Đóng vai người lính kể lại bài thơ Đồng chí (15 mẫu) – Văn 9

Bạn đang quan tâm đến Đóng vai người lính kể lại bài thơ Đồng chí (15 mẫu) – Văn 9 phải không? Nào hãy cùng Truongxaydunghcm.edu.vn đón xem bài viết này ngay sau đây nhé, vì nó vô cùng thú vị và hay đấy!

top 15 bài hát làm chú bộ đội kể lại bài thơ Đồng chí chính trực giúp các em học sinh lớp 9 có thêm vốn từ vựng, vận dụng trí tưởng tượng để hóa thân thành chú bộ đội kể lại bài thơ đồng chí.

qua bài thơ, đồng chí đã cho ta thấy tình đồng chí, tình đồng chí cao cả và thiêng liêng biết bao. khi viết bài đóng vai chú bộ đội kể lại bài văn đồng chí nên quay sang em rồi kể lại câu chuyện. Để biết thêm thông tin chi tiết, hãy xem bài viết sau của download.vn:

Bạn đang xem: Hãy đóng vai người lính trong bài thơ đồng chí

đóng vai anh bộ đội kể lại bài thơ đồng chí – văn mẫu 1

ngồi trên chiếc ghế đá mát lạnh, tôi ngước nhìn bầu trời xanh bất tận gợi nhớ về thời xưa cũ. những ngày tôi và những người bạn đồng hành ở chiến khu, nơi biên giới, cửa ải sắp ra trận. Tôi nhấp một ngụm trà xanh với vị đắng đặc trưng quen thuộc, rồi quay đầu nhìn người bạn tâm giao của mình cũng đang đăm chiêu nhìn xa xăm. Tôi nói “dạo này trôi nhanh quá, cũng hơn chục năm rồi”, anh cười bảo “có rồi” rồi cả hai ngồi đó, tâm trạng vui buồn lẫn lộn …

Năm 1946, thực dân Pháp lại xâm lược đất nước, cùng với quy mô lớn và nhiều vũ khí hiện đại lúc bấy giờ. Lúc đó tôi mới hai mươi tuổi, nhưng vì nền độc lập của đất nước, tôi đã hết lòng tham gia quân đội, dù biết phải xa gia đình để lên chiến khu. dù ở chiến khu rất khó khăn, vất vả nhưng anh không đơn độc ở đó. bởi vì tôi đã có thêm nhiều anh em, cùng mục tiêu với tôi, để giành lại tự do cho đất nước và nhân dân, và tôi gọi họ là “đồng chí”. kể cả người bạn luôn ở bên tôi cho đến tận bây giờ.

Lúc đầu, anh ấy không biết rõ về tôi, nhưng dần dần chúng tôi đã trở nên thân thiết hơn như những người bạn lâu năm. mỗi đêm họ gặp nhau và kể chuyện của họ cho những người còn lại. Bỗng có một anh hơn tôi khoảng hai ba tuổi hỏi: “quê anh ở đâu?”. Tôi trả lời: “Em ở thành phố nghèo cày sỏi anh ạ”. nói đến đây tôi chợt nghĩ đến bố mẹ ở nhà, không biết mẹ còn đau chân hay không, bố đã khỏi bệnh chưa. rồi anh lại nói: “Quê tôi cũng nghèo lắm, nước mặn, quê chua. Xấu quá anh ơi, nó cứ chết dần.

Tôi nhớ những ngày chúng tôi còn ở chiến khu, những căn nhà trọ của chúng tôi được dựng lên giữa núi rừng hoang vu nên về đêm, sương mù bao phủ khắp nơi. chúng tôi cố gắng chung chăn để giữ ấm và rồi chúng tôi trở thành tri kỷ. nhưng ngay cả khi chúng tôi có chăn, nó vẫn không đủ ấm và một số người bị ốm nặng. là rừng nên cũng có nhiều muỗi, đặc biệt là muỗi truyền bệnh sốt rét. quân đội đã bỏ nhiều quân đoàn chỉ vì căn bệnh chết người này, quân số giảm dần. điều đó khiến những người còn lại, bao gồm cả tôi, rất hoảng sợ nếu tình trạng này tiếp diễn …

nhưng chúng tôi, những người yêu quê hương, đất nước sẽ không bao giờ gục ngã trước bất kỳ trở ngại nào. vì nền độc lập của đất nước, không chỉ riêng tôi mà tất cả mọi người đều bỏ qua sự ích kỷ, sợ hãi cá nhân mà xung phong đi cứu nước. nhưng chắc hẳn trong lòng mỗi người luôn nhớ về những người thân yêu của mình ở nhà, lo lắng không biết giờ này ngôi nhà đã yên ấm hay chưa. tất cả chúng ta đều để lại sau lưng nỗi nhớ về sự kiện trọng đại, dù phải hy sinh.

Trên con đường hành quân, chúng tôi đều phải leo từng con dốc, băng qua từng dòng nước xiết. chúng ta cứ đi mãi, ngày qua ngày dù có bao nhiêu khó khăn, gian khổ. bất kể thời tiết như thế nào, mưa hay nắng, chúng tôi luôn làm cho nó. đến độ quần áo của ai cũng bạc màu và rách nhiều chỗ. không chỉ vậy, đôi chân của chúng tôi cũng bị chai do đi lại quá nhiều và chúng tôi không có một đôi giày chắc chắn để mang. tuy nhiên, chúng tôi không quan tâm. đôi khi lạnh giá nhưng trong lòng ta vẫn bùng cháy, quyết tâm chiến đấu chống lại sự ghẻ lạnh của thiên nhiên và mỉm cười với những người bạn đồng hành, cùng chung tay bước đi trên con đường chông gai này.

Vào ban đêm, khu rừng ngập trong sương giá, lạnh cóng cả hai bàn tay. chung quanh tối sầm lại, cây cối cũng tối sầm lại, chỉ có ánh trăng bàng bạc chiếu rọi khắp nơi. chúng tôi núp dưới một bụi cây lớn, trên vai vác vũ khí thô sơ, chờ địch đến rồi nhân cơ hội xông lên. đó là cuộc chiến đấu ác liệt giữa quân dân Việt Nam với bọn thực dân gian ác.

Giờ đây, chiến tranh đã qua, chúng tôi cũng đã già, nhưng những ký ức tuổi thơ về những lần chinh chiến trên chiến trường sẽ không bao giờ xóa nhòa trong trái tim tôi, cũng như mỗi người. những kỉ niệm chúng tôi ngồi kể chuyện, cùng nhau hát về niềm tin vào chiến thắng của đất nước. mọi thứ giống như một câu chuyện không bao giờ có thể kể lại nhưng không bao giờ có thể mất đi.

đóng vai anh bộ đội kể lại bài thơ đồng chí – mẫu 2

Các bạn! hòa bình của đất nước lập lại, tôi là người may mắn trong số những người lính được trở về quê hương, sau những ngày kháng chiến gian khổ, đan xen giữa sự sống và cái chết. Cho đến bây giờ, sống trong hòa bình, độc lập, trong thâm tâm tôi vẫn khao khát một lần được về thăm quê anh, quê đồng chí.

Tôi là con cả trong một gia đình có sáu anh em, bố mẹ đều làm nông vất vả, quay mặt cho đất, quay lưng với trời, sống ở một vùng quê khó khăn “”, tôi luôn mong muốn quê hương mình giàu có và đẹp trai hơn. kháng chiến vừa bắt đầu tôi lại xin đi nghĩa vụ quân sự. Rời quê hương lên đường, tôi tin rằng trong thời gian sắp tới nhất định mình sẽ đạt được nhiều thành tích to lớn để giúp đỡ mọi người. bây giờ tôi đã trở thành một người lính chưa? Tôi có thể cầm súng để chiến đấu không? Thật hạnh phúc.

trong quân đội, tôi được gửi đến Việt Bắc, chiến trường ác liệt nhất của cuộc chiến. trong ngày ra quân, hành quân trên đường tới viet bac, tôi mới thấy sự vất vả, gian khổ của những người lính năm xưa, khi họ đến nơi thì những người lính đi trước chúng tôi hai ngày đã nghĩ ngay đến đó. Nổi bật trong số đó, người đã có duyên với tôi ngay từ lần đầu tiên là một anh bộ đội trạc tuổi tôi, dáng người dong dỏng cao, trông rất nhanh nhẹn, như một phản xạ, tôi nhanh chóng đến bắt chuyện.

– xin chào!

– vâng! xin chào!

Anh ấy có vẻ ngại ngùng hơn, chỉ cười nhạt. Như đã định, tôi và bạn dùng chung một đội tên là BK107. đêm không ngủ được và càng nôn nao muốn được làm bạn với người lính trẻ. Tôi bước đến bên anh, hít một hơi thật sâu và thì thầm:

– chiến tranh khốc liệt?

Anh chàng hơi choáng váng, chắc do tôi tự tin thái quá. được rồi, tôi là loại người như vậy, tôi tự cười một mình. Tôi tròn mắt nhìn anh như đứa trẻ đòi quà, mong chờ câu trả lời. Lần này anh ấy có vẻ bớt nhút nhát hơn.

– bạn đang ở đâu? phải ở phía bắc?

– vâng, tôi sống thượng lưu, tôi rất muốn đất nước mình độc lập! còn bạn, bạn đang ở đâu?

câu chuyện dần được mở ra và trở nên tự nhiên hơn.

Tôi ở nam định, “quê năm ruộng đắng”, khổ quá! những người chân lấm tay bùn.

hai người ở xa thế, chúng tôi nói chuyện và quen nhau, ngày nào cũng đi công tác cùng nhau, tối thì trùm chung một tấm chăn. Đứng cạnh nhau, nhìn về phía xa, tôi và người lính cầu mong hòa bình lập lại và chiến tranh chấm dứt. nếu không có chiến tranh, chắc chắn sẽ không có giọt máu, giọt nước mắt rơi, khóc đợi chồng, đợi cha.

cuộc gặp gỡ đầu tiên của chúng ta tuyệt vời làm sao! hôm nay gặp lại người anh đó, cùng nhau ôn lại kỷ niệm xưa, cùng nhau ngồi ôn lại kỷ niệm, vì ngày ấy dù sống trong hoàn cảnh khắc nghiệt của chiến tranh nhưng trên môi chúng ta vẫn luôn nở nụ cười, kết thúc tuổi thanh xuân. Trong chiến tranh, chúng ta già đi, tóc bạc, nhưng sự hy sinh của chúng ta là xứng đáng. Tôi đã mở cuốn sách ảnh để lưu lại tình bạn, hãy nói về tất cả những điều trong cuộc sống, tình bạn

để gặp lại nhau trong hòa bình, tình bạn xưa đã nảy mầm trong lòng mỗi chúng ta, chiến tranh đã qua đi nhưng mọi thứ từ ngày đó vẫn tiếp tục diễn ra trước mắt chúng ta. Làm sao chúng ta có thể quên được, quên được tình bạn ấy, thật tuyệt!

đóng vai anh bộ đội kể lại bài thơ đồng chí – mẫu 3

Trải qua nhiều năm đau khổ và gian khổ, chiến tranh cuối cùng cũng kết thúc. Hôm nay, ngồi trong ngôi nhà nhỏ, giữa chốn thôn quê yên bình, tôi đã có thể ngắm nhìn ánh trăng sáng trên bầu trời đêm. Ánh trăng gợi lại ký ức về những ngày tôi cùng đồng đội chiến đấu ở chiến khu Việt Bắc. Đó là những đêm trăng dài bên người bạn đời thân yêu mà đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ.

Bạn và tôi gặp nhau trong vùng chiến sự. chúng tôi đều còn trẻ, vô tư và tràn đầy nhiệt huyết. quê anh “ruộng chua nước mặn”, quê tôi nghèo “đất cày lên sỏi đá”. Tất cả chúng ta đều đến từ những vùng đất khó khăn, cùng chung một hoàn cảnh nghèo khó. Mang nét hồn nhiên chân chất của một người công nhân, tôi và anh ấy sớm gặp nhau.

Vốn dĩ chúng tôi là hai người hoàn toàn xa lạ, bằng cách nào đó chúng tôi đã gặp nhau và trở nên thân thiết. có lẽ tình cảm giữa anh và tôi ngày càng thắm thiết qua những lần cùng làm nhiệm vụ, sát cánh cùng nhau khi chiến đấu. “vũ khí cho vũ khí, đối đầu” cùng nhau trên và ngoài chiến trường nguy hiểm. Tôi nhớ những đêm chúng tôi chung chăn trong cái lạnh cóng. đó là tình bạn tri kỷ giữa anh và em, một tình bạn đơn giản nhưng cao cả.

Anh ấy và tôi là hai người cùng chí hướng, hai người rời quê hương tham chiến. Mặc dù chúng ta có xuất thân khác nhau, nhưng có lẽ chúng ta có chung một ước mơ về nền độc lập của đất nước. những đêm chúng tôi bên nhau, anh kể cho tôi nghe những câu chuyện về quê hương anh. anh sai người bạn thân của mình đi cày ruộng ở vùng cao, nhưng anh phải để nhà cho gió nó phá. anh kể cho em nghe, anh kể những chuyện riêng tư của anh, anh chia sẻ với em tất cả những tâm tư tình cảm, những tâm tư thầm kín đó đều được anh kể một cách chân thành và đầy đủ nhất. Mỗi ngày trôi qua, tôi ngày càng hiểu anh ấy nhiều hơn, vì vậy mối quan hệ của chúng tôi ngày càng trở nên thân thiết hơn.

Chúng tôi đã cùng nhau trải qua những khó khăn của chiến tranh. lúc đó đang có dịch sốt rét trong rừng. đồng đội của tôi chết nhiều lắm, vì lúc đó chưa có thuốc nào chữa được. Anh và tôi biết từng cơn ớn lạnh, toàn thân run rẩy, toàn thân ướt đẫm mồ hôi. áo sơ mi của anh ấy bị rách vai, quần của tôi có một số vết vá. trải qua đại dịch như vậy nhưng chúng tôi vẫn luôn bên nhau, hỗ trợ nhau vượt qua khó khăn. mệt nhưng vẫn cười ?, lạnh lùng như vậy nhưng vẫn luôn cười, một phần vì em không thể để anh lo lắng, mặt khác nụ cười là động lực giúp em cố gắng mỗi ngày. Anh nắm tay tôi thật chặt, động viên, tiếp thêm sức mạnh để tôi vượt qua bạo bệnh.

sau đó tốt lên, bạn và tôi tiếp tục nhận nhiệm vụ. vào những đêm sương mù trong rừng, anh và tôi sát cánh bên nhau “chờ” địch đến. có lẽ tình bạn thân thiết đã sưởi ấm trái tim chúng tôi giữa sa mạc lạnh giá. Trong cảnh địch phục kích giữa rừng, ta có thêm một người bạn là vầng trăng. súng và trăng tuy gần mà xa, nhưng chúng bổ sung và hòa hợp, như tình bạn của tôi với bạn. trong cái lạnh thấu da thịt, người lính vũ khí và vầng trăng kề vai sát cánh, người cầm đầu vũ khí làm nhiệm vụ bảo vệ vầng trăng bình yên.

Đất nước nay đã độc lập và hòa bình. bây giờ tôi có thể sống thoải mái mà không sợ chiến tranh. tuy nhiên, đôi khi tôi nghĩ lại khoảng thời gian tôi còn vất vả, nghĩ về anh, người bạn tri kỷ của tôi. Tôi đã có thể vượt qua tất cả những khó khăn gian khổ của cuộc đời quân ngũ của tôi, nhờ sự gắn bó và hỗ trợ của tình đồng chí. Đó là khoảng thời gian tôi sẽ luôn nhớ.

đóng vai một người lính kể lại bài thơ đồng chí – mẫu 4

Tôi là một người lính chiến đấu chống lại pháp luật để cứu nước. Giờ đây, chiến tranh đã qua lâu nhưng trong lòng tôi vẫn không quên được những kỷ niệm của cuộc chiến năm xưa.

Tôi xuất thân từ một gia đình nông dân nghèo và khiêm tốn. Cũng như bao thanh niên thị xã khác, khi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp lên đến cao trào, tôi xung phong lên đường nhập ngũ. Trong thời gian tôi nhập ngũ và chính thức trở thành một người lính, tôi đã gặp gỡ và thân thiết với những người lính khác cùng trang lứa với tôi. họ cũng là những người đến từ nhiều miền đất nước, bỏ lại tất cả bạn bè, gia đình ở quê hương để đi theo tiếng gọi của Tổ quốc.

chúng tôi là những người xa lạ, chúng tôi đã sống cùng nhau và chúng tôi chiến đấu đoàn kết như những người anh em. Trong điều kiện khó khăn, thiếu thốn ấy, chúng tôi chia sẻ mọi thứ, từ chăn màn đến miếng cơm, manh áo, vì thời gian ở rừng là chính nên chúng tôi đều mắc bệnh sốt rét. đầu đau nhức, cơ thể lạnh ngắt, mệt mỏi vô cùng. tuy nhiên, chúng tôi vẫn yêu thương nhau, đoàn kết và chăm sóc lẫn nhau, và gọi nhau là những người bạn đồng hành thân thương. Những ngày phục kích địch trong rừng, chúng tôi luôn nín thở chiến đấu, kề vai sát cánh, vào sinh ra tử dưới ánh trăng soi qua sương rừng.

Nay tôi đã già yếu, đồng chí già đã yên nghỉ mấy năm. chúng ta đã từng có những ngày tháng oanh liệt và hy sinh vì dân tộc.

đóng vai một người lính kể lại bài thơ đồng chí – mẫu 5

Chiến thắng năm 1945 vừa kết thúc chưa được bao lâu, tôi, một người nông dân ở vùng quê nghèo chưa kịp hưởng niềm vui độc lập thì thực dân Pháp nổ súng xâm lược lần nữa. Thực hiện lệnh tổng động viên của Chính phủ, tôi rời quê hương lên đường kháng chiến, mỗi người chúng ta nhất quyết không để Tổ quốc rơi lại vào tay thực dân Pháp.

Dù đã quen với việc giữ nước, cầm xẻng, chăm sóc ruộng vườn, bây giờ một chút cũng không biết, nhưng tôi nghĩ với lòng yêu nước nồng nàn, lòng quyết tâm thì không còn gì bằng. Tôi không thể. chúng ta hành quân qua tất cả các chiến trường, chúng ta không sợ bóng tối vì trăng sáng soi đường chúng ta. Tôi và các đồng nghiệp ở đây hơn ai hết là những người mong muốn đất nước được độc lập, tự do nên dù khó khăn đến đâu chúng ta cũng sẽ đạt được.

Năm 1947, chúng tôi tham gia chiến dịch Việt Bắc cùng nhiều quân đoàn khác, không quen biết nhau, nhưng nay đã trở thành đồng chí, anh em một nhà, cùng nhau chia ngọt sẻ bùi. Điều gắn kết chúng tôi ở đây chính là tinh thần yêu nước trong mỗi con người, chúng tôi chưa từng gặp tri kỷ.

Tôi còn nhớ lúc đó chúng tôi sống trong cảnh nghèo khó, quân trang còn không đủ mặc, hai đứa phải chung chăn đơn thân. Rừng trũng hiểm trở, ma thiêng nước độc, có lần cả đơn vị tôi bị sốt rét mà da vàng, tóc rụng, toàn thân xanh như lá chuối, nhưng hay ho khiến chúng tôi không ngớt tiếng cười. . mùa đông đến, cái lạnh như đeo bám da thịt, có người áo rách, có người quần mỏng, có người không có giày, … sức để chống chọi và chiến thắng bệnh tật. Một đêm tôi và một đồng đội tâm sự, anh ta kể rằng ruộng nhà anh ta bị một người bạn thân cày xới, để lại căn chòi lợp tranh dột nát cuối cùng, để lại mẹ già, vợ con thơ dại. ra trận.

dù khó khăn đến đâu, chúng ta vẫn không thể ngừng cười, giữa không gian núi rừng bao la ấy, dưới tiết trời se lạnh ấy, chúng ta ẩn mình dưới ánh trăng. không ai nói với ai câu nào, chỉ nghe tiếng gió thổi qua rừng cây mà lòng vẫn thấy ấm lòng. Chiến tranh còn dài, những người lính của đất nước này còn phải rời xa quê hương một thời gian nữa. Dù có chút buồn trong lòng nhưng mỗi khi nhìn thấy lá cờ đỏ sao vàng tung bay là mọi lo lắng, sợ hãi đều tan biến. những người bạn đồng hành của tôi và tôi ở đây chấp nhận mọi khó khăn gian khổ để có thể phất cao lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên bầu trời hòa bình. được sống và chiến đấu vì những lý tưởng cao cả như vậy, cuộc đời làm lính của chúng tôi còn gì tuyệt vời hơn.

đóng vai anh bộ đội kể lại bài thơ đồng chí – văn mẫu 6

Vẫn chưa hết vui mừng sau thắng lợi của cách mạng tháng Tám, năm 1946, thực dân Pháp nổ súng tái xâm lược nước ta. Thực hiện lệnh tổng động viên của chính phủ kháng chiến, nhân dân cả nước hăng hái tham gia đấu tranh, quyết không sống chung với giặc. Với tinh thần yêu nước nồng nàn, căm thù giặc tột độ, tôi cũng hăng hái lên đường nhập ngũ. Sau khi nhận lệnh tại căn cứ, tôi được biên chế về Trung đoàn Thủ đô, thuộc Sư đoàn 308. Đây là đơn vị có bề dày lịch sử. Nhiệm vụ của trung đoàn là bảo vệ thủ đô, bảo vệ chính quyền, giúp dân sơ tán ra vùng kháng chiến.

Xem thêm: Hướng Dẫn Cách Dễ Nhất Mở Port Modem Huawei, HG8045A, HG8245

Là một người nông dân, tôi chỉ biết cày ruộng và làm vườn. Tôi không biết người cầm súng, nhưng tôi không ngại khó khăn khi chiến đấu ở biên giới. Dù là người con trong gian nguy cũng phải anh dũng, dũng cảm vì nợ nước, giữ nước, tiếp nối truyền thống cha mẹ, viết tiếp những trang sử vẻ vang, hào hùng. Tuy chưa tập nhưng em rất tự tin. cuộc chiến sẽ dạy tôi làm điều đó. lòng yêu nước vô bờ bến đã khích lệ tôi vững tay súng. lòng yêu nước sẽ tiếp thêm sức mạnh cho tôi trong cuộc chiến chống lại kẻ thù hung bạo.

vào cuối năm 1947, tôi tham gia vào chiến dịch Việt Nam. còn có các đơn vị khác tham gia chiến dịch. chúng tôi được giao nhiệm vụ chiến đấu ngăn chặn quân địch tiến vào căn cứ. để hiệp đồng tác chiến có hiệu quả, chúng ta hợp nhất nhiều đơn vị với nhau, hỗ trợ nhau trong nhiệm vụ và cuộc sống. ban ngày ta vừa tổ chức hành quân vừa truy quét địch. đến tối, đơn vị sẽ nghỉ ngơi để lấy lại sức. công tác quân sự ở miền núi luôn nghiêm ngặt. Dù địch còn ở xa nhưng chúng tôi luôn cảnh giác cao độ.

những người lính từ các vùng đất xa lạ, cả yêu nước và thù địch, đã tập trung tại đây trong một đơn vị duy nhất. Gần tôi, có một người lính sống trên bờ biển. trên quê hương ông nước chua mặn, vất vả quanh năm. anh ấy mới gia nhập đơn vị sau tôi, trong đợt dự thảo cuối cùng. với làn da ngăm đen và đôi bàn tay say mê đánh cá, anh đã dẫn dắt cả nước ra chiến trường. anh ấy không biết gì về chiến trường, anh ấy còn “ngây thơ” hơn tôi. người lãnh đạo đã huấn luyện anh ta cách sử dụng súng lục và lựu đạn, mất hơn một tháng. Đội trưởng đã giao cho tôi phụ trách hướng dẫn anh ấy thêm.

“Những chàng trai chưa trắng nợ anh hùng” nơi cánh đồng xa, chúng ta gặp nhau ở đây. chính lòng yêu nước và ý chí chiến đấu diệt giặc, giải phóng đất nước đã đoàn kết chúng ta.

Phải nói rằng chiến dịch vô cùng gian khổ. Vào đầu cuộc kháng chiến, chúng ta không có đầy đủ quân trang. vũ khí cũng rất thô sơ. thực phẩm, thuốc men và các nhu yếu phẩm khác khan hiếm. Tôi chỉ mặc một chiếc áo cánh. đầu không đội mũ, chân không giày. Mỗi lần bước chân trần lên chiếc lá khô, tôi không khỏi rùng mình. rừng thiêng sơn ma nước độc, thú dữ nhiều, rắn rết cũng nhiều. ngày hôm qua, một đồng nghiệp đã giẫm phải một con rắn hổ mang và cắn vào chân anh ta. chân sưng kinh khủng. đơn vị gấp rút tìm bác sĩ trong thị trấn để chữa trị cho anh. tạm thời, đối tác phải ở lại cho đến khi vết thương lành hẳn.

Việc ăn uống cũng rất khó khăn vì đơn vị đang trên đường truy quét địch. những người lính tiếp tế đã lo việc này cho chúng tôi, mặc dù đã cố gắng hết sức, nhưng đã bất lực trong tình huống này. Tôi hiểu điều đó nên chúng tôi không than vãn hay than vãn về bất cứ điều gì. Có đêm, nhiều khi phải trải lá khô đi ngủ, không chăn, không chiếu. cái lạnh băng giá của vùng núi cắt da cắt thịt chúng tôi. để giữ ấm chúng tôi nằm cạnh nhau. Sự ấm áp mà bao người truyền đi khiến tôi càng yêu và khâm phục tinh thần hy sinh vì đất nước của họ.

Sợ nhất là sốt rét rừng. kẻ thù ta có thể vượt qua, khó khăn ta cũng có thể vượt qua, nhưng những cơn sốt rét rừng dữ dội lại âm thầm bào mòn cơ thể ta. nó là một căn bệnh khủng khiếp, một khó khăn lớn nhất mà chúng tôi từng phải đối mặt. nó là một kẻ thù vô hình đáng sợ. từng mắc bệnh tương tự. cơn sốt khiến tôi rùng mình. mồ hôi đổ ra như tắm, thấm ướt từng lớp áo. bạn tôi ngồi dậy lau cho tôi hết khăn này đến khăn khác, ánh mắt lo lắng như muốn khóc. Tôi mỉm cười khích lệ, anh ấy cũng cố gượng cười.

Tôi đã nghĩ rằng mình sẽ ra đi như bao đồng nghiệp khác. nhưng may mắn là tôi đã vượt qua. Tôi vẫn còn sống nhờ sự chăm sóc tận tình của đồng đội. khi tôi bất tỉnh, đồng đội luôn ở bên cạnh tôi. họ quan tâm, họ chăm sóc tôi từng chút một như chăm sóc người thân. Họ cho tôi tất cả các loại thuốc. Sau khi vượt qua cơn nguy kịch, sức khỏe còn yếu, bạn tôi còn đến tìm tôi và cho tôi ăn món cháo thịt nai thơm ngon mà anh ấy vừa săn được.

Thật sự không thể nào tả hết được sự gần gũi và quý mến của đồng nghiệp. Chính nhờ nghị lực đó đã giúp chúng tôi vượt qua muôn vàn khó khăn, gian khổ. chính tình bạn thân thiết thiêng liêng ấy đã giúp chúng tôi giữ vững tinh thần chiến đấu, bám trụ nhiệm vụ. tình yêu thương, sự đồng cảm và sự ngưỡng mộ khiến chúng tôi coi nhau như anh em một nhà vào sinh ra tử trong nhiều trận chiến. Tình đồng chí sâu sắc kết tinh trong lòng yêu nước thiêng liêng, nguồn sức mạnh bất diệt trong cả trái tim người lính.

Những đêm chúng tôi xem cùng nhau, chúng tôi kể cho nhau nghe những câu chuyện để bớt đơn điệu. bạn tôi kể cho tôi nghe về ngày anh ấy ra trận. chàng trai trẻ không bao giờ rời thị trấn và dòng sông. Giờ tôi đi xa, tôi nhớ anh ấy vô cùng. ngày ra đi đẫm nước mắt. nhìn vợ con dại dột, mẹ già yếu mà anh không đành lòng. nhưng đất nước đang cần. đất nước lâm nguy. cuộc kháng chiến cần bạn. quốc gia cần bạn. gửi lại ruộng vườn nhờ những người bạn thân ở bên chăm sóc, cày cấy, anh gạt nước mắt dọc đường. đêm đó trời mưa rất nhiều. ngồi trong xe mà nước mắt cứ chảy dài. ôm chặt tay súng, hứa khi địch đầu hàng sẽ quay trở lại.

Tôi cũng giống như bạn, tôi vừa rời quê hương yêu dấu của mình. anh chợt nhớ đến gốc giếng nước, mái ngói, sân đình mà lòng thấy xấu hổ. Tôi nhớ người vợ trẻ hàng đêm đợi đèn ngủ, mỏi mắt mong ngóng. cha tôi đã mất cách đây rất lâu. Mẹ tôi cũng già lắm rồi. tuổi gần đất xa trời chắc phải đợi đến ngày tôi chiến thắng trở về.

Tôi im lặng, nhìn vào khoảng không. trên đỉnh núi, trăng khuya cũng lặng. mặt trăng nghiêng như treo trên đầu súng. vâng, trăng lặng lẽ nghĩ và đồng cảm với con người. ôi, cùng một vầng trăng soi bóng trên đồng, trên đồng lúa và soi bóng xuống dòng sông xanh. cả tuổi thơ tôi ngập tràn ánh trăng vàng. vầng trăng sắt son thủy chung ấy giờ hành quân, chiến đấu cùng chúng ta. trăng muôn đời yêu người như ta muôn đời trung thành với quê hương đất nước.

những đêm dài của trăng tròn. đêm trăng lạnh đằng sau bóng tối còn nhiều nguy hiểm và bất trắc. nhưng bạn luôn ở bên cạnh tôi Bên cạnh tôi luôn có những người đồng đội đau thương, trung thành và trung thành. Tôi tự hào được ở đây. Tôi tự hào khi tham gia cuộc chiến này. Tôi tự hào khi được ở bên cạnh bạn trong trận chiến chống lại kẻ thù. Nhìn vầng trăng khuyết treo đầu súng người bạn, tôi tin vào ngày mai toàn thắng. Cầu mong vầng trăng sẽ lại tỏa sáng trên cánh đồng thanh bình của quê hương đất nước

Không có cuộc chiến nào mà không có mất mát hy sinh. nhiều đồng đội của tôi đã ngã xuống. họ không chết, họ hóa thân với quê hương, để bảo vệ vùng đất thiêng. Họ là những anh hùng của thế kỷ. tên tuổi của họ sẽ luôn được đất nước vinh danh. Nghĩ đến điều thánh thiện đó, tôi ôm chặt vũ khí, mắt nhìn thẳng vào bóng kẻ thù.

đóng vai anh bộ đội kể lại bài thơ đồng chí – văn mẫu 7

“Chín năm là tốt, vì vậy, mép của bông hoa đỏ làm nên lịch sử vàng”

Đây hẳn là một đoạn thơ hay và ấn tượng trong cuộc kháng chiến chống Pháp lâu dài của dân tộc. Để đạt được thắng lợi của dien bien, bộ đội ta đã phải trải qua rất nhiều khó khăn, gian khổ. Tôi vẫn nhớ như in lần tham gia trận đấu ác liệt cùng đồng đội để bảo vệ quê hương.

Nghe lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến của Bác, tôi và nhiều thanh niên khác đã lên đường đánh giặc bảo vệ non sông. đối với chúng tôi lúc đó được cầm vũ khí, được trở thành người lính thực sự là một niềm vui khó tả. Tôi vốn là một nông dân, xuất thân không gì khác hơn là lòng yêu nước nồng nàn và lòng căm thù giặc sâu sắc. Khi đó, tôi được phân công về một đơn vị tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954, ở đơn vị đó tôi biết có khá nhiều người có hoàn cảnh, xuất thân tương tự. những người lính của chúng tôi đến từ những vùng quê nghèo, vì vậy chúng tôi nhanh chóng quen biết nhau và trở thành những người bạn tốt. bạn có thể nói rằng điều đầu tiên chúng ta nói đến là cuộc sống của mỗi người chúng ta trên sân cỏ.

thực sự, những người nông dân ăn mặc thiếu vải đi theo tiếng gọi của Tổ quốc như chúng tôi để đi ra ngoài mà không lưu luyến là nói dối. tuy nhiên vận mệnh đất nước lâm nguy, không ai có thể ngồi yên chờ đợi. Lúc đó, tôi và những người bạn đồng hành phải gạt mọi thứ sang một bên, quyết tâm hy sinh vì đất nước và bảo vệ Tổ quốc.

Lên miền Tây Bắc, nơi nổi tiếng rừng thiêng nước độc, nổi tiếng với căn bệnh sốt rét rừng vẫn còn ám ảnh tôi cho đến ngày nay. chỉ nghĩ về nó thôi vẫn khiến tôi ớn lạnh và cảm thấy kinh khủng. Tôi tin chắc rằng nếu ai đã từng trải qua sẽ biết cảm giác bên trong thì lạnh, bên ngoài thì nóng và mồ hôi, thật khó chịu. hoàn cảnh khó khăn, lúc đó hầu hết đồng đội của tôi chết vì sốt rét, nhiều hơn là chết trận, vì bom, đạn. Những người lính hành quân và hoàn cảnh khó khăn, chỉ có một tấm chăn dù hai người đắp chung mà chúng ta vẫn cảm nhận được sự ấm áp, tình đồng đội, tình đồng chí bền chặt đến thế.

Chính khó khăn, gian khổ đã khiến những người lính chúng tôi dễ dàng đồng cảm và thấu hiểu nhau đến vậy. khi cuộc kháng chiến bùng nổ, những ngày đầu vô cùng khó khăn vì phải trông chờ sự giúp đỡ của quốc tế. tuy nhiên, đó cũng là những tháng ngày thiếu thốn quân trang, nhìn chiếc áo rách vai, cộng với chiếc quần có vài miếng vá, chúng tôi chỉ biết cười, cùng nắm tay nhau vượt qua gian khó, cùng nhau vượt qua gian khó. Vậy nên tôi vẫn nhớ những ngày đi xuyên rừng mà không có giày, chưa đi, không mang giày, cái lạnh như cắt da, cắt thịt khiến việc đi lại ngày càng khó khăn hơn.

Vì vậy, bên cạnh những khó khăn, gian khổ thường ngày, đời lính không hiếm những phút giây lãng mạn. nên bao ngày mai phục chờ giặc, cùng đồng đội mình cũng trăng trên cao làm bạn cho vơi bớt nỗi cô đơn. Ngắm ánh trăng soi khắp thiên hạ, tôi cảm thấy khu rừng không còn mây mù, vắng lặng mà nên thơ, trông vô cùng kỳ ảo và trữ tình. Khi màn đêm tối dần, vầng trăng dần khuất bóng khiến cảnh rừng Việt Nam càng thêm tươi đẹp.

khi chiến tranh đã đi qua hơn nửa đời người, nhưng mỗi khi ngồi nhớ lại những năm tháng ấy, tôi lại trào dâng một cảm xúc khó tả. đối với tôi, chính tình đồng đội, thủy chung gắn bó keo sơn là sức mạnh giúp chúng tôi vượt qua mọi khó khăn, giúp tôi vượt qua mọi khó khăn gian khổ và đi đến thắng lợi trong cuộc kháng chiến của dân tộc.

đóng vai anh bộ đội kể lại bài thơ đồng chí – văn mẫu 8

“Chín năm là tốt, vì vậy, mép của bông hoa đỏ làm nên lịch sử vàng”

Mỗi lần đọc lại câu ca dao ấy, tôi lại ùa về biết bao kỷ niệm về những năm tháng gian khổ nhưng hào hùng của chiến tranh. Tôi nhớ những ngày đi chinh chiến, những ngày ăn mừng cùng đồng bào. nhưng có lẽ để lại ấn tượng rõ nét nhất là những người đồng đội đã kề vai sát cánh cùng tôi.

Nghe lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến của Bác, tôi và nhiều người khác hăng hái lên đường đánh giặc. Vốn là một người nông dân, hành trang của tôi không gì khác chính là lòng yêu nước nồng nàn và lòng căm thù giặc sâu sắc. Tôi được cử vào đơn vị tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954, trong đơn vị cũng có khá nhiều người cùng hoàn cảnh, xuất thân, chúng tôi nhanh chóng làm quen và trở nên thân thiết. Điều đầu tiên chúng tôi nói về thành phố xuất xứ của mỗi người. quê anh là một vùng đất trũng ven biển khó làm ruộng và làm ăn, còn quê tôi cũng không khá hơn là một vùng trung du “chó ăn đá, gà ăn sỏi”. Xuất thân từ cùng một vùng quê nghèo có khiến chúng ta xích lại gần nhau hơn không? Giữa chúng tôi có một mối quan hệ đồng cảm kỳ lạ dù chúng tôi chỉ mới gặp nhau. Ngoài ra, ngoài việc cùng rèn luyện, chúng tôi còn có chung lý tưởng và mục tiêu chiến đấu. Những người nông dân một thời chỉ quen với những chiếc máy cày bằng tay bỗng chốc phải cầm súng chiến đấu để bảo vệ ruộng đồng, nhà cửa, người thân, vùng quê yêu dấu. Nói ta ra đi không lưu luyến là nói dối, nhưng vận mệnh đất nước lâm nguy thì không ai có thể ngồi yên chờ đợi. Tôi và những người bạn đồng hành đã phải gạt mọi thứ sang một bên, quyết tâm hy sinh vì đất nước.

Tây Bắc nổi tiếng là rừng thiêng, nước độc. Căn bệnh sốt rét rừng vẫn ám ảnh tôi cho đến ngày nay, khi nghĩ lại nó vẫn còn ớn lạnh. Bất cứ ai đã trải qua nó đều biết cảm giác lạnh bên trong và mồ hôi bên ngoài là như thế nào. trên thực tế, nhiều đồng đội của tôi chết vì sốt rét hơn là trong trận chiến. lúc đó có chung chăn đơn của hai người. tuy nhiên, chính sự thiếu thốn, thiếu thốn: “Cơm tấm chia nửa chăn” đã giúp chúng tôi dễ cảm thông và thấu hiểu nhau hơn. cuộc kháng chiến những ngày đầu vô cùng khó khăn vì phải trông chờ vào sự giúp đỡ của quốc tế. những ngày tháng thiếu thốn quân trang, nhìn áo rách, quần vá, chúng tôi chỉ biết cười, cùng nắm tay nhau vượt qua khó khăn. thậm chí có những ngày hành quân xuyên rừng mà không có giày, cộng với cái lạnh dữ dội khiến việc hành quân trở nên khó khăn hơn rất nhiều.

Bên cạnh những khó khăn, gian khổ thường ngày, đời lính không hiếm những khoảnh khắc lãng mạn. Trong những ngày mai phục chờ giặc, ngoài bạn đồng hành, tôi còn có vầng trăng trên cao làm bạn. nhìn ánh trăng soi khắp thiên hạ, khu rừng không còn âm u, vắng lặng mà mang nét thơ mộng, trữ tình hiếm có. càng về khuya, trăng càng xuống thấp. có khi trăng như treo đầu súng, hồn người lính bỗng trở thành thi nhân.

chiến tranh đã đi qua hơn nửa đời người, nhưng mỗi khi nhớ lại những năm tháng ấy, tôi lại trào dâng một cảm xúc khó tả. tình đồng chí, đồng đội keo sơn gắn bó là sức mạnh giúp chúng ta vượt qua mọi khó khăn, gian khổ, đi đến thắng lợi trong cuộc kháng chiến.

đóng vai anh bộ đội kể lại bài thơ đồng chí – văn mẫu 9

“Nếu quân đoàn vệ quốc một lần xuất quân, ta cũng không mong trở lại, ra đi bảo vệ sông núi. Nếu ra đi, ta thà chết chứ không về hưu”

Mỗi khi nghe những giai điệu hào hùng này, lòng tôi lại trào dâng những cảm xúc khó tả. Tôi là một người lính trong chiến dịch chống Pháp năm đó. những năm tháng mưa dầm dề, những năm tháng đói khổ, những năm tháng thân thiết, đồng hành và gắn bó với tôi là những năm tháng quý giá, khắc ghi những kỷ niệm không thể phai mờ trong ký ức và trái tim nhiệt thành cách mạng.

Những người lính của chúng tôi từ các vùng quê khác nhau, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc đều tề tựu về đây để trở về dưới ánh sáng lý tưởng của ngọn cờ cách mạng. Ban đầu, với nhiều bỡ ngỡ và xa lạ, chúng tôi chào nhau bằng những câu chân thành, giản dị: quê anh ở đâu? người bạn nhập ngũ ngày ấy không ngần ngại chia sẻ: “quê tôi là vùng ngập mặn, ít phù sa; mùa màng bội thu ”tôi cũng thành thật trả lời:“ nhưng tôi sinh ra ở quê; đất cằn cỗi; hoa màu khó trồng; nạn đói kinh tế, chiến tranh tàn phá cuộc sống của nhân dân tứ phương “một cái vỗ vai, đồng cảm thấu hiểu, chia sẻ khó khăn; trân trọng; và cả sự giản dị của người nông dân dường như xua tan mọi khoảng cách, mọi xa lánh, đến gần những người lính. Đó là cái thân thuộc của người lính, mộc mạc, giản dị và giản dị lắm các bạn ạ.

Chúng tôi đến đây vì ước mơ giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước và hy vọng cuộc sống ấm no, hạnh phúc cho mọi người, mọi nơi.

Trước khi đến đây, tất cả chúng tôi đều có ước mơ của riêng mình; những hoài bão và cả định hướng cho cuộc đời của chính bạn. nhưng chúng tôi biết rằng chúng tôi hiểu và chúng tôi khao khát từ “tự do” đến mức nào. vì có lẽ chúng ta vẫn quyết tâm ghép ước mơ riêng với ước mơ chung; hy sinh cái tôi cá nhân; bỏ lại quê hương sau lưng; gia đình; tình yêu lên đường nhập ngũ; đánh đuổi kẻ thù. trong lòng chúng tôi cũng rất buồn, cũng rất nhớ và yêu quê hương đất nước, nhưng chúng tôi càng ý thức được điều này: “Nước có độc lập thì nhà mới yên”. chính động lực đó đã tiếp thêm sức mạnh cho những chàng trai trẻ ngày ấy, những người hăng hái mang vũ khí ra trận để ghi bàn.

Cuộc đời của người lính bắt đầu bằng gian khổ, hy sinh và mất mát. ăn không đủ no, đi ngủ nhiều; chạy liên tục. Tôi vẫn nhớ như in cơn sốt rét trên sa mạc lạnh giá năm ấy. tôi và các đồng nghiệp cũng phải đối mặt với căn bệnh khủng khiếp – bệnh sốt xuất huyết; Lương thực, thuốc men không kịp cung cấp cho bộ đội nên chúng tôi bất tỉnh, sốt rét run cầm cập. thời tiết xấu; mặt đất nguy hiểm như những con quỷ sẵn sàng nuốt chửng những thân hình gầy gò, xanh xao, bệnh tật. chung tay động viên, an ủi; dắt nhau qua những hang động hiểm trở của núi rừng. người ốm cõng người bệnh, người ốm đau chăm sóc người bệnh; cho nhau một bát cháo loãng để uống cho mau no; họ trùm khăn lạnh giữa đường hành quân. nhớ về những ngày tháng gian khổ chống chọi với bệnh tật và thiên nhiên, lòng tôi quặn thắt từng cơn. trận dịch năm ấy đã cướp đi của tôi biết bao đồng đội, anh em tản mác dọc đường hành quân, vội đắp chiếu cho mình và tấm lòng thương tiếc của những người ở lại. và sau đó chúng tôi tiếp tục hành quân, chúng tôi tiếp tục chiến đấu và chia sẻ cùng nhau.

chia sẻ tinh thần, chia sẻ vật chất trong cuộc sống khó khăn; thiếu binh lính. áo sơ mi của anh ấy đã sờn, chỉ có vai anh ấy bị rách, quần của tôi có một số vết vá trên chúng. đừng lo lắng, tôi ấm, bạn phải ấm, một cái chăn là đủ cho chúng tôi. gió bắc bên ngoài có thể vẫn gào thét, nhưng bên trong này, tình yêu ấm áp của anh dành cho em vẫn tươi sáng và ấm áp.

Những người lính xa lạ từ mọi miền đất nước, trải qua thử thách của trời đất, qua gian khổ, đã hun đúc nên một tình bạn quý giá, đó là tình đồng đội. hai từ “đối tác” với bao tình cảm thân thương và ý nghĩa lớn lao.

những người lính được đặc trưng bởi nắm đấm của chúng tôi. nắm tay động viên nhau cùng cố gắng; nắm tay nhau vươn lên, đi trên con đường cách mạng gian khó, nắm tay nhau trao nhau yêu thương, quan tâm chia sẻ và nắm tay nhau hứa hẹn chiến thắng xa sẽ trở về mang theo niềm vui chiến thắng.

Cuộc sống của người lính tuy giản dị nhưng chính là thế. người lính không thể thốt ra những câu thơ hay, người lính chỉ có thể bộc lộ cảm xúc thật của mình, chỉ dùng hành động để nói lên ý chí và tấm lòng của mình.

Tôi vẫn nhớ những đêm làm nhiệm vụ trên sa mạc lạnh giá năm đó. Nó rất lạnh; gió thổi từng cơn; chúng tôi vội đỏ mặt tái mét, nhưng vẫn thực hiện mọi nhiệm vụ canh gác như thường lệ. ta canh phòng không để địch tấn công bất ngờ; để quan sát giấc ngủ nhanh chóng và bình yên của các đồng đội khác. Ánh trăng đêm nay thật cao, thật sáng. ánh sáng của mặt trăng lan tỏa khắp không gian; treo trên mũi súng của người lính. Tôi nghĩ đến ánh trăng dịu dàng, có lẽ trăng dịu dàng đẹp và tròn trịa hơn nhiều. Mặt trăng và vũ khí sát cánh bên nhau, tượng trưng cho lý tưởng cách mạng cao cả, báo trước thắng lợi trong tương lai gần. hình ảnh đẹp quá; rất lãng mạn; in sâu vào tâm trí tôi những đêm dài chiến đấu, phục kích và cho đến tận bây giờ …

Đất nước độc lập, thống nhất, chúng ta trở về quê hương, có những chiến sĩ, đồng đội đã ra đi mãi mãi nhưng tình đồng chí của chúng ta vẫn vẹn nguyên và giàu đẹp. cảm ơn bài thơ đồng chí của nhà thơ hội chợ đã thay lòng đổi dạ với anh em tôi lúc bấy giờ. Mong rằng máu xương của chúng ta sẽ được thế hệ sau nâng niu, phát triển để xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp.

đóng vai anh bộ đội kể lại bài thơ đồng chí – văn mẫu 10

Tôi là bộ đội tham gia kháng chiến chống Pháp. câu ca dao ghi lại giai đoạn lịch sử hào hùng của dân tộc ta trong cuộc kháng chiến chống Pháp. mỗi khi đọc nó, mọi cảm xúc lại khơi dậy trong lòng tôi, khiến tôi vô cùng hồi hộp. hợp lý? Tình đoàn kết, tình đồng chí là một trong những nguyên nhân góp phần làm nên chiến thắng của lòng tự hào dân tộc.

Chúng tôi hầu hết là những người lính nông dân đến từ các vùng quê nghèo. Tôi hỏi bạn:

Có thể bạn quan tâm: Những những bài thơ về môi trường

– bạn đến từ đâu

– quê tôi ở vùng đồng bằng ven biển thấp, làm ruộng khó lắm!

– tôi cũng vậy. quê tôi ở miền trung đồi núi “chó ăn đá, gà ăn cuội”, cây cối cằn cỗi.

có lẽ đó là lý do tại sao chúng ta có thể đến gần nhau một cách dễ dàng? chính sự đồng cảm giai cấp khiến mọi người gần gũi và dễ mến.

không chỉ vậy, chúng tôi còn có chung lý tưởng là phải tự tay rời bỏ quê hương cái cày. chúng ta đã cầm vũ khí để bảo vệ chính quyền non trẻ, nền độc lập, tự do mà họ vừa giành được. đáp lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến của các chú bộ đội yêu quý của chúng ta từ khắp nơi được tụ tập vào hàng ngũ quân đội cách mạng…

Những ngày ấy, cuộc sống còn nhiều vất vả, khó khăn, thiếu thốn nhưng chính những khó khăn trong việc cơm áo gạo tiền, chung nửa chăn đã khiến chúng tôi ngày càng thân thiết với nhau hơn. tấm chăn che trái tim và mở ra để tri kỷ hiểu bạn hơn chính mình. mọi người gọi là đồng chí, hai từ giản dị nhưng thiêng liêng. khẳng định chúng ta cùng thuộc một tổ chức, lý tưởng và nhiệm vụ có sự bình đẳng, gần gũi, có lẽ đó là kết tinh cao nhất của mọi tình cảm từ tình yêu giai cấp – & gt; tình bạn và trên hết là tình người.

ouch! thần thánh gọi “đồng chí”!

Là những người đồng chí, những người nông dân chúng tôi cùng chung tâm tư, nỗi nhớ quê hương, đối với chúng tôi ruộng, nhà là quý nhất, quý nhất là giếng gốc, những gì thân thuộc nhất mà chúng tôi bỏ lại. Mọi người đều ra đi vì một lý do cao cả. bạn tôi tâm sự với tôi rằng: căn nhà vốn đã không còn trống nay lại thiếu đi cây cột thân thuộc nên càng trống trải hơn bao giờ hết. nhưng vẫn quyết định ra đi. Miễn là quê hương và gia đình đều có chung một suy nghĩ, đó không phải là một thái độ sống buông thả vì nếu không vô tình chúng ta nhận được nỗi nhớ quê hương: mẹ già, vợ trẻ, con nhỏ.

Là những người đồng đội, chúng tôi cũng chia sẻ những khó khăn, thiếu thốn về quân phục để động viên anh em vượt qua căn bệnh sốt rét rừng hoành hành để giữ gìn sức khỏe, thiếu thốn thuốc men. áo sơ mi của tôi bị rách vai, anh ấy có một số vết vá trên quần của anh ấy. Tôi không giày, anh không mũ, giữa cái lạnh giá của núi rừng Việt Nam, mọi người vẫn ánh lên nụ cười lạc quan sưởi ấm không gian giá lạnh.

đặc biệt hơn, là những người đồng chí, chúng ta còn sẻ chia những tình cảm chân thành, sâu sắc nhất thông qua những cái nắm tay thay cho lời nói thầm lặng, nhưng cái nắm tay chứa đựng nhiều điều muốn nói: nắm tay để truyền hơi ấm cho nhau. ấm chân lạnh, cao hơn là tiếp thêm sức mạnh cho nhau vượt qua mọi khó khăn, gian nguy. và đó cũng là một lời chào, một lời hứa sẽ ghi bàn thắng trước khi vào trận mà chúng ta hiểu không cần lời. ồ, cảm giác nhớp nháp đó đã khiến tôi cảm động mãi mãi.

nhưng có lẽ ký ức về những đêm sát cánh bên nhau trong các chiến hào phục kích chờ địch đến là không thể phai nhòa trong tâm trí tôi. thời tiết vô cùng khắc nghiệt, băng giá, băng giá, đầu ngón tay ngón chân lạnh như kim châm. tuy nhiên, tôi và đồng đội vẫn vững tay súng, tích cực chờ địch đến, biên giới đồng tường sắt đã xóa tan mọi khó khăn ác liệt. Đó là một đêm trăng tròn. mặt trăng lơ lửng trên cao và thấp dần, đôi khi có cảm giác như đang treo đầu súng vậy.

Chúng tôi chiến đấu để bảo vệ vầng trăng hòa bình và lập lại hòa bình cho quốc gia. Cùng với đồng đội của mình, chúng ta có một người bạn khác, đó là mặt trăng. trăng soi đường hành quân, trăng là bạn đồng hành chia ngọt sẻ bùi. trước khi bấm máy, vẫn bình yên nhìn trăng, mới thấy mình và các bạn đồng hành mới đẹp làm sao! và có lẽ vũ khí, vầng trăng là đôi bạn đồng chí gợi nhiều liên tưởng thú vị. súng và trăng gần và xa, chiến sĩ và trữ tình, chiến sĩ và thi sĩ, chất thơ đanh thép, chiến tranh và hòa bình, cứng rắn và nhẹ nhàng bổ sung cho nhau, khẳng định mục đích của cuộc chiến đấu.

Chiến tranh đã lùi xa, hòa bình đã trở lại, nhưng cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp xâm lược đã ghi dấu son trong trang sử vàng của dân tộc. Mong thế hệ trẻ hôm nay biết kế thừa truyền thống cha ông, học giỏi, xây dựng đất nước giàu mạnh, cảnh giác trước mọi âm mưu xâm phạm lãnh thổ của kẻ thù.

đóng vai anh bộ đội kể lại bài thơ đồng chí – văn mẫu 11

Đối với những chiến sĩ cách mạng như chúng tôi, không bao giờ có thể quên được những năm tháng gian khổ chống thực dân Pháp xâm lược. Tôi không thể nào quên được những gian khổ, đau thương, mất mát do chiến tranh gây ra, càng không thể quên tình đồng đội gắn bó, đồng hành cùng nhau. tình đồng chí là niềm tự hào để tôi nhớ mãi, ông nói khi nhắc đến chín năm kháng chiến gian khổ nhưng anh dũng của dân tộc Việt Nam.

Vốn dĩ ông là một nông dân ở miền núi trung du khô cằn, “đất cày lên đá”. Cả đời tôi chưa từng có dịp ra ngoài lũy tre làng nên tầm nhìn còn thiển cận nghĩ rằng mình sẽ sống một cuộc đời bình yên nơi làng quê thanh bình. tuy nhiên, mọi sự bình yên của dân tộc tôi nói riêng và của cả nước nói chung đã bị hủy diệt bởi những phát súng của bọn Pháp tàn ác. quân xâm lược đã giày xéo đất nước ta và coi thường nhân dân ta. Được cách mạng giác ngộ, nghe theo lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến của Bác Hồ, bao người nông dân áo vải như tôi đã ra trận. ruộng cao gửi cho bạn bè gần đó cày, căn nhà dột nát cũng vì gió mà rung rinh. những người nông dân lúc bấy giờ không một lời chia đôi, nhưng họ đã mang trong mình nhiệt huyết cách mạng và lòng yêu nước nồng nàn.

Khi nhập ngũ, tôi đã gặp rất nhiều người cùng cảnh ngộ với mình. Tôi có một người bạn đời cũng là một nông dân nghèo như tôi. quê anh ở vùng “ruộng chua nước mặn”, quanh năm làm lụng vất vả, cũng bần hàn. sự giống nhau của hoàn cảnh khiến chúng tôi gắn bó hơn nữa. những ngày tháng chiến đấu, cùng chung chiến hào “súng kề súng, đầu kề sát”, và những đêm lạnh chung chăn chung gối khiến chúng tôi hiểu hơn về hoàn cảnh của nhau. Tôi luôn nhớ những gì anh ấy nói:

– Bạn biết không, ở quê hương tôi, tôi còn cha già, mẹ yếu, vợ và con thơ dại. Tôi nói tôi không quan tâm, tôi sẽ chiến đấu, nhưng tôi nhớ thị trấn với cái giếng ban đầu của nó. , gia đình bạn bè. wow, tôi nhớ bạn rất nhiều!

những lời của bạn cũng là lời của tôi, của nhiều người lính chống Pháp. anh ơi, em cũng nhớ quê lắm, đất nước có chiến tranh, một mình em sống trong hòa bình làm sao được? chú ho nói quân xâm lược dã man lắm, chúng ta thừa nhận chúng xâm lược nhiều hơn, hạnh phúc cá nhân không còn khi đất nước bị xâm lược. rồi tôi cũng chia sẻ với anh những tâm sự thầm kín của mình. tình bạn gắn bó với lý tưởng chiến đấu vì độc lập, tự do của dân tộc và cùng đứng trong hàng ngũ cách mạng. lúc đó chúng tôi gọi nhau là đồng chí. ôi, hai chữ đồng đội thật thiêng liêng, nó nói lên rất nhiều điều về sự gắn bó của chúng tôi trong cuộc đời người lính.

Đồng chí của tôi đã giúp tôi vượt qua bao gian khổ, thử thách trong những năm đầu kháng chiến chống Pháp. khi tôi bị sốt do sốt rét ác tính trong rừng không có thuốc men, anh đã chăm sóc tôi rất chu đáo, lấy khăn ướt lau trán cho tôi để hạ sốt. khi tôi rùng mình, anh ấy không ngại đưa cho tôi chiếc chăn duy nhất của anh ấy để giữ ấm cho tôi. rồi anh ấy cũng bị ốm vì cơn sốt rét dữ dội hoành hành viet bac, em cũng hết lòng chăm sóc anh ấy. làm sao tôi có thể quên được những tháng ngày khốn khó ấy! áo rách, quần vá, không giày dép nhưng chúng tôi vẫn nở nụ cười vui vẻ, lạc quan. Chúng tôi rất yêu và hiểu nhau. Chỉ cần chúng ta nắm tay nhau, chúng ta hiểu rằng chúng ta có những người bạn đồng hành bên cạnh để chia sẻ nỗi đau, đoàn kết cùng ta, cùng nhau đoàn kết chiến đấu. nắm tay nhau động viên nhau vượt qua khó khăn với tôi quý hơn lời nói. Nếu ai đó hỏi tôi kỷ niệm đáng nhớ nhất về tình bạn thân thiết là gì, tôi không cần phải nghĩ về điều đó. đó là những đêm phục kích trên sa mạc sương mù, chúng tôi vẫn sát cánh bên nhau chờ địch đến, tay cầm vũ khí. vững chắc trong tay chúng ta, thần rất mạnh mẽ bởi vì ngài cảm thấy rằng ngài có những người bạn đồng hành ở bên cạnh mình. lúc đó quan sát thấy họng súng cơ động, mũi vũ khí hướng lên trời. ồ! vầng trăng núi rừng việt nam mới sáng làm sao! ánh trăng sáng lấp lánh như một cái đĩa lớn bằng bạc sáng lấp lánh như một khẩu súng. bất cứ nơi nào súng chỉ điểm, mặt trăng theo sau. giữa núi rừng vắng lặng, chỉ có chúng tôi: “đồng chí chiến sĩ, vũ khí và ánh trăng trên cao.” chúng tôi cảm thấy chúng tôi đã kết nối. Thật tuyệt. tình bạn thân thiết đã cho chúng tôi sức mạnh để chiến đấu. , quyết tâm chiến thắng cho Tổ quốc.

đồng chí của tôi! Cùng nhân dân viết nên những trang sử vàng trong công cuộc bảo vệ Tổ quốc. Từ chiến dịch Việt Bắc thu đông đến chiến dịch Điện Biên Phủ vẻ vang, đồng chí luôn hát vang hai tiếng trong hành khúc của những người lính. quá khứ rồi sẽ qua, nhưng lịch sử vẫn còn lưu giữ những âm vang hào hùng của một thời chống giặc. chính tình đồng đội và lòng yêu nước đã giúp những người lính, phần lớn là nông dân, lập được chiến công vang dội. đó là chân lý, là sức mạnh của dân tộc. tình bạn thân thiết được phát huy trong thời chống Mỹ và cả trong thời bình. Hai tiếng đồng đội thật thiêng liêng và cao đẹp luôn gợi lên trong tôi nhiều cảm xúc: người lính tham gia cuộc kháng chiến chống giặc Pháp năm xưa.

đóng vai một người lính kể lại bài thơ đồng chí – văn mẫu 12

Sau chiến thắng mùa thu năm 1945, chưa được hưởng niềm vui độc lập chưa được bao lâu thì thực dân Pháp lại nổ súng xâm lược nước ta. Tôi, một người nông dân chân chất từ ​​vùng quê nghèo, chấp hành lệnh tổng động viên của Chính phủ, rời quê hương tiếp tục trường kỳ kháng chiến với quyết tâm không một lần nữa để quê hương rơi vào tay giặc.

người đã quen cầm cuốc, từng làm ruộng, làm vườn, nay cầm súng, tôi không quen. nhưng với lòng yêu nước nồng nàn và ý chí quyết tâm không quản ngại khó khăn, làm theo lời chỉ bảo của anh em để hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. chúng tôi hành quân đến tận chiến trường, những đêm trăng sáng luôn soi đường tôi. Dù không được đào tạo bài bản nhưng tôi tin chắc rằng với lòng yêu nước, chúng ta có thể vượt qua mọi khó khăn gian khổ để giành được độc lập, tự do.

Năm 1947, đơn vị chúng tôi tham gia chiến dịch Việt Bắc cùng nhiều quân đoàn khác. những người không quen biết nhau đã trở thành anh em, đồng chí, chia ngọt sẻ bùi. lòng yêu nước là sợi dây kết nối chúng ta và chẳng bao lâu chúng ta trở thành những người bạn tâm giao mà bạn chưa từng biết.

Tôi đã từng ở trong tình huống tương tự. người bạn miền biển đã sớm trở thành người anh em thân thiết với tôi. anh tâm sự với tôi về nỗi nhớ nhà, nhớ quê hương trên đồng ruộng chua chua quanh năm. Tôi kể cho anh nghe về cái làng quê nghèo của tôi, đất cày lên đá, cả hai chúng tôi đều có hoàn cảnh gia đình nghèo khó và xuất thân từ những người nông dân chân lấm tay bùn. Tôi vẫn nhớ nụ cười nhân hậu và giản dị của người lính nông dân ấy, nụ cười tỏa sáng trong hoàn cảnh nghèo khó đầu chiến tranh lúc bấy giờ. anh em chúng ta từ phương xa, tứ phương không hẹn mà gặp bất ngờ. Cùng chung mục đích đấu tranh, cùng lý tưởng cách mạng sáng ngời, chúng tôi sớm trở thành những người bạn thân, cùng ăn, cùng ngủ, cùng khao khát gia đình, quê hương.

Vào thời điểm đó, chúng tôi phải sống trong cảnh nghèo đói. quân trang, quân dụng không đủ, có khi hai người phải chung chăn chung một tấm. Rừng trượng sơn ma hiểm độc, có lần cả đơn vị bị sốt rét rừng hành hạ đến vàng da, rụng tóc, toàn thân xanh như lá chuối nhưng anh em chúng tôi không ngớt tiếng cười. . đang là mùa đông, cát lạnh như cắt từng thớ thịt, áo rách, quần vá, chân không già. anh em nương tựa vào nhau hơi ấm, nắm tay nhau tiếp thêm sức mạnh cho đồng đội chiến thắng bệnh tật để cả đơn vị cùng nhau chiến đấu. Những đêm như thế này, tôi và anh thường chia sẻ nỗi nhớ. anh tâm sự với tôi rằng anh đã sai người bạn thân của mình đi cày ruộng, rằng anh đã rời khỏi căn nhà trọ dột nát ở cuối thị trấn, rằng anh đã thất tình bỏ lại mẹ già, vợ trẻ và con thơ ra trận. . anh nhớ giếng nước, mái đình, gốc đa làng, từng ngọn cỏ quê hương, mẹ già ngày đêm mong ngóng con. Khi nói về điều này, tôi cũng bật khóc, tôi chỉ biết động viên anh ấy và cũng tự động viên mình để vượt qua nỗi nhớ.

dù khó khăn, gian khổ nhưng nơi chúng tôi đóng quân vẫn không ngớt tiếng cười. Tôi nhớ khi tôi bị sốt rét, đang hôn mê, nghe tiếng anh em gọi nhau mang nước cho tôi, tôi thoáng thấy một bóng người ngồi bên cạnh với vẻ mặt lo lắng. trong những giây phút đó, tôi như có thêm sức mạnh để chống chọi với căn bệnh đang hành hạ tôi, khiến tôi suy yếu từng ngày. Vì vậy, có lẽ nhờ tình yêu thương của anh trai mà tôi đã sống sót một cách thần kỳ dù đã có lúc tưởng chừng cánh cửa sinh tử đã khép lại trước mắt.

Này anh bạn, tối nay anh có định làm nhiệm vụ bảo vệ nữa không? tôi và anh tôi có thể nhìn thấy lại vầng trăng cuối rừng! – Anh ấy nhìn tôi hóm hỉnh và mỉm cười.

Giữa núi rừng đại ngàn, dưới cái lạnh cóng của mùa đông với sương giăng khắp nơi, bóng anh và bóng em ẩn hiện dưới ánh trăng. không ai nói với nhau một lời, tôi chỉ nghe thấy tiếng gió hú trên ngọn cây, nhưng lòng tôi vẫn thấy rất ấm áp. cuộc chiến vẫn còn rất dài và những người lính chúng tôi có thể phải rời xa quê hương trong một thời gian dài. nhưng nghĩ đến hình ảnh lá cờ đỏ thiêng liêng của Tổ quốc phấp phới dưới bầu trời hòa bình, nhớ đến niềm vui giải phóng của đồng bào nơi ta đi qua và nhất là của những người anh em đã sát cánh bên ta, đối với ta mọi phiền muộn, khó khăn đều tan biến. Được sống và chiến đấu vì lý tưởng cao đẹp của dân tộc, đời người lính của chúng tôi không thể hy vọng điều gì tuyệt vời hơn thế!

đóng vai anh bộ đội kể lại bài thơ đồng chí – văn mẫu 13

hòa bình lập lại, cuộc sống của tôi ổn định, bình yên bên con cháu. tuy nhiên, mỗi khi nhớ về cuộc chiến năm xưa, lòng tôi như mới chỉ là ngày hôm qua. Hôm vừa rồi, cháu trai tôi đã đọc cho tôi nghe bài thơ đồng chí, một bài thơ khiến bao kỷ niệm ngày xưa ùa về.

Khi đó, tôi cũng như bao thanh niên Việt Nam khác, trong lòng tràn đầy nhiệt huyết và lòng căm thù giặc. Đất nước Việt Nam của chúng ta giàu có là vậy, nhưng kẻ thù đã đến và chúng sẽ không để yên cho chúng ta. chính những kẻ xâm lược đã làm nghèo đất nước của chúng ta. quê tôi ngày ấy cằn cỗi sỏi đá. các khóa học khác cũng không khá hơn, tất cả đều ngâm nước muối với các khóa học chua. thanh niên thị xã được điều động ra chiến trường đánh giặc. thị trấn đầy người già và trẻ em. Ra trận cũng là ước mơ của tất cả thanh niên thời đó. một số thậm chí còn làm giả tuổi của mình để đủ tuổi ra trận. sau khi nhập ngũ, mỗi người được biên chế vào một trung đội. năm đó tôi được chỉ định vào trung đội chiến đấu trong chiến dịch Việt Bắc. Trận đánh vĩ đại đã mang lại vinh quang cho làng quê Việt Nam và tôi tự nhận mình rất may mắn khi được tham gia trận đánh đó.

nhắc đến những năm tháng đó, có lẽ mọi người đều đã biết. Đó là những năm tháng bị bắn phá ác liệt. đồng đội của tôi đã hy sinh không biết bao nhiêu người. rất đau đớn. Tôi không muốn nhắc lại câu chuyện buồn, tôi chỉ muốn nói về tình bạn keo sơn gắn bó, những người anh em đã cùng tôi vào sinh ra tử. đồng đội của tôi cũng xuất thân từ những người nông dân nghèo. có lẽ vì hoàn cảnh giống nhau nên chúng tôi nhanh chóng trở nên thân thiết. chúng tôi nói chuyện và chia sẻ với nhau về nỗi nhớ, nỗi nhớ. bạn tôi nói với tôi rằng anh ta phải trả lại nhà và ruộng cho bạn anh ta. Tôi cũng không khá hơn. mẹ tôi năm đó già yếu, tôi vẫn phải bỏ bà đi nhờ hàng xóm chăm sóc. giờ đây, thay vì chín suối, cô ấy cũng phải tự hào về tôi. Nói thật, những người trẻ tuổi như chúng tôi thì nóng lòng muốn ra trận, nhưng thực sự chúng tôi rất quan tâm đến gia đình của mình. cũng chính vì lo lắng cho hậu phương mà chúng tôi càng quyết tâm chiến đấu.

Ở lính, đồng đội trở thành người thân. chúng tôi chia sẻ từng miếng khoai tây, miếng yuca. ban đêm đắp chăn mỏng cho nhau để khỏi lạnh. Tôi nhớ có lần đồng đội bị sốt rét rừng. chúng ta có bao nhiêu chăn, chúng ta gom hết lại để bạn đồng hành cùng đắp. Nhìn đồng đội mồ hôi nhễ nhại mà vẫn còn rét run, tôi không cầm được nước mắt. trong rừng cái gì cũng thiếu, không có thuốc men, chúng tôi chỉ biết cầm cự. may mắn là đồng chí của tôi cũng sống sót. Sau đó chính anh ấy đã xé vai áo để khâu quần cho tôi. Tôi rất biết ơn các bạn vì sự hy sinh thầm lặng đó. khi tôi bị thương trong rừng, anh ấy đã nắm chặt tay tôi và cổ vũ tôi. ban đêm, tôi và đồng đội đứng gác. trăng treo trên đầu súng. Tôi sẽ không bao giờ quên hình ảnh đó.

Năm ngoái, tôi được biết rằng đồng đội của tôi đã qua đời. Tôi rất tiếc vì tuổi già đã không cho phép tôi gặp con lần cuối. À, trong câu chuyện này, tôi cũng muốn gửi lời cảm ơn đến những người đồng đội của mình. có một đối tác mới, vẫn có tôi của ngày hôm nay.

đóng vai một người lính kể lại bài thơ đồng chí – mẫu 14

Chiến tranh đã qua, đất nước hòa bình được hai năm. tuy nhiên, những năm tháng kháng chiến gian khổ nhưng hào hùng ấy vẫn còn khắc sâu trong tâm trí tôi. Tôi ngập trong rất nhiều kỷ niệm, nhưng có lẽ đáng nhớ nhất là những người đồng đội đã sát cánh bên tôi.

Năm 1945, chiến tranh bùng nổ. khắp nơi tràn ngập ngọn lửa chiến tranh. Nghe lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến của Bác, tôi và thanh niên thị trấn hăng hái đăng ký tham gia kháng chiến. Từ một người nông dân chỉ quen cầm cuốc, cầm cày, tôi rời quê hương vào chiến trường ác liệt, cầm trên tay vũ khí bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ người thân, bảo vệ quê hương, hạnh phúc giản đơn. Tôi được chỉ định vào một đơn vị tham gia chiến dịch điện biên phủ năm 1954. Trong đơn vị hầu như có những gương mặt xa lạ từ bốn phương gộp lại. Tuy nhiên, vì chúng tôi là nông dân cùng quê nghèo, lại xuất thân giống nhau nên rất nhanh chóng, tôi và mọi người quen nhau. đặc biệt, tôi rất gần gũi với anh hùng. quê anh ở vùng trũng ven biển, đất chua khó làm ruộng. và thị trấn của tôi cũng là một nửa đất được cày xới trên sỏi đá, quanh năm khô cằn. rất nhanh, chúng tôi nói chuyện như thể chúng tôi đã biết nhau từ lâu.

Chúng tôi đóng quân ở Chiến khu Tây Bắc. trong thời loạn lạc của chiến tranh, hoàn cảnh thiếu thốn đủ thứ. Tôi vẫn nhớ những đêm ở đây trong cái lạnh thấu xương, tôi và anh đắp chung tấm chăn mỏng, nằm sát bên nhau tâm sự. Tôi và anh ấy có chung niềm khao khát về mái ấm, về những người thân yêu. Anh kể về căn nhà nhỏ dột nát giờ không chịu mưa gió, về cánh đồng nhỏ phải nhờ người thân chăm sóc, về hình ảnh những người thân yêu của anh lúc chia xa. tuy nhiên, mọi thứ không thể ngăn cản quyết tâm ra đi của anh. chúng ta đều có chung một lý tưởng, một mục tiêu chung, dù có nỗi nhớ quê hương vẫn tiếp tục kiên cường bảo vệ tổ quốc. những câu chuyện nho nhỏ như thế, sự sẻ chia từ tận đáy lòng khiến chúng tôi càng thêm gắn bó, trở thành người bạn tâm giao của nhau. và rồi dần dần nó biến thành một thứ tình cảm thiêng liêng hơn mà bây giờ tôi càng trân trọng hơn: tình bạn thân thiết.

Những khó khăn, gian khổ của chiến tranh đã để lại trong tôi nhiều kỷ niệm quý giá. ở vùng núi lạnh giá ấy, điều đáng lo ngại nhất là bệnh sốt rét rừng. Cảm giác lạnh lẽo bên trong, bên ngoài nóng nực mồ hôi vẫn còn khắc sâu trong tâm trí tôi, chỉ cần nghĩ đến thôi cũng đã khiến tôi rùng mình. Lúc đó chiến khu thiếu thuốc men nên chúng tôi phải tự mình chống chọi với cơn sốt đó. chính trong những giây phút thiếu thốn ấy, chúng tôi ngày càng thân thiết với nhau hơn. nên ngay từ những ngày đầu, việc trông chờ sự giúp đỡ của quốc tế vô cùng khó khăn, chúng tôi thiếu thốn đủ thứ. áo sơ mi bị rách ở vai, quần tây bị vá, ngay cả trong thời tiết lạnh giá như vậy chúng tôi phải đi chân trần. nhưng dù khó khăn như vậy chúng tôi vẫn không nản lòng. nụ cười trong giá lạnh, cái bắt tay ấm áp là động lực tiếp thêm niềm tin và sức mạnh giúp chúng tôi vượt qua tất cả.

Đặc biệt, tôi nhớ những khoảnh khắc chúng tôi kề vai sát cánh. những ngày mai phục địch, chờ đợi trong bóng tối, trong rừng vắng sương giá, chúng tôi đứng bên nhau dưới ánh trăng. nhìn chằm chằm vào ánh trăng, chờ đợi kẻ thù đến. càng về khuya, bóng trăng càng buông xuống, có lúc như treo trên đầu súng. Mặt trăng vào thời điểm đó là thử thách của đồng đội của chúng ta trong vòng tay.

Những ngày kháng chiến khó khăn, nguy hiểm nhưng may mắn thay, bên tôi luôn có những người bạn đồng hành sát cánh. Chính sự gắn bó của đồng chí Keo Sơn đã tiếp thêm sức mạnh để tôi tiếp tục chiến đấu, góp một phần sức lực làm nên chiến thắng của dân tộc.

đóng vai anh bộ đội kể lại bài thơ đồng chí – văn mẫu 15

Sau chiến dịch mùa thu năm 1945, thực dân Pháp nổ súng tái xâm lược nước ta. Đứng trước thực tế gian khổ của đất nước, tôi và một số bạn xa quê đã trưởng thành và hăng hái tham gia đóng góp công sức vào công cuộc bảo vệ Tổ quốc. Với lòng yêu nước nồng nàn, tôi quyết tâm trở thành người lính sẵn sàng hy sinh vì độc lập tự do của Tổ quốc.

Tôi được phân về một đơn vị tham gia chiến dịch Việt Bắc năm 1947 cùng với nhiều quân đoàn khác. Tôi có dịp tiếp xúc, trò chuyện với nhiều chiến sĩ tham gia chiến dịch. là những người xa lạ, chúng tôi có cơ hội quen biết nhau theo tiếng gọi của Tổ quốc. nói chuyện với nhau, tôi được biết giữa những người lính chúng tôi có nhiều điểm chung: đều là những người nông dân chân chất làm ăn, tay không quen cầm vũ khí. Nếu tôi đến từ miền trung du, vùng đất khô cằn sỏi đá, bạc màu bởi mưa nắng, thì bạn đến từ miền xuôi ven biển, đất nhiễm phèn với nỗi ám ảnh ngàn đời miệt mài trạm mục nát. Dù đến từ những vùng miền khác nhau nhưng chúng tôi đều thấu hiểu những khó khăn, khắc nghiệt của cuộc sống làm nông dân. Là anh em sát cánh chiến đấu vì đất nước, chúng tôi đã nhanh chóng trở thành tri kỷ, đoàn kết sinh tử. một đồng chí đã chia sẻ với tôi rằng tham gia cuộc chiến này anh vừa vui vừa buồn. vui vì có thể đóng góp hết sức mình vào công cuộc giải phóng chung của cả dân tộc nhưng buồn vì vợ con mong ngóng về quê hương, nương rẫy nên phải nhờ bạn bè thân thiết chăm sóc. nó, nên khá là may, cuộc sống làm việc vất vả bây giờ không biết phải làm sao. Tuy nhiên, ông cho biết, ông vui hơn là buồn vì tham gia chiến tranh là tự nguyện, chiến đấu và hy sinh cho đất nước là nguyện vọng cả đời của ông để có thể góp phần mang lại hòa bình, ấm no chứ không phụ lòng nhân dân. Nghe anh ấy nói khiến tôi nghẹn ngào nhưng tôi lại xúc động như thể anh ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho tôi trong cuộc hành quân gian khổ.

phía Tây Bắc là nơi rừng thiêng nước độc. nhiều người đã phải bỏ mạng không phải vì hy sinh trên chiến trường mà vì căn bệnh sốt rét khủng khiếp vô phương cứu chữa. Kể cả sau này, khi đã thoát khỏi cuộc chiến gian khổ, từng cơn sốt rét hoành hành vẫn còn ám ảnh tâm trí tôi. phải trực tiếp trải nghiệm mới thấy độ kinh hoàng, bên ngoài nóng toát mồ hôi, bên trong lạnh cóng. chúng tôi chỉ là những người lính nghèo phải tự chống chọi với không gian núi rừng hoang vu lạnh lẽo. quân trang, quân phục, chân trần thiếu thốn, nhưng trên hết, những người lính chúng tôi vẫn có nhau, luôn đồng hành và thấu hiểu nhau. Đó là lý do chúng tôi luôn lạc quan, tươi cười và không ngừng tiến về phía trước, cùng nắm tay nhau tiến về phía trước trong cuộc hành quân đầy gian nan và vất vả.

Khó khăn, gian khổ là thế nhưng những người lính của chúng ta vẫn có những giây phút rất lãng mạn giữa không gian núi rừng sa mạc. về đêm, sương mù dày đặc bao phủ khu rừng hoang vu. cái lạnh tê tái của mùa đông trên núi như xuyên qua da thịt chúng tôi. tuy nhiên, đứng gác, điều khiến tôi chú ý nhất là vầng trăng tròn trên cao. vầng trăng như người bạn đồng hành cùng bộ đội trong những mùa chiến dịch gian khổ, khó khăn. Ánh trăng trên cao chiếu xuống mặt đất khi những người lính chúng tôi thức dậy vào ban đêm. có những giây phút thơ mộng và lãng mạn như thế này, cùng nhau tôi thấy mình gắn kết với nhau hơn một chút. có lẽ chính tình bạn thân thiết đã khiến khoảnh khắc này trở nên đẹp đẽ và bình yên hơn bao giờ hết.

tham gia vào bất kỳ chiến dịch nào, không ai biết sống chết khi nào, nhưng vượt lên tất cả những nỗi sợ hãi tầm thường đó, tôi luôn sẵn sàng hy sinh bản thân để bảo vệ đất nước của mình vì có lẽ tôi sẽ luôn biết rằng tôi không đơn độc, nhưng sẽ luôn là những người đồng chí, những người bạn đồng hành trung thành cùng ta vào sinh ra tử để cùng ta vượt qua mọi khó khăn, chiến đấu đến cùng vì lý tưởng cao đẹp của dân tộc mai sau. .

Xem thêm: Trao duyên (trích Truyện Kiều) – tác giả, nội dung, bố cục, tóm tắt, dàn ý

                       

Vậy là đến đây bài viết về Đóng vai người lính kể lại bài thơ Đồng chí (15 mẫu) – Văn 9 đã dừng lại rồi. Hy vọng bạn luôn theo dõi và đọc những bài viết hay của chúng tôi trên website Truongxaydunghcm.edu.vn

Chúc các bạn luôn gặt hái nhiều thành công trong cuộc sống!

Related Articles

Back to top button