Bài văn tự sự kết hợp miêu tả biểu cảm lớp 8 đủ 4 đề – Bài viết số 2 lớp 8

Bạn đang quan tâm đến Bài văn tự sự kết hợp miêu tả biểu cảm lớp 8 đủ 4 đề – Bài viết số 2 lớp 8 phải không? Nào hãy cùng Truongxaydunghcm.edu.vn đón xem bài viết này ngay sau đây nhé, vì nó vô cùng thú vị và hay đấy!

Tập làm văn lớp 2 lớp 8: bài văn tự sự kết hợp với miêu tả và biểu cảm gồm 4 đề. sau đây là những bài văn mẫu lớp 2 8 kể về kỉ niệm đáng nhớ của một con vật cưng mà em đã làm để bố mẹ vui … hay có chọn lọc, sẽ là tài liệu tham khảo hữu ích khi làm bài tập làm văn. 2 ở lớp 8.

  • bài viết số 1 lớp 8: kể lại kỉ niệm ngày đầu tiên đi học

1. hướng dẫn làm bài văn số 2 lớp 8 văn tự sự và văn miêu tả biểu cảm

– trong chủ đề 1, kể một kỷ niệm đáng nhớ có nghĩa là kể lại một câu chuyện đáng nhớ (có thể là một câu chuyện vui, buồn, thú vị, bất ngờ …) đã xảy ra giữa bạn và vật nuôi của bạn, chẳng hạn như mèo, chó, gà, lợn, trâu, bò). Ngoài kể lại, em nên tả hình dáng, tính cách, hoạt động của con vật … (yếu tố miêu tả) để câu chuyện thêm sinh động; Tôi cần thể hiện tình yêu của mình đối với động vật và đối với tôi động vật như thế nào (yếu tố biểu cảm).

Bạn đang xem: Một bài văn tự sự

– trong chủ đề 2, kể về lần bạn phạm lỗi với giáo viên, bạn phải nêu rõ đó là lỗi gì, khi nào và ở đâu. Ngoài việc kể lại, các em phải miêu tả lại sự việc, miêu tả hình ảnh cô giáo (như nét mặt, cử chỉ, lời nói, thái độ …) trước và sau khi mắc lỗi; họ cần bày tỏ cảm xúc, suy nghĩ của mình trong và sau khi xảy ra sự việc như: buồn, tức giận, lo lắng, hối lỗi vì lỗi lầm của mình, …

– Trong chủ đề 3, hãy kể về một công việc mà bạn làm khiến bố mẹ rất vui, bạn phải nêu rõ việc đó là gì, việc đó xảy ra ở đâu, khi nào. ngoài việc kể lại các em cần kể lại những việc em làm, tả những hình ảnh của bố mẹ em (như nét mặt, cử chỉ, lời nói, thái độ …) trong và sau khi làm một việc tốt; bạn cũng cần bày tỏ cảm xúc và suy nghĩ của mình trong và sau khi làm một việc tốt như: hạnh phúc, tự hào … khi bạn làm được điều gì đó có ích và có ý nghĩa.

– ở đề 4, chỉ kể đoạn con sếu đến nhà ông chủ kể chuyện ông bán “cậu vàng” (không kể toàn bộ câu chuyện). bạn có thể nói “Tôi” – người kể chuyện vì anh ta hiện diện trong câu chuyện với tư cách là ngôi thứ ba. chủ thể là ông giáo và con sếu qua sự quan sát của nhân vật “tôi”. Ví dụ, tôi có thể tưởng tượng một tình huống tôi đến nhà cô giáo để hỏi bài, tôi hỏi con của cô giáo đang học bài hay làm việc gì đó và ngay lúc đó, tôi vô tình nhìn thấy con hạc đang nói chuyện với cô giáo. . Tôi cần bày tỏ cảm xúc và suy nghĩ của mình trước câu chuyện được chứng kiến.

2. bài làm văn số 2 lớp 8 đề 1: kể về kỉ niệm đáng nhớ với con vật cưng mà em yêu quý

kể cho chúng tôi nghe trải nghiệm đáng nhớ với thú cưng yêu thích của bạn

Tuổi thơ của mỗi người đều gắn liền với một con vật cưng đáng yêu, nó có thể là con rùa, con chim hay con mèo … riêng đối với tôi, tuổi thơ của tôi gắn liền với chú chó không dũng cảm.

phi phi là một con chó lai mà tôi tìm thấy … ở công viên! Đây là câu chuyện: khoảng một năm trước, vào buổi chiều tôi đi tập thể dục trong công viên. khi đang chạy bộ, tôi đột nhiên nghe thấy tiếng rên rỉ yếu ớt trên cây. Tò mò, tôi bứt lá nhìn vào trong thì thấy một chú chó nhỏ yếu ớt đang nằm trong hộp giấy. Thương con quá, tôi đã mang cháu về nhà nhận nuôi. Không ngờ mang tiếng thị phi, bố mẹ tôi không những không trách móc mà còn giục tôi đi lấy sữa cho tôi uống.

bây giờ thị phi rất lớn. bộ lông đen mượt, bốn chân cao to khỏe. hai tai luôn dựng đứng để lắng nghe mọi âm thanh xung quanh. cái mũi lúc nào cũng khịt khịt mũi như thể đánh hơi được mọi thứ. Phi Phi rất ngoan ngoãn và dũng cảm. khi trời tối, anh luôn ra ngoài hiên để xem. có thị phi bên ngoài, cả nhà tôi rất yên tâm đi vào giấc ngủ. Rồi một ngày nọ, một chuyện xảy ra và gia đình tôi vô cùng cảm nhận được lòng dũng cảm và lòng trung thành của Quý Phi.

Đó là một đêm mùa đông lạnh giá và đầy gió. Như thường lệ, Phi Phi vẫn nằm ngoài hiên. cả nhà tôi đang ngủ thì bỗng nghe tiếng sủa dữ dội, tiếng thằng xả toilet. bố nhanh chóng bật dậy và nhẹ nhàng cầm lấy cây gậy và đi ra ngoài. cuối góc vườn, một bóng người khả nghi di chuyển. Thấy động, anh ta nhanh chóng trèo tường tẩu thoát. Bố hét lên với những người hàng xóm khi ông chạy theo tên trộm. phi phi cũng giật nảy mình, sợi xích bị đứt dọc theo cả chiều dài của nó. Bố đuổi theo tên trộm, bất ngờ, nó quay lại và đá mạnh vào người. mất đà, ngã. Anh ta lợi dụng lúc đó để gây áp lực với bố mình, tay phải rút con dao và vung lên. Đúng lúc đó, Phi Phi từ đâu lao ra, nắm lấy cán dao, mặc cho anh ta xô đẩy, đá đạp nhưng nhất quyết không buông tay cô. Cuộc ẩu đả dừng lại khi những người hàng xóm lao vào trói tên trộm. mẹ nhẹ nhàng dìu bố vào nhà vừa nhắc hai chị em mua sữa về phi và đưa bố về.

sau ngày đó, thị phi trở nên nổi tiếng cả xóm với câu chuyện “cứu chủ”. kẻ trộm bị bắt sau đó đã thú nhận về nhiều vụ cướp mà hắn đã tham gia. gia đình tôi và thị phi cũng rất vinh dự!

phi phi vẫn sống cùng gia đình tôi cho đến tận bây giờ. anh luôn được cả gia đình, đặc biệt là tôi hết mực cưng chiều và yêu thương. phi phi là con chó, nhưng có nhiều điều đáng học hỏi, phải không?

Hãy kể về một kỉ niệm đáng nhớ đối với một con vật nuôi mà em yêu thích

kể cho tôi nghe về trải nghiệm đáng nhớ với thú cưng mà bạn yêu thích – mẫu 2

nhà mình có chú gà trống, chú mèo con và chú cún con, chú gà trống gáy ò ó o, chú mèo con luôn rình rập và bắt chuột … hãy làm những lời bài hát vui tươi, sôi động này khi trẻ nhắc về những con thú cưng mà mình từng chăm sóc của? sóc? Họ là những người bạn rất vui tính. Đối với tôi, tôi sẽ luôn có một kỷ niệm sâu sắc với miu mà gia đình tôi đang nuôi bây giờ.

Cho đến ngày nay, tôi không thể quên ngày mà bố tôi mang nó về nhà. nó – một chú mèo có bộ lông trắng tinh với những đốm vàng trông thật ngộ nghĩnh. đôi mắt của cô ấy có màu xanh nhạt và trông chúng dễ thương một cách kỳ lạ. nhà mình gọi nó là miu. la miu mới sinh được mấy ngày thì mất mẹ nên suy dinh dưỡng nặng. khi tôi mới bắt nó, nó nhỏ và rất mỏng. nhưng ai cũng thấy nó đáng yêu, nhưng với tôi thì không!

tại sao, tôi không biết. tiếng khóc của cô ấy vào ban đêm nghe giống như tiếng khóc của một đứa trẻ. Mấy đêm đầu tôi không ngủ được. Mỗi lần nghe anh gọi, tôi lại quặn lòng, rất sợ. anh ấy la hét mỗi đêm và tôi ghét anh ấy rất nhiều. nhưng mọi người trong gia đình đều yêu thích nó … chị tôi ôm nó suốt ngày. Ngày nào đi chợ, tôi cũng mua cá cho bằng được. Tôi nhớ đã nói với mẹ tôi để lấy cho tôi một đôi tất mới, nhưng tôi cá là mẹ đã cho tôi một ít và quên mất. Lúc đó tôi rất buồn. Tôi cảm thấy rất cô đơn kể từ khi có con mèo này. tình yêu của mọi người dành cho tôi dường như đã chia sẻ một nửa với anh. ồ, tôi rất ghen tị với điều đó. những người hàng xóm đến chơi vẫn khen ngợi anh. trong vòng vài tuần, miu đã hoàn toàn tròn trịa. bộ lông của nó màu vàng vàng, mịn hơn … “dường như nó đã chiếm được cảm tình của mọi người.” Tôi nghĩ vậy, nhưng lòng tôi thấy buồn

mỗi tối khi ngồi vào bàn học, tôi thấy nó cuộn tròn ngay dưới ghế của mình. đầu anh ấy cọ vào chân tôi như thể nó rất quen thuộc với tôi. Tôi phớt lờ nó. mõm ướt của anh ấy chạm vào da của tôi. cảm giác thực sự khó chịu. Tôi đá nó đi bằng chân của tôi. nhưng một lúc sau, mọi thứ trở lại bình thường, anh lại chao đảo, nằm im dưới chân tôi. mỗi tối, chỉ khi tôi đi ngủ và tắt đèn, nó mới trở lại vị trí của nó. Tôi thậm chí không muốn đuổi theo anh ta nữa. Tôi không biết mình đã quen với sự hiện diện của Miu từ bao giờ. Nếu không có nó, tôi sẽ hét lên “meo, meo … meo, meo đâu …” khắp nhà để tìm. Từng chút một, anh ấy đã chiếm được trái tim tôi. vui vẻ với anh ấy là cách tôi thư giãn sau giờ học. bé càng lớn miu càng nhanh. nó bắt chuột thành thạo đến mức có khi cả xóm phải sang mượn để xử lý chuột. Miu là một thành viên tích cực không chỉ của nhà tôi mà còn của cả khu phố.

một lần, do mất tập trung trong lúc dọn dẹp, tôi đã sơ ý làm vỡ chiếc bình hoa mà mẹ tôi thích nhất. tim tôi loạn nhịp vì sợ mẹ hét lên. Trong khi dọn dẹp những mảnh thủy tinh, tôi chợt nghĩ:

– tại sao tôi không đổ lỗi cho con trai mình?

vì vậy suy nghĩ đó được đưa ra ngay khi mẹ tôi trở về, tôi đã đổ lỗi mọi thứ cho con trai mình. thằng miu tội nghiệp, nó cho miu ba miu. phát ra âm thanh “xì xào” đau đớn. Tôi nghĩ đêm đó anh ấy sẽ không vào phòng tôi nữa. nhưng anh ấy không những không giận tôi mà còn chơi với tôi. Lúc đó tôi thấy anh ích kỉ, tự nhiên thấy yêu anh vô cùng. Thật hồn nhiên và ngây thơ, đầy vị tha nhưng em ích kỉ quá. miu, tha lỗi cho tôi.

Mặc dù Miu không phải là một chú mèo hoàn hảo, nhưng gia đình tôi vẫn rất yêu quý nó. giờ đây, miu đã trở thành một thành viên không thể thiếu trong gia đình. Anh ấy và tôi đã trở thành bạn thân của nhau. Tôi đã học được nhiều điều bổ ích từ anh ấy.

3. bài làm văn lớp 8 đề 2: Kể về một lần em mắc lỗi khiến cô giáo buồn

kể cho chúng tôi nghe một lần bạn mắc lỗi khiến giáo viên buồn – mẫu 1

mỗi người, chắc chắn một lúc nào đó ai cũng sẽ mắc sai lầm, không ai là hoàn hảo dù họ có giỏi đến đâu. Tôi cũng vậy. Tôi đã từng mắc sai lầm mà tôi sẽ không bao giờ quên. lúc đó tôi vẫn còn là một học sinh mới học hết lớp 3.

hồi đó, vì bố mẹ tôi nói với tôi rằng tôi có năng khiếu vẽ và tôi cũng muốn trở thành một nhà thiết kế thời trang. bố mẹ tôi đã đăng ký cho tôi lớp học vẽ tại nhà một giáo viên đã nghỉ hưu. Bà tên là Dương, tuy đã ngoài năm mươi tuổi nhưng vẫn tràn đầy sức sống. cô ấy thật tốt! khuôn mặt điềm đạm và dịu dàng của bà luôn khiến tôi cảm thấy bà là mẹ của mình. tóc anh đã bạc trắng. Cô ấy luôn tốt bụng giúp đỡ mọi người nên hàng xóm ai cũng quý cô.

Tôi là một quý cô. khi còn trẻ thường kiêu căng, tự phụ, tự phụ với mọi người vì cho rằng mình giỏi hơn mọi người. Vào ngày đầu tiên đi học, tôi đã nghĩ rằng bài vẽ của mình sẽ được điểm 10, nhưng không ngờ nó lại chỉ cho tôi điểm 6. anh rất tức giận, đó là lý do tại sao anh ghét cô. mỗi khi đi học thêm, cháu không chịu vẽ nhưng cháu vẫn làm phiền người khác. cô ấy bắt tôi ngồi vào bàn vẽ, sau đó tôi vẽ để đối phó với cô ấy. không ngờ có lúc anh nói chủ đề là làm một bức chân dung cô giáo mà anh thích nhất. mọi người cùng vẽ nhé. Tôi chỉ không thể tưởng tượng mình sẽ vẽ ai. Vì vậy, đến lúc nộp giấy tờ, tôi thực sự sợ hãi. Nhưng thật bất ngờ, anh ấy không những không mắng tôi mà chỉ nói: “Lần sau cố gắng lên nhé!”

Xem thêm: Giải bài 4 trang 74 sgk Đại số 11 | Hay nhất Giải bài tập Toán 11

Kể từ đó, tôi cảm thấy rất có lỗi với cô ấy. và tôi cũng học được một bài học: “‘không ai hoàn hảo cả, ai cũng có khuyết điểm”. Kể từ đó, sự kiêu ngạo của tôi cũng biến mất mà không hề báo trước. Những bức vẽ tôi làm ra đều khen ngợi tôi, nhưng đó là lý do tại sao tôi không kiêu ngạo nữa. lúc lần đó tôi rất hạnh phúc và yêu anh ấy nhiều hơn. Anh ấy cũng dạy tôi kiên trì và thành công.

Mặc dù tôi chỉ học với cô ấy một năm rưỡi, nhưng cô ấy đã truyền cho tôi không chỉ những kinh nghiệm quý báu mà còn là những bài học cuộc sống để noi theo trong tương lai. Từ khi học với cô ấy, tôi suy nghĩ chín chắn hơn, trưởng thành hơn, quyết tâm hơn, kiên trì hơn. Tôi dường như đã trưởng thành, từ bỏ cái áo giáp của sự kiêu hãnh và ích kỷ. Tôi rất biết ơn bạn. Bây giờ, dù tôi không còn học nó nữa nhưng những bài học quý giá mà nó đã dạy tôi sẽ không bao giờ quên. Tôi sẽ sử dụng những bài học này, tôi sẽ chia sẻ chúng với bạn bè của tôi, tôi sẽ sử dụng chúng để tiếp thêm nghị lực cho bản thân trên con đường khó khăn phía trước.

Tôi rất biết ơn. Bây giờ, nếu có thể nói chuyện với bạn, tôi sẽ nói một điều mà tôi rất muốn nói: “Cảm ơn bạn rất nhiều, vì đã dạy tôi những điều tốt đẹp và giúp tôi đi đúng con đường, ước mơ của bạn. Con yêu mẹ nhiều lắm, thưa cô. ”

kể cho tôi nghe về một lần bạn mắc lỗi khiến thầy cô buồn: mẫu 2

trong cuộc đời con người, ai cũng có khuyết điểm và mắc phải dù chỉ một lần. Tôi cũng vậy. sai lầm mà tôi đã mắc phải là sai lầm đáng nhớ nhất trong cuộc đời tôi. lỗi đó khiến tôi phải tìm ra cái sai và tự sửa nó. và điều đáng nhớ nhất mà tôi không thể quên là khi tôi học lớp hai.

Đó là ngày đầu tiên tôi bước vào lớp hai, tôi rất ngạc nhiên khi thấy chỉ có giáo viên là người mới và môi trường đã quá quen thuộc với tôi ở lớp một. chúng em học trong căn phòng nhỏ, ảnh các anh chị đi trước trông ngộ nghĩnh dễ thương, bàn ghế thầy trò đều mới. cuối lớp có hai cái tủ màu xám, trông cũ kỹ nhưng còn rất bền và sử dụng tốt. lớp học ồn ào và náo nhiệt với học sinh của chúng tôi. lát sau, một cô giáo nhẹ nhàng bước vào. mặc áo dài, nhìn rất đẹp. khi anh bước vào, cả lớp lập tức im lặng. Anh bước lên bục và giới thiệu bản thân. Sau một hồi trò chuyện giữa cô và trò chúng tôi, tiếng trống cũng vang lên báo hiệu giờ tan học. Đây là cách ngày đầu tiên đi học của tôi bắt đầu. tràn ngập niềm vui và hạnh phúc.

Sau những ngày học, ngày thi cuối kỳ đã đến. lo lắng, sợ hãi, lo lắng là những cảm giác mà học sinh chúng tôi cảm nhận được. rồi những ngày ôn thi của chúng tôi trôi qua không chút vướng bận. những con số và điểm số mà tôi luôn mong muốn cũng đã được thực hiện. Hôm đó, tôi vui mừng lôi sổ địa chỉ của mình ra cho bố mẹ xem những con số chín và mười được viết bằng mực đỏ. Sau những ngày đầu năm mới được nghỉ ngơi, vui chơi cùng gia đình và những ngày đầu năm mới, học sinh chúng tôi trở lại trường với nụ cười rạng rỡ và hạnh phúc.

Ngày tựu trường đã trở lại, tôi quá háo hức với những chuyến đi chơi Tết và bị phân tâm trong việc học. mỗi khi đến lớp, em vẫn chủ quan: “Em không cần học cho mệt, cứ làm bài thi đạt điểm cao để mọi người nể phục là được”. nhưng anh không ngờ mọi chuyện lại diễn ra khác với anh nghĩ và không thể lường trước được. và ngày thi phần thứ hai đã đến, vì sự chủ quan của tôi mà kết quả của kỳ thi thật khủng khiếp. sáu chấm đỏ được đánh dấu rõ ràng trong bài Tiếng Việt. lúc đó tôi bỗng tái mặt và có vẻ quan tâm hơn. Tôi nghĩ rằng nếu tôi cho bố mẹ tôi xem, họ sẽ mắng cho tôi một trận nhừ tử. nhưng rồi tôi nghĩ đó không phải là những con số mà là lỗi của tôi vì quá chủ quan trong học tập nên đã cho mẹ xem điểm số. Mẹ đã rất tức giận và thậm chí còn mắng tôi một lần sau khi kiểm tra điểm. Có lẽ mọi chuyện đã kết thúc, nhưng ngày hôm sau khi tôi đi học lại, cô giáo đã mắng tôi vì tội lười học. Nhưng tôi không muốn mọi người lại thất vọng về mình một lần nữa nên tôi đã cố gắng học thật tốt và thi học kỳ II. Dường như em đã biết nhận ra sai lầm và sửa sai, điểm số của em trong bài kiểm tra cuối quý 2 tăng cao khiến bố mẹ và thầy cô rất vui. bởi vì tôi chưa bao giờ bị điểm thấp trước đây và tôi cũng không muốn có điểm thấp nên tôi không muốn ai phải thất vọng. đây là khoảnh khắc tôi mắc lỗi và cũng là kỷ niệm đáng nhớ nhất để sửa sai.

Đó là một kỷ niệm nhưng nó rất quan trọng đối với tôi. đó là khi tôi đã làm cho giáo viên và mọi người cảm thấy buồn và tức giận cho tôi. Em xin hứa sẽ không tái phạm và cố gắng học tập để luôn làm thầy cô, phụ huynh và hàng nghìn học sinh hài lòng.

4. bài văn mẫu số 2 lớp 8 đề 3: Em hãy kể về một điều mà em đã làm được khiến bố mẹ rất vui

cho chúng tôi biết điều gì bạn đã làm khiến bố mẹ bạn rất vui – mẫu 1

Cha mẹ là người đã sinh ra chúng ta và đưa chúng ta đến với thế giới này. cha mẹ đã nuôi nấng, dạy dỗ tôi nên người. vì vậy, cha mẹ là người có công lao to lớn và lớn lao đối với chúng ta. bổn phận của con cái là phải hiếu thảo, phụng dưỡng cha mẹ. Điều quan trọng nhất là luôn làm hài lòng các bậc cha mẹ. tôi cũng vậy, tôi đã làm một việc tốt khiến mẹ tôi vui và tự hào về tôi.

Thứ Năm tuần trước, tôi và bạn bè đã đến công viên nước. Ở đây tôi đã làm một việc tốt với bạn bè của mình. Nó chỉ giúp một chút thôi, nhưng nó có ý nghĩa rất lớn đối với tôi. Tôi vẫn còn nhớ rất rõ ngày hôm đó. vì thứ 5 tuần trước trường mình bị cúp điện nên cả trường đều đóng cửa, chỉ có mình nhóm mình, cả nhóm tổ chức đi chơi công viên nước. sáng hôm đó. từ chín giờ sáng chúng tôi ra về trong tâm trạng vui vẻ. Ngay sau khi tôi thay đồ tắm, tôi và bạn bè lao vào hồ bơi. Cảm giác nóng nực, oi bức đã bị xua tan bởi làn nước lạnh của hồ. Không khí lúc này rất sôi động, tiếng nước chảy vào hồ hay tiếng thác nước do con người tạo ra khiến chúng ta càng thích thú. nhìn xung quanh là những chiếc cầu trượt nhiều màu sắc, những chiếc phao có hình thù ngộ nghĩnh đưa chúng ta trôi theo dòng nước. những con sóng êm đềm từ từ vỗ vào bờ khiến người thả mình trong làn nước mát lạnh. từng con vật hòa mình vào tiếng gọi của bờ hồ. lúc này ánh nắng chói chang của buổi trưa hè đã dịu lại. Trong khi mọi người đang chơi đùa vui vẻ thì đột nhiên phía xa, một cô bé đang ở độ tuổi biết bay đang cất tiếng khóc chào đời. Thấy vậy, chúng tôi ngay lập tức chạy đến và hỏi thăm cô ấy.

Cô gái có khuôn mặt trái xoan, đôi mắt to tròn và làn da trắng hồng đã gây ấn tượng mạnh với tôi ngay lần đầu gặp mặt. cô gái tiếp tục khóc, làm chúng tôi xấu hổ, không ai biết cách mặc quần áo cho cô ấy. ngay lúc đó, hoa đến và ngồi cạnh tôi. Hoa cười rạng rỡ nhìn tôi, nhẹ nhàng nắm lấy vai an ủi. một lúc sau, một em bé ngừng khóc và kể cho chúng tôi nghe về người mẹ đã mất của mình. Ngay khi nghe câu chuyện của bé, chúng tôi lập tức đưa bé đi khắp bể bơi để tìm mẹ. nhưng do đông người quá nên lúc này tôi và bạn bè không tìm được, trông cô ấy rất thất vọng, ánh mắt lộ rõ ​​sự lo lắng, sợ hãi. Nhìn đôi mắt ấy tôi thấy thương em vô cùng! Trong đầu tôi đang nghĩ mọi cách có thể giúp cô ấy giảm bớt nỗi sợ hãi đó. Tôi ngay lập tức đề nghị họ để cô ấy chơi với chúng tôi. tất cả các bạn đều đồng ý. cuộc hành trình của chúng tôi và cô ấy bắt đầu trên những đường trượt ngoằn ngoèo bảy màu cao đó. Trước khi trượt băng, cô ấy có vẻ hơi sợ hãi, vì vậy tôi đã ôm cô ấy vào lòng để trượt băng cùng tôi. nước bắn tung tóe với tốc độ trượt của chúng tôi sau nhiều lần cùng tôi và các bạn, dường như tôi đã bớt buồn và lo lắng hơn. thời gian để chơi với các slide cũng đã trôi qua. chúng tôi tiếp tục ngồi trên những chiếc phao để thả mình xuống dòng sông lười biếng. những cảm giác táo bạo trong nước của quá khứ đã không còn, nhưng bây giờ chúng tôi thư giãn trong hòa bình. sau đó, chúng ta chuyển sang các quả bóng màu và các trò chơi dưới nước khác. Đã một giờ trôi qua, và bây giờ tôi đang mỉm cười trở lại. mắt tôi không còn chứa đựng sự sợ hãi như trước nữa. Đã đến lúc bạn phải tìm lại mẹ của mình. may mắn là chúng tôi đã tìm thấy bạn cô gái nhỏ giờ đây tràn đầy hạnh phúc vì được đoàn tụ với người mẹ thân yêu của mình. sau khi tạm biệt cô ấy, chúng tôi kết thúc cuộc vui cùng nhau. Vừa về đến nhà, tôi đã nói ngay với mẹ. Mẹ cười và chúc mừng tôi rất nhiều. Nụ cười của mẹ thể hiện rõ sự hài lòng và tự hào về tôi.

Sự việc xảy ra ngày hôm đó là một niềm tự hào lớn đối với tôi. Hôm đó, tôi đã có một khoảng thời gian vui chơi thật vui và ý nghĩa cùng cô ấy. Tôi đã làm cho mẹ tôi tự hào về tôi. Đó là điều tôi luôn muốn làm cho mẹ. Tôi sẽ cố gắng làm nhiều việc tốt hơn nữa để mang đến cho mẹ nhiều niềm vui.

cho chúng tôi biết điều gì bạn đã làm khiến bố mẹ bạn rất vui – mẫu 2

Có thể nói trong mắt mọi người, tôi chỉ là một cô bé không biết ngồi yên. Ngoài việc học và chơi game, tôi không biết làm gì khác. điều khiến bố mẹ tôi hài lòng chỉ là vài lời khen ngợi và cho điểm. nhưng đã có lúc tôi làm một việc tốt mà bố mẹ tôi rất tự hào về tôi. Cho đến ngày nay, tôi vẫn nhớ mãi câu chuyện đó.

Đó là một ngày đẹp trời, trời trong xanh, gió trong lành, tôi đang tung tăng về nhà để khoe điểm mười với bố mẹ. nhưng đi được một đoạn thì bất ngờ nhìn thấy một bà cụ đứng trên vỉa hè. Bà trông chừng bảy mươi tuổi, tóc bạc trắng, lưng còng, trông gầy yếu làm sao. chân anh ta cứ đi xuống phố rồi lại đi lên. Chắc hẳn bạn đang cố băng qua đường nhưng lại sợ xe cộ đông đúc trên đường. thật tiếc cho ông già! Trong đầu tôi chợt nảy ra một ý nghĩ: “tại sao chúng ta không giúp bà cụ qua đường?” Tôi định chạy đến giúp cô ấy nhưng trong lòng lại băn khoăn không biết có nên giúp cô ấy không. Tôi không thể băng qua đường tốt, và nếu có chuyện gì xảy ra. ngoài ra, tôi muốn chạy về nhà để cho bố mẹ xem điểm của tôi. Nhưng nhìn thấy bà cụ như vậy khiến lòng tôi đau nhói.

Tôi quyết định chạy đến để giúp cô ấy. Bây giờ tôi có thể thấy rằng khuôn mặt ngọt ngào của cô ấy trông rất giống bà tôi. Tôi liền hỏi bà: “Bà ơi, bà có muốn sang đường không? Để tôi giúp bà! “Vẻ mặt của bà cụ bối rối, nhưng khi tôi nói xong, bà cụ trông rất vui vẻ và đáp:” Ồ, tuyệt quá, cảm ơn bà! “. Bà nắm tay bà cụ bước xuống phố. .street. nhìn cảnh xe cộ đông đúc như vậy củ tỏi cũng thấy ngại ngần và sợ hãi nhưng tôi đanh thép lại, giơ tay xin bà qua đường, nhìn từ bên này sang bên kia rồi dắt bà đi. vừa sợ hãi nên bà đã nắm chặt tay tôi, khi tôi băng qua đường, bà cụ thở phào nhẹ nhõm và nói: “Cảm ơn cháu rất nhiều. Khi đến đây, tôi thấy bà xách một chiếc túi trông rất nặng nề. Tôi ngay lập tức mang nó về nhà trong khi cô ấy không muốn làm phiền tôi nữa. Khi tôi đi, tôi chỉ nói chuyện với cô ấy. Hóa ra cô ấy sống một mình trong nhà và các con và cháu cô ấy đi vắng và bận rộn với công việc để họ có thể ‘ không thường xuyên đến thăm và chăm sóc cô ấy. Nghe vậy, tôi cảm thấy xấu hổ và thương cho cô ấy! Khi về nhà, f Elizmente đã cảm ơn tôi rất nhiều và thậm chí còn cho tôi tiền để mua đồ ăn nhẹ, nhưng tôi từ chối nhận. bởi vì điều quan trọng là tôi phải giúp cô ấy. Tôi chào tạm biệt cô ấy và chạy thẳng về nhà. ồ! vì vậy tôi đến muộn một giờ. Về đến nhà, tôi thấy bố mẹ đi đi lại lại với vẻ mặt lo lắng. Tôi bước vào nhà, bố mẹ tôi liền chạy ra hỏi “sao con đi học muộn thế? Tôi lập tức xin lỗi và kể cho bố mẹ nghe toàn bộ sự việc. Bố tôi nghe xong liền nói: “Con làm tốt lắm, chúng tôi rất tự hào về con”.

Tôi cũng cảm thấy rất vui vì mình đã làm tốt công việc của mình và khiến bố mẹ hài lòng. tỏi cũng rất tự hào về bản thân. Dù câu chuyện xảy ra đã lâu nhưng nó mãi mãi khắc sâu trong tâm trí tôi.

5. bài số 2 lớp 8 đề 4. nếu được chứng kiến ​​cảnh anh Cẩu kể chuyện bán chó với cô giáo trong truyện Nam cao, em sẽ ghi lại như thế nào?

Ở xóm trung tâm của làng đại hoàng, chỉ có vài chục nóc nhà. hạc là hàng xóm của gia đình tôi và gia đình của cậu chủ thứ hai. cậu chủ thứ hai là người có học thức, hiểu biết, nhân hậu nên dân làng rất tin tưởng. buổi chiều, lão hạc thường vác cái vại sành đến nhà ông chủ để xin nước giếng. mỗi lần chủ trì hạc nói chuyện, uống chén trà mới pha hay hút tẩu … để nó bớt cảm giác lẻ loi, cô đơn. vợ mất đã lâu, con trai đi làm cao su đất đỏ ở miền nam đất nước, lão Hạc sống một mình trong căn nhà dột nát chỉ có con chó vàng cho một người bạn. yêu anh như con đẻ, đút cho anh ăn bằng đĩa như một con người.

Chiều nay anh ấy đến chơi sớm hơn mọi khi. Vừa nhìn thấy cô giáo, anh đã lập tức báo cáo:

– cậu bé vàng đã ra đi, thưa giáo sư!

giáo viên đã rất ngạc nhiên:

– bạn đã bán nó chưa? tại sao bạn nói …?

Người đàn ông hạc gật đầu, cố tỏ ra vui vẻ, nhưng miệng anh ta nhếch lên và đôi mắt đỏ ngầu. Cô giáo bẽn lẽn nhìn ông lão, đầy thương hại:

– vì vậy rất dễ bắt gặp?

đột nhiên, con hạc bật khóc, khuôn mặt nhăn nhó vì đau đớn:

Có thể bạn quan tâm: Soạn bài Câu đặc biệt | Soạn văn 7 hay nhất

– Thằng … chết tiệt! … nó không biết gì cả! Khi thấy tôi gọi, nó lập tức chạy lại, vẫy đuôi mừng rỡ. Tôi cho nó ăn cơm. anh ta đang ăn thì tên thối tha chui vào nhà, ngay sau lưng anh ta, bấu chặt lấy hai chân sau đang hếch của anh ta. do đó, loại thối và loại xiên, hai loại tranh nhau một thời gian để buộc bốn chân lại với nhau. đó là khi anh ấy biết mình đã chết! … này! giáo sư! chủng tộc nào là khôn ngoan! cô ấy ậm ừ và nhìn tôi như thể trách móc tôi: “à! ông già xấu! Tôi sống với anh ấy thế này mà anh ấy lại đối xử với tôi thế này? “Vậy là tôi đã bằng tuổi đầu rồi mà vẫn lừa được con chó. Anh ấy không ngờ tôi lại lừa dối anh ấy!

Người thầy vỗ về, an ủi ông lão:

– Tôi đã nghĩ là như vậy, nhưng điều đó chẳng có nghĩa lý gì! vả lại, ai có chó mà không bán, giết! nếu chúng ta giết anh ta, chúng ta sẽ biến anh ta thành một cuộc sống khác, hãy để anh ta tạo ra một cuộc sống khác!

con sếu cố gắng mỉm cười:

– giáo viên nói đúng! kiếp chó là kiếp khốn nạn, thì ta chuyển kiếp thành kiếp người, có lẽ vui hơn một chút … kiếp người như ta!

Biết rằng anh ta đang tự giễu cợt mình, giáo viên nói:

– cuộc sống của mỗi người là như vậy đó bạn à! bạn có nghĩ rằng tôi hạnh phúc hơn không? à, bây giờ có cái này thì sướng: ông nội ngồi chơi, cháu luộc khoai, pha trà, rồi tôi và cháu vừa ăn khoai, vừa uống nước, vừa hút tẩu, vừa nói chuyện, thế là tốt rồi!

vẻ mặt nghiêm túc của lão hạc:

– xin phép thầy để lần khác! Tôi muốn nhờ giáo viên giúp đỡ.

– đó là gì?

– đây là những gì đã xảy ra, chủ nhân!

rồi hạc nói về con trai bà chỉ vì không có tiền lấy vợ nên bỏ nhà đi làm rẫy cao su ở miền nam Việt Nam hơn một năm. Ông lão nhờ ông giáo chăm sóc mảnh vườn rộng ba héc-ta để sau này con trai ông có sẵn mảnh đất đó làm ăn. Câu chuyện thứ hai là ông lão ra lệnh cho ông giáo giữ lại ba mươi đồng bạc dành dụm được bằng cách bán một ít sản phẩm và số tiền ông vừa bán chó. ông ấy nói mình đã già yếu, nay lại ốm đau bệnh tật không biết phải làm sao. nếu đi ngủ thì có tiền nhờ thầy chăm sóc, không có thì nhờ hàng xóm.

Nghe lão hạc, cô giáo suy tư. Những con hạc cổ điển vốn là khái niệm và hiếm khi làm phiền ai. Tôi không biết hôm nay anh ấy có ý gì với những việc quan trọng như vậy ?! cô giáo khuyến khích con hạc:

– ghê quá, làm gì mà mệt hoài vậy? Ông nội vẫn rất khỏe mạnh, ông làm sao mà chết được? bạn chỉ để tiền ăn, khi chết sao có tiền mà chết đói?!

con sếu vẫn van xin:

– Mong cô giáo thương tuổi già của tôi mà chấp nhận! rất tốt, cảm ơn bạn rất nhiều!

không thể từ chối, cô giáo đành phải đồng ý, nhưng vẫn băn khoăn:

– Em dành dụm được bao nhiêu tiền, gửi cho anh, bắt đầu từ ngày mai sẽ ăn gì?

con sếu vẫy tay để thể hiện rằng nó không cần nó:

– đừng lo lắng, thưa giáo sư, tôi đã đặt mọi thứ vào đúng vị trí của nó! Giáo sư, tôi đã trở lại! – Vâng! về nhà!

Lão cẩu chậm rãi lê chân đi tới cửa, sư phụ nhìn bộ dáng lười biếng lười biếng lão nhân, trong lòng cảm động. những ngày này, người dân đói. có người cả tháng không biết đến hạt cơm, chỉ có khoai, củ sắn, rau lang, mắc khén… sống qua ngày. con sếu cũng vậy, nhưng nó thà nhịn đói còn hơn bán mảnh vườn nuôi con. khi bóng lão hạc khuất sau rặng tre cuối ngõ, ông giáo thở dài quay vào nhà, tay vẫn cầm chiếc cặp cũ màu nâu có mấy chục đồng bạc do lão hạc gửi. vị giáo sư lắc đầu, lẩm bẩm một mình: “thật vậy!”.

Chứng kiến ​​đoạn đầu và đoạn cuối của câu chuyện, lòng tôi trào dâng những cảm xúc vừa tiếc thương vừa cảm phục. cuộc sống của ông già không hề vui vẻ. cái nghèo dai dẳng ám ảnh ông lão suốt quãng đời còn lại. ông già ốm yếu ấy sống bình thản, bình lặng trong sự mòn mỏi chờ đợi người con trai yêu của mình. ngày anh về phải xa, hạc như ngọn đèn đung đưa trước gió. tình yêu và sự hy sinh của ông lão thật đáng khâm phục và bi kịch của cuộc đời ông lão khiến chúng ta rơi nước mắt. Số phận bi thảm của lão Hạc cũng là số phận chung của những người nông dân Việt Nam trước cách mạng tháng Tám, khi chưa được đảng giác ngộ và lãnh đạo trên con đường giải phóng khỏi ách nô lệ dưới chế độ thực dân một vạn ác.

Xem các thông tin hữu ích khác trong phần tài liệu của hoatieu.vn.

Xem thêm: Soạn bài Đất nước – Nguyễn Khoa Điềm | Soạn bài Đất nước ngắn nhất | Soạn văn 12

                       

Vậy là đến đây bài viết về Bài văn tự sự kết hợp miêu tả biểu cảm lớp 8 đủ 4 đề – Bài viết số 2 lớp 8 đã dừng lại rồi. Hy vọng bạn luôn theo dõi và đọc những bài viết hay của chúng tôi trên website Truongxaydunghcm.edu.vn

Chúc các bạn luôn gặt hái nhiều thành công trong cuộc sống!

Related Articles

Back to top button