Phân tích bài thơ Đây thôn Vĩ Dạ của Hàn Mặc Tử – Trường THPT Thành Phố Sóc Trăng

Giới thiệu tác phẩm đây thôn vĩ dạ

Video Giới thiệu tác phẩm đây thôn vĩ dạ

tài liệu hướng dẫn phân tích bài thơ Đây thôn dã (han mac tu) do trường THPT soc trang tổng hợp và biên soạn, gồm các gợi ý giải chi tiết giúp các bạn phân tích đề, lập dàn ý. ý tưởng và sơ đồ tư duy với các bài văn mẫu tham khảo hay. xem qua để có một bài văn hay và đạt điểm cao nhé!

tôi. chúng tôi xin giới thiệu tác giả và tác phẩm ở đây là làng vi da

1. tác giả là han mo tu

– tên thật của han mac tu (1912 – 1940) la nguyen trong tri, quê le my, dong ho, quang binh.

– là nhà thơ nổi tiếng, người mở đầu cho nền thơ lãng mạn hiện đại Việt Nam, người sáng tạo ra trường phái thơ loạn lạc.

– han mac tu đã theo cha đi nhiều nơi và theo học nhiều trường. Năm 1926, cha mất, ông được mẹ gửi tiếp tục theo học tại trường Pellevin – Huế.

– Anh có năng khiếu làm thơ từ khi còn rất nhỏ khi mới 16 tuổi, hiền lành, chất phác, chăm học và thích kết bạn trong lĩnh vực văn học và thơ ca.

– 21 tuổi, anh chuyển đến Sài Gòn lập nghiệp, làm phóng viên cho tờ báo công cộng và nên duyên với loài chim trong mơ.

– năm 1935, ông mắc bệnh phong, nhưng vì không được chữa trị kịp thời nên bệnh ngày càng nặng thêm nên năm 5 tuổi ông đã chết trong viện phong khi 28 tuổi.

– Tác phẩm tiêu biểu: tập thơ trữ tình (gồm toàn thơ lục bát), gái quê (1936), thơ điên (đau, 1938), thơ vui xuân, không khí thường thanh, thơ cẩm tú duy tân, tình khúc duy tân. (1939), hòa tấu tiên hiệp (1940), tập thơ – văn xuôi diễn giữa mùa trăng …

2. bài thơ ở đây là thị trấn vi da

– hoàn cảnh sáng tác: bài thơ được sáng tác năm 1938 và được in trong tập thơ điên sau này đổi thành bài Đau thương. Bài thơ được lấy cảm hứng từ một bức ảnh phong cảnh về Huế và lời chào của Hoàng Cúc, người mà Hàn Mặc Tử đã ôm trọn tình yêu đơn phương khi làm việc tại căn hộ của Đắc Điền.

– Giá trị nội dung: toàn bộ bài thơ phố thị này là hình ảnh một thị trấn xinh đẹp mang vẻ đẹp rất thực với tất cả những nét trong trẻo, hoang sơ, vừa thơ mộng vừa mang nét đặc sắc của thiên nhiên, vừa thể hiện tình yêu thiên nhiên. , tình yêu đất nước và khát vọng sống tha thiết của nhà thơ.

– tính năng nghệ thuật:

+ hình ảnh độc đáo giàu biểu hiện nội tâm

+ lối viết miêu tả, ngôn ngữ tinh tế, giàu liên tưởng

+ sử dụng một loạt câu hỏi tu từ

+ mạch thơ không liên tục, đặc sắc mà nhất quán trong dòng suy nghĩ

– thiết kế: 3 phần tương ứng với 3 kích thước

+ khổ thơ 1: khu vườn tuyệt vời lúc bình minh trong tâm tưởng của nhà thơ

+ khổ thơ 2: cảnh sông nước đêm rằm và không khí thơ mộng

<3

bạn đang xem: bài phân tích bài thơ của han mac tu “phố này là phố”

ii. hướng dẫn phân tích bài thơ Thị trấn vi da

title: phân tích bài thơ Đây làng vi da de han mac tu.

1. phân tích các yêu cầu của chủ đề

– yêu cầu: phân tích bài thơ este pueblo es vi da.

– chủ đề, phạm vi chủ đề: nội dung và nghệ thuật của bài thơ Thị trấn này là cuộc sống.

– phương pháp kiểm tra: sử dụng các thao tác phân tích cú pháp và nhận xét.

2. luận điểm của bài thơ Thị trấn này là cuộc sống

luận điểm 1 (phân tích khổ thơ 1): nỗi nhớ về cảnh đẹp thiên nhiên và con người tràn đầy sức sống.

+ bức tranh phong cảnh tuyệt đẹp qua dòng hồi tưởng của tác giả: mặt trời mới, hàng cau, vườn cây xanh như ngọc…

+ hình ảnh của những người trong thị trấn: khuôn mặt đầy chữ.

luận điểm 2 (phân tích khổ thơ 2): cảnh vật thiên nhiên đượm buồn qua cái nhìn nội tâm.

+ mặc cảm chia ly

+ tâm trạng chờ đợi lo lắng

<3

+ sự cảm nhận của tác giả về cuộc sống trần gian cô đơn và đáng thương

+ đau đớn, buồn bã, bất lực trước một tình yêu không có kết quả.

ii. lập dàn ý chi tiết để phân tích bài thơ Thị trấn này là vi da

1. mở bài báo phân tích thị trấn này là vi da

– trình bày vài nét về tác giả hán mac tu và bài thơ ở đây là thôn vi da

+ han mac tu (1912 – 1940) là nhà thơ nổi tiếng, người mở đầu dòng thơ lãng mạn hiện đại Việt Nam, người mở đầu cho trường phái thơ loạn lạc.

+ este pueblo de vi da (1938) in trong tuyển tập thơ khùng , là một trong những bài thơ hay nhất của han mac tu, ra đời trong hoàn cảnh mối tình đơn phương của han mo. chết với một cô gái tuyệt vọng.

– bạn có thể trích dẫn nội dung của bài thơ.

2. phần nội dung phân tích, đây là con người của cuộc sống

* mô tả chung:

– Hoàn cảnh sáng tác của bài thơ: bài thơ được khơi nguồn cảm hứng từ hình ảnh một cô gái quê hương tên là hoàng cúc. Đó là một tấm bưu thiếp thể hiện một cảnh ở Huế với một dòng sông, một con tàu, một bến đỗ mặt trăng hay một cảnh bình minh. lúc đó, han mo tu đang được điều trị bệnh phong ở quy nhon. Khi nhận được bức ảnh và lời chúc từ người con gái mình thầm thương trộm nhớ, anh đã xúc động viết bài thơ này.

* phân tích khổ thơ đầu: một hình ảnh đẹp về cảnh vật và con người xứ Huế (phố thị)

“Tại sao bạn không chơi lại thị trấn?

nhìn mặt trời mới mọc

có khu vườn xanh như ngọc

lá tre che mặt chữ ”

– Câu hỏi tu từ “sao em không lên phố chơi nữa?”: lời mắng mỏ, lời mời gọi chân thành của cô gái quê, cũng có thể là lời trách móc bản thân, mặc cảm về cuộc đời. .

– trí nhớ của thi sĩ trấn vi:

nhìn mặt trời mới mọc

có khu vườn xanh như ngọc

+ mặt trời vừa lên trên hàng cau: tia nắng ban mai rực rỡ tràn ngập không gian, lá cau còn ướt sương chiều, lá cau xanh mướt.<3

– hình ảnh của những người ở Huế:

lá tre che mặt chữ

+ phông chữ: biểu tượng của vẻ đẹp nhân hậu, hiền lành và trung thực.

+ ngắt của lá tre: lá tre mảnh mai, gợi vẻ đẹp duyên dáng, kín đáo, dịu dàng của con người xứ Huế.

– & gt; nghệ thuật cách điệu: trong những ngôi nhà vườn đẹp, sau những rặng tre thấp thoáng bóng dáng ai đó kín đáo, hiền lành và nhân hậu.

= & gt; con người và cảnh vật hòa quyện hài hòa tạo nên một hình ảnh đẹp và đầy sức sống. từ đó thể hiện tình cảm yêu mến sâu sắc đối với cảnh và người xứ Huế. mọi thứ đều chứa đựng sự tiếc nuối, khao khát được trở lại thị trấn tình yêu.

* phân tích khổ thơ thứ hai: cảnh buồn qua cái nhìn nội tâm.

gió theo gió, mây theo mây

dòng nước hoa ngô buồn bã

con tàu của ai đã cập bến trên dòng sông mặt trăng đó

có thể mang mặt trăng trở lại vào tối nay

– xuất hiện khung cảnh không gian bao la với gió, mây, suối, hoa ngô đồng.

+ “gió theo gió / mây theo mây”: gió đi theo một hướng, mây đi theo một hướng → tách biệt

– & gt; nội tâm và nỗi niềm trước cảnh chia ly, sinh ly tử biệt.

<3

– & gt; sự thức tỉnh của tác giả trước hoàn cảnh éo le của chính mình, đối mặt với con đường tăm tối, không màu, không mùi hiện tại. nhà thơ gửi nỗi buồn sang sông.

= & gt; cảnh đẹp nên thơ nhưng bùi ngùi rung động trong cảm giác xa cách

– không gian tối đầy ánh trăng: con tàu, bến tàu, dòng sông mặt trăng

+ “sông trăng”: hình ảnh lạ, đẹp và thơ mộng. dòng sông ngập tràn ánh trăng vàng. con tàu vốn là một hình ảnh có thực được nhìn qua con mắt của nhà thơ trở thành một hình ảnh nhất quán. Những con thuyền cập bến sông Trăng để đưa trăng về nơi mộng mơ. chúng gợi lên vẻ đẹp mềm mại, lãng mạn, tất cả đắm chìm trong chiếc phao như mơ, thực như ảo.

<3

– Câu hỏi tu từ “có thể đưa trăng về kịp không?”: niềm khao khát, hy vọng tha thiết và nỗi buồn khôn nguôi của nhà thơ.

– & gt; khao khát một tình yêu đằm thắm, kín đáo, nhiệt thành, nỗi băn khoăn của tác giả trước sự hữu hạn của cuộc đời, liệu có còn được hưởng ánh trăng sáng.

= & gt; hình ảnh dòng sông hương thơ mộng, huyền ảo nhưng phảng phất nét u sầu, cô đơn. sự chuyển đổi cảm xúc đột ngột từ niềm vui khi được gặp gỡ đầy hy vọng sang trạng thái lo lắng, buồn bã khi tác giả nhớ lại và mặc cảm cho số phận bất hạnh của mình.

* phân tích khổ thơ thứ 3: hình ảnh cảnh vật, tâm trạng con người chìm vào hư ảo

“mơ về khách hàng đường dài, khách hàng ở xa

áo sơ mi của tôi quá trắng để nhìn thấy nó

đây là sương mù và sương mù

Ai biết được tình yêu của ai là giàu có? ”

– mộng: trạng thái vô thức, nhà thơ lao vào cõi mộng.

– cụm từ “du khách từ phương xa”: nhấn mạnh khoảng cách, chỉ là một vị khách trong mơ.

– & gt; tác giả ý thức được nỗi cô đơn, trống trải của mình trước cuộc sống trần thế, tình yêu đang dần mai một.

– “áo tôi trắng quá không thấy đâu”: choáng ngợp, ngỡ ngàng trước cái màu hư ảo, trắng đến lạ lùng trong tâm tưởng.

– “đây”: nơi nhà thơ hồi phục

– “hình ảnh mờ”: sương mù làm mờ bóng người.

– & gt; tình yêu mong manh, xa cách, không trọn vẹn.

= & gt; xứ Huế thơ mộng khói sương và tà áo trắng quá “phai” để nhà thơ nhận ra. lúc này, đối với nhà thơ, mọi thứ như sương mù hư ảo, cuộc sống dường như ngoài tầm với.

– câu hỏi tu từ “ai biết tình ai giàu?” : giống như hỏi chính mình và hỏi mọi người, gần giống như xa gần, giống như nghi ngờ, giống như giận dữ, trách móc.

= & gt; tâm trạng xúc động, nỗi bất lực trong mặc cảm chia cắt nhà thơ với cảnh cũ, nỗi cô đơn, trống vắng trong một tâm hồn tha thiết yêu đời và yêu người.

3. kết luận của phân tích ở đây là con người của cuộc sống

– khái quát lại giá trị nội dung và đặc sắc nghệ thuật của tác phẩm.

+ giá trị nội dung: bài thơ vừa là tình yêu thiên nhiên, yêu đất nước nhưng đồng thời cũng là khát vọng sống cháy bỏng của nhà thơ.

+ đánh giá về nghệ thuật: phép tu từ ám chỉ, nhân cách hoá, so sánh, câu hỏi tu từ …, thủ pháp liên tưởng và sức gợi hình chuyển động; hình ảnh sáng tạo có sự đan xen giữa thực và ảo; hài hòa giữa hiện thực, tượng trưng, ​​lãng mạn và trữ tình.

4. sơ đồ tinh thần phân tích bài thơ Thị trấn này là cuộc sống

So do tu duy phan tich bai tho Day thon Vi Da

sơ đồ tư duy phân tích chi tiết bài thơ Đây thôn vi da (han mac tu)

tổng hợp có hệ thống các sơ đồ tư duy cho các chủ đề tương tự, các bạn có thể xem thêm tại đây: sơ đồ tư duy của bài này tại đây thôn vi da

iv. top 5 bài văn phân tích thị trấn này được đánh giá cao trong các đề thi và kiểm tra

cùng soc trang thpt xem qua 5 bài văn phân tích đây là làng quê tiêu biểu được nhiều người quan tâm dưới đây để có thêm vốn từ vựng và định hướng nội dung bài tốt hơn trước khi viết. viết bài.

1. phân tích đây là thị trấn vi đưa ra bài học số 1

Xem thêm: Phân Tích Bài Việt Bắc Đầy Đủ Nhất

Đây là phố đời ” là một trong những bài thơ hay nhất của phong trào thơ mới. bài thơ được đăng lần đầu trong tập “nắng xuân” (1937). han mac tu là một nhà thơ tài năng, cuộc đời và sáng tác của ông rất ngắn ngủi (1912 – 1940). Cuộc đời của Hàn Mặc Tử cũng phát triển không bình thường: ông phải chịu đựng những cơn đau dày vò của bệnh tật và sống trong cảnh cô đơn giữa cuộc đời.

han mac tu là một con người đa cảm, anh đã khơi nguồn thơ từ nhiều nguồn cảm xúc: niềm tin vào thần thánh tác giả đôi khi tự xưng là “nhà thơ quân tử” với bao lời cầu mong vẻ đẹp của quê hương, một tình yêu nồng nàn. tình yêu với nhiều cái tên mỹ miều: ngọc sương, chim mơ, thương thương, hoàng cúc… “đây thôn vi da” là một trong những bài thơ hay nhất của han mac tu. được tạo ra từ hai nguồn cảm hứng: cảnh đẹp nơi chốn vi da mà bich khe đã từng viết:

“thị trấn tuyệt vời về đêm, thị trấn tuyệt vời về đêm

Cây tre không buồn mà say. ”

thiên nhiên tươi đẹp, vùng đất quê hương trù phú tạo cho tác giả tình yêu cuộc sống, tình yêu thương con người. cội nguồn thứ hai là trái tim yêu thương nửa thật, nửa giả như khát khao được bày tỏ. nhà thơ quach ton cho rằng hoang cuc gửi han mac tu một tấm bưu thiếp với phong cảnh huế và dòng hương với con thuyền và bóng tre hai bên. bức ảnh cũng khơi gợi cảm xúc, cảm xúc để từ đó khơi nguồn cảm hứng thơ.

Nhà nghiên cứu văn học cho biết thêm: “Vào khoảng năm 1937, khi nghe tin Hàn Mỗ Tử mắc bệnh nan y, Hoàng Cúc đã gửi cho Hàn Mỗ Tử một bức ảnh chụp khi ông còn mặc áo dài trắng ở Trường Đồng Khánh kèm theo lời chúc mừng. sức khỏe và hỏi han mo tu, sao lâu rồi không về thăm vi da, và đó là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến sự ra đời của “thôn vi da”.

câu thơ mở đầu như một lời mời, một lời chào hoặc một lời trách móc, tất cả những điều này dường như đều có và ẩn chứa trong lời bài hát:

“Tại sao bạn không chơi lại thị trấn?”

làng vi da bên bờ sông hương là một ngôi làng xinh đẹp, có nhiều vườn cây xanh tươi, buổi sáng khi mặt trời mọc, khung cảnh thiên nhiên thật gợi cảm, ánh nắng ban mai, vườn cây tươi tốt dễ dàng. tạo ra. gắn bó và nhiệt huyết với cuộc sống. ở đây, tác giả miêu tả những hàng cau cao vút vào buổi sáng, gợi lên cái gì đó trong lành của thiên nhiên:

“Hãy nhìn vào mặt trời, mặt trời sẽ sáng trở lại.”

hàng cau cũng gợi không khí làng quê như bao đời nay. nhà thơ vu cáo cũng nhận xét: “một mặt trời mới mọc”, tại sao nó lại gợi lên cảm giác quê hương ấy?

“khu vườn của ai xanh như ngọc.”

Từ “mềm” ở đây được sử dụng rất khéo léo, thể hiện sự tốt đẹp của cuộc sống miệt vườn, nói “mềm” là chỉ trạng thái phát triển mềm mại và mượt mà của tơ non. màu “xanh ngọc trai” là một màu xanh lam khi nó lọc qua ánh sáng, rất đẹp và gợi cảm. đó là màu xanh được miêu tả vào buổi sáng hoặc khi trời hừng sáng, sau đó có màu xanh ngọc. Nó có thể được so sánh với nhiều từ ngữ, trạng thái và sắc độ khác nhau của màu xanh: xanh lam, xanh lục, xanh nhạt, xanh thẳm, xanh biếc… khu vườn vừa lấp ló chiều cao của không gian bằng những hàng cau. cây xanh. những khuôn mặt thân thiện ẩn hiện trong những khu vườn đó:

“lá tre che mặt chữ.”

ở đây, tác giả miêu tả mối quan hệ giữa người và cảnh thật hài hòa, phù hợp và liên kết với nhau. Dù chỉ là những cái nhìn thoáng qua nhưng chúng cũng gợi lên ấn tượng về những con người chân chính trên đồng ruộng, những người lao động chân chất với đầy đủ gương mặt. Nhìn chung, trong một khổ thơ tác giả đã miêu tả vẻ đẹp của cánh đồng huế, vùng đất trù phú, cây lá, vẻ đẹp của một phố thị phồn hoa đã có từ lâu đời; về mặt chủ quan là tình yêu cuộc sống.

Ngoài tình yêu cuộc sống, còn có thể có những tình cảm riêng gắn bó với mảnh đất, với những con người thân quen. Khổ thơ đầu của bài thơ gợi cảm giác về sự hiện diện của nhà thơ trong việc miêu tả thị trấn xinh đẹp bên bờ sông Hương. tuy nhiên, nếu đọc kỹ toàn bộ bài thơ, tất cả các bạn sẽ bị cuốn theo dòng suy nghĩ về nỗi nhớ da diết và dè dặt như thể bạn đang kìm nén trong hoàn cảnh của chính mình.

“Ở đây là phố của cuộc sống” là một bài thơ trong đó tứ thơ vận động theo cảm xúc bên trong và sau đó bộc lộ chúng qua những hình ảnh phù hợp bên ngoài. do đó, con đường không theo một dòng chảy liên tục và đôi khi dường như bị gián đoạn, như thể những ý tưởng và hình ảnh mới bất ngờ xuất hiện. xứ Huế không chỉ có cảnh đẹp mà thiên nhiên còn nhiều sắc thái, cảnh vui buồn, nỗi lòng của tác giả với niềm khao khát nơi ấy và con người nên tránh không khỏi buồn. tác giả miêu tả một hình ảnh thiên nhiên khác thật buồn và đầy sức gợi:

“gió cuốn theo gió, gió cuốn theo gió, như mây trôi

Nước buồn và mềm. ”

nước chảy nhẹ, gió nhẹ thổi qua, cánh hoa ngô đồng đung đưa, buồn nhẹ nhưng không kém phần mãnh liệt, đây là cảnh thiên nhiên có thật nhưng đồng thời cũng phản ánh tâm trạng của mỗi người. cảm xúc buồn đến từ nhiều lý do, buồn khi đối mặt với một vùng đất xa lạ, nhiều ước mơ, nhiều e dè, nghi ngờ nhỏ nhặt.

Khi nhắc đến Huế, các thi nhân đặc biệt quan tâm đến dòng sông Hương với vẻ đẹp đặc biệt của một dòng sông trong vắt chảy giữa thành phố. các nhà thơ nam trần, mỹ nữ đã có nhiều bài thơ hay viết về dòng sông hương, chẳng hạn như câu thơ rất chân thành của Tô huu:

“Hương giang, sông lặng

Trái tim tôi không ngừng yêu thương ngày đêm. ”

với yếu tố, chính dòng sông tuổi thơ, dòng sông quê hương đã nuôi dưỡng tâm hồn tác giả. Còn đối với han mac tu, đây là một dòng sông thơ mộng như có thật, nhất là vào đêm trăng, đó là dòng sông có ánh trăng. không gian đầy ánh trăng, con tàu cũng đầy trăng, dừng lại ở nhiều bến trăng. han mac tu là một nhà thơ miêu tả vẻ đẹp của trăng với nhiều sắc thái khác lạ:

“không gian đầy trăng tròn

Tôi cũng là mặt trăng và cô ấy cũng là mặt trăng. ”

Xem Thêm : Đức tính giản dị của Bác Hồ – tác giả, nội dung, bố cục, tóm tắt, dàn ý | Ngữ Văn 7 Cánh diều

tác giả nhân cách hóa mặt trăng theo con mắt tình yêu:

“khi nó lớn lên, mặt trăng đã e thẹn

hương thơm như tình yêu của các nữ tu

trang về một cành dương liễu

chờ gió đông về để chúng ta được thư giãn. ”

Trong bài thơ, dòng sông hương hoa được miêu tả rất thơ mộng như một dòng sông trăng và con tàu cũng lấp đầy trăng và những bến bờ xác định và mơ hồ. cảm xúc với sắc độ là cảm xúc đẹp.

Trong khổ thơ cuối cùng, tác giả bộc lộ tâm trạng của mình:

“mơ về khách hàng từ xa, khách hàng từ xa

áo sơ mi của tôi quá trắng để nhìn thấy. ”

Những người lữ khách phương xa nhớ về mảnh đất thân yêu này để tìm lại một hình ảnh, một kỷ niệm như mình đã có trong đời hay đúng hơn chỉ là một ước nguyện? mọi thứ thực như không thực; hình ảnh cô gái áo trắng là một hình ảnh đẹp gợi lên sự trong sáng, hồn nhiên thường được một số nhà thơ mới sử dụng. câu thoại “đây sương mờ” được dùng trong thơ cổ để nói lên sự phù phiếm của kiếp người: “đờ đẫn như người đi đêm”.

han mo tu dùng để chỉ hình ảnh “mờ ảnh” là thật bởi vì hình ảnh của một người thân vẫn bị mờ, như thật, như không thật. đó là một cảm giác lãng mạn, một hình bóng xa xăm, một giấc mơ đẹp. Vì lý do này, một câu hỏi tu từ rất thực tế nhưng cũng đậm chất văn học đã nảy sinh trong lòng tác giả:

Xem thêm: Top 15 cuốn tiểu thuyết hay kinh điển mọi thời đại, nên đọc | ZaloPay

Ai biết được tình yêu của ai là giàu có?

“Ở đây là phố đời” là một bài thơ hay, đẹp về thiên nhiên và tình người với những mơ mộng, e dè, yêu cuộc sống nửa thật nửa giả. bài thơ bộc lộ nỗi lòng của tác giả, một thi sĩ mang trong mình nhiều ước mơ và cũng hiểu rõ những giới hạn mà mình có thể vươn tới trong cuộc sống. Nhà phê bình Lê Đình cay nhận xét: “Hai bài thơ được nhiều người đón nhận trong kinh thành cổ điển: Mùa xuân chín và Làng đời này không xa lạ với trình tự quê hương của chúng và thuộc loại thuần túy nhất của thơ mới”.

2. phân tích đây là thị trấn vi đưa ra bài học số 2

han mac tu – một trái tim, một tâm hồn lãng mạn tràn đầy yêu thương đã thổi bùng lên những vần thơ và những tiếng khóc của nghệ thuật trước cuộc đời. những khoảnh khắc buồn vui, những khoảnh khắc mà anh trút hết hồn vào thơ, những khoảnh khắc mà anh chắt lọc, thăng hoa từ nỗi đau tâm hồn để viết nên những vần thơ tuyệt vời. và bài thơ tình người này đã ra đời trong những giây phút tuyệt vời ấy. trong bài thơ, tình yêu trong sáng, nồng nàn hòa quyện với thiên nhiên tươi đẹp, tình riêng thủy chung, bài thơ vẫn đượm buồn.

thị trấn này là vi da là một trong những bài thơ tình hay nhất của han mac tu. một tình yêu nồng nàn, đầy u uất ẩn hiện giữa cảnh sắc thiên nhiên hòa quyện trong lòng người, giữa thực và mơ, ảo và cụ thể hòa quyện.

đầu bài thơ là lời trách móc nhẹ nhàng của nhân vật trữ tình:

tại sao bạn không đến chơi trong thị trấn?

chỉ một câu hỏi! một câu hỏi của một cô gái quê mùa nhưng đầy yêu thương và mong chờ. câu thơ có sự trách móc, ân hận của phận người con gái đối với người yêu vì đã quên chiêm ngưỡng vẻ đẹp mặn mà, nồng hậu và đậm chất quê hương của thôn vi, một vùng quê ngoại thành hữu tình và thơ mộng, một cảnh vật. của màu sắc.

hãy chú ý và thưởng thức vẻ đẹp của thị trấn:

nhìn mặt trời mới mọc

có khu vườn xanh như ngọc

lá tre che mặt chữ.

nét độc đáo của thôn vi: quê hương của cô gái gợi ý ở câu đầu trên đã được miêu tả rõ nét. một hình ảnh thiên nhiên kỳ vĩ mở ra trước mắt người đọc. hình ảnh ông mặt trời tưới những cốc cau đẹp đẽ tràn đầy sức sống. mặt trời mới là nắng ban mai của một ngày, hàng cau cao vút vươn mình đón những tia nắng đầu tiên, vạn vật tràn ngập nắng vàng bình minh. tại sao nắng mới mang lại cảm giác quê hương đó? dòng này chợt làm ta liên tưởng đến những dòng quen thuộc trong bài thơ xuân:

nắng xuân trong lành trên thân dừa xanh mượt

tàu cau non lấp lánh ánh kiếm xanh

ánh sáng phát ra từ trái cây màu trắng non

và tan chảy qua lá của cành chanh.

new sun còn có nghĩa là mặt trời của mùa xuân mở ra một năm mới nên luôn rực cháy. đó là những tia nắng đầu tiên buông xuống thị trấn, còn chưa kịp chiếu vào cau khiến những giọt sương đêm tỏa sáng, lấp lánh như những viên ngọc được đính trên một lớp nhung xanh mỏng manh:

có khu vườn xanh như ngọc

Ánh mắt như muốn chạm nhẹ vào màu sắc của sự vật để rồi vỡ òa ngạc nhiên. Đến câu thơ này, ta thấy mình với cái nhìn của nhà thơ vừa hạ thấp vừa mở rộng biên độ. một không gian xanh mát của khu vườn hiện ra, ta nhắm mắt lại là hình dung ngay đến màu xanh mướt, béo ngậy của khu vườn. Chúng ta không chỉ cảm nhận được màu xanh tươi đẹp ở đó mà còn tràn đầy sức sống.

Lá trên cành cây bị sương đêm gột rửa biến thành lá ngọc. Không phải là xanh mềm, không phải xanh béo mà chỉ có màu xanh ngọc bích mới lột tả được vẻ đẹp bao la và sức sống của khu vườn. một màu xanh lá cây nhẹ nhàng, lấp lánh và quý phái làm cho khu vườn càng thêm rực rỡ. dường như cả khu vườn được tắm mình trong không khí rộn ràng của vẻ trinh nguyên nguyên sơ chưa vấy bụi. lăng kính không khí đó hiển thị rõ ràng hơn các vạch màu của cảnh mà mắt thường của chúng ta bỏ qua. Nếu không có một tình yêu sâu sắc và nồng nàn dành cho wei da, han mac thì bạn đã không thể có được những vần thơ trong sáng như vậy.

tất cả những ai sinh ra và lớn lên ở Việt Nam, đặc biệt là ở Huế, đều hiểu những bài thơ này:

lá tre che mặt chữ.

trong khu vườn thôn vi da, lá trúc và mặt chữ điền có mối quan hệ bất ngờ mà đẹp đẽ đến thế? lá trúc mỏng mảnh che mặt chữ điền. khuôn mặt lấp ló: khuôn mặt đó càng lúc càng ló ra sau đám lá tre mơ màng và hư ảo.

Thị trấn Vĩ Dạ nằm bên dòng sông Hương hiền hòa. do đó, từ đoạn tả cảnh làng quê ở khổ thơ đầu tiên bộc lộ tình yêu, tác giả đã chuyển sang tả cảnh sông nước với nỗi sầu muộn, nhớ nhung và thơ mộng:

gió cuốn theo gió và mây

dòng nước buồn, hoa ngô đung đưa

con tàu của ai đã cập bến trên dòng sông mặt trăng đó

bạn có thể mang mặt trăng trở lại tối nay không?

gió và mây để gợi nỗi buồn vì nó bồng bềnh, lang thang, nay còn buồn hơn gió cuốn theo gió, mây cuốn theo mây, gió cuốn mây bay xa; họ không thể là bạn đồng hành, họ không thể gặp nhau, và sự xa cách của nhà thơ với người yêu của mình có thể là vĩnh viễn. đây là nỗi niềm của nhà thơ khi xa cách và hoài niệm, đồng thời đây cũng là lỗi của cái cũ trong cuộc đời. nỗi buồn chia tay còn đọng lại trong lòng người, phảng phất chút bùi ngùi, hụt hẫng. chúng ta không còn thấy giọng văn tươi tắn, sôi nổi của đoạn trước, chúng ta gặp lại han mac tu – một tâm hồn sầu muộn:

dòng nước hoa ngô buồn bã

thật buồn biết bao khi dòng sông hương hiện ra với những bông ngô đồng xám xịt, ảm đạm như màu khói. Với một tâm hồn dữ dội như Hàn Mặc Tử, Huế của Trôi chỉ là một dòng sông buồn gợi cảm giác buồn, cô đơn. những bông hoa ngô đồng cũng khẽ đung đưa trong một nỗi buồn xa xăm. tâm trạng dao động là thái độ của những con người sống trong vòng quay u ám và trì trệ của cuộc đời. mặt nước sông hương êm đềm gợi nhớ về những bến bờ xa xôi, những mảnh đời lênh đênh của kiếp người. tâm trạng vui – buồn nhưng buồn còn nhiều hơn, chúng ta đã tìm thấy rất nhiều ở các nhà thơ lãng mạn khác sống cùng triều đại nhà Hán.

Ý thơ thật buồn, được tiếp tục ở hai câu sau, nhưng với cách diễn đạt tuyệt vời, vừa thực vừa như mơ:

con tàu của ai đã cập bến trên dòng sông mặt trăng đó

bạn có thể mang mặt trăng trở lại tối nay không?

mọi thứ dường như tan biến trong ánh trăng quen thuộc của han mo tu. khung cảnh thiên nhiên tràn ngập ánh sáng, vầng trăng vàng rực rỡ soi bóng xuống dòng sông khiến cả dòng sông và bãi bồi trở nên sáng sủa, huyền ảo. cảnh thật thơ mộng, thật thơ mộng! và rất yêu thương nữa! dòng nước buồn đã trở thành sông trăng lấp lánh, tàu chở khách thành tàu trăng.

tác giả đã gửi gắm bao niềm nhớ nhung, khao khát, khao khát vào con thuyền trăng, cho cả dòng sông trăng. thơ bằng ngôn ngữ thơ thật hóm hỉnh, thật đẹp của xứ mộng mơ. tác giả đã chắp bút viết nên những câu thơ dịu dàng, sâu lắng nhưng chất chứa một tình yêu bao la, tha thiết. vầng trăng trong hai câu thơ này là vầng trăng tròn vành vạnh của thi nhân trước tình yêu không bờ bến. han mac bạn rất yêu trăng, nhưng trăng trong những bài thơ khác thì không như vậy.

ánh trăng cứng và rùng rợn, ánh trăng khiêu khích và tán tỉnh:

gió thổi cao và mặt trăng lặn

giả vờ tan chảy thành một vũng vàng.

có:

mặt trăng đang nghiêng mình trên cành dương liễu

chờ gió đông về để thư thái.

mặt trăng trở thành bầu không khí bao quanh tất cả cảm xúc và suy nghĩ của han mo tu, ngoài ra, nó còn được trộn lẫn với cơ thể của anh ta. chính hắn là trời đất, hắn là người. trăng trở nên vô lượng trong thơ của nó, đôi khi vô hình, đôi khi quyến rũ, đôi khi đáng sợ:

con tàu của ai đã cập bến trên dòng sông mặt trăng đó

bạn có thể mang mặt trăng trở lại tối nay không?

trăng ở đây là trăng vui mà con tàu không về kịp người ở bến? câu hỏi thể hiện nỗi niềm của một số phận không có tương lai. han mo tu hiểu được bệnh tình của mình nên cảm thấy tội lỗi vì khoảng thời gian ngắn ngủi của cuộc đời, trăng không về đúng hẹn và han mo tu không đợi được trăng vui đó nữa, một năm sau thì từ biệt cõi đời.

nhưng giờ đây, mọi người đang sống và tiếp tục mơ ước:

mơ về những khách hàng đường dài

áo sơ mi của tôi quá trắng để có thể nhìn thấy nó;

đây là sương mù và sương mù

Xem thêm: Top 15 cuốn tiểu thuyết hay kinh điển mọi thời đại, nên đọc | ZaloPay

Ai biết được tình yêu của ai là giàu có?

trái tim khao khát tình yêu, nỗi đau của tình yêu ấy đã gửi gắm tất cả vào những trang thơ. và rồi mọi thứ dường như trôi vào giấc mơ của những giấc mơ và hy vọng. màu áo trắng cũng là màu của mặt trời cuộc đời, nhưng nhìn vào đó, tác giả như bị choáng ngợp, bị mê hoặc bởi sự hồn nhiên, thuần khiết và cao cả của người yêu.

Dường như có một khoảng cách nào đó giữa người đẹp áo trắng ấy và nàng thơ khiến nhà thơ không khỏi đắn đo:

đây là sương mù và sương mù

Xem thêm: Top 15 cuốn tiểu thuyết hay kinh điển mọi thời đại, nên đọc | ZaloPay

Ai biết được tình yêu của ai là giàu có?

Dòng tả cảnh thực tế ở Huế: kinh thành heo hút. trong sương khói ấy con người dường như nhạt dần và biết đâu tình người cũng nhạt dần? nhà thơ không tả cảnh mà tả tâm trạng, bao cảm xúc trong dòng cảm xúc ấy. Gái Huế kín tiếng, ẩn hiện trong sương, trở nên xa xăm, liệu khi yêu có giàu sang? tác giả không dám khẳng định tình cảm của người phụ nữ huế, chỉ nói:

Xem thêm: Top 15 cuốn tiểu thuyết hay kinh điển mọi thời đại, nên đọc | ZaloPay

Ai biết được tình yêu của ai là giàu có?

lời bài hát giống như những lời nhắc nhở, chúng không thể hiện sự tuyệt vọng hay hy vọng, đó chỉ là sự thất vọng. nỗi thất vọng của một trái tim khao khát tình yêu không bao giờ và mãi mãi không có tình yêu trọn vẹn. bài thơ càng hay lại càng đáng thương, đã khép lại nhưng lòng người vẫn thổn thức. cả bài thơ được liên kết bằng từ mở đầu: vườn ai xanh như ngọc; bên con tàu cập bến sông trăng; và cuối cùng, ai biết được tình yêu của ai là giàu có? làm cho thị trấn này nhiều khói hơn khói hơn, bí ẩn hơn.

cuộc sống làng quê này là một hình ảnh đẹp về cảnh vật và con người đất nước qua trí tưởng tượng và tâm hồn giàu yêu thương của nhà thơ với nghệ thuật khơi gợi, hoà mình vào thiên nhiên với lòng người.

p>

sau ngần ấy năm, tình yêu lạnh lùng vẫn ấm áp, khuấy động và day dứt trái tim người đọc.

  • phân tích dàn ý của bài thơ este pueblo es vi da (han mac tu)

nghe bài báo phân tích thị trấn này là vi da

3. phân tích đây là mô hình số 3 của thôn vi da

han mac tu là một nhà thơ đau thương, nhưng là một trong những nhà thơ sáng tạo nhất của phong trào thơ mới. để lại trong văn học Việt Nam nhiều tác phẩm có giá trị như: “gái quê”, “thơ điên”, “chơi vơi giữa trăng”… bài ca độc đáo và xúc động nhất là “đây thôn vi da “. ”được trích trong cuốn“ thơ điên ”. bài thơ là hình ảnh đẹp của làng quê đất nước và là tiếng nói của một con người chân thành yêu cuộc sống và con người:

“Tại sao bạn không đến chơi trong thị trấn?

….

ai biết được tình yêu của ai là phong phú ”

Đây là thị trấn vi da ” được trích từ tuyển tập “thơ điên” xuất bản năm 1940. Theo nhà thơ quạch tấn, một người bạn của han mac tu, bài thơ đã lấy cảm hứng từ một tấm bưu thiếp, bức ảnh được gửi bởi một cô gái Huế tên là hoang cuc. Đó là một tấm bưu thiếp thể hiện một cảnh ở Huế với một dòng sông, một con tàu, một bến đỗ mặt trăng hay một cảnh bình minh. lúc đó, han mo tu đang được điều trị bệnh phong ở quy nhon. Sau khi nhận được tấm bưu thiếp và lời chúc từ cô gái Huế, anh đã xúc động viết bài thơ này.

Đoạn thơ mở đầu bằng nỗi nhớ da diết về cảnh và người phố thị. một hình ảnh đẹp nên thơ nhưng tình người vô cùng nhớ thương:

tại sao bạn không đến chơi trong thị trấn?

nhìn mặt trời mới mọc

có khu vườn xanh như ngọc

lá tre che mặt chữ

Có lẽ ai đọc bài thơ này cũng sẽ bị cuốn hút ngay từ những dòng đầu tiên bởi những lo lắng, cả hờn dỗi và trách móc trong tình yêu. câu hỏi ấy là sự hóa thân của thi nhân, sự hóa thân của thi nhân trong cô gái xứ Huế. chỉ là một cụm từ, một câu hỏi nhưng chứa chan tình cảm. Sao lâu rồi anh không chơi trên bờ sông nước hoa thơ mộng với người con gái anh yêu? nhà thơ dùng từ “chơi” mà không dùng từ “thăm”. nếu dùng từ “thăm” thì cấu trúc câu thơ không thay đổi mà trở nên sáo rỗng, từ “chơi” gợi sự thân mật, gần gũi, thân thiết.

Trong đoạn thơ, nhà thơ bộc lộ cho người đọc thấy tình cảm của mình đối với cô gái Huế, dù cô gái Huế là người thương hay bản thân cô gái ấy đều được nhà thơ coi là tri kỷ, tâm tình. mặt khác, sắc thái tu từ của câu thơ đầu vẫn là một câu hỏi, một lời trách móc: sao huệ đẹp quá ta không về? đó là một câu hỏi đau đớn và xót xa vì việc trở về quê hương là điều không thể vì nhà thơ đang trong giai đoạn cuối của bệnh tật. nhưng cũng chính câu hỏi tu từ ấy lại là lí do để khơi dậy niềm khao khát, nỗi nhớ. Vì không thể trở về, nhà thơ đã hành hương trong tâm trí.

Ba câu thơ sau là hình ảnh của thị trấn hiện lên qua đôi mắt nghiêm nghị:

nhìn mặt trời mới mọc

có khu vườn xanh như ngọc

lá tre che mặt chữ

Cảnh quan tuyệt đẹp của thị trấn có thể được chiêm ngưỡng từ xa đến gần. nhà thơ đã thấy từ xa “mặt trời ló rạng, mặt trời vừa mọc”. câu thơ với phép liên tưởng “nắng” và nhịp 4/3 gợi lên trong mắt người đọc một không gian tràn ngập ánh sáng. cảnh vật được hiện lên rõ ràng, sinh động, trước tiên là vẻ đẹp của “nắng cau”. Cau là cây thân cao phải đón ánh nắng đầu tiên của ngày mới. do đó, không gian nông thôn như được nâng cao, thoáng mát và rộng rãi. nhất là sau một đêm tắm trong sương, vỏ cau càng xanh hơn dưới ánh nắng mặt trời. cụm từ “mặt trời mọc” cho chúng ta thấy rằng đó là mặt trời ban mai tươi sáng, trong trẻo.

Câu thơ vẽ hàng cau đầy sức sống vươn lên mạnh mẽ đón những tia nắng ban mai đầu tiên. ánh nắng trong lành và tinh khiết chiếu vào không gian thoáng đãng, mát mẻ. Nghĩ đến làng VI, nhà thơ nhớ ngay đến hình ảnh hàng cau đầu mùa. đối với cây cau là một hình ảnh quen thuộc đối với mỗi người dân làng lớn. Hình ảnh tưởng chừng bình dị, bình dị ấy lại có sức gợi, gợi cảm rất lớn và có ý nghĩa sâu xa trong lòng nhà thơ. nhắc đến cau cũng là nhắc đến một loại cây rất quen thuộc ở làng quê Việt Nam, nơi có tục ăn trầu từ ngàn đời nay.

Nguyễn binh, một nhà thơ đồng quê, cũng đặt tình yêu bình dị của trai gái miền quê vào nền cảnh vật với hình ảnh thân quen ấy:

“Nhà tôi có một hàng cau

Tôi có một miếng trầu ở nhà ”

Trong bài thơ “ hoa lu ​​ y”, nhà thơ trần đăng khoa đã viết:

“con đường cỏ đầy nắng

mái tranh đùa giỡn với nó

một số cây cọ mộc mạc

thả hồn đất nước lên thiên đàng ”

Cận cảnh, thôn vi hiện ra bởi vẻ đẹp của khu vườn tràn đầy sức sống “vườn ai xanh như ngọc”. “Một câu thơ hay là một câu thơ giàu sức gợi” (hãy nhớ ghi nhớ điều đó). tác dụng câu thơ gợi lên một không gian xanh mát của thiên nhiên kỳ vĩ, màu xanh non mơn mởn của cây cối khiến người đọc cảm nhận được một sức sống tràn trề và dịu dàng. tác giả dùng màu xanh như ngọc để nói lên sức sống và vẻ đẹp của vùng quê, một màu sắc cao quý, lấp lánh và trong trẻo. Nếu không có tình yêu tha thiết với mảnh đất và con người vĩ đại, có lẽ các nhà thơ Hàn Quốc đã không thể gieo vào lòng những vần thơ trong trẻo như vậy.

“Vườn của ai” không rõ nhưng ngầm hiểu là vườn của một cô gái Huế. “Smooth” là một tính từ khác với “Smooth” vì “Smooth” chỉ sự mượt mà, trong khi “Smooth” gợi lên độ sáng và tươi của cảnh. xuan dieu đã viết:

“tràn ngập bầu trời ngọc lục bảo qua những chiếc lá

gặp gỡ nhau ở nơi âm thanh huyền thoại ”

thủ pháp nghệ thuật so sánh “xanh như ngọc”. xanh ngọc có nghĩa là xanh nhạt, xanh lam gắn với ánh sáng nhưng không chói lóa mà rất dịu, người đọc có thể hình dung ra vẻ đẹp của viên ngọc gắn với bầu trời của sắc lam. câu thơ với “vườn ai mướt quá” như thay lời cảm thán, ngưỡng mộ, ngợi ca cũng như thầm cảm ơn chủ vườn đã chăm chút cho khu vườn đẹp nhất.

và khung cảnh làng quê đẹp hơn xưa do có bóng dáng của con người “lá tre che mặt đài phun”. vi da nổi tiếng với màu xanh của tre, một loại tre được trồng trước ngõ. trong tâm trí nhà thơ chợt hiện lên khuôn mặt chữ nhồi ẩn hiện sau rặng tre. lá tre mỏng, cái phông gợi sự vuông vắn, đôn hậu. tất cả tạo nên vẻ đẹp hài hòa giữa con người và cảnh vật, qua đó người đọc không chỉ thấy được vẻ đẹp duyên dáng của người phụ nữ xứ Huế mà còn thấy được vẻ đẹp thùy mị, nết na, e ấp mà thiếu nhiều nét nữ tính, rất nhút nhát. cũng viết về con người của vi, nhà thơ bich khe đã viết:

“thị trấn tuyệt vời về đêm, thị trấn tuyệt vời về đêm

cây tre không buồn mà say ”

Khi viết về cây tre, han mac tu khong chỉ là “lá tre che mặt chữ điền”, mà còn là:

“Thầm thì ai ngồi dưới gốc tre

nghe thật ngọt ngào và ngây thơ ”

thiên nhiên và con người có một mối liên kết hấp dẫn, tạo nên những xúc cảm mạnh mẽ trong lòng nhà thơ. nhà thơ đã khắc ghi vào hồn tạo vật một cái gì đó thật đặc biệt, lắng đọng trong hoài niệm, trong hoài niệm. Qua việc miêu tả vẻ đẹp của phố thị, Hàn Mặc Tử đã thể hiện tình cảm sâu sắc của mình đối với cảnh và người xứ Huế. mọi thứ đều chứa đựng sự tiếc nuối, khao khát được trở lại thị trấn tình yêu.

Nếu ở khổ thơ đầu nhà thơ nhìn cảnh vật với tinh thần lạc quan, yêu đời thì ở khổ thơ thứ hai tâm trạng nhà thơ dần thay đổi, thì chính nỗi mặc cảm chia ly lại hiện lên rõ rệt. từng từ một:

gió theo gió, mây theo mây

dòng nước hoa ngô buồn bã

con tàu của ai đã cập bến trên dòng sông mặt trăng đó

có thể mang mặt trăng trở lại vào tối nay

dòng sông hương, ngọn núi hiện lên với vẻ đẹp đặc trưng của huệ, dòng sông hương luôn chảy chậm và uể oải – đó là “giai điệu cảm xúc chậm rãi dành riêng cho huệ” (bức tường ngọc bích). Hai bên sông là những vườn ngô với những bông hoa đung đưa nhẹ nhàng. tuy nhiên, trong con mắt của han mac tu, khung cảnh như tách ra khỏi “dòng sông buồn hoa ngô”. sự nhân cách hóa khiến dòng sông như mang nỗi đau khôn nguôi của nhà thơ. Khi đó, bầu không khí bên ngoài đã được nhuộm màu.

nỗi buồn của nhà thơ dường như bao trùm lên cảnh vật: gió, mây, sông, hoa ngô … gió và mây là hai thứ luôn đi đôi với nhau như thuyền và nước, nhưng trong thơ han mac tu, gió. và đám mây giống nhau. gió đóng khung trong gió, mây đóng khung trong mây “gió theo gió, mây theo mây”. nhìn dòng sông, nhà thơ thấy dòng sông trở nên “buồn”, và hoa ngô đồng chỉ “rung rinh”, một cử động rất nhỏ cũng khiến bức tranh trở nên buồn cô đơn. từ “lay” giống như từ trong một bài hát nổi tiếng bay bổng và đáp xuống trong thơ của han mac tu:

người quay lại ruộng dứa

gió làm rung cây gậy và làm tôi buồn

không gian phù sa và thủy chung được nhuộm một màu huyễn hoặc. nỗi buồn bao trùm cảnh vật từ gió, mây đến nước và hoa ngô đồng bên sông. buồn đến tận xương tủy, buồn đến trái tim non nớt. gió và mây đã nối cũng có chia ly, dòng sông mang bao tâm trạng chảy vào tâm tư. đằng sau những cảnh quay ấy là tâm trạng của một con người mang nỗi buồn chia ly, một tình yêu đơn phương tuyệt vọng.

hai dòng tiếp theo, nhà thơ đưa người đọc đến miền đất của những giấc mơ. vẫn là dòng sông hương, giọng thơ nhưng không còn nắng, xanh của đời nhưng trước mắt người đọc là một không gian đầy ánh trăng, con tàu trở thành con tàu của trăng, con sông trở thành con sông của mặt trăng, bến tàu trở thành bến tàu trăng. Từ xưa đến nay đều có thuyền trăng, bến đỗ trăng, nhưng nay có sông trăng độc đáo do hồn thơ han mac tu tạo nên. đọc câu thơ, người đọc như đang lạc trôi trong cõi mộng, tưởng như mình đang được sống trong niềm khao khát, khao khát của một thi nhân.

đây không phải là lần đầu tiên han mac tu viết về trăng, nhưng trong thế giới thơ han mac tu, trăng là người bạn, người tình không thể thiếu trong tâm hồn thi nhân:

Xem Thêm : Top 6 bài cảm nhận Đoàn thuyền đánh cá hay chọn lọc – HoaTieu.vn

“Mặt trăng nằm trên cành dương liễu

chờ gió đông tắt bớt ”

“không gian đầy trăng tròn

bạn cũng là mặt trăng, nhưng bạn cũng là mặt trăng ”

có:

“gió mang ánh sáng đến bãi biển

mặt trăng ngập dòng sông đang chảy ”

“Ai mua mặt trăng, tôi bán nó

mặt trăng nằm bất động trên cành liễu chờ đợi

ai mua mặt trăng, tôi bán nó

không bán tình yêu và phiếu bầu ”

Thơ của han mo tu ít nhiều nhuốm màu tượng trưng siêu thực phương Tây, nên có nhiều hình ảnh khó nắm bắt, chẳng hạn như cụm từ về trăng trong tác phẩm này. “Thuyền ai” có phải là thuyền của cô gái Huế, con thuyền mà nhà thơ mơ ước chở trăng, và trăng có phải là tình yêu đang chờ bạn? “đêm nay” là đêm gì, đây có phải là giới hạn cuối cùng của cuộc đời nhà thơ – khi cuộc đời nhà thơ là một cuộc chạy đua với thời gian. “đêm nay” là giới hạn giữa sự sống và cái chết.

Đó là lý do tại sao câu hỏi tu từ vang lên đầy khẩn thiết: “đêm nay bạn có đưa trăng về kịp không?” con tàu đó sẽ cập bến trước khi họ đưa bạn về cõi vĩnh hằng? từ “hợp thời” do đó chứa đựng tâm trạng khao khát và tự tin, cũng như bi kịch và hoài nghi của con người.

“bạn có thể đưa mặt trăng quay ngược thời gian vào tối nay không?” đó là một câu hỏi chứa đựng sự day dứt, khao khát và sợ hãi. một niềm lo lắng và hy vọng không chắc chắn trong tâm trí của nhà thơ. han mo tu cảm thấy thời gian trôi chảy trong khi anh ấy không thể tự vệ được. do đó người đọc hiểu rõ hơn sự khẩn thiết của lời mời ở dòng đầu, đồng cảm nhất với khát vọng sống mãnh liệt của nhà thơ khi cái chết cận kề.

Dù đang sống trong mơ, nhà thơ không hết hy vọng mà vẫn tha thiết mong ước:

“mơ về khách hàng đường dài, khách hàng ở xa

áo sơ mi của tôi quá trắng để nhìn thấy nó

đây là sương mù và sương mù

Ai biết được tình yêu của ai là giàu có? ”

Câu 4/3 và điệp khúc “người phương xa” được lặp lại hai lần thể hiện tâm trạng lo lắng mong đợi và khát khao mãnh liệt. từ “mơ” ở đầu câu đã thể hiện rõ tâm trạng mong đợi ấy của nhà thơ. “mơ” không phải là “chờ”, vì mơ thì không nên, vì sống trong mơ ắt hẳn sẽ bớt cô đơn. “lữ khách phương xa” có lẽ là cô gái Huế, khách đường xa xuất hiện trong tà áo trắng. màu trắng tượng trưng cho vẻ đẹp trong trắng, thuần khiết của người con gái Huế, đặc biệt là hoàng nữ, ngày xưa là nữ sinh trường Đồng Khánh.

Theo nghĩa đa nghĩa của câu thơ, màu trắng còn là màu của sự trong trắng của tình yêu đơn phương; Màu trắng ở đây vượt quá tầm thường, vì vậy nó đã trở thành màu của ảo ảnh, và nhìn vào ảo ảnh, hình bóng của vẻ đẹp mờ ảo và hư ảo.

“ở đây sương mù mờ ảo”

“đây” – nơi mà nhà thơ hồi phục – nơi họ có những người mà họ luôn coi là nơi giam giữ nguy nga. “đây” và “ngoài kia” xa nhau, nhưng chỉ cần ghé thăm một lần cũng không thể tưởng tượng nổi. như vậy câu thơ vừa thực vừa mộng, nỗi nhớ cứ chìm dần vào sắc màu, nơi vẻ đẹp thơ mộng hòa quyện với màu khói của kỉ niệm. hình bóng của người đẹp đó đã điên cuồng trong nhiều năm trong những giấc mơ thơ mộng:

“Chúa ơi, làm sao tôi không đói?

có gió trăng để ăn

cách giết kẻ mộng mơ

để trả thù cho số phận của những người đã mất ”

câu hỏi cuối khổ thơ ngân lên nỗi hoài nghi, day dứt trước tình yêu tuyệt vọng: “Tình ai giàu có ai biết”. đây là sự hoài nghi của người yêu chân thành. nhà thơ đang trong tâm trạng day dứt vì khát khao tình yêu, vì trái tim đang rơi vào khoảng trống. câu hỏi như một tiếng kêu đau đớn, mang theo nỗi u uất, tuyệt vọng của han mac tu: một trái tim tan nát, bơ vơ trong cuộc chia ly phức tạp nhưng cũng hết lòng yêu đời.

đoạn thơ sử dụng hàng loạt các biện pháp tu từ như điệp ngữ, nhân hoá, so sánh, câu hỏi tu từ … đối với nghệ thuật liên kết các câu hỏi tu từ xuyên suốt bài thơ, tác giả han mac tu đã phác hoạ ra trước mắt ta một khung cảnh nên thơ, sống động. và ẩn chứa trong đó nỗi lòng riêng của nhà thơ: nỗi đau cô đơn, nỗi buồn chán thế giới, nỗi đau cho số phận ngắn ngủi của mình.

nhưng tôi vẫn sống hết mình trong nỗi đau về tinh thần và thể xác. điều đó chứng tỏ anh không để mình rơi vào dòng sông của số phận mà luôn cố gắng vượt qua để khi từ giã cõi đời sẽ không phải hối tiếc. Bao năm qua, tình yêu của Hàn Mặc Tử vẫn tươi nguyên, nóng bỏng và ám ảnh trong lòng người đọc. “tình yêu trong mộng của người đau thương ấy có sức bay kỳ lạ” nhưng cũng bình dị, trong sáng và đẹp đẽ như một thị trấn vĩ đại.

bài thơ “đây là phố đời ” là một bài thơ nói về mối tình đơn phương tuyệt vọng nhưng cũng rất say đắm yêu đời của nhà thơ han mac tu. nói đến huế ta không thể quên bài thơ đây là thị trấn vi da r, nhắc đến han mac tu thì không thể quên được vẻ đẹp của huế, đặc biệt là vẻ đẹp của nông thôn. trong thơ ca là sản phẩm của cuộc đời mình. thơ đẹp, thơ huệ, tôi xin mượn bốn câu thơ của thu bồn thay cho lời kết tình yêu của huệ, với nhà thơ han mac tu:

“Xin chào Huệ khi bạn đến

hãy để tôi nhớ một nghìn lần trong những giấc mơ của mình

Xem thêm: ChưƠng trình đÀo tạo trình đỘ ĐẠi học ngàNH: VĂn học mã SỐ: 5220330 ĐỀ CƯƠng học phầN

bạn thật đến mức mờ mịt

xin đừng nhầm lẫn tôi với cố đô ”

& gt; & gt; & gt; tham khảo phần hướng dẫn viết bài này tại đây vi da làng (han mac tu) để nắm chắc những nội dung chính và nghệ thuật đặc sắc cần được đề cập khi bạn phân tích bài viết, thị trấn này là vi da .

4. phân tích đây là thị trấn vi đưa ra bài học số 4

trấn vi da này là lời tỏ tình của han mo tu trước cảnh sắc thiên nhiên của trấn vi da

han mo tu là người yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống, trân trọng cuộc sống. đó cũng là một người đã từng yêu và cảm thấy không trọn vẹn trong tình yêu của mình. nhưng anh là người lạc quan, hòa mình vào cảnh sắc thiên nhiên tươi đẹp. bài thơ đây là thị trấn cuộc đời là lời tâm sự của anh trước cảnh đẹp và cảm xúc của mình.

bắt đầu bằng một câu hỏi: “tại sao bạn không chơi lại trong thị trấn?” câu hỏi như một lời thủ thỉ, một lời nhắn nhủ trữ tình trong tâm trạng nhớ nhung, khao khát. dòng chữ dài bảy chữ nhưng có sáu thanh bằng nhau, thanh đơn vươn lên cuối câu như một nốt nhạc, khiến bài thơ nhẹ nhàng nhưng đầy luyến tiếc ngân vang không dứt. từ nguồn nỗi nhớ ấy, hình ảnh phố thị chợt sống dậy trong lòng nhà thơ:

“Hãy nhìn mặt trời mọc mới

có khu vườn xanh như ngọc

lá tre che mặt chữ. ”

Chỉ ba dòng thơ của han mac tu đã thể hiện được những đặc điểm của thiên nhiên xứ Huế. mỗi câu thơ là một nét vẽ, mỗi chi tiết sinh động tạo nên một bức tranh tái hiện sinh động đẹp đẽ của thị trấn trong hoài niệm. trước hết là vẻ đẹp thuần khiết của buổi bình minh: mặt trời mới không phải là mặt trời chói chang dọc bờ sông trắng xóa, mà là mặt trời trong trẻo, tinh khôi của một ngày.

Chỉ tả mặt trời nhưng gợi nhiều liên tưởng đẹp đẽ trong lòng người đọc. từ “mặt trời” đã vẽ nên một bức tranh về ánh nắng trong không gian đầy nắng, ở đó vạn vật chiếu từ trên xuống dưới và lấp đầy khu vườn, con người như được khoác lên mình một chiếc áo mới đầy phong cách. trong lành, tươi mới.

Ở câu thơ thứ ba, khu vườn được tắm trong ánh nắng ban mai lấp lánh như viên ngọc sáng huyền ảo: “vườn ai xanh như ngọc”. câu thơ như một tiếng kêu ngạc nhiên và thích thú, không xanh mà xanh như ngọc. đơn giản nhưng tinh khiết sang trọng. từ “mượt mà” đã tác động mạnh đến giác quan của người đọc và ấn tượng về vẻ mượt mà và tươi sáng của khu vườn. nhưng cái thần của câu thơ lại tập trung vào từ “ai” với một từ láy khiến cho cảnh vật gần gũi bỗng trở nên xa lạ, khó nắm bắt hiện thực. âm thanh nhẹ nhàng của giọng hát này khiến hơi thở thơ như bay bổng trong một cõi mơ hồ trong mộng ảo.

và rất tự nhiên theo mạch cảm xúc, khi nhắc đến “ai”, nhà thơ nhớ ngay đến hình bóng con người:

“lá tre che mặt chữ”

Hình ảnh cành tre đã trở nên quen thuộc khi nhắc đến con người nơi đây, mảnh đất Cố đô. con người như hòa vào, như ẩn chứa một vẻ đẹp kín đáo, tao nhã trong thiên nhiên. là một nét đẹp riêng ở mảnh đất Cố đô mà ngay trong dòng cảm xúc bất tận ấy, ta mới thấy được nỗi buồn thấm đẫm lòng người.

cảm giác về vẻ đẹp mơ hồ và mong manh ấy càng rõ nét hơn trong khổ thơ 2 trong bức tranh mây trời, sông nước:

“gió theo gió, mây theo mây

dòng nước hoa ngô buồn bã

con tàu của ai đã cập bến trên dòng sông mặt trăng đó

bạn có thể mang mặt trăng trở lại tối nay không? ”

hai câu đầu: hình ảnh mang sắc thái rất đặc trưng: gió thổi, mây nhẹ, nước lặng, hoa ngô khẽ đung đưa bên sông. tả thực mà gợi hồn quê: mây gió nhẹ, sông trôi, cây khẽ đung đưa. nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy những dòng riêng biệt, rời rạc của tạo hóa, cuộc sống dường như chao đảo, mệt mỏi, âm điệu của bài thơ buồn, xa vắng. tả một cảnh có thật hoặc một cảnh đã được dàn dựng, bộc lộ cảm xúc của nhà thơ. ngược chiều gió mây gợi sự chia ly của tình đời, tình người, như cắt đứt nỗi đau thân phận, chia ly của chủ thể trữ tình khi viết bài thơ này.

Hai câu cuối cũng mang lại ấn tượng tâm trạng tương tự. cảnh đẹp nhưng vẫn phù du được gợi lên bằng những hình ảnh: thuyền ai – sông trăng… dòng sông như được ảo hóa, không còn là sông nữa mà là sông trăng, trăng vàng đầy ắp, dòng suối sáng chảy. khắp vũ trụ khiến không gian thơ mộng huyễn hoặc. đại từ thông tục “ai” nghe thật mơ hồ và xa vời; và con tàu mặt trăng trên sông đó mong manh như một ảo ảnh. nên chỉ một từ “đúng hẹn đêm nay” cũng đủ để nhà thơ quay ngay về với thực tại, đối diện với nỗi cô đơn của chính mình.

Ba từ thôi nhưng nó gợi lên bao nỗi lo lắng, mong đợi, hy vọng, lo lắng, vừa khao khát rồi chợt ùa về hoài nghi. tín hiệu mong đợi rất mong manh nhưng cực kỳ nhạy cảm. khát vọng về vẻ đẹp của tình người của nhà thơ không tránh khỏi những hoài nghi.

khổ thơ cuối cùng của bài thơ là tiếng nói giúp nhà thơ hiểu rõ hơn sự nghiêm túc dường như tuyệt vọng ấy:

“mơ về khách hàng từ xa

áo sơ mi của tôi quá trắng để nhìn thấy nó

đây là sương mù và sương mù

Ai biết được tình yêu của ai là giàu có? ”

hình ảnh “người khách phương xa” đã từng xuất hiện trong thơ han mac tu: khách phương xa gặp nhau trong mùa xuân chín. hành trình của một người khách phương xa, em, là giấc mơ dài nồng nàn của han mac em. bản thân “khách” đã tuyệt vời, khách xa lại càng xa. có lẽ vì hoàn cảnh đặc biệt, vì mối quan hệ với cuộc đời trong tâm tưởng nhà thơ trở nên xa cách, xa cách. nhà thơ cảm thấy rằng mình chỉ song hành với tình yêu và hạnh phúc mà không bao giờ mình có thể nắm bắt được. Có lẽ đó là lý do tại sao tất cả những bóng đen đều xa vời và hư ảo: chiếc áo sơ mi của anh ấy quá trắng để có thể nhìn thấy.

câu thơ thiết tha “áo em trắng quá” nhưng cũng thật xót xa “không thấy đâu”. thiên thần trong trắng ấy cứ mất kiểm soát. hai câu cuối là lời giải thích: có một nguyên nhân rất khách quan “ở đây sương giăng mờ sương”. Xưa, Huế vốn heo hút, nhưng có một lý do chủ quan: lòng người áo trắng cũng bí như mây khói. đó là sương mù thời gian, hay sương mù của một tình yêu mong manh không lời hứa, sương mù che phủ một trái tim biết mình sắp tàn … sương mù ấy che phủ khiến nhà thơ không nhận ra. .

câu cuối để lại nỗi xót xa, khắc khoải tự hỏi “ai biết tình ai” còn nồng hay chưa, chưa nóng mà đã phai nhạt. câu thơ gợi nhiều cách hiểu; làm sao nhà thơ biết được tình yêu của người dân xứ Huế có phong phú hay không? Người dân xứ Huế có biết tình cảm của nhà thơ dành cho bà rất mãnh liệt không?

Phân tích đoạn thơ làng quê ở đây thu hút người đọc bởi vẻ đẹp của bức tranh Huế xưa trầm mặc mà rất thanh tao, quý phái. nó gợi lên cái hồn của cố đô, nhưng không thể nói rằng bài thơ tự giới hạn mình trong việc tả cảnh. bài thơ đã khiến chúng ta yêu đời hơn.

5. bài văn phân tích đây là làng vi da mẫu số 5

bài thơ đây thị trấn vi da t ra đời vì một lý do rất đặc biệt. Khi han mo tu bệnh nặng, đang chờ đợi những giây phút cận kề cái chết trong trại phong quy hoa, quy nhon, nhà thơ bất ngờ nhận được một tấm bưu thiếp từ người bạn gái của mình, Hoàng thị kim cữu, từ thị trấn vĩ đại. tấm bưu thiếp đó có cảnh sông nước, đêm trăng, con thuyền và bến đỗ. ngược lại kèm theo một số lời chúc để an ủi nhà thơ hiện đang mắc bệnh hiểm nghèo.

Đối với người bình thường, tấm bưu thiếp chỉ là một mối quan hệ xã giao, nhưng với Hàn Mặc Tử, nó có một ý nghĩa vô cùng đặc biệt. nó đã cho nhà thơ yêu người trong mộng bằng một tình yêu sâu nặng trong tim. nhờ đó, tuyệt tác “ở đây là làng sống” đã ra đời. khổ thơ đầu tiên mở đầu bằng câu hỏi của một cô gái.

“tại sao bạn không trở lại và chơi trong thị trấn?” thực chất đây là lời trách yêu, hờn giận thể hiện nỗi nhớ nhung của cô thôn nữ. nhưng thật ra không có cô gái nào trực tiếp giao dịch với han mo tu. những lời yêu thương và ngọt ngào đó chính là những dòng chữ trên tấm bưu thiếp đó, nó rung động, nó trở nên sống động, nó trở thành một giai điệu và nó tạo nên tiếng nói.

ở câu thơ thứ hai, chúng ta vô cùng bất ngờ vì lời mới vừa thốt ra, ngay lập tức đã có mac tu hiện diện trong không gian thôn vi da. rõ ràng đây là một chuyến đi trong tâm trí.

“Nhìn mặt trời mới mọc”

Câu thơ này xuất hiện hai từ “nắng”. một mặt trời không che được miêu tả là “mặt trời ló dạng trong hàng cau” và một năng lượng mới, trong sáng, khiến nhà thơ cất tiếng khóc chào đời như một đứa trẻ “mặt trời vừa mọc”. đây không phải là mặt trời mà chúng ta nhìn thấy hàng ngày. đây là một loại mặt trời rất mới vì nó xuất hiện vào lúc mặt trời mọc. thắp sáng trên cây cau.

Từ trước đến nay, mọi người cho rằng quan điểm của han mo tu là từ xa đến gần. khách du lịch có thể nhìn thấy mặt trời từ trên cây cau và càng đến gần vườn, du khách càng thấy màu xanh của cây cối. Trên thực tế, nếu anh ấy tỉnh táo trở lại, thì không cần phải đi dạo như vậy.

ánh mắt của han mo tu cao trên khu vườn làng. nhà thơ đang xé toạc bầu trời đen để ngắm bình minh mới huyền diệu của cuộc sống làng quê. không gian nơi có người anh yêu là vườn địa đàng, nơi ẩn chứa bao điều kỳ diệu cổ tích. Trở về thị trấn là để trút bỏ những đau thương, muộn phiền. do đó, lương tâm của han mac tu đã cập bến vườn làng.

“khu vườn của ai xanh như ngọc”

câu thơ có hai thì thầm, ngạc nhiên. có “vườn ai mềm quá” cũng đã khám phá ra rằng “mềm” là “xanh như ngọc”. ai cũng trẻ, ai cũng xanh, từng chiếc lá ở đây xanh như ngọc. Nó không chỉ cho chúng ta cảm nhận về thị giác mà còn cho chúng ta cảm giác như sự va chạm của những chiếc lá ngọc bích.

“lá tre che mặt chữ”

Dòng cuối cùng của khổ thơ đầu tiên là một dòng có nhiều cách hiểu khác nhau. Có người cho rằng, “mặt đồ” chính là mặt của cô gái rủ Hàn Mặc Tử về làng chơi. bởi vì “khu vườn của ai” là khu vườn của tôi, nhìn thấy khuôn mặt tôi trong khu vườn đó rất có ý nghĩa.

Nhưng nhà thơ che lan viên, bạn của han mac tu, rất không hài lòng với cách hiểu này, ông cho rằng đài phun nước có thể không xấu nhưng chắc chắn đó là một khuôn mặt không theo tiêu chuẩn cái đẹp của người Việt Nam. .men khi đánh giá phụ nữ. Cũng có ý kiến ​​cho rằng “hình chữ điền” là loại gạch có hình bốn ô vuông thường được xây trên bức bình phong của các ngôi đình làng vạn tuế.

Thực sự, nếu đọc thơ Hàn Quốc, chúng ta sẽ thấy nhiều hình ảnh và thế giới kỳ lạ. việc các nhà thơ tìm thấy chính mình cả trong quá khứ và tương lai là điều rất bình thường. Vì vậy, tuy khó tin nhưng tại đây Hàn Mặc Tử đã gặp lại một khuôn mặt chữ điền khi còn là một thanh niên tài hoa nổi tiếng ở Huế.

một nhà thơ muốn yêu một tình yêu trong sáng, thanh thoát, nồng nàn, thì phải trở về với con người của quá khứ, phải là nhà thơ yêu thời gian trong sắc màu. nói đúng ra, nhà thơ muốn quên mình ở hiện tại với căn bệnh hiểm nghèo để được yêu thương. hình ảnh “lá tre hiên ngang” mang đến cho khuôn mặt chữ điền ấy nét gan góc, phóng khoáng, mạnh mẽ của một người đàn ông. lá trúc trong quan niệm xa xưa là biểu hiện của người đàn ông lịch lãm.

nếu khổ thơ đầu cho ta ấn tượng về buổi sáng, thì khổ thơ thứ hai cho ta ấn tượng về buổi chiều trong một không gian vắng vẻ bên ngoài làng quê của cuộc sống và sau đó là đêm với cảnh sông thuyền đầy ánh trăng. bốn câu thơ gợi cho ta một chút gì đó về cảnh sắc nhưng thực chất tất cả những hình ảnh đều tồn tại trong mối quan hệ nghịch lý và phi tự nhiên.

“gió theo gió, mây theo mây”

Câu thơ thứ hai không chỉ là một nghịch lý mà còn là một sự trớ trêu. Đương nhiên, khi bông hoa ngô di chuyển, bề mặt của nước sẽ gợn sóng. nhưng ở đây chỉ có những bông ngô đồng đung đưa trong gió để nước tự chảy. Thà xa mặt mà lòng như mây gió, còn hơn ở cạnh nhau mà cho ta nhiều đắng cay, sầu muộn.

nếu trong khổ thơ đầu tiên, chúng ta cảm thấy một tình yêu tuyệt vời sắp chớm nở, nhưng trong khổ thơ thứ hai, chúng ta thấy một tình yêu tan vỡ. Qua cách nói bóng gió, Hàn Mặc Tử cay đắng từ chối người mời mình về thăm thôn Vĩ. là câu chuyện tình yêu bỏ đi những lời hứa, làm tan nát trái tim của những kẻ si tình và dại khờ cả tin.

Người tình trong mộng của han mo tu đôi khi mời gọi và chuẩn bị một thế giới tình yêu chờ đợi, đôi khi lại trở thành một người tình rất lạnh lùng và tàn nhẫn. và đột nhiên người đó đột nhiên xuất hiện thật nhân từ và rộng lượng.

“con tàu của ai cập bến dòng sông mặt trăng đó

bạn có thể quay ngược thời gian mặt trăng vào tối nay không? ”

hình ảnh vầng trăng trong thơ ca han xuất hiện rất nhiều. vầng trăng vĩnh cửu là biểu tượng của hạnh phúc, đặc biệt là hạnh phúc lứa đôi. Do khát khao hạnh phúc nên hai câu thơ của Hàn Mặc Tử đều đầy ánh trăng: Bến trăng, Sông trăng, Con tàu chở trăng, Người chở trăng.

Nhân vật “ai” ở đây chỉ có thể là người mời han mac tu đến thăm làng của vi. anh đang dựng thuyền trên bờ sông mong đón được nhiều ánh trăng hạnh phúc và đêm nay sẽ đưa vầng trăng về với nhà thơ. đó là tình yêu cao cả, thấu hiểu tâm tư nguyện vọng của han mac tu.

nhưng từ “trong thời gian” ở đây treo lên một câu hỏi: liệu đêm nay mặt trăng có thể quay lại kịp thời không? có thể là kíp và có thể không nữa… đêm nay là một khái niệm thời gian ngắn. han mac em biết rằng cuộc đời anh chỉ có những giây phút hạnh phúc ngắn ngủi còn lại trên đời, sẽ có người mang lại hạnh phúc cho thi nhân, nhưng nếu anh đến muộn thì hạnh phúc đó chẳng còn ý nghĩa gì.

“Mộng khách phương xa, khách phương xa” ở đầu khổ thơ thứ ba là một câu thơ rất đặc sắc. khách đã là khách lạ rồi mà nhà thơ còn lặp lại hai lần cái lạ ấy: “khách phương xa, khách phương xa”. Tuy nhiên, tôi đã mơ thấy vị khách vô danh đó. Thực ra đây là người đã mời Hàn Mặc Tử về thăm thôn Vĩ, nhưng nhà thơ hiểu rằng người này hết cách. người đó càng ngày càng xa lánh và không thể níu kéo nên càng dựa dẫm vào giấc ngủ. bạn có thể thấy tình cảm này trong các bài thơ Hàn Quốc khác:

“Người đã ra đi không dừng lại

vẫn yêu, vẫn yêu

một nửa linh hồn của tôi đã mất

một nửa linh hồn của tôi là khờ dại. ”

Khi anh ấy muốn tìm thấy tình yêu trong mơ của mình để sống những giây phút cuối cùng của cuộc đời một cách có ý nghĩa, trạng thái tâm trí của han mac tu luôn có những đối cực. lúc đầu với hy vọng và sau đó là sự trách móc khi coi người mình yêu là kẻ ngoại tình; Ngay sau đó, nhà thơ thấy người con gái mời chàng về thăm làng của chàng rất mực chung tình, sẵn sàng xếp chung một chiếc thuyền để chờ ánh trăng hạnh phúc đến với chàng.

sau đó, han mo tu tuyệt vọng nhìn người yêu như “khách phương xa”. nhưng ngay sau đó, nhà thơ thấy người đã trở về với mình, người con gái hoàn toàn trong trắng và thánh thiện. đại từ “em” thật giản dị, gần gũi: “áo em trắng quá không thấy đâu”.

câu thơ vừa thắp lên hy vọng, nó đã cho han mo tu một cảm giác tuyệt vọng. “áo sơ mi của bạn quá trắng”, đáng lẽ tôi phải nhìn thấy bạn rất rõ ràng. Nhưng áo sơ mi của bạn càng trắng, tôi càng ít nhìn thấy nó. thực sự tôi không dám nhìn bạn vì bạn quá trong sáng và thanh cao …

phức tạp khi yêu là một quy luật. mà tôn sùng để rồi mặc cảm như một kẻ lạnh lùng, là do nguyên nhân của chính cuộc đời mình. nhà thơ hiểu rõ hoàn cảnh thực tại của mình nên dù nhân vật “em” có trở về với mình, nhà thơ cũng không dám yêu. han mo tu phai lam sao de co duoc tinh yeu cua minh. câu thơ thứ ba nhuốm màu bi quan của một triết lí nhân sinh: “sương khói sương mờ hình ảnh”. nguyen gia thieu từng viết:

“Con quay hồi chuyển đã ở trên bầu trời

làm mờ hình ảnh giống như một người đang đi bộ vào ban đêm ”

cuộc đời con người là một guồng quay, chúng ta không thể kiểm soát được vận mệnh của chính mình. trong mối quan hệ của chúng ta với người khác, chúng ta chỉ có thể nắm bắt được “hình ảnh”, nhưng không thể nắm bắt được bản thân người đó. han mac em cũng vậy, nhà thơ hiểu rằng bản thân không thể chủ động, không thể nhìn rõ hình bóng của người mình yêu.

nhà thơ hiểu rằng khói lửa cuộc đời đang xóa nhòa đi “hình ảnh con người” của nhân vật “em”… đó là một nhận thức rất chua xót và bất hạnh, nó để lại một khoảng trống như sa mạc trong tâm hồn hàn vi. chính điều này đã khiến nhà thơ phải thốt lên một câu hỏi tuyệt vọng, tuyệt vọng không nơi nào bấu víu được: “ai biết tình ai giàu?”.

Hai đại từ “ai” trong câu này tạo ra nhiều cách hiểu: Tôi không biết bạn có thể hiểu được tình yêu của mình bền chặt như thế nào không. Tôi không biết bản thân anh ấy có biết tình yêu của chính mình mạnh mẽ như thế nào không. Em có biết tình yêu của anh mạnh mẽ như thế nào không? Bạn có biết rằng tình yêu của tôi rất bền chặt?

một câu hỏi bằng thơ, nhưng ẩn chứa biết bao nhiêu câu hỏi, càng hỏi càng “mờ”, càng trở nên tuyệt vọng. tình yêu chân thành càng phong phú bao nhiêu thì tôi càng thấy tuyệt vọng với tình yêu tan vỡ bấy nhiêu. do đó, cảm hứng chính của “đây là con người của cuộc sống” là cảm hứng đau đớn của một tình yêu tuyệt vọng.

mọi tuyệt vọng đều khiến người ta bi quan, nhưng tình yêu tuyệt vọng của han mac tu dạy cho chúng ta những giá trị nhân văn cao cả. nhà thơ bám vào cuộc đời này bằng tình yêu, cho dù đó là tình yêu tuyệt vọng. chúng ta không gặp hoàn cảnh bi đát như han mac tu, vì vậy chúng ta cần phải biết cách sống, cách yêu thương trong cuộc sống trần gian tươi đẹp đáng sống này.

(nguồn: Lớp học văn học Nhật Bản)

iv. mở rộng kiến ​​thức về bài viết này thị trấn này là cuộc sống

– Trường thơ loạn lạc (1937 (?) – 1946) do Hàn Mặc Tử thành lập ở Bình Định, quy tụ một số nhà thơ trong phong trào thơ mới (tứ tấn, hán tự, yên lan và tạp lan). thành viên), cùng chung khuynh hướng sáng tác do trường ca gợi ý.

– một số nhận xét về tác giả và tác phẩm

+ “không ai trước, không ai sau, bạn giống như một ngôi sao chổi băng qua bầu trời Việt Nam với chiếc đuôi chói lóa”

“Tôi hứa với bạn rằng, trong tương lai, những tiêu chuẩn và tầm thường đó sẽ biến mất, và những gì còn lại của thời kỳ này là kinh tuyến lạnh giá.”

(thơ che lan vien)

<3

(nhà phê bình văn học hoai thanh)

+ “han mo tu có khoảng bảy bài hát hay, bốn bài trong số đó rất hoàn hảo. phần còn lại là những bài thơ hay. những câu thơ này không được viết bởi bất cứ ai. tiếc là những dòng đó trong bài thơ còn nhiều ngổn ngang… ”

(nhà thơ trần đăng khoa)

+ “Tôi sẽ không thể giải thích đầy đủ hiện tượng lãng phí lạnh nếu tôi chỉ sử dụng thi pháp của chủ nghĩa lãng mạn và ảnh hưởng của Kinh thánh. chúng ta cần nghiên cứu thêm lý thuyết về chủ nghĩa tượng trưng và chủ nghĩa siêu thực. trong các bài thơ siêu thực của han mo tu, người ta không thể phân biệt được đâu là hư không và thực, sắc và hư không, phàm tục và trần tục, hữu hình và vô hình, nội và ngoại, chủ thể và khách thể, cơ thể, thế giới cảm xúc và không cảm xúc.

tất cả các giác quan đều bị nhầm lẫn, tất cả logic bình thường trong suy nghĩ và ngôn ngữ, trong ngữ pháp và thi pháp đột nhiên bị đảo ngược. nhà thơ đã ví von, tương phản và kết hợp kỳ lạ, tạo nên sự kỳ lạ vừa kinh ngạc vừa kinh hoàng cho người đọc. ”

(nhà phê bình văn học phan chi de)

trên đây là những gợi ý chi tiết của trường soc trang để giúp các bạn viết tốt bài văn phân tích bài thơ Làng này là vi da t của tác giả han mac tu. Đừng quên rằng vẫn còn rất nhiều bài văn mẫu khác đang chờ các bạn khám phá. chúc may mắn với việc học của bạn!

được đăng bởi: thpt luna sóc

danh mục: giáo dục

Nguồn: https://truongxaydunghcm.edu.vn
Danh mục: Văn Học

Related Articles

Back to top button