẽ rằng ở trong tù còn có cơm ăn, ở thị trấn không có ruộng đất, lương thực nên anh ta đã tận dụng cơ hội này để nhờ. anh ta đi đòi nợ của đội rong 50 đồng và hứa sẽ có vườn cho chấy. Sau khi Chí hoàn thành công việc được giao, con kiến ​​cho uống rượu và chặt phá 5 sào vườn bên bờ sông. lúc này, anh ấy mới 27, 28 tuổi. cũng từ đây, anh trở thành một sát thủ, một công cụ đắc lực của thế lực bá chủ để uy hiếp dân lành và giết những kẻ có máu mặt trong làng nhưng không cùng chí hướng. Chí phèo đã thực sự trở thành “con quỷ dữ của làng vu đại”, ai cũng sợ và tránh mặt.

Một lần vào một đêm trăng sáng, sau khi uống rượu tự sướng, anh ta trở về chòi ven sông để xuống tắm thì thấy nàng đang ngủ say. cô ấy là một người nghèo thất tình, xấu xí, đáng ghét và ngốc nghếch như một kẻ ngốc trong truyện cổ tích. họ đã ngủ cùng nhau và khơi dậy cảm xúc bình thường và mong muốn được trở thành một người bình thường trong tâm trí cô. Nhờ tình yêu này, bao ước mơ ngọt ngào thuở thiếu thời của anh chợt tỉnh giấc, anh muốn có một mái ấm gia đình bình dị. và sau đó bị cảm lạnh. thị ha chăm sóc anh, nấu cháo hành cho anh ăn xoa dịu tâm tình… tưởng chừng sẽ lâu nhưng cũng chỉ được năm ngày, mùng sáu anh đi quán rồi về. . anh mắng cô và mắng vì anh biết về lịch sử giữa cô và chi phèo. do đó, anh ta nổi lên để mắng mỏ cô và khiến cô tuyệt vọng. rồi anh ta khóc, anh ta lại tìm đến rượu, khi say anh ta kề dao vào lưng, nói rằng định đâm chết anh ta tức là đâm chết hai người cháu của gia đình trong làng, nhưng sự thật của anh ta. bước chân tiếp tục đi về nhà kiến. trong lần sững sờ cuối cùng trong cơn say này, anh ta thậm chí đã vung dao để đâm con kiến ​​và tự kết liễu mạng sống của mình.

Nghe tin hai người tử vong, trong khi nhiều người, rất nhiều người hả hê thì chị lại nghĩ “tại sao đôi khi anh ta lại mềm như đất và nhớ những lần chị ngủ với anh ta”. Tôi đang lo lắng rằng tôi đang mang thai. Câu chuyện khép lại bằng hình ảnh cô bé nhìn bụng và “bỗng thấy lò gạch hiện ra, xa nhà vắng bóng người qua lại”.

Đây là một câu chuyện mà dung lượng hiện thực được phản ánh trong trạng thái dồn nén, nó chứa đựng nhiều mâu thuẫn, nhiều nhân vật, nhiều tầng thời gian …, nó mang tầm vóc của một tiểu thuyết. có thể phân tích theo vấn đề ý nghĩa nhân văn của truyện, có thể phân tích theo tuyến nhân vật, hoặc cũng có thể phân tích theo từng mối quan hệ giữa nhân vật chính es chi phèo với làng vu đại và một số nhân vật quan hệ trực tiếp (ban kiến, chợ nở). Dù thế nào cũng cần nêu rõ nghệ thuật, nghệ thuật dựng cảnh, nghệ thuật miêu tả nhân vật, ngôn ngữ trong truyện. Sức mạnh của câu chuyện là trên tất cả các chi tiết. phân tích bên dưới cố gắng theo dõi tình huống này.

Làng vu đại, một hình ảnh thu nhỏ của xã hội phong kiến ​​ở nông thôn Việt Nam trước cách mạng. về cấu trúc và ngôn ngữ của lịch sử. Trước hết, cấu trúc. Về cấu trúc hình ảnh, Chí Phèo cũng có một câu chuyện có thể kể được, nhưng điều đáng nói ở đây là kết cấu của câu chuyện. Nam Cao đã nhận thức sâu sắc trong việc tạo dựng và huy động các kết cấu tham gia vào việc xây dựng tính cách nhân vật, cũng như tăng thêm độ dày và chiều sâu cho các tầng ý nghĩa trong tác phẩm. trước hết, người cao sử dụng kết cấu hình tròn. đó là sự trở lại với chi tiết “cái lò gạch bỏ hoang” ở cuối truyện, hình ảnh cái lò gạch bỏ hoang mà chấy rận bị bỏ rơi ở đầu truyện được nhà văn dùng để làm cho nó nở hoa chợt hiện ra khi ta nhìn vào. bụng của tôi, sợ rằng cô ấy có thể mang thai. kết thúc của câu chuyện này là rất gợi ý. Đây là gì ngoài khả năng tái tạo của chấy? Chừng nào còn một xã hội như làng Vũ Đại, thì sẽ còn người như chí. môi trường này cần được thay đổi. Nếu vấn đề là cứu nhân cách con người thì rõ ràng chúng ta phải bắt đầu bằng việc cứu lấy môi trường đã hủy hoại nhân cách. thứ hai, các thành phần và các bộ phận tự sự đan xen, lắp ghép và đan xen nhau, không tuân theo trình tự tuyến tính của cốt truyện. nam chao mở đầu bằng hình ảnh say xỉn, vừa đi vừa chửi bới; chân dung nhân vật bước đầu hiện ra với những câu thoại ấn tượng, buộc người đọc phải chú ý và làm theo ngay lập tức.

Có rất nhiều thứ có thể bán được về ngôn ngữ của câu chuyện, nhưng ở đây tôi xin đưa ra một ví dụ về cách sử dụng ngôn ngữ rất sáng tạo và độc đáo. ông đã đan xen, trộn lẫn giữa lời nhân vật và lời người kể, nhiều đơn vị văn bản có thể vừa là lời của nhân vật vừa là lời của người kể chuyện. điều này có tác dụng rất lớn trong việc cho phép nhà văn quét và thâm nhập sâu vào thế giới nội tâm phức tạp và tinh tế của nhân vật. Nhờ đó, các bức chân dung nhân vật trông rất chân thực và sống động. chỉ lấy ví dụ đoạn mở đầu truyện thôi cũng đủ thấy nghệ thuật sử dụng ngôn ngữ đan xen, hỗn hợp như thế nào ‘. Đây là một kỹ thuật của ngôn ngữ tiểu thuyết hiện đại mà không phải tất cả các tác giả nam cao đương thời đều biết và sử dụng. Hiểu theo cách này, chúng ta có thể thấy rằng sự đổi mới và đóng góp của nam cao về kỹ thuật tiểu thuyết là không nhỏ và có ý nghĩa to lớn đối với tiểu thuyết Việt Nam hiện đại.

chi phèo đến nhà kiến ​​và kết thúc chuỗi ngày không mộng mị, triền miên trong cơn say. “Tôi muốn làm người lương thiện” lời nói như gào thét trong ruột, khát vọng vượt ngoài tâm trí, thôi thúc anh đến đây. nhưng “chai mặt mất đi”, không còn có thể trở lại làm người lương thiện được nữa. kẻ đã trượt dài trên con đường tha hóa, hóa thân thành yêu quái, liệu có thể trở về? Định kiến ​​đã giết chết con người, nó đã làm cho một con người không có khả năng sửa đổi. đã chết, nhưng linh hồn vẫn luôn sống mãi cũng không khá hơn, đó là một cái chết đau đớn và xao xuyến, phải chăng những lời hối hận muộn màng, tiếc nuối của một “ác quỷ” và ước nguyện của một người nông dân lương thiện đã tìm được ý nghĩa? của cuộc sống một lần nữa. cởi mở nhưng hoàn toàn trì trệ, đây cũng là điều thường thấy trong văn học trước năm 1945, khi nhà văn chưa tìm ra lối thoát cho mình.

Truyện ngắn “chí phèo” kết thúc nhưng vẫn còn đó những bóng ma về một chế độ nửa thuộc địa, nửa phong kiến ​​tàn bạo. tác phẩm lên án mạnh mẽ, phê phán chính xác một xã hội đầy xúc động. Với óc sáng tạo văn chương điêu luyện kết hợp với lối viết chân thực và những biện pháp tu từ độc đáo, Nam Cao đã để lại một kiệt tác cho nền văn học nước nhà. vở kịch kết thúc với những giọt nước mắt của người đọc, có cảm giác ngậm ngùi, xót xa thấm vào tâm trí người đọc, vẫn còn đó nỗi xót xa cho số phận của những kiếp người vô tội trước năm 1945, mang giá trị nhân văn sâu sắc và có sức mạnh tố cáo.

dàn ý chi tiết phân tích truyện Chí phèo

i. mở đầu

– một số đặc điểm tiêu biểu của một tác giả nam cao: ông được coi là đại diện tiêu biểu nhất của văn học hiện thực trong giai đoạn phát triển cuối cùng của hiện nay

– trình bày chí phèo: một truyện ngắn kết tinh thành công của truyện cao nam về đề tài nông thôn, nông dân và là một kiệt tác của văn xuôi trước cách mạng

ii. nội dung bài đăng

1. làng vu đại: không gian nghệ thuật của những câu chuyện

– đây là không gian nghệ thuật câu chuyện vì tất cả các câu chuyện chi phèo đều diễn ra ở đây

– những xung đột giai cấp gay gắt, âm thầm nhưng gay gắt, bầu không khí u ám, ngột ngạt.

– cuộc đời của một người nông dân cực khổ bị đẩy vào ngõ cụt, bị mọi người xa lánh.

⇒ không gian nghệ thuật làm cơ sở để đi sâu khám phá hình tượng nhân vật, đồng thời thấy được giá trị hiện thực và nhân đạo của tác phẩm

Top 14 bài Phân tích Chí Phèo hay nhất (ảnh 1)

2. nhân vật kiến ​​

– cười thành tiếng, êm tai thả rắn, dùng đầu bò trị đầu bò … ⇒ thủ đoạn xảo quyệt, xảo trá

– tính cách đáng khinh, dâm dục, ghen tuông và độc ác

⇒ tiêu biểu cho những địa chủ hùng mạnh ở nông thôn Việt Nam trước cách mạng

Có thể bạn quan tâm: 10 cuốn sách đi vào lòng người của Lev Tolstoy | Educationuk-vietnam.org – Educationuk-vietnam.org

3. hình tượng nhân vật chi phèo

a. ngoại hình nhân vật

– bị nguyền rủa khi anh ta bước đi …: sự xuất hiện tự nhiên

– Thông qua những câu chửi, chân dung của nhân vật hiện lên: kẻ phạm tội chửi thề khi uống rượu, nhưng đằng sau đó là khao khát được coi là người bình thường

b. lịch sử, cuộc sống trước khi ra tù

– lai lịch: không cha, không mẹ, không nhà, không cửa

– tuy nhiên, chí vẫn giữ được những phẩm chất tốt đẹp của mình:

+ là một người trung thực làm ăn chân chính với ước mơ giản dị và lòng tự trọng

c. sự biến đổi của Chí Phèo sau khi ra tù

– Sự kiện bắt chí phèo:

+ vì anh ấy ghen với vợ mình.

+ Chế độ nhà tù thực dân đã biến chấy rận thành tội phạm, méo mó và quái dị.

– hậu quả của những ngày trong tù:

+ hình dạng: biến thành yêu quái ⇒ chi phèo mất dạng hình người.

+ nhân tính: liên tục trong cơn say, đập đầu, chửi bới, hủy hoại và làm công cụ cho quần chúng ⇒ chi phèo đã mất nhân tính.

– quá trình tham nhũng của chi phèo: đến nhà kiến ​​để trả thù ⇒ bị mắc vào một âm mưu, trở thành tay sai của kiến ​​

⇒ thậm chí đã bị tước bỏ bản chất của con người và con người

d. cuộc chạm trán giữa chi phèo và thị hà

– tình yêu thi hà đã đánh thức bản chất lương thiện của Chí Phèo.

+ về nhận thức: nhận biết mọi âm thanh của cuộc sống.

+ nhận ra bi kịch trong cuộc đời mình và sợ ở một mình

+ về lương tâm: chi phèo khao khát lương thiện và muốn làm hòa với mọi người.

– hình ảnh đĩa cháo hành là một hình ảnh độc đáo, chân thực và đầy ý nghĩa: lần ăn đầu tiên và cuối cùng chan chứa tình yêu thương và hạnh phúc.

⇒ chi phèo đã hoàn toàn thức tỉnh

e. bi kịch bị từ chối

– Lý do: vì dì và chú không cho anh chí phèo → định kiến ​​của xã hội.

– diễn biến tâm trạng của chi phèo:

+ lúc đầu: Tôi rất ngạc nhiên trước thái độ của anh ấy

+ cuối cùng cũng hiểu ra mọi chuyện: anh cầm dao đến nhà kiến, đâm chết con kiến ​​rồi tự sát.

⇒ cái chết của chi phèo là cái chết của một con người trong bi kịch đau đớn trước ngưỡng cửa trở lại làm người.

4. đặc điểm nghệ thuật

– xây dựng một nhân vật điển hình trong một tình huống điển hình.

– nghệ thuật thể hiện rõ ràng tâm lý nhân vật.

– ngôn ngữ đơn giản, một cách diễn đạt.

– cấu trúc mới của câu chuyện, có vẻ tự do nhưng rất chặt chẽ và logic.

– cốt truyện và tình tiết thú vị, thay đổi mạnh mẽ.

iii. kết thúc

– khẳng định lại những nét tiêu biểu nhất về nội dung và nghệ thuật của tác phẩm Chí phèo

– Với tác phẩm này, nam cao đã tố cáo mạnh mẽ xã hội thực dân nửa phong kiến, đồng thời trân trọng, phát hiện và khẳng định bản chất tốt đẹp của con người ngay cả khi tưởng chừng như học đã trở thành một con quỷ dữ.

sơ đồ tư duy phân tích truyện ngắn Chí phèo

Phân tích truyện ngắn Chí Phèo của Nam Cao năm 2021

ví dụ bài văn: phân tích truyện ngắn Chí phèo – ví dụ 1

chỉ là truyện ngắn, là truyện ngắn được Cao man sáng tác từ rất sớm về đề tài người nông dân, nhưng chí phèo là sự tổng hợp và kết tinh của ngòi bút nam thần về đề tài này. Nếu nam cao có thể được coi là “nhà văn của nông dân”, cùng với ngô nghê, thì chủ yếu là vì anh ta có chí phèo.

Khác với các truyện của cùng tác giả, chí phèo có phạm vi hiện thực được phản ánh theo cả chiều rộng của không gian (một phố thị) và chiều dài của thời gian. Làng Vũ Đại trong lịch sử có thể nói là hình ảnh thu nhỏ của xã hội nông thôn Việt Nam đương thời.

Trong những năm 1940 và 1945, lĩnh vực này vẫn là một chủ đề chính trong văn xuôi pháp lý khu vực. các nhà văn đã tiếp cận chủ đề này theo nhiều hướng khác nhau. trước hết là đi vào phong tục tập quán phổ biến, tục cãi vã giữa vợ cả với vợ lẽ, mẹ chồng con dâu, dì ghẻ con rể, anh chị em, chú, dì và cháu trai ngoài tiệc tùng.

Trong bối cảnh chung của văn học hiện thực giai đoạn 1940-1945, chí phèo là một hiện tượng bất ngờ. như tắt đèn, Bước đường cùng, Giông tố… trên mặt trận dân chủ, chí phèo cũng là “một cán bộ xã hội lớn với những mâu thuẫn giai cấp gay gắt”. tác phẩm gây ấn tượng mạnh ở màu sắc và hình ảnh đầy đủ về đời sống xã hội nông thôn.

tuy nhiên, việc xây dựng hình ảnh xã hội ở nông thôn, ngay từ đầu đã làm nổi bật mâu thuẫn giai cấp đối kháng giữa địa chủ thống trị và nông dân bị áp bức, bóc lột. nghĩa là tác giả vừa tắt đèn, vừa đi với … cao nhân đã phản ánh hiện thực nông thôn ở mức độ xung đột giai cấp.

chí phèo de cao nam tính đã xây dựng một hình tượng điển hình khá hoàn chỉnh về giai cấp phong kiến ​​thống trị ở nông thôn: ba kiền.

chân dung một người đàn ông mạnh mẽ, một con cáo, một ông già dần hiện ra trong công việc, những nét tính cách được thể hiện rất sinh động và ấn tượng. đó là sự khái quát “rất lạ mắt” (“anh ấy luôn bắt đầu la hét để kiểm tra thần kinh của mọi người”), cách nói chuyện ngọt ngào, và đặc biệt là “nụ cười nhếch mép” (“anh ấy vẫn còn tự phụ hơn hầu hết cuộc sống của anh ấy cười thành tiếng”) – tất cả đều thể hiện bản chất anh hùng của ông già “láu cá” này. chàng trai bê tráp còn bộc lộ tính cách bẩn thỉu của “lão tiên sinh”: đó là thói ghen tuông bệnh hoạn của phú ông sợ vợ – chàng cay đắng nhận ra mình “già yếu” mà lại là “nàng thứ tư”. “hãy cứ trẻ trung, hãy sống vui vẻ”, “nhìn vậy mà kỳ quá … cứ như nhai miếng giật khi rụng gần hết răng vậy”. đó là câu chuyện ông già lấy xui của người vợ quân tử không có chồng… và thêm vào đó để xong chuyện hủ bại của nhà “chú” còn có “bà tư” la cà. “thường gọi là” canh quỷ đầy lên bóp chân, nhưng “cứ bóp qua bóp lại” … nhà văn chỉ kể một cách nhẹ nhàng, – tuy không kém phần thâm thúy, nhưng cũng không quá trơ trẽn khi xen vào cuộc sống thối nát của đời tư. . tuyệt vời.

tập trung sáng tác của ông vào việc làm sáng tỏ tính cách xã hội của nhân vật của ông, thể hiện chủ yếu trong mối quan hệ của ông với người nông dân bị áp bức. đoạn độc thoại nội tâm sinh động của “đại tiên sinh làng vu đại” về “nghề tướng quân” ​​cho thấy nam nhi không chỉ thấu tim đen của nhân vật, mà còn thể hiện sự am hiểu sâu sắc về các mối quan hệ xã hội, các mối quan hệ trong lĩnh vực. Ba kiến ​​đã lặng lẽ suy ngẫm về nghề thống trị, chắt lọc từ bốn đời tướng sĩ những quy luật và thủ đoạn thống trị khôn ngoan: “mềm thì buông”, “nắm chặt lấy lông, ai bám chặt vào đầu trọc”. , “thứ nhất sợ anh hùng, thứ hai sợ người mà liều mạng”, “cứ chen nhau giữa chừng”, “hãy ngấm ngầm đẩy người xuống sông nhưng rồi ngược lên để trả ơn” … và thế này là chủ trương dùng người của ông: “nếu không có bọn đầu gấu thì lấy ai chăm sóc bọn đầu gấu”, “dùng những tên lưu manh không sợ chết, không sợ vào tù. Những kẻ đó là những kẻ khi cần thiết. , họ chỉ cho anh ta vài xu để uống rượu, anh ta có thể sai anh ta đi làm cái quái gì mà anh ta không để ý đến (…). “… tất cả nhằm siết chặt nhất có thể trong khi giữ vững vị trí thống lĩnh. lòng độc ác khủng khiếp của con kiến ​​còn thể hiện ở việc hắn nhẹ nhàng “động” đội đòi nợ, xô đẩy những kẻ sẵn sàng chặt chém nhau, để kẻ nào sống thì “lợi bất cập hại”. ! Thật là một con hổ đang cười !.

nặng nề đối với những người nông dân bị áp bức, bóc lột, những người đàn ông không khỏi vướng bận sưu thuế, cướp đất, địa tô, tham nhũng của chính quyền, thiên tai … trong Chí phèo và nhiều truyện nữa, nhà văn lại đi theo một hướng khác: sự Người nông dân bị xã hội tàn phá tâm hồn, nhân tính bị hủy hoại, do đó, giá trị và phẩm giá con người của anh ta bị phủ nhận. Nỗi thống khổ khủng khiếp của Chí Phèo không phải là cả cuộc đời tuyệt vọng của người nông dân tuyệt vọng này: không nhà, không cửa, không cha, không mẹ, không người thân, không chân, không đất. Tôi sẽ không biết cô ấy …, nhưng đó là bởi vì cô ấy đã bị xã hội xé nát, linh hồn của một người bị đánh cắp, bị đưa ra khỏi thế giới. xã hội loài người, phải sống cuộc đời tăm tối của loài vật. Mở đầu truyện là hình ảnh Chí Phèo vừa chửi vừa đi rất sinh động và độc đáo. nhưng đằng sau bức chân dung say sưa chửi rủa ấy, được vẽ bằng những nét bút, là nét ký họa ngộ nghĩnh, nếu đọc kỹ, ta có thể thấy điều gì đó giống như sự đấu tranh của một tâm hồn đau đớn, tuyệt vời. không, những câu chửi của chi phèo không hẳn là thờ ơ. anh đi từ “chửi trời” sang “chửi đời” rồi “chửi cả làng vu đại ngay…” và chợt tức giận khi thấy “không ai lên tiếng”… trong cơn say mà anh vẫn mơ hồ cảm nhận được. nhưng cảm nhận một cách sâu sắc sự “bức bối” đến khốn cùng của hiện trạng. đó là một sự “bực bội” mà không ai mắng lại anh ta! có nghĩa là mọi người đã chắc chắn không coi anh ta là con người. chửi anh ta có nghĩa là anh ta vẫn nhận anh ta là người, vẫn sẵn sàng giao tiếp, đối thoại với anh ta. anh ta thậm chí còn nguyền rủa toàn bộ thị trấn với hy vọng rằng ai đó sẽ nguyền rủa anh ta trở lại. những tín hiệu liên tục yêu cầu giao tiếp đã được đáp ứng bằng một sự im lặng kỳ lạ. và anh vẫn trơ trọi giữa sa mạc hiu quạnh: anh vẫn “vừa chửi vừa nghe”, “chỉ là ba con chó xấu và một thằng say! …

Sự mở đầu đột ngột của câu chuyện đó không chỉ giới thiệu một cách hấp dẫn tính cách độc đáo của nhân vật mà còn bộc lộ tình trạng bi thảm của một số phận. Chí phèo trước hết là hiện tượng thường xuyên, phổ biến, là sản phẩm của quá trình áp bức, bóc lột tàn bạo ở nông thôn Việt Nam. đây là một hiện tượng mà những người nông dân, những người quá bị kìm nén, phải đấu tranh để tồn tại bằng những con đường tội phạm. con kiến ​​đẩy người canh ngọt vào tù; nhà tù thực dân, chỗ dựa tin cậy của bọn phong kiến ​​để áp bức nông dân đã giúp ông lão giết chết phần nhân cách của con người, biến ý chí thành chí sĩ, biến người nông dân lương thiện thành ác quỷ lương thiện. Bằng ngòi bút hiện thực và tỉnh táo, ông đã chỉ ra rằng những người nông dân khốn khổ phải mưu sinh bằng cách bán rẻ nhân phẩm của mình, đã trở thành một thế lực hủy diệt mù quáng, dễ dàng bị bọn thống trị đánh bại. nhà con kiến, tuyên bố “nguy hiểm chết cha con”, chỉ cần vài câu nói ngon ngọt, một tràng cười cợt và vài xu, đã trở thành một tên lưu manh, tay sai mới của hắn. Hiện tượng trớ trêu, tang tóc mà ngòi bút phân tích xã hội sâu sắc đã chỉ ra rất phổ biến và thường xuyên.

Giá trị tiêu biểu, sức mạnh tố cáo to lớn của hình tượng người chí sĩ, hơn hết là làm nổi bật hiện tượng thường xuyên xảy ra trong một xã hội nông thôn đầy rẫy bất công và tội ác bấy giờ. vấn đề của chi phèo là vấn đề của người nông dân; theo nghĩa đó, có thể nói chi phèo là hình ảnh điển hình của người nông dân.

truyện ban đầu được tác giả đặt tên là cái lò gạch cũ; hình ảnh cái lò gạch cũ xuất hiện ở đầu và cuối truyện. rõ ràng đó là dụng ý nghệ thuật của con người cao cả. cái lò gạch cũ như một biểu tượng cho sự xuất hiện tất yếu của hiện tượng chí phèo, gắn với dòng chuyên đề chính của tác phẩm.

câu chuyện tình yêu của chi poo: loài hoa này đặc biệt hấp dẫn. nhưng dù giọng nói chắc nịch nhưng cũng có lúc trêu đùa, mặc dù đối với một số người, đó là cái duyên của một chàng trai hờ, kiểu chuyện tình “xứng đôi vừa lứa”. vợ chồng ”, đây là một câu chuyện có nội dung rất nghiêm túc, chứa đựng tư tưởng nhân đạo mới mẻ, độc đáo mang đến cho tác phẩm một tầm vóc ngoài mong đợi.

Ban đầu, chi phèo tung ra thị trường theo cách rất… chi phèo. trong một đêm “trăng bán nguyệt”, có những chiếc thuyền chuối nằm ngửa nghiêng đón vầng trăng xanh như ướt át, thỉnh thoảng tung mình trong gió và vùng vẫy như thể “hứng tình”. say khướt và cảm thấy “rát”, “ngứa” da, anh ta vồ vập vào người đàn bà tội nghiệp “đang ngủ dại cạnh nhà”. khi nàng hoảng sợ hét lên “tên đánh chết hắn càng hét to hơn,” thì thào cầm lấy nữ nhân! “cứng đầu như vậy là kết cục! nhưng điều kỳ diệu đã xảy ra, nếu đúng như lúc ban đầu, thị ha chỉ khơi dậy. bản năng nam tính trong người đàn ông hào hiệp, nhưng sau đó, sự quan tâm chăm sóc giản dị của người phụ nữ nghèo khổ, đầy duyên dáng và tình yêu thương giản dị nhưng chân thành đã khơi dậy bản chất lương thiện của người lao động ở chí phèo đoạn văn nói về sự thức tỉnh tâm hồn của chi phèo. sau gặp thi hà là một áng văn tuyệt hay, đầy chất thơ và tập trung thể hiện tư tưởng nhân văn sâu sắc đến không ngờ của ngòi bút nam cao.

sáng hôm đó, chi phèo thức dậy muộn và “buồn” và “buồn mơ hồ”. Lần đầu tiên sau nhiều năm, Chí Phèo được nghe tiếng chim hót vui tươi, tiếng cười nói của người đi chợ, tiếng đoàn thuyền đánh cá đánh đuổi cá … là những âm thanh quen thuộc của cuộc sống lao động. . khoảng ngày đó, nhưng hôm nay nó đột nhiên vang vọng sâu trong trái tim anh, trở thành những tiếng gọi nghiêm túc của cuộc sống lần đầu tiên lọt vào đôi tai tỉnh táo của anh. Cuộc gặp gỡ Thị Hà vụt sáng như tia chớp trong cuộc đời dài tăm tối của Chí Phèo. Trong ánh sáng của tia chớp ấy, Chí Phèo chợt thấy rõ cả cuộc đời mình: Những ngày “ở xa”, hắn từng “ước ao có một gia đình nhỏ, Chồng cày thuê, vợ dệt vải, ta đang sống trong nhà. và chúng tôi để lại một con lợn để làm vốn! nếu họ giàu có, họ sẽ mua một vài sào thóc để làm việc. ” hiện tại đã buồn: “già mà còn cô đơn”, thì tương lai còn buồn hơn: “đói khát bệnh tật và cô đơn nay còn kinh khủng hơn đói rét, bệnh tật”. nếu như bao nhiêu năm, chí phèo luôn “say”, “say”, “có lẽ chưa bao giờ tỉnh táo, để nhớ mình ở trên đời”, thì hôm nay lần đầu tiên anh tỉnh táo, tỉnh táo để tự lập. nhận thức về danh tính. trước khi sống và hành động một cách hoàn toàn vô thức, anh ta không thể biết và không cần biết anh ta là gì và làm gì: “Tôi không biết anh ta là con quỷ… của làng vu đại, theo thứ tự để tạo ra những con quái vật cho anh ta. dân làng (…) anh ta biết tại sao anh ta lại làm tất cả những điều đó trong khi say rượu … giờ đây, lần đầu tiên anh ta nhận thức được sự tồn tại của mình, anh ta đối mặt với chính mình, và đồng thời, cũng là vì Lần thứ nhất, nhận ra sự bế tắc tuyệt vọng về thân phận của mình, khi nhìn thấy ni cô bưng bát cháo hành, anh đã “bất ngờ” và vô cùng xúc động vì đây là lần thứ hai có ít nhất một người phụ nữ cho anh ăn ”. anh ta ăn một bát cháo yến mạch từ tay mình và đột nhiên nhận thấy rằng món cháo yến mạch hành tây rất ngon. bởi hương vị của món cháo hành này là hương vị của tình yêu chân thành, của hạnh phúc giản dị nhưng có thật, lần đầu tiên đến với chi phèo. lần đầu tiên, chi phèo mắt “như ươn ướt”, “ôi, thật là tốt bụng, ai dám bảo là thằng còn đánh vào đầu, rạch mặt nữa. hãy quay trở lại với người nông dân da trắng từng cảm thấy bị xúc phạm khi bị bà nội “ác độc” gọi đến bóp chân, hãy quay lại với người nông dân lương thiện từng mơ về một cuộc sống gia đình thật bình dị và hạnh phúc, lao vào công việc … ” bản chất thường được che đậy … “

như vậy, tình yêu thương, tình người chân thành đã làm sống lại trong chi poo bản chất cao đẹp của người nông dân lao động vốn bấy lâu nay vẫn bị trù dập, hành hạ nhưng vẫn chưa bị dập tắt. bạo chúa và nhà tù thực dân, nói rộng ra, cái xã hội tàn bạo đó, cố gắng giết chết cái “bản chất tốt đẹp” “trần như nhộng giữa bầy sói” của nó, không thể nhu mì, trong sáng, mà để tồn tại nó phải trộm cắp, ăn thịt, đâm chém. muốn làm được điều đó thì phải mạnh dạn, mạnh mẽ, những điều đó chỉ có thể có trong rượu. và chi phèo luôn say, “khi say, anh ta làm theo những gì anh ta bảo phải làm” – suy cho cùng, chi phèo không chịu trách nhiệm về hành động của mình: linh hồn của anh ta đã bị đánh cắp mất rồi. .

nhưng hôm nay, tình yêu đã đánh thức anh và linh hồn anh đã trở lại. Anh ấy cảm thấy “khao khát sự trung thực”, “anh ấy muốn làm hòa với mọi người biết bao!”, Anh ấy dường như rơi lệ và rụt rè trong sự hồi sinh của linh hồn đó. Tôi hy vọng sẽ được chấp nhận trong xã hội phẳng và thân thiện của những người lương thiện ”. Tình yêu của thị ha không chỉ đánh thức anh ta, mà còn mở đường trở lại làm người, trở lại cuộc sống và hồi hộp hy vọng.

đã hơn một lần, tác phẩm cao man viết về những cuộc tình của những người bị cả xã hội khinh miệt và sỉ nhục: lang chạ – rận mẹ, đức – nhi, chi phèo – thị ấp … nhưng vẫn giữ khách quan và với giọng văn hài hước, nhà văn chắc chắn đã đứng ra làm luật sư để tha bổng cho những người bất hạnh bị tất cả chối bỏ, nhất là khi họ bị ném vào hoàn cảnh tủi nhục, trở thành mục tiêu của những mũi tên khinh miệt tàn nhẫn của những con người đầy định kiến. anh kịch liệt bảo vệ quyền được yêu của mình và khẳng định tính hợp pháp của những cuộc tình như vậy. Có gì không ổn nếu những con người bị cả xã hội chối bỏ này lại đến với nhau, tìm thấy sự đồng cảm và chia sẻ tình cảm của mình? vì nếu tình yêu chân chính là tình yêu nhân đạo con người, nâng tầm cuộc đời thì tình yêu đã có tác dụng nhân đạo thần kỳ và cảm động như một câu chuyện tình yêu đã bao nhiêu lần? Chẳng phải tình yêu đơn giản và có phần thô lỗ của người phụ nữ xấu xí ấy đã đánh thức tâm hồn con người trong con quỷ hung dữ, đưa nó từ cõi âm trở về cõi người sao? không phải là sự hủy diệt thần bí mà là một tình yêu rất thế gian, mà là một tình yêu chân chính của con người, thật lành mạnh, thật lành mạnh. mô típ nghệ thuật này được xử lý bằng tư tưởng nhân đạo cao cả và một ngòi bút nam tính phi thường, độc đáo.

những điều nhân văn, có sức hấp dẫn lạ thường còn được thể hiện qua đoạn văn miêu tả bi kịch tinh thần của Chí phèo. truyện ngắn hấp dẫn này đặc biệt hấp dẫn về cuối; không chỉ bởi cốt truyện, tình tiết gay cấn, diễn biến khó lường mà còn bởi độ tư tưởng của tác phẩm mỗi ngày một tăng lên một cách bất ngờ.

nhiều người còn ví chi phèo như một bi kịch của số phận, nhưng nếu hiểu đúng, chỉ có nhân vật này mới đánh thức tâm hồn, khao khát được làm người trở lại nhưng lại bị từ chối một cách lạnh lùng. thực sự rơi vào hoàn cảnh bi đát: bi kịch của những con người bị từ chối làm người.

Khi tôi nhận ra rằng xã hội không công nhận mình, tôi đã phải vật lộn với nỗi đau. anh ta lại uống, nhưng điều kỳ lạ là hôm nay “càng uống càng say”. đúng hơn, dù say, nhưng trong tâm trí anh lúc này vẫn có một sự bình tĩnh: nỗi đau vô cùng về thân phận của anh, và “anh đang khóc trong nước mắt.” và rồi, như để thoát khỏi chính mình, khỏi nỗi đau, “anh lại uống … anh lại uống … cho đến khi say quá”. sau đó anh ta bỏ đi với một con dao và chửi rủa khi anh ta bước đi … như mọi khi. nhưng hoàn toàn khác với mọi khi: hôm nay, con chim ác là quằn quại đau đớn vì tuyệt vọng, xúc động hơn bao giờ hết trước tội ác của kẻ thù, xông thẳng vào trước mặt ông lão “trợn mắt, chỉ tay”, hùng hổ tuyên bố. đúng con người, khôi phục khuôn mặt con người bị nghiền nát của mình. người đàn ông đã chết vì ý thức về nhân phẩm của anh ta đã trở lại, không thể chấp nhận việc quay trở lại cuộc sống súc vật được nữa. Chí phèo chết trước ngưỡng cửa sống lại, chết trong tâm trạng đau đớn thê thảm. vì vậy, trước đây, để bám lấy sự sống, con người phải từ bỏ nhân phẩm, bán linh hồn mình cho quỷ dữ; lúc này, ý thức về nhân phẩm, linh hồn trở lại. nhiều người nghi ngờ tấm lòng của chàng trai cao cả đối với nông dân, vì thấy nông dân của nhà văn đa phần là gian ác, dữ tợn. tuy nhiên, chính ở những người khốn khổ có khuôn mặt và tính cách không mấy “tử tế”, đôi khi ý thức về nhân phẩm còn mạnh hơn cả cái chết. Lão Hạc bề ngoài có vẻ tinh ranh và điên cuồng nhưng lão đã âm thầm tìm đến cái chết để giữ vững lòng tự trọng của mình trong ngõ cụt (Lão Hạc). chấy rận cũng tìm đến cái chết vì không chịu nổi nỗi nhục đang chờ ngày sau (rận) và rận đây?

chi phèo chết quằn quại trên vũng máu trong đau đớn vô hạn, khát vọng làm người lương thiện cao cả và thiêng liêng không thể thực hiện được. Lời cuối của chi phèo, vừa đanh thép, vừa đầy căm giận, có âm hưởng triết lí và âm điệu u uất, bàng hoàng và ám ảnh người đời mãi … “?”. con người sống cuộc sống con người như thế nào? đó là “một câu hỏi lớn chưa có lời giải mà xã hội thời bấy giờ không những không hiểu được, mà còn không thể trả lời được, đã được đặt ra một cách khẩn thiết và day dứt trong hầu hết các tác phẩm trước đây của cao nhân và được sáng tạo một cách kỳ vĩ, độc đáo. tài năng, tạo nên nhiều sáng tác của nam cao, trước hết là chí phèo, nằm trong số những trang hay nhất của văn xuôi Việt Nam.

bài văn mẫu: phân tích truyện ngắn Chí phèo – văn mẫu 2

“khi chí phèo bước ra khỏi trang sách của nhân vật cao cả mới phát hiện ra rằng đây là hiện thân đầy đủ nhất của cái gọi là cảnh ngộ của người nông dân trong xã hội thuộc địa: bị chà đạp, cào xé, hủy hoại từ nhân tính đối với nhân loại. “. (nguyen dang to). người ta vẫn coi chí phèo là một hiện tượng lạ của văn học và đời sống, là sự sáng tạo đặc biệt của con người thanh cao, qua đó lớp hiện thực được lột bỏ, lớp suy nghĩ bị xới tung.

“chi phèo” thực sự khiến tên của Trần Thụy tri trở nên chính thức là nam tính. Vốn là một nhà văn hiện thực đến sau, bước chân vào làng văn khi đất đai quanh quẩn đã bao lần cày xới, Nam Cao vẫn cho những đường cày đẹp đẽ và nâng tầm tác phẩm của mình lên thành kiệt tác. Tôi nghĩ “chí phèo” là tác phẩm nam tính sâu sắc nhất và hay nhất của tác giả về người nông dân vì tính hiện thực và tư tưởng của nhà văn.

theo cách mà nhà văn muốn hướng dẫn người đọc, cao nhân đã đẩy chí phèo vào giữa sân khấu của cuộc đời với trạng thái say xỉn và chửi bới, một trạng thái đầy ấn tượng và đáng lo ngại: “vừa đi vừa chửi. Nó luôn là giống nhau, uống xong anh ấy chửi ”. anh ta, như cách gọi của cao nhân là chí phèo, là một kẻ chìm đắm trong men rượu và đối thoại với cuộc đời bằng những lời nguyền rủa. chửi có hạng có lang, có từ xa gần, từ chửi trời, chửi đời, rồi chửi cả dân vu đại, chửi ai không chửi cùng mình, cuối cùng là chửi “chết mẹ đẻ ra ai. cho anh ta.” chửi bới đã trở thành quy luật sống của một kẻ say xỉn, nam cao đã cho ta thấy cụ thể nhất trạng thái tồn tại của nhân vật, phẩm chất côn đồ trong con người anh ta và một phần nào đó là bi kịch bị chí phèo chống trả. dường như có sự cô đơn trong lời nguyền. Dân làng vu đại không trả lời ông, chỉ có tiếng sủa của ba con chó hung dữ. Chi poo có bị loại bỏ khỏi xã hội không? Tại sao anh ta lại bị cả xã hội sợ hãi và chối bỏ? những câu hỏi khiêu khích được đặt ra từ đầu câu chuyện cho phép chúng ta tìm hiểu nhân vật từng chút một …

chi phèo vốn là một thanh niên tốt bụng và lương thiện, nhưng những kẻ cường tráng của làng vu đại đã đẩy anh vào bước đường cùng. nó là một đứa con ngoài giá thú, bị bỏ rơi khi mới sinh, được một người hầu không con mang về nhà nuôi nấng. già chết thì cố lạc, hết ở nhà này lại đi ở nhà khác. không cha không mẹ, không một tấc đất cắm dùi, lớn lên như cây cỏ, không nhận được tình thương yêu của ai. Trong thời gian làm ruộng cho nhà ly kiền, anh nổi tiếng tốt như đất. dù nghèo khó, ít học nhưng vẫn biết phân biệt phải trái, đúng sai, si tình và đê tiện. mỗi lần bị vợ bắt kiến ​​ba khoang “chỉ thấy nhục chứ không thương”. Cũng như bao người nông dân nghèo khác, ông từng mơ ước về một cuộc sống gia đình giản dị nhưng đầm ấm: “chồng cày thuê, đàn bà dệt vải. Bỏ con lợn làm vốn, giàu thì mua dăm ba sào ruộng”. tuy nhiên mầm tốt trong con người đã sớm bị đánh gục và không thể gượng dậy được. Cũng chính sau đó, anh bị bạo chúa đẩy vào ngục chỉ vì thói ghen tuông độc tài, từ đó bi kịch tội ác cũng bắt đầu.

ngay cả khi ở bên ngoài nhà tù, mang theo sự biến đổi nhân hình và con người đến dị dạng. từ một nông dân cường tráng, anh trở nên “mặt dày như đá”, với “cái đầu trọc, răng trắng cạo, khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt sắc lạnh”. đắm chìm trong trạng thái say sưa tinh thần. say rượu ăn, say ngủ, đập đầu, đâm vào mặt, chửi bới, say rượu đe dọa. Đau đớn hơn, sự xa lánh không chỉ thành hình mà còn ăn mòn dần từ bên trong khi những con rận bán linh hồn cho kiến. Trở về làng Vũ Đại, vùng đất của cá chọi đúng nghĩa, cá lớn nuốt cá bé, Chí Phèo không còn nhân hậu, nhẫn nhịn như xưa, hắn đã hiểu ra quy luật sinh tồn: càng hiền càng lành. những người có móng tay giống nhau đã bị bắt nạt cho đến khi họ không thể ngẩng đầu lên. bạn phải quyết liệt, cứng đầu và tàn nhẫn để muốn tồn tại. để rồi chỉ sau những lời mời ngọt ngào từ một kẻ xấu như kiến ​​ba khoang, Chi đã trở thành một kẻ đòi nợ thuê, giết mướn không biết bao nhiêu may rủi. khóc cho biết bao người lương thiện. chi phèo thực hiện đúng mưu đồ của cha con nhà kiến: “lấy đầu bò trị đầu bò”. bản chất con người trong anh dường như đã cạn kiệt, ma quỷ xâm chiếm và tàn phá anh.

nhưng cũng chính từ bi kịch đó, chúng ta mới thấy được thực chất và bộ mặt của cả một xã hội – một xã hội vô nhân đạo với những con người ngang trái, không nhân tính, một xã hội múa may mang tên “chó xấu”. ở đó, có những ông trùm độc ác như ông vua nắm hết quyền hành, có thể cắt đứt mạng sống của người dân lương thiện bất cứ lúc nào, có những nhà tù thực dân bắt một người lương thiện và thả một con quỷ độc ác, có những người như dân làng vu đại không chịu. bao dung và chấp nhận một người như chí phèo.

tưởng rằng con chí đã trượt dài và chìm sâu vào bi kịch của cuộc đời mình, nhưng con người cao cả vẫn có đủ niềm tin và tấm lòng của nhà văn vẫn rất con người trong việc “cố tìm và hiểu” bản chất con người trong tâm hồn của một người. mà đứa trẻ đã tiếp quản. Cũng chính lúc đó, Chí gặp Thị Hà, một người phụ nữ xấu xí, ghét ma ở làng Vũ Đại. Qua đêm ngủ như vợ chồng với nàng, nàng thức dậy bao nhiêu bồi hồi. làm sống lại cảm giác về không gian, thời gian, cảm xúc và tiếng nói của con người. Lần đầu tiên trong đời, anh nghe thấy “tiếng chim hót ngoài trời vui quá. Nghe tiếng cười nói của người đi chợ Người đánh cá khua mái chèo đuổi cá”. cũng là lần đầu tiên anh ý thức về tuổi tác của mình, về hiện tại “già nhưng vẫn cô đơn”, về quá khứ với những ước mơ tốt đẹp trong quá khứ, về tương lai với “đói độc, bệnh tật và cô đơn”. con người ấy trước hết có những tình cảm rất con người, thức tỉnh cả về lương tri và lương tri. nó biết lo lắng, sợ hãi, rưng rưng trước bát cháo hành nóng hổi, ​​biết ăn năn tội ác của mình. chính bàn tay của người phụ nữ có dòng dõi bị bỏ rơi đã cứu anh khỏi bờ vực tha hóa, để rồi không chỉ bộc lộ bản chất lương thiện luôn sẵn có trong con người mà còn khơi dậy khát vọng trở về – trở lại xã hội loài người. anh tin rằng “bông hoa sẽ soi đường cho anh”; “Nếu cô ấy có thể làm điều đó với anh ấy, tại sao những người khác lại không thể?” chưa bao giờ khát khao được trở lại làm người lương thiện lại mãnh liệt đến thế. Chính đôi mắt tinh anh và tấm lòng nhân ái của chàng trai cao lớn đã nhìn thấy lòng tốt của một con người sống lương thiện, bị xã hội tàn ác ngược đãi, ngược đãi.

nhưng thực tế vẫn là thực tế. Nhà văn trung thành với hiện thực nam cao cũng không phủ nhận một thực tế khác, đó là sống trong một xã hội đầy rẫy những định kiến ​​lạc hậu, con người không thể sống yên ổn theo đúng nghĩa. một lần nữa, chi phèo lại rơi vào bi kịch bị từ chối quyền làm người bởi những định kiến ​​của bà cô, chú bác. Người phụ nữ mạnh dạn tuyên bố rằng: “Tất cả trẻ con trong làng đều đã chết, tại sao chúng phải đi lấy một người đàn ông không cha, lấy một người đàn ông chỉ có một công việc duy nhất là gọt mặt?” người nói định kiến ​​làng dẫn bước làng từ chối thẳng thừng mong muốn trở về và hạnh phúc của Chí phèo. khoảnh khắc mà nhân vật nửa tin, nửa ngờ, nửa say nửa tỉnh, cố níu kéo nhưng không thể níu kéo, bàng hoàng đến mức đau đớn đã biến Chí phèo thành một con người thực sự đáng thương và đáng thương. thành phố đã mở cổng, và cánh cửa dẫn đến xã hội loài người đóng sầm lại trước mặt chúng tôi. thậm chí đi tìm tên kẻ thù lớn nhất của đời mình để trả thù và cũng là kết liễu cuộc đời mình. cái chết là một cái kết bi thảm và đau đớn, nhưng không thể tránh khỏi việc sống trong một xã hội bẩn thỉu như vậy. nó không thể dung thứ trong xã hội chung, ngay cả phượng hoàng cũng không thể biến thành ác quỷ, bởi vì lương tâm và lương tâm đã trở lại. ngay cả cái chết là giải pháp tốt nhất, ngay cả khi nó đau đớn. đó là một cái chết để bảo toàn nhân phẩm, một cái chết thức tỉnh cả một xã hội, để hôm nay, tiếng nói đặt câu hỏi “ai cho tôi lương thiện?” vẫn vang bóng và đầy ám ảnh.

Để tác phẩm thành công trong việc xây dựng nhân vật, không thể không kể đến nghệ thuật phân tâm học bậc thầy, nghệ thuật kết cấu linh hoạt theo dòng tâm lý và sử dụng các đoạn văn, độc thoại, đối thoại phù hợp. Lông của cao nam đã tiêu biểu cho một loại người, một số phận trong xã hội, nên ngày nay chi phèo vẫn là cái tên đầu tiên khi người ta nhớ đến cao cao.

Xem thêm: Những cuốn tiểu thuyết Nga hay nhất mọi thời đại

                       

Vậy là đến đây bài viết về Sơ đồ tư duy bài Chí Phèo (năm 2022) dễ nhớ – Ngữ văn lớp 11 đã dừng lại rồi. Hy vọng bạn luôn theo dõi và đọc những bài viết hay của chúng tôi trên website Truongxaydunghcm.edu.vn

Chúc các bạn luôn gặt hái nhiều thành công trong cuộc sống!

Related Articles

Back to top button