Kể lại kỉ niệm ngày đầu tiên đi học – Văn mẫu lớp 8 2023

Bạn đang quan tâm đến Kể lại kỉ niệm ngày đầu tiên đi học – Văn mẫu lớp 8 2023 phải không? Nào hãy cùng Truongxaydunghcm.edu.vn đón xem bài viết này ngay sau đây nhé, vì nó vô cùng thú vị và hay đấy!

kể lại kỉ niệm ngày đầu tiên đi học – bài tập 1 của học sinh giỏi tỉnh nam định

Ngày đầu tiên đến trường là một ngày mà chắc hẳn không ai trong chúng ta có thể quên được. ngày đó đánh dấu sự kiện mà mỗi chúng ta bước vào con đường học tập. Em năm nay học lớp 8, đã quá quen với môi trường học đường, nhưng nhìn lại chiếc cặp mà cô chú tặng tuần trước khiến em thêm rạo rực, xốn xang và nhớ về những kỉ niệm hồn nhiên, ngọt ngào của một thời thơ ấu. ở cổng trường trong bàn tay gầy guộc nhưng đầy yêu thương của bà nội.

Đó là một ngày tôi sẽ không bao giờ quên. hôm ấy trời thu se lạnh, mây bay lững lờ, đó cũng là báo hiệu một ngày tựu trường tiếp theo, một năm học mới bắt đầu. Tôi rùng mình trước những tưởng tượng ngây ngô của một đứa trẻ sắp phải đối mặt với một sự kiện quan trọng. Thực ra lúc đó mình còn nhỏ, ngày đầu tiên đi học cũng không có cảm giác gì lắm, cũng không biết hôm nay là ngày gì, nhưng nhìn thấy sự quan tâm, nhộn nhịp của người lớn, mình cũng phần nào nhận ra có điều gì đó. quan trọng. hôm nay bà sẽ là người đưa đón cháu đi học, bố mẹ cháu đi làm xa không đưa cháu đi được, nhưng nghe bà ngoại nói bố mẹ cháu cũng háo hức lắm cho ngày này. cánh đồng của tôi không phải ở thành phố, cũng không phải là nơi trù phú, đó là một vùng sông nước đầy chân quê và mộc mạc. Trên đường đi học, ông bà ngoại phải băng qua một con sông. người lái đò đã đợi chúng tôi ở đó. Tôi thấy sắc mặt của bạn tươi tắn hơn mọi khi, có phải hôm nay, ngày mà người ta gọi là “tựu trường” trong tâm trí tôi không? trên tàu có rất nhiều học sinh và phụ huynh. Tôi nhận thấy mọi ánh nhìn quan tâm trên khuôn mặt của những đứa trẻ, kể cả những đứa trẻ đã từng thả diều với tôi, cùng với sự quan tâm của những người lớn như bà tôi. điều đó khiến tôi hiểu thêm về tầm quan trọng của ngày này, nhưng cũng là lý do nó khiến tôi lo lắng hơn nữa. tâm hồn tôi lúc ấy nặng trĩu, nhưng rồi nhẹ nhàng như những cánh hoa tươi sáng trong nắng mai và sương mai vì bà tôi đã ở bên tôi cùng sóng nước. Tôi đang chìm đắm trong dòng suy nghĩ, bỗng có tiếng người lái đò gọi tôi làm tôi giật mình: “Xuống tàu đi, chúc bạn vui vẻ”. cụm từ đó quen thuộc lắm vì lần nào đi đò anh cũng nghe nhưng hôm nay. bây giờ tại sao? Cụm từ đó đã in sâu vào tâm trí tôi đến vậy sao? nó giống như một động lực để khiến bản thân tôi trở nên mạnh mẽ hơn trong tình trạng hiện tại của tâm trí. Tôi mạnh dạn chủ động nắm tay nàng leo xuống thuyền. một cơn gió nhẹ thoảng qua, cuốn đi sự ấm ức khi ngồi trong thuyền và sự náo nức của tâm trạng. oh, đó là trường học, nơi tôi đến. Tôi lờ mờ nhận ra nó vì nó rộng rãi và lớn hơn bất kỳ ngôi nhà nào mà tôi từng thấy. Anh ấy vỗ nhẹ vào đầu tôi và nói với một giọng trầm, “Em yêu, đây là trường học của chúng ta. đây sẽ là nơi để trau dồi đạo đức và tri thức ”. Tôi nghĩ về câu đó rất lâu nhưng tôi vẫn chưa hiểu phần cuối, tôi nghĩ đó là một câu nói nghệ thuật mà các anh chị trong làng dùng để nói một cách thi vị. tâm trạng của tôi thay đổi mọi lúc. Bây giờ tôi không còn thấy sợ nữa nhưng không hiểu sao chân tôi cứ bủn rủn cả chân tay. dù vậy, tôi vẫn cố gắng nhảy theo bước của anh ấy. đi được một đoạn thì trường đã hiện rõ trước mắt. Trước mặt tôi là một cổng trường khổng lồ với hàng chữ thảo. xung quanh là hàng trăm học sinh khác với biết bao tâm trạng và suy nghĩ. bạn bám vào chân mẹ, bạn khác khóc. bỗng có tiếng hét sau lưng, tôi lập tức chạy đến bên chị mà nghẹn ngào không nói nên lời. nước mắt trào ra trong cổ họng. nhưng hãy nhớ lại những lời cha mẹ tôi đã dùng để nhồi sọ với những lời thuyết phục của họ. Tôi lại dám lau khô nước mắt và mồ hôi, đứng dậy. cùng lúc đó, có một giáo viên đi về phía tôi. Tôi ngơ ngác nhìn chị rồi chị nhẹ nhàng nói: “Cho con vào lớp đi. Lớp con đấy” Giọng nói ấm áp, nhẹ nhàng và ngọt ngào của mẹ khiến tôi nhớ đến mẹ, tôi không còn thấy sợ nữa, mẹ nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi. và dẫn tôi vào lớp. Lớp học, tôi đi theo cô ấy và ngửi chiếc áo dài của cô ấy.

Bạn đang xem: Bài văn ngày đầu đi học

Vừa bước vào lớp, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ và thấy bóng dáng thân thương của bà tôi trong căn phòng đầy người đang cố dặn dò cẩn thận lũ trẻ trước khi ra khỏi cổng trường. cô ấy còn ân cần dặn dò: “anh cố gắng giữ gìn sức khỏe nhé, trưa anh đến đón em”. Lời nói của anh ấy khiến tôi dũng cảm. Đột nhiên, tôi nghe thấy giọng nói ngọt ngào ban nãy. cô giáo đang giới thiệu bản thân. thực sự bây giờ trong lòng tôi không còn lo lắng gì nữa, tôi hoàn toàn bình tĩnh và chúng tôi đang bắt đầu quen biết thầy.

kể lại kỉ niệm ngày đầu tiên đi học – nhiệm vụ 2

Anh trai tôi sắp vào lớp một. Nhìn thấy cô ấy đang tất bật chuẩn bị sách vở, bút chì và tập hát, tôi bỗng thấy vui và thích thú với cô ấy.

Hôm nay, mẹ đưa hai chị em đi mua cặp sách. Trong số rất nhiều loại ba lô, cặp, túi được trưng bày trong cửa hàng, tôi chợt thấy một chiếc túi vải nhiều màu sắc. Những ký ức về ngày đầu tiên đến trường lại tràn về khiến tôi bồi hồi, bồi hồi… lúc đó do khai trường, bố mẹ tôi phải đi công tác xa nên tôi phải ở nhà nhờ ông nội đưa. chăm sóc tôi Ông nội chỉ chăm cháu, làm việc nhà thì ông phải quấn sách, chuẩn bị vở, bút cho cháu. Dù nhiều việc như vậy nhưng ông vẫn làm mọi việc một cách cẩn thận, chu đáo, đặc biệt là rèn chữ viết cho tôi thật chuẩn để cháu gái tôi tự tin bước vào lớp 1 như các bạn. Biết bố mẹ không thể về nhà trong ngày tựu trường và mua cho em một chiếc cặp như đã hứa, ông nội đã đi lấy vải để may cặp cho em. “Trường chỉ cách nhà con một dãy phố, những ngày đầu đi học con chưa học được nhiều lắm con ạ” – anh cố gắng an ủi tôi khi tôi đòi mua ba lô mới để đựng nhiều sách vở. nhưng tôi không giận lắm: khi bước vào góc làm việc, đúng là cái bàn mà thầy đóng bằng mít ngoài đồng, tôi vô cùng ngạc nhiên. Bên cạnh chồng sách cô đã xếp là một chiếc túi vải dù màu xanh rất đẹp. Dưới bàn tay tài hoa của người ông, chiếc túi được may thật đơn giản. trên mây trắng, anh ấy còn thêu tên em rất đẹp. Vui mừng khôn xiết, tôi ra ngoài tìm anh. vào lúc đó, anh ấy đang đưa cho tôi bộ đồng phục…

con đường tôi đi ngày hôm đó thật kỳ lạ. những ngôi nhà ven đường bỗng trở nên khác lạ so với mọi ngày. mọi thứ dường như là mới. trái tim tôi đã khóc. Bình thường tôi sẽ nắm tay ông tôi hỏi han đủ kiểu, nhưng hôm nay ông ấy bảo tôi cứ cầm lấy chiếc cặp nhỏ của tôi. ngôi trường dần hiện ra trước mắt tôi như một tòa lâu đài trong truyện cổ tích. cổng trường chật cứng học sinh. Anh đưa tôi đến điểm hẹn dành cho học sinh lớp một. Tôi nghe cậu ấy nói gì đó với giáo viên chủ nhiệm của mình. trước khi đi, anh buộc dây quả bóng bay anh mua cho em ở cổng trường. một tay tôi nắm chặt dây buộc bóng, tay kia rúc vào bàn tay ấm áp của cô giáo. sự ân cần và lời khuyên của ông tôi và bao nhiêu bóng bay và cờ đã khiến tôi quên đi những băn khoăn ngây ngô của mình. rồi tôi hòa vào dòng học sinh lớp một bước vào trường trong tiếng trống, tiếng nhạc và tiếng vỗ tay. rồi tiếng trống khai trường vang lên, em thả bóng xanh ước mơ bay lên trời cao. sân trường trong nắng thu vàng như mật.

Tôi không biết mình đã ngồi trong lớp học từ khi nào. bạn không còn ngạc nhiên nữa, bạn bắt đầu chơi và làm quen với nhau. những bộ bàn ghế mới thơm mùi gỗ, bảng đen, bục giảng, cô giáo, tranh ảnh chú ho… mọi thứ đều khiến tôi tò mò, thích thú. Người bạn ngồi cạnh tôi tuy mập mạp nhưng trắng trẻo và nở một nụ cười tươi rói chào tôi. bạn khoe đã đọc được dòng chữ cô giáo viết trên bảng đen, khen chiếc túi vải thầy may cho em rất đẹp. Chúng tôi trò chuyện một lúc trước khi lớp học bắt đầu. đã hướng dẫn rất nhiều, kiểm tra sách và dạy cả lớp cách cầm bút. giọng cô ấy ấm và khỏe khiến tôi tin vào điều đó. rất tự nhiên, tôi cảm thấy gắn bó với lớp học mới. Em đã đọc các chữ a, b, c bằng cả trái tim, bằng cả tình cảm của ông bà, cha mẹ và thầy cô. mặt trời ghé cửa lớp nhìn chúng em học bài. những tia nắng ấm áp như trong câu chuyện cổ tích mà ông bà kể hàng đêm. kỉ niệm ngày đầu tiên đi học sống mãi trong lòng em như những áng mây thơ ngây trôi mãi trên bầu trời cao xanh. Ngày khai giảng chưa được bao lâu, bố mẹ đã mua cho em một chiếc cặp sách rất đẹp. tuy nhiên, tôi vẫn yêu chiếc túi màu xanh được khâu lại bằng tình yêu của ông tôi. Ông nội là người đã giúp tôi mở ra cánh cửa rực rỡ đang chờ tôi ở phía trước …

kể lại kỉ niệm ngày đầu tiên đi học – nhiệm vụ 3

Ngày trọng đại đó, ngày đầu tiên đi học của tôi trôi qua thật ngọt ngào trong một lớp học nhỏ bé đầy nắng …

Sáng sớm, dưới những hàng phượng vĩ đầy lông, có một cô bé đang ôm ấp, tập tễnh đội nón lá của mẹ đến trường. “Đi học”, một khái niệm hoàn toàn xa lạ đối với cô gái, tại sao cô ấy không cảm thấy lo lắng? bao nhiêu câu hỏi cứ lởn vởn trong đầu cậu để vẽ nên một bức tranh về ngôi trường ấy. mải mê mơ mộng, cô không biết mình đã đến lúc nào. mẹ nó đang nói chuyện với cô giáo, thỉnh thoảng mỉm cười với nó, nhưng nó không quan tâm.

đó là “trường học”. hiên không vách, gió lộng, xô đủ loại cây trái chín mọng mà đứa trẻ nào cũng phải khao khát. một lớp học nhỏ xíu lợp ngói đỏ và những bức tường mốc meo ẩn mình dưới những tán lá xanh. một nhóm các cậu bé trạc tuổi cậu đang chơi ồn ào trên bậc thềm đất sét. Đột nhiên, người mẹ đẩy nhẹ đứa bé về phía mình. lúc này anh mới nhìn kĩ cô hơn. cô ấy đã già, với mái tóc dài màu xám và đôi mắt nhân hậu. Cúi xuống, cô đưa tay về phía anh. nếu phải là người khác, cô ấy đã quay lại, giấu mặt sau lưng mẹ. nhưng tại sao khi ở bên cạnh cô, anh lại cảm thấy ấm áp và đáng thương như vậy? kỳ dị! anh ấy sẽ đặt nắm đấm nhỏ trong tay, nghiêng đầu và nói: “xin chào, thưa cô!”.

Buổi học đầu tiên, cô không cho anh tập tô màu như chị hai nói với anh. cô giáo dặn dò đủ thứ, từ chỗ ngồi đến cách đóng vở, cách cầm bút,… cô cũng dặn dò cẩn thận trong mọi việc. nhưng anh ấy không nhớ gì cả. nhưng nhớ đừng làm gì cho mệt, chiều nay đón thế nào thì mẹ cũng nhờ chị và chị chuẩn bị cho. “nhưng – cô đột ngột đổi giọng để thu hút sự chú ý của anh – trước khi là học sinh, anh phải nhớ: trước hết học lễ, sau mới học văn” cô khoanh tay cẩn thận vào vở, mắt mở to chăm chú lắng nghe bài học đầu tiên. của cuộc đời mình. ! bây giờ nó cũng đi học như bao người khác, ngồi nghiêm trang trong lớp, nghe lời cô giáo dạy để…… à, đúng rồi! để “mở mang kiến ​​thức” như lời bố nói đêm qua.

Nửa đầu của bài học diễn ra suôn sẻ. phá vỡ. Ngay khi cô giáo quay lưng lại để cất hộp phấn đi, lũ trẻ đã chạy ra sân. cậu bé chạy theo anh. rất buồn cười! nhưng cũng thật lạ, lần đầu tiên anh ấy chơi giữa những người xa lạ mà không hề phàn nàn. lúc đầu, tất cả chúng đều kỳ quặc hoặc kỳ quặc, nhưng sau đó chúng nhanh chóng tham gia vào các trò chơi hấp dẫn. tiếng cười vang trong nắng hè tràn ngập khoảng sân nhỏ. đột nhiên: “bang!” Đôi dép của bé bay cao. trên mặt đất một cái cây trong chậu bị hỏng. cái nồi bị đổ và đập vào má anh ta. bạn bè sợ hãi, trố mắt. cậu bé đang nằm trên mặt đất. bớt đau đớn, sợ hãi hơn. nó sợ cô giáo giận, mắng mỏ và không cho đi học nữa. sợ phải rời xa nơi này – nơi mà anh đã yêu ngay từ lần đầu tiên đặt chân đến. cô giáo vội vã chạy ra, giúp cô len và bụi. Anh nhắm mắt lại và chờ đợi những lời mắng mỏ của cô. một chiếc khăn ướt lạnh được đắp lên mặt. anh ngạc nhiên khi thấy đôi lông mày mảnh mai của cô ấy hằn sâu vào tròng kính của cô ấy.

lớp học bắt đầu lại. đó là một đặc ân để ngồi trong lòng anh ấy để nghe những câu chuyện. giọng nó hay thật, không giống bố nó ục ịch, cũng không réo rắt như chị hai. hết lần này đến lần khác cô phải nấc lên để không ngăn cô lại: “Hết đau chưa?” sau đó anh vỗ nhẹ vào đùi cô và nói tiếp. đứa bé dựa vào cô. nghe thật thư giãn!

Xem thêm: [TỔNG HỢP] Bài cảm nghĩ của em về ngày 20/11 HAY NHẤT

Khi anh tỉnh dậy, mặt trời đã mọc và mẹ anh đã đợi anh ở cửa. Cô dụi mắt, trườn người xuống, ôm vào lòng mẹ, vẫy tay chào. trên đường về, anh ấy liên tục nhắc lại: “ngày mai nhớ gọi điện về sớm cho anh đi học nhé!”.

Đột nhiên tám năm đã trôi qua. đứa trẻ đó chính là tôi bây giờ. một nữ sinh vẫn đạp xe đến trường hàng ngày. vẫn vui vẻ với bạn bè. vẫn đang kể về câu chuyện khi có người hỏi anh về vết sẹo trên má. để rồi mỗi khi đi qua nơi ấy, tôi chợt không khỏi bật cười ấm áp.

kể lại kỉ niệm ngày đầu tiên đi học – nhiệm vụ 4

“Ngày đầu tiên đi học, mẹ đưa tôi đến trường, tôi vừa đi vừa khóc. thương mẹ,… ”đó là những cảm xúc đầu tiên của tôi khi tôi chuẩn bị bước vào lớp một. Khi ngân nga bài hát này, lòng tôi lại nhớ về những kỉ niệm đẹp của ngày đầu tiên đi học.

nhớ lại thời điểm đó, khi tôi còn là một cậu bé và mẹ tôi bước vào một trường tiểu học khang trang. khi mới vào trường, tôi nắm chặt tay mẹ, không giống như ở nhà; bạn có thể đi bất cứ đâu và không sợ hãi. có lẽ vì tôi đã quá quen với mọi loài nhuyễn thể trong nhà nên tôi không sợ gì cả, tôi chạy trốn khỏi mẹ. nhưng lúc đó tôi không dám rời mẹ dù chỉ một bước. giờ học bắt đầu, cánh cửa trường đóng lại và chỉ có một mình tôi trong lớp nhìn ra cửa xem mẹ tôi có còn ở đó không. Tôi cảm thấy như mình đang ở một thế giới hoàn toàn khác khi chia tay mẹ. Lúc đó, tôi không biết phải làm sao, tôi chỉ biết đứng đó và khóc. và sau đó, cô ấy đến bên tôi, nắm lấy tay tôi và nói với tôi rõ ràng: “Đừng sợ, tôi ở đây”, tôi nghe cô ấy nói, những lời ngọt ngào và mềm mại làm sao. Tôi đã nghĩ rằng mẹ là người mẹ thứ hai của tôi, che chở cho tôi, chăm sóc tôi, quan tâm và dạy dỗ tôi. Tôi không đi chơi như ngày xưa mà tôi đi học.

Ngày đầu tiên đến lớp thật khó khăn, tôi không biết gì cả. Em không biết cầm bút, không biết sách vở là gì, nhưng không khó khi có anh bên cạnh. cô ấy dạy tôi cách cầm bút và cô ấy dạy tôi cách viết. rồi ba hồi trống khai trường vang lên báo hiệu đã đến giờ tan học. một số khác được bố mẹ đưa đón. cô ấy cũng về nhà, bỏ tôi lại một mình, một học sinh lớp một cô đơn trong căn phòng lạnh lẽo. Tôi đã khóc, tôi đã khóc rất nhiều, rồi bỗng có người đặt tay lên vai tôi và nói: “về nhà đi”, lúc đó tôi mới nhận ra rằng mẹ đang ở bên tôi.

ouch! Tại sao em yêu anh nhiều, tại sao em lại nhớ anh đến vậy? ngày đầu tiên đi học của tôi. Ngày mà tôi có nhiều kỷ niệm nhất của tuổi thơ.

kể lại kỉ niệm ngày đầu tiên đi học – nhiệm vụ 5

Trong cuộc đời mình, tôi có những kỷ niệm rất quan trọng và khó quên. Ngày đầu tiên đi học là một ngày như vậy.

Tôi vẫn nhớ rất rõ cảm giác hồi hộp và lo lắng vào đêm trước khi đến lớp. Mẹ cẩn thận cất sách vở vào cặp nhưng tôi vẫn băn khoăn không biết có nên lấy ra đếm lại không. một quyển vở, hai quyển vở… tập đọc, sách toán… bút chì, bút mực… “Ôi mẹ ơi! Chỉ số eke của tôi đâu? “tim tôi nhảy loạn lên! trời ơi, nếu tôi không kiểm tra lại thì ngày mai tôi sẽ nghỉ lớp! Nhưng mẹ tôi mỉm cười và nhìn tôi rất thích thú:” Con không dùng thước mà! ” .Sau đó, như sợ tôi lo lắng quá, mẹ tôi nói thêm: “Hôm trước mẹ không nói với mẹ. Các con đã nặng rồi nên mẹ đừng cho thêm nữa”. rồi mẹ ôm tôi vào lòng và đưa tôi vào giấc ngủ. Nằm trong vòng tay yêu thương của mẹ, tôi vẫn không khỏi trằn trọc trở mình, tôi gỡ tay mẹ ra xoay ngang một lúc lâu mới chìm vào giấc ngủ …

sáng hôm đó, một buổi sáng mùa thu trong trẻo và tươi mát. mẹ chở tôi trên chiếc xe đạp mà mẹ vẫn dùng để đi làm hàng ngày. Không như mọi hôm, sáng sớm nay mẹ đi lại rất chậm và ít nói. Mẹ dường như đang đợi tôi để hỏi mẹ điều gì đó. xung quanh tôi ồn ào một cách kỳ lạ. nhiều nhóm sinh viên nắm tay nhau và cười vui vẻ. trên đường đến trường, có hàng chục nhóm học sinh như vậy. chỉ có bầu trời vẫn im lặng. gió thổi nhè nhẹ, mơn man mái tóc em. cây cối hai bên lối đi đung đưa, trông xanh tươi hơn bình thường. xe càng đến gần trường, tim tôi đập càng mạnh. Sự im lặng của mẹ khiến tôi bẽn lẽn hỏi một cách rất ngây thơ: “Mẹ ơi, trưa mẹ về nhà được không?”. Người mẹ trả lời: “Dạ con ạ. Con học một lúc với cô giáo và các bạn, buổi trưa mẹ lại đón con về với ba mẹ” “Vậy … thì … có hại gì không.” Bạn dạy con hả mẹ? Mọi thứ Họ là bạn mới, họ có bắt nạt con không…? ”Tôi đã suýt khóc khi hỏi câu đó: Tôi đã suy nghĩ về điều đó cả đêm. Người mẹ nhẹ nhàng trả lời:“ Không, con trai của mẹ. Cô giáo của tôi rất tốt bụng và xinh đẹp. Mẹ sẽ dạy con những điều mà một người mẹ không thể dạy được. bạn bè của bạn cũng dễ thương như bạn. họ sẽ trở thành những người bạn tốt của tôi, như dì và mẹ cô ấy hay chú dượng và cha cậu ấy ”. Tôi cảm thấy an toàn hơn và vòng tay ôm mẹ…

Cổng trường tiểu học hiện ra trước mắt tôi thật đẹp và trang nghiêm. cánh cửa rộng mở; Phía trên cánh cửa là những lá cờ nhiều màu sắc vẫy đẹp trong gió. trong sân trường, rất đông học sinh và giáo viên đang trò chuyện sôi nổi. Chậm rãi theo bước chân mẹ ra sân trường, tôi thấy mình thật nhỏ bé và đơn độc. nhưng không ai để ý đến tôi, và khuôn mặt ai cũng vui vẻ. Đột nhiên, giọng mẹ cô nghe rất nhẹ nhàng:

chào thầy!

Tôi giật mình nhìn lên: cô giáo chủ nhiệm của tôi mặc áo dài trắng đang mỉm cười với mẹ tôi và tôi. cô ấy trả lời:

Tôi chào bạn và cháu trai của bạn. chị cho em đón vào lớp.

Mẹ nhẹ nhàng đẩy tôi về phía mẹ và nói:

Xem thêm: Soạn bài Đọc Tiểu Thanh kí của Nguyễn Du – Ngữ văn 10

gia đình tôi rất muốn bạn giúp tôi, tôi rất ngại!

rồi anh ấy quay sang tôi, anh ấy cười:

Bạn phải nghe lời giáo viên của bạn và học tập chăm chỉ!

anh ấy nói rồi mẹ chào lại giáo viên. Trong phút chốc, tôi cảm thấy thời gian như ngừng trôi, mẹ tôi đang đi xa dần… nhưng giọng nói ấm áp và nhẹ nhàng của cô giáo đã làm tôi bình tĩnh lại: “con ơi, cho con vào lớp!”. theo bước chân anh, tôi bước vào lớp, lớp học gần như chật kín, những gương mặt hoang mang, ngại ngùng và lo lắng đều hướng về phía tôi. Anh đưa tôi đến một bàn gần bục giảng, đã có sẵn một cô gái xinh xắn, lén lút ngồi.

Anh ấy quay lại bàn giáo viên và nói với cả lớp:

Hôm nay là buổi học đầu tiên của bạn. Mong em chăm ngoan học giỏi để không phụ lòng của bố mẹ và anh. họ đồng ý?

âm thanh “có” yếu và rời rạc. cô ấy cười rất dịu dàng. Tôi vẫn nhớ, ngày hôm đó chúng tôi học bài tập đọc “o o o”. giọng cô giáo thật nhẹ nhàng, mái tóc dài và chiếc áo sơ mi thật đẹp. tiếng “ooo o” đôi khi phát ra từ một người bạn rất ngộ. Giờ ra chơi, lũ học trò chúng tôi gặp nhau vì tiếng gà trống huyên náo đó. cô bạn ngồi cạnh tôi rất dũng cảm, cô luôn nhận xét về “con quạ” của các bạn trong lớp và kết luận:

đó là đáy quần tốt nhất!

sau lớp đọc là lớp toán. mẹ tôi đã dạy tôi cách đếm từ trước, vì vậy bài học đầu tiên khá dễ dàng. Tôi cũng dạy bạn cùng phòng cách sử dụng máy tính, cô ấy không có que tính.

Buổi học đầu tiên không đáng sợ như tôi tưởng tượng. khi mẹ đến đón, mẹ vẫn còn bàng hoàng vì phải chào cô giáo và các bạn. Nhìn vẻ mặt hạnh phúc của con, mẹ vui lắm. Trên đường về nhà và cả ngày hôm đó, tôi hát để kể cho mẹ nghe về những tiếng động “ooo o” từ lớp học và bạn cùng phòng …

bài học đầu tiên của cuộc đời tôi đã trôi qua nhưng vẫn còn đó những dư âm trong trẻo, hạnh phúc và xúc động. Tôi không thể nào quên hình ảnh mẹ, hình ảnh bà, những người bạn đồng hành đầu tiên và bài học đầu đời đẹp đẽ của tôi.

kể lại kỉ niệm ngày đầu tiên đi học – nhiệm vụ 6

Đã được vài năm, bây giờ tôi đã lớn hơn. Cứ như thể tôi nghe thấy tiếng trống trong ngày đầu tiên đi học và cứ ngỡ nó vừa mới xảy ra.

Vào đêm trước ngày đầu tiên đi học của tôi, cha tôi đóng gói ba lô và mẹ tôi ủi quần áo cho tôi để tôi chuẩn bị đến trường vào ngày mai. mọi thứ đã sẵn sàng. Tôi rất mong chờ ngày mai vì đó cũng là niềm tự hào của bố mẹ. mong muốn của chị là các con được cắp sách đến trường. Sáng hôm đó tôi dậy từ rất sớm và vệ sinh cá nhân xong, mặc quần áo vào và thu dọn đồ đạc. cảnh vật trên đường đi thật lạ, khác hẳn trước đây, mọi thứ xung quanh anh đều thay đổi. từ những lô đất trống đến những ngôi nhà lớn, từ những con phố chật hẹp đến một con phố rộng và thoáng. khi vào trường thấy Trường “ôi sao to thế này” kèm theo vẻ ngạc nhiên trên mặt củ tỏi, mình choáng ngợp không dám vào nhưng thấy mọi người vào vui vẻ thì mình. lại nghĩ, bước qua cánh cửa đó là một thế giới kì diệu sẽ mở ra, thế giới kì diệu đó sẽ giúp ta trưởng thành, học hỏi những kiến ​​thức cần thiết và gặp được rất nhiều bạn mới, thầy cô mới, mang lại cho ta rất nhiều điều thú vị khi xếp hàng nhé mọi người. đứng nghiêm để vào lớp. bước vào lớp mình thấy rất thích vì bàn ghế gọn gàng ngăn nắp, các lớp khác cũng vậy, mình nghe nói ở nhật ngày tất cả mọi người đều cho con đi học. mọi người tạm gác lại công việc để đến dự lễ khai giảng năm học mới, đối với người Nhật là ngày trọng đại nhất, đến khi gặp cô chủ nhiệm sợ cô rất nghiêm khắc và quyết liệt cho đến sau buổi học đầu tiên. , Em được biết cô là một cô giáo rất nhiệt tình trong công tác giảng dạy, hiền lành, yêu thương, hết lòng giúp đỡ chúng em trong học tập. . Sau khi kết thúc ngày học đầu tiên, tôi ước ngày hôm sau sẽ đến thật nhanh để có thể đến trường và khám phá thêm nhiều điều thú vị.

Theo năm tháng, kỷ niệm đó sẽ luôn khắc sâu trong tim tôi. Tôi nhớ những năm học của tôi rất nhiều!

Xem thêm: Xem ngay Top 10 bài văn mẫu kể lại một việc tốt em đã làm để góp phần bảo vệ môi trường lớp 3 chọn lọc – Mê Nhà Đẹp

                       

Vậy là đến đây bài viết về Kể lại kỉ niệm ngày đầu tiên đi học – Văn mẫu lớp 8 2023 đã dừng lại rồi. Hy vọng bạn luôn theo dõi và đọc những bài viết hay của chúng tôi trên website Truongxaydunghcm.edu.vn

Chúc các bạn luôn gặt hái nhiều thành công trong cuộc sống!

Related Articles

Back to top button