Kể lại câu chuyện lão Hạc kể chuyện bán chó với ông giáo (12 mẫu) – Văn 8

Bạn đang quan tâm đến Kể lại câu chuyện lão Hạc kể chuyện bán chó với ông giáo (12 mẫu) – Văn 8 phải không? Nào hãy cùng Truongxaydunghcm.edu.vn đón xem bài viết này ngay sau đây nhé, vì nó vô cùng thú vị và hay đấy!

đóng vai người chứng kiến ​​và kể lại câu chuyện lão Hạc kể chuyện bán chó với chủ đi kèm 2 dàn ý chi tiết cùng 12 bài văn mẫu giúp các em học sinh lớp 8 có được có liên quan. , tích lũy vốn từ vựng để hoàn thành bài viết xuất sắc nhé. 2, lớp 8, chủ đề 4.

Khi làm đề bài này, các em cần hiểu câu chuyện lão Hạc bán chó, kết hợp với trí tưởng tượng của bản thân để kể lại câu chuyện một cách ngắn gọn, súc tích. vậy mời các bạn cùng theo dõi bài viết dưới đây để có thêm nhiều ý tưởng mới hoàn thiện bài viết của mình:

Bạn đang xem: Kể lại tác phẩm lão hạc

chủ đề 4: Nếu là người chứng kiến ​​cảnh con hạc kể chuyện bán chó với cô giáo, bạn sẽ ghi lại câu chuyện đó như thế nào?

lược đồ kể chuyện con hạc kể chuyện bán chó

lược đồ 1

i. giới thiệu: ngôi kể thứ i (i) có mặt trong truyện với tư cách là ngôi thứ ba ngoài lão hạc và ông giáo (phân biệt với người kể trong truyện nam cao là ông giáo). )

giới thiệu lão hạc ở nhà ông giáo kể chuyện bán chó. có một giáo viên và một người kể chuyện.

ii. nội dung bài đăng :

– kể cho anh nghe: lão hạc nói với chủ về việc bán chó:

  • khi lão Hạc kể chuyện bán chó
  • khi lão Hạc kể chuyện bán chó
  • miêu tả: vẻ mặt buồn bã của bà lão Hạc

– biểu cảm: sự hối hận của con sếu vì đã bán chó và thái độ của ông giáo.

– lão hạc: đặt cái kết đắng cho việc bán chó.

– mô tả: vẻ mặt của cô giáo khi nhận được tin báo = & gt; chiêm nghiệm và đau khổ với con sếu

– biểu thức:

  • nêu suy nghĩ của anh / chị về câu chuyện
  • nêu suy nghĩ của mình về các nhân vật (về ông giáo và chú sếu)

iii. kết luận: hãy nhớ lại vụ việc mua bán chó. đặc biệt là khi nó kết thúc. ý kiến ​​chung về sự kiện. trở lại hoàn cảnh thực tế của tôi.

lược đồ 2

1. mở đầu

  • giới thiệu ngôi kể thứ nhất (tôi) có mặt trong truyện là ngôi kể thứ ba ngoài lão Hạc và ông giáo. (phân biệt với người dẫn chuyện trong truyện cao nhân là ông giáo.
  • trình bày hoàn cảnh lão Hạc đến nhà ông giáo kể chuyện bán chó, có ông giáo và người kể chuyện.

2. nội dung bài đăng

a. kể chuyện lão Hạc kể chuyện bán chó cho chủ

  • Vừa gặp nhau ở cửa, ông lão nói với thầy: “Tôi đã bán rồi”.
  • Thầy hỏi: “Có bán thật không, có được phép không. bị bắt?”. .
  • anh nói với giọng đăm chiêu, vẻ mặt cố tỏ ra vui vẻ nhưng thực ra anh đang rất đau đớn.
  • anh cười, anh cười một cách kỳ lạ, anh cười như một cái miếu. Nước mắt anh trào ra trên đôi mắt đỏ hoe, ngấn nước.
  • Anh bắt đầu khóc, anh khóc như một đứa trẻ, anh khóc như chưa bao giờ được khóc trước đây. những giọt nước mắt xen lẫn nỗi đau khiến tim anh se lại, tim anh đau nhói từng cơn.
  • anh vừa nói vừa đập ngực, những giọt nước mắt cứ thế tuôn rơi trên gương mặt gầy gò, xương xẩu. .

b. miêu tả cả biểu cảm của cô giáo và tâm trạng của chú hạc

  • lão Hạc: vẻ mặt buồn bã của lão Hạc, lão Hạc ân hận vì bán chó, cái kết đắng khi bán chó.
  • ông giáo: nét mặt khi nhận được tin thầy giáo, thái độ ân cần hỏi han, chia sẻ , an ủi,… đồng cảm với tâm trạng day dứt của hạc, muốn xoa dịu nỗi đau cho thân phận bất hạnh của con người, đồng thời tạo niềm lạc quan cho các cụ, các cụ và chính mình bằng cách pha trò, thấu hiểu nhân cách cao đẹp của hạc. với trái tim. loại trí tuệ.

c. cảm xúc riêng

  • suy ngẫm về lịch sử: xót xa cho những thân phận khốn cùng của xã hội, không biết bao giờ cậu vàng mới ra đi, hạc sẽ sống những ngày còn lại như thế nào, ai sẽ quấn quýt bên mình. bên cạnh,…

3. kết thúc

  • nhớ lại vụ mua bán chó. đặc biệt là khi nó kết thúc. ý kiến ​​chung về sự kiện. quay lại tình trạng hiện tại của bạn.

kể lại câu chuyện con hạc kể chuyện bán chó – văn mẫu 1

Tôi vốn cùng làng với hạc và thầy, chỉ là một nông dân bình thường. hàng ngày đi làm đồng, rảnh rỗi thì đi hút thuốc lào. Mọi chuyện sẽ vẫn như thế này, nếu ngày đó tôi không chứng kiến ​​câu chuyện giữa ông lão và cô giáo.

Người dân thời đó còn đói lắm, ăn không đủ no, áo không đủ mặc. những người đấu tranh với thức ăn là khá khốn khổ. Tuy nhiên, không một ai trong thị trấn này không biết rằng ông lão đã nâng niu chú chó vàng như một báu vật. ăn những gì bạn ăn và đôi khi thậm chí ăn nhiều hơn. một phần vì sống một mình buồn lắm, một phần vì nó là con chó của con anh nên anh không muốn bán. lâu lâu chạy lại thấy anh ấy đang ngồi nói chuyện với anh ấy. nhưng hiếm lắm, mấy ngày nay, lâu lâu tôi lại thấy anh tặc lưỡi: “bán đi”. ông già có túng thiếu quá không? Nghĩ vậy nhưng tôi vẫn tin anh ấy sẽ không mất cậu bé vàng.

Chiều hôm đó, tôi ngồi bên nhà thầy, hút một điếu thuốc và tin tưởng. Bất chợt, tôi nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc chạy tới. trông giống như một ông già. người đàn ông đã gầy trước đây nay trông càng khắc khổ hơn. mắt anh ta đục ngầu và đỏ hoe như thể anh ta đã làm sai điều gì đó. ngay lập tức, ngay lập tức nói:

– ông già vàng đã qua đời, thưa chủ nhân

Tôi và giáo viên không thể tin vào tai mình. một người coi con chó đó là tài sản sẽ không có giá trị gì nếu bán nó. giáo viên hỏi lại:

– bạn đã bán nó chưa?

– đã bán. họ vừa bắt được

ông già trả lời chúng tôi, mỉm cười nhưng như một người tôn nghiêm. cô ấy dường như đang cố vui vẻ, đôi mắt vẫn còn ngấn lệ. ông già tội nghiệp! Tôi chưa bao giờ cảm thấy có lỗi với một người như thế. Không biết thầy có còn tiếc năm cuốn sách của mình không, nhưng giờ tôi chỉ thấy tiếc cho thầy. Tôi cố ôm anh và an ủi nhưng lại thôi, sợ anh khó chịu. giáo viên và tôi yêu cầu một cái gì đó:

– anh ta có được phép bắt nó không?

Bây giờ, biểu hiện của anh ấy còn khiến chúng tôi ngạc nhiên hơn nữa. khuôn mặt già nua bỗng chốc co lại. những nếp nhăn chụm vào nhau buộc nước mắt chảy ra. đầu anh ấy nghiêng sang một bên và miệng nhỏ như một đứa trẻ. ông già khóc hu hu …

– chết tiệt … cô giáo! anh ấy không biết gì cả! khi thấy cô gọi lại, anh lập tức chạy đi, vẫy đuôi mừng rỡ. Tôi cho nó ăn cơm. Anh ta đang ăn thì bị loài gặm nhấm trốn trong nhà, ngay sau lưng anh ta, tóm lấy anh ta bằng hai chân sau và lật ngược anh ta lại. cứ như vậy thằng thối và cái xiên, hai đứa đánh nhau một hồi rồi trói 4 chân vào nhau. lúc đó anh ta mới biết mình đã chết! Phía đông! thưa chủ nhân! chủng tộc nào là khôn ngoan! anh ấy tiếp tục làm điều đó như anh ấy đang đổ lỗi cho tôi; anh ấy ậm ừ, anh ấy nhìn tôi như thể muốn nói: “ah! ông già xấu! Tôi sống với anh ta thế này mà anh ta lại đối xử với tôi thế này? “Vậy là tôi tuổi đầu rồi mà còn lừa dối con chó, anh ta không ngờ tôi lại có dã tâm lừa dối anh ta!

đã nói về nơi giáo viên và tôi phải im lặng. Trong tình huống như vậy, chúng ta nên nói gì? an ủi anh ấy như một đứa trẻ, hay trách móc anh ấy? May mắn thay, giáo viên đã có thể nói:

– đó là những gì anh ấy nghĩ, nhưng anh ấy không hiểu! Và ai có chó mà không bán hoặc giết chúng? nếu ta giết hắn, ta sẽ tái sinh cho hắn, ta sẽ hóa thân hắn để làm kiếp khác.

Giờ anh ấy đã bình tĩnh hơn, nhưng giọng anh ấy vẫn rất chua chát. có lẽ, tiếng kêu cứu hay ánh mắt của đứa con vàng kia vẫn còn ám ảnh anh. Ông già lắc đầu nói:

– giáo viên nói đúng! kiếp chó là kiếp khốn nạn, thì ta chuyển kiếp thành kiếp người, có lẽ sướng hơn một chút … kiếp người như ta! …

Hai thằng khốn nạn đó chỉ ngồi nói chuyện sướng và khổ. Tôi cũng tham gia vài câu, để lâu lâu hạc quên mất con chó. Nói như vậy, tôi cũng nghĩ đêm nay anh ấy sẽ còn nhiều điều ân hận, thậm chí có lúc còn làm những điều ngu ngốc. Nghĩ đến đó tôi rùng mình, ước gì anh đừng làm những điều đó. Tôi chứng kiến ​​câu chuyện mua bán chó cẩu mà lòng không nguôi. Tôi phải suy nghĩ lại tại sao tôi lại sẵn sàng bán con chó đó. chẳng lẽ vì sợ động đến tiền của con trai? Tôi thích để mình khổ hơn là để con cái khổ. trái tim của một người cha thật rộng lớn!

Đã nhiều năm trôi qua, nhưng tôi vẫn không thể nào quên được hình ảnh cánh hạc ngày ấy. Tôi yêu anh ấy một phần, nhưng cũng vì qua anh ấy tôi nhận ra nhiều điều về con người. con sếu chết cùng đêm đó, nhưng đó có phải là cách để giải thoát nó không?

kể chuyện con hạc kể chuyện bán chó – văn mẫu 2

Ngay từ khi còn nhỏ, tôi đã rất thích đi học, nhưng vì hoàn cảnh khó khăn nên tôi không thể đến trường. khi cô giáo chuyển về nhà, tôi đã tự mình đến gặp và nhờ cô giáo dạy chữ cho tôi. kể từ đó, tôi trở thành một học trò của một người thầy tốt bụng mặc dù lúc đó tôi cũng đã lớn tuổi. Vì hay đến nhà ông giáo, nên tôi đã từng chứng kiến ​​một câu chuyện rất cảm động: chú hạc kể chuyện bán chó cho ông giáo. bạn có thể nghĩ: “không có gì to tát, tôi chỉ đang bán một con chó!”. nhưng bạn ạ, nếu bạn hiểu được hoàn cảnh sống và những phẩm chất của lão Hạc thì bạn sẽ hiểu tại sao đây là một câu chuyện mà dù trải qua bao nhiêu năm tôi vẫn không thể nào quên được.

Tôi vẫn còn nhớ rất rõ ngày hôm đó! đang ngồi trò chuyện với thầy thì bất ngờ từ xa nhìn thấy con hạc đang đi tới. Mọi người trong thị trấn này đều biết Lão Hạc, một lão nông có hoàn cảnh rất đáng thương. lão Hạc rất nghèo, vợ mất, lão sống một mình, chỉ có con chó vàng làm bạn. Người con trai của ông lão vì nghèo không lấy được vợ nên đã bỏ làng ra đi. Ông già ở nhà đợi con về, làm thuê kiếm sống qua ngày. dù đói nhưng ông nhất quyết không bán mảnh vườn, ăn theo số tiền “làm ruộng” dành dụm được cho con trai. nhưng bệnh tật dai dẳng, anh không thể đi làm thuê được nữa. và những ngày này, tôi hiếm khi nhìn thấy nó. (tóm tắt tình hình cẩu)

vâng, không có gì lạ, hôm nay anh ấy trông rất hốc hác. bước đi là tối thiểu như một người không có sức sống. ông già da xanh tái vàng, gương mặt đượm buồn, vầng trán hằn nhiều nếp nhăn. ông già tóc bạc phơ trông thật xơ xác. thấy nó như vậy, nó không thể di chuyển được. nhưng có vẻ như nó có một cái gì đó? (mô tả và diễn đạt)

Đúng như dự đoán, khi vừa bước vào nhà, vừa nhìn thấy chúng tôi, anh đã báo ngay:

– Cậu bé vàng không còn nữa, các bạn!

– bạn đã bán nó chưa? – cô giáo ngạc nhiên hỏi.

– đã bán hết! họ vừa bị bắt. – Anh ta trả lời với giọng như thể có cái gì đó trong cổ họng.

Và sau đó, anh ấy cố gắng tỏ ra vui vẻ. nhưng hình như anh ấy đang cười và đôi mắt ngấn lệ. thấy vậy, giữa chúng tôi muốn ôm chầm lấy anh và bật khóc vì hiểu “cậu vàng” là như thế nào. thật là xấu hổ cho lão hạc. Như để thay đổi không khí tĩnh lặng, cô giáo hỏi con hạc:

– anh ta có được phép bắt nó không?

Sau câu hỏi của cô giáo, tôi chợt thấy mặt cô ấy đột nhiên co lại và những nếp nhăn chụm lại, buộc những giọt nước mắt chảy dài. đầu anh ấy nghiêng sang một bên và miệng nhỏ như một đứa trẻ. ông già khóc hu hu … tội nghiệp cho ông! Như để bày tỏ sự day dứt của mình, anh đột ngột thốt lên:

– chết tiệt … cô giáo! anh ấy không biết gì cả! Khi thấy tôi gọi, nó lập tức chạy lại, vẫy đuôi mừng rỡ. Tôi cho nó ăn cơm. Anh ta đang ăn thì bị loài gặm nhấm trốn trong nhà, ngay sau lưng anh ta, tóm lấy anh ta bằng hai chân sau và lật ngược anh ta lại. cứ như vậy thằng thối và cái xiên, hai đứa đánh nhau một hồi rồi trói 4 chân vào nhau. lúc đó anh ta mới biết mình đã chết! Phía đông! thưa chủ nhân! chủng tộc nào là khôn ngoan! anh ấy tiếp tục làm điều đó như anh ấy đang đổ lỗi cho tôi; anh ấy ậm ừ, anh ấy nhìn tôi như thể muốn nói: “ah! ông già xấu! Tôi sống với anh ta thế này mà anh ta lại đối xử với tôi thế này? “Vậy là tôi tuổi đầu rồi mà còn lừa dối con chó, anh ta không ngờ tôi lại có dã tâm lừa dối anh ta!

rất tài tình, cậu chủ nhanh chóng an ủi ông lão:

– Tôi đã nghĩ vậy, nhưng tôi không biết! Và ai có chó mà không bán hoặc giết chúng? nếu chúng tôi giết anh ta, chúng tôi sẽ biến nó thành một cuộc sống cho anh ta, biến nó thành một cuộc sống khác và để anh ta tạo ra một cuộc sống khác.

nhưng, ông già cay đắng nói:

– giáo viên nói đúng! kiếp chó là kiếp khốn nạn, thì ta chuyển kiếp thành kiếp người, có lẽ vui hơn một chút … kiếp người như ta …

Tôi cũng buồn bã nhìn anh, chua xót nói:

– cuộc sống của mỗi người là như vậy đó bạn à! Bạn có nghĩ chúng ta hạnh phúc hơn không?

– thế thì không biết kiếp người cũng khổ, nên sống kiểu gì mới hạnh phúc.

cười và ho. Cô giáo nắm lấy bờ vai gầy của ông già và nhẹ nhàng nói:

– không có hạnh phúc thực sự, nhưng thật vui khi có được điều này: bây giờ ngồi đây chơi, tôi sẽ luộc một ít khoai lang, nấu một tách trà tươi rất đặc; Con trai tôi và tôi ăn khoai tây, uống trà và hút tẩu … điều đó thật tốt.

– vâng! cô giáo dạy hay quá! đối với chúng tôi, đó là hạnh phúc.

Ông già nói rồi lại cười. tiếng cười gượng gạo, nhưng nghe có vẻ tử tế. tất cả chúng tôi đều cảm thấy nhẹ nhõm.

Tôi vui vẻ nói:

– được, phải không? vì vậy hãy ngồi đây, nói chuyện với giáo viên của tôi, để tôi luộc khoai tây và nấu nước.

– đùa vậy thôi, nhưng cô giáo và cô chú để lúc khác? …

Chúng tôi rất ngạc nhiên trước những lời nói của anh ấy. có chuyện gì vậy ???

– Chúng ta nên chờ đợi một thời gian khác? … hạnh phúc không bao giờ nên bị trì hoãn, ông nội. Xin hãy ngồi ở đây! Tôi làm nhanh!

– Tôi biết, cảm ơn, nhưng tôi vẫn muốn hỏi giáo viên một vài điều …

sau đó, đột nhiên, khuôn mặt của anh ấy trở nên nghiêm túc …

– có chuyện gì vậy, ông nội? – cô giáo ân cần hỏi.

– cô giáo cho tôi nói chuyện … hơi dài dòng một chút.

– vâng, anh ấy nói.

– đúng vậy, thưa chủ nhân!

Tôi cũng ngừng nấu khoai, ngồi với thầy và nghe câu chuyện về con sếu. anh ấy nói với tôi nhẹ nhàng và dài dòng. nhưng nó có thể được rút gọn thành hai thứ. điều thứ nhất: người đã già, con đã xa, lại còn dại dột, nếu không có người chăm sóc thì khó có thể duy trì ruộng vườn làm ăn nơi phố thị này. Thầy tôi là người nhiều lời, nhiều lý lẽ, mọi người kính trọng thầy, chính vì vậy tôi muốn xin thầy gửi cho thầy ba ha vườn của con mình, thầy viết thư nhượng lại thầy tôi để không ai nghĩ đến. nhìn vào. ; khi con ông về thì nhận vườn, nhưng việc làm có thể để lại tên thầy tôi, … điều thứ hai: ông già sức yếu, sống chết không biết bao giờ: thằng nhỏ không nhà. , nếu anh ấy chết, tôi không biết ai có thể chăm sóc nó; để làm phiền hàng xóm, anh ta chết không nhắm mắt. Ông lão cũng được hai mươi lăm đồng bạc với năm đồng bạc và ông ta bán con chó được ba mươi đồng bạc, nếu muốn gửi cho chủ để phòng khi chết, ông ta sẽ lấy ra, bảo hàng xóm đến giúp, gọi. anh ta một số tiền, còn lại bao nhiêu ?, những người hàng xóm … ôi, con hạc thật đáng được trân trọng và yêu thương. rồi anh ấy quay lại. Nhìn dáng người gầy gò của chị mà chúng tôi không cầm được nước mắt. Vậy bạn sẽ sống ra sao trong những ngày tới? … cuộc đời thật buồn biết bao !!!

Nhìn cuộc sống hạnh phúc, no đủ của những người nông dân ngày nay, tôi chợt xót xa cho những số phận khốn khó mà những người nông dân trong xã hội cũ phải gánh chịu trong câm lặng. Câu chuyện tôi chứng kiến ​​cảnh Hạc kể chuyện bán chó mãi khắc sâu trong tâm trí tôi và làm sao tôi có thể quên được hình ảnh một người nông dân nghèo nhưng giàu lòng nhân ái, biết tự ái, yêu thương con cháu – ông lão! cần cẩu!

kể lại chuyện con hạc Kể lại chuyện bán chó – văn mẫu 3

ở cuối làng tôi là ngôi nhà của lão Hạc, một ngôi nhà mái tranh tồi tàn và dột nát. ông lão sống một mình với con chó của mình, cuộc sống đầy gian khổ. Sở dĩ tôi biết rõ về anh như vậy là vì chỗ tôi ở ngay cạnh nhà anh, chỉ ngăn cách bằng một bức tường gạch. lão Hạc sống một mình, già rồi không có ai chăm sóc, tôi thương lão và muốn giúp lão nhiều nhưng hoàn cảnh gia đình tôi cũng chẳng khá hơn lão nên đành ngậm ngùi nhìn lão, mặc dù ngày trôi qua.

rồi một ngày nọ, sáng hôm đó tôi thức dậy rất sớm. mặt trời chưa mọc, cả bầu trời mịt mù sương đêm. Tôi đi chậm về phía chợ. khi nói đi chợ thì chỉ nói vậy thôi chứ muốn đi bộ để tận hưởng làn gió mát đầu ngày. Tôi đi bộ trên con đường làng quanh co dẫn đến cuối làng. tiếng chó sủa và gà trống gáy phá tan bầu không khí im lặng. rồi đột nhiên tôi nhớ ra điều gì đó. không phải theo cách đó. vợ của cô giáo bảo tôi bị đau lưng kinh niên, cô nhờ tôi tìm giúp chỗ nào chữa tốt rồi mách cho cô. Tôi đã tìm thấy nó và tôi định về nhà vào buổi trưa. Khi mặt trời càng lúc càng cao, tôi đến nhà cô giáo. Đi dưới những rặng tre xanh, tôi cảm thấy thoải mái và bình lặng đến lạ. Tôi bước nhanh về phía ngôi nhà. sau cửa nhà chủ nhân có hiên rộng. Tôi đang đứng trong bếp, tôi chạy vào và nói với anh ấy. nhưng tình cờ tôi tình cờ nghe được cuộc trò chuyện đầy ý nghĩa giữa chú hạc và cô giáo. Tôi nghe mà xót xa trong lòng, cuộc đời này thật trớ trêu !!!

Tôi đang đứng ngoài hiên giữa trưa nắng gắt để cho nó tiền boa thì thấy con sếu già chạy vào. nhìn thấy anh ấy chạy làm tôi bật cười. dáng ông già, thấp lùn, khom lưng thật khó coi. nét khắc khổ hiện rõ trên gương mặt khiến ai nhìn vào cũng thấy chạnh lòng. nhưng lạ một điều, tại sao anh ấy lại căng thẳng và lo lắng như vậy? Tôi băn khoăn trong đầu. chạy thẳng vào nhà, vừa nhìn thấy thầy liền bắt đầu nói:

– cậu bé vàng đã ra đi, thưa giáo sư!

không khí trong nhà trùng xuống, nặng nề một cách kỳ lạ. giáo viên nói và lắp bắp:

– anh ta đã … bán con chó?

con hạc không nói gì, khuôn mặt hốc hác cúi đầu. anh ta trả lời với một giọng run rẩy:

– đã bán, vừa bắt được.

Vị giáo sư bất động như thể sững sờ, buồn bã, xấu hổ trước con hạc. đứng ngoài nhìn vào, nghe giọng nói chua chát của hai người đó mà tôi thấy chạnh lòng. con hạc hẳn đã suy nghĩ rất nhiều và day dứt khi quyết định bán con chó. ông già và con chó rất thân thiết. Khi tôi lần đầu tiên nhìn thấy anh ta nuôi một con chó, tôi đã nghĩ rằng anh ta phải có nó để lấy tiền hoặc để lấy thịt. nhưng bây giờ … con hạc buồn bã, ủ rũ, ăn năn, hối cải đến cùng cực. các nếp nhăn nhóm lại, rõ rệt. đôi mắt ngấn lệ của ông lão ánh lên một nỗi buồn khó tả. ông lão bật khóc nức nở như một đứa trẻ. Ông giáo nhìn con hạc một cách thương cảm, chắc ông hiểu cảm giác đó. Tôi nhìn vào trong nhà và cảm thấy tiếc. ông già càng khóc lớn hơn, nước mắt trào ra đau đớn:

– chết tiệt … giáo sư! … ông ấy không biết gì cả!

Cô giáo buồn bã ngồi nghe. con hạc kể chuyện con chó bị bắt. Trong những lời nói run rẩy đó, tôi cảm thấy trong lòng anh xót xa và tiếc thương đến nhường nào. thì không khí đó bị phá vỡ bởi giọng nói của cô giáo: “mẹ mày ơi, đến mang cho tao một cái chõng tre và mang cho tao một ấm trà đã pha sẵn”. cuộc gọi với phát xạ trong nhà. khi anh ấy nghe thấy điều đó, anh ấy đã ngay lập tức làm. hai người bạn tiếp tục nói một cách chân thành. giáo viên nói với một giọng lo lắng:

Xem thêm: Hồ Xuân Hương: Cuộc đời huy hoàng nhưng nhiều sóng gió – Revelogue

– lão cẩu! Bạn có ổn không? Chà, bán nó đi cũng tốt, coi như chúng ta đã tái sinh nó, giúp nó có một cuộc sống tốt đẹp hơn. bạn nghĩ điều đó có đúng không?

Ông lão nhìn thầy với ánh mắt buồn nhưng vẫn cố mỉm cười:

– sư phụ nói phải, sau đó chúng ta sẽ tái sinh hắn.

Tôi yêu con sếu rất nhiều khi tôi nghe nó. sau khi bán con chó, anh ta ở nhà một mình và biết làm bạn với ai. Dẫu biết cuộc sống còn nhiều khó khăn, thiếu thốn nhưng có bạn bè bên cạnh sẽ vui hơn rất nhiều. nhìn con hạc, tôi lại càng thấy thương cho cuộc đời cô đơn trước đây. hai khuôn mặt đượm buồn. cuộc trò chuyện im lặng hồi lâu. họ nhìn nhau như thể đồng cảm với đôi mắt biết nói. Bên ngoài, nắng vẫn chói chang. từng cơn gió nhè nhẹ thổi qua nhưng rừng trúc tạo nên âm thanh xào xạc lạ lùng. trong không khí vắng lặng của làng quê nghèo, tiếng lá cứ văng vẳng. cả hai cùng ngồi đó, chiêm nghiệm về cuộc sống.

– lão cẩu! Giống như bạn, tôi có những thứ mà tôi đánh giá rất cao nhưng tôi phải bán. Bạn biết tại sao mà? Đó là bởi vì cuộc sống hàng ngày khiến tôi thấy một điều: nếu bạn không bán, bạn sẽ chết. cuộc sống không thể nói trước được điều gì, có những điều chúng ta phải chấp nhận và đối mặt. bởi vì đó là lý do tại sao cuộc sống là như vậy.

Giáo viên nói như thể ông ấy đang phân tích vấn đề. vẻ mặt nghiêm túc một cách rất chững chạc. con hạc ngồi dậy và gật đầu thừa nhận câu nói của anh ta. Tôi đứng trong sân, không ngừng suy nghĩ về những đau khổ của cuộc đời. ông già đã bớt buồn hơn. nhìn con hạc già, tôi cũng đỡ lo hơn. Hai người tiếp tục nói chuyện, nhưng tôi phải đi. mặt trời đã bắt đầu lặn.

Tôi chậm rãi đi bộ về nhà với nỗi buồn khôn tả.

kể chuyện con hạc kể chuyện bán chó – văn mẫu 4

bầu trời tan nát, ánh nắng xuyên qua bóng lá trên khung cửa. anh đang tất bật trong bếp nấu nướng, bếp lửa than hồng giữa trưa nắng thật là khó chịu. ông già đang ngồi đọc một số cuốn sách của học sinh của mình, và sau đó ông ấy tiếp tục vẫy chiếc quạt của mình. cơm nước đã chuẩn bị dọn mâm ra ăn thì bất ngờ lão hạc từ cửa xông vào. lão Hạc là hàng xóm của tôi, nhà rất nghèo, vợ mất, con trai không lấy được vợ nên đi làm thuê, để lão ở nhà. Ông cụ và ông tôi rất thân thiết, dù chênh lệch tuổi tác nhưng hai người cứ trò chuyện rôm rả, như hai người bạn thân.

con hạc già loạng choạng, lộn ngược, chần chừ ở ngưỡng cửa một lúc rồi đi vào nhà. ông tôi hét: đến chơi! ”, con hạc không trả lời. Anh bước từng bước chậm rãi, chậm rãi về phía phòng chính. Nó thực sự khó chịu, mọi người đến đây chỉ khi họ đang ăn, tôi nghĩ thầm trách móc cẩu. kỳ dị! ông già ngồi trên quầy, không nói gì, cúi gằm mặt. chồng tôi cũng thấy lạ, nhưng cũng vẫn lịch sự, rót chén trà mời. Con hạc cầm lấy tách trà mà chồng tôi đưa cho đôi tay run rẩy, đưa lên môi nhấp một ngụm rồi lại đặt xuống. Cho đến ngày nay, nó vẫn chưa được phát âm. rồi sự im lặng đó kéo dài được một lúc thì chồng tôi nhìn anh ấy lạ lùng, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. cuối cùng, có lẽ anh ấy đã sẵn sàng để nói chuyện- anh ấy ngẩng mặt lên, nhăn nheo, rám nắng, với cặp mắt dưới mắt- và mở ra:

– cậu bé vàng đã ra đi, thưa giáo sư!

– Em đã bán nó chưa? – người chồng ngạc nhiên của tôi đáp lại

– đã bán hết! họ vừa bắt được anh ta.

anh ấy nói khàn khàn, khiến tôi nghe thấy từ không. ông già mỉm cười. nhưng anh cười rất lạ, miệng thì cười nhưng môi vẫn run, cả người run lên. Ông già cười như một tên ngốc. có lẽ tôi đã không hạnh phúc như khi tôi cố gắng cho chồng tôi thấy, và chồng tôi cũng nhận thấy điều đó. Anh ấy hỏi:

– vậy là anh ấy bị mắc kẹt!

sắc mặt của hắn nhất thời thay đổi, hai mắt nhắm lại, khuôn mặt tươi cười biến mất. rồi nước mắt trào ra từ khóe mắt chảy dài trên khuôn mặt xương xẩu. những nếp nhăn trên mặt co lại, cô càng khóc nhiều hơn, nước mắt cứ thế tuôn ra. Tôi rất ngạc nhiên, tôi chưa bao giờ làm điều đó trước đây. nhưng con hạc đã già, có lẽ nó đã trở thành một ông già, nhưng nó khóc như một đứa trẻ. khuôn mặt của ông tôi cũng bị biến dạng.

Lão Hạc kể chuyện bán chó mà tiếng thét cứ văng vẳng từng chữ, trông thật tội nghiệp.

– chết tiệt … cô giáo! – nó bật thốt lên – nó có biết gì đâu! Khi thấy tôi gọi, nó lập tức chạy lại, vẫy đuôi mừng rỡ. Tôi đưa cơm cho anh ấy, anh ấy ăn ngon lành, vì tôi đã cho anh ấy tất cả những thức ăn ngon, bữa ăn cuối cùng của anh ấy. Sau đó, khi anh đang tận hưởng, bất ngờ tên lưu manh và cựa sắt đang núp sau lưng anh lao ra và bắt lấy anh. cậu bé trông mập mạp nhưng lại nhút nhát nên không bao lâu đã bị trói cả 4 chân. chỉ sau đó anh ta mới biết mình đã chết. nhưng anh ấy rất thông minh! Anh ấy nhìn tôi như đang trách móc tôi. nhìn thẳng vào mắt anh ấy, chắc anh ấy đang thầm thốt lên: “à! ông già xấu quá! Tôi sống với ông ấy mà ông ấy đối xử với tôi thế này? Tôi già rồi mà phải lừa một con chó hả ông chủ.

đi thôi, lão cẩu tự đấm vào ngực, bởi vì hắn có lẽ sẽ không bao giờ có thể tha thứ chính mình. anh không ngừng rên rỉ, trách móc bản thân, kèm theo đó là những cơn cồn cào, nó đang giày vò trái tim anh, đến nỗi chồng tôi phải kìm lại thì nó mới chịu dừng lại. sếu an ủi

– đủ rồi anh ơi! Không có ý nghĩa! con chó nào được lai tạo nhưng không bị chết! nếu chúng tôi bán nó, đó là một sự tái sinh cho anh ấy.

nghe xong câu này của chồng, hạc nhìn lên trời, vừa khóc vừa dở khóc dở cười, giọng chua xót. anh nhắm mắt lại và cố gắng ngăn dòng nước mắt, rồi nói rằng anh hy vọng con chó sẽ trở thành một con người, giống như anh. Tôi để ý thấy chồng tôi cũng đang đau buồn theo mình, nước mắt rơi lã chã, nhưng anh không muốn Hạc buồn hơn nên cố kìm nén, nghiến răng để không bật khóc theo anh. anh nắm lấy đôi vai gầy của con sếu và an ủi. khung cảnh thật buồn.

kể chuyện con hạc kể chuyện bán chó – văn mẫu 5

Tôi thức dậy, tôi thức dậy trước khi mặt trời treo chiếc cốc tre. Đó là thói quen bình thường của người nông dân. Ở cái làng Vũ Đại này, không có ai không làm nghề nông, ngoại trừ ông. anh ấy là người học rộng hiểu biết sâu rộng nên tôi định sang nhà sư phụ viết mấy bài về bất động sản.

Đường đến thị trấn dài và hẹp. gió thổi làm rừng tre xào xạc, đung đưa. Xung quanh nhà cô giáo, những hàng dâm bụt úa vàng vẫn hiên ngang sau trận bão kinh hoàng. Vừa nhìn thấy tôi, cô giáo liền nói: “Chào cô chú”. Tôi trả lời:

– vâng, xin chào! Hôm nay tôi đến đây để nhờ bạn viết một số tài liệu về bất động sản!

– sau đó tôi mời bạn đến nhà và uống một ly!

Cô giáo mời tôi ngồi trước hiên nhà, chúng tôi đang tranh luận thì bỗng nhiên từ đâu vang lên một giọng nói:

Cậu bé vàng đã ra đi, thưa Giáo sư!

a! Hóa ra là người đàn ông xe lôi, anh ta ăn mặc rách rưới, đầu tóc bù xù, trông rất khổ sở. anh ấy là hàng xóm của tôi. vợ mất, con trai đi làm rẫy cao su không biết bao giờ mới về. sống như thế này một mình, một mình ngày này qua ngày khác. nhưng có một điều khiến tôi cảm thấy rất lạ. hôm nọ tôi đến nhà ông lão xin củ gừng về nấu nước, tôi thấy ông rất thích con chó; một điều “bạn”, hai điều “bạn”. khi ăn, thỉnh thoảng anh ấy gắp thức ăn cho con chó của mình. vậy tại sao lại bán nó bây giờ? giáo viên hỏi:

– anh ta có được phép bắt nó không?

Vào lúc đó, đôi mắt của con sếu đẫm nước mắt. những nếp nhăn ép vào nhau, buộc nước mắt chảy ra, trông anh già hơn mười tuổi.

– chết tiệt! thầy biết gì không? Anh ta thấy tôi gọi và bỏ chạy. đồng thời, họ túm lấy con chó và lôi đi.

Tôi bắt đầu hiểu câu chuyện về con hạc và tôi tưởng tượng ra tên lưu manh, gã đã dốc ngược con chó, trói chân, trói tay và bắt nó đi. lão hạc nói:

– đó là khi anh ấy biết mình đã chết! mắt anh ta trừng trừng và sau đó quay cuồng. Tôi cứ ú ớ như muốn nói: à! ông già xấu! tôi đã sống với anh ấy như thế nào và giờ anh ấy đối xử với tôi như thế này.

– bạn có thể tưởng tượng nó, nhưng nó không biết gì cả. nó tốt hơn rồi! ai có một con chó mà không giết nó? nếu chúng ta giết anh ta, đó là một sự tái sinh cho anh ta! – cô giáo nói.

con hạc già cay đắng nói:

– giáo viên nói đúng! chúng ta tái sinh anh ta để anh ta đầu thai vào kiếp khác, có lẽ là kiếp người. như bạn và tôi!

Tôi không thể cầm được nước mắt khi nghe nó. Tôi cảm thấy rất buồn và tiếc cho chiếc xe đầu kéo! anh ta chỉ có một con chó để giữ anh ta bầu bạn hàng đêm. có chú chó đó cũng vơi đi nỗi buồn và bù đắp tình cảm thiếu thốn. nhưng bây giờ anh phải bán nó đi để có tiền dành dụm cho lũ trẻ! Hạc là một người tốt và có tình yêu thương con sâu sắc mà ít ai có được.

giáo viên nói:

– không có cái gọi là một cuộc sống hạnh phúc! để anh vào nhà pha một tách trà rồi ba đứa hút thuốc lào mà uống, ngon quá!

– cô giáo dạy hay! Nhưng bây giờ tôi có việc gấp, thưa chủ nhân!

– vẫn còn sớm, bạn nên ở lại chơi với chúng tôi!

– cô giáo cho tôi xin, nhưng hôm nay tôi nhất định không được.

vì vậy lão hạc lại lảo đảo sợ hãi ta và chủ nhân. thuốc lào đã được cuộn lại mà không ai thèm đụng đến. Tôi nghĩ đến hạc, một người đàn ông đầy tình yêu và phẩm giá. một người sẵn sàng bán đi thứ quý giá nhất, kỷ niệm của mình dành cho con cái. một người vừa khóc vừa khóc như một đứa trẻ vì dã tâm lừa một con chó. Một người đáng kính như vậy mà lại phải sống một cuộc đời khốn khổ như vậy sao? cuộc đời thật bất công với những người tốt, chỉ toàn đau khổ và bất hạnh. Tôi chào tạm biệt thầy mà lòng tôi như tan nát.

Tôi, ông giáo và con hạc, những người nông dân nghèo khổ, bị xã hội đẩy đến cực hạn nhưng tôi vẫn phải sống, tôi vẫn phải tồn tại trên cõi đời này. cảm ơn cẩu, nó đã làm cho tôi hiểu được tình yêu quý giá và lòng tự trọng của một con người. Tôi sẽ mãi khắc ghi bài học này trong lòng và sẽ làm như vậy cho đến hết cuộc đời!

kể chuyện con hạc kể chuyện bán chó – văn mẫu 6

Ở xóm trung tâm của làng đại hoàng, chỉ có vài chục nóc nhà. lão hạc là hàng xóm của gia đình tôi và gia đình ông giáo. ông giáo là người có học, hiểu biết và nhân hậu nên dân làng rất tin tưởng. buổi chiều, lão hạc thường vác cái vại sành đến nhà ông chủ để xin nước giếng. mỗi lần chủ trì hạc nói chuyện, uống chén trà mới pha hay hút tẩu … để nó bớt cảm giác lẻ loi, cô đơn. vợ mất đã lâu, con trai đi làm cao su đất đỏ ở miền nam đất nước, lão Hạc sống một mình trong căn nhà dột nát chỉ có con chó vàng cho một người bạn. yêu anh như con đẻ, đút cho anh ăn bằng đĩa như một con người.

Chiều nay anh ấy đến chơi sớm hơn mọi khi. Vừa nhìn thấy thầy, anh đã báo ngay:

– cậu bé vàng đã ra đi, thưa giáo sư!

giáo viên đã rất ngạc nhiên:

– bạn đã bán nó chưa? tại sao bạn nói …?

Người đàn ông hạc gật đầu, cố tỏ ra vui vẻ, nhưng miệng anh ta nhếch lên và đôi mắt đỏ ngầu. Cô giáo bẽn lẽn nhìn ông lão, đầy thương hại:

– vì vậy nó dễ dàng nắm bắt? Đột nhiên, lão hạc bắt đầu khóc, khuôn mặt nhăn nhó vì đau.

– Thằng … chết tiệt! … nó không biết gì cả! Khi thấy tôi gọi, anh ta lập tức chạy lại, vẫy đuôi vui vẻ.

Tôi cho nó ăn cơm. anh ta đang ăn thì tên thối tha chui vào nhà, ngay sau lưng anh ta, bấu chặt lấy hai chân sau đang hếch của anh ta. do đó, loại thối và loại xiên, hai loại tranh nhau một thời gian để buộc bốn chân lại với nhau. đó là khi anh ấy biết mình đã chết! … này! giáo sư! chủng tộc nào là khôn ngoan! nàng vừa hát vừa nhìn ta, như muốn trách ta: “a! Lão tử thật là hèn hạ! Ta sống với lão thế này mà lão lại đối xử với ta như vậy sao?” vậy là tôi tuổi đầu rồi mà vẫn lận đận chó. Anh ấy không ngờ rằng tôi đã lừa dối anh ấy!

Người thầy vỗ về, an ủi ông lão:

– Tôi đã nghĩ là như vậy, nhưng điều đó chẳng có nghĩa lý gì! vả lại, ai có chó mà không bán, giết! nếu chúng ta giết anh ta, chúng ta sẽ biến anh ta thành một cuộc sống khác, hãy để anh ta tạo ra một cuộc sống khác!

con hạc gượng cười:

– giáo viên nói đúng! kiếp chó là kiếp khốn nạn, thì ta chuyển kiếp thành kiếp người, có lẽ vui hơn một chút … kiếp người như ta!

Biết rằng anh ta đang tự giễu cợt mình, giáo viên nói:

– cuộc sống của mỗi người là như vậy đó bạn à! bạn có nghĩ rằng tôi hạnh phúc hơn không? Chà, bây giờ là một thú vui: ông nội ngồi chơi, tôi luộc một ít khoai tây, pha trà, sau đó ông và tôi ăn khoai tây, uống nước, hút tẩu và nói chuyện, thế là tốt!

vẻ mặt nghiêm túc của lão hạc:

– xin phép thầy để lần khác! Tôi muốn nhờ giáo viên giúp đỡ.

– đó là gì?

– đây là những gì đã xảy ra, chủ nhân!

rồi hạc nói về con trai bà chỉ vì không có tiền lấy vợ nên bỏ nhà đi làm rẫy cao su ở miền nam Việt Nam hơn một năm. Ông lão nhờ ông giáo chăm sóc mảnh vườn rộng ba héc-ta để sau này con trai ông có sẵn mảnh đất đó làm ăn. Câu chuyện thứ hai là ông lão ra lệnh cho ông giáo giữ lại ba mươi đồng bạc dành dụm được bằng cách bán một ít sản phẩm và số tiền ông vừa bán chó. ông ấy nói mình đã già yếu, nay lại ốm đau bệnh tật không biết phải làm sao. đi ngủ thì có tiền nhờ thầy chăm sóc, không có thì nhờ hàng xóm. Nghe lão hạc nói, sư phụ trầm ngâm suy nghĩ. Những con hạc cổ điển vốn là khái niệm và hiếm khi làm phiền ai. Tôi không biết hôm nay anh ấy có ý gì với những việc quan trọng như vậy ?! cô giáo khuyến khích con hạc:

– ghê quá, làm gì mà mệt hoài vậy? Ông nội vẫn rất khỏe mạnh, ông làm sao mà chết được? mày chỉ cho tiền ăn, khi chết sao có tiền mà chết đói ?!, con hạc vẫn van xin:

– Mong cô giáo thương tuổi già của tôi mà chấp nhận! Được rồi cảm ơn bạn rất nhiều! Tôi không từ chối được, thầy đành phải nhận nhưng vẫn băn khoăn:

– Em dành dụm được bao nhiêu tiền, gửi cho anh, bắt đầu từ ngày mai sẽ ăn gì?

con sếu vẫy tay để thể hiện rằng nó không cần nó:

– đừng lo lắng, thưa giáo sư, tôi đã đặt mọi thứ vào đúng vị trí của nó! Giáo sư, tôi đã trở lại!

– vâng! về nhà!

Lão cẩu chậm rãi lê chân đi tới cửa, sư phụ nhìn bộ dáng lười biếng lười biếng lão đại, trong lòng cảm động. những ngày này, tất cả mọi người đều đói. có người cả tháng trời không biết đến hạt cơm, chỉ có củ khoai, củ sắn, rau lang, mắc khén… sống vô tư qua ngày. con sếu cũng vậy, nhưng nó thà nhịn đói còn hơn bán mảnh vườn nuôi con. khi bóng lão hạc khuất sau rặng tre cuối ngõ, ông giáo thở dài quay vào nhà, tay vẫn cầm trên tay chiếc cặp cũ màu nâu có mấy chục đồng bạc do lão hạc gửi. Vị giáo sư lắc đầu, lẩm bẩm một mình: “Tôi xin lỗi!”.

Chứng kiến ​​đoạn đầu và đoạn cuối của câu chuyện, lòng tôi trào dâng những cảm xúc vừa tiếc thương vừa cảm phục. cuộc sống của ông già không hề vui vẻ. cái nghèo dai dẳng ám ảnh ông lão suốt quãng đời còn lại. ông già ốm yếu ấy sống bình thản, bình lặng trong sự mòn mỏi chờ đợi người con trai yêu của mình. ngày anh về phải xa, hạc như ngọn đèn đung đưa trước gió. Tình yêu và sự hy sinh của ông lão thật đáng khâm phục và bi kịch của cuộc đời ông lão khiến chúng ta bật khóc.

kể chuyện con hạc kể chuyện bán chó – văn mẫu 7

Tôi và thầy là hai người hàng xóm thân thiết. Tối nào tôi cũng đến nhà thầy uống trà. hôm nay cũng vậy, tình cờ tôi được chứng kiến ​​toàn bộ câu chuyện mua bán con chó cẩu. Tôi không khỏi xúc động trước tấm lòng nhân hậu của một cụ già gần đất xa trời.

Thầy theo nghề giáo đã lâu nhưng cuộc sống không mấy suôn sẻ. Anh, vợ và các con sống trong một căn nhà nhỏ, đơn sơ. ngôi nhà chỉ là chiếc chõng tre, chiếc giường cũ, vài bộ quần áo, tủ sách nhỏ và vài bộ bàn ghế cũ để bày cho lũ trẻ làng. thầy là người nhiều chữ và rất tốt bụng nên thường dạy học trò mà không tính tiền. vì vậy, cuộc sống của họ cũng không khá hơn mấy so với nông dân chúng tôi. như thường lệ, thấy tôi đến, anh rót nước mời. đặt bát chè tươi lên bàn, sư phụ lại nói về lão hạc. lão hạc là hàng xóm sát vách của hai gia đình chúng tôi. ông già và rất kính trọng ông giáo. nếu có điều gì đó anh ấy muốn nói với giáo sư, anh ấy sẽ hỏi ý kiến ​​của ông ấy. tuy cũng là nông dân nhưng anh ấy còn khổ hơn chúng tôi rất nhiều. Gia đình ông lão rất nghèo, vợ ông mất sớm và khi ông có một đứa con trai khỏe mạnh, ông bỏ đồn điền vì không có tiền cưới vợ. cả gia đình chỉ còn lại một lão Hạc sống một mình với con chó vàng trong cái lán mục nát. Hàng ngày anh ấy phải đi làm kiếm tiền ăn khiến tôi cảm thấy thương anh ấy vô cùng. ông cụ vừa ốm được hơn hai tháng, tiền dành dụm đã tiêu hết. Nhiều khi tôi cũng muốn giúp ông cụ, nhưng nhà nghèo, ông cố gắng lắm, có khi tôi chỉ giúp được cho ông một củ khoai, một bát cơm.

Chiều hôm đó, tôi và thầy đang ngồi nói chuyện thì xe đầu kéo chạy tới. Chắc anh ấy dạo này không ăn gì nên gầy quá. anh ấy trông buồn hôm nay. Tôi tự hỏi chuyện gì đang xảy ra, nhưng anh ta nói với tôi rằng anh ta đã bán chiếc vàng. Cả tôi và thầy đều ngạc nhiên vì ai cũng biết ông cụ quý như thế nào. Nó không chỉ là kỉ niệm để lại của con mà còn là tâm sự của con lúc vui, lúc buồn không có cách nào bán được. mọi người im lặng, buồn bã, bỗng cô giáo quay lại hỏi: “vậy là bị bắt à?” Tôi cũng nói thêm: “dorado rất hung dữ, không dễ để bắt nó.” anh cố gắng giả vờ vui vẻ, nhưng anh có vẻ cảm thấy có lỗi với cậu bé vàng, anh cười nhưng như một nụ cười, và sau đó anh bắt đầu khóc. Giọng nó run run, nó vừa nói vừa khóc, nó bảo con vàng thấy nó gọi ăn thì mừng lắm, đang ăn thì xiên que, thằng thối chạy ra ngoạm lấy 4 cái chân của nó. nói xong nó càng khóc lớn hơn và hét lên: “này! ông chủ ơi! chủng tộc nào khôn! nó cứ làm như trách móc tôi; nó ậm ừ, nó nhìn tôi như muốn nói:” à! ác già quá. ” Trời ạ! Tôi sống với anh ấy như vậy mà anh ấy lại đối xử với tôi như vậy sao? Vậy nên, tôi già rồi mà cứ lừa con chó, không ngờ mình lại có dã tâm lừa dối anh ấy! “Nghe anh ấy nói vậy tôi thấy buồn vô cùng. Giờ nghĩ lại, anh ấy” cho nó ăn cũng không được, có chó cũng không có tiền mà ăn, biết hạc buồn nên tôi và thầy ra sức dỗ dành, cô giáo nhỏ nhẹ: “Tưởng thế nhưng nó không làm. t hiểu gì cả! Và ai có một con chó mà không bán hoặc giết nó! nếu ta giết nó thì chúng ta sẽ chuyển kiếp cho nó, chúng ta sẽ chuyển nó thành kiếp khác, và để nó làm kiếp khác. “Tôi cũng làm theo lời thầy:” đúng rồi ông ơi, nó chỉ là một con chó thôi mà. Không biết gì cả, xưa nay ông ấy đối xử rất tốt với chúng tôi. ”Ông lão có vẻ đồng tình với chúng tôi và bình tĩnh lại một chút. Sau một hồi cay đắng nói:“ Sư phụ nói đúng! Nếu kiếp chó là kiếp khốn nạn. , chúng ta biến nó thành một cuộc sống khốn khổ. “Đời người, có lẽ hạnh phúc hơn một chút … một kiếp người như tôi chẳng hạn”. Cô giáo nhìn anh và nói: “Ở đời ai cũng vậy thôi anh ạ! Anh có nghĩ em hạnh phúc hơn không?” ông lão buồn rầu: “thế thì không biết kiếp người cũng khổ, đời phải làm sao cho thật hạnh phúc?”. những gì ông già nói là sự thật. không ai hài lòng với những gì nông dân chúng tôi làm. Ngồi được một lúc thì tôi xin phép ra về. Tôi cứ nghĩ mãi về câu chuyện của con hạc, một người nông dân nghèo, ít học nhưng rất tốt bụng. Tôi cũng thật bất ngờ khi có những người nghèo đến cuối đường, phải bán con chó của mình mà bao nhiêu ân hận, tiếc nuối. đó là một phẩm chất có giá trị. Tôi yêu anh ấy nhiều lắm, tôi chỉ muốn làm gì đó để anh ấy bớt khổ. nhưng tôi biết phải làm sao, là một người nông dân, tôi không biết làm gì khác hơn là an ủi anh ấy và mong anh ấy bớt khổ.

câu chuyện của lão Hạc về việc bán chó khiến tôi xúc động rơi nước mắt và đã khắc sâu vào tâm trí tôi. một người lương thiện và tốt bụng như vậy vẫn phải đau khổ. Cầu mong số phận hạc bớt cay đắng và xã hội ngày càng tốt đẹp hơn để không ai phải khổ như hạc.

kể chuyện con hạc kể chuyện bán chó – văn mẫu 8

Hôm nay là một ngày rất đẹp, mặt trời chiếu xuyên qua kẽ lá. Tôi đang bận nấu ăn và chồng tôi đang đọc một cuốn sách cẩn thận. Bỗng từ xa, con sếu với dáng vẻ buồn bã từ từ tiến đến nhà tôi, không biết nó đến đây với mục đích gì. Tò mò, tôi thò đầu vào để nói.

Ngay khi ra đến cửa, cô ấy nói với chồng tôi, khuôn mặt hốc hác hạ cằm:

– bạn là vàng, thưa chủ nhân!

à, anh ấy đến đây để nói về con chó anh ấy yêu, anh ấy yêu quý như vàng. không tránh khỏi ngạc nhiên, ông già hỏi:

– bạn đã bán nó chưa?

– vâng, tôi đã bán nó.

anh nói với giọng đăm chiêu, vẻ mặt cố tỏ ra vui vẻ, nhưng thực tế trong lòng lại đau nhói. anh cười, anh cười một cách kỳ lạ, anh cười như mếu. Nước mắt cô trào ra trong đôi mắt buồn. ông tôi rất bực mình, ông rót một ly rượu mời ông rồi ông hỏi:

– vậy là anh ấy bị mắc kẹt?

Xem thêm: Top 10 Bài văn phân tích đoạn trích Tức nước vỡ bờ trong Tắt đèn của Ngô Tất Tố

câu hỏi này có thể đã vô tình chạm vào nỗi đau mà con sếu cố gắng chôn vùi. anh bắt đầu khóc, anh khóc như một đứa trẻ, anh khóc như chưa bao giờ được khóc trước đây. những giọt nước mắt xen lẫn nỗi đau khiến trái tim ông lão co thắt, trái tim đau nhói từng cơn. những giọt nước mắt ấy dường như không tồn tại ở cái tuổi gần đất xa trời như anh mà rơi vì lừa một con chó, anh nghẹn ngào:

– chết tiệt … cô giáo! … cô không biết gì cả. khi nghe tiếng gọi lại ăn cơm, nó ngoe nguẩy cái đuôi rồi vội vàng quay về. Khi đang ăn, gã xiên que thối rữa chui ra sau túm lấy cậu bé, loay hoay một hồi mới trói được cậu bằng bốn chân. nòi cũng thông minh, khi biết mình bị bắt, nó im lặng, chỉ ậm ừ như muốn mắng mỏ mình vì đã đối xử tệ bạc với nó. thầy ơi! thậm chí tôi không hiểu tại sao ở tuổi này tôi lại nhẫn tâm lừa một con chó và phản bội người bạn thân duy nhất của mình. rất xin lỗi! ông già vừa nói vừa đập ngực, làn nước mát lạnh không ngừng rơi xuống khuôn mặt gầy guộc xương xẩu. ông già giằng xé và thống khổ để thỏa mãn nỗi đau đang réo rắt trong sâu thẳm trái tim mình. Nhìn nó như vậy ông tôi thấy xót xa lắm, ông ôm nó mà khóc với nó mà tôi thấy thương con hạc quá!

Người ngoài có thể cho là không bình thường, nếu bạn không khóc vì đau khổ thì cũng chẳng ai khóc vì bạn bán chó. Bản thân tôi cũng nghĩ ông già rồi nên không còn minh mẫn, có tiền tiêu không hết, có ruộng không bán, chó không giết… nhưng giờ tôi mới hiểu sự tình. , Tôi cảm thấy tiếc cho hoàn cảnh của anh ấy. . . vợ mất sớm, nhà nghèo, con trai không lấy được vợ, đứa con trai duy nhất còn lại uất ức đi phụ rẫy cao su không biết bao giờ mới về. ông lão phải sống một mình với con chó như một kỷ vật do người con trai để lại, ông lão phải gọi là “cậu vàng”. nhưng vì muốn giữ lại mảnh vườn cho con cháu, nên ông lão đã đành lòng và bán nó đi, dù lòng nặng trĩu. Không biết đến bao giờ đứa con vàng mới ra đi, hạc sẽ sống những ngày còn lại như thế nào, ai sẽ quấn quít khi nghĩ đến con, ai sẽ ở bên khi nó đau ốm. càng nghĩ về điều đó, tôi càng cảm thấy có lỗi với anh ta. Tôi giật mình khi thấy đồng hồ đã điểm mười hai giờ trưa, tôi phải tiếp tục nấu ăn. còn cần cẩu và chồng tôi vẫn đang nói chuyện trên lầu.

lão hạc là một con người đáng thương, lão có tấm lòng yêu thương con, yêu động vật như yêu chính bản thân mình. cuộc đời thật trớ trêu khi bắt con người ta phải sống trong đau khổ và kéo dài như vậy. Về phần ông giáo, ông cũng sống trong cảnh nghèo khó. tuy nhiên anh có tấm lòng bao dung vì dù nhỏ tuổi hơn lão rất nhiều nhưng khi lão Hạc vẫn lắng nghe và chia sẻ với lão, không hề phàn nàn mà tỏ thái độ rất lễ phép, tôn trọng. .

khi đọc câu chuyện của nam cao, đoạn Hạc đến báo tin bán chó để lại trong tôi những cảm xúc khó tả, giúp tôi hiểu và cảm nhận được nỗi đau của Hạc và những người nông dân. những con người ngày trước phải vượt qua, phải sống trong cảnh nghèo khó và bị khinh bỉ một cách đáng thương. và đây là những câu nói yêu thích của tôi.

kể chuyện lão Hạc kể chuyện bán chó – văn mẫu 9

Thời gian trôi qua thật nhanh, những năm tháng vất vả đã qua ở phía sau chúng ta. Tuy nhiên, mỗi khi đứa cháu gái 14 tuổi tò mò hỏi tôi về câu chuyện con hạc trong sách giáo khoa, tôi không khỏi xúc động. sáng nay, anh vô tình hỏi tôi về chiếc xe lôi bán chó. câu chuyện của ngày hôm đó đột nhiên xuất hiện trong trí nhớ của tôi.

Vào thời điểm đó, mọi người không được học hành, vì vậy tất cả các thủ tục giấy tờ đều giao cho giáo viên. nhà tôi với thầy là chỗ quen biết nên hay nhờ thầy giúp đỡ. lúc đó anh mới 7 tuổi. một hôm thầy tôi rủ tôi đi nhờ thầy viết đơn xin việc cho em gái tôi. Tôi chạy ra ngoài, nghĩ rằng tôi sẽ hỏi cô ấy bài thơ mà tôi đã bí mật học được ngày hôm qua.

Tôi đến nhà thầy một lát, đang nghe thầy giảng giải cẩn thận thì thấy con hạc từ trong ngõ chạy tới. Tôi nhìn con đường ông cụ đi, tôi chợt thấy thương ông vô cùng. Hạc là một người nông dân nghèo, vợ mất, ông sống một mình, chỉ có con chó vàng làm bạn. Con trai của ông già, không tìm được vợ, đã rời thị trấn để đến đồn điền cao su. anh đi làm thuê ban ngày, nhưng vì bệnh nặng nên cô hiếm khi gặp anh. ông lão kiệt sức, kiệt sức. biết mình và cô giáo nói nhiều chuyện nên chào rồi chạy vào bếp với vợ của cô giáo.

Tôi lễ phép chào thầy rồi ngồi ngẫm lại câu thơ vừa rồi và nghe câu chuyện của hai người. Tôi nghe thấy tiếng của con sếu nói:

– cậu bé vàng đã ra đi, thưa giáo sư!

– bạn đã bán nó chưa? Tôi đã lắng nghe câu trả lời của giáo viên

– đã bán hết! họ vừa bị bắt.

Nghe vậy, tôi ngạc nhiên nhìn qua cánh cửa đóng hờ, không tin mình đã bán vàng. Anh ta coi cậu như con ruột của mình, làm sao có thể? nhưng nhìn vào mặt anh, tôi chợt hiểu. con hạc cố tỏ ra vui vẻ. nhưng có vẻ như anh ấy đang cười và đôi mắt anh ấy ngấn lệ.

– vậy là anh ta bị mắc kẹt? Cô giáo vỗ vai ông già và hỏi.

Qua khe nứt, tôi nhìn thấy khuôn mặt cô ấy đột ngột nhăn lại, những nếp nhăn buộc nước mắt chảy ra. đầu anh ấy nghiêng sang một bên và miệng nhỏ như một đứa trẻ. Tôi đang khóc …

– chết tiệt … cô giáo! anh ấy không biết gì cả! Khi thấy tôi gọi, nó lập tức chạy lại, vẫy đuôi mừng rỡ. Tôi cho nó ăn cơm. Anh ta đang ăn thì bị loài gặm nhấm trốn trong nhà, ngay sau lưng anh ta, tóm lấy anh ta bằng hai chân sau và lật ngược anh ta lại. cứ như vậy thằng thối và cái xiên, hai đứa đánh nhau một hồi rồi trói 4 chân vào nhau. lúc đó anh ta mới biết mình đã chết! Phía đông! thưa chủ nhân! chủng tộc nào là khôn ngoan! anh ấy tiếp tục làm điều đó như anh ấy đang đổ lỗi cho tôi; anh ấy ậm ừ, anh ấy nhìn tôi như thể muốn nói: “ah! ông già xấu! Tôi sống với anh ta thế này mà anh ta lại đối xử với tôi thế này? “Vậy là tôi tuổi đầu rồi mà còn lừa dối con chó, anh ta không ngờ tôi lại có dã tâm lừa dối anh ta!

Giọng ông già run rẩy, không thể kiểm soát được xen lẫn với tiếng hét. mà không biết, tôi cũng thấy lòng mình trĩu nặng. Mấy hôm trước, tôi cũng thấy vàng treo trên cửa nhà ông cụ. Tôi chắc rằng anh ấy rất đau lòng.

Giọng nói của giáo viên cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi:

– Tôi đã nghĩ vậy, nhưng tôi không biết! Và ai có chó mà không bán hoặc giết chúng? nếu chúng tôi giết anh ta, chúng tôi sẽ biến nó thành một cuộc sống cho anh ta, biến nó thành một cuộc sống khác và để anh ta tạo ra một cuộc sống khác.

con hạc già cay đắng nói:

– giáo viên nói đúng! kiếp chó là kiếp khốn nạn, thì ta chuyển kiếp thành kiếp người, có lẽ vui hơn một chút … kiếp người như ta …

– cuộc sống của mỗi người là như vậy đó bạn à! Bạn có nghĩ chúng ta hạnh phúc hơn không?

– thế thì không biết kiếp người cũng khổ, sống sao cho sướng đây

hai người lại đối đáp, ta nghe hiểu câu không, ta chỉ cảm thấy tiếc lão cẩu một mình. Ít lâu sau, tôi nghe thấy giọng nói ngọt ngào của cô giáo:

– không có hạnh phúc thực sự, nhưng thật vui khi có được điều này: bây giờ ngồi đây chơi, tôi sẽ luộc một ít khoai lang, nấu một tách trà tươi rất đặc; Con trai tôi và tôi ăn khoai tây, uống trà và hút tẩu … điều đó thật tốt.

– vâng! cô giáo dạy hay quá! đối với chúng tôi, đó là hạnh phúc.

Sau đó, cô giáo và con hạc nói sang chuyện khác, nhưng tôi không theo dõi. trong đầu tôi chỉ đang băn khoăn cay đắng về câu chuyện của lão hạc. Ông già rồi nhưng vẫn phải sống trong cảnh khốn khó, ông vẫn chờ con trai trở về.

sau đó, đột nhiên, anh ấy quyết định rời đi. chỉ khi đó tôi mới hiểu cuộc sống khốn khó của anh và của biết bao người nông dân thời bấy giờ. Câu chuyện về lão Hạc bán chó đã trôi qua nhiều năm, nhưng hình ảnh người nông dân giàu lòng yêu thương, giàu lòng tự trọng vẫn còn vẹn nguyên trong tâm trí tôi.

kể lại chuyện lão Hạc Kể lại chuyện bán chó – văn mẫu 10

Con trai của giáo viên và tôi đang chơi thì xe kéo chạy đến. sau khi bệnh kéo dài hai tháng mười tám ngày, lão hạc càng ngày càng khom lưng, vật vờ như cái bóng, cái trống thật thảm hại.

Sáng hôm đó, anh trở lại nhà giáo viên. Tôi vừa gặp thầy, thầy nói ngay:

– cậu bé vàng đã ra đi, thưa giáo sư!

Nghe thầy giáo ngạc nhiên, hạc đau đớn nói:

– đã bán hết! họ vừa bị bắt.

khẽ thở dài. đôi mắt ầng ậng nước và cô cười tươi như thánh thót. ông giáo gần như choáng váng, ông ta rụt rè nhìn con hạc và hỏi như có chuyện không hay:

– vậy bạn cũng có thể bắt được cậu bé vàng?

cái thối và cái cọc nằm sau cánh cửa. Cậu bé vàng trong vườn nghe thấy tiếng gọi của tôi liền chạy lại, vẫy đuôi mừng rỡ. Tôi đưa cơm cho anh ấy, anh ấy ăn rất ngon. Đột nhiên, cái cựa và gã thối rữa từ sau chiếc chiếu lao ra, tóm lấy hai chân sau màu vàng đang chổng ngược lên trên của nó. có lúc hai người đã trói cả 4 chân của anh vào nhau. chỉ sau đó anh ta mới biết mình đã chết. anh sùi bọt mép rên rỉ nghe thật tội nghiệp. cậu bé da vàng cứ nhìn tôi, đôi mắt đờ đẫn như cầu cứu và trách móc: “à! ông già xấu! tỏi sống với nó bao nhiêu năm rồi mà bây giờ nó lại đối xử tệ bạc với con thế này? “cậu chủ ơi, con buồn quá, khổ quá! thế con bằng tuổi đầu rồi mà con cứ lừa chó, con đã không ngờ rằng tôi lại có dã tâm lừa dối anh ấy!

Khuôn mặt của ông lão đột nhiên co lại. ông già đang khóc mái đầu bạc trắng vuốt ngược của anh ấy nghiêng sang một bên và miệng anh ấy nhỏ như một đứa trẻ.

ông giáo run rẩy, nhẹ nhàng nắm lấy tay lão hạc, nắm lấy vai lão hạc, đỡ lão ngồi trên phản, an ủi người bạn già tội nghiệp:

– Tôi nghĩ vậy, nhưng bạn không hiểu gì cả! hắn đã bán vàng cho ngươi, cái thối là mạng sống của con ngươi!

Đôi mắt nhăn nheo của nàng đẫm nước mắt, con hạc nhìn chủ nhân mà chua xót nói:

– giáo viên nói đúng! kiếp chó là kiếp khốn nạn, ta biến nó thành kiếp người có lẽ sẽ sướng hơn một chút … kiếp người như ta chẳng hạn! …

giáo viên đã rất buồn. hai người hàng xóm lặng đi nhìn nhau khóc nức nở. nhìn con hạc, nghe câu chuyện thầy kể, lòng tôi chùng xuống và tôi nghĩ về cuộc sống của những người già, nghèo và cô đơn.

kể lại chuyện con hạc Kể lại chuyện bán chó – văn mẫu 11

Năm nay tôi đã ngoài bảy mươi tuổi, nhưng mỗi lần nghe đứa cháu hỏi chuyện xưa hồi nhỏ, chứng kiến ​​ngày giặc Pháp cướp chính quyền và câu chuyện lão hạc trong sách văn học. văn bản 8 tôi học được là nếu đó là sự thật, trái tim tôi tràn ngập những kỷ niệm về người hàng xóm cũ của tôi. đó chính là nhân vật lão Hạc trong truyện cao nhân. Những kỷ niệm sâu sắc về lần ông già kể chuyện bán chó cho cô giáo cấp 2 cứ hiện về.

Ngày đó tôi mới mười tuổi, xã hội hỗn loạn, nay thấy đánh nhau chỗ này, mai thấy người Tây sang chỗ kia. giáo viên cấp hai đang dạy chúng tôi lớp hai ở trường làng bên phải cho chúng tôi nghỉ. Chẳng hiểu sao, chỉ thấy người ta đồn đại rằng thầy ghét Tây, chán cảnh bọn chúng coi trường nên cho chúng tôi nghỉ ngơi.

mỗi ngày, cậu chủ vẫn đến nhà lão cẩu nói chuyện với lão đại. Tôi ở gần hay qua lại với anh ấy khi giúp anh ấy dọn dẹp nhà cửa, khi anh ấy chơi với con chó vàng. Tôi không ngờ cô giáo của tôi lại viết được những câu chuyện có thật về con hạc trong một câu chuyện cảm động như vậy. cảnh con sếu nói với chủ tôi về việc bán chó là khi tôi chứng kiến ​​tất cả.

Không phải hôm đó, tôi đang giúp anh ấy nhặt một đống khoai tây và hỏi anh ấy về một số chữ kanji khó hiểu. ông giáo đang dạy tôi thì thấy con hạc đi vào. dáng người gầy gò của cô ấy hôm nay trông thật buồn. ngay khi nhìn thấy chủ nhân thứ hai, anh ta lập tức báo cáo:

– cậu bé vàng đã ra đi, thưa giáo sư!

– bạn đã bán nó chưa?

– đã bán hết! họ vừa bị bắt.

Cẩu cố gắng tỏ ra vui vẻ, nhưng ta thấy hắn cười với đôi mắt đẫm lệ. chắc thầy tôi cũng thấy thương nó nên chỉ biết ôm vai vỗ về thương cảm. Tôi nhìn thấy ánh mắt của cô giáo thứ hai và muốn khóc. cô giáo hỏi con hạc:

– anh ta có được phép bắt nó không?

Khuôn mặt của ông lão đột nhiên co lại. các nếp nhăn chụm vào nhau buộc nước mắt chảy ra. đầu anh ấy nghiêng sang một bên và miệng nhỏ như một đứa trẻ. ông già khóc hu hu …

– chết tiệt … thầy ơi! … nó không biết gì cả! Khi thấy tôi gọi, nó lập tức chạy lại vẫy đuôi mừng rỡ. Tôi cho nó ăn cơm. Anh ta đang ăn thì bị tên thối rữa trốn trong nhà, ngay sau lưng tóm lấy anh ta bằng hai chân sau lộn ngược. do đó, thối và xiên, cả hai vật lộn một lúc và trói cả bốn chân. bây giờ anh ấy biết mình đã chết! … này! giáo sư! chủng tộc nào là khôn ngoan! anh chỉ đứng lặng người như trách tôi, anh ậm ừ, anh nhìn tôi như muốn nói “à! ông già thật tệ! Tôi sống với ông thế này mà ông lại đối xử với tôi như vậy?”. nên tôi mới tuổi đầu mà cứ lừa một con chó, nó không ngờ tôi lại có dã tâm lừa nó!

người thầy thứ hai đã an ủi anh:

– đó là những gì anh ấy nghĩ, nhưng anh ấy không hiểu gì cả! Và ai có một con chó mà không bán hoặc giết nó! nếu chúng ta giết anh ta, chúng ta sẽ tái sinh anh ta. đổi đời để anh ấy tạo ra một cuộc sống khác.

con hạc già cay đắng nói:

– giáo viên nói đúng! kiếp chó là kiếp khốn nạn, chúng ta hóa kiếp cho nó thành kiếp người có lẽ sẽ hạnh phúc hơn một chút … kiếp người như ta! …

Câu nói của anh khiến tôi buồn, cô giáo thứ hai hạ giọng:

– cuộc sống của mỗi người là như vậy đó bạn à! Bạn có nghĩ rằng tôi hạnh phúc hơn không?

– vậy tôi không biết kiếp người cũng khổ, nên sống kiểu gì để có hạnh phúc?

cười và ho. Thầy tôi nắm lấy bờ vai gầy của ông già và nói nhỏ:

– không có cái gọi là hạnh phúc thực sự, nhưng có được cái này là hạnh phúc: giờ ông nội ngồi chơi, con đi luộc khoai, nấu một chén chè tươi thật đặc, con trai chúng ta ăn khoai, uống. uống trà rồi hút thuốc lào … hạnh phúc quá.

– vâng! ông già dậy đi! đối với chúng tôi, đó là hạnh phúc.

Ông già nói rồi lại cười. tiếng cười gượng gạo nhưng tôi nghe thấy rất vui nên tôi tái mặt đứng dậy:

– vui lòng để tôi luộc khoai tây của bạn.

– vâng, luộc cho thầy, thu những củ to đó, để thầy nấu nước mời thầy ăn. – giáo viên của tôi nhắc nhở tôi.

– đùa thôi, nhưng thầy để lúc khác … con hạc ngập ngừng.

– còn chờ gì nữa … đừng bao giờ trì hoãn hạnh phúc, cứ ngồi đây.

Tôi sẽ luộc khoai tây. Nhị sư phụ và lão cẩu ngồi nói chuyện rất lâu, sư phụ ta là người nhiều lời, hiểu chuyện và thương người, nên có gì lão cẩu cũng tin tưởng và chia sẻ.

trong khi luộc khoai tây, tôi đã nghĩ rất nhiều về cần cẩu. Tôi thương ông, một ông già neo đơn, nhưng ai cũng quý ông vì ông sống lương thiện, nhân hậu. Tôi biết rằng ông rất yêu quý con trai vàng của mình vì đó là kỷ niệm của con ông để lại. Tôi hiểu anh ấy làm vậy vì anh ấy nghèo.

60 năm trôi qua, đất nước thay đổi chế độ, con hạc xưa không còn, cuộc sống của người nông dân ngày nay đã khác xưa. nhưng hình ảnh con hạc đau đớn vì đã bán con chó cứ ám ảnh tôi mãi. Đó là kỷ niệm về một thời khốn khổ của đất nước mà người nông dân khổ nhất. nhưng chính trong hoàn cảnh đó, tôi mới hiểu hơn về họ, về tình nghĩa thầy trò sẻ chia với những người khốn khổ, về nhân cách và vẻ đẹp của người nghĩa sĩ nông dân.

kể chuyện con hạc kể chuyện bán chó – văn mẫu 12

tôi tên là nguyễn văn a. Tôi là hàng xóm của cô giáo và con hạc. Một hôm đi ngang qua nhà cô giáo, tôi tình cờ nghe được cuộc trò chuyện giữa con hạc và cô giáo. con sếu nói với chủ rằng nó đã bán con chó của mình.

Trước đây, khi tôi chưa nghe câu chuyện về con hạc, trong mắt tôi nó chỉ là một người bình thường, vô tư, có tiền nhưng không ăn, thật là ngu ngốc. nhưng sau khi nghe những gì anh ấy nói với giáo viên, thái độ của tôi hoàn toàn thay đổi. Hôm đó, từ ngoài cổng, anh đã nghe thấy tiếng ông già hét lớn: “Thầy đi rồi!”.

giáo viên ngạc nhiên hỏi:

-bạn có bán nó không?

cần cẩu trả lời:

-bán! họ vừa bị bắt.

nhưng trong hai chữ “tuyệt vời” ẩn chứa một nỗi buồn sâu sắc. cô giáo mời hạc vào nhà ngồi. lão hạc nhà nghèo, trong nhà chủ nhân cũng không kém, trong nhà chỉ là một ít đồ đạc cũ đơn giản. hai người ngồi trên ghế “éc éc” để nói chuyện. Mặc dù rất buồn nhưng cậu vẫn cố tỏ ra vui vẻ trước mặt cô giáo, tuy nhiên cảm xúc của cậu vẫn bộc phát mạnh mẽ. ông lão cười như mếu, mắt rưng rưng. Đúng lúc đó, tôi nghe thấy giọng nói an ủi của cô giáo. tình cảm của cô giáo lúc này cũng thật xót xa cho con hạc. ông không còn cảm thấy tiếc cho năm cuốn sách của mình, nhưng giáo viên cảm thấy tiếc cho ông. nhìn mặt ông giáo chắc chỉ muốn ôm lão hạc mà bật khóc vì xót xa cho số phận khốn khó này, vì nghèo mà ông đành đứt ruột bán đi những thứ mình yêu quý, nâng niu. lão hạc đứt ruột bán con chó vàng, ký ức duy nhất còn lại của người con trai. cơn đau của cô ngày càng lớn, và khuôn mặt cô đột nhiên co lại. những nếp nhăn chụm vào nhau buộc nước mắt chảy ra. đầu anh ấy nghiêng sang một bên và miệng nhỏ như một đứa trẻ. ông già khóc hu hu … trông ông ta lúc này thật tội nghiệp. ông lão dường như đang đau đớn vì có dã tâm lừa một con chó. lão hạc kể cho ông giáo nghe quá trình bắt cậu vàng. Trong cuộc trò chuyện, tôi cũng nghe thấy con sếu tự chửi mình, nói: “à! ông già xấu! lão như tuổi đầu còn lận đận với con chó, lão coi con chó như người bạn tri kỷ, giúp nó vơi bớt nỗi buồn khi cô đơn không có ai để tin tưởng. này và vỗ vai an ủi cô ấy:

-Tôi nghĩ vậy, nhưng bạn không hiểu gì cả! còn ai nuôi chó thì không giết thịt. nếu ta giết hắn, ta sẽ tái sinh cho hắn, ta sẽ hóa thân hắn để làm kiếp khác.

con sếu trả lời với giọng chua ngoa:

-cô giáo nói đúng. kiếp chó là kiếp khốn nạn, thì ta biến nó thành kiếp người, có lẽ vui hơn một chút … kiếp người như ta.

lời nói của lão hạc đầy chua xót, ai oán cho số phận bất hạnh, tội nghiệp. nghe xong lòng không khỏi bùi ngùi, tiếc nuối. Giáo sư cũng không biết phải nói gì, chỉ nhìn con hạc bằng ánh mắt bi thương. vì hoàn cảnh của ông giáo cũng chẳng khá hơn lão hạc là mấy: “mày có nghĩ tao sướng hơn không?”. một câu nói đầy bế tắc: “đời người cũng có bể khổ, ta phải hướng đến cuộc sống nào để được hạnh phúc thật sự?”. cuối cùng thầy và hạc nghĩ rằng không có cuộc sống hạnh phúc nào, chỉ cần ngồi với nhau: hàng xóm, cùng số phận, ăn khoai, uống trà là vui rồi, hạnh phúc lắm rồi. tốt hơn. cậu chủ nắm lấy bờ vai gầy của con sếu, an ủi để nó quên đi nỗi đau.

Xem thêm: Johannes Vermeer – Tiểu Sử Cuộc Đời, Sự Nghiệp & Tác Phẩm – Kiệt Tác Nghệ Thuật

Sau khi nghe câu chuyện về sự cố bán chó của ông lão Hạc, tôi thấy ông là người trọng tình, nặng nghĩa, sống rất thủy chung, có tấm lòng nhân ái sâu sắc. Tôi dần dần có những suy nghĩ khác về anh ấy.

                       

Vậy là đến đây bài viết về Kể lại câu chuyện lão Hạc kể chuyện bán chó với ông giáo (12 mẫu) – Văn 8 đã dừng lại rồi. Hy vọng bạn luôn theo dõi và đọc những bài viết hay của chúng tôi trên website Truongxaydunghcm.edu.vn

Chúc các bạn luôn gặt hái nhiều thành công trong cuộc sống!

Related Articles

Back to top button