Phân tích nhân vật Mị trong đêm tình mùa xuân (19 mẫu) – Văn 12

Phân tích mị trong đêm tình mùa xuân

phân tích nhân vật tôi trong một đêm tình mùa xuân tuyển chọn dàn ý và 19 bài văn mẫu hay. Với 19 bài văn mẫu về đêm tình mùa xuân dưới đây chắc chắn sẽ là gợi ý hữu ích cho các bạn học sinh lớp 12 trong việc ôn tập, nắm chắc các nội dung chính củng cố kiến ​​thức đã học một cách dễ dàng.

Phân tích bản thân trong một đêm tình mùa xuân giúp ta cảm nhận được diễn biến tâm trạng của mình trong hồng ngai vàng là một tâm trạng hỗn độn: vui sướng và đau đớn, ham sống và tủi nhục. Tôi muốn chết. sự trỗi dậy của tôi trong đêm tình mùa xuân không làm thay đổi vận mệnh của tôi, nhưng nó là tiền đề quan trọng cho những thay đổi lớn của cuộc đời tôi. đồng thời mang đến cho người đọc thông điệp rằng sâu thẳm trong trái tim mỗi người luôn tiềm tàng một sức sống mãnh liệt. vì vậy hãy sống thật ý nghĩa, đừng sống hoang phí. vậy đây là 19 bài đánh giá về em trong đêm tình xuân siêu hay , theo dõi tại đây.

phác họa tâm trạng của tôi trong đêm xuân tình yêu

i. giới thiệu:

  • giới thiệu tác giả và tác phẩm
  • giới thiệu sơ lược về em trong tác phẩm “Vợ chồng son”. tâm trạng của tôi trước đêm xuân.

ii. nội dung:

– hãy phân tích tâm trạng của em trong đêm xuân.

+ trước đêm xuân, do bị ngược đãi và áp bức, tôi đã trở thành một người phụ nữ “không hồn”, mất hết cảm giác về thời gian và không gian. cuộc sống của tôi lúc đó cũng giống như cuộc sống của con trâu hay con ngựa trong nhà thống lí pa tra. nhưng có thể nói sức sống trong tôi vẫn chưa bị dập tắt hoàn toàn.

– & gt; sức sống trong tôi có thể bị dập tắt vĩnh viễn nhưng cũng có thể trỗi dậy khi điều kiện cho phép.

+ do ngoại cảnh tác động vào em vào một đêm mùa xuân. Mùa xuân ở Hồng Kông đẹp và gợi cảm làm sao

– & gt; chính không gian nhộn nhịp đầy màu sắc và tiếng sáo bay tha thiết đã đánh thức tôi già. tiếng sáo dù vô tình hay hữu ý đã chạm vào nỗi nhớ “Ta nghe tiếng sáo vang vọng, lòng háo hức mong về. “Tôi ngồi xuống và lặp lại bài hát của người thổi”…

– mùa xuân ấy đầy màu sắc, tràn đầy âm thanh. nó xa lạ với không gian căn phòng nhỏ của tôi, nhưng gần với thế giới mà tôi đã từng sống rất hạnh phúc. chúng làm tôi nhớ lại những ngày xưa. Ngày xưa, tôi thường uống rượu. Bây giờ, tôi cũng uống rượu. sau đó tôi say.

– rượu – chất men đánh thức phần đời tôi đã mất. “Khi say, tôi sống lại ngày xưa. Tôi đã rất hạnh phúc vào ngày hôm trước. tai tôi có thể nghe thấy tiếng sáo vọng vào đầu làng. Đó là tiếng sáo của tình yêu, của tuổi trẻ đầy sức sống. Tôi không còn là đứa con dâu lừa nhà thống lý nữa. Tôi đang uống rượu trong bếp thổi sáo và tôi cuốn lá vào môi, thổi lá cũng hay như thổi sáo. có biết bao người say mê thổi sáo theo ta ngày đêm. Vì vậy, tôi vẫn còn rất trẻ. Tôi vẫn còn trẻ. ”

– sự đối lập giữa hoàn cảnh đêm xuân, giữa thế giới thao thức và đời thực: khi say, ta nhớ lại chuyện xưa, nhưng thực tế ta vẫn ở trong nhà thống lý. Tôi vẫn đang sống trong địa ngục với một câu chuyện. sự đối lập giữa một bên là niềm vui của tuổi trẻ, một bên là kiếp trâu ngựa đã khiến tôi nghĩ đến việc kết liễu đời mình như ngày về làm vợ nhà thống lý. Ước gì có chiếc lá ngón trong tay, tôi sẽ ăn đến chết đi sống lại mà không cần nghĩ ngợi gì nữa. Càng nhớ lại càng thấy ứa nước mắt. mẹ ơi, tiếng sáo ấy, tiếng sáo gọi con yêu thương vẫn còn trôi ngoài phố. Tôi đang cố quên, tôi không muốn nhớ lại ngày trước nhưng tôi không thể. tiếng sáo bay bổng, tiếng sáo khiến vạn vật trở nên tươi mới. Tôi muốn đi chơi, tôi muốn thoát ra khỏi ánh trăng trắng và đục này!

– nhưng tôi đã giải cứu theo cách khác. đó là ra khỏi nhà để đi ra ngoài như những người trẻ tuổi đi dạo phố. Tôi định giải thoát cho mình một cách lặng lẽ nhưng mãnh liệt: Tôi đi vào góc nhà, lấy một tuýp mỡ, cuộn lại một đoạn rồi đặt lên mâm đèn để thắp rồi… quấn tóc, đưa tay lấy bông hoa. váy và ấn nó vào trong tường … cởi áo ra. Tôi đã làm mọi thứ, bình tĩnh và quyết liệt như ngày xưa, khi tiếng sáo cất lên trong đầu.

– nỗ lực giải thoát bản thân của tôi đã thất bại: nhìn thấy tôi, tôi đã bị sốc. anh ấy chỉ biết tôi muốn đi chơi. người còn ác hơn hổ không biết rằng trước mặt mình còn có một con hồ ly khác, là nàng tiên cá năm xưa mà anh ta lừa trộm mang về. anh ta đã bóp chết sự trở lại đó một cách tàn nhẫn: anh ta bước tới, nắm lấy tôi và trói tay tôi bằng thắt lưng của anh ta. Anh ta lấy sợi đay thúng trói tôi vào cột. tóc tôi xõa xuống mặt, anh ấy thường cột tóc đuôi ngựa khiến tôi không thể nghiêng đầu nghiêng được nữa …

iii. kết luận:

Thành công của nhà văn to hoai là khắc họa một nhân vật sống chủ yếu từ trạng thái tâm hồn, trạng thái tâm hồn. trong suốt đêm xuân, tôi rất ít hành động, nhưng người đọc vẫn thực sự bị cuốn hút vào một con người vươn lên từ cõi u tối. không gian, thời gian và giọng văn của tác phẩm theo nhịp điệu tâm tình ấy. Chắc hẳn tôi phải đặt cả trái tim mình vào tâm trạng của mình, để người đọc theo dõi tâm trạng đó, có lúc tha thiết, có lúc chìm trong đau buồn.

xem thêm: nêu tâm trạng của em trong đêm tình xuân

sơ đồ tư duy về tâm trạng của tôi trong đêm tình yêu mùa xuân

Phân tích nhân vật Mị trong đêm tình mùa xuân (19 mẫu) - Văn 12

Tâm trạng Mị trong đêm tình mùa xuân

Phân tích nhân vật Mị trong đêm tình mùa xuân (19 mẫu) - Văn 12

Mị trong đêm tình mùa xuân hay nhất

Nếu các nhà văn hiện thực phê phán chỉ xem con người là nạn nhân bơ vơ của hoàn cảnh thì các nhà văn cách mạng luôn khám phá ra sức mạnh của hạnh phúc trong tâm hồn những con người khốn khổ. Bà là một cây bút xuất sắc trong nền văn học cách mạng Việt Nam, không chỉ rất khéo trong việc miêu tả cái chết dần chết mòn của em, một cô gái tràn đầy sức sống mà còn rất tinh tế trong việc khám phá quá trình hôn nhân. nếu có tình huống làm tê liệt sức sống của tôi, thì cũng có hoàn cảnh giúp tôi ăn năn. và hoàn cảnh đó chính là đêm xuân thắm đượm tình người.

ở miền núi, anh không vui khi tết đến, xuân về. Năm nay, nó chào đón bạn một cái Tết đặc biệt. đúng vào thời điểm đó, gió và lạnh rất mạnh, nhưng dù thời tiết khắc nghiệt nhưng không khí đón lễ hội xuân hồng vẫn rất tưng bừng. Tiếng cười nói rộn ràng ngoài đỉnh núi, có tiếng sáo mời bạn chơi. không khí tưng bừng, náo nhiệt ấy như vang vọng trong tâm hồn tôi, khiến tâm hồn tôi bừng tỉnh và sống lại.

Bạn có một con trai và một con gái, sau đó bạn đi làm, tôi không có con gái, tôi đang tìm người yêu

lời ca tiếng sáo bình dị, mộc mạc nhưng chan chứa niềm vui tự do, khát vọng tình yêu, hạnh phúc. tiếng hát nồng nàn của tuổi thanh xuân vang lên trong sâu thẳm trái tim tôi đánh thức trái tim tôi trong im lặng bấy lâu nay, tiếng sáo đã đánh thức sức sống đang ngủ yên trong trái tim tôi. . ý thức về nhân quyền nổi lên, tôi cũng uống rượu. Tôi lén lấy bình rượu uống từng bát. cách uống của tôi thật lạ. Tôi có thể uống nó, uống nó như tôi chưa bao giờ được uống nó, uống nó để làm tôi bực mình và làm tôi bực mình. uống để gột rửa những đắng cay, tủi nhục của kiếp trước. uống để thỏa mãn niềm đam mê của mình, hãy tiến lên. hương rượu nồng nàn và giọng hát ngôi sao đã nâng tôi khỏi thực tại và đưa tôi trở về quá khứ tươi đẹp với bao khát khao cháy bỏng. Anh say em cứ ngồi nhìn mọi người hát mà lòng em đang sống trong quá khứ. trước đây anh thổi sáo rất hay … được rất nhiều người yêu thích. ngày trước tôi còn trẻ và yêu đời, ngày khác tôi đã yêu và được yêu. sống với ngày trước, lòng chợt phơi phới, chợt thấy vui vui. những kỷ niệm vui đã khiến tôi nổi loạn. mở đầu là sự nổi loạn trong tư tưởng. Tôi còn trẻ, tôi vẫn còn trẻ. Tôi muốn đi chơi bao nhiêu người có chồng ngày tết cũng ra mặt. Còn bao nhiêu nữa để anh và em dù không còn yêu nhau nhưng vẫn phải ở bên nhau. lần đầu tiên, sau chuỗi ngày dài đằng đẵng, sống trong cam chịu và tủi nhục với kiếp trâu ngựa như rùa nuôi trong góc tối, tôi dám từ chối sự ràng buộc của số phận với một câu chuyện để trở thành một người tự do. . đắm chìm trong những kỷ niệm nồng nàn, trong những khát khao cháy bỏng, dường như tôi đã quên mất thực tại. rượu tan khi nào? những người trở về đã không còn ở đó nữa. Tôi không biết nữa, tôi vẫn ngồi một mình giữa nhà. vùng đất của những giấc mơ, vùng đất của những giấc mơ, vùng đất của tình yêu, đang gọi tôi.

tại sao tôi thức dậy? Tôi dậy nhưng tôi không đi chơi nữa mà từ từ vào phòng. Ý tưởng muốn thoát ra trong đầu tôi, nhưng nó không đủ mạnh để đưa tôi ra khỏi thế giới nhà tù. phản ứng nổi loạn của tôi cần thêm thời gian và chất xúc tác. anh buồn bã bước vào, rời khỏi giường, nhìn ra cửa sổ với lỗ vuông trên tay, lờ mờ ánh trăng trắng. những cay đắng, tủi nhục của kiếp nô lệ tư sản bỗng chốc trở về, ám ảnh trái tim tan nát, đẫm máu đầy bi kịch của tôi. và đột nhiên tôi có một ý nghĩ kỳ lạ, đột biến nhưng không thể tránh khỏi: Tôi muốn tự sát: nếu tôi có một lưỡi dao trong tay ngay bây giờ, tôi sẽ ăn thịt nó cho đến chết mà không thèm nhớ. Tôi chỉ nhớ mình đã nhìn thấy nước mắt của mình. Tôi đã nghĩ rằng mình sẽ tự sát ngay lập tức, nhưng ngay khi ý nghĩ muốn chết trỗi dậy, giọng nói của những vì sao gọi người yêu trôi trên đường phố lại một lần nữa vang lên trong tâm hồn tôi. bản tình ca nồng nàn ấy đã bóp nghẹt ý nghĩ muốn chết đi nhưng anh không còn sống được như con rùa nuôi trong góc tối. Tôi phải sống trong bầu trời tươi sáng, tràn ngập ánh nắng, tự do, hạnh phúc. và chính suy nghĩ đó đã thôi thúc tôi thực hiện hành động nổi loạn, táo bạo và quyết liệt mà tôi đã từng thực hiện. Tôi vào góc nhà lấy một ống mỡ sắn bỏ vào đĩa đèn để thắp. tại sao tôi phải bật đèn? Tôi không còn sẵn sàng sống trong bóng tối nữa sao? Tôi muốn phá tan màn đêm đen tối tăm tối nơi địa ngục trần gian này. Tôi muốn thắp sáng tương lai của mình. ngọn lửa trong đĩa đèn hay ngọn lửa trong tim tôi đang cháy. Sau khi bật đèn, tôi xõa tóc, với lấy váy và lấy ra một chiếc áo khác. Bất chấp mọi luật lệ của thống đốc, tôi hành động như một người hoàn toàn tự do

Những khao khát cháy bỏng của tôi bùng lên và bị dập tắt một cách tàn nhẫn. Tôi đã từng tự trói mình vào cột bằng một cái rổ đan bằng sợi đay tàn nhẫn. tóc tôi rụng hết, anh ấy sẽ cột tóc đuôi ngựa lên để tôi không cúi xuống được nữa. sau đó tắt đèn và đóng cửa. Tại sao bạn phải trói tôi như thế này? Thói quen của anh ta là tàn bạo, hay chính anh ta đã giật mình trước hành động nổi loạn táo bạo của tôi? phải dùng mọi vũ lực khắc nghiệt nhất để dập tắt tinh thần nổi loạn mạnh mẽ của tôi. Tuy nhiên, cửa của các căn phòng đóng chặt và những luồng ánh sáng hẹp không thể làm chói mắt tâm hồn tôi. ngay cả bóng ma của chiếc máy ảnh cũng không thể dập tắt được ngọn lửa đang hừng hực trong tim tôi. tất cả sự vũ phu của câu chuyện mất đi ý nghĩa của nó. trong bóng tối, tôi im lặng như không biết mình bị trói. chút rượu nồng nàn, ta vẫn nghe tiếng sáo đưa ta vào cuộc chơi, vào những buổi tiệc tùng. Tôi hát nhẹ nhàng, bài hát xuất phát từ trái tim nồng nàn, say đắm. rồi tôi bước đi, sức sống mạnh mẽ, quyết liệt, tiềm ẩn, khát vọng tự do mãnh liệt trỗi dậy. sinh lực đó tiếp tục tuôn ra khỏi sợi dây.

nhưng đột nhiên tôi tỉnh dậy, những đường nét chói lọi cắt vào da thịt, đau đớn, đau đớn, đau đớn đến tê dại. tiếng sáo chết đi một cách nghiêm túc và nhẹ nhàng, chỉ còn tiếng chân ngựa va vào vách tường đau xót và than thở. Tôi thổn thức khi nghĩ rằng mình không bằng một con ngựa. Suốt đêm đó, tôi có lúc ngủ thiếp đi, có lúc thức, có lúc đau đớn, quằn quại trước hiện thực thảm thương và đau khổ, có lúc mắng mỏ, nhớ nhung đến tuyệt vọng. quá khứ, hiện thực, niềm vui, nỗi đau giằng xé trong tim. ngòi bút vẽ hoài cổ tinh tế và tài hoa đến nỗi khi nó đi vào sâu thẳm tâm trí tôi, tôi trở nên ‘thật hơn người thật’.

Thanh xuân đã qua đi nhưng sức sống tiềm ẩn trong tôi đã bừng tỉnh và chờ cơ hội để bùng phát. Với nghệ thuật miêu tả tâm lý nhân vật, bức tranh tinh tế đã mang đến cho nhân vật một hướng đi, một cuộc sống mới. đó cũng chính là giá trị nhân văn cao cả của công việc. Đồng thời, qua đó cũng thể hiện tài năng và những đóng góp của Tô Hoài cho nền văn học Việt Nam.

hãy phân tích cái tôi trong đêm tình mùa xuân

nói đến hoai là nói đến một nhà văn có năng lực sáng tác dồi dào, phong phú ở nhiều thể loại, nhưng ở thể loại nào ông cũng để lại những tác phẩm xuất sắc và dấu vết là truyện thiếu nhi, hồi ký, truyện ngắn, tiểu thuyết, kịch bản, … ở lĩnh vực Từ văn học hiện thực, Tô Hoài đã ghi dấu ấn với tập truyện ngắn Tây Bắc gồm 3 truyện ngắn về cuộc sống của đồng bào các dân tộc vùng cao phía Bắc những năm trước Cách mạng Tháng Tám. trong đó Vợ chồng A Phủ là tác phẩm nổi bật lên giá trị nhân văn, nhân đạo sâu sắc được lồng ghép vào bối cảnh hiện thực của đất nước lúc bấy giờ. Có thể nói, to hoai là tác phẩm tiên phong trong công cuộc “khai thiên lập địa” khi viết về cuộc sống của các dân tộc miền núi phía Bắc, đặc biệt là đi sâu vào những bất hạnh và vẻ đẹp tiềm ẩn trong tâm hồn người phụ nữ các dân tộc thiểu số. sự áp bức của cường quyền và chế độ thần quyền. cái tôi trong Vợ chồng một phủ là một điển hình cho nỗi bất hạnh, cơ cực của đất trời Tây Bắc, cuộc đời tưởng như tàn từ khi vào nhà thống lý nhưng bằng sức mình. Sống mạnh mẽ, khao khát tự do. , trong đêm tình yêu mùa xuân ấy, tôi thức dậy, bắt đầu phản kháng và tìm ra lối thoát cho riêng mình.

Tôi xuất thân từ một gia đình nông dân nghèo khó, bố tôi phải vay mượn tiền để cưới vợ, món nợ đó cho đến khi tôi lớn lên, tôi đã trở thành một cô gái xinh đẹp và tài năng, nhưng tôi vẫn chưa trả hết nợ. . chính món nợ cha truyền con nối khốn khổ đó đã kéo cuộc đời tôi vào nỗi bất hạnh tột cùng. vì để trả nợ cho cha tôi đành phải đồng ý làm con dâu gán nợ cho một quan pháp, buộc phải chung sống với một sử gia, người mà tôi không yêu, đồng ý từ bỏ tình yêu của đời mình. .

Ngày đầu về làm dâu, tôi bỏ chạy về nhà, với chiếc lá trên tay tôi chỉ muốn chết, tôi cố gắng chống chọi và chống trả để chống lại vận mệnh. nhưng khi tôi chết thì ai sẽ trả được món nợ cho cha già, lòng hiếu thảo và tình yêu thương đã giữ lấy tôi trong cuộc đời này, nhưng tôi sống như một cái xác không hồn, chỉ tồn tại. . Mang tiếng làm dâu một gia đình giàu có nhưng tôi sống như nô lệ, ngày đêm làm lụng, liên tục từ mùa này qua tháng khác, không nghỉ lấy một ngày. Sự đau khổ về thể xác cùng với sự tra tấn về tinh thần khi sống với một người đàn ông bạo hành dường như đã giết chết trái tim tôi, giết chết tâm hồn tôi. Tôi giống như một cỗ máy làm việc, bao nhiêu năm rồi người ta không nghe tôi nói dù chỉ một lần, tôi chỉ im lặng, “mắc kẹt như rùa trong góc”, trải qua bao năm đau khổ. rõ ràng là một cô gái xinh đẹp có tài thổi sáo, tuổi đôi mươi nhưng sống như nắm tro tàn, lạnh lẽo, cô đơn, chẳng còn biết vui, biết đau vì “khổ lâu rồi cũng quen. . Bây giờ tôi nghĩ tôi cũng là trâu, tôi cũng là ngựa. Ngựa chỉ biết ăn cỏ và làm việc “. tuy nhiên, trong sự vô cảm, thờ ơ với cuộc đời, tôi vẫn ý thức được nỗi đau không gì sánh bằng của người đàn bà sống trong nhà thống lí “con trâu, con ngựa”. chân đi nhai cỏ, những người đàn bà con gái trong gia đình này vùi mình suốt đêm, cả ngày Chi tiết nhỏ này đã lột tả mạnh mẽ nỗi đau đớn, bất hạnh tột cùng của không chỉ nhân vật tôi mà còn rất nhiều người phụ nữ khác ở Hong Kong, những ai. con người nhưng sống một cuộc sống không giống như cuộc sống của vật nuôi.

Đó không chỉ là nỗi đau thể xác khiến tôi tê liệt, mà chính những vết thương trong tâm hồn khiến tôi thờ ơ với mọi thứ. của một cô gái xinh đẹp thổi sáo, chơi lá hay, được bao nhiêu đứa trẻ yêu thích, và một tình yêu đẹp tưởng chừng đơm hoa kết trái thì tôi bỗng chốc trở thành con dâu nợ nần, đau khổ chung tình. tình hình. .một người thô lỗ, bị giam cầm trong căn phòng tối chỉ có một ô cửa sổ nhỏ cỡ lòng bàn tay, lúc nào cũng tối om không biết là màu sương hay màu nắng. Tôi phải từ bỏ mọi ham muốn, từ bỏ cuộc sống tự do, chôn vùi tuổi trẻ của mình trong cuộc hôn nhân đầy nợ nần, lấy một người đàn ông giàu có nhưng chẳng khác gì địa ngục trần gian. Tôi không có quyền lựa chọn, không còn cách nào khác, cô ấy chỉ còn cách quấn lấy mình trong cái vỏ chai sạn và lầm lạc để tiếp tục những tháng ngày đen tối và tuyệt vọng.

những tưởng cuộc đời mình mãi mãi im lặng, bế tắc và mãi mãi bị chôn vùi dưới ách thống trị và thần quyền, nhưng chính đêm xuân có tiếng sáo gọi bạn – âm thanh của cuộc đời nơi ô mai, dường như đã đánh thức tâm hồn tôi. một tâm hồn chưa chết hẳn, sâu trong đống tro tàn ấy là than hồng, vẫn tha thiết khát khao được sống, được tự do, chỉ chờ ngày thắp lên ngọn lửa sáng. Xuân về, trai gái nô nức hò hẹn, người thì xúng xính váy áo sặc sỡ, thổi sáo, lá tình tứ suốt ngày. Tôi nghe tiếng sáo vọng lại “Em đang mong chờ anh”, tôi bất giác lẩm bẩm theo bài hát của người vừa cất lên, lời bài hát mà có lẽ đã lâu tôi không nhắc đến. Có thể nói, chỉ qua một chi tiết nhỏ này, bạn có thể thấy trái tim vốn đã chai cứng của tôi dường như sống lại từng chút một, bởi chẳng ai hát khi tâm hồn đã nguội lạnh cả. những câu thơ đó tuy không thành tiếng, nhưng đó là tiếng vọng của tâm hồn, một tâm hồn đang thăng hoa, từng chút một thoát ra từ cái vỏ chai sạn mà nó đã mang trong mình bấy lâu nay.

sự thay đổi trong tâm hồn tôi càng bộc lộ rõ ​​nét hơn qua chi tiết tôi uống rượu “Ngày tết tôi cũng uống rượu. Tôi lén lấy bình rượu, vừa uống cạn”. thực tế là tôi sống trong ngôi nhà của thống đốc pa tra mà không phải trả bất kỳ khoản phí nào, cô ấy sống một cuộc sống khốn khổ hơn thú cưng nên việc uống rượu là một sự kiện xa xỉ đối với tôi ngay cả khi tôi bị bắt tôi có thể sẽ bị đánh đập và trừng phạt. . vậy mà tôi vẫn lén uống rượu nó như phản đối tôi muốn đòi quyền lợi của mình cả nhà được uống đủ rượu để ăn tết tôi muốn được như thế này tôi muốn được sống một lần làm người ở nơi đã mang lại cho tôi rất nhiều đau khổ. Và thế là, tôi uống hết ly rượu, từng ly từng ly, uống không phải để thỏa mãn cơn thèm khát mà như muốn uống hết những bực bội và đau khổ của mình, đó là cách cô ấy thể hiện sự tức giận và khó chịu trong lòng vào lúc đó. chiều dài. trong hơi rượu cay, tôi chợt nhớ về những ngày xa xôi, khi chưa được làm vợ quan tổng đốc, nàng còn có một cuộc đời tươi đẹp, một tương lai đầy hứa hẹn, khi tôi còn là một cô gái tài sắc, vẹn toàn, chăm chỉ và xinh đẹp. tình yêu sắp chớm nở. nhưng chỉ trong một đêm mọi thứ đều biến thành ác mộng, càng nghĩ càng thấy rối bời trong nỗi nhớ. rồi mọi người ra về, tôi chỉ còn lại một mình giữa nhà, trong lòng chợt hiện lên một điều gì đó, tôi đứng dậy đi vào phòng “tôi thấy sảng khoái trở lại, lòng tôi chợt thấy vui như những đêm tết hôm trước”. . Linh hồn đã chết tưởng chừng như đã chết của tôi đã thực sự sống lại một cách kỳ diệu, đã lâu lắm rồi tôi mới cảm nhận được niềm vui sướng, sự rạo rực của một tâm hồn trẻ thơ, có lẽ là kể từ khi tôi được bước vào nhà thống lí. Đó không chỉ là tình cảm, mà dấu ấn minh chứng cho sự sống lại của tâm hồn tôi còn nằm trong ý thức về quãng đời tuổi trẻ “Tôi còn rất trẻ. Tôi vẫn còn trẻ ”, đồng thời bày tỏ mong muốn. rằng “Tôi muốn đi chơi”. có thể nói đến thời điểm này, khát vọng tự do, khát vọng sống và tận hưởng cuộc sống của tôi đã bộc lộ rõ ​​nét hơn. Em không còn là cô thiếu nữ sống lầm lũi, câm lặng, đau khổ trong ngôi nhà của thống lý pa tra với gương mặt buồn bã mọi khi mà em đã gần như làm sống lại bản chất con người. đầu tiên, một thiếu nữ xinh đẹp, yêu đời, thổi sáo giỏi, bắt đầu dám đấu tranh để giành lại hạnh phúc cho riêng mình.

nhưng thật không may, mặc dù linh hồn của tôi đã được giải phóng, cơ thể của tôi vẫn nằm dưới sự kiểm soát của đấng quyền năng. Khi tôi định thay một bộ váy lấp lánh để đi ra ngoài, cô ấy quay lại, không cho tôi nghịch bím mà tàn nhẫn túm tóc tôi, rồi buộc vào cột bằng sợi đay, cắt hết. niềm vui sướng của tôi vừa chớm nở trong tâm hồn người phụ nữ tội nghiệp. mất rồi, để lại em một mình với căn phòng tối om, trong hoàn cảnh đó em tưởng mình sẽ lại gục ngã và tuyệt vọng, nhưng không “em nằm im như không biết mình bị trói”, lòng em cứ miên man suy nghĩ về những cuộc chơi. , những trò chơi hấp dẫn tôi. Dường như cho dù dây thừng của cô ấy có thắt chặt hơn, cô ấy cũng chỉ có thể giữ lấy cơ thể này của tôi, chứ không thể trói buộc tâm hồn luôn khao khát tự do mãnh liệt của cô ấy. Tôi bắt đầu phản đối “Tôi phải đi bộ” nhưng dây thừng siết chặt, “chân tay tôi đau và không thể cử động được”, nghe thấy tiếng vó ngựa va vào tường, một lần nữa tôi ý thức được nỗi đau của thân phận mình. Tôi thậm chí không thể di chuyển trên lưng ngựa. Vì con ngựa vẫn tự do giẫm chân lên tường, chân tay bị trói khiến tôi không thể cử động được, tôi rơi nước mắt, nghĩ về cuộc đời khốn khó của mình với tâm trạng đáng thương, dường như đã bị bỏ qua cho một. trong khi. một thời gian dài.

đêm tình thanh xuân bị trói chặt trong phòng tôi, nhưng đó không phải là kết thúc, mà là mọi sự kiện dần dần diễn ra đầy ý nghĩa. nhận thức tâm linh của tôi nằm trong những vết chai của tôi. cho đến khi tôi hoàn toàn nhận thức được nỗi đau về thân phận, về lòng tự trọng của mình, cùng với khát vọng sống và tự do mãnh liệt, là lúc tôi hoàn toàn quay trở lại với cuộc sống đúng nghĩa, nghĩa là cả về thể chất lẫn tinh thần. sự thật rằng lịch sử ràng buộc tôi là tiền đề, là khởi đầu cho sự phản kháng mạnh mẽ, giải phóng bản thân vì người khác và cho chính bản thân mình, để tìm kiếm một cuộc sống mới, một tương lai tốt đẹp hơn.

Vợ chồng bác phu tôi là nhân vật tiêu biểu của nhiều đồng bào miền núi phía Bắc gặp số phận bất hạnh, bị cường quyền và thần quyền áp bức, bóc lột trong thời kỳ trước cách mạng ngày 8 tháng 5. bằng sự gắn bó thiết tha và ánh mắt cảm thông, anh không chỉ phản ánh hiện thực xã hội khắc nghiệt mà còn bộc lộ những vẻ đẹp tiềm ẩn trong mỗi nhân vật, mà ở tôi có cái đẹp, cái tài, cái đẹp, nhân cách, khát vọng tự do mãnh liệt, tình yêu chân thành với cuộc sống, sự phản kháng mạnh mẽ trước những bất công mà cô ấy phải chịu đựng, để giải thoát cho bản thân và cả thế giới.

phân tích nhân vật tôi trong đêm tình mùa xuân

với nhà văn để hoai “nhân vật là trụ cột của sáng tác, trước hết phải chuẩn bị tâm lý cho nhân vật” nên ông đã rất thành công khi xây dựng nhân vật tôi và một người phu trong tác phẩm “Vợ chồng son”. ngòi bút miêu tả tâm lí của to hoai đã đạt đến “phép biện chứng của tâm hồn”, được thể hiện rõ qua diễn biến tâm trạng của nhân vật tôi trong đêm tình mùa xuân với bao cảm xúc hoang mang nhưng ẩn chứa. sức sống tiềm ẩn mãnh liệt.

to hoai (1920) là một trong những cây bút văn xuôi hiện đại hàng đầu của nền văn học hiện đại Việt Nam với nhiều sáng tác phong phú về phong tục tập quán và sinh hoạt đời thường của người dân. Vở kịch “Vợ chồng A Phủ” được viết năm 1952 và in trong tuyển tập “Truyện Tây Bắc”. đây là kết quả của hành trình 8 tháng cùng đoàn quân giải phóng Tây Bắc của nhà văn khi được hòa mình vào phong tục tập quán của người dân miền núi.

Tôi là một cô gái xinh đẹp nhưng gia đình tôi không giàu có lắm. Tuy nhiên, anh vẫn yêu đời và có tài thổi kèn, thổi sáo. vào những đêm xuân ân ái, “chàng trai đến đứng dưới chân tường phòng ngủ của em” chứng tỏ em cũng có sức quyến rũ như một loài hoa ở rừng núi Tây Bắc. người ta thường nói “hồng nhan bạc mệnh” và với tôi cũng vậy, sóng gió ập đến từ khi cô bị bắt làm bạn gái vì tội nói dối nhà thống lý. Tôi phản đối những hủ tục cũ kỹ, hà khắc tồn tại trong xã hội phong kiến ​​trước cách mạng, tôi nói với bố: “Bố ơi, đừng bán con cho nhà giàu”. những ngày sống trong nhà thống lý, anh thấy mình chẳng ra thân trâu bò, “anh về như con rùa nuôi trong góc nhà”. Tôi muốn tự tử nhưng nghĩ đến bố tôi, ông ấy không nỡ tự tử, sống trong đau khổ bấy lâu nay tôi không còn nghĩ đến cái chết nữa. điều đặc biệt ẩn chứa bên trong một cô gái tưởng chừng như yếu đuối lại có sức sống vô cùng mạnh mẽ. tâm hồn tôi như sống lại trong đêm tình xuân với những giai điệu của tiếng sáo, tiếng nhạc, để rồi sức sống của tôi như được đẩy lên cao trào trong đêm đông cắt dây thừng cứu một người phu – người cùng cảnh ngộ. tìm tôi để chúng ta có thể trốn thoát khỏi nhà thống đốc.

Thiên nhiên vốn có bên ngoài nhưng nó cũng tác động rất lớn đến tâm trạng của con người. thiên nhiên Tây Bắc rực rỡ khi xuân về cũng dần khiến tôi thay đổi, không còn u buồn như xưa. khung cảnh thiên nhiên Tây Bắc đẹp “gió thổi cỏ ba lá vàng”, “gió rét dữ dội” thể hiện sự đổi thay của đất trời từ mùa đông khắc nghiệt sang mùa xuân ấm áp. cuộc sống của người dân cũng rất sinh động bởi màu sắc tươi tắn của “những chiếc váy hoa đã khô trên vách đá như những cánh bướm màu”, sống động bởi tiếng cười đùa của lũ trẻ ở sân chơi trước nhà hay tiếng sáo lảnh lót. đỉnh núi như âm vang trong tâm hồn tôi. Tôi ngồi lặng lẽ lẩm bẩm lời của người thổi sáo. lời bài hát giản dị, mộc mạc nhưng chứa đựng cuộc sống phóng khoáng, tự do của con người:

“mày có trai gái rồi mày đi làm chưa có trai gái tao kiếm người yêu”

<3 Có lẽ, khúc tráng ca trong lòng tôi là một biểu tượng nghệ thuật cho thấy sức sống của tôi đã bắt đầu hồi sinh sau những tháng ngày tôi sống trong tủi nhục, buồn tủi. khi uống rượu thì “uống từng bát” như muốn nuốt hận để quên đi thực tại và cất sâu nỗi buồn tủi, tủi hổ trong lòng. men rượu đã đánh thức trong tôi bao kỷ niệm xưa “bên tai ta văng vẳng tiếng sáo gọi bạn trong làng”, “có bao người say mê thổi sáo theo ta ngày đêm”. Tôi thấy sảng khoái trở lại, lòng bỗng vui như những đêm trước. đây là cảm giác hạnh phúc nhất của tôi trong suốt cuộc đời khi tôi được tự do. Tôi có một ý thức rất rõ ràng về bản thân "Tôi còn quá trẻ. Tôi muốn đi chơi" như nhiều người đã kết hôn vẫn đi chơi trong ngày đầu năm mới. Tôi lại nghĩ về cái chết, đây là lần thứ hai trong đời tôi nghĩ về nó nhưng ý nghĩ đến rồi lại đi. Nếu như lần đầu tiên tôi nghĩ đến cái chết để giải thoát cho mình khi bị bắt về làm dâu lừa nhà thống lý, thì lần thứ hai tôi nghĩ đến cái chết để thể hiện sự phản kháng mạnh mẽ trước hoàn cảnh bi đát của mình. . tiếng sáo vẫn vang bên tai gọi bạn yêu, khiến tôi không còn nghĩ đến cái chết nữa, nhịp xuân vẫn đánh thức trong lòng tôi ý thức muốn sống, nó cần phải ra đi.

Tâm hồn và thể xác của con người luôn là một thể thống nhất và không thể tách rời. khi tôi hạnh phúc, tôi cũng muốn làm những điều ý nghĩa hơn trong cuộc sống của mình. Tôi đi vào góc nhà lấy một ống mỡ, tôi cắt một đoạn và cho vào một tấm đèn để thắp sáng, ánh sáng của ngọn đèn trong phòng tôi là ánh sáng của sự sống, nó tiết kiệm trong khó khăn của hoàn cảnh và nắm lấy nó. ánh sáng trong trái tim của bạn để chiếu sáng cuộc sống của bạn. Tôi hất tóc ra sau, với lấy chiếc váy hoa thể hiện sức sống của tôi đã trở lại với vẻ đẹp nữ tính. điều này gắn liền với quy luật tâm lý của người phụ nữ, khi họ có khát khao tình yêu trong cuộc sống, họ rất có ý thức chăm sóc bản thân, nhưng khi mất đi hạnh phúc, họ không còn biết trân trọng và nâng niu của cải quý giá như người phụ nữ ấy. sắc đẹp, vẻ đẹp. Tôi chuẩn bị mọi thứ để được trong sắc xuân như khi còn ở với bố, tôi cũng chuẩn bị đi chơi như bao người khác nhưng sức sống của tôi nhanh chóng bị một sử gia dập tắt. Anh ta trói tôi bằng thắt lưng vào cột, tắt đèn và đóng cửa phòng tôi như thể lối thoát của tôi bị dập tắt ngay lúc đó. Ngay cả trong hoàn cảnh đó tôi vẫn sống với một trạng thái rất lạ “trong bóng tối tôi im lặng như không biết mình bị trói”, tôi vẫn nghe thấy tiếng sáo bên tai nhưng tôi đứng dậy để bước đi. chân tay đau nhức không biết có cử động được không. Có vẻ như cô ấy trói tôi để ngăn cô ấy bước ra, nhưng cô ấy chỉ có thể giam cầm tôi về thể xác chứ không thể giam cầm tôi. tiếng sáo xuất hiện đưa ta trở về thực tại, khiến ta ý thức được tình cảnh đau thương “Ta không nghe tiếng sáo nữa”, “Ta thổn thức nghĩ mình không bằng ngựa”. cây bút lông của tôi thực sự rất tinh tế trong việc miêu tả sức sống luôn thường trực trong tâm hồn tôi, nó như một hạt giống căng tràn sức sống để thức tỉnh giữa núi đá và vươn tới bầu trời tự do khi mùa xuân đến.

Để miêu tả tâm trạng thất thường của nhân vật tôi trong một đêm tình mùa xuân, nhà văn to hoai đã phát hiện ra hai mặt trái ngược nhau và thống nhất trong tính cách của nhân vật tôi. đó là con người tưởng như cam chịu nhưng lại có sức phản kháng mãnh liệt, khao khát tự do, hạnh phúc, từng bước vươn lên tạo nên sức mạnh bất khuất. nhà văn đã thành công trong nghệ thuật miêu tả nhân vật. với ngòi bút của hoai anh ấy đã miêu tả một cách tinh tế và chân thực những biểu hiện tâm lý phức tạp và mâu thuẫn của tôi. Tôi là một nhân vật có tính khí thất thường, thể hiện chủ yếu ở đời sống nội tâm. Nhà văn đã sử dụng nghệ thuật trần thuật, câu chuyện chủ yếu được kể ở ngôi thứ ba theo điểm nhìn của người dân Hồng Ngải như hòa với tiếng nói nội tâm của nhân vật để nói lên cảm xúc của mình.

Nhân vật “vợ chồng nhà quan” là hiện thân cho sức sống của những người lao động miền núi trong chế độ cũ chịu nhiều áp bức, bóc lột. nhà văn đã phát hiện ra vẻ đẹp tiềm ẩn trong tâm hồn của những con người bị bạo hành. Tưởng chừng mình đã trở thành một vật vô tri vô giác trong ngôi nhà của người duy lý, nhưng vẫn tiềm tàng sức sống mãnh liệt trong đêm tình mùa xuân. Qua nhân vật tôi, ta thấy được sự đồng cảm của tác giả đối với những số phận bất hạnh, nhà văn đã phát hiện, trân trọng và khẳng định vẻ đẹp của nó khi hướng về ánh sáng cách mạng.

hãy phân tích em trong đêm tình xuân đẹp nhất

to hoai là một trong những tác gia văn học xuất sắc, ông đã cho ra đời nhiều tác phẩm nổi tiếng và đưa vào giảng dạy. Trong sự nghiệp hoạt động nghệ thuật của mình, anh đã nhận được nhiều giải thưởng danh giá. Hơn 60 năm hoạt động nghệ thuật, ông có khoảng 200 đầu sách thuộc nhiều thể loại như truyện, tiểu thuyết … các tác phẩm văn học của ông thường có lối kể khéo léo, sinh động, vốn từ vựng phong phú và thường là những nét văn hoa thông tục. đọc truyện người đọc cảm thấy tác phẩm rất thật, rất chân thực, cảm nhận được tấm lòng của nhà văn dành cho nhân vật của mình nên tác phẩm rất hấp dẫn và xúc động.

một trong những tác phẩm của đời tôi phải kể đến vợ chồng và đoạn trích nổi bật nhất của tác phẩm là diễn biến tâm trạng của tôi trong đêm tình mùa xuân. đây là một đoạn trích thể hiện sức sống tiềm tàng mãnh liệt của người phụ nữ bị áp bức.

sức sống tiềm tàng là sức sống của con người khi bị ngoại cảnh tác động dù khó khăn gian khổ đến đâu cũng không thể che giấu, thậm chí sức sống ấy luôn thường trực như ngọn lửa đỉnh cao, chỉ chờ thời cơ. để bật và đứng dậy. sức sống ấy luôn hiện hữu trong cô gái đến từ Tây Bắc: em nơi công sở, vợ chồng, cung đàn.

Nếu đọc phần đầu của tác phẩm, chúng ta sẽ bắt gặp hình ảnh một cô gái ngồi quay gai bên cạnh tảng đá. cô gái dường như vô hồn, sống mà như chết, đôi mắt chỉ nhìn về một hướng không xác định. Bất kể cô gái làm gì, như cắt cỏ, dệt vải hay chặt củi, gánh nước, cô vẫn buồn bã nhìn xuống. Ngay từ đầu khi đọc tác phẩm, người đọc có cảm giác đó là một nhân vật yếu đuối, nhát gan và có lẽ bị tra tấn quá nhiều dẫn đến tinh thần bất ổn, không ổn định.

nhưng ngược dòng thời gian, quay ngược lại thời chưa kết hôn với thống đốc, chúng ta sẽ bắt gặp hình ảnh của một thiếu nữ đôi mươi, xinh đẹp, tràn đầy sức sống và hy vọng.

Tôi đẹp, tôi có nhiều người yêu, có nhiều người trong ngõ đến nỗi bố mẹ tôi không thể ngủ được vì tiếng chó sủa. cậu bé đứng ở chân tường ở đầu phòng tôi. Em là một cô gái trẻ trung, hồn nhiên, thổi sáo rất hay khiến bao chàng trai say mê “xuân về em uống rượu bên bếp thổi sáo”. Tôi gấp tờ giấy lên môi, thổi lá cũng hay như thổi sáo. Có rất nhiều người thích thổi sáo hàng ngày hàng đêm và theo tôi từ núi này sang núi khác. ”

Tôi cũng có người yêu, tôi cũng muốn đi theo tiếng gọi của tình yêu, vì tôi còn trẻ. Tôi nhận thức được điều này, vì vậy tôi sống một cuộc sống vui vẻ và tươi trẻ.

Không chỉ vậy, tôi còn rất hiếu thảo với cha mẹ mình. Khi nghe tin bố mẹ muốn bán nợ, tôi mới nhận ra mình được tự do và cầu xin bố mẹ cho tôi đi làm rẫy để trả nợ. Chỉ cần điểm qua một số yếu tố của cuộc đời tôi trước khi kết hôn với thống lý pa tra, chúng ta có thể thấy tôi là một người luôn khao khát được sống tự do, khát khao hạnh phúc và tiềm ẩn một sức sống mãnh liệt.

Khi cô trở thành bạn gái của thống đốc lần nữa, người đọc cảm thấy dường như sức sống đó đã biến mất. bởi vì chúng ta chỉ nhìn thấy hình ảnh của cô ấy luôn buồn, với đôi mắt thất thần. họ bóc lột mình như trâu chọi, trâu ngựa vẫn được ăn uống nghỉ ngơi, những người phụ nữ trong gia đình này chỉ biết vùi đầu vào công việc không ngơi tay. ở trong nhà thống đốc không khác gì địa ngục trần gian với đủ kiểu tra tấn như đánh đập, trừng phạt, trói …

Trong hoàn cảnh như thế này, một cô gái trẻ chưa từng trải cuộc sống chỉ có thể sống qua ngày, sống lang thang như một con rùa: “mỗi ngày tôi càng không nói, càng rút lui như con rùa bị nuôi trong góc. phòng tôi đang nằm, chật, có cửa sổ lỗ vuông nhìn ra, khi nào thì chết? chúng ta dường như thấy cô gái cô đơn không còn chút sức sống, hiến thân cho cuộc đời, sống thế này cho đến khi chết, thế là hết cuộc đời.

Căn phòng tôi ở giống như một phòng giam, chỉ có một cửa sổ nhỏ nhìn ra ngoài để thấy ánh sáng. nhưng chính hoàn cảnh đó đã tạo nền tảng cho sức sống mãnh liệt đang tiềm tàng trong tôi. sức sống ấy chưa có đủ điều kiện để bùng cháy và trỗi dậy. chỉ đến đêm tình xuân, sức sống mãnh liệt trong trái tim cô gái nhỏ mới trỗi dậy làm thay đổi cuộc đời tôi và anh.

Trước đêm tình xuân, khi về làm dâu, sức sống mãnh liệt trỗi dậy, đó là lúc tôi về nhà cầm lấy chiếc lá ngón. Tôi định tự sát vì không thể chấp nhận cuộc sống thiếu tự do.

Tôi chạy về nhà, mắt vẫn đỏ hoe. khi nhìn thấy bố, tôi đã quỳ gục mặt xuống đất, nức nở. bố tôi cũng khóc, đoán được lòng con gái:

Xem thêm: Các dạng đề bài Chuyện chức phán sự đền Tản Viên chọn lọc

– quay lại lạy tôi để cô chết đi? ngươi chết mà ta còn nợ ngươi, quan bắt ngươi phải trả nợ. chết đi không cưới được ai, trả nợ cũng không được, bệnh nặng quá. không thể nào con yêu!

Tôi che mặt và khóc. Tôi ném một nắm lá (một loại lá có độc) xuống đất. Tôi nắm lấy những chiếc lá và đi nhặt chúng trong rừng. Tôi vẫn giấu nó trong áo. Vì vậy, tôi không muốn chết. Nếu tôi chết đi, bố tôi sẽ đau khổ hơn bao nhiêu lần so với bây giờ.

Tôi đã nhận thức được tự do và ý nghĩa của cuộc sống. sức sống ấy có cơ hội trỗi dậy nhưng lập tức bị dập tắt vì chữ hiếu còn lớn hơn gấp bội. Tôi đành chấp nhận cuộc sống và có lẽ trong đêm tình xuân này tôi đã sống lại.

Tôi nghe thấy âm thanh của cuộc sống, âm thanh của mùa xuân. Đó là tiếng trẻ con chơi vòng tròn, nổi loạn, đốt lều trên cánh đồng, tiếng sáo gọi bạn tình. tất cả những âm thanh ùa về trong tâm trí tôi, đánh thức tất cả những ký ức trong quá khứ của tôi. mùa xuân năm chưa lấy chồng cũng thổi sáo, áo hoa cũng nhiều người theo, cũng yêu, có khát khao được yêu, được hạnh phúc. mọi thứ dường như được tái hiện rõ nét trong đêm tình mùa xuân. Tôi lẩm bẩm lời bài hát, đây là sự thay đổi đầu tiên trong suy nghĩ của tôi. một tâm hồn chai sạn, nghĩ mình như trâu ngựa, quen đau khổ nên mong cầu gì được nấy. nhưng hôm nay nghe lại thanh xuân, ngâm lời ca, nhớ về tuổi thanh xuân tươi đẹp và khát khao yêu thương.

Tôi ý thức được sự tồn tại của chính mình, “Tôi cảm thấy sảng khoái trở lại, lòng bỗng vui như những đêm giao thừa trước. Tôi trẻ. Tôi vẫn còn trẻ. Tôi muốn thoát ra. “Khi tôi nhìn thấy giá trị và sự tồn tại của bản thân, đây là cột mốc quan trọng đánh dấu bước đột phá trong tâm trí tôi. Đó là tôi muốn kết thúc cảnh tù đày này, tôi muốn đi chơi.

nhưng ý tưởng muốn hẹn hò vừa mới nảy ra, tôi chưa kịp hành động thì ai đó đã bắt tôi phải tự trói mình vào một cái cột “đầu tôi xuống tóc”. Tôi đã từng cuốn tóc vào cột, không cúi xuống được, không cúi đầu được nữa. sau khi buộc xong, hắn thắt lưng xanh vạt áo, vẫy vẫy tay tắt đèn, đi ra ngoài đóng cửa phòng. nhưng nó chỉ có thể trói buộc thân xác tôi, nhưng tâm hồn tôi bay bổng theo tiếng sáo. Trái tim và khối óc của tôi luôn sống động và mạnh mẽ, tôi không quan tâm nếu bạn trói chặt tôi.

Có thể nói, trong tôi luôn tiềm ẩn một sức sống mãnh liệt, sức sống ấy đã bùng cháy trong trái tim người con gái Tây Bắc, và thời cơ đến để ngọn lửa khát vọng sống bùng cháy. Em cứ mơ đêm xuân tình, mơ tự do ”trong bóng tối em đứng lặng như không biết mình bị trói, rượu vẫn nồng Vẫn nghe tiếng sáo đưa em đi chơi. “

Tôi cứ như vậy cho đến khi thức dậy vào buổi sáng. Cả đêm tôi bị trói mà mê man thao thức, mùi rượu, hồn tôi vẫn bay theo tiếng sáo. dường như khát vọng sống mãnh liệt khiến người ta quên đi nỗi đau của thực tại. khi tỉnh dậy tôi biết mình bị trói và tôi cảm thấy đau. Tôi trở lại là một cơ thể không có linh hồn.

Nhưng sức sống đó cứ bùng cháy khi tôi sợ mình sẽ bị lãng quên và chết. những người vẫn khao khát sự sống sẽ sợ hãi cái chết và sẽ muốn sống mãnh liệt hơn bao giờ hết. Tôi nhớ câu chuyện về một thống đốc già của patra, có người vợ bị trói, người chồng đang đi chơi ba ngày trở về và người vợ đã chết “Tôi rất sợ hãi, tôi chuyển đi. Để xem tôi còn sống hay đã chết.”

vẫn cảm thấy đau có nghĩa là vẫn muốn sống. Chỉ khi chúng ta không muốn cảm nhận bất cứ điều gì nữa, có thể là nỗi đau thể xác hay tinh thần nhưng chúng ta không quan tâm, có thể khi đó, sinh lực tiềm tàng không còn nữa và tan biến như tro tàn. nhưng tôi vẫn cảm thấy, tôi vẫn sợ chết, tôi vẫn cử động và thấy cổ tay, đầu, bắp chân bị trói bằng dây thừng, đau đớn từng mảnh.

mở đầu tác phẩm là sự bối rối về con rùa của tôi và những tình tiết trỗi dậy dần dần đánh thức sức sống tiềm tàng trong tôi. sức sống ấy vẫn luôn ở đó và khi cơ hội đã bùng cháy và trong đêm tình mùa xuân, người đọc đã cảm nhận rõ ràng sức sống mãnh liệt của tôi. Tôi phải yêu và hiểu nhân vật của mình thì mới tạo được tình huống đặc biệt, là nút mở của câu chuyện, giúp cuộc đời tôi bước sang một trang mới.

đôi uyên ương đêm xuân tình tứ

nhắc đến ta mãi không thể không nhắc đến tác phẩm văn học kinh điển “vợ chồng thành phu”. nhất là khi phân tích nhân vật tôi trong đêm tình mùa xuân, các bạn có thể thấy qua nhân vật đó, tác giả muốn gửi gắm những thông điệp vô cùng nhân văn.

“Vợ chồng A Phủ” được coi là truyện ngắn hay nhất của ông ở thời kỳ sau cách mạng tháng 8 năm 1945. Truyện xoay quanh cuộc đời đầy biến cố và đau thương của hai nhân vật tôi và phu nhân dưới chế độ phong kiến ​​thối nát. . tác phẩm nổi tiếng không chỉ bởi nội dung sâu sắc mà còn ở nghệ thuật xây dựng nhân vật của nhà văn. Tôi là đại diện tiêu biểu cho cuộc sống khốn khổ, tủi nhục của người lao động lúc bấy giờ. nhưng đồng thời qua cái tôi, nhà văn hoai còn thể hiện cho người đọc thấy ý chí chiến đấu, sự vươn lên tự giải phóng của đồng bào miền núi Tây Bắc.

hãy phân tích nhân vật tôi trong đêm tình xuân, trước hết là phần mở đầu của truyện. ở đây, nhà văn để hoai khiến tôi xuất hiện với vẻ bối rối, cả ngày cúi gằm mặt, không nói, không cười, như một bóng ma trong một góc. tuy nhiên, bà cũng không quên kể về hoàn cảnh của tôi trước khi vào nhà thống lý với tư cách là con dâu của bà. Tôi là một đứa trẻ mồ côi và tôi sống với người cha già của tôi. nhưng em xinh Em đang tuổi thanh xuân căng tràn nhựa sống như bông hoa rừng thơm ngát hương sắc. Mỗi đêm, có một chàng trai từ thị trấn đến cạnh giường tôi để tỏ tình. Những tưởng cuộc sống của mình sẽ êm ấm và hạnh phúc. tuy nhiên, cuộc sống không thể đoán trước được.

Trong một đêm ân ái thanh xuân, tôi bị lừa, bị bắt cóc và làm con dâu để lừa gạt gia đình. từ đây, cuộc đời tôi bước sang một trang khác, tăm tối và đầy tủi nhục, cô đơn và tủi hổ. “Trong nhiều tháng, tôi đã khóc mỗi đêm. Một ngày nọ, tôi bỏ nhà đi, mắt tôi vẫn đỏ hoe. khi nhìn thấy bố, tôi đã quỳ xuống, gục mặt xuống đất khóc nức nở “. Tôi khóc cho số phận khốn khổ của mình và cô ấy định tìm đến cái chết. Thương bố nhưng tôi không đành lòng. Tôi đã quay về nhà thống lý làm con dâu cho khỏi nợ nần bố mất rồi không thèm chạy trốn nữa, sống như cái xác không hồn, quên mất rằng thời gian không đứng yên. . Tôi thờ ơ với cuộc sống. Tôi cứ tưởng cuộc đời mình kết thúc như thế này, nhưng không, trong đêm xuân tình yêu ấy, sức sống mãnh liệt vẫn tiềm ẩn trong tôi như bừng tỉnh, bùng phát dữ dội.

Mùa xuân trên núi cao đẹp quá. dưới ngòi bút sắc sảo của nhà văn, cảnh núi rừng Tây Bắc vào xuân càng trở nên hấp dẫn, lôi cuốn đến lạ lùng. “Năm đó, hắn ăn Tết giữa năm gió thổi ngang qua cỏ vàng, càng ngày càng lạnh. nhưng ở những thị trấn mông đỏ, những chiếc váy hoa đã phơi phới trên vách đá, tung bay như những con bướm sặc sỡ. ”“ ngoài đỉnh núi, ai đó đang thổi sáo mời bạn ra ngoài. Để hồi phục tiếng chó sủa. ở phương xa. những đêm xuân tình đã đến. ”

quá đẹp, thật sống động, chẳng trách trái tim của bao chàng trai cô gái lại không loạn nhịp. Vì vậy, không quá khó hiểu tại sao trong không gian ấy, trong bầu không khí ấy, tâm trạng của tôi bỗng nhiên thay đổi. Tôi uống rượu. Tôi lạc lõng trước những vũ công nhưng trái tim tôi như được sống lại những ngày xưa, khi tôi còn trẻ.

Xem Thêm : Top công thức tính nhanh tỉ số thể tích

người viết đã khiến tôi phải suy nghĩ: “Tôi thấy mình như được đổi mới, lòng bỗng vui như những đêm tết trước. Tôi còn trẻ, tôi vẫn còn trẻ. I want to go out. “Với việc sử dụng liên tục các câu ngắn, câu nói của tác giả cho thấy tâm trạng của tôi đang thay đổi nhanh chóng và rõ ràng. Tim tôi nóng, đầu óc tôi đang chạy đua. Mạch máu trong cơ thể tôi đang tăng lên. Vào lúc này. , tôi không chỉ cảm nhận được màu sắc rực rỡ và âm thanh rộn ràng của mùa xuân mà còn như được sống lại những ngày xưa cũ.

Hiện thực đau buồn xen lẫn quá khứ hạnh phúc khiến tâm hồn tôi rỉ máu. “Nếu lúc này có trong tay một nắm lá, tôi sẽ ăn chết ngay, không nghĩ ngợi gì nữa. Tôi nhớ, chỉ có nước mắt chảy dài. nhưng tiếng sáo gọi bạn vẫn văng vẳng ngoài đường. “bạn đã đánh rơi đồng bảng / Tôi không nắm bắt được / Tôi không yêu đồng bảng bị đánh rơi.” lúc này văn to hoai đã để cho mình xuất hiện rất nhiều bối rối trong đầu. Tôi bị giằng xé giữa nỗi buồn và niềm vui. Tôi bị bóp nghẹt giữa việc muốn ra ngoài và bị nhốt trong phòng tối.

nếu như ở đầu vở kịch “vợ chồng một phu thê”, biên kịch để câu chuyện trôi chảy chậm rãi với mớ hỗn độn của mình thì trong đêm tình xuân nó lại diễn ra nhanh như phim. nếu bạn phân tích nhân vật tôi trong đêm tình mùa xuân, bạn sẽ thấy liên tục có những từ ngữ miêu tả chuyển động không ngừng nghỉ. Tôi say. Tôi đã tỉnh dậy. thì “trong đầu tôi vang lên tiếng sáo. Tôi muốn đi chơi Tôi cũng sẽ chơi. Tôi quấn tóc. tay tôi với lấy chiếc váy hoa treo bên trong bức tường. một câu chuyện sắp ra mắt, chợt quay lại, ngỡ ngàng. Tôi nhìn xung quanh và thấy rằng tôi đã lấy ra một chiếc áo khác. ”

một loạt hành động của tôi đã được thực hiện, tuy không vội vàng nhưng mang tính quyết định. Tôi không nhận ra anh ấy đang ở phía sau tôi. lịch sử đang theo dõi từng bước đi của tôi. cả cơ thể, toàn bộ tâm trí của tôi đều dành để đi chơi đêm xuân với những người bạn cũ. Khi tiếng sáo vẫn vang lên trong đầu tôi, đã đến lúc tôi phải trói chặt tôi. “Anh ta đi tới, nắm lấy tôi, trói tay tôi bằng thắt lưng. Anh ta xách một cái rổ bằng sợi đay và dựng tôi dựa vào cột. tóc tôi rụng Tôi đã từng quấn tóc quanh cột điện. Tôi không thể cúi đầu, tôi không thể cúi đầu nữa. ”

Tôi bị trói, nhưng tôi vẫn không nói nên lời, không nói một lời hay thậm chí là một ánh mắt phản đối. ở đây, tác giả cho thấy, mọi thứ chỉ là những hành động từ một phía của một nhà sử học. lịch sử luôn muốn giữ tôi lại như của riêng nó. Còn tôi, tôi chưa bao giờ quan tâm anh ấy là ai. Tôi không có hình ảnh của anh ấy trong đầu. do đó, tất cả những đau đớn mà nó gây ra, không làm phiền tôi. khác với tôi trước đây. Em lặng đi trong đêm tình xuân này, nhưng trong tâm hồn em, em đã đổi thành một con người hoàn toàn khác. Tôi là người đang mang trong mình những ký ức về tình yêu, khao khát một cuộc sống tự do, được là chính mình.

“Trong bóng tối, tôi đứng lặng như không biết mình bị trói. rượu vẫn còn nồng. Tôi vẫn nghe tiếng sáo đưa tôi đi chơi. “Không có chủ nhân, đồng bảng đã giảm. Anh yêu ai, hãy bắt nhịp! “Tôi bước đi. Nhưng chân đau và anh ấy không thể di chuyển, tôi không thể nghe thấy tiếng sáo nữa. Tất cả những gì tôi có thể nghe thấy là tiếng chân ngựa va vào tường. con ngựa anh ta vẫn đứng, gãi chân, nhai cỏ. Tôi thổn thức vì nghĩ rằng anh ta không giỏi như một con ngựa. ” những gì tôi phải làm tôi đã làm. dù trong cơn say, trong tình trạng không tỉnh táo, nhà văn luôn cho người đọc thấy rằng tương lai của tôi sẽ thay đổi. sự thay đổi tâm trạng phức tạp trong đêm ân ái này báo hiệu một sự trỗi dậy mạnh mẽ.

khen ngợi tài năng xây dựng nhân vật của nhà văn. phân tích nhân vật tôi trong đêm tình mùa xuân ta càng thấy rõ điều đó. việc miêu tả chi tiết, miêu tả tâm trạng và hành động của mình cho thấy nhà văn đã thực sự nhập tâm vào nhân vật. nó làm cho tôi những gì tôi nghĩ, hành động và cảm nhận. nhờ vậy mà nhân vật của nhà văn vô cùng sống động, chân thực và có chiều sâu tâm lý hơn. sự thay đổi tâm lý, tâm trạng của tôi trong đêm ân ái ấy đã nung nấu trong lòng cô ngọn lửa đấu tranh, khát vọng được sống trong tự do. mang đến cho người đọc một thông điệp, sâu thẳm trong trái tim mỗi người luôn tiềm ẩn một sức sống mãnh liệt. vì vậy hãy sống một cách có ý nghĩa, đừng sống lãng phí.

tâm trạng của tôi trong đêm xuân tình yêu

mẫu 1

para hoai là một nhà văn lớn, với số lượng tác phẩm kỷ lục trong nền văn học Việt Nam hiện đại, các sáng tác của ông có xu hướng thể hiện sự thật đời thường với lối viết giản dị, gần gũi, giàu thông tin và theo thói quen. Truyện “Vợ chồng son” in trong tuyển tập “Truyện Tây Bắc” là một tác phẩm tiêu biểu mà sau hơn nửa thế kỷ vẫn giữ được sức hấp dẫn đối với độc giả nhiều thế hệ. tác phẩm xoay quanh cuộc đời của nhân vật tôi, đặc biệt miêu tả diễn biến nội tâm của cô ấy qua từng thời kỳ và đêm tình mùa xuân là một cảnh có tác động rất lớn đến diễn biến tâm lý và hành động của người con gái vùng sơn cước này.

Tại sao sau bao nhiêu năm sống như con rùa nuôi trong góc bể, chấp nhận cuộc sống không bằng trâu chọi, sức sống của mình bỗng bừng dậy trong đêm tình xuân? Không khí xuân bất chợt có ảnh hưởng đến tôi với lễ hội xuân rực rỡ sắc màu áo dài và trò chơi? hoặc không phải màu sắc hay mùi hương của mùa xuân mà là âm thanh quen thuộc của tiếng sáo. Tiếng sáo gọi bạn tình đã quen thuộc, đi vào nếp sống của người Hồng Ngải, họ dùng tiếng sáo để bày tỏ tình cảm, bày tỏ nỗi lòng của mình. nghe tiếng sáo tôi nhớ về quá khứ của mình, tiếng sáo đưa tôi về với những cuộc chơi, hình ảnh tiếng sáo thật quan trọng được lặp đi lặp lại hơn chục lần trong tác phẩm. Tiếng sáo tuy giản dị, mộc mạc nhưng lại khiến lòng người bồi hồi, bởi nó tượng trưng cho tình yêu trai gái. tiếng sáo đã đánh thức cô gái tưởng như đã chết đi sống lại quá khứ tươi đẹp, ngày được tự do chiến đấu trong tự do và tình yêu. chính tiếng sáo đã tác động mạnh mẽ đến sức sống tiềm tàng của tôi. Ngoài tiếng sáo, rượu cũng là một yếu tố khiến tôi thay đổi. Tôi uống cạn từng bát một hớp, tôi uống như say, tôi uống để quên đi hiện tại đau khổ, tủi nhục và cũng không để nhớ về tương lai bất định, không còn gì để mong đợi. hành động uống rượu nói lên nỗi oan ức, đau đớn trong lòng cô gái, đồng thời tiếp thêm sức mạnh để đánh thức nghị lực sống của cô gái.

Từ những chất xúc tác bên ngoài đó và bản chất mạnh mẽ, tràn đầy năng lượng, tôi đã sống lại những cảm xúc của mình trong đêm xuân ân ái. khi tôi nghe tiếng sáo, tôi bỗng thấy nghiêm túc và bồi hồi. những cảm xúc êm đềm ấy gợi cho tôi nhớ về quá khứ, một quá khứ đẹp đẽ mà tôi không bao giờ dám hy vọng sống lại. Ngày ấy tôi chơi lá cũng như thổi sáo, tài năng và sắc đẹp của họ đã làm xiêu lòng biết bao chàng trai hồng nhan, ngày đêm thổi sáo cùng tôi. Từ những ký ức đẹp đẽ ấy, tôi cảm thấy sảng khoái trở lại và cô ấy nhận ra rằng mình vẫn còn trẻ. Thật kỳ lạ khi mọi người không biết tình trạng của họ là gì và rồi một ngày họ chợt nhận ra mình vẫn còn trẻ. Nó giống như ngày tháng trôi qua, không biết mình đang sống hay chỉ đang tồn tại như một cái xác và đêm nay, anh chợt tỉnh dậy, nhận ra rằng tôi vẫn còn trẻ, tôi vẫn còn sống và tôi phải làm gì đó . hơn là thử nó. điều đầu tiên anh ấy muốn làm khi sống lại cảm giác đó là thoát ra ngoài. Bao nhiêu năm rồi, kể từ khi gả vào nhà thống lý và làm vợ một quan sử thần, tôi không đi du xuân, dù những người phụ nữ có chồng khác vẫn đi chơi. Tôi muốn ra ngoài, không còn muốn sống trong căn phòng kín, chỉ có một ô cửa sổ nhỏ, ngày nào cũng nhìn ra ngoài, không biết là sáng hay chiều. Cô bắt đầu chuẩn bị xong, lấy chiếc váy hoa, tra dầu mỡ vào đèn soi căn phòng tối rồi quấn tóc. đây là những hành động của tôi được coi là phản kháng, cô ấy đã bắt đầu phản ứng với cuộc sống, cô ấy đã hồi sinh cảm xúc. nhưng đúng lúc ngọn lửa sức sống đang hừng hực thì vụt tắt, kẻ độc ác đó không ai khác chính là sử gia, con trai quan tổng trấn và cũng là chồng tôi. đột nhiên anh ấy về nhà và thật lạ khi thấy tôi chuẩn bị đi chơi. người đó trói tôi lại, tàn nhẫn hơn, quấn tóc tôi vào cột điện, không cho tôi cử động. nhưng dù bị ràng buộc nhưng men rượu vẫn còn nóng trên người tôi, chiếm lấy tâm trí anh. cô nghe thấy tiếng sáo, tiếng sáo gọi bạn tình của người khác, nhưng như gọi trái tim mình, cô bất giác bước đi, cô muốn đi theo tiếng sáo tình yêu đó, đó là cuộc sống mà cô đáng ra phải tận hưởng. nhưng những sợi dây thừng cắt qua da thịt cô, nỗi đau thể xác đánh thức cô. nàng buộc phải trở về với hiện thực cay đắng, rằng thân phận không bằng ngựa của quan tổng trấn. Thật đáng buồn.

sức sống tái sinh của tôi trải qua một quá trình đi từ cảm xúc hồi tưởng về quá khứ đến hành động phản đối muốn đi chơi và cuối cùng nhận ra điều gì đó quan trọng. trước đây tôi tự cho mình là trâu, ngựa của quan đốc lý bây giờ là trâu, ngựa không có suy nghĩ, chúng chỉ biết ăn và làm việc nhưng bây giờ tôi đã hiểu, ở nhà này, trâu và ngựa không giống nhau. sự hồi sinh sức sống này do nguyên nhân khách quan là tiếng sáo và rượu nồng, không đủ mạnh để tạo ra những hành động mạnh để giải thoát cho tôi, đó là lý do sau đó, tôi sống lại như xưa.

Thông qua nghệ thuật miêu tả tâm lý và cách sử dụng ngôn ngữ bình dân, giản dị, cô như đã vẽ nên trước mắt người đọc hình ảnh một người phụ nữ mạnh mẽ, dù bị ngược đãi, tưởng chừng chỉ còn xác sống không còn linh hồn. . , nhưng vẫn tiềm ẩn một sức sống mãnh liệt, chỉ tìm cơ hội để hồi sinh, để bùng cháy.

mẫu 2

có vợ có chồng là tác phẩm hay nhất về con người và vùng cao Tây Bắc. Qua ngòi bút của mình, chúng ta thấy được nỗi đau đớn, tủi nhục của những người con gái khi bị “cưỡng bức” và sự áp bức của chế độ phong kiến ​​lúc bấy giờ. trong vở có nhiều nhân vật chính, phụ như phu, phụ, tử, phu, phụ… nhưng tôi vẫn là nhân vật trung tâm trong vở và tâm trạng, hành động, suy nghĩ của tôi được bộc lộ rõ ​​ràng, nhất là qua cảnh trong đêm tình xuân.

Em là một cô gái Mông tài năng, hát hay, thổi sáo giỏi và làm say lòng biết bao chàng trai. ngày xưa bố lấy mẹ không đủ tiền cưới nên phải vay nhà thống lý, bây giờ là bố tổng đốc. trả lãi cho chủ nợ một ruộng ngô mỗi năm. đến khi hai vợ chồng lớn tuổi vẫn chưa trả hết nợ. Cho nên khi còn trẻ bị ép làm con dâu lừa gạt tổng đốc, nhưng thực tế lại là nô tỳ. suốt ngày ở trong nhà thống lý phải quay quần, cắt cỏ ngựa, dệt vải, đốn củi, gánh nước bên suối, hái thuốc phiện, rửa đay, xe bò, bỏng ngô, thái sợi đay … sống khổ hơn a. con ngựa hay con trâu đã biến một cô gái hồn nhiên yêu đời thành một người phụ nữ bị quy kết “lui như rùa vào góc nhà”, đôi khi không còn cảm xúc. mặt khác, tôi cũng có những phản ứng ngầm. Một ngày nọ, tôi bỏ nhà đi. anh quỳ trước mặt cha, gục mặt xuống đất khóc nức nở nhưng bên trong áo anh giấu một nắm lá để tự tử.

Tôi không chỉ là nạn nhân của sự đầu độc và áp bức tinh thần. bọn cai trị ba tra đã lợi dụng thần quyền – mê tín dị đoan để làm cho người nô lệ này sung sướng bằng một cuộc sống khốn khổ. Tôi tin rằng “Tôi là cơ thể của một người phụ nữ. Anh ấy đã tiễn em về nhà anh ấy rồi thì còn biết chờ ngày quăng xương vào đây nữa. vì vậy, tôi sống kiên nhẫn, âm thầm, không cảm xúc, không hy vọng về những thay đổi trong tương lai.

rồi mùa xuân trở lại. Cảnh sắc thiên nhiên mùa xuân ở hồng ngai thật nên thơ, lãng mạn và tràn đầy sức sống: “gió thổi trên cỏ vàng”, “ở những làng mèo đỏ, những vạt áo hoa đã khô trên mỏm đá như những cánh bướm đủ màu sắc”. những bông hoa anh túc chỉ nở màu trắng và chuyển sang màu đỏ tươi, đỏ thẫm và sau đó là màu tím dịu mát. ”

Cùng với cảnh đẹp thiên nhiên là không khí sôi động của lễ hội. “Các chàng trai, cô gái và chàng trai tụ tập trong sân chơi để chơi gõ, quay, thổi sáo, thổi sáo và khiêu vũ”; “đánh cồng”; “tiếng sáo gọi trưởng làng”. Chính không khí ấy đã khơi dậy và đánh thức trong sâu thẳm tâm hồn tôi một sức sống mãnh liệt và tươi trẻ. “Lén lấy một bình rượu, cứ uống từng bát một.” rồi tôi ngồi đó nhìn người ta múa hát mà lòng tôi vẫn sống về quá khứ. tai tôi văng vẳng tiếng sáo gọi trưởng làng. Hôm qua tôi thổi sáo rất hay. mùa xuân này tôi uống rượu trong bếp và thổi sáo. Tôi gấp tờ giấy lên môi, thổi lá cũng hay như thổi sáo. có biết bao người say mê thổi sáo theo tôi ngày đêm.

nhưng khi tâm trạng bao nhiêu rạo rực hạnh phúc xuất hiện thì cay đắng, tủi hờn cũng ùa về bủa vây lấy tôi. Tôi nhận thức được hoàn cảnh của cuộc đời mình ”. Anh và em không còn tình cảm với nhau, nhưng chúng ta vẫn phải ở bên nhau. Tôi nghĩ ngay đến cái chết: “nếu lúc này tôi có nắm trong tay một nắm lá, tôi sẽ ăn hết cho chết”. nhưng về sau, “tiếng sáo gọi bạn cứ văng vẳng ngoài đường: bạn ném pao, bạn không lấy; Anh không yêu em, đồng bảng đã rơi… ”anh thúc giục tôi, động viên tôi và khiến tôi dường như quên đi hoàn cảnh bi đát hiện tại. Tôi hành động như một người tự do, giống như “bao người đã kết hôn khác”. Tôi đi vào góc nhà lấy một tuýp mỡ, cuộn lại một đoạn rồi cho vào đĩa đèn để thắp sáng, tôi bất giác muốn đi chơi. Ý nghĩ “muốn đi chơi” xuất hiện khi Tiếng sáo cứ vang lên trong đầu tôi. hành động “vén tóc”, “thò tay vén váy hoa bó sát vào trong tường”, “kéo thêm áo” để chuẩn bị đi ra ngoài là một chiến thắng bất ngờ của bản năng đã khiến tôi không khỏi sợ hãi.

Trong khi tình yêu cuộc sống của tôi ngày càng mãnh liệt, tôi cũng bị đánh đập dã man và không thương tiếc. mặc dù tôi đang “thay áo mới, đeo thêm hai chiếc vòng bạc vào cổ, rồi đội khăn trùm đầu màu trắng” để đi ra ngoài, nhưng anh ấy biết ý định của tôi, anh ấy chỉ hỏi một câu: “em có muốn đi không?”. bên ngoài? “rồi” bước đến, túm lấy tôi, dùng dây lưng trói tay tôi. lấy cả một hộp sợi đay cột tôi vào cột. tóc tôi rụng hết. Dùng để quấn tóc tôi thành nơ mà tôi không thể cúi đầu hoặc nghiêng đầu lâu hơn. ” sau hành động vô nhân đạo và tàn ác đó, anh ta đã bỏ đi.

Trong bóng tối, dù bị trói buộc như đồ vật, tôi vẫn sống đúng với bản năng của mình. Tôi không biết anh ấy đã bị trói. Tôi vẫn nghe thấy tiếng sáo đưa tôi đến các trò chơi và bữa tiệc. Tôi vẫn nghe lời ca, giọng hát ngọt ngào thân thương vang lên: “Ta chưa yêu, trái cân đã rơi. Thương ai, bắt ai …”. Mãi cho đến khi “Em bước đi”, anh mới giật mình trở về thực tại, anh mới thấu hiểu hoàn cảnh bi đát của mình: “chân tay đau nhức không cử động được” và thổn thức từ trong tim, biết rằng đó là chính mạng sống của mình. , không phải của ngựa. Nhưng khi tôi nghe thấy tiếng chó sủa ở đằng xa, khi trời đã khuya, tôi khóc và lòng tôi bồi hồi. Trong đêm bị trói như thế này, tôi rơi vào trạng thái không tỉnh táo, đôi khi hôn mê. khi yêu thì “say đắm nhớ nhung”. khi tỉnh dậy, toàn thân bị trói bằng dây thừng và đau đớn. vào buổi sáng, “khi giật mình tỉnh dậy, cô ấy ‘rất sợ hãi’, ‘bị loại bỏ’ để xem mình còn sống hay đã chết. Nỗi sợ hãi đó nói lên ý nghĩa cuộc sống của tôi. Bạn cảm thấy đau đớn từng mảnh da thịt bởi vì cổ tay, đầu và bắp chân của bạn bị trói bằng dây thừng, đó là sự thức tỉnh của sức sống tiềm ẩn đã thúc đẩy tôi thực hiện những hành động táo bạo và mạnh mẽ sau này cô ấy đã cắt sợi dây để tháo nó ra để cứu chính phủ khỏi tình huống bi thảm và đồng thời tự cứu chính mình .

Dù sao, trong khung cảnh tăm tối, ngột ngạt, chật hẹp, tàn bạo, chúng ta thấy bản năng sống thơ mộng của nhân vật tôi bừng sáng. sức sống tiềm tàng, tuổi trẻ vô độ của tôi là một bài thánh ca hùng hồn cho cuộc đời. đồng thời cũng là bản cáo trạng đanh thép về tội ác của chế độ phong kiến, thần quyền và của núi cao Tây Bắc.

mô hình 3

Vợ chồng nhà phú là truyện được nhà văn hoai viết vào năm 1952 và in trong tuyển tập “truyện Tây Bắc” (1953) lấy cảm hứng từ một sự kiện có thật khi chính nhà văn hoai còn sống và bị. Chứng kiến ​​cuộc sống của những người dân nghèo nơi vùng núi xa xôi này. nhà văn to hoai đã chứng kiến ​​những cảnh số phận con người trở thành nô lệ bị áp bức, bóc lột bởi chế độ địa chủ cường quyền, sống còn hơn chết. Hệ thống nhân vật mà Tô Hoài xây dựng cũng là những số phận tiêu biểu cho những tầng lớp điển hình của xã hội xưa, đó là Thống lí Pá Tra, tên địa chủ giàu có nhưng độc ác, tên lính đánh thuê và người nông dân A Phủ. họ đau khổ cả về thể xác lẫn tinh thần.

nhân vật của tôi được nhà văn giới thiệu từ giữa cuộc đời mình. mở đầu truyện, nhà văn đưa người đọc lạc vào thế giới của những câu chuyện cổ tích, đến vùng đất Tây Bắc xa xôi, dừng chân ở một người đàn ông giàu có nhất vùng, gặp một thiếu nữ đặc biệt luôn ngồi cạnh tảng đá bên cạnh. cái vô tri. ngựa tàu, gương mặt lúc nào cũng buồn rười rượi. những câu văn tự sự chậm rãi, nhẹ nhàng hé lộ cho người đọc thấy cuộc đời của người thiếu phụ thật bất hạnh, nàng chưa chắc đã là con gái nhà thống lý, đúng là con dâu của một con nợ đáng thương, khốn nạn. Từ đây, ngòi bút tài hoa của tôi du hành ngược thời gian về quá khứ để kể lại cuộc đời trước khi trở thành vợ của Thống đốc Patra một lần nữa. Trước đây tôi là con gái của một gia đình nông dân nghèo, hoàn cảnh vô cùng khó khăn, nghèo khó bố mẹ tôi không đủ tiền lấy vợ nên phải vay nặng lãi nhà thống lý, đến khi mẹ tôi mất nhưng gia đình không có. chưa trả hết nợ, nợ được truyền từ đời này sang đời khác. số phận đưa đẩy tôi phải sống trong căn nhà tối tăm của nhà thống lý, ngày đêm ở trong căn phòng không ánh sáng, không được coi là người mà phải khổ như trâu, ngựa.

Em là người con gái hiền lành, có phẩm chất, nhân cách, có tài “em thổi sáo hay” theo lối “cầm lá đưa lên môi, thổi sáo hay như sáo” giờ đây thế giới tâm linh của em là rất phong phú. Ngoài ra, tôi là một người con hiếu thảo, biết chăm lo cho gia đình đã hy sinh thân mình để giúp cha trả nợ. nên cuộc sống của tôi đã rung chuyển ngay từ khi tôi bước chân vào làm con dâu của thống đốc. Tôi rút lui như một con rùa được nuôi trong một góc, hình ảnh so sánh có thể cho người đọc thấy rằng giai đoạn tôi đang sống không khác gì địa ngục, một nơi tăm tối và không có sự sống.

nhưng tấm lòng nhân đạo sâu sắc của tôi không bao giờ để nhân vật mà tôi đồng cảm phải chết nghèo khổ trong nhà thống lý, mà ông vẫn để lại trong tôi sức sống tiềm tàng như một hòn than hồng cháy trong tro tàn tâm hồn, nếu gặp được làn gió mát thì cuộc đời sẽ khai thác nó. nhà văn đã thăng hoa tài hoa đã tạo nên làn gió tươi mới đó là tình yêu đêm xuân làm sống động tâm hồn tôi. Thiên nhiên năm ấy thật khác thường, gió lạnh từ phương bắc càng thêm dồn dập xen lẫn những sắc màu của sự sống, trên các vách đá, những chiếc váy hoa “tung bay” như những cánh bướm đủ màu. sáng sớm tiếng trẻ con nô đùa. ầm ĩ tiếng “trai gái ném cân, thổi sáo, thổi sáo, múa khèn”. tác động khác thường ấy đã tác động đến tâm hồn tôi, nhất là chi tiết “tiếng sáo” như sợi chỉ đỏ nối tâm hồn tôi thuở thanh xuân với đêm tình mùa xuân này, tiếng sáo ngân vang trong sâu thẳm trái tim tôi. bài hát ngày xưa mình hay chơi “mày có trai gái đi làm ruộng, không có trai thì gái kiếm người yêu”. Đây là lần đầu tiên tiếng sáo xuất hiện trên đỉnh núi, vọng lại từ xa khiến trái tim vốn đang khô lạnh của tôi bỗng trở nên mềm mại và ấm áp, đập vào những nhịp đập hồi sinh “háo hức bồi hồi” và tôi bừng tỉnh tìm thấy nó. “Đêm tình xuân đã về”. khi tỉnh dậy, tôi nhận ra rằng cuộc đời thật không đáng sống bởi tuổi trẻ của tôi chỉ bó hẹp trong nhà thống lý và tất nhiên, nỗi buồn và nỗi đau dữ dội buộc tôi phải tìm đến rượu để giải thoát: “Tôi lén uống bình rượu và Em uống cạn từng ly ”, tôi uống như muốn gột rửa bao nỗi đau, bao uất hận. cách tôi uống rượu như không thể tránh khỏi khiến tôi say, ngồi đó, bắt đầu rơi vào trạng thái chia rẽ, tiếng sáo gọi giục tôi, rượu đưa tâm hồn tôi theo tiếng sáo theo những cuộc chơi. trong cuộc sống của tôi hoài niệm về quá khứ. còn thi thể trong nhà, quản đốc “xem mọi người múa hát” khi mọi người đã về hết, “Tôi vẫn ngồi một mình giữa nhà”. tiếng sáo thứ hai “bên tai ta văng vẳng tiếng sáo gọi bạn trong làng” lần này tiếng sáo đã đến gần ta hơn. tiếng sáo như đang gọi tôi, khiến tôi như được quay ngược về quá khứ, được sống với những tháng ngày tươi đẹp, trong sáng và vui tươi nhất khi tôi “thổi sáo thành thạo” “xếp lại tờ giấy. đến môi ta thổi “lá hay như thổi sáo”, có biết bao kẻ si tình, ngày đêm thổi sáo theo ta.

Đến đây, tôi đã nhìn thấy trong tâm hồn mình một trận chiến khốc liệt giữa quá khứ và hiện tại, quá khứ tươi đẹp tươi sáng nhưng vừa bùng nổ, hiện tại lại bị cường quyền và tộc trưởng áp bức. sự đàn áp vẫn còn. quá lâu nên quá khứ không thể dễ dàng chiến thắng, không thể kéo mình xuống. kể từ khi bước vào nhà thống lý, “chưa năm nào anh cho em đi ăn tết” những kí ức ngày xưa càng mạnh mẽ khiến tôi quên đi hiện tại đau thương, chỉ nhìn thấy hiện tại vui vẻ, may mắn: “Em”. Tôi còn trẻ, tôi vẫn còn trẻ “và” Tôi muốn đi chơi “. Cuộc đấu tranh trong tâm hồn tôi ngày càng mạnh mẽ hơn qua những cơn gió dữ tiếp theo, khiến tâm hồn tôi như ong vỡ ra từ trong cái kén. tuy chân tay bị trói nhưng tâm hồn anh đã hòa vào đêm ân ái bên ngoài. sự tái sinh mạnh mẽ đó đã được kích hoạt bởi nhiều cung bậc của âm thanh của cây sáo đã thôi thúc tôi bước đi ngay cả khi tỉnh hay lúc mơ. lúc mê tiếng sáo, lúc tỉnh dậy tiếng chó sủa xa xa, tiếng chân ngựa càng dồn dập khiến tôi thức giấc và rất sợ sa vào. trạng thái tê liệt “như một con rùa nuôi trong góc.”

với tài năng và trái tim cháy bỏng của mình, cô bé đã rất tháo vát, lột tả một cách chân thực những nét đặc sắc trong phong tục, tập quán, tính cách, tâm hồn của người dân vùng cao xa xôi với giọng nói đặc sắc, nhẹ nhàng, đậm đà hương vị dân tộc. Nhân loại. giá trị.

mô hình 4

Vợ chồng A Phủ là truyện ngắn hay nhất của nhà văn Tô Hoài viết sau Cách mạng tháng Tám năm 1945. Nội dung kể lại cuộc đời đầy biến cố của một đôi vợ chồng trẻ người Mông, chồng tôi và chính tôi. chế độ thực dân và chế độ phong kiến.

nhân vật tôi là một hình tượng nghệ thuật đặc sắc, có ý nghĩa khái quát cao, tiêu biểu cho cuộc đời đau khổ, tủi nhục và quá trình tự giải phóng mình của đồng bào Tây Bắc. đoạn văn miêu tả tâm trạng thất thường của em trong một đêm mùa xuân bằng những chi tiết chân thực và cảm động thể hiện sức sống mãnh liệt và khát vọng tình yêu cháy bỏng của em – một cô gái xinh đẹp nhưng bất hạnh.

Tôi là trẻ mồ côi và tôi sống với người cha già của mình. Vì tôi xinh xắn và đẹp trai nên nhiều chàng trai trong vùng đã để ý đến tôi. tương lai của anh chắc hẳn sẽ tốt đẹp, yên ấm nhưng chỉ vì món nợ thừa kế của cha mẹ tôi mà bắt tôi làm con dâu trả nợ cho quan tổng quản. tuổi trẻ của tôi đã bị đánh cắp và chà đạp bởi một đứa con trai xấc xược và bạo lực.

Khoảng thời gian sống của tôi trong nhà thống đốc là một chuỗi dài những sự lên án và sỉ nhục. tuy trên danh nghĩa là con dâu của một quan lớn, nhưng thực tế tôi chỉ là kẻ hầu người hạ, coi rẻ hơn trâu, ngựa. đau khổ và tủi nhục đã cướp đi tuổi thanh xuân của tôi, biến cô ấy thành một người nhẫn nhịn và cam chịu. Lúc mới bị bắt, tôi phản ứng quyết liệt, định tự tử bằng cách ăn lá cây, nhưng rồi thương cho cha già, đành chịu chết. cuộc sống của tôi là yên tĩnh. Cuộc sống không có ý nghĩa. cô ấy sống như thể cô ấy đã chết. những đau khổ triền miên đã khiến tôi trở nên thờ ơ và lạnh lùng. mọi cảm xúc trong cô dường như đã cứng lại. tuy nhiên, khát vọng sống trong tôi vẫn chưa hoàn toàn bị dập tắt. Trong tôi luôn tồn tại hai con người dường như đối lập: người bề ngoài lạnh lùng, vô cảm còn người bên trong thầm lặng nhưng có sức sống mãnh liệt.

tác giả lấy cảnh xuân, đêm xuân làm nền cho tâm trạng thất thường của mình. mùa xuân đất trời tưng bừng sắc màu, rộn ràng thanh âm, rất gần gũi với cuộc sống hồn nhiên, vui tươi của tôi ngày xưa: trên đỉnh núi đã gặt xong nương ngô, nương lúa. chứa đầy yên ngựa trong kho. những đứa trẻ đi hái bí còn tinh nghịch đốt những chiếc chòi để giữ lửa cho ấm. Ở Hồng Kông có phong tục ăn tết khi mùa màng vừa thu hoạch xong, bất kể ngày hay tháng. ăn tết như thế này cho kịp cơn mưa xuân tạnh ráo, đi rẫy mới. năm đó hắn ăn tết giữa năm gió thổi qua cỏ ba lá vàng, gió rất lạnh. nhưng ở các làng mèo đỏm dáng, những chiếc váy hoa đã được đem phơi trên đá như những con bướm màu… lũ trẻ đang chờ tết, chơi quay, cười đùa trong sân chơi trước nhà. bên ngoài đỉnh núi, có người thổi sáo và rủ bạn đi chơi.

Đoạn văn tả cảnh mùa xuân ở vùng núi cao Tây Bắc bằng những hình ảnh sinh động, giàu sức sống. màu sắc sặc sỡ của những chiếc váy hoa của các cô gái phơi trên những tảng đá báo hiệu rằng năm mới đã đến. tiếng cười đùa của lũ trẻ chơi quay trong sân chơi trước nhà. tiếng sáo réo rắt, rủ rê bạn tình đi chơi. tiếng chó sủa xa xa … những đêm xuân tình đã về.

Sức sống tươi vui của mùa xuân đã hồi sinh tâm hồn tôi. Tâm trạng của tôi lúc này là sự đan xen của nhiều cung bậc cảm xúc: vui sướng và đau đớn, tủi nhục đến mức muốn chết và khao khát được sống. những cảm xúc đó đang trào dâng, cuộn trào, trào dâng trong trái tim tôi.

Khi các chàng trai, cô gái, chàng trai tụ tập đánh đàn, quay, thổi sáo, thổi khèn ở sân chơi đầu làng, tôi háo hức nghe tiếng sáo gọi bạn tình từ đầu làng. ngọn núi. . Tôi thì thầm một bài hát quen thuộc mà tôi thường hát khi còn nhỏ:

Bạn có một con trai và một con gái, sau đó bạn đi làm và không có con trai hay con gái, tôi đang tìm người yêu.

sau nhiều năm im lặng trong đau khổ, đây có thể là lần đầu tiên người con dâu nợ nần hát nhẹ nhàng.

Khung cảnh nhộn nhịp mùa xuân đầu làng và ồn ào đón mừng năm mới trong ngôi nhà của nhà thống lý li pa tra đã tác động mạnh mẽ đến tâm hồn tôi, gợi nhớ về tuổi thơ chưa xa. Lúc đầu, tôi hành động một cách vô thức theo thói quen: vào ngày đầu năm mới, tôi cũng uống rượu. Tôi lén lấy bình rượu uống từng bát. Tôi uống rượu mà lòng như đang uống tiếc nuối, chua xót trong lòng hay tôi cố tình uống để say cho quên đi nỗi khổ? tuy nhiên, nó thể hiện sự thay đổi bất thường trong tâm trạng của cô gái tội nghiệp.

Xem thêm: Um Là Đơn Vị Gì?

Bi kịch bắt đầu khi ý thức về danh tính của tôi ngày càng lớn. Tôi ngồi đó, say, ngồi đó xem người ta nhảy múa, người ta hát hò, uống rượu làm dậy lên nỗi nhớ về kiếp trước: Tôi đang sống trong quá khứ. tiếng sáo gọi người tình văng vẳng bên tai. đó là tiếng sáo của tình yêu nồng nàn, của tuổi trẻ đầy sức sống. Dường như lúc này đây tôi không còn là cô con dâu lừa nợ nhà thống lý nữa mà là một cô gái xinh đẹp ngồi uống rượu bên bếp lửa thổi sáo: Em gấp lá trên môi, thổi lá là sướng. như thổi sáo. biết bao kỉ niệm đẹp của tuổi thơ sống dậy trong lòng tôi: Em thổi sáo giỏi … có biết bao người ngày đêm thổi sáo cùng em. nhớ lại thanh xuân tươi đẹp khi còn bé, điều đó cho thấy con người thật của tôi đang hồi sinh. khát vọng sống như ngọn lửa bùng cháy trong tâm hồn tôi.

Tâm trạng của tôi rất phức tạp: cô ấy bị giằng xé bởi mâu thuẫn giữa thân phận nô lệ của con dâu và mong muốn được tự do đi chơi đêm giao thừa của cô gái. Liệu tôi có dám cắt sợi dây oan nghiệt thắt chặt định mệnh của mình để đến với những trò vui, với tiếng sáo du dương gọi người yêu?

Mải mê quá khứ đến nỗi quên mất hiện tại: rượu tan. người trở lại, người ra đi, tất cả đều đã ra đi. Tôi không biết nữa, tôi vẫn ngồi một mình giữa nhà. Phải một lúc sau tôi mới đứng dậy được, nhưng tôi không đi chơi, tôi bước từ từ vào phòng. tâm trạng tôi bồi hồi, lòng bỗng vui như những đêm giao thừa trước. Tôi nhận ra mình vẫn còn trẻ, tôi muốn ra ngoài.

Niềm khao khát được sống như lửa đốt trong lòng khiến tôi càng cảm thấy căm phẫn hoàn cảnh tủi nhục của mình. Có bao nhiêu người đã kết hôn vẫn đi chơi trong ngày đầu năm mới? truyện và tôi không yêu nhau nhưng chúng tôi vẫn phải ở bên nhau. Tôi muốn ăn lá móng chân để chết ngay lập tức, nhưng không thèm nhớ. uất ức, nước mắt tôi trào ra. tiếng sáo gọi bạn cứ trôi trên phố:

bạn đánh rơi cái cân, tôi không nắm bắt được, tôi không yêu nó, cái cân rơi …

Tôi muốn quên cô gái ngày trước, nhưng tôi không thể. tiếng sáo cứ lởn vởn trong đầu khiến tôi trăn trở.

khi bất ngờ vào phòng thay áo mới, anh ta tiếp tục rình rập và chụp thêm con gái nhà người ta để đưa về nhà làm vợ; lặng lẽ, tôi thản nhiên cuộn một miếng mỡ đặt lên mâm đèn để thắp sáng, quấn tóc, với lấy váy hoa, lấy áo sơ mi ra. Anh ấy nhìn tôi, tôi không nói lời nào. những hành động “nổi loạn” xảy ra trong khi thổi sáo trong đầu tôi. tiếng sáo gọi bạn tình như tiếp thêm cho mình một sức mạnh mới, đánh thức khát vọng tình yêu, hạnh phúc. khi chạm tới váy hoa … tôi đã thực sự quay trở lại tuổi thơ với bao ước mơ đẹp đẽ.

Tôi đã thức dậy; quá khứ và hiện tại đan xen trong tâm trí tôi. hiện tại tăm tối và ngột ngạt, nhưng tiếng sáo gọi bạn vẫn tiếp tục bay trên phố, đánh thức quá khứ tươi đẹp chưa xa.

Những hành động bất thường của tôi đã bị lịch sử đàn áp dã man. Sau câu hỏi ngạc nhiên và tức giận: “em có muốn đi chơi không?”, anh ta buộc tôi bằng một sợi đay thúng, quấn tóc tôi vào cột khiến tôi không thể cúi xuống, không thể cúi đầu. thêm. không có một dòng nào để diễn tả thái độ phản kháng của tôi. từ đầu đến cuối, tôi im lặng, âm thầm cam chịu. tuy nhiên, ẩn bên trong là một meme hoàn toàn khác, một meme sống cuồng nhiệt với những kỷ niệm của tình yêu. lịch sử chỉ có thể kết hợp cơ thể tôi, nhưng không thể kết hợp linh hồn tôi.

Miêu tả tâm trạng và hành động của em trong đêm tình mùa xuân, dường như em đã hòa nhập vào nhân vật. trong bóng tối, tôi im lặng như không biết mình bị trói. hơi rượu nồng nàn nâng niu tâm hồn tôi. tai tôi vẫn nghe tiếng sáo đưa tôi đến những cuộc chơi và những bữa tiệc. Tôi chưa giải phóng cơ thể mình, nhưng tôi đã giải phóng tâm hồn mình. trái tim tôi đập theo tiếng sáo: Anh không yêu, trái đập đã rơi, tôi yêu ai, tôi bắt nhịp nào … những dây buộc đau thương đưa tôi trở về với thực tại đau đớn, tủi nhục. Tôi đi bộ. nhưng chân tay tôi đau nhức và tôi không thể cử động được. Tôi không còn nghe thấy tiếng sáo nữa. Tôi chỉ nghe thấy tiếng chân ngựa va vào tường … thổn thức vì nghĩ mình không bằng ngựa.

Tôi đang sống với nội tâm của mình: đêm đã khuya … tôi nín khóc, tôi nhớ khoảnh khắc trai làng vào vách dựng lều rủ người yêu dỡ tường vào rừng. chơi Lúc này, thực tại và quá khứ đan xen, xé nát tâm hồn tôi. Càng nghĩ về những kỷ niệm xưa, tôi càng thấy buồn, đau khổ và phẫn uất trước thực tế phũ phàng: tôi đã phải tự trói mình như thế này suốt đêm. có khi toàn thân bị dây thừng trói chặt, đau đớn. đôi khi tôi nhớ một cách say mê. hơi cồn tiếng sáo vọng xa tiếng chó sủa. khi tôi hôn mê, khi tôi tỉnh táo. cho đến khi bầu trời tối sầm và tôi không biết khi nào ngày mai.

Tôi giật mình tỉnh dậy … không có âm thanh. Thương những người đàn bà khốn khổ sa đọa trong trang viên … kiếp đàn bà lấy chồng giàu ở hong kong, kiếp người chỉ biết chạy theo ngựa của chồng. Chợt tôi nhớ đến câu chuyện người ta kể: kiếp trước, ở nhà thống lý, có một người đàn ông trói vợ trong nhà ba ngày rồi đi chơi, khi về thì vợ đã chết. . nhớ rằng, tôi đã rất sợ hãi, tôi đã chiến đấu, dù còn sống hay đã chết, cổ tay, đầu và bắp chân đều bị trói bằng dây thừng, từng mảng thịt đau nhức.

vì vậy lần phục hồi đầu tiên của tôi không thành công. Tôi không thể thoát khỏi địa ngục trần gian với tư cách là cha con nhà thống đốc, nhưng tôi không còn là một con ngựa, một con rùa cô đơn được nuôi trong một góc. Tôi đã sống lại những khoảnh khắc của tuổi trẻ, thanh xuân và tự do. sự trỗi dậy ấy giống như một con sóng nổi lên rồi nhanh chóng tan biến, tuy không thay đổi được cuộc đời tôi nhưng cuối cùng những cơn sóng ngầm cảm xúc sẽ tuôn trào dữ dội, bằng chứng là tôi đã có những hành động liều lĩnh. Tôi cởi trói cho afu và cùng nó thoát khỏi bông hồng.

Trong đoạn này, tác giả miêu tả hành động của tôi rất ít, nhưng người đọc vẫn bị thu hút bởi một người xuất hiện từ cõi tối tăm và mơ hồ, có một cuộc sống tiềm tàng mà không có bất kỳ thế giới nào khác. thế lực tà ác nào có thể đè bẹp. không gian, thời gian và giọng trần thuật của tác giả phù hợp với diễn biến phức tạp của tâm tư tôi. to hoai đã dẫn dắt người đọc đi theo tâm trạng ấy, khi thì nồng nàn, khi thì nghẹn ngào đau đớn! đoạn văn miêu tả tâm trạng của tôi trong một đêm xuân thấm đẫm tình người, giúp làm nổi bật tính cách của nhân vật tôi; thể hiện một cách chân thực và cảm động lòng dũng cảm và tinh thần nhân đạo chân chính trong truyện ngắn Vợ chồng son.

mẫu 5

Phân tích nhân vật Mị trong đêm tình mùa xuân (19 mẫu) - Văn 12

Tô Hoài là một trong những nhà văn lớn của nền văn học Việt Nam hiện đại. Ông có vốn hiểu biết sâu sắc về phong tục tập quán của nhiều vùng văn hoá khác nhau trên đất nước ta. Thành công nhất của Tô Hoài là những tác phẩm viết về hiện thực cuộc sống, con người vùng Tây Bắc. Tiêu biểu là truyện ngắn “Vợ chồng A Phủ”. Tác phẩm vừa là một bức tranh chân thực về số phận bi thảm của người dân nghèo miền núi dưới ách áp bức phong kiến và thực dân, vừa là một bài ca về sức sống và khát vọng tự do, hạnh phúc của con người. Vẻ đẹp ấy đã ngời lên thật trọn vẹn qua diễn biến tâm trạng Mị và sức sống tiềm tàng mãnh liệt của nhân vật này qua đêm tình mùa xuân ở Hồng Ngài.

Trước khi vào nhà thống đốc, tôi là một thiếu nữ xinh đẹp. trong tác phẩm này, nhà văn không dùng những từ ngữ hoa mỹ để miêu tả vẻ đẹp của em, nhưng vẻ đẹp ấy vẫn thể hiện qua chi tiết: “lũ trẻ đến đứng trên nóc phòng của tôi”. Em là bông hoa thơm của núi rừng Tây Bắc. hướng đến một cuộc sống tự do, hạnh phúc, vô tư của tuổi trẻ. Cô gái vùng cao ấy mỗi khi xuân về lại làm say lòng biết bao kẻ si tình bằng tiếng sáo. Tôi thổi sáo rất hay “thổi lá cũng hay như thổi sáo, ngày đêm có bao người mê thổi sáo theo tôi.”

Cô ấy không chỉ xinh đẹp mà còn xinh đẹp nữa. Tôi giàu lòng hiếu thảo, yêu công việc, thích tự do và có lòng tự trọng cao. Bác đã gửi gắm tất cả những phẩm chất cao quý ấy vào miệng Hoài qua lời nói thiết tha với người cha già: “Gieo nhân nào đã biết gieo bắp” (lòng yêu nghề); “Con phải đi làm ruộng ngô gánh nợ thay cha” (chữ hiếu); “Bố ơi, đừng bán con cho nhà giàu” (giàu lòng tự trọng).

khi tôi bị bắt về làm dâu trong gia đình patra, tôi có cuộc sống khốn khó, tôi là nạn nhân của sự cho vay nặng lãi, tôi bị tước đoạt tự do và hạnh phúc cá nhân: ở đầu tác phẩm, nhà văn đã giới thiệu một cách ấn tượng nhân vật: “Người từ xa về đến nhà, phải vào nhà thống lý, thường thấy người con gái quay sợi gai bên tảng đá trước cửa, cạnh đoàn tàu”. lúc nào cô ấy cũng “xuống sắc, mặt buồn rười rượi”. hình bóng ấy của tôi gợi lên hình ảnh một con người có số phận bất hạnh.

Dù cuộc đời khốn khó nhưng trong tôi vẫn tiềm tàng sức sống mãnh liệt và khát vọng tự do, hạnh phúc. khát vọng ấy được thắp lên khi mùa xuân đến với xứ sở hoa hồng của anh. Tôi bước vào cái đêm đáng nhớ ấy thuở ban đầu như một linh hồn câm lặng, nàng tiên cá ngày xưa trẻ đẹp, khao khát yêu, cũng yêu, dường như nàng đã hoàn toàn chìm vào dĩ vãng. chỉ có một người phụ nữ “không nói”. lưng như rùa vào góc ”, người đàn bà bị giam cầm trong ngục tâm thần (hình ảnh căn phòng có cửa sổ lỗ vuông to bằng bàn tay, lúc nào cũng chỉ lờ mờ nhìn trăng trắng). Đã bao nhiêu năm, người phụ nữ ấy không biết xuân, không đi ăn tết.

Nhưng trong đêm tình yêu mùa xuân ấy, tôi bỗng muốn đi chơi và tôi đã sẵn sàng để đi chơi thật. tại sao? khó nói trên trời dưới đất. thời tiết mùa xuân luôn như thế này.

giải thích mức tăng đột biến bất thường của tôi vào đêm đó là một thách thức thực sự đối với tôi. hãy xem nhà văn đã vượt qua thử thách như thế nào.

Đối với một người như tôi, muốn hẹn hò đồng nghĩa với việc phá hoại, nổi loạn. Ngoài ra, với một người như tôi để có thể nổi loạn thì cần phải có một thứ gì đó có khả năng quên đi hiện tại để sống lại những ngày xưa cũ.

đó là thứ men mà tôi thầm “nhậu nhẹt từng món”. “Ta say ta ngồi đó mà lòng ta vẫn sống về quá khứ”… rõ nét nhất là tiếng sáo. Mỗi lần tiếng sáo trở lại lịch sử là mỗi lần nó chuyển dần từ âm thanh của hiện tại sang âm thanh của những con suối trước đây. từ một nơi ngoài em, xa em, dần dần như tiếng ai gọi, hồn ai đợi ngoài đường, cuối cùng lẩn quẩn trong đầu người đàn bà. tiếng sáo dìu dặt tâm hồn em hay những cung bậc của tâm hồn em đều được ghi dấu bởi tiếng sáo. nhờ đó, sức sống, khát vọng sống đã bừng tỉnh trong tâm hồn người thiếu nữ. nhưng việc vượt qua hoàn cảnh hiện tại của nhân vật không hề đơn điệu và dễ dàng.

một thời gian dài. Tôi sống trong sự mâu thuẫn giữa quá khứ và hiện tại. quá khứ lùi xa, hiện tại đeo bám. (tim tôi đập loạn xạ, nhưng tôi vẫn theo quán tính về phòng, ngồi trên giường, nhìn ra khung cửa sổ vuông vầng trăng trắng mờ ảo, trong đầu nảy sinh ham muốn sống là muốn chết ngay lập tức, không cần bận tâm. để ghi nhớ. …).

nhưng sức sống không ngừng lớn lên, nỗi ám ảnh của tuổi trẻ cứ mạnh dần lên, cho đến khi nó dường như chiếm lấy tâm hồn tôi. Cho đến lúc đó, tôi hoạt động như một kẻ mộng du. Tôi không nhìn thấy, tôi không nghe một câu chuyện kể.

sau đó tôi bị trói trong một trạng thái bối rối. Mãi về sau, tôi mới cảm nhận được hiện tại thật nghiệt ngã khi không cử động được tay chân. nhưng nếu giấc ngủ không đến một lần và mãi mãi, thì thức dậy cũng là một giai đoạn ngập ngừng khác giữa hơi rượu, tiếng sáo và tiếng đàn đau đớn của dây đàn, và tiếng vó ngựa va vào tường. . nhưng hiện tại ngược lại là dần dần tỉnh lại, đau dần dần tăng lên, tê dại dần dần trở lại vị trí con rùa trong góc cửa.

một làn sóng tình cảm đã tan biến mà không làm thay đổi cuộc sống của tôi một chút nào. những gì tôi đã viết về đêm đó vẫn còn ý nghĩa. nó cho thấy sức sống của con người dù có bị chà đạp hay kìm nén đến đâu cũng không hề mất đi. ý nghĩa đó khiến ta tin hơn, yêu người hơn. thứ hai, chế độ phong kiến ​​là chế độ trói buộc, giam cầm đối với người sống và người tu hành. chế độ đó bị căm thù, bị lên án dù chỉ từ một phía nhân danh quyền sống của con người. một tình tiết nghệ thuật giàu tính nhân văn và chất thơ.

hiển thị 6

đề tài Tây Bắc đã in đậm trong sự nghiệp văn học của anh Hoài: “chuyện Tây Bắc”, “miền Tây”, “gia đình ở phin sa”… truyện “nên vợ nên chồng có nghĩa là một. “Chiến công” của nhà văn quê Hà Nội này khi anh tham gia bộ đội giải phóng Tây Bắc (1952), câu chuyện kể về cuộc sống của tôi và chồng tôi ở hong ngai nhà thống đốc, và khi anh làm du kích ở chung cư. bằng cách này, tác giả thể hiện nỗi thống khổ vươn lên của người dân tộc mèo Tây Bắc, một lòng quyết tâm tham gia kháng chiến để giành tự do, tình yêu và hạnh phúc.

nhân vật của tôi là một sáng tạo độc đáo của tôi. đêm xuân ân ái ở hồng ngai là tình tiết cảm động nhất, hay nhất trong lịch sử thể hiện khát vọng sống và tình yêu của con dâu để thoát khỏi cảnh nợ nần.

Tôi là trẻ mồ côi và tôi sống với người cha già của mình. Tôi đẹp, tôi trẻ. cho một món nợ thừa kế. Tôi trở thành con dâu gạt nhà thống lí. tuổi trẻ của tôi đã bị đánh cắp và chà đạp bởi một người đàn ông, con trai của thống đốc. Tôi đau khổ như một con trâu và một con ngựa. Tôi định tự tử bằng cách ăn lá cây, nhưng thương cha già, tôi đành chịu chết. sống trong đau khổ, tôi gần như vô cảm, “thậm chí không nói, rút ​​lui như một con rùa nuôi trong góc”.

mùa xuân đã qua và mùa xuân đã trở lại. đêm tình xuân ở hong kong lại đến. một không gian tưng bừng. lúa ngô trên cánh đồng đã được thu hoạch. gió mạnh và lạnh. phong cảnh của làng mèo đẹp hơn. màu “vàng đỏ” của cỏ. màu trắng, đỏ au, đỏ thắm, tím tươi của những bông hoa anh túc vừa nở. màu sắc “sặc sỡ” của những chiếc váy hoa treo trên vách đá tung bay như những cánh bướm. “Tiếng cười lớn” của trẻ em chơi quay. tiếng sáo mời bạn chơi. tiếng chó sủa xa xa… trước khung cảnh tưng bừng ấy, tôi nghĩ “không biết mùa xuân là gì nhỉ?”. nhưng đó là một bất ngờ. những đêm xuân ấy ở hong ngai đã làm sống lại và hồi sinh tâm hồn tôi. tâm trạng và hành động của tôi luôn được thể hiện một cách tinh tế và giàu cảm xúc.

Khi những chàng trai, cô gái, chàng trai tụ tập đánh đàn, đánh quay, thổi sáo, thổi khèn, nhảy múa trên sân chơi, tôi “bồi hồi” khi nghe tiếng sáo từ trên đỉnh núi “vang vọng”. Tôi “thì thầm” bài hát của người thổi sáo:

“… Tôi không có con trai hay con gái – tôi đang tìm người yêu …”. sau bao thanh xuân lặng lẽ, có lẽ đây là lần đầu tiên con dâu của con nợ cất tiếng hát nhẹ nhàng?

Tiếng sáo vừa khơi gợi bao kỉ niệm vừa thức tỉnh. lén lút tôi cầm chai rượu, “uống từng món”. uống rượu như trả thù. Hay uống để làm dịu cơn đau? say “đê mê”, tâm trạng tôi thay đổi hẳn. Tôi nhớ chuyện “sống trong quá khứ”. tiếng sáo gọi bạn đồng hành vang lên bên tai tôi. Biết bao kỉ niệm đẹp từ khi còn bé thơ trở nên sống động trong trái tim tôi. Tôi thổi sáo giỏi … có biết bao nhiêu người yêu thích, đã ngày đêm thổi sáo cùng tôi. nhớ về thanh xuân tươi đẹp khi còn bé, điều đó cho thấy mình đã thức dậy. khát vọng sống giống như ngọn lửa thắp sáng tâm hồn tôi.

Tôi đang “từ từ bước vào phòng” với tâm trạng “cảm giác phơi phới trở lại, trong lòng bỗng vui như mới giao thừa ngày trước”. Tôi tỉnh dậy, ý thức được rằng tôi còn “rất trẻ”, “vẫn còn trẻ”. khao khát “Tôi muốn đi chơi”.

Khát vọng sống như lửa đốt khiến tôi uất ức! phẫn uất và đau lòng trước số phận bi thảm và trớ trêu của họ. bao nhiêu người có gia đình cũng đi nghỉ Tết. một câu chuyện với tôi “không yêu nhau nhưng vẫn phải ở bên nhau!”. không chịu nổi kiếp con dâu lừa nợ. Tôi muốn ăn lá ngón chết ngay lập tức! ai oán, nước mắt trào ra, như tiếng sáo gọi người yêu “vẫn bay xao xuyến ngoài phố”. tâm hồn tôi phức tạp trong quá trình thức tỉnh và nổi loạn. Tôi sống trong nghịch lý giữa làm con dâu để thoát nợ và ảo tưởng muốn đi ăn Tết. Liệu tôi có dám bứt và cắt đứt sợi dây oan nghiệt trói buộc số phận và thân phận của mình để đến với những cuộc chơi với tiếng sáo gọi tình yêu?

Tôi vào phòng lần này để không phải nhìn qua “lỗ hổng” để nghĩ đến cái chết, nhưng tôi đã ra tay cưỡng bức, trơ trẽn trước mặt anh ta khi anh ta đột ngột xuất hiện trong phòng. anh hay thay áo mới, đeo thêm hai chiếc nhẫn bạc … để đi chơi và bắt gái về nhà làm vợ. Tôi cũng đang chuẩn bị đi nghỉ. như một thách thức. Tôi đã hành động. Cuộn tròn một miếng mỡ rồi đặt lên đĩa đèn để thắp sáng. quấn lại tóc. tay với lấy một chiếc váy hoa. cởi áo sơ mi Anh ấy nhìn tôi, “tôi không nói” hay tôi không nói gì? chuỗi hành động “nổi loạn” của tôi liên tiếp xảy ra khi tiếng sáo đang “vang lên” trong đầu. tiếng sáo gọi bạn tình như tiếp thêm cho mình một sức mạnh mới, đánh thức khát vọng tình yêu, hạnh phúc. khi tôi với lấy chiếc váy hoa … đó là lúc tôi thực sự bừng tỉnh, sống lại tuổi thơ với bao ước mơ đẹp đẽ.

Xem Thêm : Quy định về phụ cấp ưu đãi nghề đối với giáo viên, nhà giáo mới nhất

sự phản kháng của tôi trước sự phản kháng của tôi đã phải trả một cái giá đắt. chỉ sau một câu hỏi: “em có muốn đi chơi không? tên độc ác trói em vào sào bằng thúng đay. Hai tay buộc thắt lưng, tóc quấn vào sào, em” không cúi đầu. “, Tôi không còn có thể cúi đầu.” Qua việc thể hiện tâm trạng thất thường và hành động của mình trong cảnh bị trói trong một đêm tình mùa xuân, ngòi bút nghệ thuật của tôi như đã “thổi hồn” vào nhân vật. “giữ im lặng”. rượu dường như vẫn níu kéo tâm hồn tôi. quên đi nỗi đau và nỗi đau của thực tại, tôi vẫn “nghe tiếng sáo đưa mình vào cuộc chơi, vào những buổi tiệc tùng”. cách, trái tim “” Anh không yêu em rơi nhịp đập – Em yêu người anh bắt được nhịp đập … “Tôi trở về với thực tại đau đớn và tủi nhục” Tay chân không cử động được “Em tỉnh lại” thổn thức tưởng mình không bằng ngựa ”nghe tiếng vó ngựa nhai cỏ, tiếng chó sủa xa xa. Tôi nghĩ đến cảnh ân ái của biết bao nhiêu cặp tình nhân nay đã“ dỡ bỏ bức tường lên rừng chơi “. Em nín khóc, lúc tỉnh dậy em lại trong tình trạng bất tỉnh, dây trói, đau .. chút rượu, em” nổi nhớ “.

Tôi bị trói cả đêm, đến sáng tôi mới “tỉnh dậy”. Tôi chỉ nghe tiếng lửa – không tiếng động – tôi nghĩ đến những người vợ, người cô, người thương những người đàn bà “khốn nạn rơi vào nhà quan”; chàng yêu một người đàn bà bị chồng trói chết trong nhà thống lí. Thương mình, thương người, thương thân phận người phụ nữ Hồng Ngải “cả đời chỉ biết ngựa ô theo chồng”. Tôi sợ “run” xem mình còn sống hay đã chết. sợi dây siết chặt “từng cục thịt đau”.

Nhờ một sự tình cờ, tôi đã thoát chết trong đêm kinh hoàng đó. đoạn văn đêm tình xuân có 3 cảnh. cảnh em ngồi lặng lẽ uống rượu. cảnh tôi chuẩn bị quần áo để đi ra ngoài. cảnh họ trói tôi và ở trong phòng cả đêm. từng cảnh, từng chi tiết đều sống động, điển hình cho bi kịch của tôi, đó là con dâu mắc nợ. đoạn văn kể về đêm tình mùa xuân cho thấy người kể cảm động, phân tích tinh tế, sâu sắc tâm trạng và hành động của các nhân vật. tiếng sáo gọi bạn tình cứ lặp đi lặp lại đến 13 lần đầy ám ảnh, như bừng tỉnh, như lay động, như an ủi nỗi khát khao đi chơi tết, khát khao được sống trong tình yêu thương của người con dâu. thanh xuân của con dâu. xóa nợ.

“Sự nổi loạn” của tôi cho thấy sức sống tiềm tàng của nhân vật tôi mà máu và sự dã man không thể dập tắt! đêm tình mùa xuân thấm đẫm tình người đã góp phần làm nổi bật tính cách nhân vật tôi. đã thể hiện một cách xúc động giá trị hiện thực và tinh thần nhân đạo của truyện “vợ chồng”.

hiển thị 7

một trong những tác phẩm thành công của Vợ chồng tào lao là nghệ thuật miêu tả và phân tích tâm lí nhân vật. ngòi bút của nhà văn rất tinh tế và sâu sắc trong việc miêu tả diễn biến tâm lí, sức sống tiềm tàng, sự thay đổi của số phận nhân vật. đó là tôi, một người phụ nữ tưởng chừng như đã cam chịu số phận, không còn sức sống, không còn lối thoát, nhưng hoàn cảnh, tôi vẫn vươn lên làm chủ cuộc đời mình. và điều đã làm cho “con rùa” thầm lặng sáng lên khát vọng sống, khát vọng yêu, khát vọng được làm người, hiến dâng một kiếp người chính là đêm tình xuân trở về trên núi cao.

Trong tác phẩm, nhân vật tôi thể hiện rất rõ ràng khi cô ấy trải qua những thay đổi tâm lý trước hoàn cảnh cuộc sống và tìm thấy cho mình một con đường hy vọng. đặc biệt là diễn biến tâm lý của anh trong đêm tình xuân ở hồng ngai. Những ngày đầu về làm dâu, tôi cảm nhận được nỗi đau của cuộc đời đã cướp mất mình, “đêm nào tôi cũng khóc”, tôi muốn tự tử. bởi vì, tôi không muốn chấp nhận một cuộc sống chết chóc, héo úa, điều này cho thấy trong tôi có một sức sống mãnh liệt, muốn thoát khỏi kiếp sống nô lệ. nhưng thương cha, tôi sẽ phải gánh lấy hậu quả là cái chết của mình, tôi đành phải vứt bỏ lá cọ và trở về nhà thống đốc.

ngày qua ngày, sự đau khổ tột cùng đã dồn nén dần sức sống tiềm tàng ấy vào sau phòng tìm em. Tôi không còn nghĩ về cái chết. Tôi đã bị biến thành một công cụ làm việc cho pháp luật. đời tôi “ở lâu khổ, khổ quen rồi”. Tôi bị quy kết đến mức tê liệt tinh thần, đành bó tay, buông xuôi trước hoàn cảnh “giờ nghĩ mình cũng trâu, mình ngựa”, “mình chỉ biết lao vào công việc”. anh cũng phải chịu đựng những nỗi đau tinh thần triền miên. phòng của tôi là một loại nhà tù giam giữ các tù nhân. “Trong căn phòng tôi nằm, đóng cửa, có một … không biết là sương mù hay nắng.”

nhưng giá trị nhân đạo sâu sắc của tác phẩm là nhà văn đã thấy được sức sống vẫn tiềm tàng trong mình. sức sống đó vẫn sẽ bùng cháy khi có cơ hội. và đến vào đêm tình xuân. mùa xuân thường mang đến hy vọng, ước mơ, lễ hội, niềm vui và tình yêu cho mọi người.

năm đó ở Hồng Kông có gió to và lạnh. mùa xuân đến với âm thanh đặc trưng của nó. âm thanh náo nhiệt của lũ trẻ nô đùa, đặc biệt là tiếng sáo gọi bạn tình, hòa cùng màu sắc sặc sỡ của những bộ quần áo treo trên vách đá. nhất là tiếng sáo gọi bạn đêm xuân tình tha thiết, văng vẳng bên tai. tiếng sáo đã thấm vào lòng tôi, đánh thức sự im lặng bấy lâu nay. của một trạng thái tâm trí bình lặng và u sầu, một cuộc sống buồn tẻ không quá khứ, không hiện tại và không tương lai. Em nghe tiếng sáo gọi anh tha thiết và nhớ về những tháng ngày hồn nhiên, tươi trẻ ngày xưa. Hôm đó tôi thổi sáo rất hay. tiếng sáo giúp tôi nhận ra một điều tưởng chừng như đã rơi vào quên lãng.

Tôi uống rượu “Tôi lén lấy một bình rượu, tôi uống cạn từng bát.” anh ta đang uống trái đắng của kiếp trước và muốn trốn tránh thực tại. rượu làm say cơ thể cô, nhưng tâm hồn cô tỉnh táo, thôi miên với một trái tim phơi phới, trở lại với một cô gái trẻ hạnh phúc. Tôi cảm thấy sống lại, tôi cảm thấy yêu đời. không khí mùa xuân chỉ là chất xúc tác, bởi vì nếu không có một sức sống tiềm tàng trong tôi, tôi đã không thức dậy với nhiều điều tốt đẹp như vậy. “Tôi thấy lòng mình vui trở lại. Tôi còn trẻ, tôi vẫn còn trẻ. ”

và cứ tiếp tục như vậy cho đến khi men rượu hoặc men sống nâng tâm hồn tôi trở lại ý thức sâu sắc về phẩm giá. Tôi ý thức được sự tồn tại của chính mình “nếu lúc này trong tay tôi có một lưỡi dao, tôi sẽ lập tức ăn thịt nó đến chết, không thèm nhớ lại nữa.” Nghịch lý trên cho thấy khi khát vọng sống trỗi dậy, con người không chấp nhận hiện thực vô nghĩa.

nếu bạn hoàn toàn nhầm lẫn về thời gian ở trên. Tôi không nhớ quay lại đây mấy năm vì trước đây tôi không có thanh xuân. nhưng bây giờ tôi muốn có một quyền đơn giản như bao người khác: “Tôi muốn đi chơi”. có thể đối với tôi đó là một sự thay đổi lớn và nó vẫn mang tính thời cơ, tuy nó bắt nguồn từ những cảm xúc nhất thời nhưng nó cũng cho thấy tôi vẫn còn nhiều mong muốn. “Tôi dựng tóc gáy.” Tôi với lấy chiếc váy hoa treo trên tường.

Chính sự thay đổi đó đã khiến anh ấy ngạc nhiên vì trong mắt anh ấy, tôi như một kẻ nô lệ. hành động trói tôi tàn nhẫn của anh ta, mặc dù anh ta có thể giữ được thân thể của tôi, không thể giữ được tâm hồn tôi: “Tôi vẫn nghe thấy tiếng sáo đưa tôi đến các cuộc chơi và tiệc tùng”. tâm hồn tôi như chơi trong giấc mơ. Tôi trở lại ngày xưa với bao hy vọng. sức sống trỗi dậy, khiến tôi khô khan, mơ mộng trong chốc lát nhưng rồi cũng quay trở lại thực tại. đó là sức sống của tôi buộc bạn phải suy nghĩ xem bạn có thể duy trì nó hay không. Tôi nhớ chị dâu tôi đã bị trói đến chết. Tôi sợ rằng. một khi chúng ta học cách sợ hãi cái chết, con người thậm chí còn yêu cuộc sống hơn. tôi cũng vậy.

Với ngôn ngữ, nghệ thuật trần thuật được chọn lọc tinh tế, đặc biệt là thể hiện sâu sắc diễn biến tâm lý của nhân vật, tác giả khiến người đọc vừa khóc, vừa mừng cho số phận cay đắng của nhân vật.

Thanh xuân đã qua nhưng sức sống tiềm ẩn trong tôi đã bừng tỉnh và chờ cơ hội để bùng nổ. Với nghệ thuật miêu tả tâm lý nhân vật, bức tranh tinh tế đã mang đến cho nhân vật một hướng đi và một cuộc sống mới. đó cũng là giá trị nhân văn cao cả của công việc. Đồng thời, qua đó cũng thể hiện tài năng và những đóng góp của Tô Hoài cho nền văn học Việt Nam.

hiển thị 8

Vợ chồng A Phủ là tác phẩm nổi tiếng nhất trong tuyển tập truyện ngắn Tây Bắc của nhà văn Tô Hoài. Tác phẩm kể về số phận bất hạnh và cuộc sống vô cùng vất vả của vợ chồng tôi trong ngôi nhà của Thống đốc Lý Pá Tra ở Hồng Kông. dù bị dày vò đến kiệt quệ về tinh thần và thể xác, nhưng nỗi thống khổ ở nhà thống lý cũng không thể giết chết sức sống tiềm tàng ẩn sâu trong nhân vật tôi. Vào đêm xuân tình yêu ấy, sức sống ấy có cơ hội trỗi dậy bằng sức mạnh.

<3 Tôi là một cô nàng mèo xinh đẹp và tài năng. Ngay khi bước vào tuổi mới lớn, tôi đã phải gánh một món nợ cuộc đời từ cha mẹ. cha con ông tổng đốc bắt tôi về làm dâu vì lừa gạt nợ. món nợ lâu đời của gia đình đã cướp đi tuổi trẻ đầy khát vọng của tôi. nhiều năm dai dẳng bị đày đọa trong địa ngục trần gian trong nhà thống đốc, tôi gần như trở thành một hòn đá vô tri. Ngày nào tôi không nói, cứ lùi lại như con rùa trốn sau cánh cửa. Tôi luôn bối rối, khuôn mặt buồn bã.

Giờ tôi chỉ là một cái xác vô hồn, một cái máy biết nói. Tôi sống như thể nó thực sự chỉ để kéo dài những ngày tôi không thể chết. “Ai từ xa trở về nhà thống lý thường thấy một cô gái quanh quẩn ở tảng đá trước cửa, cạnh đoàn tàu ngựa. Lúc nào, dù quay, cắt cỏ, dệt vải, chặt củi hay lội suối, cô ấy đều cúi xuống, vẻ mặt buồn bã. ”

Cuộc sống đối với tôi chỉ là một màn sương mờ ảo, không có quá khứ, hiện tại hay tương lai. Ngọn lửa sống trong tim tôi đã tắt, trái tim tôi chai cứng và tê liệt, tâm hồn tôi hoàn toàn nguội lạnh và bình yên?

Mùa xuân đến rồi, mọi thứ tưởng chừng như đã chết trong lòng tôi đã sống lại. mùa xuân là mùa cây cối đâm chồi nảy lộc, mùa hè của lễ bái, mùa tán tỉnh của lứa đôi. mùa xuân đến với núi rừng Tây Bắc, vùng đất hồng liên tục được miêu tả bằng những cụm từ rất lãng mạn.

Xem thêm: Cách Thêu Tranh Chữ Thập Đẹp Hai Mặt Như Một, Hướng Dẫn Cách Thêu Tranh Chữ Thập Căn Bản

Có thể nói những trang viết về thanh xuân của tác giả là những trang xuất sắc. ta bắt gặp ở đó hình ảnh mùa xuân với những màu sắc rực rỡ: cỏ úa vàng, những tà áo dài thướt tha rủ trên vách đá tung bay như những cánh bướm. âm thanh cũng huyên náo: tiếng đàn trẻ thơ, tiếng sáo gọi người tình. mùa xuân bừng lên sức sống mãnh liệt bất chấp cái lạnh giá của đất trời. dường như mùa xuân đánh thức cuộc sống, cảnh vật và con người.

Với tôi, mùa xuân còn là mùa gắn với bao kỉ niệm đẹp đẽ của tuổi trẻ tự do. Trong không khí núi rừng thiêu đốt mùa xuân ấy, tôi nghe tiếng sáo xa xa vọng lại tha thiết, bồi hồi. tiếng khèn là âm thanh quen thuộc khi hoa ban nở trên núi rừng Tây Bắc. ban đêm trên núi cao, tiếng sáo là tình yêu say đắm của trai gái, trao thân cho bạn đồng hành. Khi đó, tiếng sáo đã tác động mạnh mẽ vào tâm hồn tôi. Tôi lặng lẽ ngồi lẩm nhẩm bài hát:

“Anh có con trai con gái nên anh đi làm, tôi không có con trai con gái, tôi đang tìm người yêu”

Bài hát xuất phát từ trái tim sắt đá và nhẫn tâm của tôi. Tôi đã từng sống mà không có nhận thức về thời gian, không gian, về mọi thứ. trước mặt tôi luôn có một màn sương trắng đục. giờ đây tiếng sáo đã đánh thức tâm hồn tĩnh lặng và bình yên của tôi. tiếng sáo rung động lòng tôi. những giai đoạn đầu của khao khát được yêu thương, khao khát đã chôn chặt trong tim tôi bấy lâu nay.

Tôi đã đánh thức mọi cảm xúc về cuộc sống. ý nghĩa của cuộc sống đã trở lại với tôi. Tôi đã thấy và nghe: trai gái, trẻ em chơi trong sân, đánh pao, đánh quay, thổi sáo, thổi sáo và nhảy múa. thống đốc phải đánh cồng ầm ĩ. Tôi lén uống rượu, tôi cứ uống từng món. đó có lẽ là cách người ta uống xuân. chắc chắn không phải. Uống rượu để thưởng thức mùa xuân bạn phải uống từ từ, từng bát, từng ngụm, từng ngụm để thưởng thức và đón nhận hương vị của mùa xuân. Đó có phải là cách uống cho những người đã khát, đã thèm rượu? không đúng. Tôi đã không muốn bất cứ điều gì trong một thời gian dài.

Tôi luôn viết: “Tôi cũng uống rượu vào ngày đầu năm mới”. mọi người uống, tôi cũng uống. Tôi uống theo phong tục mùa xuân của những người yêu mèo. cách tôi nuốt từng bát như thể tôi đang uống để nguôi ngoai cơn tức giận, để vơi đi những tiếc nuối. sau đó tôi say, tôi nhìn mọi người nhảy múa và hát, nhưng trong lòng tôi như được sống lại ngày xưa.

to hoai đã khéo léo sử dụng từ ‘sống lại’ chứ không phải ‘nhớ’. nếu “nhớ” chỉ là nhớ thì “sống lại” là cả hồn lẫn xác đi ngược về quá khứ hạnh phúc của những đêm xuân tình khi nàng chưa về làm vợ nhà thống lí. ôi, đó là những ngày tháng của những giấc mơ và phép thuật, tôi được tự do ca hát trên đồi cao, trong khe núi sâu, thâu đêm suốt sáng.

Tôi đang thoát khỏi nhà tù tăm tối để lần theo sợi dây của quá khứ và tìm lại những ngày xưa hạnh phúc. Đúng lúc đó, bên tai tôi vang lên tiếng sáo gọi trưởng bản. tiếng sáo mang về những kỉ niệm tuổi thơ ngọt ngào. Hôm qua tôi thổi sáo rất hay. Tôi gấp tờ giấy vào môi và thổi. chơi lá cũng hay như thổi sáo. Có rất nhiều người yêu thổi sáo theo dõi tôi ngày đêm.

Dường như tôi quên mất hiện tại, tôi quên mất thân thể đang vô cùng đau đớn. Người ta hát mà ta không nghe được, Người ta múa mà ta không thấy, lúc nào men rượu cũng tan. chính quá khứ ngọt ngào đã thổi vào trái tim tôi những cảm xúc khiến tôi cảm thấy một niềm vui trở lại trong lòng. Tôi nhận ra rằng tôi còn rất trẻ và muốn ra ngoài. vào lúc này, ý thức về bản thân và quyền được sống đã xuất hiện. nhưng đó cũng là lúc tôi nghĩ đến cái chết “nếu bây giờ tôi có một cái đinh trên tay, tôi sẽ ăn nó cho đến chết.”

Đây cũng là lúc tôi thấy rõ nhất hoàn cảnh cay đắng của hiện tại “tôi và bạn tôi không còn tình cảm với nhau nhưng chúng tôi vẫn phải ở bên nhau”. hơn thế, trong một thời gian dài tôi tồn tại trong trạng thái gần như tê liệt “sống lâu trong khổ quen rồi”. Tôi còn không nghĩ đến chuyện tự tử nữa “. Để rồi lúc tỉnh, tôi muốn chết. Bởi hơn bao giờ hết, tôi cũng yêu đời sâu sắc. Tiếng sáo đã trở lại, nhưng nó không còn xuất hiện nữa.” ngoài đỉnh núi vang vọng ngoài phố mà nổi phố phường tiếng sáo đã thôi thúc tôi hành động: xăn mỡ cho thêm ánh sáng. Hình ảnh ngọn đèn là ngọn lửa sống. điều đó trỗi dậy mạnh mẽ trong trái tim tôi. Tôi nhận thức được hoàn cảnh đen tối và tôi muốn thay đổi. Tôi sẵn sàng ra ngoài: quấn tóc, mặc một chiếc váy hoa.

tất cả đều khẳng định rằng đó là hành động của một tâm hồn yêu đời, mãnh liệt thức tỉnh, bất chấp bạo tàn. dường như trong tâm hồn tôi lúc này tiếng sáo mùa xuân của tuổi trẻ thực sự ngân vang khát vọng tình yêu, hạnh phúc và tự do dâng trào không thể kiểm soát.

Đây cũng là lần anh bị đánh đập dã man. Cô xuất hiện với mái tóc được quấn và buộc chặt trong một căn phòng tối. con thú thản nhiên tắt đèn, đóng cửa bỏ đi mà không nói một lời. Tôi bị trói, tôi vẫn thả hồn mình theo tiếng sáo. tiếng sáo đã đưa tôi đến với những cuộc chơi, nó trả lại cho tôi niềm khát khao yêu thương và hạnh phúc: “Chẳng yêu, cân đã rơi. bạn yêu ai, bạn bắt gặp ai… ”.

Từ đầu đến cuối đêm, cô chỉ im lặng nhìn cô, âm thầm cam chịu. dường như anh ta không còn sống với cơ thể của mình nữa. ẩn chứa bên trong là một nét quyến rũ khác. một nàng tiên cá say sưa với những kỉ niệm của tình yêu. say đến mức “như không biết mình bị trói, anh ấy bắt tôi đứng dậy đi bộ”.

nhưng sợi dây buộc, tiếng chân ngựa đã đưa tôi trở về với thực tại: “Tôi không còn nghe thấy tiếng sáo nữa… Tôi thổn thức nghĩ mình không bằng trâu, ngựa”. Tôi nhận ra rằng trời đã khuya, thời gian đã chạm vào những kỷ niệm đẹp nhất của trái tim tôi. Tôi ngừng khóc, trái tim tôi bình phục. Suốt đêm bị trói, tôi sống trong tâm trạng giằng xé giữa quá khứ tươi đẹp và hiện thực đau thương, giữa giấc mơ sung sướng và nỗi buồn cho kiếp trâu ngựa. đó là biểu hiện của một tâm hồn yêu sống, muốn sống, bất chấp sức mạnh chà đạp, đè bẹp.

Diễn biến tâm trạng của nhân vật tôi trong đêm xuân ở hồng ngai là một tâm trạng lẫn lộn: vui sướng, đau đớn, khát khao sống và tủi nhục muốn chết. trong bóng tối nặng nề đó, rất ít hành động của tôi. trên tất cả những dòng điện nội tại trỗi dậy trong trái tim tôi. tác giả đã thể hiện rõ tài năng miêu tả những diễn biến nội tâm của nhân vật một cách chân thực và sinh động. sự thức giấc của tôi trong đêm tình mùa xuân không làm thay đổi số phận của tôi, nhưng nó là tiền đề quan trọng cho những đột biến lớn trong cuộc đời tôi.

tâm trạng của tôi trong một đêm xuân tình yêu ngắn ngủi

Phân tích nhân vật Mị trong đêm tình mùa xuân (19 mẫu) - Văn 12

Bài làm mẫu 1

Văn học Việt Nam đánh dấu sự thành công của nhiều tác giả truyện ngắn như kim lan, đại cáo, vu trong ký, v.v. đặc biệt, to hoai là một tác giả tiêu biểu với lối viết độc đáo, mỗi tác phẩm của ông đều thể hiện một tài năng bậc thầy. trong việc khai thác tâm lý nhân vật. truyện “Vợ chồng A Phủ” là thành công lớn trong sự nghiệp sáng tác của đời mình, với ngòi bút điêu luyện của mình đã đi sâu vào mọi ngõ ngách tâm hồn nhân vật. Đặc biệt, trong Đêm tình xuân, diễn biến tâm lý và hành động của nhân vật tôi được thể hiện rất chi tiết, cụ thể và giàu sức gợi.

Tôi vốn là một cô gái xinh đẹp, yêu đời và tràn đầy nhựa sống nhưng xã hội phong kiến ​​đầy bất công, tàn ác đã đẩy cuộc đời tôi vào cảnh nghèo khó, kiếp làm dâu cũng là kiếp nô lệ nơi kẻ thống trị độc ác. Có những lúc tôi cảm thấy mình muốn kết thúc cuộc đời mình vì sự khốn khổ đó. cuộc sống trong bóng tối, cuộc sống như trâu như ngựa có thể làm cho tôi đau khổ, buồn bã, vắt kiệt sức lực của tôi nhưng nó không thể làm cho sức sống tiềm ẩn của tôi mất đi, nó dường như ẩn náu trong lòng tôi chờ cơ hội bùng nổ, bùng cháy. rực rỡ giữa nơi tăm tối tội nghiệp đó. mùa xuân đến, nơi nở rộ “trên đỉnh núi, nương ngô lúa xong, ngô lúa chất đống trên chuồng. Lũ trẻ đi hái bí, nghịch ngợm đã đốt. những chiếc lều canh đồng giữ lửa sưởi ấm… năm ấy họ đón giao thừa giữa gió thổi và cỏ úa vàng… ở các làng mèo, những chiếc váy hoa được cởi ra phơi trên vách đá như những cánh bướm, muôn màu. … lũ trẻ chờ tết, chơi đánh quay, cười nói rôm rả ở sân trước. ngoài đỉnh núi, ai đó đang thổi sáo mời bạn về chơi … “Những cảnh vật ngày xuân sắp đến đã làm nên hồn tôi. Tâm hồn như được sưởi ấm, trái tim người con gái vốn đã chai sạn nay lại có cơ hội hồi sinh, bừng tỉnh. Tôi nói với bạn rằng nỗi đau và nỗi buồn xen lẫn niềm vui và niềm vui, những cảm xúc nồng nàn đó đang dâng lên như những con sóng trong tim tôi. Đặc biệt, khi tôi nghe tiếng sáo gọi bạn đồng hành trên đỉnh vách đá, tâm hồn tôi như được tưới lên một sức sống, tiếp đó là một cảm xúc thúc đẩy tôi, giờ đây tôi trở nên có khả năng yêu và biết cảm nhận. xung quanh, bài hát im lặng bấy lâu cất lên nhịp nhàng theo từng nhịp thở của cô gái, bài hát im lặng ấy chứa chan bao cảm xúc:

“sinh con trai rồi con gái đi làm chưa có con trai con gái, tôi đang tìm người yêu”.

rồi tôi thấy rượu “uống cạn cả bát”, chất men khiến tôi quên đi thực tại đau đớn của mình, rượu đưa tôi trở về những ngày tháng tuổi trẻ quá khứ vẫn tươi đẹp, ngày tôi được sống tự do hạnh phúc. , hát bằng tình yêu trong sáng, được biết bao chàng trai yêu thích. Đó là những ngày tháng tươi sáng tôi được sống với chính mình. càng say, tôi càng thấy đau trong mình, từng chút một tôi quên, tôi uống hết những tiếc nuối đắng cay mà tôi đã gánh chịu bấy lâu nay, quá khứ tươi đẹp thôi thúc tôi phải hành động, trong tôi tràn đầy một sức sống mới. , nổi xôn xao hơn. , dữ dội hơn. trong đầu tôi lúc này đầy những mâu thuẫn, những giằng xé giữa quá khứ và hiện tại, quay cuồng giữa thực tại chật hẹp, khốn khó và khát vọng sống tự do, khát vọng hạnh phúc đích thực trong cuộc đời. . Tôi hạnh phúc vô cùng, lòng tôi trào dâng những làn sóng ham muốn được hành động, tâm trí tôi sôi sục khó tả: “Vậy thì tôi lấy một ống mỡ đã chuẩn bị sẵn cho vào đĩa dầu”, cô ấy đang thắp lửa trong lòng tôi, ngọn lửa của đêm đen, ngọn lửa của cuộc đời giữa số phận cay đắng là ngọn lửa của niềm tin, nhen nhóm hy vọng về một tương lai tốt đẹp. rồi buông bỏ mọi giới hạn, gò bó, “em quấn lấy tóc, em với lấy váy hoa treo tường bên trong”, một hành động dũng cảm và dũng cảm. ngay bây giờ tôi khao khát được là chính mình, được làm đẹp, được đi chơi tết như bao cô gái khác, tôi đã khổ từ lâu rồi. đây là một hành động có sức sống mạnh mẽ, tôi đang chiến đấu với tất cả sức mạnh của mình để đấu tranh cho quyền sống và quyền tự do của mình.

Nhưng rồi, thực tế phũ phàng vẫn không thể tránh khỏi khi hình bóng người chồng vô lương tâm, mắng nhiếc tàn nhẫn của chị dần hiện ra: “anh có muốn đi chơi không?”, rồi trói tôi vào cột một cách dã man như một kẻ dã man. quái thú. anh đã trói buộc cuộc đời tôi bao lâu nay, giờ ngay cả mong muốn thanh xuân nhỏ nhoi cũng bị anh ngăn cấm. nhưng dù thân xác bị giam cầm nhưng tâm hồn anh vẫn tiếp tục bay cao, bay về bầu trời của mùa xuân, của tình yêu, của tiếng sáo đêm xuân. quá khứ đã đưa tôi về với những cảm xúc trọn vẹn và nguyên vẹn nhất, quá khứ đã tiếp sức cho anh ý chí sống, tình yêu cuộc sống của anh. khi chợt tỉnh giấc cũng là lúc nỗi đau thể xác với những sợi dây siết chặt từng thớ thịt khiến anh đau đớn, tủi nhục khi nghĩ đời mình chẳng bằng con ngựa trong chuồng. cô cố gắng bước đi, nhưng những sợi dây đay đã trói cô lại. hình ảnh người con gái miền núi Tây Bắc với nhiều nét đẹp trong tâm hồn, một người con gái luôn mang trong mình ngọn lửa sức sống, ngọn lửa ấy thật thiêng liêng và đáng quý. trong nghèo khó, đau khổ, áp bức, bất công, tàn ác, trong những hoàn cảnh đau thương nhất, tôi vẫn không thể chôn vùi ngọn lửa trong trái tim mình, một sức sống bất diệt, không một thế lực nào có thể giết chết được. sức sống tiềm tàng của những con người dũng cảm, tin tưởng vào cuộc sống.

Bằng cách miêu tả tâm lý độc đáo, tôi đã đưa con người độc đáo sống theo từng cung bậc cảm xúc của nhân vật, một cô gái duyên dáng mà có lẽ ai đã đọc vở kịch một lần sẽ không thể nào quên. tác phẩm như một thông điệp mạnh mẽ về tinh thần lạc quan, ý chí sống, ý chí vươn lên, đấu tranh chống lại sự tàn ác, bất công để tìm lại hạnh phúc, tự do cho cuộc đời mình.

mẫu 2

to hoai là một nhà văn rất thành công trong số các nhà văn văn xuôi hiện đại. các tác phẩm của anh thường viết về những chủ đề quen thuộc trong cuộc sống hàng ngày. vở tuồng vợ thành chồng là vở kịch viết về đề tài Tây Bắc mang những giá trị sâu sắc. nhân vật điển hình của vở kịch là tôi, một người phụ nữ chịu nhiều bất hạnh nhưng với tâm hồn cao đẹp và nghị lực sống mãnh liệt đã vùng lên đấu tranh để tìm lại hạnh phúc cho mình.

Nhân vật xuất hiện trong lời giới thiệu của tác giả ở đầu truyện đã gợi lên trong lòng người đọc một sức hút kỳ lạ. Chỉ với một vài từ, tác giả cho phép người đọc hình dung ra cuộc sống khốn khổ mà tôi đang phải chịu đựng ở quê nhà. “Ai từ xa trở về, có dịp vào nhà thống lý, thường thấy một cô gái quay sợi gai bên tảng đá trước cửa, cạnh đoàn tàu ngựa. Lúc nào, dù quay, cắt cỏ, dệt vải, chặt củi hay gánh nước từ suối, cô ấy đều cúi mặt với vẻ mặt buồn bã. ”

hình ảnh một cô gái với khuôn mặt trống rỗng và đôi mắt bên cạnh bánh xe quay, một tảng đá, một đoàn tàu ngựa; cô gái là con dâu của nhà thống trị quyền thế và giàu có, nhưng tại sao khuôn mặt của cô ấy lúc nào cũng “buồn bã”? khuôn mặt ấy gợi ra một số phận đau khổ và bất hạnh, nhưng nó cũng ẩn chứa một sức mạnh tiềm ẩn.

Em là một cô gái xinh đẹp đến từ núi rừng Tây Bắc, xinh đẹp tài năng, tâm hồn đầy khát khao sống, khát khao được yêu, có nhiều người yêu và em cũng dành tình cảm cho một chàng trai phố thị. người yêu cô ấy. thân mến.

nhưng may mắn đã không đến với cô, cô gái tài năng đến từ vùng cao ấy đã phải chịu một cuộc đời đầy bất hạnh. để cứu cha, cuối cùng cô đã bán mình và sống như một cô con dâu trong nhà thống lý. trên danh nghĩa là con dâu nhưng nàng phải chịu mọi vất vả đến cùng của một kẻ hầu người hạ. thân phận mình không chỉ là thân trâu ngựa “trâu ngựa làm đôi, ban đêm cũng chịu gãi chân, nhai cỏ, ban ngày đàn bà con gái trong nhà vùi đầu vào công việc. . ngày và đêm. “

Nó không chỉ hành hạ tôi về thể xác, nó còn dày vò tôi với nỗi đau tinh thần không thể nào tránh khỏi. một tiếng còi mới từng yêu say đắm, giờ đã câm lặng, “rút lui như con rùa nuôi trong góc bể”. và nhất là hình ảnh căn phòng trọ của em được đóng cửa sổ lỗ vuông to bằng bàn tay, khi em ngồi vào trông lúc nào cũng như vầng trăng trắng mờ ảo, không biết là sương hay nắng. nó thực sự là một loại địa ngục trần gian bao bọc cơ thể tôi, cô lập linh hồn tôi khỏi cuộc sống và hứa hẹn cho nó sức trẻ và sức sống. tiếng nói tố cáo chế độ phong kiến ​​ở miền núi nơi đây đã được cất lên nhân danh quyền sống. Chế độ đó đáng bị lên án, vì nó làm cạn kiệt sức sống, dập tắt ngọn lửa vui sống của những con người rất đáng sống.

Tôi rất đau khổ và muốn tự cứu mình bằng cái chết, nhưng tôi lo lắng cho cha tôi, nên tôi cố gắng sống. khi cha không còn nữa, tôi bước đi, kéo dài sự tồn tại bấp bênh của mình, như một vật vô cảm. muốn chết có nghĩa là vẫn muốn chống lại một sinh mệnh không ra đời, có nghĩa là dù sao vẫn sống. và khi tôi không muốn chết, nghĩa là nhiệt huyết của tôi với cuộc sống đã không còn, lúc đó, lên núi hay ra đồng, cắt cỏ hay gánh nước … chỉ là cái xác của tôi mà không có. Linh hồn.

Cuộc sống của tôi cứ trôi qua từng ngày, tôi nghĩ rằng con người thật của tôi đã chết. nhưng bên trong hình tượng con rùa lại ẩn chứa một con người, với khát vọng sống mãnh liệt. khát vọng hạnh phúc có thể bị chôn vùi, bị lãng quên trong sâu thẳm một tâm hồn chai cứng bởi đau khổ, nhưng nó không thể tiêu tan. khi gặp thời tiết thuận lợi sẽ cháy trở lại. và khát vọng hạnh phúc ấy chợt bùng lên, thật nồng nàn và đáng thương trong một đêm mùa xuân ngập tràn tiếng gọi của tình yêu.

Chính sự rung cảm mùa xuân của bông hồng năm ấy đã khơi dậy sức sống trong tôi. cơn gió lạnh, màu vàng của cỏ, sự thay đổi màu sắc kỳ diệu của những bông hoa xinh đẹp đã góp phần làm nổi dậy một tâm hồn đã nhiều năm tê liệt vì đau khổ. yếu tố quan trọng là hơi rượu. vào ngày giao thừa năm đó, tôi cũng uống rượu, uống từng bát một cách bí mật, “uống cạn” rồi say khướt cho đến khi ngất đi. say rượu đồng thời gây quên và mang lại nỗi nhớ. Tôi quên đi thực tại (thấy mọi người nhảy múa, người hát mà họ không nghe, họ không nhìn thấy và cuộc rượu lúc nào không hay) nhưng tôi nhớ ngày trước (ngày xưa tôi thổi sáo cũng giỏi. ….) và quan trọng nhất, tôi vẫn nhớ rằng tôi là một con người, tôi vẫn có quyền được sống như một con người: “Tôi vẫn còn trẻ. tôi muốn đi chơi bao nhiêu người đã có gia đình cũng đi nghỉ tết. Còn bao nhiêu nữa để anh và em không còn trái tim với nhau, nhưng vẫn phải ở bên nhau. ”

Tiếng sáo thật có ý nghĩa bởi tiếng sáo là tiếng gọi của mùa xuân, tình yêu và tuổi trẻ. tiếng sáo cứ văng vẳng trong đầu tôi, nó đã trở thành tiếng nói của trái tim thiếu nữ. Tôi thức dậy với một sức sống tiềm ẩn và một cảm giác về bản sắc. Vì vậy, ngay lúc đó, tôi thấy mình đầy mâu thuẫn. tim tôi đập loạn xạ, nhưng tôi vẫn theo quán tính bước vào phòng, ngồi trên giường, nhìn vào cái hố vuông tối với vầng trăng trắng. và khi khát khao được sống trỗi dậy, ý nghĩ đầu tiên là phải chết ngay lập tức.

Đắm mình trong không khí rộn ràng của mùa xuân, tâm hồn tưởng như đã chết của tôi dần ấm lên, lớn dần lên và chiếm hết tâm hồn và suy nghĩ của tôi, cho đến khi tôi hoàn toàn chìm trong ảo ảnh: “Tôi muốn đi chơi. Tôi cũng đi chơi “. Mãi đến lúc đó, tôi mới hành động như một kẻ mộng du: Tôi dựng tóc gáy, mặc thêm váy hoa và lấy ra một chiếc áo khác. Tất cả những điều đó, tôi đã làm như thể trong một giấc mơ. , Tôi hoàn toàn không thấy anh ấy bước vào, tôi không nghe thấy bạn hỏi “.

Dù bị cột vào cột nhưng anh vẫn chìm đắm trong những giấc mơ của tuổi trẻ, bồng bềnh trong cảm giác của một chuyến du xuân. tâm hồn tôi vẫn sống trong thực tại ảo, những sợi dây của đời thực không thể lay chuyển ngay giấc ngủ của người mộng du. Cảm giác của hiện tại thật tàn nhẫn, tôi chỉ cảm thấy khi chân bước theo tiếng sáo mà chân tay đau nhức, không cử động được. nhưng nếu giấc mơ không trở lại, thì sự thức tỉnh cũng không. có một giai đoạn dao động khác giữa ngủ và thức, giữa tiếng sáo và tiếng đàn đau đớn của dây đàn và tiếng ngựa đá vào tường, nhai cỏ, cào chân. nhưng giờ thì ngược lại, tỉnh dậy từng chút một, cảm giác đau nhức và tê dại dần biến mất, để sáng hôm sau quay lại vị trí con rùa đã nuôi trong im lặng, nhưng cũng im lặng hơn trước.

Sức sống rực rỡ của bạn đã bùng phát, đó là hành động tung rìu. Cũng như tôi, A Phủ là nạn nhân của chế độ phong kiến ​​độc tài trên núi. Những va chạm tự nhiên của những người trẻ trong những đêm xuân ân ái đã khiến một phủ chúa trở thành kẻ đòi nợ thuê nhà thống lý. và bản năng của một người con sống gắn bó với núi rừng, cùng đam mê săn bắn đã đẩy anh đến thực tế phũ phàng: bị trói. và chính hoàn cảnh éo le đó đã đánh thức lòng trắc ẩn trong tôi. nhưng tình yêu đó không nảy sinh trong tôi một cách tự phát mà là kết quả của một quá trình đấu tranh trong thế giới nội tâm của anh. những ngày đầu tiên tôi vô cảm, thờ ơ với thực tế trước mặt: “đàn ông cũng là xác chết”. cụm từ như bằng chứng cho sự tê tái của tâm hồn tôi. bước ngoặt đến từ những giọt nước mắt: “Đêm đó tôi đã khóc. Dòng nước mắt lấp lánh chảy dài trên hõm má thâm đen Và giọt nước mắt còn lại là giọt cuối cùng làm đầy cốc Nó đưa tôi từ cõi lãng quên về cõi nhớ Tôi nhớ như bị trói buộc, đau đớn và bất lực . Tôi cũng khóc, nước mắt chảy dài trên cổ và cằm, tôi không thể lau đi. Một người phụ nữ, hay đúng hơn là những giọt nước mắt của một người phụ nữ, giúp tôi nhớ lại và cảm thấy có lỗi với bản thân mình.

Người của tôi đã tỉnh, tôi nhận thức được những đau khổ mà tôi phải chịu đựng và tôi cảm thấy có lỗi với những người cùng cảnh ngộ như tôi. nhưng nó cũng vượt quá giới hạn yêu em: “Em là phụ nữ… Em chỉ còn biết chờ ngày xương rơi ở đây người kia phải chết”. nhưng khi tôi cởi trói cho anh ta xong, tôi tỉnh táo hơn và bất ngờ chạy theo anh ta. ý chí sống của một người dường như bùng nổ trong tôi, kết hợp với nỗi sợ hãi và lo lắng cho bản thân. Tôi cảm thấy mình đã tìm lại được con người thật của mình, một con người tràn đầy sức sống và có khát vọng thay đổi số phận.

Phải nói, nhà văn am hiểu sâu sắc cuộc sống của người dân Tây Bắc, đồng cảm sâu sắc với những người phụ nữ nơi đây thì nhà văn mới khám phá được vẻ đẹp của nơi đây. vẻ đẹp nằm sâu bên trong người phụ nữ bất hạnh. linh hồn

Thông qua nhân vật Duyên, nhà văn đã thay mặt toàn thể nhân dân tố cáo các thế lực phong kiến ​​đã áp bức, bóc lột và chà đạp lên quyền sống cơ bản của con người. qua chính nhân vật ấy, để biểu dương ý chí sống quật cường, khát vọng tự do, hạnh phúc của những con người nghèo khổ ấy, đồng thời thể hiện tình đoàn kết, giúp đỡ lẫn nhau, tình nghĩa giai cấp của dân tộc Việt Nam trong quá khứ gian khổ.

mô hình 3

Hoài được biết đến không chỉ là một nhà văn viết truyện súc vật mà còn là một nhà văn của những người nông dân nghèo, đặc biệt là sau cách mạng, ngòi bút của ông tập trung nhiều hơn vào số phận của những người nông dân Tây Bắc. Bằng tài năng và sự cần cù của mình, anh đã tạo ra những tác phẩm để đời và một trong số đó là câu chuyện về vợ chồng. tác phẩm sáng lên như một nhân vật quyến rũ tiềm ẩn sức sống mãnh liệt, luôn khát khao hạnh phúc được thể hiện rõ nét hơn trong đêm tình mùa xuân.

Tôi là một cô gái xinh đẹp, giàu sức sống và yêu công việc. gia đình nợ nhà thống lý số tiền lớn nhưng bà vẫn nằng nặc xin cha cho đi làm ruộng để trả nợ dần. nhưng với một số phận không may mắn, một nhà sử học đã nhận tôi vào và chính thức trở thành con dâu của con nợ với chuỗi ngày kinh hoàng mà tôi như bị ngạt thở cả về thể xác lẫn tinh thần. người ta không còn thấy một cô gái lanh lợi, yêu công việc, yêu đời mà là một người phụ nữ héo hon, héo hon, “như con rùa trốn trong xó xỉnh”. cuộc sống trong tù của tôi cũng giống như căn phòng cô ở chỉ có một ô cửa vuông to bằng bàn tay, nhìn ra chỉ lờ mờ trăng trắng không biết là sương hay nắng. Anh đã nghĩ rằng cuộc sống của mình sẽ tiếp tục như vậy cho đến khi anh qua đời, nhưng không, mọi thứ đã thay đổi trong đêm tình yêu mùa xuân ấy.

Ngay từ đầu, tôi là một cô gái giàu nghị lực sống, nhưng trước sự tàn nhẫn của gia đình pháp luật, nó đã ăn mòn và phá vỡ gần như tất cả ý chí sống của cô ấy. Với tài năng miêu tả tâm lý nhân vật bậc thầy của mình, Tô Hoài đã dày công chăm chút chuẩn bị cho sự đi lên vững chắc của tôi trong đêm xuân tình yêu.

tác giả đặt sự trỗi dậy của tôi trong môi trường mùa xuân. mùa xuân Tây Bắc với âm hưởng náo nức, tràn ngập sắc màu tươi vui đã bừng sáng sức sống của vạn vật và con người. tuy những chi tiết hoài cổ được lồng vào để miêu tả không khí mùa xuân Tây Bắc có phần khác lạ và mới mẻ nhưng đã tạo nên nét riêng cho tác phẩm. Mùa đông, không khí xuân luôn gắn liền với tuổi trẻ, tình yêu và hạnh phúc nên không khí ấy cũng tác động ít nhiều đến tâm hồn tôi. thứ hai là tác dụng của men rượu. Tôi uống rượu vào ngày đầu năm mới như bao người khác, nhưng cách bạn uống rất khác. anh nuốt từng bát, uống như trút giận, để vơi đi nỗi xót xa, ân hận. và cuối cùng là sự xuất hiện của cây sáo. tiếng sáo gợi lên không khí vui tươi, rộn ràng của mùa xuân và gợi nhớ về quá khứ tươi đẹp, đồng thời cũng là nhân tố quan trọng thổi bùng lên ước vọng hạnh phúc trong đêm xuân ân tình.

Tiếng sáo dù chỉ lấp ló trên đỉnh núi nhưng đã mang đến cho tôi sự nghiêm trang và hồi sinh, nó không chỉ là tiếng sáo gọi bạn tình mà còn là âm thanh của sự sống đang khuấy động và hồi sinh . trong tâm hồn tôi. Vì lẽ đó, nếu trước đây tôi khước từ phương tiện giao tiếp của con người là ngôn ngữ để tồn tại trong im lặng, thì giờ đây ngôn ngữ đã trở lại, dù chỉ là lời thủ thỉ: “Tôi ngồi xuống và thầm nhẩm bài học, bài ca của người. thổi: mày đã có con trai, con gái /… / Tao đang tìm người yêu ”. nội dung của 4 câu thoại chính nói về tình yêu nên nó thôi thúc tôi mạnh mẽ hơn, nó thôi thúc tôi thoát khỏi địa ngục trần gian.

Tác động của mùa xuân và men rượu đã khiến tôi chối bỏ thực tại và trở về quá khứ. Tôi chìm vào giấc ngủ và nhớ lại những ngày tháng trước đây, giờ đây chỉ còn thể xác của tôi thuộc về hiện tại đau khổ, nhưng tâm hồn và suy nghĩ của tôi đã trở về quá khứ tươi đẹp. Những kỷ niệm đẹp sống lại trong lòng tôi, chúng nhen nhóm trong tôi khát vọng hạnh phúc và khát khao đoạn tuyệt với hiện tại. nhưng mặc cho chính mình phủ nhận tài năng, khát vọng hạnh phúc, nhưng “Không có đi chơi, mà là từ từ vào phòng.” hành động này giống như một quán tính, một thói quen của bạn. do đó, chỉ một tiếng sáo, một chút rượu không đủ để cô hoàn toàn tách rời khỏi thực tại. trong vô thức, tôi vẫn bị cuộc đời đó giam cầm. Tôi nhìn ra khung cửa sổ và nó báo động cho tôi chuỗi ngày mòn mỏi ở nhà thống lý, đó là điều khiến cô ấy đi đến quyết định phá bỏ, nếu ngay bây giờ cô ấy có ngón tay, cô ấy sẽ quyết định ăn thịt nó. chết đi. sự sống và cái chết trong tôi không còn mờ mịt mà được phân định rõ ràng, tôi dám chết để chối bỏ thực tại đau khổ và bất hạnh.

ngay khi khát vọng sống được bùng cháy mạnh mẽ, tôi dám chấp nhận cái chết để từ bỏ cuộc sống khốn khổ của mình, tiếng sáo đã ra nghĩa, tiếng sáo khiến sự nổi loạn của tôi không dừng lại ở suy nghĩ đã biến thành hành động. Tôi vào góc nhà lấy một tuýp mỡ, tôi đặt lên tấm đèn để châm. Nó không chỉ bật sáng vật lý để xua tan bóng tối trong căn phòng mà còn mang ý nghĩa tượng trưng, ​​thắp sáng ước mơ, hy vọng về hạnh phúc. Không chỉ vậy, tôi còn cột tóc lên và cởi váy để chuẩn bị ra ngoài. những hành động này cho thấy sự bùng nổ mạnh mẽ và dữ dội trong tâm hồn tôi, gắn liền với sự trỗi dậy của khát vọng hạnh phúc. nhưng đúng lúc đó, một câu chuyện xuất hiện, ngăn cản cuộc chạy trốn của tôi. nhưng sức mạnh bây giờ chỉ trói buộc được thể xác của tôi, nhưng khát vọng hạnh phúc và cuộc sống quá mãnh liệt đã giúp tôi thoát khỏi ngục tù tinh thần. vì vậy, dù chân tay không cử động được, tôi vẫn nghe thấy tiếng sáo, tiếng sáo đưa tôi đến những trò chơi, tiệc tùng, và đêm đó tôi sống giữa mơ và thực: trong thực tế, cô nhận ra rằng không giống với cô ấy. con ngựa nhưng ước mơ giúp tôi thoát khỏi thực tại đau thương để sống trọn vẹn với quá khứ tươi đẹp của mình.

Với diễn biến tâm trạng phức tạp và hợp lý, tôi đã thực hiện cuộc nổi loạn đầu tiên, thể hiện sự phản kháng mạnh mẽ. tuy chưa thành, ước nguyện hạnh phúc của công ty chưa thành hiện thực, nhưng cuộc vượt ngục trong đêm tình xuân vẫn có một ý nghĩa vô cùng quan trọng, nó được thể hiện núp sau người đàn bà nô lệ, rõ ràng khách sạn vẫn tiềm ẩn nguy cơ có một sức sống mãnh liệt. đồng thời, niềm khao khát hạnh phúc bị dồn nén cũng có giá trị tố cáo và phê phán sâu sắc.

mô hình 4

Phân tích và miêu tả tâm lý nhân vật luôn là một thử thách đối với bất kỳ tác giả nào. không phải ai cũng có tài lột tả tâm lý nhân vật một cách đầy đủ và chân thực. và to hoai là một trong số ít tác giả có biệt tài phân tích, miêu tả tâm lý nhân vật với diễn biến tâm lý rất logic và tự nhiên. diễn biến tâm lý của tôi trong đêm tình xuân là một ví dụ điển hình.

Em là một cô gái trẻ, sinh ra trong một gia đình nghèo khó, vì bố mẹ không có tiền lấy chồng nên phải đi vay mượn. tiền chưa trả, món nợ đó là của tôi. nhưng tôi không coi đó là gánh nặng, thay vào đó tôi xin bố cho tôi đi làm để trả nợ dần dần. rõ ràng ở cô gái này có một tình yêu công việc, yêu cuộc sống rất mãnh liệt. khi trở thành con dâu nợ nần, tôi phản đối quyết liệt, thậm chí quyết ăn lá cây để kết thúc cuộc đời không có tự do này. nhưng vì thương cha nên anh đã chiến đấu để được sống. nhưng anh ấy càng cố gắng thì tâm hồn anh ấy càng hao mòn và chai cứng đến mức “ở trong cái khổ em đã quen rồi”, em “như con rùa rút vào một góc”, em dường như để quên đi ước muốn tự do, ước muốn hạnh phúc của tôi, chỉ chờ ngày tôi chết.

đưa nhân vật đến khốn cùng là một dụng ý nghệ thuật của tôi, vì chỉ khi con người ta bị đẩy đến bước đường cùng thì dục vọng mới bùng lên mãnh liệt và mạnh mẽ. và khát vọng ấy đã được thể hiện rõ ràng trong đêm tình mùa xuân ấy.

Để tạo tiền đề cho đoạn trailer của mình, to hoai đã chuẩn bị cho các yếu tố khác, đặc biệt là những yếu tố về thiên nhiên, về cảnh sinh hoạt của người dân miền núi. mùa xuân ở vùng cao chắc chắn là rất tươi sáng và đẹp. những đồi cỏ vàng rực, nhưng những vệt lửa thổi vào thung lũng khô cằn, càng lạnh nó càng dữ dội hơn. trên vách đá của mèo có những bộ váy màu sắc rực rỡ, và cùng với đó là tiếng cười của trẻ em. không khí xuân rộn ràng, tràn đầy sức sống. Chính những yếu tố ngoại cảnh này đã phần nào khơi dậy lòng yêu cuộc sống, giúp tôi từ cõi lãng quên trở về cõi nhớ.

Trong số các yếu tố được vẽ và chuẩn bị, đắt nhất là chi tiết của âm thanh của sáo. tiếng sáo cứ thế xuất hiện từ xa đến gần, từ đỉnh núi đến đầu làng, rồi ngân nga trong tâm trí tôi. tiếng sáo đó đã có một tác động mạnh mẽ đến tâm hồn tôi. cùng với đó là một thứ men kết hợp “ngày tết mình cũng uống rượu như ai” mà uống như để quên đi nỗi đau, ừng ực từng bát rồi say. Trong giấc mơ, tôi thấy tiếng sáo gọi người tình. tiếng sáo làm lòng tôi xao xuyến, gợi nhớ về những kỉ niệm đẹp ngày xưa. lòng cô rạo rực, niềm vui tràn ngập. và cô ấy lưu ý “Tôi còn rất trẻ, tôi vẫn còn trẻ. I want to play… ”sau nhiều năm dồn con rùa vào một góc, dường như ý thức về bản thân đã dần trở lại. Có vẻ như đoạn văn này giống như lời nói của chính tôi, và tôi đã hóa thân rất xuất sắc để hiểu được suy nghĩ và tâm trạng của nhân vật Đồng thời cũng giúp ta thấy được sự giằng xé, mâu thuẫn trong tâm lý của mình giữa quá khứ và hiện tại Và khi tiếng sáo thổi, khi ta thức giấc và ta khao khát: “Nếu ta có một mảnh. của ngón tay giấy trên bàn tay lúc này, tôi sẽ ăn nó đến chết, tôi không muốn nhớ lại nó. “Đây là một sự phản kháng rất quyết liệt, đối với tôi, phải sống mà không có tự do còn đau đớn và khổ sở hơn là chết. điều đó cho thấy mong muốn mạnh mẽ của tôi.

Hóa ra đằng sau tôi, những con người tưởng như đã chết ấy vẫn còn rất nhiều sức sống tiềm tàng. Tôi không cam chịu ở nhà, tôi muốn đi chơi như bao người khác, tôi muốn hòa nhập, tôi muốn sống thực sự. cô ấy hiện thực hóa thông qua một loạt các hành động: cô ấy bật đèn, quấn tóc và lấy váy để chuẩn bị ra ngoài… vâng, đối với những cô gái khác, đó là một điều gì đó rất bình thường, nhưng với tôi đó là một quá trình thức tỉnh và không ngừng đấu tranh.

nhưng ngay lúc đó, ý định của anh ta đã bị ngăn chặn bởi cái ác, bằng một hành động độc tài, bị trói vào cột điện. dù chính quyền có giữ được xác nàng cũng không giữ được hồn vì hồn nàng bay theo tiếng sáo, nhớ về ngày trước.

Chỉ với việc miêu tả tâm lí của em trong đêm tình mùa xuân, em đã có thể khẳng định được tài năng nghệ thuật của em trong việc xử lí, sắp xếp các sự việc để miêu tả tâm lí nhân vật. do đó càng khẳng định tài năng của anh. Anh ấy cũng nhìn thấy vẻ đẹp trong sức sống của tôi.

.

tải tệp xuống để xem thêm bài phân tích tâm trạng của tôi trong một đêm xuân tình ngắn ngủi

Nguồn: https://truongxaydunghcm.edu.vn
Danh mục: Kiến thức

Related Articles

Back to top button