Mỗi tác phẩm phải là một phát minh về hình thức và một khám phá về nội dung

Mỗi tác phẩm là một phát minh về hình thức

chủ đề

mỗi tác phẩm phải là một phát minh về hình thức và một khám phá về nội dung

giải thích chi tiết

yêu cầu

1. hiểu đúng nội dung trọng tâm của cụm từ lenin được đề cập trong bài: bản chất sáng tạo của sáng tạo văn học. đây là một chủ đề đã được nhiều người nói đến, không nghi ngờ gì nữa; biểu hiện khác nhau. chẳng hạn, trong cuộc sống phi thường, con người cao cả cũng đã phát biểu một cách cô đọng: “Văn học không cần những người thợ khéo léo, theo một khuôn mẫu đã định. văn chương chỉ chấp nhận những người biết đào sâu, tìm tòi, khai phá những nguồn chưa phát hiện và sáng tạo ra những gì chưa được sáng tạo ”.

2. đây là ý kiến ​​chính xác. yêu cầu “mỗi tác phẩm phải là sự phát minh về hình thức và phát minh về nội dung” bắt nguồn từ đặc thù của sáng tạo văn học: mỗi tác phẩm văn học (có thể nói rộng ra là nghệ thuật) luôn là một công trình xây dựng độc đáo và không thể lặp lại. do đó, không làm thơ, không văn chương, nhà văn tự xóa mình.

– sáng tạo trên hết là “khám phá nội dung” (nghĩa là nói đúng ra, thông qua sáng tạo, nhà văn phải thể hiện những tư tưởng, quan niệm mới về cuộc sống và xã hội). đồng thời người viết cũng phải “phát minh” (tức là khám phá, tìm tòi những điều mới lạ, có ý nghĩa) về loại hình nghệ thuật. p>

– tuy nhiên, nếu không có tính năng khám phá nội dung, thì hình thức mới (nếu có) không có ý nghĩa gì.

– tuy nhiên, sự sáng tạo phải dựa trên sự đào sâu, tìm tòi và luôn có những di sản chứ không chỉ chạy theo cái mới và lạ.

3. Ông đã lựa chọn và phân tích một số tác phẩm thực sự tiêu biểu, chẳng hạn như tác phẩm của Varon Cao. xuan dieu, … để khẳng định trong những tác phẩm này rõ ràng có sự “phát hiện về nội dung” và “phát minh về hình thức”. nếu không chọn được tác phẩm tiêu biểu thì việc phân tích sẽ rất khó và kém thuyết phục đối với người đọc. thực tế không phải công trình nào cũng đáp ứng được đầy đủ hai yêu cầu này. Hơn nữa, không phải công việc nào cũng có thể phân tích rõ ràng từng yêu cầu. có lẽ tốt nhất đối với hầu hết học sinh, sẽ thuận tiện hơn khi chọn các tác phẩm của nam cao hoặc xuan điều được nghiên cứu trong chương trình phân tích.

Chủ đề trên có vẻ thiên về lý thuyết và hiểu đúng vấn đề này không khó. khó khăn thực sự là phân tích công việc theo một hướng cụ thể. Chẳng hạn, khi phân tích truyện Chí Phèo, ta phải thấy được sự “phát hiện” của Va-ren-ca về mặt nội dung. cùng viết về người nông dân, nhưng nam cao không chỉ lên án xã hội cũ bần cùng hóa nông dân như nhiều nhà văn hiện thực khác mà còn tố cáo mạnh mẽ xã hội đã biến những con vật nhân hậu trở thành nghèo đói. nhà văn không chỉ thương cảm, đồng cảm với những người nông dân bị bóc lột, ngược đãi mà còn phát hiện ra rằng ngay cả khi hồ đã trở thành “ác quỷ” thì những phẩm chất cao quý của nó vẫn không bị tiêu diệt. . tác phẩm của chí phèo cũng là minh chứng hùng hồn: nam cao đã có “phát minh về hình thức”. đây là phong cách xây dựng nhân vật điển hình, sở trường khám phá và miêu tả tâm lý, là một dạng độc thân. nghệ thuật tự nhiên và linh hoạt, lỏng lẻo mà chặt chẽ. cấu trúc, ngôn ngữ sinh hoạt, đan xen nhiều âm điệu …

trang tính

người đã nói rằng chúng tôi sẽ gắn bó với bút và bùa hộ mệnh / thực hiện các phép đo dài hạn suốt đời. nguyen binh đã từng than thở như thế này. bao nhiêu người cũng phải chịu cái nhục của văn chương. tại sao? Có phải vì nghệ thuật đòi hỏi rất cao ở người nghệ sĩ, như Leonil Leonov đã nói: “mỗi tác phẩm phải là một phát minh về hình thức và một khám phá về nội dung”.

cũng như ý kiến ​​của xuan dieu, nguyen tuan, maxim gorki, … nhà văn nga lenônil leonop muốn khẳng định nghệ sĩ phải trau dồi nhân cách sáng tạo của mình. mỗi tác phẩm phải là sự hiện diện của nhà văn trước cuộc đời. do đó, những gì mới mẻ, độc đáo trong phong cách của người sáng tạo cần thể hiện ở sự tìm tòi cái mới cả về nghệ thuật và nội dung. nghệ thuật là hình ảnh chủ quan của thế giới khách quan. hiện thực cuộc sống là một kho đề tài vô tận để người nghệ sĩ khám phá, tìm tòi, nhưng đối với mỗi ngòi bút, nó lại được soi rọi dưới một ánh sáng riêng. nghệ sĩ là người biết cách khai thác những ấn tượng chủ quan của họ và làm thế nào để biến ấn tượng đó thành một hình thức khác biệt và độc đáo. vâng, sự lặp lại tẻ nhạt là cái chết của nghệ thuật.

Xem thêm: Top 18 Tác Phẩm Văn Học Nổi Tiếng Nhất Thế Giới Bạn Không Thể Bỏ Qua

Cuộc sống phơi bày rất nhiều tình huống và điểm đến trước mắt mỗi người. nghệ sĩ hơn người bình thường ở chỗ biết tìm ra những hiện tượng đặc biệt có thể nói rõ bản chất của hiện thực. Người đọc đến với tác phẩm trước hết là để bồi đắp tâm hồn, làm giàu vốn tri thức. do đó, người sáng tạo phải mang đến cho họ một góc nhìn mới, thấm nhuần tính chủ quan.

Cuộc sống phong phú vô hạn, nhưng sự thấu hiểu và quan tâm của người viết có bạn. vì vậy, ngoài việc tìm đến vùng đất mới của thực tế để gieo mầm tư tưởng, người nghệ sĩ phải biết phát huy vốn ấn tượng của bản thân để khám phá cái mới trong những đề tài quen thuộc. chỉ có như vậy người viết mới tránh được sự lặp lại vô nghĩa những gì người khác đã nói. nói cách khác, mỗi nghệ sĩ phải tự tìm cho mình một con đường đi vào cuộc sống, đi vào lòng người đọc. lep tonx với các nhà văn trẻ Về cơ bản, tôi đã nói, thôi nào, bạn đang mang đến cho chúng tôi một điều gì đó mới mẻ khác với những cái đã đi trước bạn? Nói đến thơ, Nguyễn Tuân cũng nhận định: “Thơ đang mở ra một cái gì đó mà trước câu thơ đó, trước nhà thơ đó, người ta còn bịt kín”.

mỗi tác phẩm là một thông điệp thẩm mỹ mà người nghệ sĩ gửi đến độc giả. do đó, mỗi tác phẩm trước hết phải là một “khám phá về nội dung”. đối với điều này, một nhà văn không thể chỉ đơn giản là một “nghệ nhân khéo léo, làm theo các khuôn mẫu đã định”, mà phải “biết cách đi sâu hơn”. tìm tòi, khám phá những nguồn chưa được khám phá, và tạo ra những điều chưa được tạo ra ”(nam cao). nhà văn phải biết nhìn sâu vào cuộc sống, thấu hiểu tâm hồn con người để khám phá những đề tài mới, nói lên tiếng nói của chính mình với cuộc sống. về nghệ thuật, nội dung và hình thức liên kết chặt chẽ, mật thiết với nhau. nội dung là nội dung của hình thức và hình thức là hình thức của nội dung. một nội dung mới sẽ tìm thấy trong chính nó một hình thức mới. những thay đổi về hình thức thể hiện cũng có thể dẫn đến những thay đổi về nội dung. có khi nhà văn đề cập đến những vấn đề của muôn thuở nhưng lại nói bằng chính tiếng nói của mình, âm sắc của tâm hồn mình; do đó, tác phẩm vẫn mang đến cho người đọc những điều mới mẻ và giá trị.

Xem Thêm : Thông điệp ẩn giấu đằng sau các tác phẩm đạt giải Cuộc thi YOP – YOUR OWN PLANET

sự độc đáo, sự sáng tạo của nội dung và hình thức tác phẩm tạo nên phong cách riêng của người nghệ sĩ. phong cách không phải là vấn đề nói như thế nào mà chủ yếu là vấn đề cách nhìn, cách nhìn nếu không được nghệ sĩ đưa ra thì sẽ không bao giờ có được, cái mới không đơn thuần là câu hỏi. của nội dung hoặc nghệ thuật một cách cực đoan, nghĩa là không chỉ tìm kiếm một cái gì đó mới trong hình thức, mà trên hết là bắt đầu từ một cái gì đó mới trong nội dung. khi tất cả công việc bị gián đoạn theo cách của bạn, nó sẽ có tác động mạnh mẽ đến người nhận. người nghệ sĩ phải đào sâu cái chủ quan và cái cá nhân của mình, mặt khác vẫn phải gắn bó với cuộc sống để không đẩy cái mới vào chủ nghĩa cá nhân.

Ở mỗi thời đại, mỗi tác giả lại đóng góp vào dòng chảy văn học một cảm nhận mới, một trăn trở khác nhau và một cách nói mới. điều đó sẽ tạo nên sự liên tục, phát triển, phong phú của văn học. mỗi thời kỳ văn học, mỗi nghệ sĩ có một bản sắc riêng, một diện mạo riêng. chính những phát minh về hình thức đã góp phần đưa văn học nhân loại đi từ loại hình sáng tác này sang loại hình sáng tác khác.

Về ngữ cảnh của nouveau, nhìn trên bình diện rộng hơn, cũng có thể thấy mỗi thời đại đều để lại một dấu ấn, một cảm hứng chủ đạo khác nhau. văn chương trần trụi, ngôn tình mà cảm hứng chủ đạo là lòng yêu nước và lòng tự hào dân tộc. về cuối thế kỷ 19, đầu thế kỷ 20, các nghệ sĩ ngày càng bị ám ảnh bởi câu hỏi về số phận con người. Họ không đi vào ca ngợi cảnh thái bình thịnh trị như văn học triều đại mà tập trung vào bi kịch của thân phận con người. mỗi tác phẩm lớn của thời kỳ này là một tiếng khóc than và là tiếng nói mạnh mẽ khẳng định quyền sống của mỗi cá nhân, cuối thế kỷ 19 đầu thế kỷ 20, cảm hứng nảy sinh từ văn học đích thực, đó là lòng yêu nước mãnh liệt và khát vọng độc lập dân tộc. Vào những năm đầu thế kỷ 20, các nhà thơ của phong trào Thơ mới bày tỏ mong muốn được bộc lộ cái ‘tôi’ cá nhân của mình. điều thú vị nhất, điều đặc biệt nhất đối với người đọc là được lắng nghe những tiếng nói riêng trong tâm hồn của mỗi nghệ sĩ… là điều tuyệt vời nhất. khu vực thử thách cho tài năng của nhà văn là ở một chủ đề quen thuộc, cho dù anh ta có thể nói điều gì đó mới hay không. bản sắc riêng, khí chất riêng của mỗi tâm hồn khiến mỗi tác phẩm mang một dáng vẻ riêng.

viết về cùng một cung đình, nhưng những kẻ lập dị, nguyễn du, xuan diêu, sang chảnh, mỗi người đều có cách nhìn nhận riêng, theo một cách riêng. Với bài “Bánh ba bể”, nhà thơ họ hàng đã bày tỏ niềm thương cảm với người phụ nữ tài hoa, đồng thời cũng bày tỏ nỗi xót xa cho số phận long đong, lận đận của chính mình. bài hát mà cô gái điếm hát giữa đêm thanh vắng, khơi dậy nhiều cảm xúc từ người đàn ông mặc áo choàng xanh. nỗi đau đó, nỗi khổ đó mà chúng ta vẫn thấy trong văn học cổ điển. nhúng thìa mà nhẹ nhàng, nỗi buồn cứ muốn lan theo cảnh:

<3

một chút cô đơn, một chút mệt mỏi.

Bạn không hiểu tại sao hai từ canh khuya với tâm hồn mỗi người Việt Nam lại có sức gợi đến vậy? nó không chỉ gợi lên thời gian đêm khuya mà còn ẩn chứa cảm giác mông lung, chậm trễ và sợ hãi. nỗi buồn trải dài khắp những dải băng trời, khiến không gian như lắng đọng trong cõi tâm tư, thấm vào lòng người, rưng rưng. nỗi đau ở đây là sự cộng hưởng của hai nguồn yêu thương: thương người và thương chính mình, tạo nên tình thương tâm hồn, hay nói đúng hơn là tạo nên lòng trắc ẩn, sự đồng cảm giữa những nạn nhân đau khổ cùng lứa tuổi. Mang lòng yêu cái đẹp, Nguyễn Du đã nhìn thấy ở số phận bất hạnh của bà chủ nhà tất cả những vinh quang của những lần đổ vỡ, của một đời người trải qua bao giông bão. Bao lâu thì đổi chủ, đổi ngôi? cảm giác vỡ òa thấm sâu trong từng câu chữ, hun đúc nên tình yêu thương con người và cuộc đời đang hấp hối của nhà thơ.

tất cả những cảm giác đau đớn và tình cảm đó đều thể hiện những nét tình cảm của con người thời trung đại, yêu thương nhưng bất lực, bất lực nhưng vẫn âm thầm gieo nỗi đau. đến thơ mới. cá thể “tôi” bừng tỉnh với một nỗi e dè rất mãnh liệt, trong hồn thơ say đắm như mùa xuân, hình ảnh một cô gái điếm không đáng thương, dường như run lên vì đau và lạnh:

Tôi sợ hãi. bùng nổ giá ở khắp mọi nơi

Trời đầy trăng và lạnh đến thấu xương.

giống như một linh hồn cô đơn bị bao bọc bởi những bề mặt lạnh giá. cái lạnh thấm vào tim. vầng trăng không “trong veo” một cách êm đềm và xa xăm, mà từ ánh trăng, lạnh lẽo và hiu quạnh.

Xem thêm: Top 10 bài văn mẫu Cảm nhận bài thơ Sang thu của Hữu Thỉnh lớp 9 chọn lọc 2023

nếu bach là người nước ngoài, si tình mà vẫn bất lực, chỉ biết gào thét thất vọng với con trai hoặc ghen tị với vị khách má hồng của mình thì sẽ trả lại cho bạn. chúng tôi một sự lạc quan, tự tin. từ hiện tại còn nhiều tủi nhục, nhà thơ đã đợi ngày mai, một ngày mai tươi sáng. nhà thơ khẳng định cuộc đời đau khổ của cô gái điếm kia sẽ thay đổi:

ngày mai đầy rẫy cuộc sống bẩn thỉu

Hôm nay trời sẽ tan như mây.

Như vậy, khi viết về gái mại dâm, các nghệ sĩ vừa thấy thương vừa xót. nhưng mỗi tác phẩm đều có cái hồn riêng, tạo nên sức sống riêng. có màu trắng lập dị. nguyễn du viết theo thể thơ lục bát, còn xuân khảo thì sử dụng thể thơ tự do; thoát khỏi những hạn chế của luật pháp.

Thiên nhiên cũng là một đề tài muôn thuở của văn học nhưng nó không bao giờ lỗi mốt bởi mỗi thời đại, mỗi nghệ sĩ lại nhìn vào thiên nhiên ấy với một ý nghĩa riêng. trong thơ ca cổ đại, thiên nhiên mang chiều kích vũ trụ và thường được miêu tả như một bức tranh tĩnh vật. cảnh thiên nhiên được thể hiện bằng một vài nét chấm phá để nắm bắt linh hồn của tạo vật. là cùng một ngọn gió, cùng một bầu trời và cùng một dòng nước, nhưng thiên nhiên lại hiện ra trong mỗi tác phẩm theo một cách khác nhau. hãy cùng thưởng thức hình ảnh thiên nhiên trong thơ nguyễn trai:

nước xanh, thuyền và bãi biển xanh

vào ban đêm, khách lên lầu.

Xem Thêm : Việt Bắc- Tác giả, hoàn cảnh sáng tác, nội dung, bố cục, phân tích tác

Cảnh trông giống như một bức tranh màu nước đáng yêu. màu xanh của nước hòa với màu xanh của cây non tạo nên vẻ đẹp thanh tao. con tàu rất êm đềm và yên tĩnh. khung cảnh vẫn yên bình như không có sự xáo trộn nào cả. một bầu không khí trong lành và thơ mộng mở ra. chúng ta nói về cảnh đêm, nhưng chúng ta vẫn thấy ánh sáng rực rỡ. bốn phương trời hay một bến thơ? dường như không có một hạt bụi nào bám vào khung cảnh. hình tượng con người – chủ thể trữ tình không đối đầu với người đọc bằng cái tôi cá nhân, mà nói về mình như đang nói về ai đó, có thể là khách văn học. tư thế con người đang lay động, vươn cao mà tĩnh lặng như hư không, nhà thơ thả hồn vào thiên nhiên, say đắm thiên nhiên mà tĩnh lặng, ung dung như thoát ra khỏi dòng chảy của thời gian. với phong cảnh, nhưng nó không làm cho nó di chuyển, mọi thứ dường như dừng lại:

cho đến thời Nguyễn Khuyến, thiên nhiên vẫn mang đặc tính bình dị và điềm đạm đó:

bầu trời trong xanh vào mùa thu

Những ngọn tre đung đưa trong gió.

Từ xanh lá cây không chỉ gợi ý đến màu xanh lá cây mà còn là chiều cao và chiều sâu. không gian sạch dường như được đẩy về phía vô cùng. cảnh có chuyển động, nhưng nó mượt mà. tiếng hót gợi cả sự lưa thưa của lá tre trên cột và sự chuyển động nhẹ nhàng. có vẻ như sự thờ ơ chỉ là để ý đến cơn gió thoảng.

chính là mùa thu ấy, là cơn gió ấy khi trong thơ xuân, chúng trở nên khác biệt:

Xem thêm: Ý nghĩa và giá trị của tác phẩm văn học – Theki.vn

dòng điện rung chuyển làm rung chuyển những chiếc lá …

Tôi nghe thấy hơi lạnh trong gió.

làn gió của mùa xuân không ngột ngạt mà se lạnh vì mùa thu đang đến gần. lạnh lùng như một sinh linh ẩn hiện trong gió. đó cũng là bối cảnh của cây cối, nhưng theo nghĩa kỳ diệu của mùa xuân, những chiếc lá dường như run lên vì lạnh.

từ vầng trăng trong thơ nguyễn khuyển đến vầng trăng trong thơ xuân khảo cũng rất khác nhau. với nguyen khuyen, vầng trăng ngọt ngào như một người bạn muôn thuở của thi sĩ:

làn nước trong xanh trông giống như một lớp khói

xin lỗi vì đã sử dụng bóng mặt trăng.

trăng tiếp tục rơi trên bậc thềm, qua song sắt, nơi giao tiếp tâm linh. trăng với người để đồng cảm và thông cảm, nhưng tình cảm ấy cũng có phần nguôi ngoai. Mặt trăng vẫn có không khí tự nhiên của một sinh vật không lời.

Trong mùa xuân diệu vợi, trăng như có hồn, có tâm sự, trăng cũng cô đơn: có khi trăng ngơ ngác. Có thể nói, tình yêu thiên nhiên trong xuân sắc mang bao nỗi niềm của một hồn thơ, khao khát sống, khao khát tình yêu mãnh liệt. đọc vội, chúng ta cũng thấy đây là “một phát minh về hình thức và một khám phá về nội dung”. Không hiểu sao khi nhắc đến bài thơ này nói riêng và thơ xuân nói chung, tôi cứ liên tưởng đến câu ca dao của daniyar trong truyện giamilya của aimatop. chàng trai ấy đã hát lên từ tình yêu say đắm của mình, không chỉ là tình yêu với một người cụ thể mà là tình yêu đối với tất cả cuộc sống, cả thế giới. thật là “xuân diệu ta mới nhất trong các nhà thơ mới” (hoai thanh). khi ông nói về thiên nhiên, ông cũng nói về niềm đam mê cuộc sống. cô lim dim bồn chồn, háo hức và lo lắng ấy đã tìm kiếm một “bộ áo tân thời”, trút bỏ “chiếc áo cổ điển” tỉnh táo và tìm thấy những câu thơ tự do với độ dài ngắn khác nhau. mỗi bài thơ mùa xuân huyền diệu đều có nhiệt huyết và say mê. thi nhân lao vào thưởng ngoạn vẻ đẹp của thiên nhiên chứ không chỉ lặng lẽ ngắm nhìn như các thi nhân thời xưa.

mọi nghệ sĩ khi bước vào đời đều cố gắng tìm ra một cách khám phá mới. họ cùng nhau viết về người nông dân, những người đàn ông cao sang, khác người, nguy hiểm … chính những khám phá đó đã tạo nên sự phong phú, đa dạng của văn học. Để tạo ra một cái gì đó mới, một nghệ sĩ cần phải có tài năng và năng khiếu bẩm sinh để làm nổi bật cái riêng của họ. hơn nữa, để tạo sự mới lạ, người viết không thể coi sáng tác là một nghề cần sự chăm chỉ, đào sâu và tìm tòi.

một nhà văn nước ngoài đại khái đã nói: trong văn học có hạnh phúc trong đau khổ tột cùng mà chỉ có nghệ sĩ mới hiểu được. tạo ra một cái gì đó mới là kết quả của sự siêng năng và tài năng, nó mang lại cho người nghệ sĩ sức mạnh để vượt qua quy luật hư hỏng của thời gian.

le thi hong hanh

(Trường THPT nghề hưng thịnh – phú thọ – giải nhất)

loigiaihay.com

Nguồn: https://truongxaydunghcm.edu.vn
Danh mục: Văn Học

Related Articles

Back to top button