TOP 14 bài phân tích Đi đường (Tẩu Lộ) – Văn 8

Bạn đang quan tâm đến TOP 14 bài phân tích Đi đường (Tẩu Lộ) – Văn 8 phải không? Nào hãy cùng Truongxaydunghcm.edu.vn đón xem bài viết này ngay sau đây nhé, vì nó vô cùng thú vị và hay đấy!

Bài thơ lên ​​đường ca ngợi hình ảnh người chiến sĩ cách mạng, có ý chí, tinh thần lạc quan vượt lên mọi hoàn cảnh. Với 14 bài văn mẫu phân tích bài thơ Đi đường của Hồ Chí Minh sẽ giúp các em học sinh lớp 8 nhanh chóng hoàn thành bài văn của mình.

Qua đó, chúng ta sẽ hiểu thêm phẩm chất cao quý của Bác Hồ kính yêu là không ngừng học tập và làm theo tấm gương của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Để biết thêm thông tin, hãy tải bài viết về làm tài liệu tham khảo miễn phí:

Bạn đang xem: Phân tích bài thơ đi đường

phân tích dàn ý của bài thơ lên ​​đường

a. giới thiệu:

  • bài thơ “đi đường” là một trong những bài thơ thể hiện phẩm chất và tinh thần lạc quan của Hồ Chí Minh, vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc.

b. nội dung:

luận điểm 1: Hành trình vượt núi gian khổ

  • cách nói trực tiếp: đi theo con đường – gian nan: phải tự mình rèn luyện, trải nghiệm mới hiểu được bản chất của sự việc.
  • điệp ngữ “núi cao” thể hiện những khúc quanh của những ngọn núi nối tiếp nhau.

= & gt; ngẫm nghĩ về những khó khăn, những khúc quanh của cuộc đời; ý chí, nghị lực vượt qua mọi thứ.

luận điểm 2: niềm vui khi ở trên đỉnh cao của chiến thắng

  • niềm vui khi chinh phục độ cao của ngọn núi: “cho đến cùng”
  • vị thế và quan điểm của con người trong việc chinh phục thiên nhiên, vượt qua giới hạn của chính thế giới: “lấy hết nước non “

= & gt; niềm vui khi được tự do đứng ngắm cảnh bên dưới. chiêm nghiệm về cuộc sống: vượt qua nghịch cảnh sẽ đạt đến đỉnh cao của chiến thắng.

= & gt; hình ảnh người chiến sĩ cộng sản trên đỉnh cao chiến thắng, từ đó thể hiện nghị lực sống, tinh thần lạc quan, yêu đời, dù đó là chặng đường gian khổ, chân tay bị xiềng xích trói buộc.

luận điểm 3: nghệ thuật

  • thể thơ tứ quý, giản dị, súc tích
  • liên tưởng sâu sắc, thể hiện tư tưởng của tác giả.

c. kết luận:

  • khẳng định lại nội dung của tác phẩm: bài thơ “lên đường” đã thể hiện nghị lực, ý chí và tinh thần lạc quan vượt mọi hoàn cảnh của Hồ Chí Minh.
  • nêu lại và Đánh giá tác phẩm: Qua bài thơ như vậy , chúng ta hiểu thêm về phẩm chất cao quý của con người, từ đó nhắc nhở mỗi thanh niên Việt Nam học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh. chi minh.

Phân tích bài thơ Đi đường – văn mẫu 1

Hồ Chí Minh là vị lãnh tụ vô cùng kính yêu của nhân dân Việt Nam ta. người không chỉ là một nhà cách mạng xuất sắc mà còn là một nhà thơ rất tài năng. Sinh thời, sự nghiệp sáng tác của ông cũng vô cùng đồ sộ, trong đó nổi bật nhất là tập thơ “Nhật ký trong tù”. tập thơ gồm hai mươi bài thơ, được người ta hoàn thành khi bị giam cầm trong ngục đá của thế giới tư tưởng. trong số đó, “đi đường” là một trong những tác phẩm nổi tiếng nhất, tôn lên hình tượng người chiến sĩ cách mạng gian khổ.

bài thơ ra đời trong một hoàn cảnh hết sức đặc biệt, đó là khi Hồ Chí Minh bị bắt, bị giam cầm trong nhà tù tư tưởng và buộc phải chuyển từ nhà tù này sang nhà tù khác. trong hoàn cảnh ấy, khó khăn, gian khổ, vất vả có thể làm chùn bước người tù, nhưng với tấm lòng yêu thương, ý chí chiến đấu kiên cường, anh ta không những không bỏ cuộc mà còn dùng những lời thơ đầy chất thơ. ghi nhận hoàn cảnh khó khăn, đồng thời thúc đẩy ý chí của anh ta. qua đó, ông muốn khắc họa ý chí bất khuất của người tù cách mạng dù trong hoàn cảnh khó khăn, đồng thời cũng nêu lên triết lý muôn thuở rằng: vượt qua mọi khó khăn thử thách, nhất định sẽ giành được thắng lợi vẻ vang.

vẫn là thể thơ thất ngôn tứ tuyệt được yêu thích, Hồ Chí Minh đã vẽ nên một bức tranh hiện thực bằng hình ảnh tâm hồn của mình những lúc chuyển mình với bài thơ “lên đường”:

“bộc lộ tài năng, bộc lộ bản thân

dịch thơ:

“đi đường sẽ biết, núi cao thì núi cao, núi cao đến tận cùng mới thấy ngút ngàn tầm mắt non nớt”

câu đầu tiên của bài thơ mở đầu như một lời bình luận, một suy ngẫm về cuộc sống hiện thực:

“bộc lộ tài năng, thoát nan” (đi đường vất vả mới biết)

Để rút ra được sự chiêm nghiệm và chân lý này, người ta phải trải qua nhiều gian khổ và nhiều chặng đường trong quá trình chuyển đổi đến các cánh đồng và các trại lao động. nhiều lần bị địch đày ải từ nhà tù này sang nhà tù khác, đã khiến tôi hiểu rõ những gian khổ trên mỗi bước đường đi của mình. mỗi khi bước đi, xiềng xích, gông cùm kéo lê bước chân của những người tù cách mạng càng thêm khó khăn. hiểu được điều đó, anh đã viết câu thơ mở đầu bài thơ “vượt ngục” của mình. đọc nó, chúng ta cảm nhận được nó sâu sắc biết bao, những khó khăn thấm nhuần vào câu chữ. hai chữ “thoát ly” được lặp lại liên tiếp trong cùng một câu thơ, đó chẳng phải là sự nhấn mạnh của chúng về con đường dài vô tận và khó khăn, khiến con người kiệt quệ cả về thể xác lẫn tinh thần hay sao? .

Chỉ bằng một câu thơ ngắn gọn, Hồ Chí Minh đã vẽ nên cho chúng ta bức tranh người tù vất vả lê đôi chân trên con đường gập ghềnh trong quá trình chuyển mình, gian khổ, cũng như những kinh nghiệm đúc kết được từ những chặng đường dài. và cũng để nhắc nhở chúng ta rằng: trong cuộc sống đã bắt tay vào làm thì phải “trốn chạy” mới hiểu được sự mệt mỏi trong công việc đó.

Câu thơ đầu tiên vang lên khiến người đọc chúng ta không khỏi xúc động và xúc động trước những gian khổ mà anh phải chịu đựng trong chốn lao tù ấy. tuy nhiên, câu thứ hai, khi đọc to lên, khiến chúng ta hiểu rõ hơn những khó khăn đó khi:

“sâu phi thường” (núi cao lại núi cao)

Trong bước chuyển mình ấy, anh không chỉ phải “ăn gió, tắm sương” mà còn phải băng rừng, vượt suối, trải qua muôn vàn khó khăn trên con đường gập ghềnh. nhưng những gian khổ đó chẳng thấm vào đâu so với những lần vượt đèo lội suối. với xiềng xích trên đôi chân của mình, anh ta phải lê đôi chân của mình để quy mô các đỉnh cao, không chỉ một, mà hết núi này đến núi khác, nối tiếp nhau trước mắt anh. “chong san” (núi cao), mỗi đỉnh liên tục là “côn trùng ngoại giới san”. từ “đồng thanh” được lặp lại trong câu, một ở đầu, một ở cuối, khiến ta có cảm giác như từng ngọn núi đang không ngừng lắc lư trước mắt, tưởng như không có hồi kết.

Người đi bộ bình thường khó đi, nhưng chú của chúng ta với xiềng xích và cùm trên vai phải băng hết đoạn đường gập ghềnh này đến đoạn đường gập ghềnh khác, băng qua muôn trùng núi non. từ núi này sang núi khác, có, gian khổ, vô cùng khó khăn. những đỉnh núi cao nối tiếp nhau, những ổ gà khó đi mà con người đi qua, chẳng phải cũng là biểu tượng của những khó khăn mà cách mạng phải đối mặt sao? Những khó khăn, thử thách đó có đòi hỏi người cách mạng có ý chí kiên cường vượt qua và giành được thắng lợi vẻ vang không?

khép lại hai câu thơ đầu, người đọc chỉ thấy những con đường dài gập ghềnh, những đỉnh núi nhấp nhô, nối tiếp nhau bất tận. Con đường của người tù cách mạng từ thành phố Hồ Chí Minh trong thời gian chuyển sang thế giới ngục tù rất gian nan và khốn khổ. Đó có phải là những khó khăn mà bạn đã đề cập, những ngọn núi cao, những khó khăn khi đi lại, những thử thách của cuộc sống bởi ý chí của một nhà cách mạng yêu nước bị giam cầm trước khi thành công cuối cùng?

Bước sang hai câu thơ cuối, vẫn là hình ảnh núi rừng, nhưng câu thơ mang một sắc thái rất khác. Nếu ở hai câu thơ đầu, người ta thấy trong đó những khó khăn, gian khổ, những suy ngẫm về cuộc đời của người tù cách mạng Hồ Chí Minh, thì ở câu thơ này, ta lại nhận ra điều đó. có được một hương vị khác:

“không thể chỉ là một động cơ hậu vaan li dan cao cấp”

dịch thơ:

(núi cao tận cùng mới thấy nước non ngàn)

hình ảnh núi rừng vẫn sừng sững nhưng không thể ngăn cản bước chân của người chiến sĩ cách mạng với ý chí kiên cường và lòng quyết tâm chinh phục đỉnh núi cao nhất. nhịp thơ ở đây rất nhanh, rất mạnh, đôi khi có cả tiếng thở nặng nhọc của người tù đang cố bước thật nhanh lên đỉnh núi. sự khẩn trương ấy kéo dài ra cả câu thơ, từng từ mạnh mẽ hơn, gấp gáp hơn, gấp gáp hơn:

“cao phong hau” (núi cao tận cùng)

đọc đến hết câu thơ, ta có thể thấy trong nhịp thơ có cả niềm vui và sự lo lắng khi chinh phục được “điểm cuối” của “đỉnh núi cao”. Cho đến câu thơ cuối cùng, viên quản ngục hít một hơi thật sâu, sảng khoái vô cùng:

“vạn hoa đăng cố lừa” (thu vào trong mắt hàng ngàn đứa nhỏ)

Ở câu thơ thứ ba, người đọc như nghe thấy tiếng thở gấp gáp của mình khiến bất cứ ai trong chúng ta cũng không khỏi băn khoăn rằng liệu mình đã lên đến đỉnh núi hay chưa, liệu mình đã đến “điểm cuối” chưa. hay không. , …? cho đến câu thơ thứ tư được chuyển tải như một tiếng thở dài nhẹ nhõm, độc giả của chúng ta cũng thấy nhẹ nhàng và sảng khoái lạ thường. chạm đến “tận cùng” của đỉnh núi, một không gian bao la, rộng lớn, bao la của “muôn loài nước non” mở ra trước mắt.

nếu như ở hai dòng đầu, khi đọc bài thơ, người đọc như cảm nhận được những khó khăn, vất vả, tâm trạng trĩu nặng với những suy tư về Hồ Chí Minh, thì hai câu cuối, tình thế đã chuyển biến rất nhanh, tâm trạng cũng mang một màu sắc tươi vui khác thường. từ thân phận của một người tù trong sự dày vò, Hồ Chí Minh bỗng đứng lên trong tư thế của một người tự do, không còn bị xiềng xích, cũng không còn bị dày vò, mọi thứ chỉ là cảm giác hân hoan, hiệp sĩ trước không gian bao la của đất trời và trái đất. và từ sâu thẳm tâm hồn người reo vui. câu thơ thứ tư được phát âm là một tiếng kêu của niềm vui và hạnh phúc. sau một chặng đường dài gian khổ ấy, cuối cùng người tù cách mạng cũng đã đến được đỉnh thiên nhiên, được nhìn thấy thiên nhiên mà mình vô cùng yêu quý, mến yêu. Đây cũng phải là lời nhắn nhủ sâu sắc của những người đi đường cách mạng rằng: Con đường cách mạng chắc chắn sẽ gian nan, núi cao nối tiếp, chông gai, thử thách, nhưng khi đã lên đến đỉnh cao thì ta chắc chắn sẽ đạt được một cách xứng đáng, thành công vẻ vang. và muốn vậy chúng ta phải giữ vững ý chí, có lòng tin vững vàng, tin tưởng vào đường lối cách mạng của Đảng.

Bài thơ kết thúc bằng “bay” (xuống đường), nhưng hình ảnh người tù cách mạng kiên trung dù gian khổ, vẫn giữ vững ý chí kiên cường vẫn còn mãi trong tâm trí chúng ta. bài thơ vừa là sự thể hiện những gian khổ của ông trong thời gian bị giam cầm trong tù vừa là chân lý mà ông muốn khẳng định sau khi chiêm nghiệm. con đường chông gai, gập ghềnh cũng như cuộc đời, như con đường cách mạng, nhưng chỉ cần chúng ta có quyết tâm và ý chí kiên cường thì nhất định thắng lợi vẻ vang sẽ đến và ngày đó không còn xa. .

ở thể thơ thất ngôn tứ tuyệt Đường luật đã giúp ta cảm nhận được những gian khổ trong thời gian bị giam cầm nơi đất khách quê người, đồng thời cũng ca ngợi tinh thần chiến đấu kiên cường của Hồ Chí Minh. chi minh. Chắc chắn mãi về sau, bài thơ sẽ mãi mãi là một trong những kiệt tác của Hồ Chí Minh: Người Chiến sĩ Cách mạng – Nhà thơ kiệt xuất của dân tộc ta.

Phân tích bài thơ Đi đường – văn mẫu 2

Bị bắt vì tình nghi làm gián điệp, trong những ngày bị chính quyền bắt giam, Bác Hồ bị đưa đi nhiều nhà tù ở nhiều tỉnh của Trung Quốc. ra đời trong hoàn cảnh như vậy, nhiều bài thơ trong tập “Nhật ký trong tù” lấy cảm hứng từ chủ đề xuống đường mà “thoát ly” thành bài thơ như vậy. ở đầu bài thơ, người đưa ra những lời triết lí rất giản dị, tự nhiên. và đúng:

bộc lộ tài năng, định vị nan (bạn biết đường đi khó thế nào)

Đúng là chỉ có xuống đường mới biết đường gập ghềnh, khó khăn, bạn phải là người trực tiếp đi mới biết được khó khăn của nó. Ngoài ra, tuyến đường đưa Chủ tịch Hồ Chí Minh đi không dễ đi mà có nhiều ổ voi, ổ chuột, người dân đi chân đất, đầu trần trong tư thế bị trói, canh gác. Nó không phải là một con đường dễ dàng để làm theo. sự lặp lại từ “bội bạc” trong cùng một dòng thơ khiến câu thơ càng gây ấn tượng sâu sắc hơn với ấn tượng phiêu du với người đọc. Trong những câu sau, anh ấy mô tả cụ thể khó khăn đó:

giun xoắn giun tròn đặc biệt khi gió mạnh (núi cao rồi núi cao; núi cao tận cùng)

ở đây chúng ta hiểu rằng, những con đường mà các nhà thơ đang phải đi không chỉ là những con đường xấu, gồ ghề mà còn là những con đường núi cao hiểm trở không chỉ gian nan mà còn nguy hiểm. . từ “bằng” được lặp lại nhiều lần gợi cảm giác núi cao trùng điệp, từ dãy núi này đến dãy núi khác, đi tới đi lui nhưng cảm giác không thể bao quát hết cả dãy núi. điểm, một dãy núi khác xuất hiện buộc chúng tôi phải vượt qua một lần nữa.

nếu trong câu trên, núi mở rộng, thì câu dưới núi mở cao. núi không chỉ nhiều, trải dài khắp nơi, mà còn cao, sừng sững đến tận cùng, cực kỳ khó vượt qua. trong hoàn cảnh của những người tù cách mạng lúc bấy giờ, đúng là khó khăn gấp bội.

Ba câu trên đều nói đến nỗi vất vả khi đi đường trường, không hiểu nhà thơ có mệt mỏi, kiệt sức, nản lòng trên con đường gian nan ấy không, nhưng nếu vậy thì đó không phải là phong thái của vị tổng thống ngày nay. chi minh tất cả ánh sáng dường như hội tụ ở cuối bài thơ:

van li đang cố gắng gian lận

Dù ở ba câu thơ trên ta có thể cảm nhận được bao nhiêu khó khăn vất vả trên đường đi nhưng đến câu thơ dưới, dường như mọi khó khăn trở ngại đều tan biến mà chỉ còn là cảnh thiên nhiên. thiên nhiên tươi đẹp của tất cả những người trẻ tuổi. côn trùng nước không còn là hình ảnh của một tù nhân bị áp giải mà chỉ còn là hình ảnh của một du khách đứng giữa đất trời, tận hưởng thành quả sau khi vượt qua tất cả những chặng đường khó khăn đó.

Ở ba câu thơ đầu, dù hình ảnh thiên nhiên choáng ngợp đến đâu thì ở câu thơ cuối, con người không còn nhỏ bé, sợ sệt trước thiên nhiên mà trở nên thanh cao, hào sảng, hào hoa. và đây cũng chính là tinh thần lạc quan, yêu thiên nhiên ở người chiến sĩ cách mạng vĩ đại không bao giờ mất niềm tin vào cuộc sống.

Toàn bộ bài thơ gợi ra một triết lý sâu sắc rằng con đường đi là khó, nhưng nếu chúng ta dũng cảm vượt qua, chúng ta sẽ gặt hái được vẻ đẹp ở cuối con đường. Nói rộng ra, đây là con đường cách mạng, con đường đời, con đường nào cũng gian nan, vất vả nhưng khi đã vượt qua thì sẽ đạt được kết quả như mong đợi.

chỉ với một bài thơ bảy chữ cô đọng mà gợi lên một triết lí sâu sắc và hơn hết, chúng ta thấy lòng khâm phục biết bao đối với nghĩa khí ngời sáng của chú Hồ. chính tinh thần thép đó đã giúp anh trở nên mạnh mẽ hơn dù trong hoàn cảnh khó khăn.

Phân tích bài thơ Đi đường – văn mẫu 3

đi đường là một bài thơ trong nhật ký trong tù thành phố Hồ Chí Minh. bài thơ được sáng tác trong quá trình vượt ngục này sang trại giam khác, nhưng chúng ta không thấy được những vất vả, khó khăn trong từng câu chữ mà chúng ta thấy được một chân lý bằng cách trải qua khó khăn nhất định sẽ đạt được vinh quang. ý nghĩa sâu xa tạo nên giá trị của bài thơ là ở đó.

Trong thời gian bị giam ở Trung Quốc, phải di chuyển đến hơn 30 trại giam khác nhau, lối sống trèo đèo, vượt sông, băng rừng nhưng trong anh vẫn toát lên một tinh thần lạc quan. . bài thơ này và nhiều bài thơ khác nằm trong chuỗi những lời nhắc nhở, động viên bản thân vượt qua thử thách, khó khăn.

ở đầu bài thơ, ông nói về những khó khăn của một người đi đường: bộc lộ tài năng, giấu giếm. câu thơ gốc có từ láy được lặp lại hai lần nhấn mạnh những khó khăn, vất vả trên đường đi. những khó khăn này trở thành những ý thơ giản dị và mộc mạc.

Có lẽ trong những năm kháng chiến, đọc những vần thơ của ông, bạn mới cảm nhận được một cách đầy đủ và chân thực những khó khăn mà con người phải trải qua nơi đất khách quê người. sự “cộng sinh phi thường” của những dãy núi nhấp nhô, liên tiếp xuất hiện tưởng như không có điểm đầu hay điểm cuối, tạo nên những thử thách liên tiếp bất chấp sự dẻo dai, kiên trì của những người tù cách mạng. .

đi một chặng đường dài, không có phương tiện mà chỉ bằng đôi chân không ngừng di chuyển, con đường gian nan, hiểm trở ấy đã thể hiện hết những khó khăn, gian khổ mà một chiến sĩ cách mạng phải chịu đựng, có ý chí quyết tâm, nghị lực vượt qua. qua những khó khăn và gian khổ đó, chúng ta sẽ có được những gì đẹp đẽ và trong sáng nhất:

dong san dang cao phong hau van ly duoc to chuc vuot qua

nếu ở hai câu thơ đầu tập trung làm nổi bật những khó khăn, gian khổ mà người tù phải đối mặt, thì ở câu thơ thứ ba người tù đã chinh phục được đỉnh cao ấy. trên hành trình chinh phục thử thách, đây là giây phút vui vẻ và hạnh phúc nhất của quản giáo.

Trải qua bao gian khổ, bạn đã được đền đáp xứng đáng, đó là nước non tích tụ trong mắt bạn rất nhiều. một không gian bao la, rộng mở hiện ra trước mắt người tù, đồng thời mở ra những chiều sâu, ý nghĩa: hoạt động cách mạng chắc chắn sẽ gặp nhiều khó khăn, thử thách, nhưng chỉ cần kiên trì, bền bỉ, nếu không tiến bước. . phía sau, cuối cùng bạn chắc chắn sẽ giành chiến thắng.

Với ngôn ngữ thơ giản dị, cô đọng với hai tầng ý tứ sâu xa, ông đã mang đến cho người đọc những triết lý sâu sắc. quá trình hoạt động cách mạng hay con đường đời sẽ gặp nhiều chông gai, sóng gió, vì vậy chúng ta không được mềm lòng, nản chí mà phải dũng cảm, kiên cường vượt qua những thử thách đó. ánh sáng và vinh quang chắc chắn sẽ chờ đợi chúng ta ở cuối con đường.

phân tích bài thơ Đi đường – văn mẫu 4

bài thơ lên ​​đường (vượt ngục) trích từ Nhật ký trong tù. như một số bài hát cùng chủ đề như từ long an đến đông chinh, đi nam ninh, quyết tâm đi sớm, lên đường, về đêm, trong bài thơ này, tôi cũng ghi lại những điều tôi cảm nhận được trên đường đi, sự khác biệt là rằng tình cảm đó đã được khái quát và nâng lên thành triết học. vì vậy, ngoài ý nghĩa hiện thực, bài thơ còn chứa đựng những ý nghĩa biểu tượng sâu sắc. Với ngòi bút tài hoa của người nghệ sĩ, ông đã vẽ nên bức tranh thiên nhiên hùng vĩ và trên nền hùng vĩ ấy, ông đã làm nổi bật tư thế kiêu hãnh của người chiến sĩ với ý chí quyết tâm vượt khó và tinh thần lạc quan, tin tưởng vào tương lai tươi sáng của cách mạng:

phát tài, phản phúc, xuất ngoại san sát, bầy sâu, phong thủy cao.

dịch sang thơ tiếng Việt:

bạn sẽ biết được những khó khăn khi đi đường, núi cao rồi núi cao, núi cao đến cuối thu hút ánh mắt của hàng nghìn bạn trẻ.

bài thơ gốc bằng chữ Hán, có bảy chữ và bốn dòng chính (bảy chữ, bốn câu). sự súc tích, ngắn gọn của ngôn từ và quy luật chặt chẽ của thơ tang không thể chứa đựng được chất thơ phóng khoáng, cảm xúc dạt dào của thi nhân. bản dịch tiếng Việt theo thể lục bát tuy làm dịu nhẹ giọng điệu to, mạnh vốn có ở phần đầu nhưng vẫn thể hiện được nội dung tư tưởng và giá trị nghệ thuật của bài thơ.

câu mở đầu là nhận xét chung của bạn về việc đi du lịch:

bộc lộ tài năng, định vị nan (bạn biết đường đi khó thế nào)

đây không phải là nhận xét chủ quan sau một vài chuyến đi bình thường mà nó là đúc kết thực tế của chuyến đi vất vả và nguy hiểm mà bạn đã phải trải qua. Trong suốt mười bốn tháng bị chính quyền bắt giam bất hợp pháp, Bác Hồ thường xuyên bị đưa từ nhà tù đến nhà tù ở mười ba huyện của tỉnh Quảng Tây. xiềng tay, xiềng xích chân, đi trong gió lạnh và sương giá, hoặc giữa trưa nắng gắt. vượt dốc, vượt đèo, vượt suối với những khó khăn, thử thách đôi khi tưởng chừng như quá sức với con người. từ thực tế đó, tác giả khái quát câu chuyện xuống đường.

câu thơ thứ hai cụ thể hóa những khó khăn trên đường đi bằng hình ảnh:

chi côn trùng phi thường (núi cao lại núi cao)

Giữa khung cảnh thiên nhiên hết núi cao sau núi cao, con người vốn đã nhỏ lại càng yếu hơn. Con đường dài, muôn dặm, vực thẳm, dốc đứng, nhiều chông gai, thử thách dễ khiến con người ta chán nản, nản chí. vì vừa mới vượt qua những đỉnh núi cao, sức lực tinh thần và vật chất đều cạn kiệt, mọi người tưởng rằng đã thoát nạn, nhưng không ngờ núi cao lại ngăn cản trước mặt. trong bài thơ chữ Hán có một chữ độc ác, bản dịch nhân đôi cái ác đó: núi cao rồi núi cao trùng điệp.

Thật khó để nói! cấu trúc khép kín trong câu thơ chữ Hán (chong san chi exi juu san), chuyển sang cấu trúc chồng chéo tăng dần, đoạn cuối bị đè nặng thêm bởi từ trùng lặp ở phần cuối, cấu trúc đóng và tăng dần. vị trí vắt vẻo giữa ba bề bốn bề là rừng núi, không thể thoát ra được, chỉ biết kiệt sức, nản chí, bỏ cuộc.

nhưng đối với tôi thì hoàn toàn ngược lại:

cong san dang cao phong hau van ly tiep tuc gian lận.

(núi cao tận cùng, soi bóng nước non ngàn thu).

Giữa sự bao bọc của những ngọn núi nhấp nhô, ngột ngạt và hoang vắng, có một điểm sáng, một điểm động là một con người bề ngoài nhỏ bé, yếu ớt nhưng bên trong lại ẩn chứa một nghị lực và sức mạnh phi thường.

Câu trước kết thúc bằng cùng một hình ảnh, câu sau bắt đầu bằng cùng một hình ảnh. bản dịch trong thơ không phải vậy mà còn lặp lại câu “núi cao… núi cao… giọng điệu ấy nâng con người lên một vị trí tưởng như bình thường nhưng thực ra lại rất anh hùng”. bước lên ngọn núi cao này, leo lên ngọn núi cao kia như đi trên một chiếc thang, từ từ lên đến đỉnh cao chót vót. câu thơ chữ Hán dừng lại ở âm thanh rắn rỏi của chữ đăng tạo nên âm thanh rắn rỏi, mạnh mẽ. câu thơ được dịch có một giai điệu kéo dài như một tiếng thở dài vui sướng và nhẹ nhõm: núi liền tàn.

tại thời điểm này, mọi khó khăn và gian khổ đã qua; kết quả, phần thưởng kiếm được tốt sẽ mở ra. trước mắt chạm vào vách núi cao thẳng đứng, chỉ có đá và cây cối; nay, mắt nhìn bốn phương, đâu đâu cũng thấy non ngàn nước non (ngàn thừa). leo đến cùng, đứng trên đỉnh núi cao nhất (đỉnh cao), phóng tầm mắt ra xa, không chỉ mở mang tầm nhìn mà còn mở mang trí óc, trái tim và cuộc đời. người đàn ông đã đến đích sau một hành trình nhiều khó khăn. âm hưởng của câu thơ cuối cùng vang lên thể hiện niềm lạc quan vô bờ bến về một tương lai tươi đẹp. cảnh tượng hàng ngàn con sâu nước non nay đã thu nhỏ lại trước mắt tôi. bài thơ kết thúc với niềm vui và niềm tự hào lớn lao đó.

vậy bài thơ này chỉ nói về việc đi du lịch? đường đi lại không chỉ khó khăn vì núi cao mà còn vì nhiều khó khăn, nguy hiểm khác. hình ảnh núi cao trùng điệp thể hiện vô vàn khó khăn, nguy hiểm mà con người thường gặp phải trong cuộc sống. vì vậy con đường ở đây không phải là con đường trên mặt đất, mà là con đường sống, con đường cách mạng.

Xem thêm: [Khối D83, D84 gồm những ngành nào?] Các trường Đại học tuyển sinh

Có những người nào trong cuộc sống của bạn chỉ đi trên những con đường yên tĩnh, đi thẳng đến chiến thắng và thành công không? những trở ngại và nguy hiểm là phổ biến. Để vượt qua mọi thứ, con người phải có một ý chí kiên cường, một nội lực phi thường và một niềm tin không gì lay chuyển được. chỉ như vậy mới có thể giành được chiến thắng. chiến thắng những khó khăn nguy hiểm và hơn hết là chiến thắng chính mình.

Nếu con đường đó là con đường cách mạng, thì sự thật khó tránh khỏi nói trên sẽ càng rõ ràng hơn. Cuộc đời đấu tranh và hy sinh của Chủ tịch Hồ Chí Minh là một tấm gương sáng. Trên con đường cách mạng đầy chông gai, sóng gió, bằng trí tuệ, ý chí và nghị lực cao cả, Người đã lãnh đạo dân tộc Việt Nam vượt qua mọi khó khăn, thử thách để vươn tới đỉnh cao vinh quang của thời đại Việt Nam. Từ chuyến đi đường tưởng như rất bình thường, người chiến sĩ cộng sản Hồ Chí Minh năm xưa đã dạy cho chúng ta một bài học sống thiết thực và bổ ích.

Phân tích bài thơ Đi đường – văn mẫu 5

m.gok-ki từng nói “những người kỳ lạ!”. con người bước vào cuộc sống và khẳng định sự tồn tại của mình bằng chính ý chí, nghị lực và trái tim bao la. con đường đời còn nhiều thử thách là lửa thử vàng để sáng hơn. trong nhật ký trong tù, chúng ta luôn gặp một người như vậy. bài thơ lên ​​đường cũng giống với những bài thơ chuyển cảnh khác như: đi nam ninh, chiều đi, về sớm,… nó không chỉ nói lên nỗi vất vả của người tù trên đường ra tù mà hơn hết nó còn thể hiện một thái độ. . triết lý khi đối mặt với những hành trình đầy thử thách của cuộc đời và cách cư xử của một người đàn ông có tầm vóc vĩ đại.

Bạn dành câu đầu tiên để nói về việc đi du lịch. nhưng đó không phải là lời than thở của một người đã trải qua quá nhiều cuộc chuyển mình, mà nó giống như một lời khẳng định, chiêm nghiệm với trải nghiệm cảm động của những người qua đường:

<3

câu thơ như một triết lý sống của những người từng trải. có đi trên con đường thì phải trải qua những khó khăn trên đường mới hiểu được khó khăn, mới biết khó khăn là gì. bài học này không có gì mới, nhưng phải qua thử thách và trải nghiệm bản thân mới có nhận thức sâu sắc như vậy. một bài thơ đơn giản chứa đựng một sự thật hiển nhiên. “Tâm thần phân liệt”. từ “tương ứng” như mở ra trước mắt người đọc một con đường núi gập ghềnh, nhấn mạnh sự trải dài vô tận, dở dang từ lớp núi này sang lớp núi khác. con đường ấy dường như ngược lại sức người, sức người kiệt. bạn phải đi qua con đường đó mới hiểu được lý tưởng tưởng chừng như đơn giản: “có đi đường thì mới biết khó khăn” mà bạn đã nói ở câu đầu tiên.

hai câu thơ chỉ đơn giản nói về cuộc hành trình gian khổ, không miêu tả trực tiếp hình ảnh của những người đi đường. nhưng chúng ta vẫn thấy hình ảnh người đi bộ xuất hiện. con người ở đây không xuất hiện với tư thế thảnh thơi ngồi nhìn ra xa với những ngọn núi trập trùng, không phải là một du khách ngao du ngắm cảnh núi non, sông nước, mà là một người tù trên đường vượt ngục. vai bị cùm, chân bị xiềng, đói khát phải vượt qua bao đèo cao, dốc sâu, vực thẳm, qua những chặng đường núi hiểm trở. từ láy được tìm thấy giữa hai câu thơ không chỉ chuyển nghĩa cho sự tiếp nối của núi non mà còn thể hiện sự khó khăn của người tù. Trước khi con đường này kết thúc, con đường núi khác đã xuất hiện trước mặt chúng ta, và trước khi khó khăn này kết thúc, khó khăn khác sẽ cản đường. tuy nhiên, câu thơ không phải là tiếng thở dài, than thở của người qua đường mà chỉ là chân lý của người chiến sĩ cách mạng được đúc kết trên đường công tác, trong quá trình hoạt động cách mạng của mình. .

Hai câu thơ tiếp theo khiến người đọc ngạc nhiên. nếu hai câu đầu là sự thật, thì hai câu tiếp theo bỗng nhẹ nhàng cất lên:

“Núi cao tận cùng mới thấy nước non ngàn”

Câu thơ thứ ba tiếp tục miêu tả ngọn núi. không chỉ dừng lại ở núi cao, núi cao mà con đường đã bị đẩy đến tận cùng khó khăn, hiểm trở “đến tận cùng”. câu thơ dường như là một lời cảm thán về niềm vui sướng của viên quản ngục khi đã vượt qua muôn ngàn núi cao, dốc đứng để đến được đỉnh cao nhất, khắc nghiệt nhất. Dường như ở đây chúng ta tìm thấy một chủ đề quen thuộc: vị trí cao và một thái độ với ý thức của con người về vũ trụ: vị trí cao, tầm nhìn. khi lên đến đỉnh núi cao cũng là lúc con người có thể tiếp cận và chiếm lấy một không gian rộng lớn, như thống lĩnh vũ trụ, đất trời. mọi người sau đó như trong tư thế của một người chiến thắng. Con người vốn dĩ đã được tạo hóa ban tặng một dáng vẻ kiêu hãnh, ngạo nghễ giữa vũ trụ bao la như một du khách đang thong dong dạo chơi giữa mây trời. ở vị trí đó, một người được ví như “thần tiên tôn giáo”. những khó khăn của con đường không thể giam cầm hay giam cầm con người trên núi. mọi người dường như đang cố gắng làm chủ theo cách riêng của họ.

“có được đôi mắt của hàng ngàn con sâu nước non”. câu thơ cuối là cao trào của cảm xúc. có niềm vui khôn tả của một con người đã vượt qua bao khó khăn, gian khổ để được thưởng ngoạn cảnh non nước mây trời. Dường như mọi khó khăn đều lùi xa, chỉ còn lại một người làm chủ thiên nhiên, đất trời với tâm thế thoải mái, lạc quan. nơi đây, trời đất và con người hòa làm một. bài thơ dâng trào cảm hứng lãng mạn.

en el camino là một bài thơ ngắn nhưng chứa đựng một bài học lớn, nói về con đường vương giả trong những năm tháng bị giam giữ, chuyển từ nhà tù này sang nhà tù khác. nhưng trên tất cả, nó không chỉ là một con đường hoàng gia với những ngọn núi dốc. đó cũng là một con đường có nhiều chông gai và thử thách. những khó khăn đó không thể khiến con người quay trở lại. bài thơ như một niềm tin sắt đá. Con đường đời dù có gian nan, khó khăn đến đâu, chỉ cần con người kiên trì, nhẫn nại và quyết tâm vượt qua thì cuối cùng sẽ đến đích. khi đó con người sẽ đạt đến đỉnh cao của vinh quang, trí tuệ và làm chủ những giá trị đích thực của cuộc sống.

bài thơ đi đường – con đường không chỉ là hình ảnh của con đường đầy gian nan, trắc trở mà nó còn là bức chân dung tự họa của Hồ Chí Minh. Từ bài thơ, người đọc có thể cảm nhận được hình ảnh Bác Hồ với tâm hồn điềm đạm, thư thái của một bậc tiền bối tôn sư trọng đạo và tinh thần phản kháng mạnh mẽ, lạc quan của một chiến sĩ cách mạng. và vì thế bài thơ Đi đường cùng với nhiều bài thơ khác trong Nhật ký trong tù thực sự là một bông hoa quý của nền văn học Việt Nam.

phân tích bài thơ xuống đường – văn mẫu 6

Nhật ký trong tù thành phố Hồ Chí Minh là một tác phẩm văn học có giá trị lớn, một tác phẩm quý trong kho tàng văn học Việt Nam. nhiều bài thơ Nhật ký trong tù thể hiện quan niệm sống đúng đắn, trở thành bài học đắt giá cho mọi người. bài thơ đi đường là một ví dụ điển hình. đọc bài thơ trên đường của anh ấy có một bài học cuộc sống quý giá khác.

bạn sẽ biết được những khó khăn khi đi đường, núi cao rồi núi cao, núi cao đến cuối thu hút ánh mắt của hàng nghìn bạn trẻ.

trước hết, hình ảnh con đường trong bài thơ là con đường để đi. đường lên núi khó khăn, gian nan, gian khổ. vượt núi này phải leo núi khác cao hơn, núi này nối tiếp nhau. tuy nhiên, khi đã lên đến đỉnh núi cao nhất, chúng ta sẽ thấy mọi thứ xung quanh mình, khi đó mọi khó khăn sẽ trở nên nhỏ bé.

Hình ảnh con đường trong bài thơ chứa đựng một ý nghĩa sâu sắc. con đường đó là cuộc sống. cuộc sống đầy rẫy những khó khăn, vất vả. Nếu có quyết tâm và kiên trì vượt qua thử thách, chắc chắn bạn sẽ đạt được kết quả cao.

bài thơ khẳng định một chân lý giản dị nhưng sâu sắc và không phải ai cũng làm được. Những khó khăn nảy sinh trong cuộc sống đòi hỏi con người phải giải quyết. nó là thước đo cho sự kiên trì và quyết tâm của mỗi người. chỉ khi có nỗ lực và rèn luyện, chúng ta mới hy vọng đạt được kết quả cuối cùng.

Bác Hồ cũng đã có những câu thơ nói lên những thử thách của cuộc đời, hun đúc ý chí, quyết tâm của con người:

gạo được đem vào để giã trong túi đau. Sau khi giã gạo có màu trắng như bông. sống trên đời cũng khó rèn luyện để thành công.

bài thơ đi đường đã thể hiện khí phách và ý chí của chú Hồ. thực ra, thơ lên ​​đường không còn là hành trình của riêng bạn mà là hành trình của tất cả mọi người.

phân tích bài thơ Lên đường – văn mẫu 7

bài thơ “trên đường” có tiêu đề là một cụm từ, chỉ một hệ thống. bài thơ vì thế mà có một ý nghĩa riêng, ngoài việc bộc lộ cảm xúc trước cảnh núi non hùng vĩ, trời cao rộng lớn, nó còn thể hiện tư thế chủ động của một nhà thơ – chiến sĩ. bài thơ được sáng tác theo thể thơ bảy chữ và tứ tuyệt, dịch thành sáu quãng tám:

“Xuống đường thì mới biết, núi cao thì núi cao, núi cao đến tận cùng mới thấy trước mắt ngàn thanh niên.”

mở đầu bằng một câu đơn giản gần giống như một bài phát biểu thông thường:

“Thật khó nhận biết khi đi trên đường.”

“đi đường”, hai từ đơn giản nhưng chứa đựng rất nhiều ý nghĩa. Đầu tiên, ý nghĩa cụ thể của nó. nói “đi đến con đường” thực ra có nghĩa là bị đưa vào con đường, đi lưu đày. Dù ông không kể hay tả, nhưng chúng ta ngày nay đọc thơ ông không thể không đặt bài thơ trong hoàn cảnh ông đang phải trải qua cái đói, cái nghèo, nắng mưa giày xéo. . trong đôi dép rách nát, 33 dặm một ngày, tay bị trói, cổ bị cùm. tuy nhiên, câu thơ được lặp lại dường như chỉ là một câu bình luận, một câu kết luận bình thường. từ “mới gặp” nghe nhẹ nhàng, thùy mị nhưng lại chất chứa biết bao giông tố cuộc đời, bao tâm tư nội tâm. Như vậy, câu đầu của bài “Lên đường” không chỉ là lời kết về một chặng đường cụ thể mà còn bao hàm thái độ đánh giá, nhận thức những suy nghĩ trong suốt chặng đường dài trên đường đời nói chung, về con đường cách mạng. đường dẫn. đặc biệt. do đó, câu thơ vừa có nội dung cụ thể vừa có nội dung khái quát.

Đằng sau câu thơ, ta thấy được một tâm hồn cao cả, cao đẹp, một tâm hồn nhạy cảm của người anh hùng gặp khó khăn khủng khiếp nhưng biết vượt qua khó khăn với tư cách làm chủ, phong thái điềm đạm, thu liễm, trong sáng. cái nhìn sáng suốt và khiêm tốn.

câu thứ hai:

“núi cao lại núi cao”.

Trước hết, đó là một câu thơ hiện thực về cảnh núi non trùng điệp mà bạn phải vượt qua. có người cho rằng đây là những hình ảnh cụ thể của những khó khăn trong câu thơ đầu, có thể là như vậy. nhưng như đã phân tích ở trên, câu đầu của bài thơ không phải là cảm hứng ban đầu mà là cảm hứng cuối cùng. Thêm vào đó, âm hưởng của câu thơ gợi cho người đọc vơi bớt khó khăn mà mở ra một không gian khoáng đạt, trùng điệp, đẹp đẽ và hùng vĩ hơn.

Tôi không thấy một nơi đầy xiềng xích, chỉ có một trái tim tự do đang suy ngẫm, chiêm ngưỡng thiên nhiên của người nghệ sĩ. điều này khó phân tích và giải thích bằng suy luận ngữ nghĩa. từ tâm hồn đến tâm hồn. thưởng thức thơ của bạn giống như thưởng thức một bông hoa. Khi đọc thơ con người đôi khi phải dừng lại, ngẫm nghĩ để tận hưởng âm vang của tâm hồn toát ra từ những lớp ngôn từ, màu sắc, âm thanh … giản dị, trong sáng.

hai câu cuối:

“Ngọn núi cao đến tận cùng, thu hút ánh nhìn của hàng nghìn bạn trẻ.”

cảnh núi cứ tiếp tục, vô tận, như thể vẽ ra trước mắt chúng ta một cảnh tượng gồm nhiều lớp núi chồng lên nhau, lớp này đến lớp khác, trong đó con người, với tư cách là chủ thể của cảnh, vượt qua những ngọn núi xếp chồng lên nhau, đứng trên cao đỉnh cao với niềm tự hào, hân hoan, đập vào mắt là không gian khoáng đạt, cao rộng, cảnh thổ cẩm hùng vĩ của đất nước, sông núi. đoạn thơ tả cảnh nhưng bên trong không giấu được một tiếng khóc hạnh phúc, hạnh phúc thực sự của một con người đã vượt qua bao nghịch cảnh, đã đi và đến đích, đang đứng trên đỉnh cao vĩ đại. . trong khuôn khổ âm điệu, hình ảnh và vần điệu của thơ cổ điển, khuôn phép, quy tắc và ý nghĩa của thơ dường như có xu hướng muốn đi xa hơn, vượt ra ngoài tầm thường, vươn tới những tầm cao lớn. những câu thơ ấy mang vẻ đẹp của thiên nhiên kỳ vĩ và tâm hồn rộng lớn. nó không chỉ thể hiện tầm cao vĩ đại của cảnh núi non cụ thể mà còn thể hiện tầm cao của tầm nhìn, ý chí, nghị lực, niềm tin, lí tưởng cao đẹp. Quả là khi có lý tưởng cao cả, lòng dũng cảm kiên cường thì không có đỉnh núi nào mà con người không chạm tới được. và khi đó con người sẽ tìm thấy cội nguồn của hạnh phúc không giới hạn. kết luận về ý nghĩa của bài thơ đối với người đọc là như vậy.

Phân tích bài thơ Đi đường – văn mẫu 8

Trong thời gian bị giam cầm, Hồ Chí Minh đã bị áp giải qua nhiều nhà tù. Theo Trần Dân Tiên, trong những câu chuyện kể về cuộc đời và hoạt động của Chủ tịch Hồ Chí Minh, Người đã bị giam giữ ở gần ba mươi nhà tù cấp huyện và xã. đi du lịch là điều xảy ra hàng ngày.

Có một chuyến đi mà người ta cảm thấy rất thoải mái trong cảnh chim muông, núi rừng, nhưng chung quy nhất là những cung đường vất vả, đi giữa những ngày giá rét, những con đường núi non hiểm trở. bài thơ “đi đường” mở đầu cho hành trình bị áp giải: đi đường mới biết gian nan.

Đây là kinh nghiệm của một người đã từng đi phượt và đã đi nhiều lần. nếu bạn đi theo con đường, bạn sẽ có kinh nghiệm trên đường đi. đây không phải là một con đường bằng phẳng, mà là một con đường núi gập ghềnh: núi cao lại núi cao.

với việc đi tiếp con đường, tác giả hiểu rõ con đường gian nan của cuộc đời. con đường sống này cũng là con đường đấu tranh cách mạng và người chiến sĩ cách mạng là người lữ hành không mệt mỏi. chấp nhận và vượt qua khó khăn, người qua đường luôn hướng về đích:

giày rách trên con đường lầy lội, vẫn phải đi một quãng đường dài

trong bài thơ xuống đường, khó khăn thực sự chồng chất, ngày càng nhiều và đạt đến cao trào. câu thơ như một lời thách đố: núi cao tận cùng. người chiến sĩ cách mạng đã vượt lên thử thách và chiến thắng. ở cao trào của chiến thắng, bao nhiêu cảm xúc vui sướng được thể hiện. vui mừng vì đã vượt qua được khó khăn, vì đã hoàn thành trọng trách được giao.

ở phía trên, người ta có cảm xúc đặc biệt: thu vào tầm mắt nước non ngàn thu. quan sát được và bao gồm nhiều lĩnh vực của cuộc sống. mắt không còn bị hạn chế tầm nhìn nữa mà đã được mở to hơn, thu được nhiều cảnh.

lên đường là một bài thơ hay với nhiều tầng nghĩa, cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. bài thơ có ý nghĩa tổng kết kinh nghiệm, trải nghiệm đi đường, trải nghiệm đầu tiên của chặng đường cách mạng. ở những câu thơ đầu, thiên nhiên và núi dốc như bao trùm lấy con người. nhưng sau đó mọi người đã chủ động vượt qua thử thách và trở thành nhân vật trung tâm của bức ảnh.

Đường đời gian khổ, cách mạng đầy chông gai, nhưng quyết tâm vượt qua khó khăn, theo đuổi đến cùng, sẽ có ngày bạn chạm đến thành công và thắng lợi.

phân tích bài thơ Đi đường – văn mẫu 9

bài thơ “đi đường” được trích từ “Nhật ký trong tù” của Hồ Chí Minh. vở kịch được viết trong bối cảnh ông bị nhà cầm quyền bắt giam vô cớ vào năm 1942 và phải đày ải từ nhà tù này sang nhà tù khác, cực khổ và cực khổ. bài thơ không chỉ dừng lại ở hình ảnh tượng trưng cho cảnh núi non trên đường đi làm mà còn chứa đựng một tư tưởng triết lí sâu sắc về cách sống mà ông đã đúc kết và trải nghiệm từ hoàn cảnh đặc biệt này: vượt qua khó khăn tích lũy sẽ dẫn đến một chiến thắng vẻ vang. .

Trước hết, bài thơ là một câu chuyện ngắn kể về cuộc hành trình của bạn trong suốt những năm bị quan xe lửa bắt giữ:

<3

giun ký sinh kỳ lạ

cao phong hau cung la truong trung hoc

van li đang cố gắng gian lận.

dịch thơ:

Thật khó để biết khi nào bạn đang đi trên đường

núi cao và núi cao

ngọn núi đến tận cùng

ghi lại cảnh tượng của hàng nghìn con sâu nước non.

Ngay câu mở đầu, nhà thơ đã mang đến ngay một bài học mang tính chất nhất định: có đi thì mới biết đường khó. đây không phải là một nhận định chủ quan mà hoàn toàn xuất phát từ hoàn cảnh thực tế mà bạn đã và đang sống.

vì trong hoàn cảnh đó, hàng ngày, ông thường bị áp giải hết nơi này đến nơi khác đến nhà tù ở nơi khác ở Quảng Tây, có lúc tưởng như không thể chịu nổi vì phải chịu nhiều cực hình đày ải: “tay bị trói, cùi chỏ. họ bị trói, cổ bị xích … nó cứ lặp đi lặp lại mà không biết sẽ đi về đâu.

dầm mưa dãi nắng, trèo non vượt núi … qua gần ba mươi ngục tù ”(trần tục). Chính vì vậy, câu thơ được viết nên từ một hiện thực trần trụi của một con người từng trải, đồng thời. nhà thơ chỉ ra những gian nan, vất vả của con đường gian khổ:

sâu bên ngoài (từ lớp núi này sang lớp núi khác)

với cấu trúc lặp lại của hai từ “trùng trùng điệp điệp” (từ tầng núi này sang tầng tầng lớp núi khác) kết hợp với từ láy (lại) đã cho thấy cảnh núi non trùng điệp, hiểm trở nối tiếp nhau. chạy xa và rộng mà không dừng lại. Vượt qua những ngọn núi cao chót vót, cửa chớp tưởng chừng đã thoát khỏi đau khổ, nhưng những thử thách mới vẫn tiếp tục mở ra và chờ đợi phía trước.

do đó, từ “biết” ở dòng thứ nhất đồng điệu với dòng thứ hai, tạo nên chiều sâu cảm xúc suy ngẫm của nhà thơ: viễn cảnh về những chặng đường gian khổ, gian khổ đã qua. đó là con đường không chỉ đòi hỏi con người phải có sức khỏe dẻo dai mà còn đòi hỏi ý chí, nghị lực bền bỉ, tinh thần vượt khó phi thường. và cuối cùng, anh ấy đã cố gắng hết sức để vượt lên chính mình để đạt đến đỉnh cao chiến thắng:

cong san dang cao phong hau van ly tiep tuc gian lận.

Vượt qua bao nhiêu thử thách, khó khăn với những con đường gập ghềnh, quanh co, khó khăn ở phía sau bạn và người qua đường đã leo đến đỉnh cao chót vót. biện pháp lặp từ, nối tiếp chặt chẽ các vế câu ở câu hai, câu ba qua điệp từ “chong san” không chỉ thể hiện cảnh núi cao, nối tiếp mà còn đảm bảo đặt từng bậc thang để leo lên đến đỉnh. cao. và rồi những người đi đường hiện lên thật lộng lẫy, kiêu hãnh, như đang giang rộng vòng tay và thống trị cả không gian vũ trụ:

hàng nghìn người nói dối đã cố gắng gian lận.

Câu thơ cuối đã thể hiện thành công tư thế của người chiến thắng. mọi thứ bỗng chốc thu nhỏ lại trước mắt người hùng. những vất vả ngày trước đã tan vào hư vô, thay vào đó là niềm vui, niềm hạnh phúc và cả sự đắm chìm của tâm hồn trong cảnh sắc thiên nhiên. đó là đỉnh cao của chiến thắng, của sự vượt qua chính mình khi đối mặt với gian khổ, khó khăn.

“Đi đường” là bài thơ có cấu trúc chuẩn theo trình tự của thể thơ lục bát (chủ đề – thực – luận – kết) cô đọng, súc tích; giọng văn thay đổi linh hoạt: hai câu đầu chắc, chậm, đầy suy ngẫm; hai câu sau phóng khoáng, mềm mại, thư thái … đều góp phần thể hiện thành công tình cảm, suy nghĩ của nhân vật trữ tình trong bài thơ.

bài thơ “xuống đường” không chỉ giới hạn nói về con đường gian nan mà hình ảnh núi cao còn tượng trưng cho những khó khăn trong chặng đường đời và chặng đường cách mạng. người chiến sĩ cách mạng phải trải qua nhiều gian khổ, thử thách, nhưng khi đã nếm những trái đắng đó rồi thì sẽ gặt hái được thành công, đem lại thắng lợi rực rỡ.

Và đó là cách sống. con người khi đã vượt qua thử thách sẽ đạt được thành quả xứng đáng, tạo nên những giá trị cao đẹp, bất tử và thiêng liêng. bài thơ “đi trên đường” tuy ngắn gọn nhưng ý thơ bao la, gợi nhiều bài học ý nghĩa triết lí sâu sắc.

Phân tích bài thơ Đi đường – văn mẫu 10

“Chàng trai áo nâu giản dị, màu áo quê hương da diết, bền chặt với anh, nó tỏa sáng trong em…”

(có thể)

biết từng hành động, đọc từng bài thơ của bạn, chúng tôi cảm thấy mình có thêm vốn sống, thêm nghị lực, thêm kiên nhẫn để vượt qua mọi nghịch cảnh và chúng tôi vững tin vào kết quả công việc của mình.

Mùa thu năm 1942, Bác Hồ từ Pác Bó sang Trung Quốc cầu cứu cách mạng Việt Nam và bị chính quyền tỉnh Quảng Tây lúc bấy giờ bắt giữ. Trong suốt một năm sống trong tù, ông đã giữ một cuốn nhật ký trong tù, 133 bài thơ do ông viết bằng chữ Hán về nhiều chủ đề khác nhau với mục đích tự động viên tinh thần, trong đó có bài Đi trên đường (vượt ngục).

bài thơ được viết theo thể thất ngôn tứ tuyệt, nhà thơ nam dịch ra tiếng Việt theo thể thơ lục bát. Cũng cần biết rằng anh thường mượn những hình ảnh nổi bật trong cuộc sống làm đề tài để nói lên suy nghĩ và cảm xúc của mình. ngay cả tiêu đề bài báo đi trên đường cũng minh chứng cho nhận xét đó.

Từ hình ảnh cụ thể và khái quát đó, nhà thơ Hồ Chí Minh đã viết một câu:

bộc lộ tài năng,

bản dịch của nam train đã viết:

Thật khó để biết khi nào bạn đang ở trên đường,

câu gốc có sự ám chỉ “dạy” (đi đường) để nhấn mạnh, trong khi câu thơ tiếng Việt thì không. tuy nhiên, từ “nan” (khó) trong nguyên tác được dịch với từ “khó” vì nó diễn đạt rõ ràng hơn những khó khăn, vất vả. Từ hình ảnh cụ thể đó, người đọc hiểu một cách khái quát: mỗi công việc, khi bắt tay vào hành động, bạn sẽ thấy những khó khăn đang chờ đón mình.

Xem thêm: Đọc hiểu Em kể chuyện này của Trần Đăng Khoa

Những khó khăn trong câu kể được nhà thơ thể hiện rõ hơn ở câu thừa. ban đầu được viết:

giun ngoại bào;

bản dịch nói:

núi cao và núi cao;

nguyên tắc sử dụng điệp ngữ “trùng điệp – nhiều lớp núi trùng điệp” nhấn mạnh các ngọn núi để làm rõ ý nghĩa “dạy dỗ – đi con đường khó” trong câu nói. bản dịch tiếng Việt cũng sử dụng liên từ “núi cao”, từ quan hệ “rồi lại đến”, và cả tính từ “trùng lặp” để cụ thể hóa “công việc khó khăn” trong câu nói. như vậy bản dịch thơ khá hoàn chỉnh, kể cả chất thơ. từ thực tế trong tù, nhà thơ được đưa từ nhà tù đến nhà tù ở tỉnh Quảng Tây, một tỉnh có địa hình đồi núi, nhà thơ muốn nhấn mạnh đến vô vàn gian khổ trong cuộc đời của mỗi người. con đường sống bình thường đã mệt mỏi, con đường giành lại độc lập, tự do mà bọn thực dân đã cướp đi của chúng ta thật gian nan, khó lường. Lịch sử Việt Nam trong sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc, giữ vững độc lập tự do của dân tộc từ khi dựng nước cho đến khi nhà thơ bị bắt, viết bài thơ này đã minh chứng cho sự khó khăn khôn lường đó. .

biết cách tạo động lực cho bản thân trong suốt chặng đường. luôn lạc quan, luôn cố gắng tiến lên để đạt được mục tiêu cuối cùng, vì hình ảnh của hai câu đã tạo nên sự chuyển đổi và trùng khớp với nguyên tác:

cong san dang la nữ hoàng có thứ hạng cao và số tiền lớn.

và bản dịch:

núi cao ngút ngàn, thu hút ánh mắt của non sông ngàn thu.

cả bản gốc và bản dịch đều dùng phép đảo ngữ để nhấn mạnh “núi cao trùng điệp”. khó khăn nào ta cũng cố gắng vượt qua, núi cao nào cũng lên đến đỉnh rồi lại đi tiếp. trên thực tế, bạn càng tích lũy được nhiều kinh nghiệm trong các bước leo núi, vượt suối, vượt qua vực sâu, v.v. càng tích lũy được nhiều khó khăn, chúng ta càng có nhiều kinh nghiệm giải quyết vấn đề, thì chúng ta sẽ tự tin khi đối mặt với một khó khăn mới khác trên đường đời.

Trong cuộc đời hoạt động của mình, anh ấy đã đi thăm nhiều nơi và gặp gỡ nhiều người. mỗi nơi, mỗi người giúp bạn có thêm kiến ​​thức và kinh nghiệm. khi bạn đã vượt qua tất cả các ngọn núi thấp để đến đỉnh cao nhất: việc vượt qua khó khăn cao nhất sẽ đạt được. hình ảnh tráng lệ: một người đàn ông với thân hình nhỏ bé đứng trên đỉnh núi lớn – một hình tượng anh hùng; rằng thành công là vẻ vang. Vượt qua khó khăn lớn nhất bạn sẽ thấy rõ đâu là khó khăn trong cuộc sống, đâu là hạnh phúc và bình yên.

để làm được điều đó, bạn cần có tâm và trí

trước đây, nguyễn ba học cũng đã mượn hình ảnh đi dọc đường để nhấn mạnh vai trò của ý chí con người rằng: “đường đi thì khó, không khó vì non sông liền núi mà khó vì ngại núi sông… ”thì ông già phan hào châu cũng nhớ:“ đường đời bằng phẳng, / anh hùng có hơn ai ”, nay đã có Hồ Chí Minh. nội dung giáo huấn về tư tưởng chính trị nhưng không khô khan vì biết mượn hình ảnh sự việc để nói lên suy nghĩ của mình. Quả thật là thơ của một danh nhân văn hóa thế giới.

thế hệ các bạn, các bạn trẻ đã học được tinh thần đó trong hai cuộc kháng chiến chống thực dân, đế quốc. và các thế hệ sau nhờ học bài thơ mà thấy khó chuẩn bị và thanh thản vượt qua trên con đường đời: tri thức là phương tiện để “đi đến cùng”, vượt qua nỗi tủi nhục của nghèo đói, lạc hậu.

Phân tích bài thơ xuống đường – văn mẫu 11

Bác Hồ đã từng tự sự: “Tôi không ham ngâm thơ / mà ngồi tù thì làm được gì?”. Và vì thế, ra đời trong những năm Bác Hồ bị giam cầm, tập thơ “Nhật ký trong tù” đã từng được ví như một bông hoa mà văn học Việt Nam vô tình hái được bên vệ đường. thần “thép” vững vàng, lạc quan: “từ những vần thơ viết trong hoàn cảnh ngục tù dưới chế độ tàn bạo, mục nát của thạch nhũ đã toát lên khí phách hiên ngang, khí phách hào hùng, ý chí sắt đá, một lòng lạc quan cách mạng không gì lay chuyển được. ” bài thơ “en camino” là một trong số đó.

“bộc lộ sự giàu có và tài nguyên, cho thấy nantung san chi bên ngoài santung san chiu bóp nghẹt san truong san dan gió mạnh sau sự lừa dối xứng đáng với van li.”

bài thơ dịch là:

“Xuống đường thì mới biết, núi cao thì núi cao, núi cao đến tận cùng mới thấy trước mắt ngàn thanh niên.”

bài thơ ra đời trong những năm tháng chú Hồ bị giam cầm trong ngục tù trong thế giới tưởng. Họ đưa tôi từ nhà tù này sang nhà tù khác cho họ. con đường không chỉ dài mà còn vô cùng gian nan, phải băng qua núi non, vực sâu thăm thẳm. nhưng dẫu vậy, từ trong đau khổ vẫn nung nấu một ý chí “thép” mang đậm phong cách Hồ Chí Minh. bài thơ “đi đường” đã thể hiện rõ điều đó.

“Thật khó để biết việc đi xuống đường.” câu thơ là một lời khẳng định nhưng đồng thời cũng là một chân lý: chỉ cần có đi trên con đường đi mới biết được những gian khổ, khó khăn khi đi đường. Vậy những điều “khó” và “khó” đó là gì?

“núi cao, núi cao” từ núi này sang núi khác, chính vì vậy mới có hình ảnh “núi cao, núi cao lại có”. trong nguyên bản kanji, từ kanji là “sự tỉnh táo phi thường”.

“ăn mòn” có nghĩa là cùng một loại núi cao; “tửu” là “lai”, câu thơ có ý nghĩa: núi cao bên ngoài có núi cao trùng điệp, một câu thơ mà có hai chữ “cung san”, nhiều ít chữ “tửu”, bởi vì như vậy, câu thơ. Nguyên tác gợi lên hình ảnh những đỉnh nhọn vươn cao trên nền trời xanh và đua nhau về phía chân trời. con đường đó thật đáng sợ khi chỉ nhìn vào nó.

Nếu tù nhân là một tù nhân bình thường, anh ta hẳn đã bị suy yếu vì sợ hãi. nhưng người tù đó là một người cộng sản vĩ đại Hồ Chí Minh. và thế là hai dòng cuối của bài thơ thực sự thăng hoa:

“tương ứng với cao phong hậu vân ly ẩn”

hai câu dịch khá sát nghĩa:

“Ngọn núi cao đến tận cùng, thu hút ánh nhìn của hàng nghìn bạn trẻ.”

sau những gian nan, vất vả của chặng đường leo núi, khi lên đến đỉnh người tù cách mạng đã chứng kiến ​​một hình ảnh “muôn trùng nước non” vô cùng hùng vĩ. Theo tâm lý thông thường, trên con đường đèo dốc hiểm trở, khi lên đến đỉnh, người ta dễ lo lắng, mệt mỏi khi nghĩ đến đường xuống núi cao hiểm trở, bao la khác. nhưng thành phố Hồ Chí Minh thì ngược lại.

Điều mà mọi người cảm thấy là niềm tự hào và vui sướng khi được đứng từ trên cao để chiêm ngưỡng sự hùng vĩ bao la của nước và vũ trụ. hình ảnh “phóng tầm mắt ra muôn nước non” thật hào sảng. gợi lên hình ảnh nhỏ bé của con người trước thiên nhiên bao la, khép kín của giang san. người đó không choáng ngợp trước sự kỳ vĩ của đất trời mà rất vui mừng, thích thú như lần đầu tiên được tận mắt nhìn thấy mặt nước non. Chính ý thức đó đã nâng cao vị thế của con người ngang tầm với đất nước.

đối diện với một sự thật khách quan, mỗi người có một nhận thức khác nhau. tình cảm đó phụ thuộc vào thế giới quan và bản lĩnh của con người, ở Hồ Chí Minh con người có những tình cảm tươi sáng, lạc quan yêu đời. Người đã không để mình bị vùi dập trước những gian khổ về vật chất để có ước mơ, khát vọng và lý tưởng, mà ngược lại, vượt qua gian khổ để khẳng định ý chí kiên định, hiên ngang và tinh thần lạc quan, tin tưởng vào cách mạng của mình. chính tinh thần thép mới là vẻ đẹp của tâm hồn bạn.

đoạn thơ “đi đường” – “vượt ngục” không chỉ là hình ảnh về con đường đầy gian nan, trắc trở mà nó còn là bức chân dung tự họa của Hồ Chí Minh. Từ bài thơ, người đọc có thể cảm nhận được hình ảnh người bác với tinh thần điềm đạm, thư thái của một bậc tiền bối tôn sư trọng đạo và tinh thần phản kháng mạnh mẽ, lạc quan của một chiến sĩ cách mạng.

và vì thế bài thơ “lên đường” cùng với nhiều bài thơ khác trong tập thơ “Nhật ký trong tù” thực sự là một bông hoa quý của nền văn học Việt Nam.

Phân tích bài thơ Đi đường – văn mẫu 12

“Tôi không thích ngâm thơ cho lắm, nhưng từ khi ở trong tù, tôi không biết phải làm gì sau một ngày dài ngâm thơ và vui vẻ chờ ngày tự do”

Đó là lời tâm sự của một người tù đặc biệt: Hồ Chí Minh, người bị bắt giam vì tội làm gián điệp khi lang thang tìm đường giải phóng dân tộc, đánh đuổi thực dân Pháp xâm lược. Với mục đích đơn giản là ghi lại những sự việc và cảm xúc trong suốt mười bốn tháng bị giam cầm, bài thơ “đi đường” dịch từ nguyên tác là “vượt ngục” thực sự là một bài thơ nhật ký chân thành và sâu sắc. .

“bộc lộ tài năng, hiển thị nantung san chi, huuu san trung san, gió mạnh sau van li, cố chấp”

bản dịch:

“đi đường sẽ biết, núi cao thì núi cao, núi cao đến tận cùng mới thấy ngút ngàn tầm mắt non nớt”

Nếu ai đó không biết hoàn cảnh ra đời của bài thơ này, họ có thể nghĩ rằng đây là bài thơ của một người du lịch nhàn rỗi thưởng ngoạn một nơi đẹp như tranh vẽ! Tôi có thể đoán rằng câu chuyện “đi bộ” của tác giả không phải là câu chuyện leo núi, mà là hành trình của một người tù: bước đi trong xiềng xích, bước đi trong sự dày vò về tinh thần và thể xác. tác giả đã nói về điều này trong bài viết “on the go”:

“Dù bị trói, chim hót rộn ràng núi rừng, hương bay trong rừng”

hoặc:

“năm mươi ba km một ngày; áo mưa và mũ làm rách giày”

hoặc:

“hôm nay xiềng xích đã được thay bằng gông cùm, mỗi bước đi leng keng tiếng ngọc rung rinh” ….

Có tưởng tượng ra cảnh đi đường như thế ta mới hiểu được hai chữ “gian khổ” trong câu thơ “đi đường gặp gian nan thử thách” của tác giả. Nếu một người phải đi đường dài “núi cao lại núi cao” mà được ăn uống, nghỉ ngơi thoải mái thì lại cảm thấy mệt mỏi vì đường dài, thiếu xe cộ.

nhưng trong hoàn cảnh tù nhân ăn uống thiếu thốn, đeo thêm xiềng xích, đi trong mưa gió, không được nghỉ ngơi thoải mái, đó chẳng phải là một thử thách lớn sao? tuy nhiên, ở đây, bài thơ không hề mang vẻ man mác mà chỉ như một sự khám phá, một chiêm nghiệm về cuộc đời: “trên đường đi mới biết gian khó”, qua đó ta cảm nhận được lòng dũng cảm và nghị lực của một nhà thơ chiến sĩ,

Ở câu thứ hai, tác giả không tả cảnh hiểm trở trên núi, cũng không tả sự khắc nghiệt của xiềng xích. câu thơ là một hình thức độc thoại nội tâm, một sự suy ngẫm về sự thật của cuộc sống và một kỷ lục về việc tìm ra một sự thật thú vị trong khi chịu đựng những cực hình phi lý và vô nhân đạo.

Người Việt thường mượn câu chuyện du lịch để động viên, khích lệ con cháu: “Đi một ngày đàng, học một sàng khôn” trong câu thứ hai này, cách dùng từ ám chỉ “chong san” và từ láy. bản dịch “spoil”. hóa ra: “núi cao lại núi cao” vừa là sự tượng trưng cho con đường đời của mỗi người, hay con đường cách mạng của dân tộc Việt Nam, vừa là biểu hiện hiện thực về con đường đi đúng đắn. kinh qua hai câu sau, quatrain thay đổi bất ngờ:

“không thể ngẫu nhiên là hi-tech, post-van li, thử gian lận.”

bản dịch thơ của nam tre là:

“núi cao tận cùng tận mắt ngàn nước non”.

Tuy là bản dịch hay nhất, nhưng người dịch vẫn không thể diễn tả hết ý tứ xúc động của tác giả trong ba chữ “cố sự”. toàn bộ câu bốn miêu tả tư thế của một người con xa xứ, đứng trên đỉnh núi cao sừng sững, ngoảnh đầu nhìn cố hương với tấm lòng khao khát, hoài niệm. Đến đây, chúng ta hãy thử đọc bài viết trên của vua quan một mình trong triều đại tang gia:

mặt trời đã khuất trên cao, dòng sông thực đang cuộn về phía đại dương. Nếu bạn muốn nhìn xa ngàn dặm, hãy lên lầu và thấy dòng nước ngọt ngào (tran trong san dịch)

Họ cũng là hai nhà thơ “đăng cao”, nhưng một người đi lên đỉnh núi. một người chỉ cần đi lên một tầng. người ta phiêu bạt bốn phương để tự cường. một người điềm đạm, sống ở nơi yên tĩnh để thưởng ngoạn cảnh núi non.

Dù sao, chúng ta hãy quay trở lại tâm trí của nhà thơ chiến sĩ. Đó là hình ảnh và tâm sự của một con người “đêm mơ thấy nước”, một cây bút nhân văn với khát vọng tự do cho dân tộc, quê hương Việt Nam. một khao khát mà cả đời người đã hoàn thành.

Phân tích bài thơ Đi đường – văn mẫu 13

“Nhật ký trong tù” là một tập thơ độc đáo và vô song của Hồ Chí Minh. đọc những vần thơ của bác viết trong những ngày tù đày gian khổ nơi biên giới xa xôi, tôi càng cảm phục về một con người có tâm hồn rộng lớn. Ở Bác không chỉ là tình yêu thiên nhiên sâu sắc, lòng yêu nước thương dân vô bờ bến mà còn là một con người vĩ đại có ý chí và nghị lực phi thường, tinh thần lạc quan giữa khó khăn, hiểm nguy. bài thơ “đi trên con đường” của người đó tiêu biểu cho tâm hồn cao cả đó.

“đi đường sẽ biết, núi cao thì núi cao, núi cao đến tận cùng mới thấy ngút ngàn tầm mắt non nớt”

ở phần đầu bài thơ, như một kinh nghiệm được đúc kết qua nhiều chặng đường gian khổ, từ nhà tù này đến nhà tù bằng chính đôi chân của mình, tôi hiểu rằng chặng đường đó không hề dễ dàng, nó đơn giản nhưng lại chứa đựng những gian nan, vất vả. con đường dài từ ngọn núi này đến ngọn núi kia, núi rừng liên tục dốc cao khiến người tù không tránh khỏi những lúc mệt mỏi.

Những ngọn núi cứ sừng sững như sừng sững từng bước, bất chấp ý chí, nghị lực của những người tù cách mạng. một bài thơ hiện thực để thấy được con đường đầy gian nan, hiểm nguy. Khi bạn đã vượt qua dãy núi cao nhất, đã đến lúc lên đến đỉnh. mặt khác, người đó đã vượt qua mọi thứ để đến ngọn núi cuối cùng. lúc này, núi non hùng vĩ, trời đất bao la, sông núi bao la dường như trong tầm mắt.

sau những bước chân nặng nhọc vượt núi vượt ngàn, người tù lúc này dường như đang đứng trong tư thế vô cùng thoải mái, lặng lẽ thưởng thức vẻ đẹp của núi non mình. một vẻ đẹp “vô số” bao la, trường tồn với thời gian. bao khó khăn tan biến và thay vào đó là niềm vui sướng tràn trề khi nhìn và cảm nhận vẻ đẹp của thiên nhiên.

nhưng bài thơ không dừng lại ở cấp độ ý nghĩa này. nó còn như một bài thánh ca về lý lẽ sống, về con đường cách mạng giành độc lập tự do của đất nước. con đường cách mạng còn muôn vàn khó khăn đòi hỏi mỗi người phải có lòng dũng cảm vượt qua. Khó khăn đến từ nhiều yếu tố, nguyên nhân, cuộc sống không thể làm chúng ta dao động, lùi bước, cần phải thanh thản nhìn nhận và dùng ý chí để vượt qua, hướng tới tương lai tốt đẹp cho dân tộc.vì vậy, khi cách mạng thắng lợi, đất nước được giải phóng cũng là lúc nhân dân an vui, núi sông hòa bình. Con đường của cách mạng không phải một sớm một chiều, con đường đầy chông gai, trở ngại của kẻ thù xâm lược và kẻ thù tàn ác, người cách mạng phải nỗ lực, vững vàng để hoàn thành nhiệm vụ, đem lại thắng lợi rực rỡ cho muôn dân. đồng thời qua bài thơ chúng ta rút ra được bài học về cuộc sống.

trên con đường đời đầy chông gai, sỏi đá buộc ta phải chiến thắng. thành công chỉ đến với những ai nỗ lực, xem khó khăn là lẽ tự nhiên của cuộc sống. khi chúng ta vượt qua nó, chúng ta sẽ thu được kết quả tốt hơn. tin vào bản thân, giữ tinh thần lạc quan nhất cho bản thân, hướng tới những điều tươi đẹp trong cuộc sống.

Đọc bài thơ em càng trân trọng và kính trọng anh hơn. những bài thơ viết ra đều thấm đẫm cảm xúc, đầy ý chí và lạc quan. bạn đã từng nói: “đường đi không khó vì núi non ngăn sông mà khó vì ngại núi sông”, phải chăng qua bài thơ bạn đã gửi đến chúng ta những thông điệp tích cực nhưng có giá trị? Của cuộc sống? qua nhiều năm thời gian.

Phân tích bài thơ Đi đường – văn mẫu 14

Bài thơ “lên đường” là một sáng tạo quý giá của Hồ Chí Minh, vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc. Có thể nói, bài thơ ra đời trong hoàn cảnh đặc biệt: khi đang đi du lịch và bị cầm tù ở Trung Quốc, bằng những trải nghiệm của bản thân, ông đã viết tập thơ “Nhật ký trong tù” và “đi đường” trong số đó. bài thơ được sáng tác theo thể thơ bảy chữ và tứ tuyệt, dịch thành sáu quãng tám:

“đi đường sẽ biết, núi cao thì núi cao, núi cao đến tận cùng mới thấy ngút ngàn tầm mắt non nớt”

Ngay từ câu thơ đầu tiên, chúng ta có thể thấy rõ cách diễn đạt và cách viết giản dị của Bác Hồ: “Có đi thì mới biết gian khổ”. “lên đường” nghe thì bình thường, nhưng thực ra khi lâm vào cảnh xiềng xích chân tay thì mới hiểu “lên đường” tức là bị đày đọa vào đường cùng.

mặc dù bạn không sử dụng nhiều hình ảnh mô tả có liên quan, chúng ta ít nhiều có thể hiểu được bối cảnh lịch sử, mặc dù bài thơ không cho thấy bạn bị đưa từ nhà tù này sang nhà tù khác, sống giữa nhà tù. . cụm từ “mới quen nhau” nghe có vẻ như một cách kể lại khiêm tốn, nhưng nó ẩn chứa rất nhiều khó khăn và sóng gió mà bạn đã phải trải qua.

Như vậy, câu đầu tiên của bài hát “đi trên đường” không chỉ là sự đúc kết kinh nghiệm trên một chặng đường mà còn hàm chứa thái độ đánh giá, nhận thức suy nghĩ trong suốt chặng đường bị giam cầm và cả trên con đường của giải phóng, tìm tự do cho dân tộc. đến câu thứ hai, kịch bản tự nhiên hiện ra: “núi cao núi cao trùng trùng điệp điệp”.

Các lớp núi cao xen kẽ, trải dài nối tiếp nhau, qua đó bạn phải vượt qua trên đường để nghỉ ngơi. núi diễn ra những khó khăn, gian khổ mà bạn phải đối mặt. Phía trước có núi, phía sau cũng có núi, đầy khó khăn tưởng chừng không có hồi kết, chính vì vậy mà đau khổ kéo dài mãi không bao giờ dứt.

Câu thơ thứ hai là cách giải thích ý nghĩa của câu thơ đầu tiên. con đường đi theo không dễ dàng, nhưng có những ngọn núi cao cản trở bước chân của người tù, và anh ta có xiềng xích trên vai. ở hai câu cuối, cảnh thiên nhiên được miêu tả rõ ràng hơn:

“núi cao muôn lối, muôn nước non mới thấy”

những ngọn núi cao không chỉ trải dài mà “đến tận cùng” cũng là lúc người tù phải đối mặt với cực khổ. con người ở giữa thiên nhiên và vũ trụ trở nên nhỏ bé. tuy nhiên, những người có ý chí và lòng quyết tâm cuối cùng cũng lên đến đỉnh núi sau vô số lần leo dốc và xuống dốc.

Người đi đường tưởng như đi ngắm cảnh núi non, nhưng thật sự phải gặp muôn vàn khó khăn, tuy nhiên tù tội vẫn thống trị thiên nhiên. khi đó người ta thu vào được toàn bộ khung cảnh xung quanh, trong câu thơ là niềm vui khôn tả của một con người đã vượt qua mọi khó khăn, gian khổ để được thưởng ngoạn cảnh non nước, mây trời. ở trên, đó là chiến thắng.

bài thơ đi theo con đường của vị cha già kính yêu của đất nước không còn là bài thơ tả cảnh đời thường mà còn thể hiện hình ảnh người đi đường, bằng những nét vẽ rất đỗi bình dị mà lãng mạn. tạo cho bài thơ một sức hấp dẫn khác biệt.

Có thể bạn quan tâm: Bài văn kể về món quà sinh nhật mà em thích nhất

                       

Vậy là đến đây bài viết về TOP 14 bài phân tích Đi đường (Tẩu Lộ) – Văn 8 đã dừng lại rồi. Hy vọng bạn luôn theo dõi và đọc những bài viết hay của chúng tôi trên website Truongxaydunghcm.edu.vn

Chúc các bạn luôn gặt hái nhiều thành công trong cuộc sống!

Related Articles

Back to top button