Cảm nghĩ về người thân trong gia đình | Văn mẫu 7

Bạn đang quan tâm đến Cảm nghĩ về người thân trong gia đình | Văn mẫu 7 phải không? Nào hãy cùng Truongxaydunghcm.edu.vn đón xem bài viết này ngay sau đây nhé, vì nó vô cùng thú vị và hay đấy!

Cảm nghĩ về những người thân trong gia đình là bài văn mẫu thuộc chủ đề Văn cảm nghĩ về những người thân trong gia đình, kiểu bài cơ bản trong chương trình làm văn lớp 7. xem tài liệu. hướng dẫn chi tiết bên dưới để nắm được cách làm và tham khảo một số bài văn mẫu hay do bạn đọc tài liệu tổng hợp và biên soạn.

chủ đề: cảm xúc về các thành viên trong gia đình: ông bà, cha mẹ, anh chị em …

Bạn đang xem: Bài văn cảm xúc về người thân

***

hướng dẫn cách viết bài văn về các thành viên trong gia đình

1. phân tích chủ đề

– yêu cầu nhiệm vụ: bày tỏ cảm xúc của bạn về một thành viên trong gia đình bạn

– chủ thể: người thân (ông bà, cha mẹ, anh chị em, cô dì chú bác, …)

– phương pháp kiểm tra: biểu thức

2. những điểm chính cần triển khai

luận điểm 1 : những đặc điểm ấn tượng nhất về ngoại hình và tính cách của một thành viên trong gia đình

luận điểm 2 : ảnh hưởng của một người trong cuộc sống của bạn và các thành viên khác trong gia đình

luận điểm 3: nhớ lại những kỷ niệm của tôi với người đó

3. lập dàn ý

Để làm được bài văn này các em có thể xem lại dàn ý tham khảo trong bài tập làm văn ghép số 3 lớp 7 về văn biểu cảm trên lớp hoặc tham khảo dàn ý dưới đây và những bài văn mẫu hay, mời bạn đọc cùng tham khảo tài liệu chọn lọc này nhé. chủ đề văn biểu cảm:

lập dàn ý:

i. mở đầu

– vai trò của gia đình (cho dù đối tượng biểu đạt là cha mẹ, anh chị em, v.v.) đối với mỗi người.

– giới thiệu người thân của bạn: người đó là ai?

– tóm tắt những tình cảm mà bạn dành cho người thân đó: yêu thương, kính trọng, ngưỡng mộ, … (ông bà, cha mẹ, …) / yêu mến, ngưỡng mộ (anh chị em, bạn bè, …)

ii. nội dung bài đăng

– Cảm nhận những nét ấn tượng nhất về ngoại hình của người họ hàng đó: anh yêu mái tóc đen dài của mẹ, thương mẹ gầy gò, thương đôi bàn tay rám nắng xương xẩu của mẹ, …. / anh tóc bố đã bạc. , anh ấy thích vẻ ngoài rắn rỏi, mạnh mẽ … (kết hợp giữa biểu cảm trực tiếp với biểu cảm gián tiếp).

– thể hiện các đặc điểm tính cách, sở thích, lối sống điển hình

– Cảm xúc về nhân cách của người được yêu (cho biết tình cảm, cảm xúc đối với những nét tính cách của người được yêu). chẳng hạn như kỷ niệm về một sai lầm được mẹ kể, được bố nhắc nhở / động viên về một thành công ở trường.

– cảm nhận về tác động của người đó đối với cuộc sống của bạn và của các thành viên khác trong gia đình

– nhắc nhở tôi về những kỷ niệm của tôi với người đó

iii. kết thúc

<3

ví dụ: tóm tắt suy nghĩ của bạn về người mẹ thân yêu của bạn

1. giới thiệu:

– giới thiệu người mẹ mà bạn yêu quý nhất

– cảm xúc và ấn tượng của tôi về mẹ tôi.

2. nội dung bài đăng

a. giới thiệu một số đặc điểm tiêu biểu của mẹ:

– tóc, giọng nói, nụ cười, ánh mắt

– công việc, tính cách, phẩm chất của mẹ.

b. tình yêu của mẹ dành cho những người xung quanh anh ấy

– ông, bà, chồng và các con …

Có thể bạn quan tâm: Học Tốt Ngữ Văn – Sách Giải Văn – Soạn Văn Lớp 6 Bài So Sánh

– với người thân, hàng xóm …

c. Nó khiến tôi nhớ lại những kỷ niệm của mình với mẹ.

Nói những suy nghĩ và mong muốn của bạn dành cho mẹ của bạn.

3. kết luận:

– những ấn tượng, tình cảm đối với mẹ tôi

– liên hệ với tôi … đã hứa.

4. sơ đồ tư duy cảm xúc về các thành viên trong gia đình

tham khảo : cảm xúc của tôi đối với người ông yêu quý của tôi

một số bài văn đạt điểm cao nêu cảm nghĩ của em về những người thân trong gia đình

bài đăng số 1

bài văn biểu cảm về mẹ

“Tôi sẽ ngủ ngon tối nay

Mẹ là ngọn gió của cuộc đời tôi. “

trong cuộc đời này, ai không được lớn lên trong vòng tay mẹ nghe lời ru ngọt ngào, ai không thể chìm vào giấc ngủ trong làn gió mát lành của bàn tay mẹ quạt cho mỗi buổi tối hè oi ả. và trong cuộc đời này, không có ai yêu thương bạn nhiều như mẹ, có người suốt đời vì bạn như mẹ, sẵn sàng chia ngọt sẻ bùi với bạn như một người mẹ.

Đối với tôi cũng vậy, mẹ là người quan tâm đến tôi nhất và mẹ cũng là người mà tôi yêu quý và biết ơn nhất trên đời này. Tôi từng nghĩ rằng mẹ tôi không đẹp. Mẹ không đẹp vì mẹ không có làn da trắng, khuôn mặt tròn, nhân hậu, cũng không có đôi mắt long lanh … mà mẹ chỉ có khuôn mặt gầy, rám nắng, vầng trán cao, nếp nhăn của tuổi 40, của nhiều người Âu Mỹ. , những trăn trở trong cuộc sống đều in sâu vào khóe mắt. nhưng bố tôi nói rằng mẹ tôi đẹp hơn những người phụ nữ khác ở vẻ đẹp trí tuệ. vâng, mẹ tôi thông minh, nhanh nhẹn, tháo vát. là một người lãnh đạo, ai cũng cho rằng mẹ cô lạnh lùng và nghiêm khắc. có những lúc tôi cũng nghĩ đến điều đó, nhưng khi được ngồi bên cạnh mẹ, bàn tay của mẹ vuốt ve mái tóc của tôi thì mọi suy nghĩ đó đều tan biến. Tôi có cảm giác choáng váng, xốn xang khó tả, cảm giác chưa bao giờ nhận được nhiều yêu thương đến thế. Dường như dòng yêu thương mãnh liệt từ bàn tay mẹ thấm sâu vào tim tôi, từ ánh mắt, đôi môi yêu thương, từ nụ cười ngọt ngào của mẹ, … từ tất cả những gì mẹ đang có. Tình yêu thương ấy chỉ có thể cảm nhận được khi người ta gần mẹ lâu ngày. Từ khi còn bé đến khi trưởng thành, tôi đã nhận được tình yêu thương vô bờ bến của mẹ như một món quà, một lẽ tự nhiên.

Trong con mắt của một đứa trẻ, một người mẹ sinh ra để chăm sóc cho con mình. Tôi chưa bao giờ tự hỏi mình: tại sao những người mẹ lại chấp nhận hy sinh vô điều kiện cho con cái? Mẹ tốt, rất tốt với con nhưng đôi khi con nghĩ mẹ cũng vậy, thật tệ. Đã bao lần, anh mắng tôi, tôi khóc. khóc vì uất ức, chua xót, không tiếc nuối. Rồi một ngày … tôi đi học về thấy mẹ đang đọc nhật ký của tôi. Tôi tức giận đến mức giật ngay cuốn nhật ký trên tay mẹ và quát: “Sao mẹ hèn thế! Đây là bí mật của con, con không có quyền đụng vào. Mẹ thật hèn hạ, mẹ không cần con nữa!” “Tôi đã nghĩ mình sẽ nhận một cái tát vào mặt. nhưng không, mẹ vẫn nằm yên, hai má tái nhợt, khóe mắt rưng rưng. điều gì đó khiến tôi không dám nhìn thẳng vào mắt mẹ.

Tôi chạy về phòng và khóa cửa lại mặc dù bố tôi liên tục gõ cửa bên ngoài. Tôi khóc, tôi khóc rất nhiều, tôi làm ướt cả đệm. Giống như đêm, tôi nằm thao thức, trằn trọc. có một cảm giác thiếu vắng, tuyệt vọng mà cô không thể không làm. Tôi tự an ủi mình sống trong thế giới không có mẹ, không có học, chắc tôi sẽ hạnh phúc lắm. nhưng điều đó không lấp đầy khoảng trống trong đầu tôi. Tôi hối hận? anh ấy có khao khát tình yêu không? …

những suy nghĩ dần dần khiến tôi chìm vào giấc ngủ. trong niềm hân hoan, tôi cảm thấy một bàn tay ấm áp, nhẹ nhàng chạm vào tóc tôi, kéo chăn lên cho tôi. Đúng vậy, tôi đang chờ cảm giác đó, cảm giác yêu thương ngọt ngào đó. Tôi đắm chìm trong khoảnh khắc dịu dàng ấy, cố nhắm mắt lại vì sợ rằng nếu tôi mở mắt ra thì cảm giác ấy sẽ bay mất, vĩnh viễn vào hư vô và trước mắt chúng tôi chỉ là hư vô của thực tại. sáng hôm sau tỉnh dậy thấy trong nhà buồn lắm. một cái gì đó mất tích. sáng hôm đó tôi phải ăn bánh mì chứ không phải cơm trắng như mọi khi. Tôi dám hỏi cha tôi rằng mẹ tôi đã đi đâu. bố tôi nói với tôi rằng mẹ tôi bị ốm và phải nằm viện một tuần. một cảm giác buồn bã bao trùm lấy bộ não nhỏ bé của tôi. Khi mẹ tôi nằm viện, ai sẽ nấu ăn, ai sẽ giặt giũ, ai sẽ tin tưởng tôi? Em xin lỗi vô cùng, chỉ vì quá nóng giận mà em đã phá vỡ hạnh phúc của tổ ấm nhỏ này. mẹ tôi vì tôi mà ốm. Cả tuần nay tôi rất khó chịu. nhà không có nụ cười của mẹ thật cô đơn. Tôi phải đi ăn từng bữa, nếu không có mẹ thì ai sẽ nấu những món tôi thích? ôi sao tôi nhớ món rau luộc và món hầm của mẹ tôi quá.

Sau một tuần, khi mẹ tôi về nhà, tôi là người đầu tiên ra ngoài tìm mẹ. Vừa nhìn thấy tôi, mẹ đã chạy đến và ôm chặt lấy tôi. Người mẹ khóc, nói: “Mẹ xin lỗi, đáng lẽ mẹ không nên nhìn thấy bí mật của con. Mẹ … Mẹ tha thứ cho con, hãy nghe con.” Tôi xúc động dâng trào, nước mắt lưng tròng. Tôi chỉ muốn nói: “Mẹ ơi, là lỗi của con, là lỗi của con, tất cả là lỗi của con.” nhưng sao những lời này khó nói quá. Tôi lấy mẹ tôi khóc rất nhiều. ồ! Sau tuần đó tôi nhận ra mẹ quan trọng như thế nào. Ngày nào mẹ cũng bù đầu cho công việc mà sao mẹ như có phép thuật vậy? Ngay từ sáng sớm, trời còn chập choạng tối, mẹ đã chăm lo cho cha con tôi. rồi buổi tối mẹ nấu nhiều món ngon. Những món ăn đó không cần phải cầu kỳ. chỉ là bữa cơm đơn sơ nhưng chứa chan tình yêu thương vô bờ bến của mẹ. cha con tôi như những chú chim non đón nhận từng giọt yêu thương ngọt ngào của mẹ. những lúc không có mẹ, bố con cùng nhau cố gắng. mẹ cũng giặt giũ, quét nhà … ai cũng chăm chỉ. Mẹ tôi đã cho tôi tất cả mọi thứ nhưng tôi không cho bà bất cứ thứ gì để đáp lại. Kể cả những lời yêu thương mà em chưa từng nói. Đã bao lần con đi lòng vòng, lấy hết can đảm để nói với mẹ, nhưng rồi con lại thôi, con chỉ muốn nói rằng: Mẹ ơi, giờ con đã lớn rồi, con mới nhận ra mình yêu mẹ nhiều đến nhường nào. Tôi cần bạn. . Tôi đã học cách yêu thương, nghe lời mẹ. khi tôi mắc lỗi, mẹ nghiêm khắc nhắc nhở, tôi không còn tức giận, chỉ cúi đầu nhận lỗi và hứa sẽ không bao giờ tái phạm nữa. Những lúc vui hay buồn, con luôn nói với mẹ để được mẹ an ủi, chia sẻ bằng những đôi tay yêu thương và ánh mắt dịu dàng. mẹ không chỉ là mẹ của con mà còn là người bạn, người chị … tất cả của con. Khi lớn lên, con hạnh phúc lắm khi có mẹ ở bên để hun đúc, ghi nhớ. có mẹ giặt giũ, dọn dẹp nhà cửa, nấu ăn cho gia đình.

Mẹ ơi, mẹ đã hy sinh rất nhiều cho con nhưng mẹ chưa bao giờ yêu cầu con phải đền đáp. mẹ là người mẹ tuyệt vời nhất, cao quý nhất, vĩ đại nhất. điều này đi suốt cuộc đời với tình mẫu tử. không ai sẵn sàng chăm sóc bạn bất cứ lúc nào. ôi mẹ yêu dấu và ngọt ngào của con! Giá như con có đủ can đảm để nói ra ba từ: “Con yêu mẹ!” giỏi lắm nhưng tôi không bạo dạn, tôi chỉ đàng hoàng, không nghiêm khắc như mẹ. Em viết những dòng này mong anh hiểu hơn nỗi lòng của em. Mẹ đừng nghĩ rằng khi con quay lưng lại với mẹ là do con không thích mẹ. Em sẽ luôn yêu anh, hạnh phúc khi có anh, buồn khi gặp xui xẻo. Mẹ là cả cuộc đời của con, nên con chỉ mong mẹ hãy sống mãi để yêu thương con, chăm sóc con, an ủi, che chở cho con và để con được chăm sóc, yêu thương mẹ mãi mãi.

tình mẫu tử là tình cảm thiêng liêng nhất trên đời này. tình yêu thương ấy đã nuôi dưỡng biết bao con người trưởng thành, đã dạy dỗ bao con người trưởng thành. Chính mẹ là người đã cho tôi tình yêu đó. vì vậy, tôi luôn yêu thương con, mong con mau lớn để được chăm sóc, lo lắng cho con. Và con muốn nói với mẹ rằng: “Dù lớn lên con vẫn là con của mẹ. Cả đời này, lòng mẹ vẫn dõi theo con”.

bài đăng số 2

bày tỏ tình cảm của bạn đối với bà của bạn

Nếu ai đó hỏi tôi rằng ai trong số những người tôi yêu thích nhất, tôi sẽ nói đó là bà của tôi.

Bà tôi là một người tốt bụng và hiền lành, nhưng phần lớn cuộc đời của bà đầy gian khổ và bệnh tật. Tôi yêu cô ấy rất nhiều! Tôi yêu mái tóc xoăn bạch kim của cô ấy, tôi yêu bước đi chậm rãi nhưng tập tễnh của cô ấy. Ông ấy đã bảy mươi tuổi và trông tôi già hơn bất kỳ ai cùng tuổi.

Tôi đã nghe cha tôi kể rất nhiều về cô ấy: một người giản dị và chăm chỉ. bà cần mẫn nuôi dạy hai con trai trong khi ông tôi đi lính. Khi bố tôi có con, cô ấy rất vất vả để chăm sóc anh ấy, nhưng bố tôi nói rằng cô ấy khám phá ra rằng anh ấy là niềm vui của cô ấy.

Trước khi bị bệnh, bà tôi cũng làm công việc dọn vệ sinh ở một cơ quan nhỏ với hy vọng kiếm được một số tiền để giúp gia đình tôi vượt qua thời kỳ khó khăn. Mẹ cũng thường mua quà cho anh chị em của tôi, dù là những món quà nhỏ nhưng ý nghĩa như chiếc đồng hồ báo thức để đi học hay những gói kẹo, chiếc bánh… từ đó đủ để tôi hiểu rằng cô ấy yêu tôi. Chúng tôi yêu anh em của mình biết bao!

Tôi cũng biết rằng khi cô ấy đi chợ, nhìn thấy một người ăn xin tội nghiệp, cô ấy không bao giờ quay lưng lại với anh ta, mà còn sẵn sàng lấy một hóa đơn trong ví, gấp đôi và bỏ vào. cái mũ. Tôi rất ấn tượng với tình yêu vô bờ bến và trái tim rộng mở của cô ấy với bất cứ ai!

Bà tôi cũng là một người rất yêu thiên nhiên. trên mái hiên nhỏ trước nhà bà lúc nào cũng đầy ắp những chậu hoa lài thơm ngát, những cây tiêu trĩu quả xanh vàng… bởi bà tôi thường nói: “thiên nhiên giúp tâm hồn ta trong sáng hơn”. giúp chúng tôi cảm thấy thoải mái hơn. ”

Mỗi lần đến thăm bà, tôi đều tựa đầu vào vai bà và tâm sự đủ thứ. có lúc tôi ôm con khóc rồi vỗ đầu an ủi. Lúc đó, tôi chợt cảm thấy cô ấy đang truyền hơi ấm tinh thần cho tôi, tiếp thêm nghị lực để tôi vượt qua câu chuyện buồn.

Nhưng rồi sét đánh chết gia đình chúng tôi. Chúa ơi! bà tôi bị ung thư giai đoạn cuối và sẽ không thể chữa khỏi. Tại sao ông trời lại bất công với cô ấy như vậy?

Mỗi lần về thăm bà đều thấy bà cười nhưng trong lòng tôi luôn trăn trở rằng đằng sau nụ cười ấy là nỗi đau thể xác đang hành hạ bà tôi. anh vẫn lạc quan và yêu đời lắm! cô ấy chỉ đang cố gắng vui vẻ để tôi bớt buồn. Tôi biết rằng nỗi đau đã đeo bám bà tôi trong nhiều tháng. bà ơi! Mỗi khi thấy cháu đau, tôi chỉ biết chạy đến xoa bóp cho cháu và khóc như một đứa trẻ lên ba. Giá như tôi có thể làm nhiều hơn những điều đó để cô ấy bớt đau đớn để cô ấy bớt đau khổ hơn!

Và vào ngày lễ Giáng sinh hai năm trước, bà tôi đã ra đi mãi mãi, bà đi một nơi rất xa và không bao giờ trở lại. đây là lần đầu tiên tôi biết về sự mất mát. sự mất mát tạo nên một lỗ hổng trong trái tim tôi. Thật là một mất mát lớn lao khi bạn phải xa người mình yêu thương nhất. bà ngoại! Tại sao bà lại bỏ con và đi xa vậy bà?

Bây giờ mỗi khi nghĩ đến bà, tôi lại thấy nghẹn ở cổ họng và ngứa mắt, bà ơi! Bà đã dạy cho tôi một bài học quý giá: hãy trân trọng từng phút giây dù là nhỏ nhất khi ở bên người mình yêu thương.

Tôi muốn nói với bạn một ngàn lần: Tôi yêu bạn! hình ảnh của bạn sẽ mãi mãi ở trong trái tim tôi.

theo dõi 3

cảm nghĩ về người bà gắn liền với tuổi thơ

Xem thêm: Cách học thuộc văn nhanh nhất trong 5 phút Siêu Tốc 2022

hai từ “bà ngoại” trong tôi vô cùng đẹp đẽ và thiêng liêng. cả tuổi thơ của tôi gắn liền với những kỉ niệm về người bà kính yêu của tôi. những kỉ niệm đó đã được cô nuôi dưỡng và gieo trồng, tạo nên một góc đẹp trong tâm hồn tôi. Đó là những lời từ tận đáy lòng mà tôi muốn nói với cô ấy – người tuyệt vời nhất trong trái tim tôi.

Khi tôi còn nhỏ, khi tôi mới một tuổi, bố mẹ tôi bận đi làm nên tôi về sống với bà ngoại từ đó đến nay. nghe mẹ kể mình còn nhỏ, xa bố mẹ, khóc suốt, mẹ cũng đủ lớn để ngày nào cũng dậy dỗ dành và kể những câu hát ru con ngủ. Cho đến tận bây giờ, mùi thơm của miếng trầu ông nhai vẫn còn vương vấn trong tâm hồn tôi.

Vào thời điểm đó, người đầu tiên chứng kiến ​​những bước đi đầu tiên của tôi khi còn nhỏ, giọng nói vụng về của tôi, là cô ấy. Cô ấy luôn kiên nhẫn nắm tay tôi và hướng dẫn tôi, luôn sửa lời cho tôi. Tôi biết thực tế là người đầu tiên tôi sẽ gọi sẽ là cô ấy. cô ấy đã rất hạnh phúc.

cô ấy là người đầu tiên dạy tôi cách yêu thương mọi người – cô ấy đã giúp đỡ các bạn cùng lớp của tôi khi họ vấp ngã, người đầu tiên mang đến cho tôi cả thế giới, người đã nâng đỡ và bảo vệ tôi trong những bất ngờ kỳ lạ khi tôi đứng một mình để bước những bước đầu tiên của cuộc đời tôi. do đó, hình ảnh của cô ấy đã chiếm được trái tim ngây thơ của tôi.

Lớn hơn một chút, con đã biết cách nói chuyện với mẹ: “Con không chơi với mẹ, mẹ không mua gấu cho con”. Anh ôm chầm lấy tôi và thủ thỉ: “con trai, cố gắng ngoan ngoãn và học giỏi, bố sẽ mua cho con một con gấu thật to”. Những câu nói của bà vẫn còn vang vọng trong tôi hôm nay như một lời nhắc nhở tôi phải cố gắng nhiều hơn nữa. cô ấy là động cơ, là bến bờ cho tôi niềm tin và hy vọng. Tôi nhớ rất rõ tôi và bà tôi sống trong một ngôi nhà mái ngói, ngoài hiên có một chiếc chõng tre. những làn gió mát xen lẫn những câu chuyện anh kể về cám, về thạch,… nhẹ nhàng đưa tôi vào giấc ngủ. Nghe những câu chuyện anh kể, mắt tôi tròn xoe như nuốt từng lời. mẹ dặn “con phải ngoan như cám, phải nhân hậu, chăm chỉ như cô bé lọ lem… để luôn được mọi người yêu quý, và con phải nhớ luôn rộng lượng giúp đỡ mọi người như ông tiên bà chúa nhé! “. Em rất hiểu và cảm ơn những lời chỉ dạy của anh. Tôi sẽ luôn cố gắng để có một tâm hồn đẹp như bạn. Cảm ơn bạn đã mang thế giới đến gần tôi hơn, giúp tôi biết và cảm nhận nó. ở bên cô ấy, tôi luôn tìm thấy một sự ấm áp lạ lùng. cô ấy như một nàng tiên hiền lành trong truyện cổ tích với bao điều kì diệu, biến một đứa trẻ không biết gì trở thành một người biết truyện cổ tích, làm cho tâm hồn tôi đẹp hơn, hướng thiện hơn. Đó luôn là người mà tôi tự hào, khoe nó với bạn bè của tôi. Tôi thật hạnh phúc khi nhìn thấy những ánh mắt ngưỡng mộ của bạn bè và bà của mình.

Tuổi thơ của tôi đã trôi qua với biết bao giận hờn, vui buồn, tôi bắt đầu bước lên cuộc đời này. một sự kiện và có lẽ là thử thách đầu tiên đến với tôi là khi tôi bước vào lớp một. đêm đó tôi vô cùng hồi hộp, cho đến ngày nay tôi vẫn còn nhớ rõ cảm giác bất an đó. chỉ ngày mai thôi, em sẽ không còn đi chơi với bạn nữa mà sẽ trở thành một cô bé lớp một. Tôi sẽ gặp những người bạn mới, trường mới, thầy cô mới … dường như hiểu được suy nghĩ của tôi, bà ôm tôi và nói “bà nghĩ con sẽ làm được, ở trường con sẽ học tốt. Bà luôn ở bên và ủng hộ con” . . “.

Một đứa con gái ham chơi, ham ăn và ham ngủ như tôi, thật lạ khi cầm bút, ngồi viết một cách kiên nhẫn. nhưng cô ấy đã ở đó, định hình từng lời nói của tôi. nét chữ dần đẹp và thẳng hơn. nhiều lúc em ham chơi quá không chịu làm bài, cô ấy không đánh em hay la mắng nhưng nhìn em, em biết em buồn lắm. Tôi hối hận vô cùng, tự nhắc mình phải cố gắng thật nhiều để không làm cô ấy buồn. Tôi tự hào cho anh ấy xem điểm mười đầu tiên của tôi. đó là bằng chứng cho sự cố gắng của tôi. cô ấy mỉm cười và vỗ đầu tôi hài lòng. một lần nữa anh đã giúp tôi hoàn thiện bản thân, giúp tôi vững vàng trong cuộc sống. mọi thứ anh ấy làm, mọi thứ anh ấy nói đều tuyệt vời. Tôi cảm thấy bình yên khi ở bên cô ấy.

không chỉ là một người mẹ, bà còn là người bạn tuyệt vời của tôi, bà luôn là người tôi tìm đến mỗi khi có tâm sự. Tôi đã nói với cô ấy tất cả mọi thứ: từ việc bị cô ấy la mắng, về việc bạn bè chế giễu tôi, đến việc có một người bạn cùng nhóm thực sự quan tâm đến tôi. cô ấy luôn lắng nghe và thấu hiểu nỗi lòng của tôi. lớn hơn, học lớp 3, gia đình khá hơn, bố mẹ xin anh đưa về nhà ngoại. Lúc đó tôi đã chiến đấu để trở về, nhưng nghĩ đến cảnh ông già yếu và luôn phải chăm sóc bản thân nên tôi phải theo bố mẹ từ đó. thỉnh thoảng, khi có thời gian, tôi đến thăm cô ấy. Mỗi lần tôi đến thăm cô ấy cô ấy rất vui, cô ấy vỗ nhẹ vào đầu tôi và hỏi thăm việc học của tôi.

Tuy nhiên, những chuyến viếng thăm của anh ấy ngày càng ít thường xuyên hơn. bố mẹ tôi bận đi làm, tôi đi học cả ngày. vô tình, tôi không nhận ra rằng cô ấy đã yếu đi rất nhiều, tóc đã bạc đi. càng lớn tuổi, tôi càng thờ ơ, lạnh nhạt với cô ấy, né tránh những cử chỉ yêu thương của cô ấy. chắc hẳn lúc đó cô ấy đã rất buồn. ngày xưa, yêu tôi xa cha mẹ từ nhỏ, cô ấy đã dành hết tình cảm cho tôi. nhưng giờ đây, tình yêu trong trái tim tôi ngày càng yếu đi. cuộc sống xa hoa cuốn tôi ra khỏi triết lý của ông, mà theo tôi là cổ hủ và cứng nhắc. từ khi nào anh ta biết cãi lại cô? Đáp lại duy nhất của tôi trước hành động đó là đôi mắt buồn của anh. Tôi có lẽ sẽ không tỉnh dậy cho đến khi tôi bị ốm trong bệnh viện. bà sụt cân trông thấy mặt xanh xao, nhưng lúc nào cũng vậy, bà không muốn con cháu phải lo lắng, phiền muộn nên khi thấy bố mẹ tôi đến thăm, bà luôn cười. nụ cười của cô ấy thật đẹp và nhân hậu. khi nhìn thấy cô ấy, tôi cảm thấy tim mình như thắt lại, cổ họng như thắt lại. bác sĩ nói rằng những gì anh còn giữ được trong cuộc đời này chỉ có thể tính bằng ngày. cô ấy đã hy sinh cả cuộc đời mình. Bây giờ cô ấy đang nghỉ ngơi trong bệnh viện, nhưng tôi biết rằng tôi có rất ít thời gian để dành cho cô ấy. khi đang học ở trường thì mẹ gọi điện, tôi bàng hoàng, choáng váng khi nghe mẹ thông báo mẹ sắp chết và người mẹ muốn gặp nhất là tôi. Tôi bật khóc, khóc vì sự bất cẩn của mình, khóc vì những gì tôi không thể làm với cô ấy. Về đến nhà, tôi òa khóc, ôm chầm lấy bà nói: “Con thương bà lắm Bà ơi, đừng đi, ở với con Bà ơi”. Lời nói của tôi bây giờ có quá muộn không? Có phải khi phải ra đi hay mất đi một thứ gì đó, người ta mới biết trân trọng và biết trân trọng nó hơn? Khoảnh khắc đó khiến tôi tìm lại chính mình. cô ấy nắm tay tôi và nói: “ở một nơi nào đó cô ấy luôn tìm kiếm em …”. cô ấy đã ra đi vĩnh viễn. Người bà tuyệt vời của tôi đã rời bỏ tôi. Cho đến những giây phút cuối cùng của cuộc đời, anh không một lời trách móc. sự không quan tâm của cô ấy càng làm tôi buồn hơn, hy vọng rằng ở một nơi nào đó xa, cô ấy sẽ hạnh phúc như những gì cô ấy đã mang lại cho tôi. Mỗi ngày tôi đều nhớ đến cô ấy và cầu mong cô ấy luôn hạnh phúc và vui vẻ. Tôi vẫn nhớ lời khuyên của bạn, tôi hứa sẽ luôn cố gắng làm theo lời khuyên của bạn, không phụ lòng tin tưởng của bạn dành cho tôi.

trong trái tim anh trước đây, bây giờ và mãi mãi, em sẽ luôn là cô tiên xinh đẹp, dịu dàng và đáng kính nhất trong trái tim anh. tình yêu và niềm vui của họ sẽ lan tỏa mãi mãi, thắp sáng tâm hồn tôi.

bản nhạc 4:

cảm nghĩ về người mẹ thân yêu

“các vì sao đang thức

Có vẻ như bạn không thức cho chúng tôi.

Tối nay tôi sẽ ngủ ngon

Mẹ là ngọn gió của cuộc đời con “

Mỗi khi tôi nghe những câu thơ này của nhà thơ trần quốc minh ngân vang, tôi chợt nghĩ đến người mẹ thân yêu của tôi. Tôi cảm thấy tủi thân vô cùng cho những ai không còn mẹ, vì mẹ là người đã cho chúng tôi tất cả tình yêu thương và sự quan tâm chăm sóc của mình. và mẹ tôi là người đó.

Mẹ năm nay đã gần bốn mươi tuổi, nhưng mọi người đều nói mẹ già hơn tuổi, chẳng lẽ vì sức nặng của cuộc đời? Công việc của mẹ tôi rất đơn giản, đó là làm nông nghiệp. Sở thích của mẹ rất khác với mọi người, đó là làm việc. mẹ em dáng người dong dỏng cao, nước da ngăm đen, mái tóc ngang lưng cháy nắng ngoài đồng, nắng chan hòa cho em cuộc sống ấm no. Khi làm mẹ, cô thường búi tóc cao, để lộ mái tóc xoăn bồng bềnh trông rất quyến rũ. với mái tóc đó là khuôn mặt trái xoan của mẹ anh. trán mẹ cao và rộng, đôi khi nhăn lại để lộ vẻ trầm tư. Theo năm tháng, thời gian đã khắc sâu những nếp nhăn nhỏ trên khuôn mặt mẹ cô.

nhưng thời gian không thể xóa nhòa sự ngọt ngào và nhân hậu trên khuôn mặt ấy. đôi mắt đen của mẹ cô đầy bao dung và trìu mến. người ta thường nói “đôi mắt là cửa sổ tâm hồn” quả không tồi. Nhìn vào mắt cô ấy, tôi có thể đoán được suy nghĩ của cô ấy. khi tôi hoàn thành tốt công việc, đôi mắt ấy vui như nụ cười. và tôi cũng thường đỏ mặt bất cứ khi nào tôi làm sai điều gì đó. Nhìn vào mắt mẹ, tôi tự trách mình đã làm mẹ buồn. Cùng với đôi mắt của mẹ là hàng mi dài và đôi lông mày rậm như lá liễu. Mẹ mũi cao, miệng nhỏ, khi cười để lộ hàm răng trắng đều như hạt bắp.

“bàn tay của tôi làm mọi thứ

với lực của đá, nó biến thành cơm “

Đúng vậy! Nhờ bàn tay đảm đang của mẹ, tôi đã được nuôi dạy đến lúc này. bàn tay của anh ấy đã chai sạn, với những vết nứt. có bao nhiêu vết sẹo bằng công lao trời bể của mẹ. bàn chân cũng vậy, nó cũng bị nứt. khi thời tiết chuyển lạnh, đôi chân đó nhức mỏi, mẹ phải ngâm nước muối loãng. bờ vai mảnh khảnh của mẹ đã bao nắng mưa. nhìn thấy tất cả những điều đó khiến tôi cảm thấy rất yêu mẹ của mình.

Nhìn bàn tay mẹ chăm sóc từng luống lúa, luống rau, tôi thấy mẹ yêu cây cối biết bao. Mẹ là người không thể thiếu trong gia đình. Hàng ngày, mẹ như một người mẹ với những công việc như nấu nướng, giặt giũ, dọn dẹp nhà cửa… thật nhanh nhẹn và ngăn nắp. Ngôi nhà dù có bừa bộn đến đâu nhưng với bàn tay cần mẫn của mẹ sẽ trở nên ngăn nắp. Vì lo cho cuộc sống của gia đình, mẹ tôi không bao giờ có thời gian rảnh, làm xong việc nhà rồi làm ruộng.

Mẹ là người luôn dành cho tôi tất cả tình yêu thương và sự quan tâm chăm sóc của mẹ. Khi tôi làm điều gì sai, mẹ tôi không mắng mỏ mà chỉ dạy tôi những điều hay lẽ phải và bắt tôi phải luôn ghi nhớ trong lòng. Mẹ tôi dù rất bận nhưng vẫn luôn quan tâm đến việc học của tôi. khi tôi ốm đau, mẹ là bàn tay ấm áp đã che chở cho tôi qua mẹ.

Đối với mọi người trong thị trấn, cô ấy rất tốt bụng và cởi mở, vì vậy mọi người đều yêu mến cô ấy. Trong công việc, mẹ tôi rất nhiệt tình, nên mỗi khi tôi chạy xe dặm hoặc gặt lúa, ai cũng bảo tôi đi.

đó là nó! Mẹ yêu của con là thế, mẹ là người rất yêu thương con. Em yêu anh rất nhiều! yêu mẹ nhiều lắm. Em tự nhủ sẽ chăm ngoan học giỏi để trở thành con ngoan, trò giỏi, là cháu ngoan, mai sau đền đáp công ơn to lớn của mẹ đã chăm sóc em từ miếng ăn đến giấc ngủ trong nhiều năm qua.

“người mẹ như đại dương bao la

Tôi luôn ghi nhớ công ơn của bạn. “

Trên đây là một số bài văn mẫu mà các em có thể tham khảo trong bài Soạn văn lớp 3 lớp 7 soạn văn nêu chi tiết chủ đề bày tỏ tình cảm của mình về người thân. Một số gợi ý trên sẽ giúp bạn hoàn thiện bài luận của mình tốt hơn.

»xem thêm:

  • tình cảm của tôi đối với người cha thân yêu của tôi

    suy nghĩ của tôi về cuốn sách yêu thích của tôi

    Xem thêm: Soạn bài Gió lạnh đầu mùa | Hay nhất Soạn văn 6 Kết nối tri thức

                           

    Vậy là đến đây bài viết về Cảm nghĩ về người thân trong gia đình | Văn mẫu 7 đã dừng lại rồi. Hy vọng bạn luôn theo dõi và đọc những bài viết hay của chúng tôi trên website Truongxaydunghcm.edu.vn

    Chúc các bạn luôn gặt hái nhiều thành công trong cuộc sống!

Related Articles

Back to top button