Những câu chuyện ngắn hay nhất về tình thầy trò cho báo tường ngày nhà giáo Việt Nam 20/11

Bạn đang quan tâm đến Những câu chuyện ngắn hay nhất về tình thầy trò cho báo tường ngày nhà giáo Việt Nam 20/11 phải không? Nào hãy cùng Truongxaydunghcm.edu.vn đón xem bài viết này ngay sau đây nhé, vì nó vô cùng thú vị và hay đấy!

truyện ngắn hay về tình thầy trò sẽ là món quà tinh thần đặc biệt nhân dịp 20/11. Trên đây là một số truyện ngắn hay nhất về tình thầy trò có thể kể đến trên báo tường 20/11 này.

Để bày tỏ tình cảm của mình dành cho thầy cô nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11, ngoài những món quà, bó hoa tươi thắm, bạn có thể gửi đến thầy cô những câu chuyện ngắn cảm động về tình thầy trò qua báo tường. những câu chuyện ngắn về tình thầy trò là món quà tinh thần ý nghĩa dành tặng thầy cô và cũng giúp chúng ta nhận ra một điều: “một lời cảm ơn không bao giờ là quá”.

giáo sư và những tờ tiền cũ

Nhà anh nghèo, đông anh chị em, quê anh cũng nghèo nên lâu nay không ai dám nghĩ đến chuyện cho con đi học đại học. bố mẹ các em cũng vậy, một phần vì quá nghèo, một phần vì nghĩ thân phận con trai mình “làm sao tranh được với thiên hạ”. cô giáo là người duy nhất đã ủng hộ anh, cho anh niềm tin rằng “Tôi có thể”. niềm vui ngắn chẳng tày gang, bao nỗi lo toan ập đến… năm năm ròng rã trăm mối tơ vò như ong vo ve trong đầu. rồi ông giáo đến, mang cho anh một đống sách vở mà anh cho rằng đó là những bài học “trung thực” của anh, anh dúi vào tay anh một gói nhỏ mà anh nói là “bí mật” và chỉ nói với anh khi khó khăn. đã không “cẩn thận” thừa. gói “bí mật” mà khi nhận từ tay chủ nhân, anh nghi ngờ đó là một xấp tiền 10.000 đồng được bọc trong hai lớp ni lông cũ, những tờ tiền nhẵn nhụi, phần lớn là nhàu nát mà anh cho rằng mình đã bỏ lại từ lâu! 900.000 vnd, vẫn đang loay hoay với 10.000 đồng cũ và muốn có một góc không có ai để khóc.

Bạn đang xem: Những câu chuyện về tình thầy trò

truyen ngan hay ve thay tro

Câu chuyện về người thầy luôn khiến bao thế hệ học sinh xúc động.

Đã hai năm kể từ cái ngày thầy lặn lội lên Sài Gòn thăm nó, dúi vào tay nó những đồng 10.000 nhọc nhằn rồi lại vội vã trở về. Sau đó thầy chuyển công tác. Hai năm, thỉnh thoảng nó vẫn nhận được những đồng 10.000 của thầy (lạ thay, lại vào những lúc tưởng chừng như nó bế tắc nhất!)… Hai năm, nó vẫn chưa một lần về thăm thầy. Trưa, mới đi học về, mẹ điện lên báo: “Thầy H. mất rồi!”. Nó chỉ lắp bắp hỏi được ba chữ: “Sao thầy mất?”, rồi sụp xuống khi mẹ cũng nghèn nghẹn ở đầu dây bên kia: “Thầy bệnh lâu rồi mà không ai biết. Ngày đưa thầy vào viện, bác sĩ chụp hình mới biết thầy đã hư hết lục phủ ngũ tạng rồi, chưa ai kịp đi thăm thì thầy đã…”. Nó bỏ hết mọi sự leo lên xe đò. Trong cái nóng ban trưa hầm hập với cơn say xe mệt mỏi, nó thấy thầy hiền hậu đến bên nó, dúi vào đôi tay nóng hổi của nó những tờ 10.000 đồng lấp lánh… Đến bây giờ nó mới để ý thấy thầy đã xanh xao lắm, bàn tay tài hoa khéo léo ngày xưa đã gân guốc lên nhiều lắm… Nó chợt tỉnh, nước mắt lại lăn dài trên má, trái tim nó gào lên nức nở: “Thầy ơi… sao không đợi con về…!?”. Vì nó cứ đinh ninh: nếu đổi những đồng 10.000 kia thành thuốc, thầy sẽ sống cho đến khi nó kịp trở về.

Tôi có một giáo viên đã dạy tôi theo cách này

học sinh yêu thích giáo viên vì những bài học mà thầy đã truyền đạt trong mỗi lớp học. Qua những bài văn, bài thơ của mình, ông đã dạy cho học trò hiểu đời, hiểu người, hiểu mình, sống đẹp hơn. giọng nói trầm ấm của thầy, cách dạy có duyên của thầy khiến mỗi tiết học bỗng trở nên thú vị hơn. tất cả học sinh dường như bị cuốn vào, hút mình vào kho kiến ​​thức vô tận của giáo viên. Các em học sinh rất ngưỡng mộ thầy, mong thầy hiểu và đón nhận tất cả những gì thầy đã truyền đạt, học sinh yêu mến thầy vì những nét tính cách rất đặc biệt của thầy. ai cũng bảo “thầy tôi thích thể hiện”. Thầy khoe rất nhiều, nhưng điều đáng nhớ nhất ở thầy là thầy hay khoe về những học trò cũ xinh đẹp, tài năng và rất thành đạt. Lúc đầu, học sinh luôn khó chịu và thấy tại sao giáo viên lại kiêu ngạo như vậy. rồi học sinh chợt nhận ra rằng có rất nhiều niềm vui và tự hào trong màn trưng bày đó đối với những thành quả mà người thầy đã dày công vun đắp. và học sinh biết điều đó, thầy mong muốn màn trưng bày đó sẽ trở thành nguồn động lực thúc đẩy học sinh cố gắng, học sinh yêu quý thầy vì cơ thể nghệ thuật của mình. Những người bạn học trước của tôi vẫn nói rằng anh ấy rất quyến rũ, đối với học sinh cũng vậy. Cho đến ngày nay, học sinh vẫn không thể quên ngày đầu tiên anh bước vào lớp với mái tóc hơi dài, đội chiếc mũ nồi trên đầu, trông anh thật nghệ sĩ. và cặp kính anh ấy thường đeo. học sinh thích nhìn thầy với cặp kính đó ngồi đọc sách, đôi mắt xa xăm, trầm tư khó tả. có lẽ hình ảnh người thầy đó sẽ còn mãi in đậm và tươi mới trong kí ức của người học trò.Và cuối cùng, không chỉ là tình cảm của một người học trò dành cho thầy, mà hơn thế nữa là tình cảm của một người con gửi đến người cha thân yêu của mình. Tôi thực sự cảm động và luôn cảm thấy vô cùng ấm áp trước sự quan tâm, chăm sóc sâu sắc của các bạn dành cho các con tôi. Tôi nhớ, mùa đông năm đó, bàn chân của tôi đỏ, ngứa và sưng tấy. Anh ấy biết và chỉ cho tôi cách ngâm chân vào nước ấm có pha muối. Mùa đông năm nay sắp đến rồi, chắc chân em sẽ không còn đau nữa, nhưng em sẽ không bao giờ quên bài thuốc đó của anh. bởi nó không chỉ là phương thuốc mà còn chứa đựng cả tình yêu thương của một bậc cha chú, bạn còn buồn không? các em học sinh biết chuyện đã không ít lần khiến cô giáo trăn trở, lo lắng. mỗi khi học trò lười học, chợt thấy trên khuôn mặt thầy cô hiện lên một thoáng tiếc nuối, trăn trở. Tôi nhớ thầy đối với thế hệ học trò của ngày hôm qua, sự quan tâm mà thầy gửi đến học trò hôm nay. Tôi muốn xin lỗi cậu, cậu chủ, tôi sẽ cố gắng hơn nữa. một ngày nữa sắp đến 20/11. với thầy năm nay đã khác, thầy đã xa bảng đen, phấn trắng và biết bao học sinh yêu quý. các học sinh không còn ở trong trường gia đình, nghe giáo viên giảng bài, được phục vụ bởi giáo viên, hoặc xem giáo viên suy ngẫm. vì vậy, đến giờ phút này, các em học sinh muốn được tiếp tục kính chào thầy, cùng những người bạn của bao thế hệ học trò gửi lời cảm ơn sâu sắc nhất đến thầy. có một người thầy luôn cần mẫn, điềm đạm và cống hiến hết mình cho sự nghiệp trồng người. có một người thầy luôn giữ một vị trí đặc biệt trong lòng bao thế hệ học trò. đó là giáo viên dạy văn của tôi.

“Thưa cô! Là tôi”

Cô Thủy, một giáo viên cấp 3, cho biết bằng cách ứng xử khéo léo của mình, cô đã giúp một học sinh hối cải và một học sinh khác tránh rơi vào tình cảnh khó khăn khi bị mất tiền. nó khá lớn.

Xem thêm: Khối lượng riêng của bê tông nhựa chính xác là bao nhiêu?

Hôm đó có một buổi học trong giờ học chính. khi vào lớp thấy cậu vắng mặt, lớp trưởng nói hôm qua vào lớp mất hết học phí nên nói chắc cậu sẽ bỏ học luôn.

ke ve mot thay giao hay mot co giao

Thầy cô giáo luôn là người giúp học sinh vượt qua khó khăn và cả những sai lầm.

Cô đã liên lạc với bà của Như và được biết “ngày qua đi học về, Như nói con sẽ phải nghỉ học thôi vì số tiền nội đưa đóng học đã bị bạn nào lấy hết”. Nội cô bé cũng nói giờ thì chẳng biết sẽ lấy tiền đâu mà đóng cho trường… Cô giáo đã khuyên nội cứ cho Như đi học, chuyện tiền mình sẽ sắp xếp được.

Anh ấy nói rằng anh ấy biết hoàn cảnh của mình. bố mẹ ly hôn và mỗi người đều có gia đình riêng. như sống với bà, bà và cháu chăm nhau để sống.

hàng ngày, anh ta đi bán vé số, lưng cúi sát đất nên đi lại không nhanh. Dù bán cả ngày thì cũng chỉ đủ cho hai đứa ăn uống qua ngày.

nhặt được một ít để đóng học và thuốc men khi trái gió trở trời. nên gần một triệu đồng là tiền đóng học phí, anh cũng phải mất mấy tháng mới có được. Giờ tôi không biết mình sẽ lấy tiền ở đâu để thanh toán.

trở lại trường học, anh kể câu chuyện về quá khứ của gia đình mình, nỗi khốn khổ khi anh phải sống xa bố mẹ. thiếu động viên cộng với điều kiện vật chất khốn khó nên mất số tiền đó chẳng khác nào phải bỏ học.

Không khí trong lớp trầm hẳn xuống, nhiều học sinh nhìn nhau buồn bã, cuối lớp thậm chí còn bị cảm.

tiếp tục: “Tôi biết rằng bất kỳ người bạn nào đã lấy trộm tiền của bạn bây giờ đều biết tình huống này và rất hối hận. Chắc chắn bạn muốn lấy lại tiền của mình nhưng không biết làm thế nào. Bây giờ đề nghị.

Xem thêm: Nguyễn Du và kiệt tác Truyện Kiều – Báo Quảng Bình điện tử

Cả lớp hồi hộp, cô nói tiếp: “Tôi phát cho mỗi lớp một tờ giấy, các em ghi suy nghĩ của mình vào đây và trả lại.”

Sau khi mở 50 tờ giấy, cô ấy thất vọng vì suýt đọc đáp án nhưng không hiểu. Đáng ngạc nhiên là tờ giấy cuối cùng trông nhăn nhúm hơn dòng chữ “Cô ơi, tôi đây”.

cho biết khi viết câu này, học sinh này phải đắn đo rất nhiều, nên vò tờ giấy cho đến khi nhàu nát. ngày hôm sau, anh ấy gặp tôi bí mật và riêng tư và nhận lại khoảng 2/3 số tiền vì anh ấy đã tiêu hết.

Cô ấy nói rằng cô ấy sẽ bù đắp sự thiếu sót, nhưng hứa sẽ không bao giờ tái phạm vì đôi mắt của cô ấy rất xấu và mọi người đều ghét cô ấy.

Nhiều năm sau, mặc dù tôi không còn học với cô ấy nữa, nhưng tôi vẫn đến thăm cô ấy thường xuyên. Anh ấy từng nói: “Nếu hôm đó bạn công bố tên tôi trước lớp, tôi đã trốn học để làm xấu mặt bạn bè”.

bây giờ cô gái đó cũng là đồng nghiệp của anh ấy. chắc chắn cô ấy cũng đã học được cách cư xử của con người từ chủ nhân của mình. lịch sử riêng tư trong quá khứ sẽ mãi mãi là bí mật giữa hai người.

minh hh (t / h)

link nguồn: https://doisongphapluat.nguoiduatin.vn/dspl/nhung-cau-chuyen-ngan-hay-nhat-ve-tinh-thay-tro-cho-bao-tuong-ngay-nha -giao-viet-nam-2011-a517147.html

Xem thêm: Học phí UEF năm 2022

                       

Vậy là đến đây bài viết về Những câu chuyện ngắn hay nhất về tình thầy trò cho báo tường ngày nhà giáo Việt Nam 20/11 đã dừng lại rồi. Hy vọng bạn luôn theo dõi và đọc những bài viết hay của chúng tôi trên website Truongxaydunghcm.edu.vn

Chúc các bạn luôn gặt hái nhiều thành công trong cuộc sống!

Related Articles

Back to top button