Top 12 bài Kể về một trải nghiệm của em ngắn nhất 2022 – HoaTieu.vn

Bạn đang quan tâm đến Top 12 bài Kể về một trải nghiệm của em ngắn nhất 2022 – HoaTieu.vn phải không? Nào hãy cùng Truongxaydunghcm.edu.vn đón xem bài viết này ngay sau đây nhé, vì nó vô cùng thú vị và hay đấy!

cho tôi biết một trải nghiệm mà bạn có được khi làm bài tập trong chương trình sách giáo khoa lớp sáu nhằm kết nối kiến ​​thức với cuộc sống. Dưới đây là một số bài văn mẫu về một trong những kinh nghiệm của tôi để các em tham khảo nhằm viết cho mình một đoạn văn hay và ý nghĩa.

Những trải nghiệm đáng nhớ luôn là những kỷ niệm đẹp, để lại niềm vui hay bài học cho mỗi chúng ta trên con đường trưởng thành. do đó, kể lại trải nghiệm của trẻ, dù vui hay buồn đều là chủ đề quen thuộc trong các bài tập kể chuyện trước lớp, khơi dậy cảm xúc, rèn luyện kỹ năng bộc lộ cảm xúc, sự tự tin, dũng cảm khi nói. thuyết trình và kể chuyện trước đám đông. Dưới đây là 12 câu chuyện mẫu về một trải nghiệm ngắn, hãy xem chúng để biết ý tưởng giúp câu chuyện của bạn trở nên thú vị và sinh động hơn!

Bạn đang xem: Kể về một trải nghiệm buồn của em

1. cho tôi biết kinh nghiệm số 1 của bạn

Nếu ai đó hỏi về trải nghiệm đáng nhớ nhất, tôi luôn nghĩ về trải nghiệm đã xảy ra gần một năm trước.

Đó là lần tôi được về quê và cùng ông bà ra đồng gặt lúa. Dù đã về quê nhiều lần nhưng đó là lần đầu tiên tôi được về quê trong cùng một ngày. sáng hôm đó tôi dậy sớm, tôi bắt chước ông bà đội mũ, đeo găng tay, mặc quần áo dài rồi đi ra đồng. khi tôi đến đó tôi thực sự choáng ngợp với khung cảnh ở đây. một bầu trời bao la vàng rực hiện ra trong nắng. mùi lúa chín thơm ngào ngạt làm tôi mê mẩn. nhưng rồi những tiếng cười, tiếng nói, tiếng động cơ đập đã gọi tôi trở lại. Vì còn nhỏ, tôi không làm được nhiều việc nên tôi nhận nhiệm vụ lo liệu, cơm nước cho ông bà và các cô chú. Nếu ai khát, tôi sẽ mang nước và khăn lạnh đến ngay. Ông nội trêu tôi như một con sóc nhỏ. Cuối ngày, khi mùa màng xong, mọi người sẽ tuốt lúa trên đồng. Tôi cầu xin bạn giúp đỡ mọi người. Vì vậy, tôi được chỉ định buộc đầu bao gạo sau khi đã đầy. Tôi phải mất vài lần lóng ngóng mới quen với cách luồn và buộc qua một chiếc túi dày như các bạn. làm xong người tôi mệt mỏi, vã mồ hôi, đau tay. nhưng tôi vẫn cảm thấy rất hạnh phúc. vì đã góp một chút sức lực để giúp đỡ ông bà.

Bây giờ, đã lâu rồi, nhưng hình như tiếng tuốt lúa, mùi rơm rạ từ ngày đó vẫn còn bủa vây tôi. thật là vui.

2. cho tôi biết kinh nghiệm của bạn trong thời gian ngắn nhất số 2

Hôm nay, vì trời mưa rất nhiều, tôi không có áo mưa nên phải ngồi trong lớp đợi mưa tạnh rồi mới về nhà. Trong lúc cùng bạn bè ngắm mưa, tôi chợt nhớ lại những kỉ niệm trong cơn mưa cách đây hơn ba năm.

Khi đó, tôi mới bước vào lớp hai, đã quen với lớp và bạn bè nên tôi rất mạnh dạn. đến giờ ra chơi, tôi cũng chạy quanh sân trường với các bạn. hôm đó phải nghỉ học sớm không báo trước nên bố mẹ không đến đón đúng giờ. do đó, chúng tôi phải ngồi ở hành lang bên ngoài lớp học để chờ người đến đón. tự nhiên lúc đó trời lại mưa. sân đầy những vũng nước nhỏ. thế là tôi và đám bạn rủ nhau mặc áo mưa ra sân chơi. trong mưa chúng tôi cổ vũ nhau và vui vẻ đuổi nhau. sau một thời gian chúng ta rủ nhau nhảy vũng, xem ai nhảy vũng lớn nhất sẽ thắng. trong khi chơi, do tính hiếu thắng nên em đã quyết định thử vận ​​may ở một vũng nước lớn. Và tất nhiên là tôi không thể nhảy. Tôi ngã ra giữa vũng nước, nước bắn tung tóe khắp nơi, ướt hết cả người. Cùng lúc đó, mẹ tôi đến đón tôi. Khi tôi nhìn thấy tất cả các bạn ướt, mẹ tôi đã rất tức giận. về đến nhà mẹ liền bắt đi tắm rửa thay quần áo khô rồi mắng cho một trận giao hữu. Sau ngày hôm đó, tôi bị cảm gần một tuần mới hồi phục. khiến tôi từ bỏ những thói quen nghịch ngợm của mình.

Sau sự kiện đó, tôi càng ngoan và nghe lời mẹ hơn. không còn tai quái nữa. Và mỗi khi trời mưa, tôi lại xúc động và nhớ về kỷ niệm ngu ngốc đó của mình.

3. kể cho tôi nghe về một trải nghiệm mà bạn đã có ở lớp 6 số 3

Tôi vẫn nhớ bài học ngày đó. khoảnh khắc tuyệt vời và đau đớn nhất đối với tôi kể từ khi tôi bước vào lớp sáu, vì tôi đạt 3 điểm môn văn.

trả lại bài kiểm tra cho lớp. Anh để vở trên bàn, vẻ mặt không vui. Như thể bản năng mách bảo điều gì đó, tôi lật nhanh từng trang. Những chấm 8, 9 đỏ tươi lần lượt mỉm cười với em – học sinh giỏi của lớp. Tôi vẫn tiếp tục hoang mang ồ! Tôi không thể tin vào mắt mình: một con số 3 khổng lồ! Choáng váng, tôi như muốn chết ngất trước sự thật phũ phàng đó.

không, không thể! Tôi quyết tâm nhìn lại mình, nhưng còn nghi ngờ gì nữa? số 3 in rõ ràng trong khung tỷ số. Tôi nhanh chóng đóng vở lại và nhìn những người bạn của mình. Dường như mọi người đều hài lòng với thành quả của mình, không ai để ý đến nỗi khổ của tôi. Bạn có thể nghĩ rằng tôi hạnh phúc với điểm số khá tốt như thường lệ vì tôi là chủ nhiệm của lớp! càng nghĩ càng xấu hổ, cúi đầu xuống. khi tôi quay lại bài viết, dòng chữ anh ấy gõ hiện lên rõ ràng trước mắt anh: lạc đề!

Tôi đọc lại tiêu đề và nhận ra mình đã nhầm. đề bài yêu cầu tả một dòng sông (một cánh đồng hay một góc phố …) gắn với kỉ niệm tuổi thơ nhưng em lại kể về kỉ niệm tuổi thơ sâu sắc. Đề tài này không khó đối với tôi. Do mình chủ quan quá nên không đọc kỹ. Nhớ lại lần đó, tôi nộp bài tập đầu tiên trước ánh mắt ngưỡng mộ của bạn bè, nhưng tôi quên mất lời nhắc nhở của họ: các bạn phải kiểm tra kỹ bài làm của mình trước khi nộp bài. Có lẽ vì dựa vào sức mình mà học và hài lòng với những lời khen ngợi của thầy cô, bạn bè nên cô trở thành một cô gái kiêu ngạo và hợm hĩnh kể từ đó.

Đúng lúc đó, bạn tôi thì thầm vào tai tôi với giọng hạnh phúc:

– lan, hôm nay tôi được 7 điểm! Tôi đã rất cố gắng và đạt điểm cao. mẹ tôi phải rất hạnh phúc. ồ! tại sao mặt bạn lại nhợt nhạt như vậy? bao nhiêu điểm? để tôi xem!

Nghe nó, tôi còn buồn và xấu hổ hơn. ha hài lòng với 7 đầu tiên của mình bằng văn bản. và tôi, người vẫn coi 7 là tầm thường, đã nhận được 3 hôm nay! Tôi không thể diễn tả nỗi đau mà tôi cảm thấy vào lúc đó. Tôi cảm thấy ánh mắt cô giáo buồn, ngạc nhiên và thất vọng: tại sao? cô ấy rất buồn.

Trên đường về, tôi rất lo lắng và bối rối. Bố mẹ tôi tin tưởng rất nhiều vào tôi. Bố mẹ bạn sẽ nghĩ gì nếu họ biết bạn được 3 điểm cho môn viết? bố tôi thường động viên tôi học tập thật tốt và ước mơ tôi cũng sẽ trở thành một luật sư như ông. còn mẹ, bao đêm mẹ ngồi đan len, cố đợi tôi học xong rồi mới đi ngủ. Tôi cũng chỉ mong một điều là con gái tôi sẽ học thật giỏi. Không thể để bố mẹ thất vọng, em sẽ giấu bài, sẽ nói cô giáo không cho điểm vì cả lớp làm bài quá kém. Bị bao vây bởi suy nghĩ dối trá đó, tôi về nhà nhưng đầu óc vẫn còn mông lung.

Khi tôi vừa ra đến cửa, mẹ tôi đã nhẹ nhàng bước xuống cầu thang để chào đón tôi. Đôi mắt mẹ tôi chợt hoảng hốt khi thấy tôi bơ phờ, mệt mỏi. Tôi ôm mẹ và khóc. không, tôi không thể nói dối mẹ thân yêu của mình.

Tối hôm đó, tôi đã xem qua bài báo một cách cẩn thận. điểm 3 nhắc nhở tôi nhìn lại bản thân mình. Tôi tự nghĩ: chắc chỉ có điểm này thôi 3. Mình sẽ tiếp tục được 9 điểm, 10 điểm và bố mẹ, thầy cô, bạn bè sẽ tin tưởng và yêu thương mình như xưa.

4. viết một bài luận về kinh nghiệm số 4 của bạn

kỷ niệm đáng nhớ là những sự kiện, sự kiện mà chúng ta đã trải qua và chúng ta có những ấn tượng khó quên về nó, những kỷ niệm không nhất thiết phải là những câu chuyện vui, những lời khen mà đôi khi đó còn là những câu chuyện buồn, những sự cố đáng tiếc xảy ra trong cuộc đời chúng ta. Tôi cũng có những kỷ niệm như thế, đó là kỷ niệm khi tôi không may bị tai nạn trên đường đi học về. Tuy là một câu chuyện buồn nhưng nó để lại nhiều dấu vết trong trí nhớ của tôi, mà có lẽ tôi sẽ không bao giờ quên.

Xem thêm: Truyện cổ tích Tấm Cám bản gốc

Cuộc sống không chỉ có những niềm vui và hy vọng mà đôi khi những biến cố, khó khăn ập đến bất ngờ mà chúng ta không thể lường trước được. Sự cố tôi gặp phải trên đường đi học có lẽ không phải là vấn đề lớn nhưng nó khiến tôi sợ hãi và hoảng sợ khi nó xảy ra. Hôm đó cũng như bao ngày bình thường khác, tôi và các bạn đi xe đạp đến trường, học buổi chiều nên thời gian bắt đầu ở nhà là khoảng giữa trưa. Đây là lúc mọi người nghỉ ngơi nên đường phố khá vắng vẻ nên chúng tôi thường xếp thành hàng hai, hàng ba để tiện trò chuyện và cười sảng khoái.

Chúng tôi vẫn biết điều đó là nguy hiểm, nhưng do tập quán, cả hai chúng tôi sẽ không thay đổi. nhưng sự việc hôm đó đã khiến tôi suy nghĩ lại, nhìn nhận đúng đắn hơn về sự an toàn của bản thân và hậu quả của việc xếp hàng trên đường. hôm đó tôi và mấy người bạn đạp xe xếp hàng như mọi ngày, câu chuyện thật buồn cười làm chúng tôi mất trí nhớ về những thứ xung quanh, bỗng một chiếc xe đạp lao tới, không hiểu vì lý do gì, nó làm chủ được phanh nên đâm thẳng vào lưng tôi. xe hơi. Do va chạm mạnh, cả người và xe nhanh chóng chìm xuống mương cạn bên đường.

Chiếc xe va chạm rất mạnh khiến tôi ngã xuống đất, chân đau và không thể đứng dậy được. Lúc đó, xe của tôi cũng bị va chạm mạnh nên ngã gãy lồng, túi trong lồng bung ra. Khi tôi lao xe ra khỏi đường, tôi đã vô cùng sợ hãi, đây là lần đầu tiên tôi bị tai nạn và tôi đã trải qua một loạt cảm giác kinh khủng, mặc dù tôi không bị thương nặng nhưng cảm giác sợ hãi lúc đó khiến tôi thực sự bị ám ảnh, nhiều ngày sau tôi không dám đụng vào chiếc xe đạp và được bố mẹ đưa đến trường.

5. kể cho tôi nghe về kinh nghiệm thời thơ ấu số 5

Tôi có một người bạn chơi với nhau từ nhỏ, đó là phuong, chúng tôi lớn lên cùng nhau, cùng chơi, cùng học và cùng nhau trải qua bao kỉ niệm vui buồn tuổi thơ. Kỉ niệm giữa tôi và phuong mà tôi sẽ không bao giờ quên là kỷ niệm về một lần tôi bị ngã xe.

Tôi nhớ lúc đó chúng tôi mới chỉ là học sinh lớp 3, học cùng lớp gần nhà nên ngày nào chúng tôi cũng rủ nhau đi học, hôm đó, cũng như mọi ngày, chúng tôi đến về nhà rủ tôi đi học, chúng tôi vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ. Khi tôi đang đi trên đường thì bất ngờ có một chiếc xe máy đi rất nhanh lạng lách đánh võng và tôi tạt vào lề đường để tránh xa nhưng chiếc xe vẫn va vào tôi khiến tôi mất lái và chao đảo rồi chao đảo. cả xe và người nằm la liệt trên đường. lúc đó xe phóng đi không thèm nhìn lại, tôi ngã xuống, vừa đau vừa tức, sau đó anh phùng nhanh chóng đến đỡ tôi ngồi xuống vỉa hè, rồi đứng dậy dìu tôi. Phương rất lo lắng, cô ấy giũ quần áo của tôi và nhìn kỹ xem tôi có bị đau ở đâu không, khi thấy tôi bị đau, cô ấy đã gửi xe về nhà dưới lòng đường và đưa tôi đi học và trên đường. Anh ấy hỏi tôi “có đau nhiều không?”, Rồi bắt tôi đến bệnh xá. Sự quan tâm ân cần của anh phũ khiến tôi rất xúc động, anh rất quan tâm và an ủi người khác, anh biết hy sinh hết mình vì bạn của mình, tôi cứ nhìn anh và thầm cảm ơn vì có một người bạn. rất tốt.

mỗi khi nhớ về kỉ niệm đó, em lại cảm thấy phuong là một người bạn rất hiếm có, kỉ niệm đó đã giúp em hiểu hơn về người bạn của mình để em thêm yêu quý, trân trọng và giữ gìn bạn ấy. giữ tình bạn đẹp của chúng ta.

>

6. viết một bài văn kể lại một trải nghiệm trong mùa hè số 6 của tôi

Những kỳ nghỉ hè vừa qua đã mang lại cho tôi nhiều trải nghiệm tuyệt vời. nhưng điều đáng nhớ nhất đối với tôi vẫn là trải nghiệm tự tay đào củ sen cùng anh trai.

Đó là một buổi trưa mùa hè đầy nắng với làn gió mát. Sau khi xin phép ông nội, tôi và anh trai xách chiếc thúng to ra ao sen cuối làng lấy củ sen. khi đặt chân đến, tôi đã bị choáng ngợp bởi vẻ đẹp tuyệt vời của nơi đây. toàn bộ đầm được bao phủ bởi những lá sen lớn, những bông sen hồng thơm ngát. phía xa là núi non, mây trời bao la, đẹp hơn cả cảnh thần tiên trong phim mà tôi thường thấy.

Sau khi xem qua, tôi bắt tay vào việc chính. Đầu tiên, tôi kéo quần lên và đi ủng cẩn thận, sau đó đi theo anh ta qua vũng bùn. mỗi bước chân dần chìm xuống bùn sâu đến đầu gối, khiến mọi cử động đều khó khăn. Nhưng ngay khi anh trai tôi gọi tôi và họ cùng nhau kéo củ sen ra khỏi bùn, tôi ngay lập tức quên đi khó khăn nhỏ đó. Sau một thời gian làm việc chăm chỉ, bạn và tôi đã có một giỏ đầy củ sen. Nhìn những củ sen to và dài, tôi hạnh phúc vô cùng. Trước khi về nhà, anh tôi còn bẻ lá sen và làm nón để che cho tôi.

Tối hôm đó, tôi được ăn canh củ sen tươi do chính tay bà ngoại nấu. Miếng sen thơm mà lòng vô cùng. Đó là một trải nghiệm tuyệt vời mà tôi sẽ không bao giờ quên.

7. viết một bài văn kể lại một trải nghiệm của tôi khi đi chơi số 7

Cuối tuần trước, tôi cùng anh trai và dì lên núi hái nấm. Đó thực sự là một trải nghiệm tuyệt vời mà tôi sẽ không bao giờ quên.

Trước khi đi, cô được mặc một bộ quần áo dài tay, một đôi ủng, một đôi găng tay, một chiếc giỏ tre trên lưng và một chiếc gậy dài. tất cả chúng đều giúp bảo vệ bạn khỏi bọ trên cỏ.

gọi là núi nhưng thực ra nơi hái nấm là một đồi thông nhỏ. Tôi đi với anh trai tôi và dì tôi đi theo hướng khác. Vừa đi, tôi vừa làm theo, dùng cái gật đầu chải nhẹ những chiếc lá khô để tìm nấm. đồng thời chú ý không hái thêm nấm độc. khi tôi đến đó, tôi nhanh chóng tìm thấy một gia đình nấm lớn. Tôi nhanh chóng ngồi xuống, gom nấm và cho vào rổ. sau đó, tôi và anh trai tôi tìm thấy rất nhiều nấm. đặc biệt là một cái to bằng bàn tay của bạn khi mở rộng. Kết thúc một buổi hái nấm, tôi vừa mệt vừa mướt mồ hôi. nhưng nhìn rổ nấm đầy ắp của mình, tôi quên hết mệt mỏi và cảm thấy thích thú vô cùng.

Tối hôm đó, tôi có thể ăn súp nấm xào nấm mà tôi tự tay hái. món đó mẹ tôi vẫn nấu như mọi khi, nhưng ngon một cách lạ lùng. kinh nghiệm hái nấm ngày ấy, tôi vẫn nhớ mãi.

8. viết một bài luận về kinh nghiệm số 8 của bạn

Cuộc sống hiện đại cuốn chúng ta vào vòng xoáy với sự phát triển hối hả đôi khi khiến chúng ta từ bỏ những mối quan hệ tưởng chừng như rất quan trọng trong một khoảng thời gian nhất định. chỉ khi tình cờ gặp lại họ, chúng ta mới nhận ra mình đã mất những gì.

Chuyến đi đó là phần thưởng mà bố mẹ dành cho tôi sau một năm dài học tập chăm chỉ khi tôi đậu thành công vào một trường trung học trọng điểm của tỉnh với số điểm khá cao.

Chuyến đi diễn ra vào trung tuần tháng 7, gia đình tôi quyết định trốn cái nắng hè chói chang của miền Bắc để đến với không khí trong lành, sạch sẽ của Đà Lạt. Trước khi đến thăm dalat, cả gia đình tôi đã bay đến Nha Trang để thăm một số người bạn của bố tôi. Đây cũng là lần đầu tiên tôi được trải nghiệm cảm giác đi máy bay. Từ cửa sổ, những đám mây trắng và bồng bềnh chưa bao giờ gần tôi đến thế. Tôi nghĩ rằng tôi có thể đưa tay ra và chạm vào chúng, và cảm nhận chúng một cách đầy đủ nhất. Khi bay đến Nha Trang, chúng tôi được chiêu đãi nhiều món đặc sản miền Trung như bánh chưng, hải sản, bánh xèo … Nha Trang cũng là vùng đất mới nhưng vẫn mang đến cho tôi cảm giác thân quen vì tôi cũng sinh ra ở biển. những thứ như sò, cát trắng, biển xanh, v.v. Chúng khá quen thuộc với tôi. vì vậy điều làm tôi phấn khích nhất là chuyến đi đến dalat sau 2 ngày ở đây.

gia đình tôi đã thuê taxi để trải nghiệm cung đường rừng từ nha trang đến dalat. đường rừng vẫn chưa được cải thiện nhiều, đường đi rất gồ ghề, khó đi. nhưng bỏ qua những trở ngại này, tôi lao vào những cánh rừng xanh bạt ngàn. Càng gần Đà Lạt, rừng càng rậm rạp, môi trường càng dễ chịu. Tôi còn nghe thấy tiếng chim hót trong rừng, mang lại cảm giác bình yên chưa từng có. ở thành phố bây giờ rất khó kiếm được tiếng chim hót vì bận nhà kính xây khu đô thị, nhà cao tầng, chung cư … Mình thích da lat vì điều đó. Tôi thích khung cảnh yên bình và nhẹ nhàng.

cả gia đình tôi đã dành 3 ngày để ở lại dalat và trải nghiệm thành phố tình yêu này. chúng tôi đã đến thăm những vườn hoa, trải nghiệm chợ đêm dalat và thử cưỡi ngựa, đạp xe quanh thành phố. Đà Lạt rất yên bình và nhẹ nhàng. Ở Đà Lạt, chúng tôi trải nghiệm cái mà mọi người gọi là “một ngày và bốn mùa”. ánh sáng như mùa xuân, giữa trưa như mùa hạ, buổi chiều mang hơi thở của mùa thu, và đêm se lạnh như đầu đông. Tối nào tôi cũng rủ bố mẹ đi chợ đêm vì tôi rất thích trải nghiệm ăn uống ở đây với sữa chua dâu, sữa đậu, bánh canh, bánh tráng nướng, … nhưng có một trải nghiệm tôi không thể quên, đó là gặp mặt là bạn cũ của bạn ở đó. anh ấy là bạn thân nhất của tôi thời trung học. chúng tôi đã trải qua 4 năm cấp ba với nhiều trải nghiệm cùng nhau, từ vui đến buồn. Chúng tôi đã hứa sẽ là bạn thân của nhau mãi mãi. Tuy nhiên, cuối cùng, anh ấy đã không vào được ngôi trường mơ ước của chúng tôi. Còn tôi, khi bước vào một môi trường mới và có chút áp lực trong việc duy trì thành tích học tập, tôi đã vô tình quên mất người bạn thanh mai trúc mã này. cho đến khi bất ngờ gặp anh ở hội chợ, cô bạn lần này cũng đang đi du lịch ở đây, tôi chợt sững người. Chúng tôi nhìn nhau rất lâu rồi mới có thể chào nhau. mọi thứ trở nên gượng gạo, khó xử như thể người ta mới gặp nhau lần đầu. Cuối cùng, chúng tôi xin phép bố mẹ để được đi cùng nhau một thời gian. chúng tôi ngồi kể cho nhau nghe về cuộc sống trong thời gian gần đây. anh đã nói một câu khiến em rất buồn “Anh thấy em vui vẻ với những người bạn mới quen nên anh sợ làm em buồn”. ôi, từ “bức xúc”! Tôi không ngờ sự bất cẩn của mình lại khiến bạn tôi đau đớn đến vậy. Tôi vô cùng hối hận về sự cố đó. chúng tôi đã ngồi với nhau rất lâu, kể cho nhau nghe những điều giấu kín trong lòng và quyết định làm lành. khi kết thúc chuyến đi, chúng tôi đã quay lại với nhau và kể từ đó chúng tôi đã duy trì mối quan hệ thân thiết.

Chuyến đi vừa qua đã mang lại cho tôi nhiều điều. mang đến những giây phút giải trí thoải mái sau thời gian học tập căng thẳng. Nó cung cấp những kiến ​​thức về văn hóa, địa lý, … về vùng đất mới. nhưng trên tất cả, anh đã tìm lại cho tôi một tình bạn đẹp. Tôi nhận ra rằng: không gì có thể phá vỡ một tình bạn ngoài sự tàn nhẫn của chính bạn. Tôi hy vọng sẽ dành nhiều thời gian hơn cho anh ấy, có lẽ là trong một chuyến đi mới, để giữ gìn tình bạn này. Tôi mong mọi người hãy quan tâm hơn đến những người xung quanh để họ không phải hối hận như tôi.

9. viết một bài luận về trải nghiệm của bạn một cách chi tiết # 9

Xem thêm: Hướng Dẫn Tải, Đăng, Cài Avatar Star Moi Nhat 2017, Cách Cài Đặt Và Đăng Ký Avatar Star Online

trong cuộc sống, chắc hẳn ai cũng gặp ít nhiều may mắn, tôi cũng không ngoại lệ. Trong đó, có một khoảnh khắc mà tôi sẽ không bao giờ quên vì tôi may mắn được giúp đỡ. Đó là khi tôi học lớp ba.

Khi đó, tôi chỉ là một đứa trẻ tám chín tuổi, vì vậy tôi vẫn còn ngây thơ và khờ khạo. Tôi vẫn nhớ rõ hôm đó là thứ sáu ngày mười ba. Tôi không mê tín, nhưng nghe mọi người nói là ngày xui xẻo, nhưng là ngày may mắn của tôi. hôm đó, mẹ cho tôi năm chục nghìn để mua sách. khác với mọi khi, lần này tôi đi một mình. Khi vừa bước xuống thang cuốn, thay vì đi thẳng đến hiệu sách, tôi bỗng choáng ngợp với thiên đường chơi game bên cạnh. Đối với một đứa trẻ ở độ tuổi của tôi, trò chơi luôn là điều thú vị nhất trên thế giới. không do dự, tôi đi thẳng đến khu vui chơi.

Phải mất một lúc, trời đã tối. Tôi nhận ra rằng tôi vẫn chưa mua sách, vì vậy tôi tạm biệt sân chơi và chạy đến hiệu sách. Oh! cuốn sách ở đây để tìm. Tôi lo lắng chạy đến quầy thu ngân. chạy anh chàng đã xếp hàng chờ đợi suốt thời gian qua. sau khi quét mã vạch, thu ngân đọc số tiền. toàn bộ cơ thể của tôi đã bị sốc. Vào lúc đó tôi nghĩ: “không! Không! Em chỉ đang tưởng tượng thôi! “Suýt chút nữa tôi lại hỏi:” Bao nhiêu tiền? “Cô thu ngân lại nói giá. Giá như em đừng lãng phí tiền bạc vào những trò vô bổ đó thì có phải tốt hơn không. ? Nhưng hối hận cũng muộn rồi, rõ ràng là tôi không đủ tiền mua sách. Chẳng lẽ tôi đã dành cả buổi chiều để về nhà nói với mẹ rằng tôi không mua được sách? Khi chứng kiến ​​cảnh đó, người đàn ông đã đặt tay trong túi lấy tờ 50.000 đồng thả xuống đất rồi cúi xuống nhặt tờ tiền, vỗ vai tôi nói: “Ông ơi, ông làm rơi tờ tiền này!”

Vào lúc đó, tôi cũng hiểu ra mọi thứ. Thành thật mà nói, tôi không phải giơ tay cầu xin, nhưng tôi cảm kích rõ ràng sự giúp đỡ trong tình huống trớ trêu này. Tôi không biết phải làm gì ngoài lời cảm ơn. Tôi rất cảm động vì từ cách ăn mặc giản dị của bạn, tôi đoán bạn không phải là người giàu có. thực ra, số tiền đó rất cần đối với tôi lúc này tôi đã cẩn thận cầm lấy hóa đơn và đưa cho thu ngân. cô ấy đếm tiền rồi bỏ cuốn sách và hóa đơn vào túi rồi đưa cho tôi. Khi ra cửa, tôi nghĩ nên đưa tiền lẻ cho cô ấy, nhưng khi tôi quay lại thì nó đã biến mất. Đó không phải là tiền của riêng tôi, vì vậy tôi đã bỏ nó vào một thùng từ thiện bên cửa. sau đó tôi rời đi, tôi không thể ngừng suy nghĩ về câu chuyện trên đường đi. Bởi vì tôi có một tâm trí ham học hỏi, rất nhiều câu hỏi nảy sinh trong tôi. Nếu không có sự giúp đỡ của bạn, liệu tôi có thể về nhà một cách dễ dàng ngay lúc đó không? Đó có phải là điều kiện kinh tế của gia đình bạn không?

Dù đã ba năm trôi qua, tôi đã học lớp sáu rồi, nhưng tôi vẫn không thể nào quên được kỉ niệm ngày ấy. Tôi vẫn mong có một ngày may mắn được gặp lại người chú cũ để có thể cảm ơn và đền đáp. Cũng từ trải nghiệm này, tôi tự hứa với bản thân sẽ luôn ngoan ngoãn, nghe lời ông bà, làm nhiều điều tốt để tạo may mắn cho bản thân và những người xung quanh.

10. viết một bài luận về kinh nghiệm của bạn không. 10

Cuối tuần trước, gia đình tôi đã có một chuyến du lịch rất vui vẻ. Đó là phần thưởng mà bố mẹ dành cho em khi em đạt thành tích tốt trong học tập cuối kì i. đây là lần đầu tiên tôi đi biển.

lúc năm giờ sáng, xe buýt rời Hà Nội. Xe đến nơi đã gần trưa. Tôi và những người bạn cùng trang lứa cảm thấy rất thích thú vì sau một chặng đường dài cuối cùng chúng tôi cũng đến được với sam Son. Sau khi đến khách sạn, quý khách nhận phòng và cất đồ đạc. mọi người cùng nhau đi ăn trưa, sau đó nghỉ ngơi.

Vào buổi chiều, mọi người trong nhóm cùng nhau đi tắm biển. đáng kinh ngạc! Tôi đang đứng trước đại dương bao la. nước biển trong xanh. Đứng gần biển, tôi có thể nhìn thấy từng con sóng vỗ vào bờ. nhìn xa về phía chân trời, trời và biển như hòa làm một. gió biển cùng với âm thanh của sóng, rất dễ chịu để lắng nghe. Bên cạnh bãi biển, núi Trường Lệ, một địa điểm khá nổi tiếng ở đây, nhô lên, chạy dọc theo mép nước. Cuối bãi là ngôi đền thờ Độc Chiếu cổ kính uy nghi, sừng sững trên núi đá. tất cả chúng đều đẹp như những bức ảnh tôi nhìn thấy trên mạng khi tôi phát hiện ra chúng thật giả tạo.

Hiện tại, bãi biển rất đông đúc. tiếng cười vang vọng khắp không gian. người lớn thích bơi trong nước. trẻ em chơi trên cát, xây những lâu đài xinh đẹp. tôi và các con mỗi người một chiếc phao, rồi nhảy xuống biển bơi. làn nước trong lành của biển khiến tôi cảm thấy rất thoải mái. tắm biển xong cả bọn cùng nhau đi ăn hải sản nướng. các món ăn đều rất phong phú và đậm đà hương vị biển.

Chuyến du lịch ba ngày hai đêm của gia đình tôi đã kết thúc. nhưng tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc vì đã có một trải nghiệm vô cùng thú vị tại đây. Tôi hy vọng sẽ có nhiều chuyến đi như thế này cùng gia đình.

11. viết một bài luận kể lại trải nghiệm bạn đã có với người thân thứ 11 của mình

kinh nghiệm là hành trang quan trọng của mỗi người trong cuộc đời. Nhờ những trải nghiệm này, chúng tôi đã rút ra được nhiều bài học quý giá hơn.

Tôi vẫn nhớ một trải nghiệm khi tôi còn nhỏ. cha tôi dạy tôi đi xe đạp. đó là trong kỳ nghỉ hè năm tôi mười tuổi. Bố quyết định dạy tôi đi xe đạp. tại thời điểm đó tôi cảm thấy rất phấn khích, nhưng cũng khá lo lắng. Sáng chủ nhật, bố đưa tôi đi tập trên một con đường vắng trong thị trấn. đầu tiên, bố dạy tôi cách giữ thăng bằng. đó không phải là một cái gì đó đơn giản. nhưng nếu bạn giữ xe thăng bằng thì sau này bạn sẽ dễ dàng đạp xe hơn. Bố ngồi băng sau để bố giữ xe.

Cha tôi và tôi đã làm việc chăm chỉ cho đến gần trưa. Tôi đã thử nhiều lần nhưng vẫn không thành công. chiếc xe đôi khi nghiêng về bên trái, đôi khi bên phải. điều đó khiến tôi cảm thấy chán nản. Sau bữa trưa, tôi và bố tiếp tục tập luyện. ngày đầu tiên học đạp xe với tôi thật dài. Trên đường về nhà, bố kể cho tôi nghe về buổi tập đi xe đạp của bố. Bố không có ông nội hướng dẫn mà phải tự học, với sự giúp đỡ của một người bạn. sau khi nghe, tôi cảm thấy có động lực hơn rất nhiều. Tôi đã nói với bố tôi rằng hãy cố gắng hơn vào ngày mai.

Ngày tháng trôi qua, tôi bắt đầu đi được những quãng đường nhỏ. trong lúc tập, tôi bị ngã xe một lần. đầu gối bị thương khiến tôi khá đau. nhưng sau đó, tôi vẫn tiếp tục luyện tập. Tôi đã đi một chặng đường dài mà không có bố ngồi sau. cảm xúc của tôi lúc đó vui sướng, hạnh phúc vô cùng. ngay sau đó, nhân ngày sinh nhật của tôi, bố mẹ tôi đã tặng cho tôi một chiếc xe đạp rất đẹp.

Trải nghiệm này đã giúp tôi luyện tính kiên trì. Tôi nhận ra rằng không gì là không thể khi bạn đủ quyết tâm.

12. viết bài văn kể lại kinh nghiệm làm bánh trung thu số 12 của em

Đã hơn một tháng trôi qua, nhưng mỗi khi nhìn lại trải nghiệm của mình trong cái tết trung thu ấy, tôi vẫn thấy xúc động.

Năm nay, do dịch vòi rồng nên cả nhà tôi đón trung thu ở nhà, không thể đi đâu được. nên mẹ tôi quyết định tự tay làm bánh trung thu để thắp hương, biếu ông bà. Sau khi nghiên cứu kỹ lưỡng, tôi đã đặt mua trọn bộ bánh trên mạng. Buổi chiều, sau khi nhận hàng, cả nhà đi làm. Đây là lần đầu tiên tham gia làm bánh trung thu, tôi rất hồi hộp và vui vẻ.

Đầu tiên, tôi đề nghị lau bàn bếp và trải một lớp giấy lấp lánh để lau bánh. Sau đó, tôi giúp mẹ tôi cân các thành phần trên chiếc cân nhỏ để có công thức chính xác. còn bố sẽ phụ trách nhào bột để làm vỏ bánh. trong khi đó, anh cẩn thận bóc các loại hạt để làm nhân. Và tôi sẽ băm nhỏ, cho vào bát từng cái một. Sau khi làm xong, mẹ tôi vào bếp, đứng đảo và đảo đậu cho đến khi đậu chín và có mùi thơm. khi mẹ tôi nói xong, tôi lấy nó ra bàn. sau đó, cả nhà cùng nhau trổ tài làm bánh. Em cầm từng miếng bột, phần nhân tròn đã được bố chia nhỏ, bắt chước theo video, nặn thành hình. đầu tiên bạn tráng mỏng vỏ rồi cho nhân vào giữa rồi bọc nhân lại, vo tròn để nhân không bị lộ ra ngoài. Cuối cùng, cho bánh vào khuôn và ấn xuống, tạo hình. Mặc dù bánh trông không được giòn và nhiều màu sắc như ngoài hàng nhưng tôi thấy chúng vẫn đẹp và ngon không kém. Sau khi nướng bánh xong, tôi và bố mẹ cho bánh vào từng chiếc hộp nhỏ, để thắp hương và mang sang biếu ông bà nội bên cạnh.

Trải nghiệm tự tay làm bánh trung thu ngày hôm đó thật tuyệt vời đối với tôi. Cảm giác được tự tay làm từng công đoạn để tạo ra một chiếc bánh thơm ngon khiến tôi rất vui và tự hào.

xem các thông tin hữu ích khác trong phần tài liệu của hoatieu.vn.

Có thể bạn quan tâm: Những bài thơ về Bác Hồ hay và ý nghĩa nhất – Tin Đẹp

                       

Vậy là đến đây bài viết về Top 12 bài Kể về một trải nghiệm của em ngắn nhất 2022 – HoaTieu.vn đã dừng lại rồi. Hy vọng bạn luôn theo dõi và đọc những bài viết hay của chúng tôi trên website Truongxaydunghcm.edu.vn

Chúc các bạn luôn gặt hái nhiều thành công trong cuộc sống!

Related Articles

Back to top button