Thuốc – Lỗ Tấn

Bạn đang quan tâm đến Thuốc – Lỗ Tấn phải không? Nào hãy cùng Truongxaydunghcm.edu.vn đón xem bài viết này ngay sau đây nhé, vì nó vô cùng thú vị và hay đấy!

những câu chuyện về y học đã thể hiện nỗi đau của đất nước Trung Quốc trong thời hiện đại: người dân “ngủ trong nhà hộp sắt” và các nhà cách mạng “đi bộ một mình”.

hôm nay, download.vn sẽ cung cấp tài liệu giới thiệu về nhà văn lo tấn, truyện ma túy. đọc bên dưới.

Bạn đang xem: đọc tác phẩm thuốc

tôi. về tác giả của sự mất mát

– lo tấn (1881 – 1936), tên khai sinh là chu chuong tho, sau đổi thành chu thu nhan.

– quê quán ở cung điện Thiệu Hưng, tỉnh Chiết Giang, đông nam Trung Quốc.

– 13 tuổi chứng kiến ​​cảnh cha mình bị bệnh, vì không có thuốc mà qua đời, nên anh đã ôm ước nguyện theo học ngành y. Do học giỏi, anh chàng đã nhận được học bổng của Nhật Bản.

– đã chọn học y để chữa bệnh cho người nghèo, bệnh tật không có thuốc, chết do mê tín dị đoan … giống như cha mình.

– Tình cờ trong một bộ phim, người Trung Quốc rất tỉnh táo, háo hức muốn xem cách người Nhật hạ gục một người đàn ông Trung Quốc làm gián điệp cho quân đội Nga (giai đoạn chiến tranh Nga-Nhật, 1901 – 1905). ông đã rất ngạc nhiên khi nhận ra rằng “chữa khỏi bệnh thể xác không quan trọng bằng chữa bệnh tâm thần”. kể từ đó, mất mát tràn sang các hoạt động văn hóa.

– bút danh lut ton là sự kết hợp giữa họ của mẹ (lou thuy) và từ ton thanh (có nghĩa là “nhanh lên!”).

– nhà thơ Trung Quốc nổi tiếng guo meimei đã từng nói: “trước lỗ tấn chưa bao giờ lỗ tấn, sau lỗ hàng tấn thì lỗ vô số tấn”.

– Các tác phẩm của hou ton chủ yếu phơi bày những “căn bệnh tâm thần” của dân tộc, nhắc nhở mọi người tìm cách chữa trị.

– một số hoạt động như:

  • nhật ký của một người điên (truyện ngắn, 1918)
  • aq truyện chính (truyện giữa, 1921 – 1922)
  • tiếng hét (tuyển tập truyện ngắn, 1922)
  • sốc (tuyển tập truyện ngắn, 1925)
  • thảo mộc (tuyển tập truyện ngắn, 1924) …

ii. giới thiệu về các câu chuyện y học

1. hoàn cảnh sáng tác

– Truyện ngắn “Thuốc” của Lỗ Tôn được viết năm 1919, đúng vào thời điểm bùng nổ phong trào ngày 4 tháng 5.

– câu chuyện kể về căn bệnh “hèn nhát” của dân tộc Trung Hoa vì dân chúng sa lầy vào sự ngu dốt, lạc hậu và những người cách mạng hoàn toàn xa lạ với nhân dân. từ đó, người viết muốn cảnh báo: người Trung Quốc cần suy nghĩ nghiêm túc về một phương thuốc để cứu dân tộc.

2. tóm tắt

đôi vợ chồng già: chủ một quán trà có một người con trai tên là chien bị bệnh lao rất nặng. Theo lời khuyên của ông lão, vợ chồng ông lão đổ tiền xuống cổ Đinh Khấu mua một cái bánh bao tẩm máu của người vừa bị xử tử đem về cho con trai ăn. ăn một cái bánh thấm máu người rồi đi nghỉ. quán trà của ông lão đã chật kín, mọi người trong quán đang bàn tán xôn xao, người lính đã bị hành quyết vào sáng sớm. thịt viên ngâm trong máu người không thể cứu được. Một ngày nọ vào tiết Thanh minh, một người phụ nữ buồn bã đi thăm mộ con trai mình và thấy mẹ của anh ta cũng đã đến thăm mộ. Cùng cảnh mất con, người phụ nữ bán hoa băng qua đường để an ủi mẹ người đàn ông dưới xuôi, cả hai đều bất ngờ trước chiếc vương miện đặt trên mộ.

3. thiết kế

bao gồm 4 phần:

  • phần 1. từ đầu đến “cổ … dinh miệng”: ông lão đi mua bánh bao về chữa bệnh cho con trai.
  • phần 2. tiếp theo là “đan xen để đắp bạn.” with ”: ông già ăn bánh bao để chữa bệnh.
  • phần 3. rồi đến“ khùng ”: mọi người trong quán chè bàn luận về thuốc chữa bệnh lao và“ giặc ”miền xuôi.
  • phần 4. còn lại: mẹ chồng nàng dâu gặp nhau ở nghĩa trang.

4. ý nghĩa tiêu đề

– lo ton đã đặt cho câu chuyện của mình một tiêu đề viết tắt: “ma túy”. ở đây chỉ là “quả cầu tẩm máu” mà ông lão mua cho con trai ăn để trị bệnh lao. đó là một phương thuốc cổ xưa được nhiều người Trung Quốc sử dụng vào thời điểm đó.

– Ngoài ra, “thuốc” còn dùng để chỉ một phương thuốc chữa trị căn bệnh tâm thần ngu dốt và lạc hậu của người Trung Quốc; cho thấy mối quan hệ xa vời giữa quần chúng và cách mạng.

5. nội dung

Những câu chuyện về y học đã cho thấy nỗi đau của đất nước Trung Quốc trong thời hiện đại: người dân “ngủ trong nhà hộp sắt” và những người cách mạng “đi bộ một mình”.

6. nghệ thuật

hình ảnh mang tính biểu tượng, tạo các ký tự đặc biệt.

ma túy

nghe những câu chuyện ngắn về y học:

tôi

Một đêm mùa thu gần sáng, mặt trăng đã lặn nhưng mặt trời vẫn chưa mọc. không xanh đậm. ngoài những giống ăn đêm, chúng còn ngủ rất ngon. Ông lão đột ngột ngồi dậy, đánh một que diêm và thắp một ngọn đèn dầu loang lổ. ánh sáng xanh và trắng tỏa sáng trong hai quán trà.

– bố bạn có đi không?

Đó là giọng của một bà già. có một tiếng ho đột ngột trong buồng trong.

– vâng.

ông lão vừa đáp vừa nghe tiếng ho khan, cài cúc áo rồi vươn tay nói tiếp:

– đưa tôi đây!

Người phụ nữ lục lọi dưới gối hồi lâu, lấy ra một gói bạc, đưa cho chồng. ông lão cầm lấy, tay run run lấy túi áo, ấn vào bên ngoài túi một lần nữa, rồi bật đèn pin, tắt ngọn đèn nhỏ rồi vào buồng trong. có một tiếng động lạch cạch trong buồng trong, sau đó là một cơn ho. Chờ cho tiếng ho ngừng lại, anh nhẹ nhàng nói:

– nhẹ nhõm, ha! Tôi nằm đó! công việc dọn dẹp để chăm sóc hai mẹ con.

Tôi không nghe thấy con trai tôi nói gì, nó nghĩ rằng nó đã an toàn để ngủ, vì vậy nó mở cửa và đi ra ngoài. Bên ngoài, trời tối và rất vắng vẻ. chỉ thấy rõ mặt đường xám xịt. chiếc đèn pin chiếu thẳng vào chân ông lão. Thỉnh thoảng, anh ta gặp một số con chó, nhưng không có con nào buồn sủa. trong nhà lạnh hơn nhiều, nhưng anh cảm thấy sảng khoái, như thể đột nhiên trẻ lại và đã được phép màu cho cái chết sống lại. ông già bước những bước dài. bầu trời trở nên sáng hơn và đường trở nên rõ ràng hơn.

Khi anh đang chăm chú đi bộ, anh đột nhiên nhìn thấy một ngã ba đường ở đằng xa trước mặt. ông già quay người, đi vài bước, thấy một cửa hàng vẫn đóng cửa, quay xuống dưới mái hiên, dựa lưng vào cửa. một lúc sau, anh ấy cảm thấy hơi lạnh.

– này! một ông già!

– Tôi thích nó! …

Lão bản lại bắt đầu, trợn tròn mắt. một số người đã vượt qua. một trong số họ quay lại nhìn ông già. ông lão không thấy là ai, nhưng ông thấy mắt cú vọ sáng lên, như người đói lâu, thấy lúa. ông già nhìn vào chiếc đèn lồng. đèn tắt. Ông già đút tay vào túi. gói bạc vẫn còn đó. ngẩng đầu nhìn xung quanh, anh thấy có bao nhiêu người xa lạ, một trong hai ba người, bước đi như những bóng ma. nhưng nếu bạn nhìn kỹ, không có gì lạ về nó.

Một lúc sau, những người lính đã quay trở lại. nhìn xa thấy rõ tấm vải trắng hình tròn ở trước và sau áo; khi họ đến gần hơn, họ nhìn thấy đường viền màu đỏ thẫm trên chiếc áo choàng. những bước đi vội vàng. trong nháy mắt, đã có bao nhiêu người đi qua. đám người lúc nãy nhóm năm ba người cũng tụ lại một chỗ, sau đó lao tới như nước thủy triều, đến gần ngã ba đường thì dừng lại, tụ tập thành hình bán nguyệt.

Ông lão cũng nhìn về hướng đó, nhưng ông chỉ thấy bóng lưng của mấy người. từng người nghển cổ lên như cổ vịt bị một bàn tay vô hình tóm lấy. im lặng trong giây lát. đột nhiên có một âm thanh. rồi cả nhóm xô đẩy nhau, anh lùi về chỗ em đang đứng, xô đẩy em suýt ngã.

– xin chào! tiền trao cháo múc đây!

một người đàn ông mặc đồ đen đứng trước mặt anh, ánh mắt sắc bén như hai con dao đâm vào anh khiến anh run lên. cô đưa một bàn tay to về phía anh, tay kia cầm một cây cung dính máu, màu đỏ tươi, máu vẫn nhỏ từng giọt.

Ông lão nhanh chóng lấy gói bạc trong túi ra, run rẩy đưa cho cậu, nhưng cậu không dám đưa tay ra lấy bánh. anh ấy sốt ruột nói:

– sợ gì? tại sao bạn không lấy nó?

ông già cũng suy ra. Người đàn ông mặc đồ đen giật đèn pin, xé giấy gói, gói bánh, dúi vào tay anh, dùng tay kia nắm lấy gói bạc, bóp chặt rồi quay đi, càu nhàu:

– ông già này!

– chữa lành ai đó?

Có thể bạn quan tâm: 10 bản nhạc phổ biến nhất trong lịch sử âm nhạc thế giới

Ông già nghe như có người hỏi, nhưng ông không trả lời. lúc này anh vẫn dồn hết tinh thần vào gói bánh như thể đang vuốt ve đứa con một gia đình mười thế hệ, chẳng để ý đến điều gì. sẽ mang gói hàng này về nhà, mang con bạn đến với cuộc sống và con bạn hạnh phúc biết bao!

Mặt trời đã tắt, chiếu sáng con đường chính dẫn đến nhà anh, đồng thời chiếu sáng tấm biển mục nát trên con đường mòn ở ngã ba đường phía sau anh, được khắc bốn chữ màu vàng nhạt: co … im lặng.

ii

khi ông cụ về, quán sạch sẽ, những dãy bàn trà nhẵn bóng ngay ngắn. nhưng không có khách, chỉ có anh chàng đang ngồi ăn ở bàn bên trong, mồ hôi trên trán chảy từng giọt lớn, chiếc áo đôi dán vào lưng, bả vai nhô ra thành một cái “bát” nhẹ nhõm. Thấy vậy, ông lão không khỏi nhíu mày. Cô bán hoa chạy ra khỏi bếp, mắt mở to và môi run run nói:

– được chứ?

– được rồi!

Hai người trở lại bếp và tranh cãi một lúc. cô nương lại đi ra, một lát sau, đem một lá sen già trải trên bàn. Ông già cũng mở chao đèn, lấy chiếc bánh có máu và gói bằng lá sen. cậu bé đã ăn xong. người phụ nữ bán hoa vội vàng nói:

– này, cứ ngồi đó, đừng vào!

Ông lão vừa thổi lửa vào bếp, vừa cầm bó lá xanh và chiếc chụp đèn dính máu đi về phía bếp. ngọn lửa đỏ đậm bốc lên. một mùi thơm kỳ lạ tràn ngập quán trà.

– nó có mùi rất thơm! Hai bạn sẽ ăn sáng gì?

người gù đã nhập. anh ấy luôn ở quán bar này mỗi ngày, anh ấy thường đến trước và đi muộn hơn bất kỳ ai khác. vừa bước vào đã lập tức ngồi xuống cái bàn ở góc tường ngoài gần đường cái, lập tức hỏi. nhưng không ai phản hồi.

– cơm rang?

vẫn không có phản hồi. ông già chạy ra và pha trà cho anh ta.

– chết tiệt! đến đây em yêu!

người bán hoa gọi con trai cô ấy vào trong, có một cái ghế đẩu ở giữa nhà. ngồi xuống, mang một cái đĩa, trên đĩa có một thứ gì đó hình tròn, màu đen, anh ta nói với giọng rất trầm:

– ăn đi con! nó sẽ biến mất! …

hắn cầm lấy vật màu đen, nhìn trong chốc lát, hắn cảm giác rất kỳ quái không biết nên nói như thế nào, trong tay như có chính mình sinh mệnh. anh ta bẻ nó ra làm đôi, rất cẩn thận. hơi nước trắng bốc lên từ vỏ trấu đã cháy. hơi nước dần dần tan đi, chỉ thấy đó là hai nửa chiếc bánh bao làm bằng bột mì trắng. trong thời gian ngắn, chiếc bánh đã vào bụng và quên đi hương vị. Trước mặt anh chỉ có một cái đĩa trống. ông già đứng sang một bên, cô gái bán hoa đứng sang bên kia, há hốc mồm nhìn người con trai như muốn trút cái gì đó vào người, đồng thời muốn lấy gì đó ra. Tôi không khỏi nghe tim mình đập rất nhanh, tôi đặt tay lên ngực. ho nữa.

– đi ngủ thôi, tôi sẽ ổn thôi!

nghe lời mẹ, ho và đi ngủ. Chờ nghe tiếng thở nhẹ nhàng của anh, bà xã mới nhẹ nhàng lấy một tấm chăn đôi đắp cho con trai.

iii

Các cửa hàng trà đã được đóng gói. ông già xách một cái ấm đồng lớn đi đi lại lại pha trà. mắt cô ấy có quầng thâm.

một người đàn ông râu xám nói:

– ông này! mệt mỏi phải không? hoặc ốm!

– được rồi!

Người đàn ông râu xám sửa lại lời nói:

– có ổn không? vâng, nghe thấy tiếng cười không khiến bạn phát ốm.

– chỉ vì nó quá tệ! giá trẻ em …

Cậu bé gù lưng năm tuổi chưa nói xong thì bị một người đàn ông có khuôn mặt bằng thịt từ bên ngoài lao vào. anh ta mặc một chiếc áo sơ mi màu máy bay, không cài cúc, với một chiếc thắt lưng màu máy bay được cuốn ra một cách cẩu thả. vừa bước vào, anh ấy đã nói to:

– bạn đã ăn chưa? không sao đâu? người đàn ông hoa này! chúc may mắn nha! hạnh phúc của gia đình bạn, chính là nhờ tôi biết tin sớm …

Lão bản một tay cầm ấm trà, đặt ở bên kia cung kính, cười nghe hắn nói. toàn thể nhà hàng kính cẩn lắng nghe. Người phụ nữ cũng có quầng thâm dưới mắt, mỉm cười, đưa một cái tách đến trước mặt anh, đặt một nhúm trà và thêm một quả trám. ông già ngay lập tức đun nước sôi trở lại.

những người có khuôn mặt phẳng vẫn nói to:

– Tôi hứa không có vấn đề gì. thuốc này rất đặc biệt. anh ấy định lấy nó ra khi nó vẫn còn ấm và nó vẫn còn nóng để ăn.

người phụ nữ bán hoa hoàn toàn cảm ơn anh ấy:

– thực sự! Nếu bạn không có người ở đây để giúp bạn, đừng cố gắng …

– Tôi hứa không có vấn đề gì. Ăn còn nóng quá! những chiếc bánh bao tẩm máu người như thế này, dù có ăn mạnh đến mấy cũng không khá lên được!

người phụ nữ bán hoa nghe vậy “lao”, sắc mặt hơi thay đổi, tâm tình không vui nhưng cũng gượng cười, ngượng ngùng bước đi. nhưng người chú lớn tuổi lờ đi, cứ nói to đến mức đứa trẻ ngủ trong nhà cũng phải ho sặc sụa như cầu cứu.

– vâng, con trai bạn rất may mắn! chắc chắn không phải! Thảo nào anh ấy cứ cười suốt ngày!

Người đàn ông râu xám nói khi đi đến trước mặt chú khang, hạ giọng:

– ông già này! Tôi nghe nói kẻ giết người hôm nay là kẻ mà họ đã giết. đó là con trai của ai? có chuyện gì vậy anh bạn?

– Con trai của ai khác? con trai của ai là con gái của bạn? cậu bé quỷ!

anh chàng không thể nhìn thấy người ta vểnh tai, rất thú vị, cơ mặt nổi từng cục. hăng hái nói to hơn:

– con nhóc đó không muốn sống nữa, vậy thôi. Lần này, tôi không có nước. ngay cả cái áo sơ mi hắn cởi ra, cũng là một cái lão giả tiểu hài tử, mắt đỏ như cá chép cầm lấy. có thể nói may mắn nhất là người hoa của nhà này, thứ hai là lão đại. ông cố tôi được thưởng hai mươi lạng bạc trắng, ông tự bỏ túi lấy đôi tất mà không mất một xu nào!

Anh chàng từ trong bước ra, bước đi chậm rãi, hai tay ôm ngực và ho. Cô vào bếp, bưng một bát cơm nguội, đổ ít nước nóng rồi ngồi ăn. người phụ nữ cầm hoa nhìn theo con trai và hỏi nhỏ:

– dịch chuyển! Bạn có bất kỳ sự giúp đỡ, con? bạn vẫn đói?

– Tôi hứa!

Có thể bạn quan tâm: Cảm nhận truyện Vợ nhặt của Kim Lân (ngắn gọn, hay nhất)

Người chú lớn tuổi nhìn ông cụ, rồi quay lại và tiếp tục cuộc trò chuyện với mọi người:

– để ông nội đến là điều khôn ngoan! Nếu chúng tôi không đưa cháu trai ra đầu thú thì cả nhà sẽ mất trí. Bây giờ bao nhiêu là bạc! và con nhóc đó không làm gì cả. Dù anh ta đang ở trong tù, cô ấy vẫn dám mời anh ta làm việc trong tù!

một chàng trai khoảng hai mươi tuổi ngồi ở bàn sau nghe thấy đã tức giận:

– ồ! tuyệt vời!

– bạn phải biết, khi ông già mắt cá chép hỏi anh ta, anh ta lập tức bắt chuyện. Anh ta nói: vương triều qing là của chúng ta. nghĩ về nó, nói nó như thế này. Ông già mắt cá chép cũng biết nhà mình chỉ có mẹ già, không ngờ ông nghèo đến thế, ông đã giận ông rồi mà vuốt râu cọp nên liền đánh cho ông hai cái dơi. . .ear.

chú gù ngồi ở góc tường, nghe rất thú vị:

– ám chỉ một võ sĩ rất giỏi, hai cái tát đó là đủ để anh ta sử dụng!

– thằng chó đẻ! đánh đi, đừng sợ! và nói: xin lỗi, xin lỗi!

người đàn ông râu xám nói:

– đánh cái đó, tiếc cái gì?

chú khang tỏ ra khinh thường, cười nhẹ:

– bạn không nghe thấy, hãy nhìn vào lúc đó, tôi muốn nói: đau quá, ông già tội nghiệp!

khuôn mặt của mọi người đều tỏ ra khó hiểu. không ai nói gì cả.

<3

Người đàn ông râu xám đột nhiên cáu kỉnh và nói:

– điều đó thật tồi tệ nhưng thật đáng tiếc? khờ khạo! anh ấy điên rồi!

chàng trai tuổi đôi mươi cũng bối rối:

– thật điên rồ!

Các khách hàng của nhà hàng lại đứng dậy, nói chuyện và cười.

Anh chàng cũng nhân cơ hội đó để ho và chảy nước dãi. chú khang chạy đến, vỗ vai nó và nói:

– nhẹ nhõm, ha! Tôi cũng hứa với bạn. đừng ho như vậy bất kể bạn hứa gì.

Cậu bé năm tuổi gật đầu và nói:

– thật là điên rồ!

iv

Phần đất dọc theo bức tường bên ngoài cổng tây ban đầu là đất công. ở giữa là một con đường hẹp và quanh co, do những người thường xuyên đi đường tắt. nó cũng là giới hạn tự nhiên giữa nghĩa trang của người chết hoặc tù nhân, ở phía bên trái, và nghĩa trang của người nghèo, ở phía bên phải. ở cả hai nơi, những ngôi mộ dày đặc, từng lớp, giống như những chiếc bánh bao của những người giàu có trong bữa tiệc sinh nhật.

Năm đó trời lạnh. Liễu nảy chồi mới to bằng nửa hạt gạo. lúc rạng sáng, anh ta nhìn thấy một bông hoa đặt trước ngôi mộ mới xây, bên phải đường, một bát cơm, bốn bát ăn, liền khóc một hồi. Sau khi đốt giấy vàng, cô ngồi thụp xuống đất, thẫn thờ như đang chờ đợi một điều gì đó. chính cô cũng không biết mình đang chờ đợi điều gì. làn gió nhẹ lướt qua mái tóc ngắn của cô ấy, chắc hẳn đã bạc đi rất nhiều so với năm ngoái.

một người phụ nữ khác đang đi trên con đường, tóc cũng đã bạc một nửa, quần áo xộc xệch, xách một cái thúng tròn sơn đỏ, cũ sờn, bên ngoài dán giấy vàng, cứ ba bước lại đi. , của mức cao mới. đột nhiên thấy người phụ nữ bán hoa ngồi dưới đất nhìn mình, người phụ nữ kia do dự không muốn tiến lên một bước, khuôn mặt tái nhợt bỗng hơi đỏ lên vì xấu hổ, nhưng sau đó cô cũng đánh bạo đi đến ngôi mộ ở bên trái đường. , đặt giỏ xuống.

Ngôi mộ này và ngôi mộ của ông già ở cùng một dãy, ngay giữa đường. Thấy người đàn bà kia cũng bày ra một bát cơm, bốn đĩa thức ăn, đứng khóc một hồi rồi đốt vàng, người phụ nữ bán hoa trong bụng nghĩ: “Chắc mình cũng chết! Người phụ nữ kia nhìn xung quanh một lúc, tay chân chợt khẽ run, sau đó lảo đảo lùi lại mấy bước, trợn tròn mắt ngơ ngác.

Thấy vậy, hoa phu nhân sợ người phụ nữ kia quá thương con trai mình, không khỏi đứng dậy, đi về phía bên kia đường, nhẹ giọng nói:

– bà! Đủ rồi, đáng tiếc còn gì bằng! Quay lại thôi!

Người phụ nữ kia khẽ gật đầu, nhưng đôi mắt vẫn mở to và khẽ lắp bắp:

– đó, … nhìn kìa, đây là gì?

người phụ nữ đào hoa nhìn ngón trỏ, nhìn thấy ngôi mộ trước mặt, cỏ cây không xanh khắp nơi còn loang lổ những vết đất vàng, rất khó chịu; anh lại nhìn lên, chợt giật mình. rõ ràng có một chiếc vương miện, đan xen với những bông hoa trắng và hồng, trên một ngôi mộ bằng khum.

Cả hai người, mắt họ đã mờ từ lâu, nhưng nhìn những cánh hoa hồng trắng đó, họ vẫn có thể nhìn rõ. những bông hoa không nhiều, xếp thành hình tròn, không đẹp lắm nhưng cũng gọn gàng. người phụ nữ bán hoa vội nhìn sang mộ con trai mình và những ngôi mộ khác xung quanh, bà chỉ thấy lác đác vài nụ hoa không sợ lạnh, nhỏ li ti, trắng ngần, xanh xanh. Đột nhiên cô cảm thấy trống rỗng, bất mãn, nhưng rồi cô không muốn nghĩ thêm nữa. Người phụ nữ kia bước đến mộ con trai, nhìn kỹ rồi tự nhủ: “Hoa không có rễ, không mọc từ dưới đất lên! Ai vào đây thì con cháu không được đến chơi. Bà con ơi!” họ nhất định không đến! … sao thế này? ”. nghĩ đi nghĩ lại, tự dưng nước mắt trào ra, cô hét không thành tiếng:

– ồ! Em xin lỗi Du! Tôi chắc rằng bạn sẽ không quên, bạn rất đau lòng, vì vậy bạn xuất hiện để cho tôi biết, phải không?

Anh nhìn xung quanh và thấy một con quạ đen đang đậu trên cành cây trụi lá đã chết. rồi lại khóc:

– Tôi biết! tât nhiên! Trời có mắt, tội nghiệp, họ giết tôi thì sẽ bị quả báo! Tôi nhắm mắt lại và bình tĩnh. Nếu linh hồn của bạn thực sự đang ở đây để lắng nghe tôi, tôi sẽ hành động trên con quạ đó, đến đậu trên mộ của bạn cho tôi thấy, con yêu!

gió đã ngừng. cỏ khô dựng đứng như những sợi dây đồng. tiếng rên rỉ run rẩy vang lên trong không khí, nhỏ dần, nhỏ dần. xung quanh im lặng như tờ. hai bà già đang đứng trên đống cỏ khô, nhìn con quạ. con quạ vẫn đậu trên cành trụi lá, nghển cổ, câm như gang.

trong một thời gian dài, số lượng người truy cập. bóng người già và trẻ xuất hiện giữa các ngôi mộ.

Vì lý do nào đó, người phụ nữ bán hoa cảm thấy nhẹ nhàng hơn, như thể cô ấy đã nâng một tải trọng. Anh nghĩ đến việc quay lại, an ủi bà cụ:

– Hãy quay lại!

Người phụ nữ kia thở dài, uể oải cầm đĩa lên, do dự một lúc rồi từ từ bước đi, lẩm bẩm một mình:

– nó như thế nào?

Hai người phụ nữ tiến lên, đi chưa được mấy chục bước, bỗng nhiên sau lưng vang lên một tiếng “cờ … dọa” rất lớn. Hai người phụ nữ giật mình, nhìn lại thì thấy con quạ sải cánh, nhún vai rồi như một mũi tên, bay thẳng về phía chân trời xa xăm.

Tháng 4 năm 1919

Xem thêm: Khái quát về tác phẩm Chí Phèo

                       

Vậy là đến đây bài viết về Thuốc – Lỗ Tấn đã dừng lại rồi. Hy vọng bạn luôn theo dõi và đọc những bài viết hay của chúng tôi trên website Truongxaydunghcm.edu.vn

Chúc các bạn luôn gặt hái nhiều thành công trong cuộc sống!

Related Articles

Back to top button