Top 10 Bài văn phân tích tác phẩm “Thuốc” của Lỗ Tấn hay nhất – Toplist.vn

Phân tích tác phẩm thuốc

lou ton (1881 – 1936) tên thật là zhou shuren, sinh ra tại Thiệu Hưng cung, tỉnh Chiết Giang, Trung Quốc, ông là nhà văn cách mạng đầu tiên của thế hệ thứ nhất với phương châm sống đúng đắn và mục đích sáng tác là dùng ngòi bút. vạch trần những “căn bệnh tâm thần của dân tộc”, một trong những nguyên nhân quan trọng dẫn đến sự trì trệ và suy vong của xã hội Trung Quốc. Sự nghiệp sáng tác của Lỗ Tôn gồm 3 tập truyện ngắn, 16 tập tản văn với các chủ đề chính trị, xã hội, văn học … ông xứng đáng là ngọn cờ đầu của văn học Trung Quốc hiện đại.

câu chuyện về ma túy, sáng tác năm 1919, là tác phẩm thể hiện rõ nỗi thống khổ, day dứt của ông lão trước những vấn đề hệ trọng của xã hội Trung Quốc đương thời. tác giả phê phán sự lạc hậu, sự ngu dốt đáng than thở của đại bộ phận nhân dân và thái độ xa rời thực tế, xa rời thực tế của quần chúng nhân dân của những người khởi xướng và tham gia cuộc cách mạng lần thứ tư lúc bấy giờ.

Đồng thời, nó cũng gửi gắm trong lịch sử niềm hy vọng rằng Trung Quốc sẽ có một cuộc cách mạng triệt để của quần chúng và vì quần chúng trong tương lai. Bối cảnh của câu chuyện là một xã hội ngột ngạt và u ám dưới ách thống trị của triều đại nhà Thanh trước khi phong trào cách mạng lần thứ tư bùng nổ, sự kiện mở đầu trong lịch sử cận đại Trung Quốc.

Sự xâm lược và can thiệp tàn bạo của nhiều đế quốc khác nhau như Anh, Pháp, Mỹ, Nhật Bản đã biến Trung Quốc thành một nước nửa phong kiến, nửa thuộc địa. thời kỳ hoàng kim của các triều đại đã qua. thay vào đó là một xã hội trì trệ, suy thoái, theo tổn thất hàng tấn: có tiến bộ thì trì trệ cũng gần đến con đường diệt vong.

Nội dung câu chuyện xoay quanh chủ đề thần dược: một loại “thần dược” kinh dị và đáng sợ chưa từng thấy. Đó là một viên bột nhão thấm máu tươi của những người tù bị chặt đầu, nướng cho người bệnh ăn. người ta bảo vị thuốc này chữa được hết các bệnh thuộc “tứ chứng nan y” như phong, lao, cổ,….

vợ chồng ông chủ quán chè gom góp số tiền tích góp bấy lâu nay đích thân ông cụ đến hành án mua “thuốc” cho đứa con trai đang bị bệnh lao nặng, hy vọng. để được chữa khỏi. nhưng tiếc thay, máu của những người bị kết án tử hình không chữa được bệnh lao! rồi tiền mất tật mang, cuối cùng đứa con duy nhất của hai vợ chồng già vẫn chết.

Cây bút của lu ton đã đề cập đến một vấn đề đáng lo ngại là phản khoa học – một trong những biểu hiện của sự lạc hậu về khoa học ở Trung Quốc, cũng như trong đời sống tinh thần của những con người mà nhân vật của họ chỉ là một trong hàng nghìn nạn nhân của thời xưa- phong tục thời trang.

Tuy nhiên, lỗ tấn bí mật chuyển tải ý định của nó trong ý nghĩa ẩn của câu chuyện. người con trai bị bệnh nặng không phải là người đàn ông tội nghiệp mà là tâm trí hoang mang của đôi vợ chồng già nói riêng và của đại bộ phận người dân nói chung. theo nhận xét của tác giả, toàn bộ xã hội Trung Quốc lúc bấy giờ giống như một người mắc bệnh hiểm nghèo, cần phải có một loại “thuốc” đặc biệt mới có thể chữa khỏi; Đồng thời, ông cũng chỉ ra rằng con đường đi của người Trung Quốc lúc này đã đi vào ngõ cụt, cần phải nhanh chóng khai thông mọi con đường mới đi được.

câu chuyện ma tuý giống như một vở kịch ngắn gồm bốn cảnh: cảnh thứ nhất: ông lão mang tiền đến nơi hành quyết để mua một cục bột tẩm máu của một tử tù. cảnh thứ hai: cặp vợ chồng già cho con trai ăn bánh bao tẩm máu nướng (đã lên sóng). cảnh thứ ba: những người khách tụ tập bàn luận trong phòng trà cổ. cảnh thứ tư: tiết thanh minh, người mẹ được chuyển đi thăm mộ con trai và tình cờ gặp mộ tử tù hôm trước.

Mở đầu vở kịch, tác giả miêu tả cảnh ông chủ quán chè già dậy rất sớm xin vợ đưa tiền để đến nơi hành quyết mua một quả bóng về tẩm bột. máu của tử tù để làm thuốc chữa bệnh lao cho đứa con trai duy nhất của mình. lot ton có cách kể chuyện rất tự nhiên và sinh động. nhiều chi tiết nhỏ nhưng lại có tác dụng kết nối, tạo vòng lặp để câu chuyện tiếp tục theo trình tự thời gian. ví dụ như tiếng ho liên tục của anh chàng như thúc giục ông lão nhanh chóng lên đường trước khi trời sáng; hay thương cho bạn và mong bạn khỏi bệnh khiến ông già đi lại nhanh hơn.

Ông lão bị ám ảnh bởi một loại thuốc kỳ lạ chữa bệnh lao: thịt viên ngâm trong máu của tử tù nên cố lách qua đám đông hỗn loạn đang đổ xô đi mua thứ mà ông cho là tiên dược có thể cứu sống ông. đời con trai. thứ “thuốc” kinh hoàng và quý hiếm ấy được bày bán như bao món hàng bình thường khác. sự miêu tả chân thực và sắc nét của cái hố khiến người đọc có cảm giác cảnh tượng hãi ​​hùng này đang diễn ra trước mắt.

Xem thêm: Khoa Văn Học Ngôn Ngữ : 40 Năm Dấu Ấn Những Thế Hệ, Khoa Văn Học Và Ngôn Ngữ

có một chi tiết ẩn dụ rằng không chỉ có ông lão hớt hải đi mua bánh bao tẩm máu của tử tù về chữa bệnh mà còn rất nhiều người khác cũng có ý định như ông. Qua tập này, La Chí Tân muốn nói đến một thực tế đáng lo ngại: Đa số người dân Trung Quốc thời bấy giờ vẫn tin vào những điều viển vông không có cơ sở khoa học, bởi mê tín đã tiêm nhiễm vào đầu óc họ, trở thành một căn bệnh tâm thần không thể chữa khỏi.

Xem Thêm : Giáo án bài Tuyên Ngôn Độc Lập (Hồ Chí Minh) – Phần 2: Tác phẩm – Tiết 1 | Giáo án Ngữ văn lớp 12 chuẩn nhất

Ở cảnh thứ hai, niềm vui, niềm tin và hy vọng của ông lão ngày càng dâng cao. về đến nhà, vợ chồng ông lão vội chuẩn bị “thuốc hồi sinh” rồi cho con trai ăn một chiếc bánh bao đen tẩm máu. cô cầm lấy chiếc bánh và nhìn nó, cảm thấy rất lạ, như thể cô đang nắm trong tay cuộc sống của chính mình vậy. anh ấy đã bẻ nó ra làm đôi, rất cẩn thận …

ngay sau đó, chiếc bánh đã vào bụng … ông già đứng sang một bên, bà bán hoa đứng một bên, há hốc mồm nhìn chàng trai như muốn đổ cái gì lên người, đồng thời. thời gian muốn lấy một cái gì đó ra. . tác giả đã khéo léo thể hiện diễn biến tâm trạng của từng nhân vật trong đoạn văn này. các bậc cha mẹ háo hức khi thấy con mình ăn bánh bao, lòng tràn trề hy vọng, tin rằng con mình sẽ mau khỏi bệnh.

Họ muốn đổ sự sống cho những đứa con của mình, đồng thời cũng muốn thoát khỏi căn bệnh lao quái ác mà người ta đã xếp vào “tứ chứng nan y”, ai mắc phải căn bệnh này là chắc chắn phải chết. đôi vợ chồng già là những nhân vật bất hạnh vì tình phụ tử mà cảm động, nhưng cũng đáng giận vì mê tín đến mức ngu xuẩn.

Hình ảnh đám đông trong quán trà của ông lão cũng phản ánh rất chân thực “căn bệnh tâm thần” của người Trung Quốc. quán trà lâu đời là nơi gặp gỡ thường xuyên của những vị khách bình dân. ở đây, lượng thông tin không chỉ rất phong phú mà còn rất thực tế.

Khách uống trà bao gồm một người đàn ông râu xám, một người gù, một ông chú, một chàng trai tuổi đôi mươi… và nhiều hơn nữa. họ nằm trong số đông đảo dân chúng Trung Quốc vào thời điểm đó. Quán trà của ông lão giống như một xã hội Trung Quốc thu nhỏ.

Những vị khách uống trà kể về hai sự kiện nóng hổi: lần thứ nhất là việc ông già mua thuốc “chữa bách bệnh”; thứ hai là vùng đất thấp bị giết và cắt đứt. “Thần dược” chữa trị “căn bệnh quái ác” mà người Trung Quốc thời đó vẫn tôn sùng là bánh bao tẩm máu của những tù nhân bị tử hình. thịt viên lúc nào cũng có, nhưng tử tù thì sao? máu của tử tù không có nhưng cũng không hiếm, chỉ có tiền mới mua được, nhất là trong dịp tử tù bị đâm.

Ông lão có một người con trai bị bệnh lao nặng, may mắn được biết là đã bị chặt đầu. cho nên ngày đó trong quán trà của ông lão cũng hiểu được người ta chỉ nói đến hai chuyện này, điều quan trọng ở đây là thái độ của ông đối với hai sự việc này như thế nào? về sự kiện đầu tiên, ai cũng mừng cho ông lão may mắn mua được “thần dược” và đặt niềm tin tuyệt đối vào bài thuốc kỳ lạ đó. chỉ trong một đoạn văn ngắn, có tới 6 lần lặp lại cụm từ: bảo đảm nào thì làm, tuyên bố chắc như đinh đóng cột.

Về sự thật thứ hai, tất cả mọi người đều tỏ ra khinh bỉ, chế nhạo và dùng những từ ngữ tồi tệ nhất để gọi các llaneros: tên tội phạm, tên ác quỷ, thằng nhãi, tên khốn … mà họ coi như vậy. râu hổ, thật là điên rồ. họ nghĩ rằng việc chặt đầu anh ta là đúng đắn. họ hả hê như vừa loại được tội nhân. Khi họ biết được phần dưới của âm mưu mà giám đốc nhà tù đã tát anh ta hai cái vào tai vì dám mời anh ta “gây chiến”, họ cảm động đến mức không thể ngừng nói và cười. trong khi đó, họ khen ông lão khôn ngoan giao cháu mình cho quan, không khuất đầu vì chứa chấp kẻ phản bội, được thưởng hai mươi lạng bạc.

Xem thêm: Nguyễn Dữ và Truyền kỳ mạn lục – TẠP CHÍ TAO ĐÀN

Thông qua cuộc thảo luận của đám đông trong quán trà, nhà hiền triết đã khéo léo vạch trần tâm trạng đen tối của đa số dân chúng Trung Quốc lúc bấy giờ. cuộc cách mạng tân hải là một cuộc cách mạng không hoàn chỉnh. người dân chưa được tuyên truyền, giác ngộ nên coi người cách mạng là kẻ thù “nhưng họ không hiểu mục đích cao cả của cách mạng.

lou ton nhận thức rõ về “bệnh tâm thần” của người dân Trung Quốc ở mức độ lớn. đã đến lúc phải khẩn trương tìm ra phương thuốc “đặc trị” để chữa khỏi căn bệnh này. nhưng biện pháp khắc phục là gì?

Hiện tại, cách mạng Trung Quốc đang mò đường, ngụy cũng đang tìm đường, vẫn chưa tìm được giải pháp chính xác, nhưng đã đoán trước được điều gì đó. linh cảm đó được thể hiện một phần qua hình ảnh nhân vật xuôi dòng.

Tuy không được tác giả miêu tả trực tiếp nhưng nhân vật này đóng vai trò quan trọng là mắt xích kết nối toàn bộ câu chuyện và chi phối các sự kiện của vở kịch. Hạ Du là một chiến sĩ cách mạng có ý chí kiên cường, dám chấp nhận thử thách, hy sinh. Cho đến phút cuối cùng anh vẫn tiếp tục tuyên truyền cách mạng. miền xuôi tỏ ra tiếc nuối trước sự thiếu hiểu biết của người dân. nhưng rất tiếc ý chí, mục đích và hành động của anh bị mọi người hiểu sai.

bố da là người thân cho rằng anh đang “gây chiến” nên đã tố anh cướp tiền thưởng. người ta hy vọng ông bị chặt đầu để máu ngâm bánh bao làm thuốc. Với những tên đao phủ tham lam và tàn bạo, máu của miền xuôi là món hàng sinh lợi béo bở. với quần chúng nhân dân, miền xuôi là đối tượng bị họ chế giễu và khinh miệt. thậm chí mẹ anh còn hiểu nhầm con trai mình.

Xem Thêm : Mặc Hương Đồng Khứu và những tác phẩm truyện đình đám

Xây dựng nhân vật hạ lưu, tác giả vừa thể hiện thái độ kính trọng, khâm phục, vừa như ngầm phê phán những người làm cuộc cách mạng lần thứ tư, xa rời quần chúng, chưa giác ngộ. Thật xót xa và đau xót khi thấy hình ảnh người chiến sĩ cách mạng không thể chung sống với quần chúng nhân dân, lại còn bị người đời coi thường, giễu cợt. đó là lý do tại sao sự hy sinh của họ là vô nghĩa.

Trong phần cuối của câu chuyện, khung cảnh nghĩa địa được miêu tả rất kỹ lưỡng: khu đất ven chân tường ngoài cổng phía Tây vốn là đất công. ở giữa là một con đường hẹp quanh co, do những người thường đi đường tắt giẫm đạp. nó cũng là ranh giới tự nhiên giữa nghĩa trang của người chết hoặc tù nhân ở phía bên trái và nghĩa trang của người nghèo ở phía bên phải.

Ở cả hai nơi, những ngôi mộ dày đặc, từng lớp, giống như những viên thịt của những người giàu có trong một bữa tiệc sinh nhật. hình ảnh con đường ở đây không đơn giản chỉ là giới hạn tự nhiên, mà còn là giới hạn vô hình của lòng người và định kiến ​​xã hội. cảnh nghĩa địa trong đoạn văn mang nhiều ý nghĩa. Trước hết, không có sự phân biệt trong dư luận giữa những người cách mạng hy sinh vì đất nước và tội phạm.

thì các chiến sĩ cách mạng cũng bị coi là “kẻ thù”. thứ hai: số người chết bằng máy chém hoặc nhà tù nhiều bằng số người chết vì đói nghèo. Hình ảnh những ngôi mộ trong nghĩa trang nhiều như cái bánh bao của những người giàu vào ngày sinh nhật của họ là một sự so sánh đầy mỉa mai, gợi lên hiện thực đen tối và tàn bạo của xã hội phong kiến ​​Trung Quốc lúc bấy giờ.

lot ton còn gửi gắm một hàm ý khác trong hình ảnh con đường chia cắt nghĩa trang: ranh giới giữa người nghèo và người cách mạng rất hẹp. Những người cách mạng là ai, nếu không phải là những người nghèo khổ, bị áp bức, bóc lột đến cùng cực, không còn con đường nào khác là phải vươn lên giải phóng cuộc sống? Nếu khi còn sống họ không thực sự hiểu nhau hoặc gắn bó với nhau, thì lúc chết, nghĩa địa này chính là nơi họ có thể ở gần nhau.

Xem thêm: Cảm nghĩ về bài thơ qua đèo ngang 2023

Hai bà mẹ đã đi thăm mộ của những đứa con của họ vào thời Thanh Minh. đó là người phụ nữ bán hoa, mẹ của sự dời chỗ và mẹ của những kẻ bị kết án tử hình. Người phụ nữ với những bó hoa đặt lễ vật trước mộ con trai, cầu nguyện và khóc một lúc. người phụ nữ kia cũng làm như vậy trước mộ con trai mình, chỉ khác là mộ của cô ấy ở bên phải đường, còn người kia ở bên trái đường, gần như quay mặt vào nhau. Tình huống này đã tác động rất mạnh đến tư tưởng và tình cảm của người đọc. cả những người đã chết và những người còn sống đều là những nạn nhân đáng thương và đau khổ của xã hội phong kiến ​​Trung Hoa thối nát và trì trệ lúc bấy giờ.

Câu hỏi khiến người mẹ ngạc nhiên và lo lắng: đây là cái gì? con khỉ nhìn thấy trên mộ con trai có những cánh hoa hồng trắng … không nhiều, xếp thành hình tròn, không đẹp lắm nhưng cũng gợi liên tưởng đến hai lần. Câu hỏi này thể hiện thái độ bối rối của người mẹ trước sự thật tham gia cách mạng và cái chết thương tâm của con trai mình; đồng thời chứa đựng cảm giác chua xót, đau khổ và tự trách bản thân.

Đó không chỉ là câu hỏi của các bà mẹ miền xuôi, mà của tất cả mọi người. ai vào đây chắc chắn là đồng chí miền xuôi, có cảm tình với cách mạng. họ bất chấp luật pháp hà khắc của chính quyền mà vẫn dũng cảm bày tỏ tình cảm của mình với cách mạng. họ dám đến viếng mộ anh và kính cẩn đặt một vòng hoa tươi thắm:… hoa trắng và hồng xen lẫn nhau, nằm trên ngôi mộ rỗng.

Một trong những người không ngại kết nối là có nhiều lỗ hổng. nhà văn thể hiện sự kính trọng đối với những người lính của phong trào cách mạng lần thứ tư. ông đã đặt một vòng hoa tưởng niệm trên mộ. do đó ông cũng đặt ra vấn đề cấp bách là phải có một phương thuốc đặc biệt để chữa khỏi “bệnh tâm thần” của người Trung Quốc. phương thuốc đó chắc chắn không hơn gì con đường cách mạng, nhưng không bằng một nửa cách mạng tân học, mà là một cuộc cách mạng triệt để của quần chúng và vì quần chúng.

Hình ảnh những vòng hoa trên những ngôi mộ ở hạ nguồn cũng cho thấy tác giả vẫn nuôi hy vọng về một ngày mai tươi sáng, bất chấp việc những người tham gia phong trào cách mạng lần thứ tư đang bị chính quyền bắt bớ ráo riết và bản thân tác giả cũng vậy. trong tình trạng đau đớn và sốc. nó làm cho cái chết xuống sông bớt bi thảm hơn vì dù sao cũng có người cảm động và hiểu được phần nào ý nghĩa cái chết của mình. nó cũng là niềm an ủi cho những chiến binh dũng cảm, những người lang thang một mình. (tên lỗ tấn của những người tham gia phong trào cách mạng).

Lịch sử của thuốc được mô tả trong hai mùa, mùa thu và mùa xuân. xuống sông và chết vào mùa thu, đồng nghĩa với tử vong. hai cái chết của hai người trẻ tuổi có số phận khác nhau và cách họ chết cũng không giống nhau. Tuy nhiên, trong thanh xuân, hai người mẹ cùng chung nỗi đau mất con dường như đồng cảm với nhau.

Đặt câu chuyện vào thời điểm của hai mùa: một mùa mang tính chất thối rữa, một mùa mang tính chất tái sinh, vận động viên chạy nước rút dường như muốn gửi gắm vào đó hy vọng về một sự thay đổi tất yếu. Tuy không có những biểu hiện rõ ràng nhưng với kết cấu nghệ thuật và thời gian đầy ý nghĩa tượng trưng, ​​tác giả đã gieo vào lòng người đọc một niềm tin, một hy vọng về tương lai tươi sáng của dân tộc.

Truyện ngắn về ma tuý thể hiện lối viết hiện thực, tỉnh táo và khách quan của xã hội thượng lưu. cốt truyện đơn giản nhưng đặc sắc ở khả năng lựa chọn chi tiết, nghệ thuật sắp xếp thời gian và đặc biệt ở khả năng tạo ý nghĩa đa nghĩa của ngôn từ và hình ảnh. câu chuyện mang âm điệu chung buồn thể hiện những tâm tư, trăn trở, day dứt đầy trách nhiệm của người hố đối với vận mệnh và tương lai của dân tộc mình.

Tác phẩm này có thể coi là con dao sắc bén trong bàn tay của một bác sĩ tài ba, người đã mạnh dạn cắt bỏ những ác tâm của xã hội đương thời để cứu lấy đất nước Trung Hoa. Nhà văn Lỗ Tốn xứng đáng là cây đại thụ của nền văn học Trung Quốc và là danh nhân văn hóa thế giới.

Nguồn: https://truongxaydunghcm.edu.vn
Danh mục: Văn Học

Related Articles

Back to top button