Top 10 Bài văn phân tích truyện ngắn “Hai đứa trẻ” của Thạch Lam hay nhất – Toplist.vn

Những bài văn hay về tác phẩm hai đứa trẻ

thach lam tên khai sinh là nguyen tuong vinh, sau đổi thành nguyen tuong lan, em trai của hai nhà văn nhất linh (nguyen tuong tam) và hoang dao (nguyen tuong long), xuất thân từ một gia đình công chức. gốc quan họ. Ông nội của nhà văn là người làng Cẩm Phò, Hội An, Quảng Nam, ông làm quan ở phía Bắc và sống ở đó.

thach lam sinh năm 1910, tại Cam Giang District, Hai Duong Province, quê hương của mẹ anh. Lớn lên, anh học trung học ở Hà Nội, sau đó bỏ học đi làm báo, cùng anh em viết báo và trở thành một cây viết báo, thời sự có hiệu quả. Sự nghiệp văn chương của ông đang thăng hoa khi ông mắc bệnh lao và qua đời vào năm 1942, khi mới 32 tuổi.

thach lam viết không nhiều nhưng đủ để người ta thấy anh là một nhà văn có phong cách cá nhân trong sáng, giản dị mà sâu sắc. mỗi câu chuyện của ông như một bài thơ trữ tình, giọng văn trầm lắng nhưng chất chứa bao tình cảm yêu thương con người, cảnh vật. ông đã có nhiều đóng góp quý báu cho sự phát triển của văn xuôi trước Cách mạng Tháng Tám, nhất là ở thể loại truyện ngắn. tác phẩm mà thach lam để lại là truyện: Ngọn gió đầu mùa, Nắng vườn tóc, Tiểu thuyết tân nương; bút ký hà nội 36 phố phường; bài luận: mỗi dòng…

truyện ngắn Hai đứa trẻ trích Nắng thu trong vườn (NXB Hàng ngày, Hà Nội, 1938). Cũng giống như những câu chuyện khác, tác phẩm phản ánh những cảnh đời mà bề ngoài có vẻ nhạt nhẽo, nhưng đi vào bên trong, trong sâu thẳm tâm hồn, cuộc đời nào, nhất là của những người nghèo khổ, cũng gợi nhiều nỗi đau, sự bi thương, đôi khi sâu sắc, tinh tế một cách đáng ngạc nhiên.

hai đứa trẻ kể về hai chị em gái lien và an. em gái lớp mười hai, mười ba; Tôi tám, chín tuổi. gia đình đầu tiên ở Hà Nội, sau đó do sa sút nên phải về quê ở thành phố huyện này. Mẹ bận việc cắt chỉ để hai chị em phụ trách cái trạm cắt nhỏ gần nhà ga. Mẹ dặn tôi phải thức cho đến khi tàu chạy qua, biết đâu sẽ có người từ trên tàu xuống mua hàng tạp hóa. hai chị em ngồi trên cũi trước hiên nhà chờ đợi.

Tôi buồn ngủ, tôi dựa vào người chị nhưng chị vẫn nhắc khi tàu đến thì tôi thức giấc. anh ngồi dậy và nhìn xung quanh. cuộc sống chỉ thu lượm ở gánh nước, gánh phở, xẩm. mọi thứ đều bị bao trùm trong bóng tối mênh mông, ánh sáng rực rỡ của những cỗ xe phóng nhanh như bay đến từ đất lạ. Hai chị em cùng ngắm nhìn ngọn đèn cho đến khi khuất dần ở phía xa rồi đóng cửa đi ngủ.

Nội dung câu chuyện chỉ có vậy nhưng cả một thế giới đã được khơi dậy bằng lòng nhân ái sâu sắc. đó là một thế giới im lặng, im lặng trong bóng đêm; bóng tối của nghèo đói và khốn khổ; trong sự hiu quạnh của phố huyện xiêu vẹo. những ánh đèn mờ ảo, lung linh càng làm nổi lên những mảng màu u ám của cuộc sống khốn khó. cũng như những ánh đèn lấp lánh rực rỡ trên những toa tàu tưởng chừng như một ảo ảnh xa vời mà bạn không bao giờ dám mơ tới. thế giới mà hai đứa trẻ biết, hơn nữa, chúng đã hòa nhập vào đó bằng cả tâm hồn.

tác giả chia truyện thành ba phần theo trình tự diễn biến của thời gian và không gian. đoạn đầu là cảnh chợ chiều lúc trống thu, hai chị em còn đang cặm cụi sửa cửa hàng. phần hai là cảnh phố huyện về đêm, bóng tối bao trùm khắp nơi. dấu hiệu của sự sống chỉ là một vài ngọn đèn. phần thứ ba là cảnh thành phố huyện khi một chuyến tàu đêm lướt qua trong giây lát kèm theo tiếng ồn và ánh sáng.

Câu chuyện diễn ra trong một môi trường tự nhiên được cảm nhận cả về thời gian và không gian. Đó là một khoảng thời gian rất ngắn, không gian có sự thay đổi từ hoàng hôn đến khi màn đêm buông xuống, bầu trời đã về khuya. màu sắc của cảnh thay đổi nhờ màu đen sẫm. màu sắc của cuộc sống về đêm ngày càng tối. Trên bối cảnh đó, có một số cảnh tình yêu cứ quay quắt trong lòng người đọc. đó là cảnh cuối ngày nơi phố huyện nhỏ, cuối chợ, góc chợ đơn sơ, quán ăn nghèo nàn, những mảnh đời khốn khó và hình ảnh đoàn tàu chạy qua trong đêm tối.

đầu truyện là hình ảnh phố huyện lúc chiều tà được tác giả miêu tả qua những câu văn với nhịp điệu chậm rãi, thong thả cùng với những âm thanh, hình ảnh báo hiệu một ngày kết thúc – tiếng trống. mùa thu trong cái lán của huyện nhỏ, từng người một vang lên để gọi buổi chiều. phía tây đỏ rực như ngọn lửa rực và những đám mây hồng như than hồng sắp tàn. hàng tre làng trước mặt chuyển sang màu đen soi rõ bầu trời.

muộn, muộn rồi. một buổi chiều êm ả như lời ru, vọng lại tiếng ếch nhái kêu râm ran trên cánh đồng do gió nhẹ đưa vào. trong cửa hàng hơi tối, muỗi đã bắt đầu vo ve. lien ngồi lặng lẽ bên bức tranh sơn mài đen; đôi mắt đầy bóng tối và nỗi buồn của buổi chiều nông nổi xuyên thấu vào tâm hồn trong sáng của cậu; Tôi không biết tại sao, nhưng tôi cảm thấy buồn vào cuối ngày.

những hình ảnh trên đều gợi lên cảm giác khốn khó, .. gọi là quận thành phố, nhưng là quận nhỏ, tín hiệu đến từ lán thay vì tháp canh. túp lều nhỏ ẩn mình trong lũy ​​tre làng đang ngả màu đen, lúc trời Tây đỏ rực mà sắp tàn. trên cánh đồng, tiếng ếch nhái hót trong làn gió nhẹ. trong cửa hàng của chị gái, tiếng muỗi vo ve. Liên chợt cảm thấy nỗi buồn của ngày cuối cùng thấm vào tâm hồn khi ngồi bên những bức tranh đen, đôi mắt dần chìm trong bóng tối.

Trong bức tranh hoàng hôn nơi phố huyện, hai loại hình ảnh được trộn lẫn: một hình ảnh thanh bình, thơ mộng và một hình ảnh gợi lên sự nghèo nàn, khốn khó. chẳng hạn: tiếng trống trong lán xóm nhỏ, từng tiếng gọi chiều thơ mộng; tiếng ếch nhái kêu râm ran, tiếng muỗi vo ve… gợi lên cuộc sống nghèo khó ở nông thôn.

Thật ra, cũng khó mà biết được rõ ràng nỗi buồn của cảnh đó thấm vào lòng người hay nỗi buồn của tâm hồn ngây thơ của hai chị em tỏa ra và tràn ngập sân khấu. Tôi chỉ biết rằng có một cái gì đó nhịp nhàng ở đây, hài hòa với khung cảnh và con người.

Xem thêm: Nhiều Tác Giả 2000 Giảng Văn Văn Học Việt Nam, Giảng Văn Văn Học Việt Nam

Đoạn văn mở đầu giàu hình ảnh và âm nhạc cũng như uyển chuyển và tinh tế. không chỉ khiến người đọc tưởng tượng ra cảnh vật mà còn gợi cảm xúc, xúc động trước thiên nhiên gần gũi, bình dị của quê hương.

Sau một ngày làm việc mệt mỏi, điều chờ đợi mọi người là bóng tối, sự im lặng và cô đơn. cảnh chợ chiều vẫn lộ rõ ​​sự nghèo nàn: rác rưởi vương vãi dưới nền chợ, trẻ em ngồi chồm hổm kiếm những gì có thể dùng cho cuộc sống nghèo khó của gia đình. đó là mặt tối của thị trường.

rất nhiều chi tiết tập trung vào xu hướng thu nhỏ lại, mờ dần khỏi cảnh ban ngày trước sức mạnh chi phối và tràn ngập của cảnh đêm, nơi bóng tối ngự trị từng chút một. đầu truyện là bóng tối, cuối truyện cũng là bóng tối. bóng tối bao la, bao trùm mọi cảnh vật và con người.

Xem Thêm : 20 tiểu thuyết ngôn tình hay nhất nên đọc một lần trong đời

Khi trời còn chập choạng tối, tuy nhà cửa đã bật đèn nhưng những nguồn sáng đó không thể xua tan bóng tối, để lại những viên đá nhỏ ở bên tăm tối. Khi màn đêm bắt đầu, các con đường và ngõ hẻm dần chìm trong bóng tối. Ông chủ tiệm phở cúi xuống đốt lửa thì bóng ông đổ xuống đất một mảng rồi lan ra xa. hai chị em ngồi trên chiếc chõng tre dưới gốc cây với bóng tối xung quanh. mọi thứ đều là bóng tối. mọi thứ đều tối om, đường ra sông sâu, đường về nhà từ chợ, các ngõ hẻm về thị trấn càng tối hơn.

Con trống canh gác cũng phát ra một âm thanh ngắn và ngay lập tức chìm vào bóng tối. Vào giờ này, các lò nấu cơm của ga cũng im lìm, tối đen như mực ngoài đường. đoàn tàu đi qua với ánh sáng rực rỡ của nó, rồi vòng qua đêm đen, đêm của đất nước, của những cánh đồng rộng lớn và im lặng. hai chị em cũng chìm vào giấc ngủ tối êm đềm.

bóng tối lớn hơn ánh sáng. vài ngọn đèn thưa thớt, mờ ảo khiến bóng tối càng thêm dày đặc. những tia sáng từ những con đom đóm đang bay trên mặt đất hay trong cành cây, cũng như hàng ngàn ngôi sao đang thi nhau lấp lánh trên bầu trời… ánh sáng xa xăm đó là sản phẩm của bóng đêm, tan biến trong bóng tối. . Trong đó, ánh sáng le lói ở quán nước của hai mẹ con, ánh lửa bập bùng ở quán phở của chị, ánh đèn mờ ảo ở quán nước của chị gái, và từ chiếc đèn pin trên tay hành khách của cửa hàng, từ ánh sáng xanh của nhà ga.

ngọn đèn của bến nước anh chỉ là một ngọn đèn nhỏ giữa lòng đất tăm tối, dưới bầu trời bao la đầy bí mật. bếp của bạn chỉ là một đốm lửa nhỏ màu vàng, lơ lửng trong bóng tối, lập lòe, biến mất, làm cho cái bóng của bạn trở nên khổng lồ.

ánh đèn trong cửa hàng của chị gái mờ mờ, mọi ánh sáng đều được lọc qua bức bình phong tre. ánh sáng từ chiếc đèn pin hắt lên bóng đen dài của người cầm đèn pin. ngọn đèn sáng xanh như một bóng ma. trong khi đó, xung quanh những điểm sáng đó là bóng tối vô tận, mênh mông và tối đen như mực. những hạt ánh sáng đó, những điểm lửa đó chỉ làm cho bóng tối dày đặc và mù mịt hơn.

Các trang của cuốn sách được nhuộm màu tối để gắn những cuộc đời đen tối như nhau vào khung tối đó. trong cảnh cuối ngày, cuối chợ, thể hiện những kiếp người đang hấp hối. những người kiếm sống ban ngày bằng chợ búa như những người bán hàng rong phút cuối, những đứa trẻ lượm rác, những chị em phụ nữ. những người mưu sinh về đêm chỉ quanh quẩn từ chợ và sân ga như mẹ và em gái, bà già, chú phở siêu, gia đình chú xẩm …

họ có cùng một cuộc sống tăm tối, cùng một hoàn cảnh nghèo khó, cùng một hoàn cảnh buồn tẻ và buồn tẻ. tuy nhiên, trong trái tim họ vẻ đẹp của con người, tình yêu quê hương đất nước và một tia hy vọng vào một ngày mai tươi sáng vẫn tỏa sáng. sau khi phiên chợ tối kết thúc, bóng tối vẫn chưa buông xuống mà những mảnh đời đen tối đã xuất hiện. đó là những đứa trẻ nghèo ở ven chợ tranh nhau nhặt nhạnh mọi thứ còn dùng được, dùi cui, thanh tre hay bất cứ thứ gì. đó là cuộc sống khốn khổ của bạn với những thứ mà mọi người đã vứt bỏ.

vào ban đêm, có một cuộc sống của hai mẹ con với nguồn nước dự trữ đơn giản. Ban ngày hai mẹ con mò cua bắt tôm; Từ chập tối đến mờ sáng họ bán chè tươi, thuốc lá điếu cho mấy ông nông dân trồng lúa, lái xe, mấy ông bộ đội huyện hay người thân của thầy Lực, có khi đợi mãi mà không thấy ai ra. hai mẹ con cõng, cõng trên lưng và đội trên đầu … nhưng chỉ có chiếc chõng tre, mấy cái ghế, ấm trà, cái nia, con đom đóm …

người con trai vất vả nhóm lửa nấu một tách trà. nước, thuốc đã sẵn sàng. cô em gái lúc nào cũng quơ quơ nắm lấy lá chuối khô, bất giác thốt lên sốt ruột trước tình hình: muộn quá rồi mà chúng nó vẫn chưa ra đúng không? mặc dù cô đã biết trước rằng: thôi, sớm hay muộn cũng chẳng sao! những câu nói ngẫu nhiên giúp người đọc hình dung ra bối cảnh cuộc đời của hai mẹ con họ, những người đã từng tuyệt vọng nhưng chỉ biết trông chờ vào vận may, một sự mong đợi chắc chắn là vô vọng.

nhưng hai mẹ con vẫn có một cái ghế để ngồi, một ngọn đèn để soi; Gia đình bác Xẩm nằm trải trên tấm thảm rách nát trên nền nhà. cậu bé bò xuống đất, chiếc bát sắt trắng chờ tiền thưởng đã trống rỗng trước mặt. im lặng như một gia đình bò sát, nếu không có tiếng bí ngô ồn ào, chúng sẽ cất tiếng. rồi không có khách, không có bài hát, không có tiền, họ lăn ra ngủ trên sàn.

và bối cảnh bí ẩn từ cuộc đời của một bà già, một bà già hơi điên. anh đến cửa hàng của chị gái với tiếng cười nói quen thuộc của khách hàng, mua một cút rượu (rượu), chúc mừng chị đổ đầy, rồi ngửa đầu uống cạn, lảo đảo bỏ đi, lẩn vào bóng tối và tiếng cười nói của khách hàng. bị lún. .

Xem thêm: Sử thi Odyssey – Homer

Ba cảnh cuộc sống của những đứa trẻ gần chợ, của mẹ con chị gái bé bỏng và của gia đình bác Xẩm, đã bị bóng tối của cái nghèo và sự khốn khó. bi kịch không kể xiết, không che giấu điều gì. một mình bà già vẫn còn tiền uống rượu, vẫn nói năng nhẹ nhàng tình cảm với cô bán hàng, nhưng rượu uống một hớp, lại cười, không biết lý do gì? vào ban đêm, chỉ để nhìn thấy cô ấy rời khỏi thị trấn và sau đó biến mất vào bóng tối của thị trấn. Điều gì bất hạnh, điều gì đáng buồn? không biết, nhưng chắc chắn bóng tối đã đè nặng lên cuộc đời bạn, thêm một hình ảnh kỳ lạ và đáng sợ cho những cảnh đời: bóng tối của quận này.

Người bán phở không xa nhưng cũng không gần những cảnh đời sau. người chú như một gạch ngang giữa những người nghèo và những người khác trong quận thành phố. thoáng thấy nơi có người cầm lồng đèn rước bà về bến, nơi có đám tổ tôm phạt mấy chục lạng bạc mà người nghèo có nằm mơ cũng không thấy, nơi bộ đội đánh trống thu. và bảo vệ cao điểm. cuộc sống của họ được sắp đặt làm bối cảnh để làm nổi bật những cảnh nghèo đói, trong khi ánh sáng đối lập với bóng tối.

Trong bối cảnh câu chuyện, mọi nét đều tăm tối: những đứa trẻ ở gần chợ giống như những con dơi chờ đến tối để tìm hiểu, tìm sự sống trong những thứ mà người ta vứt bỏ. mẹ con tôi sống ở nơi đất khách quê người chỉ trông chờ vào vận may. gia đình của xam hầu như ẩn trong lòng đất. bà già hơi khùng khùng ẩn chứa một góc tối trong sâu thẳm tâm hồn.

Cùng nhau, tất cả chúng đều là kịch bản của cuộc sống: bóng tối. có một tia hy vọng? khung cảnh phố huyện bây giờ thu nhỏ lại nơi cửa hàng của cô em gái nhỏ, vì còn đèn mờ, trong khi cả phố tối om. rất nhiều người trong bóng tối mong đợi điều gì đó tươi sáng cho cuộc sống nghèo khó của họ.

Trong hình ảnh của thành phố vào ban đêm, có sự kết hợp đáng kể giữa ánh sáng và bóng tối. ánh sáng chỉ là một khe sáng, một điểm sáng, một hạt ánh sáng, v.v., nhưng bóng tối thì dày đặc và bao la. con đường đến sông đã tối, con đường vào thị trấn, những con hẻm còn tối hơn.

tối đến mức dường như không nghe thấy tiếng đàn xẩm của chú xẩm và tiếng trống phố huyện. điều này khiến người đọc hình dung đôi chút về những kiếp người khuất nẻo, mòn mỏi, gần như bị lãng quên trong khu phố ổ chuột, đồng thời gợi lên niềm thương cảm sâu sắc. Diễn biến tâm trạng của hai đứa trẻ trước khung cảnh thiên nhiên và hình ảnh đời sống phố huyện được nhà văn tha thiết miêu tả tỉ mỉ và hàm chứa nhiều ý nghĩa.

mà không đề cập đến dụng ý của tác giả khi xây dựng hình ảnh hai đứa trẻ và lấy nó làm tên tác phẩm; chúng ta hãy chỉ biết rằng chúng là hai đứa trẻ với những đặc điểm của tuổi trẻ. cô đã biết trân trọng và tự hào về sợi dây chuyền bạc vì nó cho thấy cô là một người con gái mạnh mẽ và bản lĩnh. Nó không lớn lắm nhưng vẫn hơi trẻ con. biết tính toán tiền bạc thay mẹ, sửa mình, biết yêu thương bạn, đó là một cô gái rất ngoan và học giỏi.

ngồi trước cửa hàng, lặng lẽ cảm nhận cảnh quê buồn mà thân quen, gần gũi, đùm bọc, chia sẻ với những người dân xóm nghèo. Hai chị em từng sống ở Hà Nội cùng gia đình nhưng do nhà sa sút nên chuyển về đây sinh sống.

Xem Thêm : Trường phái Hội họa Dã thú

Mẹ mở một cửa hàng tạp hóa nhỏ do hai chị em phụ trách. bán hàng vào ban ngày, cửa đóng cẩn thận vào ban đêm. buổi tối mẹ ghé qua dặn bọn trẻ thức đến khi tàu chạy qua mới chịu ngủ. Vì vậy, hai chị em đã quen với con người và cảnh vật của thành phố nơi phố huyện, hồn nhiên hòa nhập với cuộc sống nơi đây.

Trước hết, hãy làm quen với bóng tối. hà nội nhiều đèn quá, sáng 1 vùng là sáng, nhưng ở đây thì ngược lại. màn đêm buông xuống, đôi mắt anh dần chìm trong bóng tối và không hiểu sao anh lại cảm thấy buồn. dần dần quen với việc không sợ bóng tối, mà còn chú ý đến những gì xảy ra và ẩn chứa trong đó: nhìn thấy những viên đá nhỏ trên đường từ một phía sáng và một bên tối; anh cảm nhận được mùi ẩm thấp và mùi bụi khi tan chợ, nhưng anh cho rằng đó là mùi đặc trưng của vùng đất này.

Nhìn những đứa trẻ nghèo nhặt nhạnh bất cứ thứ gì trên sàn chợ mà lòng hai chị em không khỏi xúc động. khi mẹ con cô múc một thùng nước đầy, cô lặng lẽ theo dõi mọi động tĩnh. Nghe tiếng cười nói của khách, bạn nhận ra ngay bà cụ. Nhìn các con chơi đùa, An cũng muốn tham gia nhưng sợ làm trái lời mẹ. Thấy một chấm lửa xuất hiện rồi biến mất, hai chị em mới biết là gánh bún của Bác ở đằng xa.

Khi mọi thứ tối om, ánh sáng từ ngọn đèn trong cửa hàng phát ra chỉ còn vài hạt ánh sáng lọt qua mành tre, hai chị em đã buồn ngủ. khi đoàn tàu đi qua, hai tâm hồn trẻ thơ ấy cũng chìm vào giấc ngủ cô đơn và tăm tối, như bao người nghèo khác ở phố huyện này.

mỗi đêm, tôi cố gắng thức cho đến giờ tàu chạy qua đúng như lời mẹ dặn, nhưng vì một lý do đặc biệt khác. Bạn chỉ muốn xem chuyến tàu, hành động cuối cùng của đêm? Không! có điều gì đó sâu sắc hơn nhiều trong các chị em và những người khốn khổ của thị trấn này. Đối với hai đứa trẻ, đoàn tàu là một thế giới khác với cuộc sống hàng ngày bận rộn và tẻ nhạt của chúng.

Xem thêm: Hãy Vẽ Sơ Đồ Tư Duy Tổng Quan Văn Học Việt Nam Từ Cách Mạng Tháng

có lẽ vì vậy mà thach lam miêu tả tỉ mỉ và cẩn thận hình ảnh đoàn tàu qua tâm trạng mong đợi và tình cảm của hai chị em liên và an. việc quan sát và miêu tả măng đá thật tinh tế và nghệ thuật. tác giả quan sát và miêu tả hình ảnh chuyến tàu đêm Hà Nội theo trình tự từ xa đến gần bằng nhiều giác quan, bằng sự đan xen giữa kí ức và hiện thực.

Tàu vẫn chưa đến, nhưng đã được thông báo bởi ánh sáng của người trực gác và tiếng còi tàu từ xa. anh nhìn thấy một ngọn lửa xanh, gần mặt đất như một bóng ma, và rồi nghe thấy tiếng còi tàu trong đêm khuya lan tỏa trong gió. Sau đó, anh nghe thấy tiếng đập mạnh, tiếng xe hú inh ỏi, kèm theo đó là làn khói trắng tỏa sáng ở phía xa …

rồi đoàn tàu lao tới, những toa sáng rực, toa cao đầy người, đồng và kên kên sáng rực. cảnh cuối là cảnh đoàn tàu càng lúc càng đi xa dần, khuất dần vào bóng tối mênh mông, để lại những đốm than hồng đỏ bay trên đường ray, chấm nhỏ đèn xanh treo trên toa cuối cùng, xa dần rồi khuất sau những hàng cây. . . tre…

Có một sự tương phản nổi bật giữa hình ảnh đoàn tàu, một thế giới khác mà chuyến tàu đêm mang lại trong thành phố trong chốc lát và hình ảnh trở về trạng thái tĩnh lặng, tăm tối, không thay đổi. một bên là cái nóng cuối cùng của đêm, và một bên là sự tĩnh lặng mênh mông của màn đêm, trong giấc ngủ và trong quên lãng.

chuyến tàu đêm rực sáng, gay cấn và huyên náo, đầy hấp dẫn nhưng chỉ thoáng qua trong chốc lát rồi trả cuộc sống phố huyện về mênh mông, vắng lặng và tăm tối. điều đó dường như càng làm cho nỗi buồn hằn sâu trong tâm hồn hai đứa trẻ; để lại cho họ những khao khát và tiếc nuối khôn nguôi. Sắp xong rồi, người dân trong huyện chỉ nghỉ làm một ngày khi chuyến tàu đêm xa.

đối với hai chị em, chuyến tàu Hà Nội gợi lại những kỉ niệm đẹp, nơi hai chị em đã sống một thời thơ ấu êm đềm và hạnh phúc. đó là một cuộc sống không xa, hoàn toàn khác với cuộc sống nơi phố huyện buồn tẻ và nghèo nàn này. đoàn tàu cũng là hình ảnh của tương lai, nó khiến người nghèo hình dung về một thế giới trù phú, náo nhiệt, tràn ngập ánh sáng và âm thanh.

đối với người đọc, vẻ đẹp của đoàn tàu và thái độ lo lắng, sung sướng của hai đứa trẻ khi ngắm nhìn đoàn tàu không chỉ mang lại niềm vui phút giây mà còn gợi nhiều xót xa, thương cảm. đúng là hai đứa hạnh phúc vì bao niềm mong mỏi bấy lâu nay đã được toại nguyện. nhưng chuyến tàu đó lại thuộc về một thế giới quá xa và càng sáng, càng vui, càng ồn ào bao nhiêu thì nó lại càng làm cho khung cảnh ở phố huyện trở nên u tối, buồn tẻ và vắng lặng bấy nhiêu.

chỉ có hình ảnh đoàn tàu đi qua hàng đêm mà người dân thành phố, phố huyện hồi hộp chờ đợi. người đọc thach lam đồng cảm với tâm trạng của những lớp người sống trong tăm tối, nghèo khổ. tuy nhiên, câu chuyện cũng nhen nhóm trong lòng người đọc niềm hy vọng vượt qua sự nhàm chán và tầm thường của cuộc sống đời thường.

nghệ thuật miêu tả và giọng kể của thach lam trong truyện Hai đứa trẻ thật độc đáo. tác giả miêu tả rất tinh tế sự chuyển cảnh và diễn biến tâm trạng của nhân vật. cách miêu tả này góp phần quan trọng tạo nên không khí của tác phẩm. có sự tương ứng giữa thế giới bên ngoài (ảnh phố huyện) với thế giới, thế giới nội tâm của nhân vật (tâm trạng cô gái) ở từng thời điểm: khi cảnh tàn, người buồn; khi màn đêm buông xuống, người ta thấp thỏm chờ đợi; đêm khuya tàu đi qua, người ta buồn, mơ mộng, khao khát,…

Tuy nhiên, trong một số đoạn văn, tác giả miêu tả thế giới bên ngoài và thế giới bên trong không đồng nhất mà như một sự đan xen vui buồn khó tả. những hình ảnh yên bình, thơ mộng xen lẫn những hình ảnh nghèo nàn; ánh sáng trộn lẫn với bóng tối; sự náo động trong giây lát hòa vào sự im lặng bao la … tất cả những điều này được kết hợp hài hòa, tự nhiên, làm nổi bật tâm trạng của nhân vật.

giọng văn của thach lam nhẹ nhàng, khách quan nhưng chứa đựng tình cảm thực sự xót thương cho những con người nghèo khổ. rất trân trọng tình cảm nhân đạo của tác giả. ngòi bút miêu tả tâm lý nhân vật của tác giả một cách tinh tế nhưng rất tự nhiên, khiến người đọc khó quên.

Câu chuyện ngắn của hai chàng trai là lời nhắc nhở về tình cảm gắn bó với cội nguồn, quê hương và những kỉ niệm đẹp đẽ nhưng rất buồn của họ. đó là tấm lòng nhân hậu của nhà văn đối với cuộc sống của những người nghèo lam lũ, lang thang, đơn điệu, mệt mỏi; Đó là sự tôn trọng mọi mong ước nhỏ nhoi của những người bất hạnh còn lại trên gác mái của những chuyến tàu thời gian vô tận.

đọc câu chuyện của hai đứa trẻ, chúng ta thấy đằng sau sự giản dị, chân chất ấy là sự tinh tế và sâu sắc, rất trung thành với lối tạo hình. bước vào tác phẩm của thach lam là bước vào thế giới của cảm xúc. tình tiết truyện tuy đơn giản nhưng chính tình cảm chân thành của nhà văn đối với những con người nghèo khổ đã khiến người đọc xúc động.

Nhà văn nguyễn tuấn nhận xét: truyện “hai đứa trẻ” có một hương vị thật man rợ, gợi cảm giác về quá khứ, đồng thời vọng lại một chút gì đó ở tương lai … thế giới quan của một đôi vợ chồng trẻ ở một vùng quê. diện tích. thành phố, hình ảnh đoàn tàu và tiếng còi tàu đã trở thành một thói quen của cảm xúc và ước vọng, mùi hương trong lành và sâu lắng. (tuyển tập thach lam, nhà xuất bản văn học – hà nội – 1998)

Nguồn: https://truongxaydunghcm.edu.vn
Danh mục: Văn Học

Related Articles

Back to top button