Tổng ôn kiến thức tác phẩm Đời thừa của nhà văn Nam Cao – Dehoctot.Edu.vn

Bạn đang quan tâm đến Tổng ôn kiến thức tác phẩm Đời thừa của nhà văn Nam Cao – Dehoctot.Edu.vn phải không? Nào hãy cùng Truongxaydunghcm.edu.vn đón xem bài viết này ngay sau đây nhé, vì nó vô cùng thú vị và hay đấy!

lãnh đạo là một trong những tác phẩm nổi tiếng của cao nhân, ông phản ánh sâu sắc những vấn đề của thời cuộc trong tác phẩm của mình, mỗi sáng tác là một biểu hiện sâu sắc phản ánh hiện thực cuộc đời ông.

nam cao là một nghệ sĩ chân chính, ông nói: “nghệ thuật không phải là ánh trăng lừa dối, nghệ thuật là tiếng nói của đau khổ, nổi lên từ những mảnh đời khốn khổ”. Người nghệ sĩ chân chính là người nghệ sĩ biết viết chữ để phản ánh những vấn đề sâu xa của thời đại, như lời bác học: “Văn chương là vũ khí sắc bén, hữu hiệu mà ta có để tố cáo và thay đổi một thế giới giả dối”. độc ác, đồng thời làm cho lòng người trong sáng, giàu đẹp hơn “, chính vì vậy, văn học luôn là vũ khí sắc bén, phản ánh toàn bộ vấn đề của nhân loại. Văn học luôn là chủ đề của mọi thời đại, Văn học luôn mang lại niềm vui cho con người, nhưng nó cũng là một phương tiện quan tâm để suy ngẫm về cuộc sống.

Bạn đang xem: Nội dung tác phẩm đời thừa

tổng quan về cao nam và tác phẩm của di sản

nhà văn nam cao

Nam cao là nhà văn lớn của nền văn học Việt Nam hiện đại, có đóng góp xuất sắc trong dòng văn học 1930-1945 và văn học cách mạng thời kỳ đầu kháng chiến chống Pháp.

Ngòi bút của nam cao tỉnh táo, sắc sảo, đầy chất suy tưởng nhưng cũng đầy tình người, đó là lý do tác phẩm của ông chân thực, thấm đẫm ý nghĩa triết lí và trữ tình. .

Công việc của những người đàn ông cao lớn trước cách mạng thường xoay quanh việc trở thành mối quan tâm về tình trạng của những người bị hủy hoại nhân phẩm do ảnh hưởng của cuộc sống nghèo khổ. mối quan tâm đó đặc biệt gay gắt và sâu sắc trong cấu tạo của đời sống trí thức và bi kịch của cái chết. đây cũng là một chủ đề thấm nhuần trải nghiệm của người viết.

công việc thừa

cả đời lãnh đạo là truyện tiêu biểu cho sáng tác về cuộc đời của người trí thức nghèo trước cách mạng, đây cũng là truyện thể hiện rõ thế mạnh của cái cao trong nghệ thuật miêu tả và phân tích tâm lí nhân vật, những nghệ thuật tạo từ ngữ giàu tính triết lý.

Thông qua bi kịch của các nhân vật, tác phẩm thể hiện sự tố cáo gay gắt xã hội bất nhân bóp nghẹt mọi ước mơ, cướp đi ý nghĩa cuộc sống chân chính của con người và mối quan hệ tốt đẹp giữa con người với nhau.

>

không chỉ thể hiện sự đồng cảm với những bi kịch, đau khổ của người trí thức nghèo mà còn mang đến cho tác phẩm một giá trị nhân đạo sâu sắc hơn qua việc bày tỏ lòng yêu thương, kính trọng những người trí thức trung thực, tự trọng, luôn kiên cường bất chấp tham nhũng, đặc biệt cố để duy trì lối sống nhân văn của họ.

trong cuộc sống phi thường, thông qua nhân vật nhà, cao nhân cũng đã trực tiếp thể hiện nhiều tư tưởng tiến bộ, sâu sắc và mới mẻ về quan điểm nghệ thuật bằng cách đề cao ý nghĩa xã hội của văn học, đề ra những chuẩn mực. mực của một tác phẩm có giá trị về phẩm chất của nhà văn.

khám phá các chi tiết của công việc còn sót lại

bi kịch nhân vật

trước hết, đó là bi kịch của một trí thức có ý thức sống sâu sắc, khát vọng khẳng định mình và ý thức sống cao đẹp với một sự nghiệp văn chương có giá trị, được mọi người chấp nhận, nhưng lại bị vùi dập. với gánh nặng cơm áo, phải chịu đựng một cuộc sống vô nghĩa và vô dụng, và trở thành sự sống còn cho văn học .

– họ có những phẩm chất tốt đẹp của một nhà văn chân chính.

+ hộ gia đình có niềm đam mê mãnh liệt với văn học

Câu chuyện ngắn mở đầu bằng một đoạn văn miêu tả cảnh cả gia đình cùng đọc sách. khuôn mặt với hàng lông mày rậm … cái đầu gần nhau … đôi mắt sáng như lồi ra … khuôn mặt hốc hác … khắc khổ … dữ tợn … đó là khuôn mặt của một người được tập trung vào nhiều sự chú ý như thể được hấp thụ bởi các trang của một cuốn sách. đó dường như là khuôn mặt của một kẻ khổ hạnh tội lỗi trước vị thần mà anh ta tôn thờ và ngưỡng mộ – và đối với anh ta, vị thần đó là vẻ đẹp thánh thiện toát ra từ những trang giấy, khuôn mặt hốc hác từ một cuộc sống nghèo khổ, nhưng cháy bỏng với một sự mạnh mẽ. đam mê văn học.

Có thể bạn quan tâm: Soạn bài Vào phủ Chúa Trịnh | Soạn văn 11 hay nhất

đối với nhà, nghệ thuật là tất cả, ngoài nghệ thuật thì không có gì phải lo lắng; bởi theo anh, văn chương mang đến cho con người một thú vui thẩm mỹ tuyệt vời và cao quý mà không một thú vui vật chất nào có thể sánh được, dù không mong tìm được sự đồng cảm nhưng đôi khi vẫn không được, anh đã chứa đựng tâm huyết của mình và thổ lộ với vợ như một cách để giúp anh ấy gửi gắm niềm đam mê của mình vào lời nói: Tôi mê văn chương đến mức khó, nhưng khi đọc một đoạn văn như thế này, tôi như hiểu ra tất cả. tốt, dầu không tốt bằng dầu ăn.

tuy nhiên, cũng cần thấy rằng khi hộ cho rằng nghệ thuật là tất cả, ngoài nghệ thuật ra thì chẳng có gì thú vị hơn, đó chỉ là một cách nói cực đoan để thể hiện niềm đam mê cháy bỏng của mình với nghệ thuật, văn học, nhưng tuyệt nhiên không thể coi đó như lời kể của một kẻ ích kỉ, thiếu trách nhiệm với cuộc đời. vì sự nghiệp văn chương mà Hộ trân trọng, tâm huyết là sự nghiệp văn chương có ích cho người và thấm đẫm giá trị nhân đạo. các hộ gia đình đã nêu rõ: 1 tác phẩm đáng giá phải chứa đựng điều gì đó to lớn, mạnh mẽ, vừa đau đớn vừa phấn khởi. nó ca ngợi lòng thương xót, bác ái và công lý. mang mọi người đến với mọi người.

– Không chỉ đam mê văn học, anh còn có hoài bão lớn đối với văn học. coi văn học là lẽ sống, lý tưởng sống của mình.

vì một lý tưởng cao đẹp trong văn học, bạn có thể hy sinh tất cả: cái đói và cái rét chẳng là gì đối với một thanh niên say mê lý tưởng. tấm lòng cao đẹp, cái đầu có hoài bão lớn … đó là hoài bão bảo vệ sự nghiệp văn chương có giá trị, và cụ thể hơn là cái đích mà cả đời muốn trở thành tác phẩm để đời, để trở thành tác phẩm có giá trị vượt mọi biên giới. và những hạn chế. bạn có thể thấy rằng niềm đam mê và tham vọng của ngôi nhà là thưởng thức và sáng tạo nghệ thuật, để được tôn vinh bởi sự sáng tạo đó.

Khát vọng vinh quang với tác phẩm đoạt giải Nobel và được dịch ra mọi thứ tiếng trên thế giới không có nghĩa là bạn là một người nổi tiếng tầm thường. khát vọng ấy chỉ là biểu hiện cao nhất của một con người có ý thức cá nhân sâu sắc, không chấp nhận cuộc sống buồn tẻ, không danh và vô nghĩa. hộ gia đình muốn khẳng định bản thân bằng những đóng góp hữu ích cho cuộc sống. những người lao động vất vả vì của cải vật chất có thể vô danh trong đám đông, nhưng cuộc sống thầm lặng của họ vẫn có ý nghĩa vì những giá trị vật chất mà họ tạo ra đã giúp cuộc sống tồn tại và phát triển. nhưng đối với một nhà văn, tác phẩm nghệ thuật của anh ta chỉ có ý nghĩa khi anh ta tạo ra một sự nghiệp văn học có ích cho mọi người, anh ta chỉ có thể nâng cao giá trị của cuộc đời mình bằng những tác phẩm văn học có giá trị được công nhận rộng rãi. đồng thời thừa nhận và khẳng định cái tôi cá nhân cao đẹp của bạn.

-nhà còn là một nhà văn có lương tâm nghề nghiệp

nhà có quan niệm nghiêm túc và cao quý về nghề giáo, anh cho rằng: lười học văn là điều đáng khinh. quan niệm rằng, nhà viết lách rất kỹ, cuộc sống của anh chỉ trông chờ vào số tiền nhuận bút ít ỏi từ nghề viết và cách viết đó khiến cuộc sống của anh trở nên chật hẹp và khốn khó.

hộ gia đình đặc biệt coi trọng việc trở thành phẩm chất đặc trưng của văn học, đó là tính sáng tạo. ông tuyên bố: văn học không cần những người thợ khéo léo, theo những khuôn mẫu đã định. văn học chỉ tiếp nhận những người biết đào sâu, tìm tòi, khơi những nguồn chưa phát hiện và sáng tạo ra những gì chưa được sáng tạo. công việc nào cũng đòi hỏi sự sáng tạo, nhưng nếu sản phẩm vật chất về cơ bản có thể lặp lại những giá trị về nội dung và hình thức, thì tinh thần của nv luôn là sự phát minh về hình thức và phát hiện ra sự phá huỷ nội dung. mỗi sản phẩm luôn là lần xuất hiện đầu tiên, cuối cùng và duy nhất cả trong đời nghệ sĩ và đời văn. với những quan niệm tiến bộ về văn học. thể hiện nhân cách cao đẹp của người nghệ sĩ khao khát sáng tạo.

đam mê văn chương, có hoài bão cao đẹp, có khát vọng vinh quang nâng cao giá trị cuộc sống, có lương tâm nghề nghiệp … nhà đã có sẵn những phẩm chất quan trọng nhất của người thầy. chân chính để có thể theo đuổi ước mơ văn chương, tạo dựng sự nghiệp văn chương giá trị.

Tuy nhiên, tất cả những phẩm chất tốt đẹp của một người lao động chân chính, những lý tưởng và khát vọng cao cả về quê hương đã tan tành, bị tiêu diệt một cách đau đớn khi đối diện với thực tế cuộc sống.

Về bản thân, họ từng coi thường những lo lắng vụn vặt về vật chất. các hộ gia đình không quan tâm đến cái đói, cái rét hay những khó khăn của cuộc sống hàng ngày. Khi đó, đối với gia đình tôi, nghệ thuật là tất cả. nhà có thể tận hưởng trọn vẹn những thú vui tinh thần cao quý trong cuộc sống chật hẹp nhờ lối viết cẩn thận của anh.

nhưng từ khi có gia đình chăm sóc, tổ ấm mới hiểu được giá trị của đồng tiền là như thế nào, mới hiểu được nỗi khổ của một người đàn ông khi chứng kiến ​​cảnh vợ con mình chết đói. nhà phải đi làm kiếm tiền nuôi vợ con duy nhất là viết nên đương nhiên phải viết nhiều, viết nhanh, thậm chí viết cẩu thả. do chuyển mục đích văn học … lấy văn chương làm phương tiện kiếm tiền tầm thường, Hộ đã đi ngược lại hoàn toàn với tư tưởng nghệ thuật, cũng là lý tưởng sống của mình. nghệ thuật nhà bây giờ không phải là tạo ra những tác phẩm có giá trị để thỏa mãn thú vui tinh thần cao đẹp của con người mà chỉ là đánh đổi số tiền nhuận bút lớn nhất, nhanh nhất để trang trải cho căn nhà … tiền giặt là … thuốc … tiền mắm. . và sau đó, những mục tiêu văn học trần tục mà gia đình hướng đến sẽ không còn có thể đáp ứng được những đam mê, khát vọng hay ý thức nghiệp của họ. nhà cửa sẽ bị hư hỏng trong văn học.

trước đây nhà văn cẩn trọng, nay nhà in nhiều sách viết vội, vội vàng nghĩa là viết cẩu thả mà nhà cho là không trung thực, khinh người; Khát vọng trở thành tác phẩm vượt qua mọi biên giới và giới hạn, trở thành tác phẩm đoạt giải Nobel và được dịch ra tất cả các thứ tiếng trên thế giới, giờ họ phải viết bài để mọi người đọc rồi sẽ quên. những cuốn sách hay những đoạn văn thậm chí khiến bạn đỏ mặt, cau mày, nghiến răng, nghiền nát sách và tự mắng mình như một kẻ ngốc; Tôi thích đào sâu… khám phá, khai quật những nguồn không rõ và sáng tạo ra những gì mình chưa có, giờ phải viết toàn những thứ dở tệ, nhạt nhẽo, gợi mở những hình ảnh rất nhạt và hời hợt và đại diện cho một số ý kiến ​​rất hay. thường nói tục tĩu bằng lối viết phẳng phiu, quá dễ dãi. và với những bài viết như vậy và những cuốn sách như vậy, tất nhiên chúng không bổ sung thêm điều gì mới cho văn học. nhà là người vô dụng, người thừa.

ý thức được sự xa lạ của mình đối với văn học, anh ta quyết liệt sỉ nhục và lên án bản thân: chết tiệt! chết tiệt! khốn cho anh ta! bởi vì chính anh ta đã trở thành một kẻ đểu cáng! điều đó cũng có thể nhận ra trong sự tự kết án của anh ta: anh ta là một kẻ khốn nạn mà còn chất chứa bao nỗi cay đắng cho số phận, thân phận của mình: khốn cho anh ta! cay đắng làm bạn buồn chán: còn gì buồn hơn là buồn chán với chính mình? Còn gì đau hơn khi một người vẫn khao khát làm điều gì đó để nâng tầm giá trị cuộc sống nhưng cuối cùng lại chẳng làm được gì, chỉ quan tâm đến miếng ăn mà đã đủ mệt mỏi? Giống như tất cả những nhân vật bi kịch, tôi luôn tiếc nuối và nhớ nhung điều gì đó đã xa … những giấc mơ đẹp ngày xưa … một người rất đẹp đã không còn là tôi. sự tiếc nuối, nỗi nhớ làm nhẹ đi sự xa lánh, tuyệt vọng và làm buồn gia đình – thế thôi! Tôi cháy túi rồi! chúng tôi tan vỡ! Sử dụng ngôn ngữ nửa trực tiếp, Nam Cao đã giúp người đọc nhìn sâu hơn vào nỗi đau của gia đình trong bi kịch văn học. Thực tế, bi kịch của nhà văn là phải viết văn mà không có tư duy, không có sáng tạo, đó là rời bỏ vai trò của một nhà văn để trở thành một nhà văn tầm thường, đó là chuyển mục đích của văn học mà không sáng tạo. tình yêu và khát vọng văn chương. đó là bi kịch của một con người không chấp nhận xa lánh, nay thấy rất rõ mình đang đánh mất mình nhưng không cách nào cứu được vì cơm áo không chơi với thi nhân; là bi kịch của một người trí thức có ý thức sâu sắc về giá trị cuộc sống với một sự nghiệp lớn lao, có ích nhưng phải chấp nhận cuộc sống vô dụng làm kiếp phụ… nhưng qua những dằn vặt của quê hương, một nhà văn nam cao hơn biết bao. cao hơn nữa khẳng định niềm tin yêu sâu sắc vào bản chất cao đẹp của người trí thức lương thiện với những vui buồn, yêu ghét, vì nỗi khổ riêng của nhà cho thấy nhà vẫn là một người lao động cần cù, vẫn suy tư, sống và viết không ngừng, vẫn không chấp. sự xa lánh trong văn học và vẫn đau khổ trong bi kịch của di sản.

Khắc họa chân thực tâm trạng gia đình trong bi kịch văn học, Nam Cao đã gửi gắm vào đó những trải nghiệm thấm thía của những người trí thức nghèo khổ của xã hội cũ. Thông qua đó, tác phẩm không chỉ thể hiện sâu sắc tư tưởng nhân văn về sự đồng cảm, tôn trọng, tin cậy mà còn là những định hướng tương lai cho sự sáng tạo văn học và sứ mệnh của người nghệ sĩ.

Xem thêm: Top 10 Tác phẩm văn học hay nhất của William Shakespeare – VnToplist

từ nỗi đau thầm lặng và dai dẳng vì vô dụng, đến nỗi dư thừa trong văn học, anh rơi vào bi kịch thứ hai còn đau đớn hơn, đó là của một đứa trẻ coi tình yêu là nguyên tắc tối cao của cuộc sống, đã hy sinh tất cả vì yêu, nhưng cuối cùng, anh ta lại xâm phạm tình yêu của chính mình.

– nhà là người có tấm lòng nhân hậu, luôn bênh vực lý lẽ để yêu đời.

Thời trẻ, anh đã thể hiện trái tim nhân hậu của mình khi cúi xuống trước nỗi đau của con chữ … mở rộng vòng tay, đón nhận con chữ … giữa nỗi đau vô tận. hộ có chữ, nuôi mẹ già, con dại … con nuôi … nuôi làm vợ … hộ làm nghề không mấy dễ dàng trong điều kiện kinh tế eo hẹp … với những quan niệm hà khắc, hà khắc của lễ giáo phong kiến ​​ngày càng khó hơn. với sự ích kỷ hơn nhiều Đôi khi nó có cả đàn ông. Vì vậy, trước khi trở thành một người chồng, anh ấy đã là một ân nhân của lời nói của mình và vui mừng vì hành vi đẹp đó khiến anh ấy cảm thấy mình là một người đàn ông mạnh mẽ.

tuy bị quần áo đè xuống đất nhưng cô đành chấp nhận trở thành một bà cô vô dụng, một người thừa vì văn chương và sự nghiệp mà cô yêu thích, đam mê, điều đó chỉ cho thấy điều ngược lại rõ ràng hơn. trái tim và nguyên tắc sống yêu thương của nó. nỗi đau trong bi kịch văn học làm cho những ngôi nhà cảm thấy khốn khổ và trì trệ. anh có thể thoát khỏi bi kịch đó nếu anh để vợ con mình đau khổ… từ bỏ… bỏ rơi chúng… chỉ có như vậy anh mới có thể tự do theo đuổi sự nghiệp văn chương, anh mới có thời gian để chiếu những chương trình hay bắt đầu công việc đã lên kế hoạch trong nhiều năm của mình.

thậm chí trong đầu tôi đã từng có một câu nói hùng hồn của một triết gia phương tây: biết ác, biết độc ác để sống mạnh mẽ. triết lý đó sẽ có thể bênh vực họ và bênh vực họ nếu họ cởi bỏ được sợi dây trói buộc cánh cửa tình yêu để “sống mạnh mẽ”. được làm việc cho một tác phẩm đoạt giải nobel, khẳng định giá trị cái tôi cá nhân của mình trong văn học, nhưng bất chấp sự hấp dẫn của triết lý ích kỷ đó, gia đình vẫn không đành lòng để vợ con phải khổ … cho lên…. anh ấy đã bỏ rơi họ…, điều đó có nghĩa là anh ấy không thể hy sinh tình yêu của mình cho sự nghiệp nghệ thuật mà anh ấy đam mê, yêu mến, cho những hoài bão mà anh ấy khao khát cả đời.

Anh từng tự hào về tình yêu của mình, từng cúi đầu trước nỗi đau không nói nên lời, trở thành chỗ dựa vững chắc cho cuộc đời cũng như anh từng thấy mình là người mạnh mẽ khi vươn tay nắm lấy bàn tay mềm mại của cô từ. của. nhà, kẻ mạnh không phải là kẻ trèo lên vai người khác để thỏa mãn lòng ích kỷ, kẻ mạnh là kẻ tự mình giúp đỡ kẻ khác trên đôi vai của mình. và do đó mái ấm không thể từ bỏ tình yêu. đối với gia đình, tình yêu là tiêu chí xác định một con người, không có tình yêu, con người chỉ là một con quái vật. Hơn nữa, nghệ thuật mà các hộ gia đình yêu thích và khao khát phải là nghệ thuật thấm nhuần các giá trị nhân đạo, những tác phẩm tôn vinh lòng nhân từ, bác ái và công lý. mang mọi người đến với mọi người.

Nếu bạn hy sinh tình yêu thương cho vợ con, những người thân yêu nhất, thì cũng đồng nghĩa với việc tổ ấm ấy tự hủy đi cái gốc rễ chính con người làm nên giá trị của tác phẩm theo tiêu chí riêng của mình. những tác phẩm của anh ta sau đó sẽ không chỉ là sản phẩm của một độc giả tồi, của một kẻ tàn nhẫn, mà còn là sự tồn tại của sự giả dối. Đó là những lý do khiến Hộ đồng ý hy sinh nghệ thuật để duy trì tình yêu, dù sự hy sinh này có đau đớn.

– bi kịch xảy ra khi các nguyên tắc của gia đình quý tộc bị chà đạp dã man.

cái giá phải trả cho tình yêu gia đình là sự hủy hoại hoàn toàn lý tưởng, hoài bão và ước mơ, từ bỏ đồng lương nghề nghiệp, chấp nhận lối viết cẩu thả, nhạt nhẽo và cẩu thả. nhà vẫn không chấp nhận được. chính vì vậy mà gia đình luôn chán nản, buồn phiền. ban đầu anh bám víu hy vọng tạm chấp nhận hy sinh đó vài năm, đến khi có chút vốn liếng làm ăn, anh sẽ quay trở lại với hoài bão lớn lao của mình. nhưng cuộc sống ngày càng khó khăn, cuộc sống xô bồ vô nghĩa đã ngốn không ít thời gian của gia đình, đẩy anh vào cuộc sống nghiệt ngã và bế tắc, anh phải viết nhiều, viết nhanh, viết cẩu thả để kiếm tiền và hy vọng. để trở lại với tham vọng văn học ngày càng viển vông và vô vọng.

Đau khổ đã khiến các hộ gia đình tìm đến rượu để giải tỏa nỗi đau, gặp gỡ bạn bè, nói chuyện văn chương, đề xuất những chương trình mà dù biết là không làm được nhưng cũng biết là không thể. những giấc mơ văn chương xa vời và hình ảnh một người rất đẹp không còn là tôi đã mang lại cho họ nỗi nhớ nhung, tiếc nuối và uất hận. có khi đang ngồi, những người trong hộ bỗng nhiên đứng bật dậy, mắt rưng rưng, ​​vẻ mặt đáng thương, chật vật chạy ra đường, vừa đi vừa đuối như cố nuốt nỗi đau uất hận khi. họ không biết trút cùng ai. rượu làm cho họ cảm thấy đau khổ cay đắng và cướp đi sự tỉnh táo, trút nỗi uất hận lên vợ con, những người mà trong nỗi đau buồn, họ cho là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến bi kịch cuộc đời mình. khi anh say, gia đình mắng chửi vợ, nhìn anh giận dỗi, có khi còn đánh chửi, đuổi từ đó ra khỏi nhà. vì quá đau khổ, anh đã mang đến cho những người anh yêu thương bao nhiêu đau khổ nặng nề và dai dẳng vì những hành động tàn nhẫn và bạo lực của mình.

khi tỉnh táo, cả nhà đau đớn nhận ra bi kịch thứ hai của đời mình: một người mồ côi tình yêu thương như một nguyên tắc sống đã vi phạm lý lẽ sống tình yêu, coi tình yêu thương là tiêu chuẩn làm người. đến mức hy sinh nghệ thuật vì họ. anh thông cảm cho người vợ chịu thương chịu khó cả đời, anh rất ngoan ngoãn, biết nghe lời, hết lòng vì chồng con; gia đình tiếc nuối, đau xót khi nhìn gương mặt xanh xao của người vợ… đôi mắt thâm quầng, đôi bàn tay xanh nhạt… cũng đầy xương. nếu trong một bi kịch văn học, nhà văn đã hy sinh lương tâm nghề nghiệp của mình để duy trì lương tâm con người của mình và vì vậy, dù không còn hy vọng về một tác phẩm trường tồn, nó vẫn tự an ủi mình vì nó có tình yêu. Tôi là người, không phải quái vật. , trong bi kịch thứ hai, khi tôi phá hủy tiêu chuẩn làm người và làm cho những người thân yêu của tôi đau khổ, họ thấy rằng họ đã đánh mất lương tâm con người, không thể bào chữa hay tha thứ cho tôi. Ngoài ra, gia đình đã hy sinh nghệ thuật vì tình yêu nay chà đạp lên nguyên tắc sống còn của tình yêu và sự hy sinh vì nghệ thuật của họ cũng mất đi ý nghĩa. Bi kịch thứ hai, do đó, đau đớn và xót xa hơn nhiều bi kịch văn học, vì nó không có sự an ủi, không có lời biện minh, không còn lại gì sau những sai lầm.

Cứ như vậy, cuộc đời của anh ấy bị bao phủ bởi những gian hàng và bi kịch, nhưng ở cuối câu chuyện, vẫn không có gì đảm bảo rằng anh ấy sẽ vượt qua được. bởi vì khi điều kiện sống và hoàn cảnh xã hội không thay đổi, Hộ vẫn phải hy sinh nghệ thuật do gánh nặng mưu sinh, vẫn phải chịu đựng vì sự hy sinh đó, và kết quả là vẫn phải uống rượu để nguôi ngoai nỗi đau, rồi lại mất trí. , tiếp tục hành hạ vợ con dã man. khi tỉnh táo thì hối hận, đau khổ, rồi hàng tháng trời không dám ra khỏi nhà để nuôi thân như một người chồng yêu thương, một người cha có trách nhiệm, nhưng anh vẫn phải ra khỏi nhà, anh vẫn gặp bạn bè, vẫn còn bị kích thích và ám ảnh bởi những giấc mơ văn chương, anh vẫn phải dùng đến rượu và những bi kịch cứ tiếp diễn. là một vòng luẩn quẩn, mắc kẹt trong bi kịch của một cậu sinh viên cảm thấy mình được tôn vinh và sống thêm một đời cho văn chương, của một kẻ tự coi mình như một thằng khốn nạn với vợ con, sau khi phủ nhận cái kết tội đó, cô ấy nói: anh ấy chỉ là một khốn nạn … mức án tùy theo nhân cách, bào chữa, bào chữa mà phạt mệnh. lời nói của người phụ nữ đáng thương, yếu đuối ấy và nỗi ám ảnh khôn nguôi của bà vú ở cuối truyện, khiến hai hàng nước mắt phân biệt nam bắc, đã mở ra một sự lên án đầy căm phẫn mà xã hội đương thời – một xã hội không trọng dụng nhân tài và ảo tưởng, một xã hội dẫn con người đến tận cùng của băng hoại.

Nếu trong bi kịch văn học, nhà đau khổ vì không thể sống có ích và có ý nghĩa như một nhà văn, thì trong bi kịch tình yêu, nhà đau khổ vì không thể sống tốt như một đứa trẻ. nỗi đau của mái ấm đồng thời đáng tiếc cho sự bất lực của mình trước những ham muốn bình thường, chính đáng nhưng cũng đáng trân trọng vì trước sau gì nhà vẫn tiếp tục là một con người không chịu chấp nhặt, không chịu dừng lại. đau khổ vì sự tàn ác của nó.

kết luận câu chuyện còn sót lại

Phản ánh những bi kịch tinh thần dai dẳng, thầm lặng và đau đớn của những người trí thức tiểu tư sản trong xã hội cũ, Con người cao cả đã mang lại giá trị hiện thực và nhân đạo sâu sắc cho các tác phẩm của mình. . tác phẩm vạch trần những kiếp người lầm than, tù túng của con người trong xã hội Việt Nam trước cách mạng, đồng thời ca ngợi lòng nhân ái, nhân ái. con người trong công việc nam cao, dù phải vật lộn với nỗi đau, nhưng luôn kiên trì yêu thương và giữ lương tâm của mình. chính những dằn vặt về gia đình và những giọt nước mắt ăn năn cay đắng đã nâng cao nhân cách của anh và cho thấy trước sau, nhà vẫn là người có lương tâm. đồng cảm với con người trong những bi kịch đau thương về tinh thần, khơi dậy lòng nhân ái, nhân ái cũng như bênh vực lương tâm cá nhân của con người, đó là biểu hiện cụ thể nhất của tư tưởng nhân đạo trong câu chuyện đời thường.

-dehoctot.edu.vn-

Có thể bạn quan tâm: Hải Thượng Lãn Ông: Thân thế – Sự nghiệp – Thành tựu y học – Tạp chí Y học Cổ truyền

                       

Vậy là đến đây bài viết về Tổng ôn kiến thức tác phẩm Đời thừa của nhà văn Nam Cao – Dehoctot.Edu.vn đã dừng lại rồi. Hy vọng bạn luôn theo dõi và đọc những bài viết hay của chúng tôi trên website Truongxaydunghcm.edu.vn

Chúc các bạn luôn gặt hái nhiều thành công trong cuộc sống!

Related Articles

Back to top button