Ánh sáng nào sáng nhất trong truyện Hai đứa trẻ? | Báo Giáo dục và Thời đại Online

Bạn đang quan tâm đến Ánh sáng nào sáng nhất trong truyện Hai đứa trẻ? | Báo Giáo dục và Thời đại Online phải không? Nào hãy cùng Truongxaydunghcm.edu.vn đón xem bài viết này ngay sau đây nhé, vì nó vô cùng thú vị và hay đấy!

nhà văn đã nhiều lần miêu tả ánh sáng trong truyện, chiếu vào từng trang sách, tưởng chừng ngẫu nhiên nhưng lại có chủ ý, rất tự nhiên nhưng đầy chất suy tưởng, nhưng lại gợi sâu sắc và day dứt, khiến người đọc phải như đọc đi rồi lại. – đọc để cảm, để hiểu để rồi yêu lúc nào không hay. có ánh hoàng hôn ở phía tây của mặt trời lặn, ánh sáng của ngọn đèn nước nhỏ, ánh sáng của những con đom đóm lập lòe và những vì sao trên bầu trời. đặc biệt là ánh sáng rực rỡ đến và đi vào đêm khuya của chuyến tàu xuyên đêm.

Dù đậm hay mờ, hiện thực hay lãng mạn, ngày hay đêm, nhấn mạnh bóng tối hay miêu tả ánh sáng, những chi tiết đó cũng là một gợi ý thẩm mỹ đáng để lưu tâm khi đọc “ hai đứa trẻ “.

Bạn đang xem: ánh sáng trong tác phẩm hai đứa trẻ

thời gian trong ngày đã qua

Mở đầu truyện, nhà văn hướng ánh nhìn của người đọc về phía mặt trời phía tây “đỏ rực như lửa đốt và những đám mây hồng nhạt như hòn than sắp tàn”. hàng lũy ​​tre trước làng đen bóng, vạch rõ một góc trời ”. Đoạn mở đầu truyện, Thạch Lam chỉ “chào hàng” vỏn vẹn ba câu. câu đầu miêu tả âm thanh cổ điển miêu tả khoảnh khắc hoàng hôn, hai câu thứ hai miêu tả ba màu: đỏ, hồng và đen của ánh sáng nhạt dần và chuyển nhanh vào đêm tối.

màu đen cuối cùng, dai dẳng, kết thúc đoạn mở đầu để thế giới phố huyện chuyển dần vào màn đêm, càng về đêm càng hiu quạnh, màn đêm càng trở nên u ám … chỉ còn lại ánh sáng của tâm hồn … hồn nhiên, trong sáng, giàu ước mơ và luôn khao khát cũng như không ngừng đấu tranh cho những ước mơ đổi đời rực rỡ của mình.

trong “hai đứa trẻ”, tất cả các ánh sáng đều tỏa sáng. nhưng ánh sáng nào là sáng nhất trong lịch sử? Tất cả đều đẹp long lanh?

đèn đường của quận vào ban đêm

nếu ở đầu câu chuyện, ánh sáng của mặt trời giống như cuối ngày, đêm đến giống như một chiến binh muốn đánh chiếm thị trấn và ném nó vào một lỗ đen, thì trong đêm đen, ánh sáng chiếu vào mọi người các góc. tuy nhiên đèn không sáng hoặc sáng mà chập chờn, lờ mờ, thưa thớt: “đèn trong nhà sáng hết, đèn treo nhà chú phở tôi, đèn mỹ nhà chú cuu, đèn xích nhà chú. của cuu. trong nhà bật đèn xanh trong cửa hàng “.

bóng tối sau bóng tối.

Đó là đêm, ánh sáng bị bóng tối nuốt chửng: “các ngôi nhà đều đóng cửa, ngoại trừ một số cơ sở kinh doanh còn thức, nhưng cửa ra vào chỉ để lại một vết nứt trong ánh sáng.” ánh đèn xuất hiện rất nhiều ở mọi ngóc ngách của những ngôi nhà phố, nhưng cảm nhận của người đọc là phố huyện về đêm đầy bóng tối. cụm từ miêu tả bóng tối càng nhấn mạnh ý đồ này của nhà văn: “Bóng đêm quen thuộc với tôi, tôi không còn sợ nó nữa. mọi thứ đều tối tăm, đường ra sông sâu, đường về chợ quê, những ngõ hẻm về thị trấn lại càng tăm tối. ”

Nhà văn sử dụng thủ pháp chính của văn học lãng mạn là sự tương phản giữa sáng và tối để nhấn mạnh và làm nổi bật khu phố tối về đêm. đen tối như cuộc sống của những người nghèo nơi đây, vừa chật vật, vừa một mình bươn chải kiếm sống như một bà già khùng, như hai mẹ con mò mẫm bán nước vỉa hè, như một cô em gái. khôn lắm, như thằng vợ chồng hát xin tiền, mặc kệ thằng con trai cả dưới đất, như thằng bán vợ …

Nếu không nhờ những hình ảnh trong trẻo xuất hiện nhiều mà mờ nhạt, lặp đi lặp lại trên từng trang truyện của “hai đứa trẻ”, người đọc sẽ khó nhận ra cuộc sống khốn khó, lang thang và tăm tối. của những cư dân nghèo ở các huyện nghèo. đó cũng là cuộc sống hiện thực của nhân dân ta trước cách mạng: nghèo khổ, cơ cực, tăm tối, những người chiến đấu. Một thành phố tăm tối như vậy, liệu có hy vọng nào cho ngày mai? Nhân vật nào, ánh sáng nào là hiện thân của chút hy vọng ấy?

Xem thêm: Tóm tắt Chí Phèo lớp 11 Ngắn – Hay – Đủ

ánh sáng của “trái đất” và “bầu trời”

những ngôi sao tỏa sáng trên bầu trời cao; đom đóm chiếu sáng mặt đất. thứ ánh sáng xa vời, mờ ảo, lúc ẩn lúc hiện nhưng lại mang đến bao niềm vui, hy vọng cho hai tâm hồn đang rất cần nghị lực sống.

nhà văn của lục lam đã làm được điều đó: “trên vòm trời muôn ngàn vì sao thi nhau tỏa sáng, hòa cùng ánh sáng của những con đom đóm bay dọc mặt đất hay trèo lên cành cây. Bình yên rồi lặng lẽ ngước mắt nhìn lúc những vì sao tìm được dòng sữa và chú vịt theo sau thần đèn. vũ trụ thăm thẳm bao la dường như tâm hồn của hai đứa trẻ đầy bí mật và xa lạ … “.

Câu văn tuy ngắn gọn nhưng có hai hình ảnh ánh sáng cùng tồn tại: ánh sao với hàng ngàn, hàng vạn vì sao thắp sáng bầu trời; ở ngang tầm mắt, sự nhấp nháy của những con đom đóm trên mặt đất hoặc trên cành cây. Nhìn những vì sao sáng và ánh sáng chập chờn của những con đom đóm sáng và tối, hai đứa trẻ “thản nhiên” như không nói nên lời.

ý tôi là, hai chị em đã thì thầm trong ánh sáng huyền bí của các vì sao.

Hai đứa trẻ không thụ động ngắm sao, mà tích cực tìm kiếm những gì trên bầu trời cất giấu những vì sao, bí mật của đêm đen, của vũ trụ sâu thẳm. Nhà văn miêu tả hoạt động tìm kiếm của em và em trong một câu duy nhất: “An và lặng lẽ ngước mắt lên sao tìm dòng sông vắt sữa và con vịt theo chúa”. những thứ mà chị em không ngừng kiếm tìm đẹp đẽ nhưng mơ hồ như hạnh phúc, như khát vọng đổi đời của hai tâm hồn nhạy cảm.

Không phải mọi thứ đều đẹp đẽ, tươi sáng và không thể đạt được như những vì sao? hạnh phúc không tự đến mà phải chờ đợi, tìm kiếm và nỗ lực? khi đoàn tàu xuất hiện ở phố huyện thì đã muộn, rất khuya, nhưng đoàn tàu vui lắm, vậy mà hai chị em vẫn cố thức?

đèn tàu đêm

thach lam là một nhà văn sống nội tâm. văn của ông dường như cũng dành cho những độc giả thích chiều sâu, thích đọc bằng cảm xúc hơn là lý trí, thích sự tinh tế đến hồi hộp. khi đọc “hai đứa trẻ”, trước hình ảnh chuyến tàu đêm ồn ào, ta lầm tưởng đây là ngọn đèn sáng nhất trong câu chuyện trữ tình này. nhưng không, có những thứ ánh sáng thực sự sáng, sáng bền bỉ, mắt thường không nhìn thấy. chỉ khi nhắm mắt lại, chúng ta mới có thể nhìn thấy. đó là những đèn gì?

1. nó là ánh sáng của tâm hồn và sự bình yên

là một hồn thơ trẻ giàu tình yêu thương, tràn đầy niềm tin và nỗ lực biến những khoảnh khắc nhỏ bé thành niềm vui lớn.

tâm hồn giàu tình yêu thương? Đúng vậy, khi giúp mẹ bán hàng, bà lão hơi khùng khùng đi mua rượu, lúc nào bà cũng rót đầy rượu vào ly: “trong im lặng bà rót một ly đầy rượu đưa cho bà”, bà lão nói. hơi điên rồ nhưng rất hiểu trái tim mình. thảo thơm của lien thao, nói: “Tôi là lien thao. Hôm nay tôi sẽ nạp lại cho bạn”. chim cút liên tục đầy rượu, bà già nói “thao”. bởi vì mỗi ngày luôn đầy đủ. rõ ràng, khá rộng rãi, thơm trong hành vi mua bán. niềm vui của bà cụ cũng có thể lan tỏa ra đoàn viên. Bạn có sợ hãi nhưng vẫn hạnh phúc?

Xem thêm: Ôn tập văn học dân gian Việt Nam – Ngữ văn 10

không chỉ có “tao”, tâm hồn còn tỏa sáng niềm tin. hành động đợi tàu chứng tỏ điều đó. tàu đến trong tích tắc rồi rời đi, nhưng tối mai tàu quay lại. chỉ cần được, dám hy vọng. kết quả là:

“Tiếng còi nổ và tàu chạy ầm ầm. nó liên tục thúc giục tôi phải đứng dậy nhìn đoàn xe đi qua, những toa tàu sáng loáng, lấp ló trên đường. chỉ thoáng thấy những toa tàu sang trọng của giới thượng lưu chật ních người, đồng và niken lấp lánh, và những ô cửa kính lấp lánh …

– chuyến tàu hôm nay không đầy chỗ, phải không?

… chuyến tàu đêm nay không đông như mọi khi, nó bớt đông hơn và bức tranh cũng bớt sáng sủa hơn. nhưng họ đã trở lại Hà Nội! theo đuổi giấc mơ hà nội xa, hà nội tươi vui. con tàu dường như đã mang một chút thế giới khác. ”

tại sao bạn tiếp tục cố gắng đợi chuyến tàu vào đêm muộn? không phải để bán, mà vì những lý do “ngọt ngào” khác. bằng tàu hỏa từ Hà Nội. nơi tỏa sáng tuổi thơ êm đềm của gia đình lien. bằng chuyến tàu đi ngược chiều với thành phố từ quận tối. ánh sáng và âm thanh của tàu rất đẹp, rất cần các chị em.

Nhiều người nghĩ rằng đợi tàu là hy vọng đổi đời. phụ nữ không ngừng hy vọng và khao khát một cuộc sống khác, có thể trong tương lai, có thể chỉ là trong giấc mơ, nhưng nó tươi sáng hơn, vui vẻ hơn, cũng sang trọng hơn. khác hẳn với sự u ám, tăm tối hiện tại nơi phố huyện uể oải này.

Tôi nghĩ vậy, nhưng không phải. lien, an là hiện thân của hai chị em thach lam thời thơ ấu ở huyện cẩm giang, hải dương, quê ngoại của nhà văn. Nói cách khác, Thạch Lam có tính cách điềm đạm, thu vén, bề ngoài lạnh lùng nhưng trong lòng lại ấm áp. người hướng nội thích sống hoài cổ và mơ mộng. họ làm bạn với thế giới nội tâm, với thiên nhiên bao quanh, thay vì kết giao với nhiều bạn bè và khao khát một cuộc sống sôi động, náo nhiệt. họ thích cô độc, họ thích im lặng. quyền thế chấp, và có lẽ cũng có.

Hơn nữa, ai đã từng sống ở cả thành thị và nông thôn đều có thể dễ dàng nhận thấy: ở nông thôn, bầu trời đêm thật đẹp. muôn ngàn vì sao sáng lấp lánh, đêm trăng sáng êm đềm như một bài thơ tình. ngược lại, ngoài đường ánh đèn công nghiệp gay gắt và có cảm giác nóng bức. đêm trăng dịu ngọt biến thành đêm nhạt như đêm ma. thach lam hóa thân vào các chị, liệu nhà văn có thay những đêm trăng sáng, những vì sao lấp lánh, cho những đêm rộn ràng ánh đèn tàu?

có lẽ, cố gắng đợi chuyến tàu đêm vì hai chị em được sống lại ký ức tuổi thơ, được tiếp tục sống với phố huyện tuy ở đó có chút ánh sáng lờ mờ và đơn điệu nhưng êm đềm. và có thể, nếu bạn chọn trở về Hà Nội, nơi có những ga xe lửa lớn, có cuộc sống sung túc hơn bây giờ, ở đây, nơi phố huyện với những người dân của những người phụ nữ an toàn liên lạc và bạn đã không chọn thành phố của quận?

2. và đó là ánh sáng từ trái tim thạch nhũ của nhà văn

lớp thạch nhũ mỏng manh đã khám phá, mơn trớn và vuốt ve ước mơ của hai đứa trẻ ẩn chứa tâm trạng và nỗ lực chờ đợi chuyến tàu của mình. chờ tàu với người lớn ở phố huyện như em gái, như quán phở, như vợ chồng trao đổi hàng hóa, bán buôn, kiếm sống, nhưng với hai đứa trẻ thì khác.

hai đứa trẻ đang đợi chuyến tàu đêm vì một lý do đáng yêu đáng thương. bởi vì “chuyến tàu là hoạt động cuối cùng trong đêm”. đợi tàu là hai đứa trẻ sống cho quá khứ – hiện tại – hay tương lai? có thể là tất cả chúng, nhưng hiện tại nó là chính. biết rằng ở đây, thành phố phố huyện về đêm này vẫn có những chuyến tàu đến và dừng, không chỉ ở Hà Nội xa xôi.

Qua việc khám phá và miêu tả niềm khao khát đợi tàu của chị em, nhà văn đã thể hiện sự trân trọng, yêu mến đối với sự dịu dàng, ý nhị, sâu sắc, của nhân vật mà còn của nhân vật. vì người viết không hiểu mình thì còn ai hiểu mình? Và thông qua nhân vật nào mà nhà văn tạo ra mà không phải là hiện thân của một phần tâm hồn của chính mình? thach lam đã miêu tả tâm trạng của hai chàng trai bằng những từ ngữ nhẹ như gió thoảng. trái tim của hoa nhài chứa đựng tình yêu ngọt ngào.

Có một câu nói đại loại như sau: tất cả những gì lấp lánh đều không tốt. nhưng mọi thứ tốt đẹp đều lấp lánh. có lẽ nhờ trái tim ấm áp mà những trang văn mỏng manh của thach lam có sức nặng ngàn cân vẫn sáng ngời cùng thời gian.

Cho dù nó đậm hay mờ, hiện thực hay lãng mạn, ngày hay đêm, dù nhấn mạnh bóng tối hay mô tả ánh sáng, những chi tiết ánh sáng đó cũng là một gợi ý thẩm mỹ có giá trị. chú ý khi đọc “hai đứa trẻ”: tác phẩm này nhẹ nhàng như một bài thơ trữ tình đầy xót xa.

Xem thêm: Ý nghĩa nhan đề Chiếc thuyền ngoài xa (8 mẫu) – Văn 12

                       

Vậy là đến đây bài viết về Ánh sáng nào sáng nhất trong truyện Hai đứa trẻ? | Báo Giáo dục và Thời đại Online đã dừng lại rồi. Hy vọng bạn luôn theo dõi và đọc những bài viết hay của chúng tôi trên website Truongxaydunghcm.edu.vn

Chúc các bạn luôn gặt hái nhiều thành công trong cuộc sống!

Related Articles

Back to top button